Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Vô ưu

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:10
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Thẩm Lâu đang dựa quầy hàng gật gù ngủ.

Bạch Cơ thấy thì khẽ ho một tiếng. Thẩm Lâu đ.á.n.h thức, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về, lập tức dậy chắp tay: "Bạch Cơ, Nguyên , các về ."

Bạch Cơ hỏi: "Thẩm quân, hôm nay khách nào đến ?"

Thẩm Lâu đáp: "Không . đứa con thứ mười ba của Hồ gia đến, hình như việc gì đó, nhưng ngươi ở đây nên lập tức rời . Hắn để một lời nhắn cho ngươi, rằng chiều mai sẽ đến thăm."

"Ừ, ." Bạch Cơ trả lời, nàng bước trong, hai bước, đầu: "Hôm nay cảm ơn Thẩm quân. Không gì để cảm tạ, Thẩm quân thích trong Phiêu Miểu các gì thì cứ lấy, cần khách sáo."

Thẩm Lâu vội từ chối: "Chuyện nhỏ thôi, cần cảm ơn."

Bạch Cơ : "Đây là thù lao của ngươi, cần từ chối."

Thẩm Lâu gãi đầu, : "Tại hạ là hiệp khách, khắp nơi, vũ khí tự vệ bất tiện. Nếu ngươi thể tặng tại hạ thanh kiếm đồng xanh tường thì tại hạ sẽ cảm kích vô cùng."

Trên bức tường phía nam của đại sảnh treo một thanh kiếm ngắn thời Chiến Quốc. Kiếm dài một thước bảy, rộng ba tấc, vỏ kiếm khảm đá quý bảy màu.

Bạch Cơ : "Thẩm quân thích thì cứ lấy ."

Thẩm Lâu vui vẻ : "Cảm ơn Bạch Cơ."

Bạch Cơ khẽ, bước trong, lên lầu. Thẩm Lâu thanh bảo kiếm thì vui mừng, phấn khởi kể cho Nguyên Diệu những câu chuyện hiệp khách ngày xưa ở Hàm Dương: "Ngày xưa, tại hạ khi hành tẩu giang hồ ở Hàm Dương, kết giao với nhiều bạn lữ, ý hợp tâm đầu, tình như thủ túc..."

Nguyên Diệu pha hai tách , đó ôm tách lắng hăng say.

Trời dần tối, Thẩm Lâu càng kể càng hăng, cuối cùng quyết định ở trò chuyện thâu đêm cùng Nguyên Diệu. Thẩm Lâu lấy vài hũ rượu quế hoa ở , uống ánh nến với Nguyên Diệu.

Thẩm Lâu hào hứng, đập ly gào lên: "Nhớ ngày xưa niên thiếu, đầu giang hồ. Nghĩa hiệp trong lòng, vui thích ân oán. Ôm kiếm Lan Đài, nghĩa khí trùng trùng dâng cao; uống nước Trường Giang, tình hiệp hùng dũng hoan ca. Một lòng mây xanh, hai tay trắng tuyết. Cầm kiếm trời xa, dấu chân phiêu dạt."

Chàng thư sinh cũng ngâm một bài thơ: "Đao quang kiếm ảnh giấc mộng giang hồ, mở sách vung bút mực đậm đà. Ba thước nước thu vô tình xanh, mười dặm gió đông đoạn trường đỏ. Lầu ca Tây Kinh gảy trường kiếm, mưa lạnh Bắc Mang ướt mộ hoang. Xưa nay bao nhiêu chuyện hào kiệt, vung bút một cái khói mây tan."

Hai nâng ly uống cạn, , trò chuyện vui vẻ. Rượu quế hoa tuy nhạt, nhưng tửu lượng của Nguyên Diệu , uống hơn nửa hũ mơ màng buồn ngủ.

"Thẩm , mai hẵng tiếp nhé, tiểu sinh buồn ngủ ..." Nguyên Diệu ngáp một cái, xuống chăn đệm.

"Ôi, tại hạ đang đến chỗ , Nguyên ngủ ?" Thẩm Lâu thất vọng , đẩy Nguyên Diệu, nhưng thư sinh bắt đầu ngáy khò khò.

Thẩm Lâu đành xuống bên cạnh Nguyên Diệu ngủ. trong lòng quá phấn khích, lật qua lật nhưng vẫn ngủ . Đột nhiên, Thẩm Lâu bật dậy, tự với bóng tối: "Sống như phù du cậy đôi cánh, sáng là tóc xanh, tối thành tóc bạc, thể lãng phí thời gian, tại hạ hành tẩu giang hồ đây!"

Thẩm Lâu lay tỉnh Nguyên Diệu, : "Nguyên lão , cuộc đời ngắn ngủi, nên lãng phí, hành tẩu giang hồ, ngươi cảm thấy thế nào?"

Nguyên Diệu đang mơ màng nên thuận miệng đáp: "Du hiệp? Tốt lắm, , ..."

"Nguyên lão , ngươi cùng ?"

"Ta thì . Nếu thì Ly Nô lão mắng lười biếng chịu việc..." Nguyên Diệu mơ màng . Nói xong, gục xuống gối ngủ tiếp.

Thẩm Lâu quyết tâm, nắm chặt tay: "Ta sẽ từ biệt Bạch Cơ."

Thẩm Lâu bước phòng trong, còn Nguyên Diệu thì gục xuống ngủ say.

Thẩm Lâu lay Nguyên Diệu: "Nguyên dậy , Nguyên dậy ..."

Nguyên Diệu mơ màng mở mắt, một con ếch xám bên cạnh giường , đang đưa bàn chân màng đập mặt .

Nguyên Diệu dụi mắt dậy.

Con ếch đeo một thanh kiếm đồng xanh, chắp tay với Nguyên Diệu: "Nguyên bảo trọng. Sau gặp ."

"Ơ?" Nguyên Diệu ngơ ngác.

Ếch đeo kiếm nhảy ba bước, biến mất khỏi Phiêu Miểu các.

"Ơ?!!" Nguyên Diệu ngơ ngác.

Nguyên Diệu buồn ngủ, cũng lười quan tâm, xuống ngủ tiếp.

Sáng hôm , Nguyên Diệu thức dậy, Thẩm Lâu còn.

"Thẩm ? Thẩm , ?" Nguyên Diệu tìm khắp Phiêu Miểu các nhưng thấy Thẩm Lâu , trong lòng chợt trống vắng. Nguyên Diệu trở đại sảnh, hũ rượu quế hoa uống dở, cố gắng nhớ chuyện đêm qua, mơ hồ nhớ ai đó đến từ biệt . Hình như là một con ếch?!!

Nguyên Diệu rửa mặt xong thì mở cửa tiệm, ánh nắng ban mai chiếu Phiêu Miểu các.

Trong bữa sáng, Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Thẩm ?"

Bạch Cơ xoa trán: "Không Hiên Chi xúi giục hành tẩu giang hồ ?"

"Ơ, tiểu sinh xúi giục Thẩm hành tẩu giang hồ ?"

Bạch Cơ uống ly rượu quế hoa, : "Có lẽ xúi giục thật, nhưng khi chuyện với Hiên Chi thì lập tức hành tẩu giang hồ. Sống như phù du cậy đôi cánh, xuân hạ thu đông, chớp mắt qua , việc nên ngay, lãng phí."

Nguyên Diệu thì cũng cảm khái: "Hy vọng Thẩm thể vui vẻ, tận hưởng việc hành tẩu giang hồ."

Bạch Cơ thở dài một tiếng: "Thẩm quân vui vẻ hành tẩu giang hồ, quan tâm gì nữa, nhưng báo cáo với Dận? Nếu Dận tỉnh dậy, phát hiện Thẩm quân còn thiếu tình hình sẽ ."

"Dận là ai? Thẩm bỏ , báo cáo với Dận?"

"Dận là ca ca của Thẩm quân, vì một lý do, tiện xuất hiện, việc đều do Thẩm quân xử lý. Thẩm quân , sẽ giận."

"Vậy đây?"

"Vì Hiên Chi xúi giục Thẩm Quân bỏ , thì Hiên Chi hãy xin ." Bạch Cơ lấy một chiếc chìa khóa, đưa cho Nguyên Diệu: "Tiện thể mang chiếc chìa khóa giao cho Dận giữ."

"Ơ, chuyện liên quan gì đến tiểu sinh ?" Nguyên Diệu , nhưng thấy Bạch Cơ , đôi mắt đen u tối khó đoán, đành nhận lấy chìa khóa: "Được , tiểu sinh sẽ . Dận ở ?"

"Dưới đáy giếng." Bạch Cơ .

"Trong kho đáy giếng ư?" Nguyên Diệu hỏi.

Bạch Cơ lắc đầu: "Không trong kho, mà là đáy giếng."

"Trong nước giếng ?"

"Ừ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh: " tiểu sinh bơi..."

"Không bơi cũng thể ." Bạch Cơ nham hiểm.

"Vậy, Dận thực chất là gì?"

"Là Thận."

"Thận* là gì?"

*Là loài sò hến cực lớn, Loài luồng luồng.

"Nói đơn giản, là một con trai lớn."

"Nó sẽ tặng tiểu sinh ngọc trai chứ?"

"Không, nhưng nó sẽ tặng ngươi một giấc mơ ."

"Thật ?"

"Thật."

"Thẩm cũng là Thận ?"

"Không, Thẩm Quân là một con cóc. Tuy nhiên, nó luôn nghĩ ruột của Dận, cũng là một con Thận, nên ngươi tuyệt đối mặt nó từ 'cóc', 'ếch', '

nhái', nếu nó sẽ vui."

"Ừ. Tiểu sinh hiểu."

Bạch Cơ .

"Tiểu sinh ngay bây giờ ?"

Bạch Cơ : "Vài ngày nữa , đợi đến khi trăng tròn. Lúc đó, Dận mới tỉnh dậy."

"Ừ, ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu im lặng ăn hiên, cây đào trong vườn nở hoa rực rỡ, cánh hoa rơi đầy.

Bạch Cơ uống một ngụm rượu hoa quế, trầm tư : "Hiên Chi hình như luôn lãng phí thời gian ở Phiêu Miểu các, chẳng lẽ ngươi việc gì ?"

Nguyên Diệu gãi đầu: "Việc mà tiểu sinh ? Hình như , tiểu sinh chỉ luôn ở Phiêu Miểu các thôi."

"Tại ?"

"Vì ở Phiêu Miểu các thú vị, vui vẻ."

"Hiên Chi đúng là một dễ thỏa mãn."

"Cổ ngữ câu, tri túc giả thường lạc*." Nguyên Diệu , : "Nếu Bạch Cơ thể tăng một chút tiền lương hàng tháng cho tiểu sinh, thì tiểu sinh sẽ càng vui hơn."

*Kẻ đủ sẽ thấy vui

"Đừng mơ." Bạch Cơ tít mắt : "Hiên Chi, cổ ngữ câu, tri túc giả thường lạc."

Tiểu thư sinh buồn bực c.ắ.n một miếng bánh đào, nuốt luôn câu "đúng là con rồng yêu gian trá tham tiền" với bánh bụng.

Buổi trưa, khi Nguyên Diệu đang dùng chổi lông gà phủi bụi cho đồ cổ, thì Hồ Thập Tam Lang đến.

"Nguyên công tử, lâu quá gặp." Con hồ ly nhỏ màu đỏ rực Phiêu Miểu các, xuống ngay ngắn.

Nguyên Diệu : "À, là Thập Tam Lang hả. Lâu quá gặp."

Con hồ ly nhỏ rụt rè : "Bạch Cơ ở đây ? Hôm qua mỗ hẹn hôm nay đến gặp."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang phơi nắng ở hậu viện, tiểu sinh sẽ dẫn ngươi ."

"Làm phiền Nguyên công t.ử ." Con hồ ly nhỏ rụt rè .

Nguyên Diệu dẫn con hồ ly nhỏ hậu viện. Trong hậu viện, cỏ xanh mướt, ánh nắng mùa xuân như một dải lụa cam, sáng mát. Bạch Cơ ghế mỹ nhân, nhắm mắt phơi nắng.

"Bạch Cơ, Thập Tam Lang đến ." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ đầu , dậy, : "Thập Tam Lang rảnh rỗi đến Phiêu Miểu các chơi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-vo-uu.html.]

Con hồ ly nhỏ xuống mặt Bạch Cơ, lễ phép : "Mỗ đến để chơi, mỗ một việc rắc rối, thỉnh giáo Bạch Cơ."

Bạch Cơ con hồ ly nhỏ một lúc, : "Sắc mặt Thập Tam Lang hình như tiều tụy."

Con hồ ly nhỏ đưa móng vuốt lên xoa mặt: "Ài, mỗ bỏ nhà hơn một tháng . Hơn một tháng nay, mỗ sống nhờ ở nghĩa địa hoang, mái hiên nhà nông dân, trong từ đường chùa miếu, khổ tả xiết."

"Sao Thập Tam Lang bỏ nhà thế?" Bạch Cơ tò mò hỏi.

Con hồ ly nhỏ xoa mặt: "Chuyện thì dài lắm."

Nguyên Diệu pha hai chén , mang một ít điểm tâm lên, Thập Tam Lang uống , ăn điểm tâm, từ từ kể.

Khi còn trẻ, vua Cửu Vĩ Hồ tính cách u sầu và đa cảm. Khi già, vì lo lắng cho sự thịnh suy của cửu vĩ hồ tộc, lo lắng cho hôn nhân của con cháu, lo lắng cho sự trưởng thành của cháu chắt, nên nó càng trở nên u sầu, buồn bã. Hồ ly các đều khuyên nó nghĩ thoáng một chút, con cháu tự phúc của con cháu, cần lo lắng quá nhiều, nhưng nó vẫn thể giải tỏa, vẫn tiếp tục u sầu.

Mùa hè năm ngoái, Hồ Tam Nương và phu quân du ngoạn ở Nam Hải, gặp một con Thận. Thấy Thận đang mơ nên Hồ Tam Nương bước giấc mơ của Thận. Trong giấc mơ của Thận, tiên sơn huyền ảo như mộng, trong rừng núi và đầm lầy mọc đầy các loài kỳ hoa dị thảo, các loài động vật quý hiếm chạy nhảy.

Hồ Tam Nương dạo trong đó, nàng ngạc nhiên thấy một cây đại thụ xum xuê, cành cây hùng vĩ, lá cây xanh mướt, cây nở đầy những bông hoa vàng, dày đặc, rực rỡ. Nhìn từ xa, trông như những chiếc áo cà sa vàng treo cây.

Hồ Tam Nương từng thấy loại cây trong "Kinh Nhân quả", loại cây gọi là cây Vô Ưu. Tương truyền, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni sinh gốc cây Vô Ưu. Người , bất kể là phi nhân, chỉ cần gốc cây Vô Ưu, th thể quên hết phiền não, trở nên vô ưu vô lo, vui vẻ.

Hồ Tam Nương nhớ đến cha u sầu của , bèn lén hái một quả Vô Ưu. Sau khi từ Nam Hải trở về nhà, Hồ Tam Nương đưa quả Vô Ưu cho vua Cửu Vĩ Hồ: "Phụ , đây là quả kết từ cây Vô Ưu, hãy chôn nó đất, đợi nó nảy mầm, lớn lên, sẽ trở thành cây Vô Ưu. Người , bất kể là phi nhân, chỉ cần gốc cây Vô Ưu, thì thể quên hết phiền não, trở nên vô ưu vô lo, vui vẻ. Nếu cây Vô Ưu, sẽ còn buồn phiền nữa."

"Thật tuyệt vời!" vua Cửu Vĩ Hồ vui mừng, nó quét mắt các con cháu: "Ai trong các con chịu trồng cây Vô Ưu giúp ?"

Một con hồ ly nhỏ màu đỏ rực bước , rụt rè : "Mỗ tuy tài giỏi, nhưng trồng cho phụ ."

Lão Hồ Vương vui mừng: "Ha ha, Thập Tam, con là đứa hiếu thảo nhất. Con xưa nay chăm chỉ, tỉ mỉ, giao cho con, phụ cũng yên tâm."

Lão Hồ Vương khen ngợi Hồ Thập Tam Lang một hồi, các con hồ ly khác vui, thì thầm với : "Thập Tam thật láu cá, chiếm cơ hội ."

"Thập Tam thích giả vờ ngoan ngoãn để lấy lòng cha già."

"Hừ, nó chắc chắn vua Cửu Vĩ Hồ đời tiếp theo."

"Thập Tam Lang thật đáng ghét..."

Con hồ ly nhỏ cảm thấy ấm ức, nó chỉ chia sẻ nỗi lo với phụ , đền đáp công ơn dưỡng dục, từ đến nay ý gì khác.

Lão Hồ Vương bảo vệ Thập Tam Lang, quát mắng các con hồ ly: "Các con các con, Thập Tam chỉ một chút việc để vui mà các ngươi ưa nó, nghi ngờ nó, thật tức c.h.ế.t mà! Nếu, còn nữa thì các ngươi thể đoàn kết yêu thương đây, Cửu Vĩ Hồ tộc thể phồn vinh đây? Chỉ e lúc đó, Cửu Vĩ Hồ tộc sẽ vì nghi ngờ lẫn , đoàn kết mà tan rã, suy tàn, phi nhân giới sẽ còn chỗ của Cửu Vĩ Hồ tộc nữa mất!"

Lão Hồ Vương đến đau lòng, đập ngực, nước mắt lưng tròng: "Ôi, nghĩ đến cảnh tượng đó, thể lo lắng, lo đến c.h.ế.t mất, lo đến c.h.ế.t mất!!"

Các con hồ ly bèn dám thêm nửa lời.

Chuyện Thập Tam Lang trồng cây Vô Ưu quyết định như .

Thập Tam Lang chọn một mảnh đất yên tĩnh và màu mỡ trong rừng nơi Cửu Vĩ Hồ tộc cư ngụ để trồng cây Vô Ưu. Nó chôn quả Vô Ưu đất, tưới nước suối núi, ngày đêm canh giữ, cầu nguyện, lặng lẽ chờ đợi hạt nảy mầm.

Một tháng , từ đất bỗng nảy một mầm xanh, con hồ ly nhỏ vui mừng nhảy cẫng lên, chạy nhà báo cho lão Hồ Vương cây Vô Ưu nảy mầm. Lão Hồ Vương vui mừng, khen ngợi con hồ ly nhỏ giỏi. Các con hồ ly khác vui.

Con hồ ly nhỏ càng cẩn thận, chăm chỉ trồng cây Vô Ưu. Hai tháng , mầm cây cao ba tấc, thêm bốn lá non màu ngọc bích. Con hồ ly nhỏ vui mừng xoa mặt, về nhà báo cho lão Hồ Vương. Lão Hồ Vương vui mừng, nữa khen ngợi con hồ ly nhỏ giỏi. Các con hồ ly , vui.

Con hồ ly nhỏ tiếp tục chăm sóc cây Vô Ưu. một ngày, khi con hồ ly nhỏ lấy nước suối từ rừng trúc tím về để tưới cây Vô Ưu, thì cây Vô Ưu biến mất. Con hồ ly nhỏ lo lắng, tìm khắp núi núi , từ núi xuống núi, nhưng đều tìm thấy. Cuối cùng, con hồ ly nhỏ đành nước mắt lưng tròng về nhà, báo cáo tin may cho lão Hồ Vương.

Lão Hồ Vương ngạc nhiên : "Đang yên đang lành cây Vô Ưu biến mất?"

Thập Tam Lang rụt rè : "Mỗ cũng , e rằng ai đó đ.á.n.h cắp..."

Lão Hồ Vương thở dài, đập n.g.ự.c lo lắng: "Địa bàn của Cửu Vĩ Hồ tộc chúng thần quỷ xâm nhập, thật thể chịu nổi! Thật lo c.h.ế.t mất, lo c.h.ế.t mất..."

Các con hồ ly đồng thanh : "Tất cả đều tại Thập Tam lơ là nhiệm vụ, mới để khác đ.á.n.h cắp cây Vô Ưu."

"Địa bàn của Cửu Vĩ Hồ tộc chúng chín tầng kết giới, ngoài tuyệt đối thể xâm nhập, tám phần là Thập Tam lười biếng, để cây Vô Ưu c.h.ế.t, nó sợ phụ trách phạt nên mới cố ý là ai đó đ.á.n.h cắp cây Vô Ưu ."

", chắc chắn là như ."

"Sao Thập Tam dối chứ?"

"Dù nữa, đều là của Thập Tam."

Các con hồ ly lượt trách mắng Thập Tam Lang, Thập Tam Lang ấm ức nhưng thể biện bạch, chỉ thể lóc giải thích: "Mỗ để cây Vô Ưu c.h.ế.t, cây Vô Ưu thật sự biến mất..."

Các con hồ ly tin và khẳng định Thập Tam Lang để cây Vô Ưu c.h.ế.t.

Các con hồ ly ồn ào hỗn loạn, lão Hồ Vương thấy thì đập n.g.ự.c thở dài: "Thật lo c.h.ế.t mất, lo c.h.ế.t mất..."

Cuối cùng, mặc dù lão Hồ Vương tin Thập Tam Lang dối, nhưng các con hồ ly đều tin, mặt lưng đều trách mắng Thập Tam Lang. Thập Tam Lang ấm ức, tức giận, nên bỏ nhà .

Con hồ ly nhỏ xoa mặt, : "Cây Vô Ưu chắc chắn ai đó đ.á.n.h cắp . Bằng giá, mỗ tìm cây Vô Ưu đ.á.n.h cắp thì mới tin mỗ dối, phụ mới thể vui vẻ vô ưu."

Bạch Cơ suy tư một lúc, : "Nơi ngươi trồng cây Vô Ưu là địa bàn của Cửu Vĩ Hồ tộc, kết giới của Cửu Vĩ Hồ tộc, dù là phi nhân thường xâm nhập thì ngươi thể ?"

Hồ ly nhỏ cụp tai xuống: "Chuyện thật kỳ lạ, mỗ cảm thấy ai xâm nhập, nhưng cây Vô Ưu thật sự biến mất. Hơn nữa, xâm nhập kết giới là phi nhân, mà là con ."

Bạch Cơ kinh ngạc hỏi: "Nói ?"

"Dấu chân. Sau khi xảy chuyện, mỗ nơi trồng cây Vô Ưu và kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện dấu chân của con ." Hồ ly nhỏ nghiêm trọng .

"Dấu chân của con ?" Bạch Cơ kinh ngạc.

Hồ ly nhỏ gật đầu: "Dấu chân của con ."

Bạch Cơ uống một ngụm : "Nếu dấu chân thì chắc chắn cũng sẽ mùi, theo mùi mà tìm thì khó để tìm lấy cây Vô Ưu."

Hồ ly nhỏ vò mặt: "Người đó để mùi nào."

Bạch Cơ : "Làm gì ai thế gian mùi cơ chứ?"

Hồ ly nhỏ : "Thật sự để mùi. Mỗ đoán, hoặc là đạo pháp cao thâm như Lý Thuần Phong*, hoặc là phi nhân pháp lực cao thâm ẩn giấu mùi của ."

* Lý Thuần Phong: Nhà thiên văn học, toán học xuất sắc thời Đường. Ông "Trạch Kinh", tôn tổ sư phong thủy; "Lục Nhâm Âm Dương Kinh", tôn tổ sư Lục Nhâm; "Kim Tỏa Lưu Châu Dẫn", "Thái Thượng Xích Văn Động Thần Tam Trận Chú", trở thành danh nhân Đạo giáo thời Đường. Ông và Viên Thiên Cương cùng "Thôi Bối Đồ", dự đoán nhiều sự kiện lịch sử như "Thái Bình Thiên Quốc", "Thanh binh nhập quan", "Nhật Bản xâm lược Trung Quốc", tôn là cuốn sách tiên tri kỳ diệu của phương Đông. Tóm , ông là một nhân vật kỳ tài.

Bạch Cơ : "Cũng thể."

Hồ ly nhỏ nhăn nhó : "Những ngày qua, mỗ khắp nơi tìm kiếm, thậm chí còn hỏi cả Huyền Vũ, nhưng vẫn tin tức gì về cây Vô Ưu và kẻ trộm, thậm chí một chút manh mối nào, thật là mỗ lo c.h.ế.t mất. Bạch Cơ, Phiêu Miểu các thể thực hiện bất kỳ điều ước nào, mỗ bèn đến đây để xin nàng thực hiện nguyện vọng tìm cây Vô Ưu cho mỗ."

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Được. Ta sẽ giúp ngươi tìm cây Vô Ưu. ngươi sẽ trả công thế nào đây?"

Hồ ly nhỏ ngượng ngùng : "Chuyện ... những năm qua, tiền tiêu vặt của cha mỗ cho, mỗ đều dùng để mua đồ ăn vặt, tích cóp gì cả..."

Bạch Cơ , ngước mắt lên: "Nghe , Thập Tam Lang giỏi nấu ăn?"

Hồ ly nhỏ ngượng ngùng : "Cũng giỏi lắm, chỉ nấu nướng một chút thôi. Cha mỗ kén ăn, thường thích đổi khẩu vị, mỗ vì ăn ngon miệng nên thường đến ngự trù trong cung, lén học các món ăn về nhà nấu cho cha mỗ."

Bạch Cơ tít mắt : "Nếu Thập Tam Lang ở Phiêu Miểu các việc vặt hai tháng, sẽ giúp ngươi tìm cây Vô Ưu."

Hồ ly nhỏ e dè : "Chỉ cần nàng giúp mỗ tìm cây Vô Ưu, mỗ ở Phiêu Miểu các việc vặt cả đời cũng . Chỉ là, con mèo đen đó chắc sẽ chứa nổi cho ... , hôm nay thấy con mèo đen đó nhỉ?!"

Bạch Cơ : "Ly Nô núi , hai tháng mới về. Ly Nô nên Phiêu Miểu các đang thiếu ."

"Vậy ." Hồ ly nhỏ suy nghĩ một lúc e dè : "Nếu Bạch Cơ chê, mỗ sẽ ở Phiêu Miểu các."

"Tốt quá ." Bạch Cơ tít mắt .

Hồ ly nhỏ e dè Bạch Cơ: "Vậy, chuyện cây Vô Ưu, nhờ nàng cả đấy."

Bạch Cơ gật đầu, : "Không vấn đề gì. Phiêu Miểu các bao giờ từ chối bất kỳ điều ước nào, dù là điều ước lành điều ước xa."

Dưới ánh nắng mùa xuân, cánh hoa đào bay lượn, nụ của Bạch Cơ mơ hồ thật.

Hồ ly nhỏ ở Phiêu Miểu các, vì quá mệt, nó ăn một ít đồ ngọt cuộn ngủ gốc cây đào.

Bạch Cơ chỉnh trang phục, rời khỏi nhà. Nguyên Diệu đoán rằng nàng thể là tìm tung tích của cây Vô Ưu.

Nguyên Diệu quầy, chống cằm trời, mơ màng suy nghĩ. Cây vô ưu, cây Vô Ưu, đời thật sự cây Vô Ưu thể cho vui vẻ ưu sầu ? Nếu , cũng đến cây Vô Ưu.

"Nguyên công tử, đến giờ Thân , ngươi gọi mỗ dậy?" Một giọng e dè kéo Nguyên Diệu trở thực tại.

Nguyên Diệu quanh, trong đại sảnh trống trải ai, xuống mới thấy Hồ Thập Tam Lang. Hồ Thập Tam Lang đất, bên cạnh là một chiếc giỏ tre.

Nguyên Diệu : "Thấy ngươi ngủ ngon quá, đ.á.n.h thức mỗ."

Hồ ly nhỏ vò mặt: "Mỗ là việc vặt, dám lười biếng, Nguyên công t.ử nghiêm khắc với mỗ . Vừa , mỗ bếp thấy ngoài cá muối thì hình như còn thức ăn nào khác. Chợ vẫn tan, mỗ sẽ mua ít thức ăn về chuẩn bữa tối. Nguyên công tử, xin hãy cho mỗ một xâu tiền."

"À, ." Nguyên Diệu vội vàng lục tìm một xâu tiền từ quầy đặt giỏ tre của hồ ly nhỏ.

Hồ ly nhỏ e dè : "Xin hỏi, khẩu vị của Bạch Cơ thế nào? Nàng thích ăn đậm đà nhẹ nhàng? Thích ăn ngọt mặn? Thích ăn món mặn món chay? Có món gì yêu thích ? Có gì kiêng kỵ ?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc : "Bạch Cơ kén ăn lắm, gì đặc biệt yêu thích kiêng kỵ, nàng ăn thứ, ngươi cần lo lắng."

"Vậy Nguyên công t.ử thì ?"

Nguyên Diệu : "Ta ăn tất, Thập Tam Lang cần bận tâm quá."

Tiểu hồ ly ngượng ngùng đáp: "Vậy thì , mỗ mua đồ ăn đây."

Tiểu hồ ly dùng miệng ngậm cái giỏ trúc, bước ngoài Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu chợt nhớ điều gì, vội gọi: "Thập Tam Lang, chờ ."

Tiểu hồ ly đầu , đặt giỏ xuống: "Nguyên công t.ử còn dặn dò gì ?"

"Ngươi... ngươi... ngươi định cứ thế chợ ?" Nguyên Diệu nghĩ, Hồ Thập Tam Lang cứ thế chợ, chắc chắn sẽ coi là yêu quái mà đuổi đánh. Tất nhiên, nó vốn dĩ là yêu quái .

Tiểu hồ ly vỗ trán: "Ta suýt thì quên mất, chợ hóa thành ."

Tiểu hồ ly dứt lời, lập tức biến thành . Một thiếu niên xinh , làn da trắng trẻo, lông mày như vẽ hiện mắt Nguyên Diệu. Thiếu niên mang giày da đen, mặc áo choàng đỏ, đôi mắt phượng xếch lên, ánh mắt dịu dàng mà quyến rũ.

"Thập Tam Lang đó ư?!!" Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Hồ Thập Tam Lang đỏ mặt, ngượng ngùng : " là mỗ. Dung mạo mỗ xí, hù dọa Nguyên công t.ử chăng?"

"Không, , chỉ ngạc nhiên thôi, ngờ Thập Tam Lang phong lưu tuấn tú như , thua kém gì Ly Nô ."

Hồ Thập Tam Lang vui: "Xin đừng so sánh với con mèo đen tự cao, xí đó!"

"Ờ, ." Nguyên Diệu dám thêm gì nữa.

Hồ Thập Tam Lang chợ mua đồ ăn.

 

Loading...