Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 10: Ngày đó không đau sao?
Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:31
Lượt xem: 821
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm Ninh Vương thức dậy sớm. Thanh Cát bèn giả vờ ngủ, nàng nhắm nghiền mắt, coi như chẳng thấy gì. Dù thì trong phủ Ninh Vương cũng trưởng bối, tân nương t.ử như nàng cũng chẳng cần thỉnh an ai.
Ninh Vương mặc y phục xong xuôi bèn bước ngoài. Mãi đến khi thấy tiếng bước chân cùng tiếng đóng cửa vang lên, Thanh Cát mới mở mắt . Nàng lắng tai ngóng, Bạch Chi canh gác bên ngoài tối qua luân phiên canh gác bởi một ám vệ lạ mặt, và kẻ lạ mặt lúc cũng theo Ninh Vương rời khỏi hậu viện.
Điều đồng nghĩa với việc xung quanh phòng còn ám vệ nào canh giữ nữa. ngẫm cũng , bên ngoài phủ Ninh Vương thị vệ canh gác nghiêm ngặt, vững như thành đồng vách sắt. Việc bố trí ám vệ bên cạnh vị Vương phi chỉ sống chốn khuê phòng quả thực cần thiết. Đã thế để một ám vệ ngày ngày chằm chằm theo dõi vị Vương phi mới gả cũng chẳng .
Chuyện vô tình tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho Thanh Cát. Nàng cần kiêng dè gì nữa, lập tức đòi tiền ngay. Thế nên một hồi nghỉ ngơi giả vờ giả vịt, nàng cũng rời giường. Sau khi tắm rửa chải chuốt, thứ gọn gàng đấy và dùng xong bữa sáng, nàng bèn cho hạ nhân lui hết, chỉ giữ duy nhất La ma ma.
Nàng giữ tư thế của kẻ bề , rũ mắt La ma ma: "La ma ma, bà hiểu ý mà."
Nàng vốn quen cách chủ nhân đối xử với thuộc hạ nên đương nhiên thông thạo bộ dạng .
La ma ma đưa mắt Thanh Cát, mang theo ý dò xét rõ ràng: "Nương nương, vẫn nên kể chi tiết chuyện giữa và Ninh Vương đêm qua ."
Thanh Cát nhướng mày.
La ma ma giải thích: "Ta cần ghi chép ."
Thanh Cát lập tức hiểu , nàng cần ghi nhớ từng ly từng tí những khoảnh khắc ở chung với Ninh Vương, sẽ kể tường tận cho vị Hạ Hầu nương t.ử , như mới thể chuẩn cho kế hoạch đ.á.n.h tráo phận .
Nàng bèn thẳng thắn kể : "Tối qua khi lui xuống, Ninh Vương bèn yêu cầu hầu hạ. Trước tiên hầu hạ một , đó chúng ai nấy tự tắm rửa. Tắm rửa xong xuôi, chúng xuống nghỉ ngơi. Khoảng chừng cạn một tuần , ngài đòi hầu hạ thêm nữa."
La ma ma thúc giục: "Nói chi tiết thêm chút nữa xem, lúc đó ngài mặc trung y kiểu dáng , những lời gì?"
Thanh Cát cảm thấy khó hiểu, nhưng rốt cuộc vẫn miêu tả một cách tường tận.
La ma ma hỏi tiếp: "Lần hầu hạ đầu tiên mất bao lâu? Lần thứ hai mất bao lâu? Sức lực ngài thế nào, động tác thô lỗ ? Trông vẻ là nhiều kinh nghiệm , trong lúc đó từng lời gì ?"
Thanh Cát cau mày: "Trong suốt quá trình đó ngài luôn kiệm lời. Động tác cũng luôn cường thế và bá đạo. Con như ngài , tính tình qua thấy , mà sức lực vô cùng lớn."
La ma ma gật gù: "Chắc là . Thế còn thời gian thì , ước chừng bao lâu?"
Thanh Cát suy nghĩ kỹ, : "Lần đầu tiên nhanh, chỉ tầm nửa tuần ."
Thần sắc La ma ma thoáng d.a.o động, khẽ chau mày.
Thanh Cát tiếp lời: "Lần thứ hai thì lâu, để ý kỹ là bao lâu, chỉ nhớ lúc thứ hai kết thúc, một lát bên ngoài vang lên tiếng trống báo điểm canh hai."
Quả thực là quá lâu, chút khó nhọc dằn vặt, Thanh Cát đủ loại cảm xúc cuốn lấy nên đ.á.n.h mất cảm giác về thời gian.
La ma ma bộ suy ngẫm: "Ta hiểu ."
Thanh Cát gặng hỏi: "Bà hiểu cái gì cơ?"
La ma ma ném cho nàng một ánh đầy ẩn ý, đó đột nhiên bật : "Nương nương, đúng là phúc phận. Đó chính là bậc thiên hoàng quý trụ, long tinh nguyên dương, thường cầu cũng chẳng , thế mà để hưởng trọn ."
Thanh Cát nhướng mày: "La ma ma, bà hâm mộ lắm ? Chỉ tiếc là Ninh Vương chẳng thể chướng mắt bà, nếu e rằng bà lấy thế chỗ ."
Sắc mặt La ma ma thoáng biến đổi, trừng mắt lườm Thanh Cát một cái: "Ta rảnh tranh cãi với . Hiện tại hai đều bước phủ Ninh Vương, nếu chuyện bại lộ, tất thảy chúng đều đối mặt với nguy hiểm tính mạng. Nếu nương nương khăng khăng dung nạp , nương nương cứ việc cô quân độc mã, đến lúc đó thử hỏi còn ai thể mang bạc đến cho nữa?"
Nhắc đến bạc, Thanh Cát lập tức tán thành: "Có lý, bà và nên đồng tâm hiệp lực."
La ma ma ướm hỏi Thanh Cát: "Ninh Vương để nguyên dương trong cơ thể chứ?"
Thanh Cát nhớ đêm qua, thần sắc thoáng khựng , đáp: "Còn một vài chi tiết khác nữa, đương nhiên sẽ kể tường tận cho bà, nhưng mà bây giờ..." Nàng dừng lời, chằm chằm La ma ma: "Ba vạn lượng bạc của ?"
La ma ma mỉm , đó rút từ trong tay áo một xấp ngân phiếu: "Sáng sớm hôm nay, Mạc vội vã tìm , đặc biệt hỏi han xem đêm qua sự tình thành . Ông giao ngân phiếu cho , bảo là đặc biệt đổi, mỗi tờ trị giá hai ngàn lượng."
Thanh Cát lập tức đón lấy, kiểm tra cẩn thận, xác nhận nhầm lẫn mới cất . Tính đến lúc , nàng vơ vét bốn vạn lượng bạc. Bốn vạn lượng quả thực đủ cho nàng tiêu xài nửa đời còn . Bây giờ nàng thể thả lỏng đôi chút. Nếu ở phủ Ninh Vương mà kiếm chác thêm lợi lộc gì, ví dụ như d.ư.ợ.c liệu quý hiếm châu báu dị thường, nàng sẽ tiếp tục ở . Còn nếu vớt vát gì hoặc Ninh Vương nghi ngờ, nàng sẽ lập tức cao chạy xa bay.
La ma ma đưa bạc xong, thấy tâm trạng Thanh Cát đang bèn tranh thủ hỏi thêm nhiều bề. Thật những câu hỏi phần quá mức riêng tư và chi tiết, Thanh Cát cũng mấy tình nguyện trả lời. cầm tiền tài thì trừ tai ương cho , từ khoảnh khắc nàng nhận lời thế chỗ Hạ Hầu tiểu thư gả , nàng rõ bản chỉ đang việc của khác mà thôi. Mọi chuyện nàng trải qua bây giờ đều thuộc về Hạ Hầu tiểu thư. Nàng đành trả lời tường tận tất cả, chẳng giấu giếm nửa lời.
Sau khi tống khứ La ma ma , Thanh Cát bắt đầu nghiên cứu tìm cách qua mắt để dùng phận Thanh Cát gặp Diệp Mẫn, nhằm thăm dò xem sắp xếp cho nàng thế nào. Kỳ thực khi trúng độc thương, nàng thể tiếp tục cống hiến cho vương phủ, Diệp Mẫn cho phép nàng dốc tâm dưỡng bệnh. Nàng hiện đang ở trạng thái nghỉ ngơi, đây cũng chính là lý do nàng dám chạy nhận mối ăn hái tiền . bây giờ ở trong vương phủ, gần quan lộc, nàng thể tìm đến gặp Diệp Mẫn, thuận tiện thám thính thêm chút tin tức.
Thế là những ngày tiếp theo, lấy cớ quen với vương phủ, Thanh Cát khắp nơi, nhanh nắm rõ như lòng bàn tay bộ bố cục cũng như hệ thống phòng vệ trong phủ. Những thứ vốn dĩ là nghề cũ của nàng, thậm chí thể nàng còn thấu hiểu những ngóc ngách hơn cả chính bản Ninh Vương.
Sau khi dạo một vòng, nàng bắt đầu toan tính tìm cơ hội lẻn ngoài gặp Diệp Mẫn. Vừa khéo mười mấy ngày nữa là đến tết Trung Hòa. Hồ Lệ Trạch bên ngoài thành Vũ Ninh sẽ mở hồ, đây xem là một lễ hội hoành tráng ở Vũ Ninh. Đến lúc đó họa thuyền đông đúc như mắc cửi, nam nữ tự do dạo chơi vui đùa, còn đủ loại bách hý tạp kỹ, cờ quạt rợp trời. Khoảng thời gian , nữ t.ử thành Vũ Ninh bất kể tuổi tác thành đều sẽ bước khỏi nhà, đạp thanh du hồ dạo ngoạn.
Thanh Cát thầm nghĩ đây là một cơ hội danh chính ngôn thuận đối với . Đến lúc đó ngoài, nhân lúc dạo chơi sẽ bảo La ma ma che giấu giúp, tìm cách chuồn gặp Diệp Mẫn một chuyến. dĩ nhiên nàng tính toán thật kỹ lưỡng, để lộ bất kỳ tung tích nào. Tuyệt đối thể để Diệp Mẫn liên tưởng đến chuyện "Sở dĩ nàng tìm tiện lợi như là vì nàng vẫn luôn ẩn náu ngay trong vương phủ".
Nàng định bụng đợi Ninh Vương trở về hậu viện sẽ ngỏ lời với , chắc hẳn sẽ chối từ . Thế nhưng nàng chẳng thể ngờ, hai ba ngày liên tiếp đó, Ninh Vương căn bản hề bước chân đến hậu viện. Nàng cũng dò la phần nào, rõ Ninh Vương chắc chắn đang ở Thiên Hồng Các.
Phủ Ninh Vương diện tích vô cùng rộng lớn, trong viện hoa cỏ giả sơn thiếu thứ gì, nhưng bố cục khác hẳn với những vương phủ thông thường. Lầu các bên trong đều sắp xếp theo phương vị Kỳ Môn Độn Giáp. Trong đó, nơi ở ngày thường của Ninh Vương là Thiên Hồng Các, cũng là nơi xử lý công vụ thường nhật. Phía lầu các còn thiết lập sẵn phòng ốc để Ninh Vương tiện bề nghỉ ngơi. Còn nay, "Vương phi phủ Ninh Vương - Đích nữ nhà Hạ Hầu" là nàng an bài ở một nơi khuất lấp chốn hậu viện.
Rõ ràng Ninh Vương hề ý định bước chân đến nơi . Xem vị Ninh Vương cưới đích nữ danh gia vọng tộc nhà Hạ Hầu, viên phòng xong xuôi bèn bỏ mặc chẳng thèm đoái hoài, ném luôn kiều thê của ở hậu viện. Thật đúng là kẻ thương hương tiếc ngọc!
Hay là cảm thấy viên phòng xong nghĩa là tròn trách nhiệm, cần bận tâm nữa? Nếu quả thực như , bản nàng đổi chiến lược . Điều đó chứng tỏ mấy tháng tiếp theo của nàng sẽ dễ thở, cứ thong dong vượt qua năm tháng ẵm tiền thôi.
Nàng cũng lười nghĩ nhiều. Hai ngày kế tiếp, lúc chập choạng tối, nàng lấy cớ mệt mỏi đuổi hết nha phụ nữ ngoài, tự giường. Đợi khỏi, nàng lập tức thi triển khinh công lẻn phòng của hạ nhân trong phủ, trộm một bộ ma y màu đen tuyền bình thường, đó chạy sang chỗ khác gom góp dần dần các vật dụng thích hợp như mạng che mặt.
Thật bên cạnh nàng cũng sẵn những thứ , nhưng nàng hiểu quá rõ sự nhạy bén của Diệp Mẫn. Nàng tuyệt đối thể để bắt thóp bất kỳ manh mối nào, thế nên bắt buộc trang y phục cho dấy lên một tia nghi ngờ nào từ . Nàng gom hết thảy thứ , chỉnh sửa một chút mặc thử. Quần áo ngắn tuy rộng, nhưng buông thõng ống quần và buộc chặt đai lưng thì trông cũng lưu loát gọn gàng. Nàng thu nhặt thêm một vật dụng nhỏ nhặt khác, đem giấu nhẹm tấm ván ngầm gầm giường trong phòng. Nơi đó dễ gì động đến, chắc chắn sẽ phát hiện.
Cứ như , nàng chỉ cần chờ đợi thời cơ chín muồi là thể chuồn ngoài gặp Diệp Mẫn. Thật nàng đang ở trong vương phủ, đương nhiên thể trực tiếp gặp, nhưng nàng hành sự luôn đỗi cẩn trọng. Nếu cứ đơn giản tới như thì chắc chắn sẽ bại lộ. Nàng bắt buộc rời khỏi vương phủ , đó tìm cách gặp Diệp Mẫn từ bên ngoài, hoặc là từ bên ngoài lẻn trong phủ. Có như thế mới để chút dấu vết, mới khiến Diệp Mẫn tin rằng nàng thực sự từ bên ngoài trở về. Nếu chịu khó một vòng rắc rối như thế, nàng chẳng thể nào qua mặt Diệp Mẫn.
Nào ngờ giấu quần áo xong, nàng bỗng thấy tiếng gõ cửa vang lên, ngay đó là tiếng bước chân vội vã của thị nữ bước . Thị nữ cúi đầu báo: "Nương nương, Điện hạ đến ."
Thanh Cát câu bèn thuận thế xuống, dùng âm điệu uể oải mệt mỏi : "Vậy ? Mau đến hầu hạ chải chuốt."
Một tiếng hạ lệnh, đám thị nữ nối đuôi tiến . Thanh Cát dậy, sự dìu dắt của thị nữ bước xuống giường, nhanh chóng rửa mặt và chỉnh trang búi tóc.
Bên còn kịp sửa soạn xong xuôi, bên Ninh Vương bước chân phòng. Thanh Cát vội vàng tiến lên bái kiến.
Ninh Vương thấy bộ dạng phần tất tưởi của Thanh Cát, khẽ nhướng mày: "Mấy ngày nay bổn vương bận rộn nhiều việc, đ.â.m bỏ quên Vương phi, khiến Vương phi chịu tủi ."
Thanh Cát mỉm đáp: "Cũng gì tủi ạ."
Ninh Vương tiếp lời: "Bổn vương tranh thủ thời gian ghé qua thăm nàng một chút. Tối nay còn việc hệ trọng giải quyết, đợi hôm nào rảnh rỗi sẽ dành thời gian dẫn Vương phi dạo loanh quanh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-10-ngay-do-khong-dau-sao.html.]
Thanh Cát tất nhiên trông mong gì, chỉ mong khuất cho mau, nhưng ngoài miệng vẫn : "Điện hạ ngày ngày trăm công nghìn việc, nào dám than thở tủi , chỉ hận thể san sẻ nỗi lo cùng Điện hạ."
Ninh Vương nàng chằm chằm: "Vừa bận rộn gì mà nàng vẻ tất tưởi thế?"
Thanh Cát đáp: "Cũng chẳng gì, chỉ là thấy mệt mỏi nên chợp mắt một lát."
Ánh mắt Ninh Vương dừng khuôn mặt nàng. Chỉ thấy đôi mắt đen láy dường như phủ một tầng nước mỏng. Đôi gò má trắng ngần như ngọc hiện rõ vết hằn khi ngủ, yêu kiều diễm lệ, xen lẫn chút mồ hôi rịn .
Ninh Vương nhạt nhẽo đáp một tiếng: "Ồ."
Thanh Cát bất ngờ đối mặt với cuộc kiểm tra đột xuất của chủ nhân nên vẫn kịp phản ứng. Đến khi cảm xúc định, nàng mới dò xét mở lời: " , Điện hạ. Vừa ngài mấy ngày nữa sẽ cùng ngoài dạo ?"
Ninh Vương gật đầu, điệu bộ mang đậm vẻ ban ơn: "Nếu nàng , thể ."
Thanh Cát vội : "Thật cũng cần Điện hạ cất công cùng, thể tự xem xét xung quanh." Nàng nở nụ tươi tắn Ninh Vương: "Vũ Ninh là phong địa của Điện hạ, nay là Vương phi của ngài, cũng nên dốc một phần trách nhiệm với nơi đây. Tạm thời khoan bàn đến chuyện khác, thiết nghĩ cũng nên loanh quanh quan sát, tìm hiểu kỹ hơn về phong thổ nhân tình chốn ."
Lời thật khiến Ninh Vương chút bất ngờ. Hắn nàng một cái thật sâu, trầm ngâm giây lát lên tiếng: "Mấy ngày tới là tết Trung Hòa, đúng lúc bên ngoài thành hội mở hồ. Nghe náo nhiệt, nếu nàng thì thể đến xem thử."
Mắt Thanh Cát sáng rỡ, tươi đáp lời: "Thế thì quá."
Ninh Vương bồi thêm: "Đã , bổn vương sẽ phân phó xuống , sắp xếp cho nàng ngoài dạo chơi mấy ngày ."
Thanh Cát ngờ chuyện suôn sẻ đến thế. Tâm trạng dĩ nhiên cực kỳ phấn chấn, nàng gật đầu: "Đa tạ Điện hạ."
Ninh Vương bộ dạng tươi của nàng, trong mắt cũng lóe lên ý hờ hững, cực kỳ mong manh. Sau đó, mới tiếp: "Hiện tại nàng là Vương phi của bổn vương, cũng nên quen với hạ nhân trong phủ ."
Thanh Cát ngoan ngoãn đáp lời: "Điện hạ ."
Ninh Vương dặn dò: "Mọi việc chốn hậu viện nay chia hai phần nội ngoại. Việc bên ngoài do Tôn quản sự lo liệu, việc bên trong do Thôi cô cô chưởng quản. Lát nữa bọn họ sẽ tới bái kiến nàng."
Thanh Cát: "Vâng, rõ."
Hoàn cảnh của hai nàng thấu hiểu hơn ai hết. Tôn quản sự trạc độ ngoài bốn mươi, từng tận trung với Ninh Vương từ hồi còn ở Trung quân. Sau khi Ninh Vương lập phủ, Tôn quản sự đưa về để chưởng quản việc, đối với là kẻ trung thành bậc nhất. Còn Thôi cô cô thì chút lai lịch. Nàng từng là nữ quan Đàm Quý phi trọng dụng nhất, năm nay mới tròn đôi mươi, thế mà giúp đỡ cai quản hậu viện vương phủ suốt ba năm ròng rã.
Ngày xưa khi còn ám vệ, lai vô ảnh khứ vô tung, Thanh Cát dĩ nhiên cũng từng ít lời tiếng . Nàng Thôi cô cô thực chất là do Đàm Quý phi ngầm giữ cho Ninh Vương. Đợi tương lai Ninh Vương lấy Vương phi xong xuôi, Thôi cô cô sẽ danh chính ngôn thuận trở thành Quận phu nhân.
Đang miên man suy nghĩ, Thanh Cát bỗng cảm nhận một ánh chiếu thẳng . Vừa ngước mắt lên, nàng chạm ngay đôi ngươi đen thẳm sâu hút của Ninh Vương. Trong lòng khựng , nàng giả vờ hoang mang hỏi: "Điện hạ?"
Ninh Vương chẳng chẳng rằng, chỉ cúi đầu chăm chú đ.á.n.h giá đôi mắt của nàng. Bị chằm chằm như thế, Thanh Cát cảm thấy một loại cảm giác kỳ lạ khó tả dâng lên. Nàng quen soi xét, đúng hơn, nàng chẳng quen bất cứ kẻ nào soi xét. Trốn góc tối , ai chú ý tới, đó mới là trạng thái thoải mái nhất của một ám vệ. Huống hồ kẻ đang đăm đăm nàng lúc là chủ nhân của nàng, là nắm quyền sinh sát đoạt lấy tính mạng của nàng.
Nàng đành trưng bộ mặt vô tội .
Ninh Vương quan sát một hồi lâu, đột nhiên thốt lên: "Ánh mắt của nàng, khiến bổn vương cảm giác quen thuộc đến lạ."
Trái tim Thanh Cát tức thì thắt . nàng vẫn cố vẻ bình tĩnh, kinh ngạc nhướng mày: "Vậy ? Điện hạ từng gặp ư? Điện hạ từng đến Cám Lương ?"
Ninh Vương thu hồi ánh mắt: "Chưa từng." Hắn nhạt nhẽo giải thích: "Chỉ là giống thôi, nhưng giống."
Thanh Cát lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Vương bước tới giá Bát Bửu, ngắm những món đồ trưng bày đó, cất lời: "Mười ba tháng là tết Vạn Thọ. Theo thông lệ hằng năm, thời điểm bổn vương sẽ tiến kinh chúc thọ Phụ hoàng. Đến lúc đó nàng cùng với bổn vương."
Thanh Cát xong bèn hiểu ngay. Tết Vạn Thọ chính là ngày sinh thần của Thiên tử, là hoàng t.ử nhất định nhập kinh chúc thọ. Nàng ngoan ngoãn đáp ứng: "Vâng, nhất nhất tuân theo an bài của Điện hạ."
Ninh Vương thêm gì nữa, chỉ cầm lấy một món ngọc khí giá Bát Bửu lên vân vê thưởng ngoạn. Thanh Cát bước tới, bèn thấy đó là một bức tượng "Bạch ngọc chấp hà đồng tử" - tượng đồng t.ử nâng hoa sen bằng bạch ngọc, một trong những món đồ bồi giá của Hạ Hầu Kiến Tuyết. Tượng ngọc đồng t.ử mang ngụ ý lành cầu mong sớm sinh quý tử.
Lúc , Ninh Vương đang đặt nó trong tay mà xoay vần. Khớp xương ngón tay thon dài cân xứng, ngón cái mang ngọc , bức tượng bạch ngọc ấm áp trong suốt gọn trong lòng bàn tay, trông vô cùng mãn nhãn.
Nàng mỉm hỏi thăm: "Điện hạ thích món đồ ?"
Ninh Vương vẻ chút hờ hững: "Ừ."
Thanh Cát âm thầm thắc mắc. Theo sự hiểu của nàng về Ninh Vương, hình như đang nhớ đến những chuyện mấy nhắc tới. rõ ràng chuyện thứ nàng nên tìm hiểu. Thế nên nàng quyết định giả ngốc, tỏ vẻ càng thêm dịu dàng và cung kính.
lúc , Ninh Vương đầu nàng. Thanh Cát bèn hỏi: "Điện hạ còn việc gì dặn dò nữa ?"
Ninh Vương khẽ nhướng chân mày: "Sao hả, việc gì thì bổn vương thể ở đây ?"
Thanh Cát sững , rũ mắt xuống, điệu bộ càng mềm mỏng hơn: "Thiếp ý đó."
Ninh Vương cứ thế nàng chằm chằm, ánh mắt dừng ở đôi mắt nàng, đó chậm rãi lướt xuống, dừng nơi hõm cổ. Chiếc cổ ưu mỹ, thanh mảnh, sắc da tựa ngọc, duyên dáng động lòng .
Ninh Vương mở miệng: "Quả nhiên là quý nữ thế gia trăm năm nuôi dưỡng, quả thật khác hẳn son phấn phàm tục."
Hắn đang khen ngợi nàng, nhưng ngữ điệu chất chứa nét khinh mạn.
Thanh Cát nhất thời trầm mặc nên lời. Ninh Vương tính tình kiệt ngao cô lãnh, xưa nay màng nữ sắc, nay dẫu cưới đích nữ nhà Hạ Hầu, lời lẽ buông vẫn ngông cuồng vô lễ như thế. Nếu hôm nay đích nữ nhà Hạ Hầu thật sự ở đây, với sự cao ngạo của một thiên kim môn phiệt, e rằng sớm trở mặt thành thù. Cũng chỉ nàng mới nhẫn nhục đây chịu đựng.
Cũng may nàng quen nhẫn nhịn từ lâu...
Ninh Vương thấy nàng im lặng, bèn tiến lên một bước, vươn tay nâng cằm nàng lên. Thanh Cát hề phản kháng, chỉ lấy ánh mắt càng ngoan hiền hơn để .
Ninh Vương trầm giọng hỏi: "Còn đau ?"
Thanh Cát khó hiểu: "Đau?"
Ninh Vương thấy bộ dạng ngờ vực của nàng bèn khẽ nhướng mày. Dường như bỗng phát hiện điều gì đó thú vị, bèn kề sát tai nàng cất giọng thật trầm: "Thế nào, ngày đó đau ?"
giọng trầm khàn ái , nương theo thở mơn man lướt qua bên tai Thanh Cát. Cả Thanh Cát bỗng chốc run rẩy, chỉ cảm thấy đằng gáy như một luồng điện xẹt qua.
Ninh Vương cảm nhận điều đó, tâm trạng dường như cũng lên hẳn. Hắn khẽ , đó trực tiếp ngậm lấy đôi môi nàng.