Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 69: Không một chút tin tưởng nào vào Thái tử
Cập nhật lúc: 2026-07-15 04:44:29
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một trận gió mưa đột ngột ào đến rụng hoa rơi lá phủ lên khắp kinh đô một lớp khí ẩm ướt kèm theo cái lạnh thấu xương.
Con mèo Đoản Mệnh vốn thích chạy nhảy chạy chơi ở nay bỗng ướt sũng chạy về.
Hồng Ngọc thương bộ lông mịn màng của nó nay dính bết còn đang nhỏ nước ròng ròng liền cầm một chiếc khăn ấm thấm nước bước tới chăm sóc.
Thế nhưng con Đoản Mệnh tính đợi cho Hồng Ngọc và T.ử Ngọc đến gần liền mạnh mẽ vẩy một cái.
Hành động hất tung nước bẩn lên hai nàng.
Bích Ngọc bên cạnh thấy cảnh đó thì bật thích thú.
Còn Thẩm Hi Hòa ngoảnh cũng thấy cảnh nên khẽ mỉm nhẹ nhàng.
"Meo!"
Đoản Mệnh tưởng vẩy khô hết nước liền lao thẳng về phía Thẩm Hi Hòa định nũng.
Thẩm Hi Hòa ngay lập tức thu nụ nhanh chóng lùi một bước phía .
Đoản Mệnh lao hụt liền ngẩng đầu lên thấy ánh mắt mấy thiện cảm của Thẩm Hi Hòa nên lập tức thu .
Nó nàng với vẻ mặt đáng thương phát những tiếng kêu nũng nịu.
"Người bẩn thỉu thế mà cũng dám cả gan nhảy chủ t.ử ?"
T.ử Ngọc thừa cơ liền túm lấy gáy nó xách bổng lên.
"Mèo mèo mèo!"
Đoản Mệnh liên tục vẫy bốn chiếc chân ngắn ngủn của trung nhưng vẫn bất lực T.ử Ngọc bế tắm rửa.
"Quận chúa, Liệt Vương điện hạ đang ở ngoài xin gặp."
Từ bên ngoài gia nhân vội vã chạy báo cáo.
"Không tiếp." Thẩm Hi Hòa lạnh lùng từ chối ngay lập tức.
Nàng vốn quan tâm ngoài nhận thế nào và cũng cần ai đ.á.n.h giá về giáo dưỡng lễ nghĩa của nàng cả.
Dù đến thăm mà nàng gặp thì đều thẳng thừng từ chối.
" Điện hạ bảo... nếu chịu gặp thì đành liều mạng xông khuê phòng của một nữa."
Gia nhân truyền lời tỏ vẻ vô cùng căng thẳng.
Bích Ngọc bên cạnh thấy rõ mí mắt của Thẩm Hi Hòa khẽ nhếch lên.
Đồng thời đôi mắt đen láy của nàng cùng lúc hướng sang bên ngoài cửa lớn.
Dù Quận chúa ngoài mặt vẫn hề đổi sắc và ánh mắt chút gợn sóng.
nàng vẫn thể cảm nhận rõ ràng một luồng sát khí lạnh lẽo đang bao trùm.
"Nói với nếu dám thì chỉ đơn giản là cởi đồ ."
"Mà thể tự tay lột trần một lớp da của đó."
Thẩm Hi Hòa bằng giọng hờ hững nhưng phát âm nặng nề.
Điều khiến gia nhân truyền lời sợ đến mức run b.ắ.n cả chân vội vàng lui xuống .
Ai ngờ Tiêu Trường Doanh xong lời đe dọa đó cũng chẳng hề tức giận.
Ngược còn chủ động đưa lên một bức tranh cuộn tròn:
"Ngươi mang vật đưa cho Quận chúa xem."
"Tiểu vương sẽ kiên nhẫn đợi ở đây trong vòng một canh giờ."
"Nếu đó Quận chúa vẫn quyết định chịu gặp thì tiểu vương sẽ tự động rời ."
Thẩm Hi Hòa ban đầu tưởng Tiêu Trường Doanh sẽ chùn bước lời đe dọa của .
Không ngờ tên gia nhân rón rén đưa bức tranh đó lên một nữa.
Bích Ngọc cầm lấy cẩn thận mở mặt Thẩm Hi Hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-69-khong-mot-chut-tin-tuong-nao-vao-thai-tu.html.]
Ngay lập tức sắc mặt nàng liền đổi.
"Kêu Mạc Viễn đây!"
"Gọi Mạc Viễn tới đây!" Thẩm Hi Hòa trầm giọng phân phó.
Đây là tấm bản đồ phòng ngự của An Tây Đô hộ phủ. Vùng Tây Bắc ba đại Đô hộ phủ và ba đại Đô đốc phủ. Đô hộ phủ là quân đội triều đình đồn trú để trấn thủ, chỉ lo giữ gìn an ninh chứ can dự chính sự; còn Đô đốc phủ mới là cơ quan trực tiếp cai quản các sự vụ tại địa phương.
Dưới thời Tiên đế, tổ phụ của Thẩm Hi Hòa kiêm nhiệm hai chức An Tây Đô hộ và Yên Kỳ Đô đốc. Đến khi Hựu Ninh đế kế vị, xét công ban thưởng, Thẩm Nhạc Sơn với công lao tòng long nhất phong Tây Bắc vương. Kể từ đó, bộ Đô hộ phủ khắp cõi Tây Bắc đều quy về trướng ngài, các vị Đô đốc cũng nghiễm nhiên trở thành thuộc hạ của Tây Bắc vương.
Nay bản đồ phòng ngự của An Tây Đô hộ phủ cánh mà bay, nếu chẳng may lọt tay kẻ địch, e rằng thành trì khó bề giữ nổi.
Mà cho dù lọt tay địch, chỉ cần để Hựu Ninh đế nắm nhược điểm , tội nhẹ thì tước quyền, tội nặng thì rơi đầu như chơi!
Mạc Viễn vội vã chạy tới. Thẩm Hi Hòa đưa tấm bản đồ cho xem, sắc mặt Mạc Viễn thoắt cái trắng bệch: "Thứ ..."
Phản ứng của khiến trái tim Thẩm Hi Hòa chùng xuống. Nàng vốn can dự chính sự nên đó chỉ lờ mờ suy đoán bản đồ là thật, nhưng nay Mạc Viễn ngầm chứng thực sự nghi ngờ của nàng.
"Quận chúa, gặp Liệt vương điện hạ ?" Bích Ngọc sốt sắng lên tiếng nhắc nhở, bởi Liệt vương từng tuyên bố ngài chỉ đợi đúng một khắc đồng hồ.
Thẩm Hi Hòa nắm chặt tấm bản đồ trong tay. Nàng vô cùng bình tĩnh, khi chớp nhoáng phân tích thiệt hơn, ánh mắt liền trở nên kiên định: "Không gặp."
"Quận chúa." Mạc Viễn kinh ngạc thốt lên.
"Nếu mưu đồ gì, thì khi thứ sớm dâng lên bệ hạ để đoái công chuộc tội mất vật chứng trong vụ án son phấn đó ." Thẩm Hi Hòa thong thả cuộn bức họa . "Lúc mang nó tới tìm , một là vòi vĩnh điều gì đó, hai là bản cũng dám chắc thứ hàng thật . Nếu giờ mặt, e rằng để chiếm mất thế thượng phong."
Cuộn xong bức họa, nàng đưa cho Bích Ngọc: "Em đích đem thứ trả cho ..."
Ngừng một lát, Thẩm Hi Hòa khẽ nhếch khóe môi: "Và chuyển lời rằng, nể chút tình nghĩa cũ , lòng nhắc nhở ngài một câu: đừng tự cho là thông minh."
"Quận chúa, cách liệu ?" Không Mạc Viễn tin tưởng Thẩm Hi Hòa, mà bởi chuyện liên lụy quá mức trọng đại. Lỡ như Liệt vương thẹn quá hóa giận, đem đồ giao thẳng cho bệ hạ thì hậu quả thật khôn lường!
"Chỉ đành đ.á.n.h cược một ván thôi." Thẩm Hi Hòa ngẫm nghĩ đôi chút vội vã tới thư phòng. Nàng nhanh chóng một bức thư, dán kín miệng phong bì giao cho Mạc Viễn. "Giao tận tay cho của Hoa Phú Hải, bảo ông dùng tốc độ nhanh nhất chuyển bức thư tới tay a cha giúp ."
Hoa Phú Hải mạng lưới truyền tin của riêng . Bức thư hẹn gặp ông còn gửi nhanh hơn cả khoái mã tám trăm dặm khẩn cấp.
Tiêu Trường Doanh khi những lời Bích Ngọc truyền đạt ắt sẽ sinh lòng hoài nghi. Chừng nào sự đa nghi của còn đ.á.n.h tan, chỉ cần a cha kịp thời bức thư , thể lập tức biến bản đồ phòng ngự từ thật thành giả.
Đến lúc đó, chúng thể diện cớ rằng đây là do a cha sớm phát hiện trong quân gian tế, trong triều kẻ thông đồng với địch bán nước, nên cố tình tung bản đồ giả mồi nhử để xem kẻ nào dám ăn cây táo rào cây sung.
"Quận chúa, con Hoa Phú Hải ..."
"Không , dù ông lén bức thư thì cũng chẳng hiểu ." Thẩm Hi Hòa ngắt lời Mạc Viễn, "Nội dung bên trong đều bằng ám ngữ giữa , a cha và a ."
Thực , những ám ngữ chỉ là trò tiêu khiển khi Thẩm Vân An cùng Thẩm Hi Hòa sách lúc . Không ngờ tới thời khắc mấu chốt thể phát huy tác dụng lớn đến .
Về phần Tiêu Trường Doanh, cũng chẳng thể ngờ Thẩm Hi Hòa phản ứng như thế. Chuyện khiến bắt đầu hồ nghi thứ Bích Ngọc mang trả nguyên vẹn lẽ chỉ là đồ giả, hoặc đang ẩn giấu một huyền cơ nào khác.
"Quận chúa, chúng nên thỉnh cầu Thái t.ử điện hạ tương trợ ?" Sau khi đuổi khéo Tiêu Trường Doanh, Bích Ngọc và lên tiếng đề nghị.
Nếu Thái t.ử điện hạ bản lĩnh ém nhẹm bằng chứng của vụ án yên chi lâu đến thế, ngài nhất định cũng thể giúp bọn họ kéo dài thời gian.
"Đây là một điểm yếu chí mạng, tuyệt đối sẽ tự tay dâng nó cho kẻ khác." Thẩm Hi Hòa quả quyết bác bỏ.
Tới tận khoảnh khắc , Bích Ngọc mới bàng hoàng nhận : Thẩm Hi Hòa hề dành cho Thái t.ử lấy một tia tín nhiệm nào.
"Không cần quá lo lắng, ít nhất trong hai ngày tới, Tiêu Trường Doanh sẽ dám hành động thiếu suy nghĩ . Cứ cho theo dõi sát nhất cử nhất động của , nếu bệ hạ thực sự chuyện a cha..." Ánh mắt Thẩm Hi Hòa lạnh vài phần. "Ta chỉ đành tiên hạ thủ vi cường, phơi bày chuyện Khang vương phủ lén lút rèn binh khí cho bệ hạ ánh sáng thôi."
Tới lúc đó cứ tung hỏa mù, trực tiếp chụp mũ tội danh đ.á.n.h cắp bản đồ phòng ngự lên đầu Khang vương phủ.
Thẩm Hi Hòa tuy tìm Tiêu Hoa Ung, nhưng bức thư của nàng khi qua mạng lưới truyền tin vẫn khiến ngài nàng đang việc vô cùng cấp bách.
"Điện hạ, ngài xem qua thư ?" Thiên Viên cẩn trọng lên tiếng hỏi.
"Nếu nàng dám gửi đến tay , ắt hẳn lường dù xem cũng chẳng thể nào hiểu nổi." Tiêu Hoa Ung cúi tựa án thư, tỉ mỉ điêu khắc lên một chiếc lá ngô đồng, nhạt giọng tiếp, "Cứ hỏa tốc đưa tới Tây Bắc ."
"Chắc chắn xảy chuyện lớn, nếu nàng tuyệt đối sẽ tìm đến chỗ ." Sau khi dặn dò xong, ánh mắt Tiêu Hoa Ung trở nên sâu thẳm. "Lập tức truyền lệnh cho của chúng ở Tây Bắc điều tra ngay, càng nhanh càng ."
Mãi đến chập tối, khi tin tức truyền về, cũng là lúc Tiêu Hoa Ung điêu khắc xong chiếc lá ngô đồng. Họa tiết mặt lá ... ngờ chính là dung mạo của Thẩm Hi Hòa.
Nghe xong bẩm báo, Tiêu Hoa Ung khẽ hừ lạnh một tiếng: "Lão Cửu dạo bản lĩnh gớm nhỉ. Nếu tài cán như thế, thì cứ tác thành cho đến Tây Bắc lập công ."