Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 515: Thả hổ
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:08
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bảo quân của con lui xuống !".
Nguyên Tướng quốc một nữa lệnh cho Nguyên Tu, trong giọng nồng nặc mùi tức giận. Lão quyền xin Hoàng đế hạ chỉ buộc Ngự Lâm Quân nhường đường, nhưng lão chọn cách ép chính con trai . Mục đích của lão là thử xem, nếu thánh lệnh, thằng con thèm đếm xỉa đến lời của lão .
Nguyên Tu lia mắt Bộ Tích Trần, đảo mắt sang gã chưởng quỹ và tên tiểu nhị Tường Ký lưng. Dường như đang suy tính kỹ lưỡng tình thế hiện tại. Sau một hồi đắn đo, ngay lúc gã chưởng quỹ chuẩn há miệng đếm tiếp, Nguyên Tu thình lình giơ tay hiệu.
Đám binh thấy nhất loạt thu đao dạt hai bên. Khung cảnh ngoài cửa hoa sảnh lúc chỉ còn bóng dáng Ngự Lâm Quân và thị vệ phủ Tuyên Vũ Tướng quân.
Vị Hoàng đế giả mạo đưa mắt hiệu cho Phạm Thông cạnh. Phạm Thông phất nhẹ cây phất trần, đám Ngự Lâm Quân lục tục rút lui. Thấy thế, đám thị vệ phủ Tuyên Vũ Tướng quân cũng chẳng dại gì mà ỳ đó, đành răm rắp lùi theo về một góc.
Cánh cửa hoa sảnh lập tức mở toang một con đường thênh thang.
Sắc mặt Nguyên Tướng quốc cuối cùng cũng giãn đôi chút. Cao thị bên c.ắ.n chặt môi, vị m.á.u tanh xộc lên đầu lưỡi.
Lẽ nào bọn họ thực sự định thả Bộ Tích Trần ?
Tên thiếu niên tặc lưỡi tiếc rẻ: "Mau mắn nhường đường thế, chán phèo. Tiểu gia còn xẻo thêm vài miếng thịt nữa cơ mà".
Gã chưởng quỹ kẹp cổ Bộ Tích Trần, từ từ lùi bước cửa. Đám thị vệ cũng theo sát gót gã, từng bước lùi xa. Tống thị chôn chân, dám nhúc nhích, mở to mắt chăm chăm ngoài sân. Chỉ thấy hai kẻ nọ lùi đến tận cổng phủ, bất ngờ tung một cái, xách theo Bộ Tích Trần nhảy phốc lên bức tường rào.
"Đừng cố bám theo! Ló cái mặt là tiểu gia đây xẻo luôn một miếng thịt, xẻo cho đến khi Thế t.ử gia cao quý của Hằng Vương phủ biến thành bộ xương khô mới thôi!".
Tiếng đầy khoái chí của tên thiếu niên rít lên trong màn đêm xuân, rợn tóc gáy. Tiếng dứt, và gã chưởng quỹ tay điểm huyệt Bộ Tích Trần, tóm gọn gã lao vút qua bờ tường biến mất tăm.
Từ trong hoa sảnh bỗng phát tiếng "bịch" rõ to. Mọi ngoảnh đầu thì thấy Tống thị ngã lăn sàn, bất tỉnh nhân sự.
Đêm nay, cái c.h.ế.t đột ngột của Bộ Tích Thịnh vẫn phủ kín một màn sương bí ẩn. Ban đầu ai nấy đều tưởng uống độc tự vẫn, nào ngờ khám nghiệm mới phát hiện hạ độc. Lần theo độc dược, tưởng rằng cuối cùng cũng tìm đầu mối ở Tường Ký, nào ngờ chưởng quỹ và tiểu nhị của quán chẳng hạng tầm thường, cả hai đều thủ bất phàm, hành tung quỷ dị, lai lịch càng khó dò.
Manh mối hé, nghi án càng thêm sâu.
Nguyên Tướng quốc lập tức hạ lệnh cho nha môn Phủ doãn Thịnh Kinh và Ngũ thành Tuần Bộ Ty tức tốc niêm phong quán Tường Ký, điều tra lai lịch của hai tên đến tận gốc rễ.
Quán Tường Ký tận ngoại thành. Muốn điều đến phong tỏa, hết mở cổng thành. cổng thành mở, chẳng khác nào chừa một con đường thoát cho hai kẻ . Với thủ của chúng, khống chế vài tên lính phủ nha Tuần Bộ Ty, đoạt lấy y phục cải trang trộn khỏi thành vốn chẳng chuyện khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-515-tha-ho.html.]
Huống hồ, chúng bắt Bộ Tích Trần con tin, lúc hẳn vẫn thể xa. Nếu bên Tướng quân phủ lập tức huy động nhân mã, rầm rộ phong tỏa Tường Ký, thể sẽ khiến chúng nhận triều đình bắt đầu truy xét. Một khi dồn đến đường cùng, khó tránh khỏi ch.ó cùng rứt giậu.
Đến lúc , đầu tiên gặp nguy hiểm chính là Bộ Tích Trần.
Lúc nãy Nguyên Tướng quốc còn lệnh cho thị vệ lui , tỏ vẻ giữ mạng sống cho Bộ Tích Trần. Ấy mà giờ đây lão ban cái lệnh "bỏ con tép bắt con tôm" , coi mạng sống của Bộ Tích Trần như cỏ rác. Nước cờ của lão quả thực khiến vò đầu bứt tai hiểu nổi.
Mộ Thanh khẩy trong bụng. Có gì mà hiểu cơ chứ?
Bộ Tích Trần náo loạn suốt nửa đêm, rốt cuộc vẫn chẳng nên chuyện gì. Tội g.i.ế.c thể nhận về , mà chuyện Bộ Tích Thịnh cấu kết ngoại bang cũng đưa nổi lấy một bằng chứng. Một quân cờ mất hết giá trị, Nguyên Tướng quốc há còn bận tâm sống c.h.ế.t?
Điều thực sự khiến lão để mắt, là hai kẻ đến từ Tường Ký.
Thời cuộc hiện nay đến bước nào? Nguyên gia mưu tính nhiều năm, thời cơ phế đế đoạt ngôi ở ngay mắt. Càng đến lúc đại cục sắp định, càng thể để bất kỳ biến nào ngoài tầm kiểm soát.
Vậy mà ngay giữa Thịnh Kinh, mí mắt Nguyên gia, đột nhiên xuất hiện hai cao thủ võ nghệ bất phàm, phận rõ, hành tung quỷ dị. Nguyên Tướng quốc thể bỏ mặc? Lão nhất định tra cho hai kẻ từ tới, lệnh kẻ nào, lưng còn bao nhiêu — quan trọng hơn cả, trong triều kẻ nào âm thầm liên hệ với chúng .
Tường Ký chính là đầu mối duy nhất mắt.
Hai kẻ ẩn ở đó, trong quán ít nhiều ắt lưu dấu vết. Bởi , Tường Ký những tra, mà còn phong tỏa ngay lập tức. Chậm thêm một khắc là thêm một phần nguy cơ. Ai ngoài thành còn đồng bọn của chúng ? Một khi đối phương kịp về xóa sạch dấu vết, đầu mối duy nhất cũng sẽ đứt đoạn.
Nghĩ đến đây, Mộ Thanh càng chắc chắn với phán đoán của . Nguyên Tướng quốc đêm nay e rằng chỉ sai phong tỏa Tường Ký. Cả thành Thịnh Kinh, chỉ sợ cũng lão âm thầm giăng kín một tấm lưới.
"Lệnh cho Tả Long Võ Vệ Tướng quân Hạ Đào thống lĩnh quân đội, trắng đêm lục soát thành. Bằng giá lôi cổ cho bằng sào huyệt của hai tên báo về cho Bổn tướng!".
Nghe câu , Lâm Mạnh và Trịnh Quảng Tề thừa hiểu Nguyên Tướng quốc coi mạng sống của Bộ Tích Trần như bèo bọt. Lão chỉ chăm chăm điều tra lai lịch của hai tên ở Tường Ký, và moi vị nào trong triều đang giật dây chúng.
" mà...".
Trịnh Quảng Tề khúm núm cúi đầu, lấm lét trộm Nguyên Tướng quốc, ngập ngừng thưa:
"Bẩm Tướng gia, nội thành rộng lớn vô cùng. Lục soát từng nhà từng hộ, e rằng cả đêm nay cũng chẳng xuể. Bây giờ chỉ còn cách lúc rạng sáng hai canh giờ nữa. Sáng mai cổng thành mở toang, nếu hai tên cuồng đồ dùng mưu hèn kế bẩn tẩu thoát thì khó bề truy lùng. Vì ... mạn phép hỏi Tướng gia, đêm nay nên ưu tiên lục soát khu vực nào ?".