Biến Diện Sư Gia - Chương 20: Hồi Cuối Cùng
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:43
Lượt xem: 214
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch dậy: “Như thì còn là ‘Hổ Nữ’.”
Lục Nguyên Thanh xem xong đoạn bút tích tô đậm trong ‘Dã Phần’, ngẫm nghĩ một chút hỏi Trương Bưu: “Phía nam Biện Thành ngọn núi nào ?”
Trương Bưu trả lời: “Phía nam chỉ một ngọn núi Tiểu Phượng mà thôi.”
“Trong truyện câu ‘ở cuối thôn phía nam một ngôi mộ vô danh’... Phía nam thôn... hẳn là nơi đó .” Lục Nguyên Thanh thở dài: “Đại nhân, Chúc Đông Lâu chắc hẳn đang ở trong núi Tiểu Phượng.”
Thẩm Bạch gấp giọng: “Thế còn Tiếu Nhi? Tiếu Nhi ở ?”
Lục Nguyên Thanh im lặng một lát mới : “Đại nhân, nếu Nguyên Cơ Thẩm tiểu thư thể ảnh hưởng sâu sắc đến phán đoán của ngài như , e rằng tình cảnh của tiểu thư sẽ càng thêm nguy hiểm. Lúc đại nhân nên đích suất lĩnh nha dịch đến núi Tiểu Phượng mới là thỏa đáng.”
Thẩm Bạch im lặng lâu mới gật đầu: “Nguyên Thanh , sẽ tự núi Tiểu Phượng.”
Thẩm Bạch rời , chỉ còn Lục Nguyên Thanh trong nha môn. Tri huyện Thiệu Ưng và Tống Ngọc Đường còn về, trong phủ nhất thời vắng lặng. Hắn ngây phương đông nơi mặt trời đang dần nhô lên, lâu, bước khỏi huyện nha.
Hắn thẳng đến tiêu cục Uy Lăng. Vài ngày , Hàn Thiên Chi từng , Vũ công t.ử mới hộ tống tiêu vụ trở về...
Dù Nguyên Cơ xuất hiện vì lý do gì, nhưng mục đích của bọn Oa khấu bao giờ đổi: hoặc cầu tài, hoặc cướp vật. Chúng vốn bao giờ chịu tay trắng mà về, cướp bóc là bản tính. Mà trong Bát Huyền Tiểu Quán chẳng thu hoạch gì, chứng tỏ vật đó chuyển nơi khác. Nếu vận chuyển những vật quý giá khỏi Biện Thành mà gây chú ý, chỉ một nơi thích hợp nhất đó là tiêu cục.
Lục Nguyên Thanh ngẩng đầu bốn chữ đại tự biển hiệu: Tiêu Cục Uy Lăng, sải bước . Hắn vốn nghĩ giờ Vũ Thiếu Lăng hẳn ở đó, nào ngờ đang ở ngay trong viện.
Chỉ bóng lưng cũng thấy kiêu ngạo, y như đầu gặp mặt: “Này, nếu ngươi thắng thanh kiếm trong tay , cả đời sẽ bao giờ mặc nữ trang nữa. Ngươi dám ? Chỉ cần thắng , mới thật sự bội phục ngươi...”
Ký ức nhạt nhòa như mây bay, ai còn nhớ đến nữa? Vũ Thiếu Lăng khắc cốt ghi tâm, và vẫn luôn giữ lời hứa , bất kể năm xưa tỷ kiếm cùng y còn mất...
Suy nghĩ của Lục Nguyên Thanh cắt ngang. Chỉ ít lâu khi bước , Vũ Thiếu Lăng ngoảnh đầu thấy . Y sững tới gần: “Lục công tử?”
“Vũ công tử.” Lục Nguyên Thanh mỉm gật đầu: “Tại hạ đường đột ghé thăm, mong quấy rầy công tử.”
Vũ Thiếu Lăng khách khí trả lời: “Sao quấy rầy ? Không Lục công t.ử đến đây việc chi chỉ giáo?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Vậy tại hạ xin thẳng. mấy hôm Vũ công t.ử nhận một chuyến áp tiêu ?”
Vũ Thiếu Lăng nghi hoặc: “Mấy hôm ư? Quả một chuyến, hiện hàng hóa vẫn ở trong tiêu cục, chủ nhân ủy thác dặn giờ Dậu hôm nay vận đến bến thuyền Bắc Trấn. Sao , điều gì ?”
Vũ Thiếu Lăng vốn quen với Hàn Thiên Chi, Liễu Cầm Phong, nên Lục Nguyên Thanh hiện là Sư gia của nha môn Biện Thành, bèn giấu giếm.
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Vũ công t.ử còn nhớ ủy thác tiêu là ai ?”
Vũ Thiếu Lăng nghĩ một lát : “Là một cô nương câm, thể mở miệng chuyện.”
Lục Nguyên Thanh trịnh trọng : “Nay nha môn đang truy bắt tội phạm quan trọng, kẻ thể là mà Vũ công t.ử nhắc. Xin công t.ử thuận tình cho tại hạ kiểm tra chuyến hàng .”
Vũ Thiếu Lăng bèn do dự: “Việc e là ...”
Lục Nguyên Thanh bèn khom thật sâu: “Hiện Thẩm đại nhân ở nha môn, lệnh khám xét nhất định sẽ bổ sung cho Vũ công tử. Nếu việc xảy chút sơ suất nào, bộ trách nhiệm Lục mỗ xin gánh vác, kính mong công t.ử thành .”
Số hòm gỗ do cô gái câm ủy thác tới hai mươi chiếc. Từng chiếc mở , khiến cả bọn tiêu sư đều c.h.ế.t lặng: trong đó là vật báu, , lụa, gốm, ngọc, cổ vật, tranh chữ, thậm chí còn kỳ trân dị bảo từ tiền triều.
Đến đây, Vũ Thiếu Lăng cũng thấy sự tình quá đỗi quái lạ: “Lục công tử, chuyện ...”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu. Bất chợt, thấy phía còn một cỗ quan tài, ánh mắt lập tức chấn động: “Vũ công tử, đây là gì?”
Vũ Thiếu Lăng vội trả lời: “Cũng là món mà cô gái ký gửi, vận đến Tô Châu.”
Lục Nguyên Thanh chăm chú quan tài hồi lâu mới : “Phiền Vũ công t.ử gọi hỗ trợ, mở quan tài .”
Người xưa kiêng kỵ động đến quan tài, nhất là quan tài đóng chặt nắp mở , nên những tiêu sư giúp gỡ đinh ván đều len lén rời khỏi khi mở.
Thấy , Lục Nguyên Thanh bèn bảo Vũ Thiếu Lăng: “Xin Vũ công t.ử hãy tạm lánh ngoài.”
Đợi Vũ Thiếu Lăng khỏi, bèn cài chốt cửa, một bước đến cỗ quan tài. Nắp quan tài sơn đen bóng dày nặng, nhưng Lục Nguyên Thanh đẩy lên chẳng thấy khó khăn gì.
Nắp mở , một gương mặt an tĩnh hiện mắt . Đó là một nam t.ử trẻ tuổi, tuy c.h.ế.t nhưng hề mùi t.ử khí thối rữa. Hai tay chéo ngực, đè lên một xấp bản thảo. Nhìn xuống thì thấy đôi chân co rút, vô lực.
Dù từng gặp mặt, nhưng tình cảnh , Lục Nguyên Thanh cũng đoán : đó là tác giả thực sự của ‘Phong Ba Giám’, Trần Ngôn, Lạc Phách Thư Sinh. Quả nhiên, c.h.ế.t .
Không Nguyên Cơ thi triển thủ đoạn gì, song t.h.i t.h.ể vẫn hề dấu hiệu hư nát.
Lục Nguyên Thanh sờ soạng khắp trong ngoài quan tài cũng chẳng tìm manh mối gì. Trong ‘Hổ Nữ’, đoạn miêu tả về cái c.h.ế.t chỉ hồi cuối: “Trong quan tài là vợ của , tuy c.h.ế.t mà dung mạo vẫn sống động, an tĩnh như khi còn sống. Trong lòng nàng ôm vật nàng yêu thích nhất khi còn sống...”
Lục Nguyên Thanh thất vọng, âm thầm thở phào. Bởi bài cuối ‘Hổ Nữ’ ứng Trần Ngôn, thế thì Thẩm Tiếu trong những kẻ Nguyên Cơ sát hại. ... nàng ?
Hắn chau mày trầm tư, bước vòng quanh quan tài. Khi đến đầu , bỗng ngẩn : nãy giờ phát hiện quan tài dày nặng lạ thường? Hắn lùi vài bước ngắm kỹ … quả nhiên, quan tài dày hơn một tầng so với quan tài thường.
Lục Nguyên Thanh trở , tỉ mỉ quan sát. Vách quan tài nhẵn nhụi, dường như bằng gỗ nam. Ngón tay theo từng khe kẽ, cảm nhận kỹ lưỡng. Đi vòng hai lượt, phát hiện bên cao hơn bên trái một chút, tầng ngầm.
Phát hiện khiến cau mày sâu hơn. Nếu trong tầng ngầm còn ... liệu là Thẩm Tiếu? Nếu quả đúng là nàng, chẳng cũng ứng với bài cuối ‘Hổ Nữ’ ?
Hắn đồng thời ấn xuống chỗ gồ cao, quả nhiên quan tài bèn bật mở. Lục Nguyên Thanh đẩy t.h.i t.h.ể Trần Ngôn sang một bên, bèn thấy bên là một ảnh khác, là Thẩm Tiếu.
Nàng đó thật yên lặng. Trong trí nhớ của , nàng luôn huyên náo, hoạt bát sinh động, từng yên tĩnh như thế . Mà lúc , gương mặt nàng an hòa, lặng lẽ, gần như còn giống chính nàng nữa.
Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ nàng lâu, đưa tay đến mũi dò thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-20-hoi-cuoi-cung.html.]
Khi luồng khí ấm áp, ẩm ướt phả lên mu bàn tay, mới thấy trái tim treo lơ lửng bấy lâu rốt cuộc buông xuống.
“Thẩm Tiếu thư… Thẩm Tiếu, Tiếu Tiếu …” Lục Nguyên Thanh gọi nàng, thấy nàng hề phản ứng, bèn lập tức dùng hai ngón tay điểm mấy huyệt nàng.
Khụ khụ… Thẩm Tiếu cuối cùng cũng động tĩnh, nàng mở mắt, thấy gương mặt Lục Nguyên Thanh bèn mừng rỡ thốt lên: “Tiểu Lục, là ngươi ? Không đang mơ chứ? Ta c.h.ế.t ?”
Lục Nguyên Thanh nghiêm mặt : “Chưa , kẻ gieo họa thì sống ngàn năm cơ mà.”
Nghe khóe môi Thẩm Tiếu bĩu , Lục Nguyên Thanh vội vàng lắc đầu: “Lời tại hạ là sai, Thẩm Tiếu thư là phúc lớn mạng lớn, ắt trời che chở.”
Thẩm Tiếu bất chợt ôm chặt lấy cổ Lục Nguyên Thanh òa : “Ta sợ lắm, Tiểu Lục… ghét quan tài, ghét c.h.ế.t… hu hu… nhưng ngươi nhất định sẽ đến cứu , mà…”
Nước mắt nàng chảy xuống thấm cổ Lục Nguyên Thanh, vô cùng ấm áp. Hắn bất lực mỉm , vòng tay ôm nhẹ bờ vai Thẩm Tiếu, vỗ vai an ủi: “Không … đừng nữa… áo của ngươi ướt hết cả .”
…
Nhờ Thẩm Tiếu bình an trở về, Thẩm Bạch mới thực sự thở phào một . Nếu Thẩm Tiếu xảy chuyện, quả thực ăn thế nào với cha.
“Nguyên Thanh… may mà ngươi.” Ánh mắt Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh, trịnh trọng .
Lục Nguyên Thanh khiêm tốn lắc đầu: “Thực khi tới tiêu cục Uy Lăng, tại hạ hề chắc chắn chút nào, Thẩm Tiếu thư thể mạng trở về, chỉ vì Nguyên Cơ vốn ý g.i.ế.c nàng mà thôi.”
Thẩm Bạch hỏi: “Vậy tối nay Nguyên Cơ còn xuất hiện ở bến Bắc Trấn ?”
“Có. Bọn Oa khấu sẽ bao giờ chịu để tài vật đến tay thất thoát. Chúng nhất định vẫn đem hàng rời theo kế hoạch.”
Thẩm Bạch hiểu: “Nguyên Thanh đưa Thẩm Tiếu trở về, Nguyên Cơ há phát giác?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Tất nhiên nàng sẽ phát giác. Cho nên, đêm nay chúng sẽ gặp ít phiền toái.”
Thẩm Bạch cau mày: “Lẽ nào kế hoạch chặn Oa khấu đem tài vật lên thuyền rời của chúng sẽ thất bại?”
Lục Nguyên Thanh ôn hòa : “Đại nhân sai chút nào. Chỉ cần còn Nguyên Cơ thì chúng một ai thể rời khỏi nha môn Biện Thành, huống chi là ngăn cản?”
Thẩm Bạch thì thầm: “Ảo thuật trận pháp?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “, là ảo thuật trận pháp. Đại nhân, tại hạ cứu của ngài.”
Thẩm Bạch thoáng ngẩn , gật đầu: “, nợ Nguyên Thanh một ân tình lớn.”
Lục Nguyên Thanh mỉm lắc đầu: “Tại hạ cần đại nhân báo đáp ân tình. Chỉ mong đại nhân hứa với tại hạ một điều: đêm nay, dù xảy chuyện gì, xin đại nhân đừng can dự. Có vài ân oán liên quan đến gia sư, tại hạ đêm nay tự kết liễu.”
Đêm , sương mù dày đặc tràn ngập.
Trên con phố dài nha môn Biện Thành, lặng lẽ một . Một áo quần đen, váy đen, trong tay nàng che một chiếc ô đen, tĩnh lặng mà quái dị.
Chiếc ô của nàng che thấp, khuất dung nhan, khiến thể rõ vẻ mặt. Hàng hóa mà tiêu cục vận tới đưa hết lên thuyền, chỉ chờ một lệnh của nàng là thể rời bến Bắc Trấn.
nàng hạ lệnh tạm hoãn, bởi nàng tự tay giải quyết một , một kẻ thể bước từ trong nha môn Biện Thành.
Giờ Dậu sắp hết, xung quanh vẫn lặng như tờ, bất cứ động tĩnh gì.
Nguyên Cơ khỏi thất vọng: lẽ nào đối thủ vạch trần phận nàng thực chẳng lợi hại như nàng tưởng? Chỉ là một trận pháp ảo ảnh, mà cũng khó thoát ? Đợi đến giờ Tuất, đoàn thuyền sẽ khởi hành, lẽ nàng nên về.
Khi nàng xoay , bèn phát hiện xa lưng, chẳng từ khi nào một thiếu niên đó. Thiếu niên khoác một chiếc áo dài xanh bình thường, vóc dáng gầy gò, nhưng gương mặt nở nụ hiền hòa: “Cô nương A Nguyên?”
Nguyên Cơ khép chiếc ô trong tay: “Là ngươi mang nữ t.ử trong quan tài , còn để một tờ giấy cho nàng ngươi đưa ?”
Lục Nguyên Thanh vui vẻ gật đầu: “Đặt một sống quan tài thật quá chướng mắt. Dẫu tại hạ chẳng hùng, nhưng vẫn nhịn mà tay cứu mỹ nhân. Hơn nữa, ảo thuật sư đều kiêu ngạo, cam chịu thất bại, cho nên ngươi chắc chắn sẽ tới tìm .”
Nguyên Cơ đưa mắt từ xuống : “Về bí mật của gia tộc , ngoại nhân hầu như thể , thế mà ngươi đoán phận . Khiến khỏi gặp thử. Ngươi là gì của Từ Tĩnh Chu?”
Nghe , Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Gia sư tuy qua đời nhiều năm, nhưng đến cả bậc trưởng bối giang hồ cũng chẳng dám gọi thẳng tên. Ngay cả cha ngươi khi nhắc đến sư phụ cũng kiêng dè đôi phần. Ngươi quá ngông cuồng .”
Nguyên Cơ kiêu hãnh ngẩng cằm: “Ta là ảo thuật sư giỏi nhất trong tộc. Còn nữa, đừng tưởng triều Minh thì dễ lừa gạt. Từ Tĩnh Chu xưa nay từng thu nam tử.”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Vậy là ngoại lệ. Gia sư khi còn trẻ thích chu du tứ phương, từng duyên tận mắt thấy ảo thuật cao siêu của Thanh Hòa Nguyên thị, vì thế việc đến lai lịch của ngươi cũng gì lạ.”
Nguyên Cơ xoay nhẹ cán ô trong tay: “Cha khi nhắc đến Tĩnh Chu, đều gọi là Tĩnh Chu . Lúc còn nhỏ, chẳng hiểu một kẻ Minh tầm thường, xứng đáng cha tôn kính như . Nay lớn, vẫn chẳng hiểu nổi. Ngươi ưa giả mạo t.ử Tĩnh Chu, hãy để thấy bản lĩnh của ngươi.”
Lục Nguyên Thanh áy náy : “Ta là đồ kém cỏi nhất của gia sư, bao nhiêu bản lĩnh của , đến da lông cũng học . Thật thẹn với công dạy dỗ nhiều năm của . Cho nên đêm nay sẽ dùng những gì truyền dạy. Ta vốn ngốc nghếch, hèn nhát, dạo gần đây trí nhớ còn kém nhiều, sợ rằng một ngày ngay cả là ai cũng quên mất. Vì mỗi ngày đều phân tích hết thảy việc gặp, bất kể thú vị vô vị. Rồi phát hiện một việc khá thú vị, liên quan đến ảo thuật của Thanh Hòa Nguyên thị.”
Nguyên Cơ lặng lẽ , vẻ khinh miệt trong mắt hề che giấu. Lục Nguyên Thanh chỉ thản nhiên: “Đêm nay ngươi nhất định g.i.ế.c , bởi vì cứu Thẩm Tiếu. Một ảo thuật sư thể để thất bại, cho nên đêm nay và ngươi chỉ một sống. Ta để tờ giấy hẹn ngươi, bởi vì thể để ngươi tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ngươi g.i.ế.c nhiều như , nhất định lưu để gánh lấy hậu quả.”
Nguyên Cơ quái dị: “Sao ngươi nghĩ thể ngăn ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm , tiếp tục : “Ngươi ở trong Chúc phủ, mà Trương Chiêu, Vương Tá, Tiêu Trường Phúc đều lượt trú tại phủ , nhờ thế ngươi thể thần quỷ mà khiến d.ư.ợ.c tính mê loạn thấm họ. Giả Nghiên Ngọ là ngoại lệ, đêm đó chỉ tình cờ uống rượu cùng Trương Chiêu, coi như kẻ xui xẻo.
Còn việc ngươi sát hại Chúc Đông Lâu, ngươi quan phủ âm thầm giám thị , cho nên ngươi đích tay, mà lợi dụng Như Vân. Thực khi dạy Như Vân gảy tam vị tuyến, ngươi sớm gieo khúc nhạc những âm điệu thể mê hoặc thần trí.
Tuy ban đầu Như Vân tiếp cận ngươi cũng chẳng vì ý gì, nhưng so với A Nguyên cô nương, trình độ của nàng kém xa. Tại hạ quả thật may mắn, hôm đó Như Vân tấu cho là khúc Phụng Cầu Hoàng, chứ Dạ Ương Khúc.
Ngươi g.i.ế.c Giả Nghiên Ngọ, Trương Chiêu, Vương Tá, Tiêu Trường Phúc, Chúc Đông Lâu, thoạt như dùng những thủ đoạn khác , nhưng thực đối với ngươi mà cũng chỉ là phối hợp các loại t.h.u.ố.c khiến họ sinh ảo giác khác mà thôi.
Và còn phát hiện một điểm kỳ lạ: bọn họ đều hề chảy máu, một t.h.i t.h.ể nào vết máu. Vì hả A Nguyên cô nương?”