Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 100: Nửa Đêm Kinh Mộng
Cập nhật lúc: 2026-08-16 09:10:31
Lượt xem: 401
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát lặng lẽ theo gót Hạ Hầu Chỉ Lan đến Hỏa Thạch Đường. Chuyến xuôi ngược bến nước, thuyền cứ đậu, thành thử hai nhiều dịp hàn huyên, mối quan hệ cũng theo đó mà dần trở nên thuộc.
Ngờ , tại một bến đò nọ, Hạ Hầu Chỉ Lan bất ngờ sát thủ Hoàng giáo phục kích. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Cát và A Chuẩn vai kề vai huyết chiến, dũng mãnh đẩy lùi tặc tử. Chính nhờ màn ứng cứu xuất thần , A Chuẩn sinh lòng thiện cảm với nàng hơn hẳn lúc ban đầu.
Lòng tin của Hạ Hầu Chỉ Lan dành cho Thanh Cát ngày một sâu đậm. Y chẳng còn mảy may e dè đề phòng, thậm chí đối đãi với nàng chân thành như trong nhà.
Thế nhưng, Thanh Cát chẳng chút rung động tấm chân tình . Trong mắt nàng, kẻ chỉ là một kẻ khờ dại đến nực . Giá như y sinh trong thời thái bình thịnh trị, ở một gia đình trâm thế phiệt, với tính cách nhã nhặn, từ bi , rạng danh gia tộc. Ngặt nỗi, mệnh y chẳng như thế.
Y nuôi dưỡng bằng chính xương m.á.u của nàng, đổi lấy sinh mệnh bằng cả mạng sống của nàng. Vậy mà giờ đây, y mang dáng vẻ đa sầu đa cảm, từ bi bác ái, suốt ngày ủ dột, nhu nhược. Điều duy nhất đáng khen ở y, lẽ là sự kiên quyết giấu giếm bí kíp luyện bạc, giữ khư khư lấy nó chiếc phao cứu mạng cho bản .
Thanh Cát cứ thế nương theo y suốt chặng đường, thỉnh thoảng vờ tỉ tê tâm sự về "cảnh đời bi đát" của . Đến khi cả bọn đặt chân tới Hỏa Thạch Đường, câu chuyện đời nàng thêu dệt đến đoạn "vị trưởng đỗ cử nhân vong ân phụ nghĩa, chối bỏ ".
Hạ Hầu Chỉ Lan xong thì động lòng thương xót vô ngần, thậm chí còn hứa hẹn sẽ cưu mang nàng như ruột thịt.
Trong khi đó, ở phía bóng tối, Thanh Cát vẫn đều đặn truyền tin tức thu thập , kể cả tấm bản đồ bố phòng Hạ Hầu Thần phủ mà nàng đó, báo về Thiên Ảnh Các qua đường mật thư. Việc khiến Thiên Ảnh Các chẳng chút hoài nghi, đinh ninh rằng nàng thăm dò thông tin từ chính miệng Hạ Hầu Chỉ Lan.
Còn về tấm Cửu Vi Lệnh, Thanh Cát tạm thời ém vội tung . Nàng định bụng để dành quân bài tẩy cho Phiêu Quy, chờ lúc sinh t.ử mới mang sử dụng.
Cứ thế, con thuyền xuôi dòng nước, lênh đênh lướt tới. Mãi cho đến hôm nay, mũi thuyền cũng cập bến, cả đoàn cuối cùng đặt chân lên mảnh đất Hỏa Thạch Đường.
Hỏa Thạch Đường tọa lạc ở một vị trí đắc địa, lưng tựa núi Ốc Giác hùng vĩ phía Đông, mặt hướng dòng sông cuồn cuộn phía Tây, vốn là yết hầu giao thương Nam Bắc. Thanh Cát theo chân nhóm Hạ Hầu Chỉ Lan rời bến đò, tiến thị trấn sầm uất. Điểm đến của họ là một tòa trạch viện bề thế, cổng lớn khảm đinh đồng uy nghi. Hành lang sơn đen tuyền chạy dài, điểm xuyết những tấm bình phong mái cong tinh xảo, toát lên vẻ trang nghiêm, tĩnh mặc.
Hiển nhiên, đám gia nhân và quản sự ở đây đều nhất mực kính cẩn phục tùng Hạ Hầu Chỉ Lan. Tuy nhiên, khi Thanh Cát cùng đoàn bước , họ vẫn chặn tra xét nghiêm ngặt từng một.
Đến lượt Thanh Cát hạch hỏi, Hạ Hầu Chỉ Lan liền lên tiếng bênh vực: "Đây là tỳ nữ cận của , cũng chút võ nghệ phòng ."
Đám thủ vệ vẫn tỏ vẻ ngờ vực, nhất quyết đòi soát xét kỹ lưỡng. Sắc mặt Hạ Hầu Chỉ Lan thoắt cái đanh , lạnh lùng quát: “Nàng là tỳ nữ của Thần phủ Hạ Hầu, dòng dõi đời đời hầu hạ nhà , từ nhỏ theo sát bổn công tử. Sao nào, đến cả nàng mà các ngươi cũng dám hạch sách?"
Y ngày thường tính tình ôn hòa, nhã nhặn, nay đột nhiên sa sầm nét mặt, quả thật toát vài phần uy nghiêm khiến e dè. Đám thủ vệ đưa mắt Thanh Cát, cuối cùng đành ngoan ngoãn chắp tay cho qua, dám nhiều lời thêm.
Tối đó, cả đoàn tá túc trạch viện. Thanh Cát đương nhiên nào dám chợp mắt, cả đêm luôn giữ tỉnh táo, lắng tai ngóng động tĩnh từ đám lính gác bên ngoài. Nhờ thính giác nhạy bén, nàng dần nắm rõ vị trí chốt gác cũng như quy luật đổi ca của chúng.
Đang mải mê dỏng tai, bỗng tiếng gõ cửa vang lên. Thanh Cát vội vàng trở dậy mở cửa, hóa là A Chuẩn.
A Chuẩn bất chợt thấy Thanh Cát với mái tóc xõa dài vai, xiêm y phần xộc xệch, nhất thời đỏ bừng cả mặt. Hắn khẽ mím môi, hắng giọng : “Bọn sắp lên núi, cô nương tính ở đây cùng bọn ?"
Thanh Cát tỏ vẻ đắn đo: “Nếu ở đây thì ?"
A Chuẩn ngắt lời: “Thì cô nương tuyệt đối phép bước chân khỏi đây nửa bước, chỉ thể ngoan ngoãn chờ bọn xuống núi."
Thanh Cát hạ giọng: “Vậy khi nào các mới trở ?"
A Chuẩn nghiêm mặt đáp: “Chưa thể ."
Thanh Cát vội : “Vậy thôi, đành theo các ."
"Được, mau khởi hành."
Thanh Cát nhanh chóng thu dọn hành lý. Thật cũng chẳng gì nhiều nhặn, chỉ vỏn vẹn hai bộ y phục vải thô để đổi.
Chuẩn xong xuôi, nàng hội họp với Hạ Hầu Chỉ Lan cùng đám thuộc hạ. Bọn họ dạo bước lên núi mà đưa lên một cỗ xe bò. Chiếc xe phủ kín bằng mui đen tuyền, che chắn lọt một khe hở.
Thanh Cát leo lên xe, lặng lẽ thu . Nàng cố dỏng tai hòng phán đoán hướng , nhưng rõ ràng đối phương tính toán kỹ lưỡng, phòng vô cùng cẩn mật. Chẳng những dùng mui xe che kín mít, mà đến cả bánh xe và móng bò cũng bọc lót kỹ càng. Thành thử, cỗ xe lăn bánh đường núi gập ghềnh mà êm ru, chẳng phát tiếng động nào đáng kể.
Mọi xe đều nín thinh. Thanh Cát khẽ cúi đầu, vận dụng giác quan để cảm nhận động tĩnh xung quanh. Nàng nhận cỗ xe đang luồn lách qua những con đường núi quanh co, gồ ghề. Cây cối hai bên rậm rạp ken đặc, trong gió thoảng hương lá dâu tằm ngai ngái.
Nhờ những kỹ năng luyện khắc nghiệt , nàng nhạy bén nắm bắt nhịp độ xóc nảy của cỗ xe, ghi nhớ từng khúc cua gấp, từng đoạn đường vòng vèo hiểm hóc. Thính giác của nàng cũng phát huy tối đa, phân biệt rành rọt hương vị của từng loại thảo mộc: từ mùi ngái của cây tạ, mùi thanh tao của liễu, mùi hăng của đề, cho đến hương thơm đặc trưng của tùng la hán.
Đi ròng rã một canh giờ, cỗ xe bò mới chịu dừng . Thanh Cát và đều bịt mắt, áp giải xuống xe, lùa sâu trong sơn trang.
Trong lúc cất bước, Thanh Cát khôn khéo dùng mũi giày cọ nhẹ xuống mặt đất. Một mặt để ghi nhớ đặc điểm thổ nhưỡng, mặt khác tiện tay để ký hiệu dẫn đường cho các ám vệ Thiên Ảnh Các.
Cuối cùng, Thanh Cát cũng đưa đến đích và tháo dỡ tấm bịt mắt. Nàng thấy đang ở trong một gian phòng kín bưng, tối đen như mực. Ngay sát cạnh là một chiếc giường, kẻ dẫn đường dặn dò nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, chuyện để sáng mai tính tiếp.
Thanh Cát ngả lưng xuống giường, dĩ nhiên vẫn giữ trạng thái cảnh giác cao độ, đầu óc tinh ranh phân tích tình hình.
Đêm dài trôi qua trong tịch mịch. Sáng hôm , tiếng chim hót líu lo ngoài rèm cửa đ.á.n.h thức nàng. Lúc , nàng mới cơ hội đẩy cửa bước ngoài. Trời sáng rõ, đập mắt nàng là một gian xanh mướt, tầng tầng lớp lớp lá cây rậm rạp bao bọc lấy một sân nhỏ ẩn giữa núi rừng thâm u, bài trí khá nhã nhặn.
Tuy nhiên, vị trí của khu nhà quả thật cực kỳ hiểm hóc. Phía Bắc chắn ngang là vách đá dựng , phía Tây tiếp giáp vực sâu vạn trượng, phía Nam là sườn núi dốc ngược chẳng thấy lối mòn. Đường sống duy nhất là con đèo gập ghềnh phía Bắc, nhưng cao thủ canh gác nghiêm ngặt ngày đêm.
Hèn chi bọn chúng dám thả tự do cho nàng , bởi lẽ đặt chân đến chốn thì tẩu thoát cũng khó như lên trời, trừ phi mọc thêm đôi cánh.
Thanh Cát đảo mắt quan sát một vòng, liền để ý thấy ngay bên hông khu nhà sừng sững một pháo đài bằng đá cao chừng ba trượng. Tường pháo đài ám đầy khói đen kịt, chân chất đống xỉ than khổng lồ, minh chứng rõ ràng đây chính là sào huyệt luyện bạc bí mật của gia tộc Hạ Hầu.
Thanh Cát lẳng lặng theo Hạ Hầu Chỉ Lan dùng bữa sáng. Đương lúc dùng bữa, y lên tiếng dặn dò: “Mấy ngày tới cô nương cứ yên tâm ở đây, đừng tự ý lung tung. Cần gì, cứ sai gọi ."
Y ngập ngừng một lát, hạ giọng nhỏ nhẹ: “Nơi cơ quan giăng đầy, cạm bẫy trùng trùng. Chỉ cần sẩy chân một bước, e là mất mạng như chơi."
Thanh Cát điềm nhiên đáp: “Vâng, hiểu . Công t.ử cứ yên tâm, sẽ ở yên một chỗ."
Những ngày tiếp theo, Thanh Cát thanh nhàn rảnh rỗi, hầu hết thời gian chỉ cùng A Chuẩn vắt vẻo ngắm mây vờn đỉnh núi. Thi thoảng Hạ Hầu Chỉ Lan bước "thạch động" bên cạnh, nàng mới lặng lẽ theo bảo vệ sát sườn. từ đầu chí cuối, nàng tuyệt nhiên buồn cạy miệng hỏi han nửa lời.
Chỉ thỉnh thoảng, Thanh Cát tựa gốc lão tùng góc sân, qua bức tường gạch thấp le te hướng bên ngoài. Hiện lên mắt nàng là vách đá dựng , sâu thẳm thấy đáy. Vào một buổi chiều chạng vạng vắng qua , Thanh Cát châm một mồi lửa, ném thẳng xuống vực. Nàng chăm chú dõi theo đốm lửa bập bùng rơi xuống, tính toán thời gian để áng chừng độ sâu và sự hiểm trở của nơi .
Mãi đến tối mịt hôm , Hạ Hầu Chỉ Lan mới trở về một ngày dài mệt mỏi. Vừa bước sân, y bắt gặp ngay Thanh Cát đang bó gối gốc thông, đăm đăm về phía rừng rậm xa xa. Thấy , y lững thững bước tới, nán bên cạnh nàng.
Lúc , ngọn đèn lồng sừng dê treo nơi mái đình xa xa tỏa thứ ánh sáng leo lét, chỉ đủ soi tỏ một góc nhỏ. Núi rừng ban đêm tối đen như mực, sương mù giăng mắc mờ ảo, xa chỉ thấy những bóng cây tĩnh lặng. Gió đêm rít từng cơn, mang theo cái se lạnh của vùng sơn cước, ngấm da thịt khiến khẽ rùng .
Hạ Hầu Chỉ Lan mỉm hiền hòa với Thanh Cát: “Lần theo , quả là vất vả cho cô nương, chịu trận ở chốn thâm sơn cùng cốc lâu như ."
Thanh Cát đáp nhạt nhòa: “Có gì , quen . Đổi , khá ưng ý nơi , hiếm hoi lắm mới kiếm chốn thanh bình đến thế."
"Thật ư?"
" , sống ngần tuổi đầu, những khoảnh khắc tĩnh lặng như vầy chỉ đếm đầu ngón tay."
Nghĩ , quãng thời gian tá túc ở bộ lạc nhà lão Diêu lẽ là khoảnh khắc bình yên hiếm hoi nhất trong đời nàng.
Hạ Hầu Chỉ Lan mệt mỏi, thở hắt : “Ta cũng , những giây phút thanh thản thế với quả là xa xỉ."
Thanh Cát thế, khẽ ngoái đầu y. Một vị công t.ử thanh tú hào hoa nhường , nhưng ai thấu tỏ rằng, đằng lớp vỏ bọc quý phái, hào nhoáng là một tâm hồn vấy bẩn bởi sự tham lam của tiền tài. Chính đôi bàn tay gián tiếp đẩy bao sinh linh cảnh khốn cùng. Chẳng trách y mang dáng vẻ rã rời , âu cũng là tự tự chịu.
Nàng bèn : “Ta cũng ngờ, với phận tôn quý như Hạ Hầu công tử, mà mấy chuyện vặt vãnh ngài cũng tự nhúng tay ."
Hạ Hầu Chỉ Lan khẽ mím môi khổ: “Ta cũng chẳng ngờ ngày nông nỗi ."
Thanh Cát bồi thêm: “Cũng do công t.ử tài hoa hơn , tuổi còn trẻ mà gánh vác trọng trách lớn lao."
Hạ Hầu Chỉ Lan chẳng chẳng rằng, chỉ đưa mắt xa xăm, vẻ mặt rười rượi. Thanh Cát dõi theo ánh mắt y. Xa xa là đồi núi trùng điệp, còn gần đó, bên hông đình nghỉ mát, cây cối rậm rạp, bóng lá lay động xạc xào trong gió. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm réo rắt vọng , mang theo chút rờn rợn như lạc cõi mộng.
Đột nhiên, Hạ Hầu Chỉ Lan lên tiếng: “Thật , luôn nghi ngờ, nữ nhân Ninh Vương ráo riết truy lùng , khi chính là cố nhân của ."
Câu thốt quá đỗi bất ngờ, khiến Thanh Cát ngỡ ngàng, nhíu mày y chằm chằm: “Hạ Hầu công tử, ngài từng bảo dung mạo giống con gái của một cố nhân, giờ bảo nữ t.ử là cố nhân của ngài?"
Hạ Hầu Chỉ Lan thẳng đôi mắt trong veo, lấp lánh sự hoang mang của Thanh Cát. Đôi mắt như cất lời gặng hỏi: Rốt cuộc đời ngươi bao nhiêu cố nhân?
Y bật khan, hít một thật sâu khí ngai ngái mùi đất ẩm của núi rừng về đêm, chậm rãi đáp: “Ta một thiết ruột thịt, năm xưa vì cơ sự éo le mà thất lạc. Trước lúc biệt ly, từng hẹn một ngày tương phùng tại núi Tùy Vân."
Nói đến đây, giọng y nghẹn , thoáng một nỗi u buồn: “Đáng tiếc , bao năm qua, bao bận chinh đến núi Tùy Vân, thế mà vẫn bặt vô âm tín, chẳng thấy tăm ."
Thanh Cát lặng im, thốt nên lời. Lát , nàng mới cất giọng thì thầm: “Có khi vị cố nhân đó… nỗi khổ tâm nào khó chăng?"
Hạ Hầu Chỉ Lan chua chát : “Biết đấy. Cũng khi còn cõi đời nữa . Ta vẫn luôn tự nhủ như , cho đến tận lúc chuyện A Tuyết thật giả lộ . Trên đời giống A Tuyết đến ngỡ ngàng như thế, đinh ninh đó chính là ."
Thanh Cát vỡ lẽ: “Ngài đang cất công tìm ư?"
Hạ Hầu Chỉ Lan gật đầu quả quyết: “ . Dốc hết gia tài sản nghiệp, cũng tìm bằng , tìm thấy cả Ninh Vương và nhà họ Hạ Hầu. Ta tự vặn hỏi , cớ năm xưa dối về lời thề hẹn ở núi Tùy Vân, và tại giả mạo phận A Tuyết."
"Thế ngài dự tính thế nào?"
Hạ Hầu Chỉ Lan hạ mi mắt, lẩn tránh: “Trước mắt cứ lo xong việc quan trọng ở đây ."
Thanh Cát khẽ thở hắt , lên tiếng nhắc khéo: “Thế nhưng, ngộ nhỡ nữ nhân đó là một kẻ giả danh Hạ Hầu tiểu thư thật thì ? Loại đàn bà hám lợi đê tiện, chắc hẳn chẳng thể nào là vị cố nhân mà Hạ Hầu công t.ử hằng mong đợi nhỉ."
Hạ Hầu Chỉ Lan kiên quyết lắc đầu: “Không thể nào, vững tin tuyệt đối phường phàm phu tục tử. Muội chắc chắn…"
"Chắc chắn điều gì?"
Hạ Hầu Chỉ Lan nở nụ cay đắng, trong ánh mắt ngập tràn sự hoang mang, vô định, lời đến cửa miệng đứt quãng.
Chắc chắn điều gì cơ chứ? Ngay chính bản y cũng mù mờ. Y chỉ tâm niệm một điều, giả sử đó thực sự là , thì dẫu đ.á.n.h đổi cả sinh mạng, trút thở cuối cùng, y cũng sẽ truy lùng cho bằng . Đó là tia sáng hy vọng le lói cuối cùng trong quãng đời tối tăm của y.
Giữa màn đêm tịch mịch, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả, Thanh Cát lặng im đáp.
Nàng ngước bầu trời đêm thăm thẳm. Vầng trăng khi mờ khi tỏ mây lững lờ, hàng vạn vì lấp lánh như dát bạc. Khu rừng chìm trong tĩnh lặng, chỉ thoảng tiếng gió rít qua kẽ lá. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngước dải ngân hà bao la , trong lòng nàng chợt dấy lên từng đợt sóng cuộn trào.
Kỳ thực, nàng thật với y, rằng lời hứa ở núi Tùy Vân năm xưa, nàng vẫn khắc cốt ghi tâm. Và nàng hai lặn lội đến ngọn núi . Chỉ là mối duyên ruột thịt m.á.u mủ ngày nào, nay vỡ nát, hóa thành thâm thù đại hận.
Trọn kiếp , nàng chẳng bao giờ nguôi ngoai, chẳng bao giờ dung thứ cho sự phản trắc của y, chẳng bao giờ bỏ qua sự cấu kết dơ bẩn giữa y và Hạ Hầu Kiến Tuyết, càng chẳng thể nào tẩy xóa tội ác tày trời khi bọn chúng xẻ thịt, róc xương nàng ngày hôm .
Chính mới là kẻ nuốt lời, phản bội thệ ước năm xưa...
Nàng liếc mắt sang bên cạnh, chăm chú quan sát Hạ Hầu Chỉ Lan. Ký ức năm xưa như dòng dội về rõ mồn một. Nàng nhớ như in khoảnh khắc , y siết chặt đôi tay nàng, thề thốt sẽ đến cứu nàng, chắc chắn sẽ đến. Y dặn dò, nếu bề nào thất lạc, hãy tìm đường đến núi Tùy Vân. Bọn họ sẽ đợi ở đó, gặp về.
Y từng ôm nàng lòng, dỗ dành nàng đừng . Thế mà thực tại, thứ chỉ như một màn kịch lố lăng, một trò hề kệch cỡm. Đến mức nàng tự hỏi, ngọn lửa hận thù hừng hực trong lòng nàng bao năm nay, liệu đáng , nực lắm .
Nàng nhếch mép nhạt, cất giọng lạnh lùng: “Hạ Hầu công tử, một thắc mắc nhỏ thỉnh giáo ngài."
"Cô nương cứ ."
Thanh Cát ướm hỏi: “Vị cố nhân , mang dung mạo giống Hạ Hầu tiểu thư như đúc, thì..."
Nói đến đây, nàng đột ngột dừng , ném một ánh mắt sắc lẹm. Sắc mặt Hạ Hầu Chỉ Lan thoáng biến hóa. Thanh Cát mỉa mai, giọng điệu đượm vẻ hàn ý: “Chỉ mong vị cố nhân quan hệ m.á.u mủ ruột rà gì với Hạ Hầu công tử, bằng thì..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-100-nua-dem-kinh-mong.html.]
Lời kịp dứt, một tiếng nổ chát chúa vang lên đinh tai nhức óc.
Hạ Hầu Chỉ Lan giật thon thót, vội vã phắt . Tiếng nổ long trời lở đất phát từ chính tòa pháo đài bằng đá. Vốn dĩ núi rừng về đêm tịch mịch là thế, mà tiếng nổ bỗng dưng x.é to.ạc màn đêm như sấm sét, khiến bất cứ ai chứng kiến cũng kinh hồn bạt vía. Đám đông nhất loạt ngoái đầu về hướng tiếng động, chỉ thấy ngọn lửa đỏ rực bùng lên ngùn ngụt từ phía lâu đài đá, tiếng lép bép vẫn còn văng vẳng dứt.
Mặt mày Hạ Hầu Chỉ Lan tái nhợt, lao thẳng về phía đám cháy. lúc đó, A Chuẩn và A Thần cũng phi tới nơi nhanh như chớp. A Chuẩn hét lớn: “Công tử, ngài cứ ở đây để A Thần bảo vệ, thuộc hạ sẽ qua đó thám thính tình hình!"
Dứt lời, A Chuẩn vút tựa mũi tên xé gió.
Ngay giữa biển lửa rực sáng, một toán khoác áo gai thô kệch lật đật trèo tường xông . Bọn chúng lăm lăm trường thương đại kích, âm thầm bủa vây kín mít tứ phía tòa trạch viện. Đáng sợ hơn, bên ngoài bức tường , cung thủ mai phục sẵn, thoăn thoắt leo lên những cành cổ thụ chót vót, cung giương sẵn sàng nghênh chiến ác liệt.
Sắc mặt A Thần thoắt cái đại biến: “Công tử, mau tẩu thoát!"
Hạ Hầu Chỉ Lan bình thản đáp: “Tổ chim úp sụp, gì trứng lành. Đối phương chuẩn chu đáo, bày mưu tính kế từ . Lúc chúng cao chạy xa bay cũng khó như lên trời, đừng luống cuống."
A Thần cuống cuồng giục: “Công tử, , ngài mau !"
Thanh Cát bên cạnh, tiện tay tóm chặt lấy cánh tay Hạ Hầu Chỉ Lan, giọng đanh : “Công tử, nếu chẳng may rơi tay Thiên Ảnh Các nữa, phận coi như chấm dứt, sống bằng thác. Ngài mà chạy, cũng đành bó tay."
Nghe lời nàng, ánh mắt Hạ Hầu Chỉ Lan thoáng bối rối, nàng chằm chằm: “Cô nương..."
Chẳng thèm để ý đến phản ứng của y, Thanh Cát lôi xềnh xệch Hạ Hầu Chỉ Lan cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Hạ Hầu Chỉ Lan đành lếch thếch lao theo, A Thần hớt hải bám gót phía . Lúc , hàng chục bóng đen như t.ử sĩ thoắt ẩn thoắt hiện bám riết lấy họ. Chúng di chuyển mau lẹ, trường mâu trong tay lăm lăm, rõ ràng chẳng hạng tầm thường.
Trong khung cảnh hỗn loạn, Thanh Cát rút con d.a.o găm mỏng dính, một tay che chắn cho Hạ Hầu Chỉ Lan, A Thần bọc lót phía . Màn đêm buông xuống, khu trạch viện vốn yên bình nay chìm trong biển máu. Đám thợ thuyền sợ vỡ mật, mặt mày tái mét. Bọn lính gác họ Hạ Hầu vội vàng xách vũ khí nghênh chiến. Lửa cháy phừng phực, ánh đao ánh kiếm chớp nháy loang loáng, tiếng la hét hòa cùng tiếng binh khí va chạm chan chát tạo nên mớ âm thanh đinh tai nhức óc.
Ngay giữa chiến trận điên cuồng , A Thần lãnh trọn một đao chí mạng, m.á.u tươi ộc khóe miệng. Cậu lảo đảo lùi vài bước, tay vẫn nắm chặt thanh trường đao, quyết t.ử bảo vệ Hạ Hầu Chỉ Lan đến cùng.
Hạ Hầu Chỉ Lan xót xa gào lên: “A Thần!"
Máu tuôn xối xả, A Thần trừng mắt đám hắc y nhân đang áp sát, nghiến răng ken két, khó nhọc cất tiếng: “Công tử, chạy !"
Vừa phun một ngụm m.á.u tươi, trừng to hai mắt, giọng khản đặc rít lên: “Thanh Cát nương tử, những chuyện thất kính ngày , đều là của . Giờ phút sinh t.ử , xin quỳ lạy nương tử, van xin nương t.ử hãy dốc sức bảo vệ thiếu chủ của ."
Nói xong, dẫu đầu , nhưng đôi vai gầy gò của vẫn run lên bần bật, quỳ sụp xuống nền đất. Đang lúc quỳ, bàn tay vẫn siết chặt thanh trường đao. Ánh lửa bập bùng hắt lên lưỡi đao lạnh lẽo, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt đẫm máu. Thanh Cát thấy hốc mắt như nứt toác , chất chứa nỗi bi thương và một quyết tâm sắt đá.
Thế là nàng lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi quỳ xin , cũng hứa với ngươi. Cho dù lúc nào ở , nhất định sẽ giữ cái mạng nhỏ cho công t.ử nhà ngươi."
A Thần , chẳng còn đắn đo suy nghĩ, lập tức phắt dậy, nắm chặt thanh trường đao, hét khản giọng: “Công t.ử mau chạy !"
Nói đoạn, phắt , lao thẳng đám sát thủ, một lòng sống mái quyết tử.
Hạ Hầu Chỉ Lan khản cổ gào: “A Thần, ngươi dại dột thế , chẳng đáng !"
Giữa lúc trăng mờ lặn, lửa cháy ngùn ngụt sáng rực cả góc trời. Tiếng binh khí va chạm chan chát, ánh đao bóng kiếm loang loáng bủa vây tứ bề. Thanh Cát nghiến răng, một tay ôm ghì lấy Hạ Hầu Chỉ Lan, tay nắm chặt thanh đoạn đao. Mũi chân nàng khẽ điểm, cả nhẹ nhàng như chim én vút bay lên trung. Phía , giáo gươm tua tủa như bức tường thành vững chãi, Thanh Cát vung tay phóng ám khí tới tấp, liều c.h.ế.t xẻ dọc một con đường đẫm máu.
Hạ Hầu Chỉ Lan vùng vẫy đẩy Thanh Cát : “Thanh Cát cô nương, buông ! Cô nương cứ tự thoát , mặc xác ."
Thanh Cát bỏ ngoài tai lời y , túm chặt một bên tay, đạp lên mũi giáo mũi đao, vượt qua vòng vây bủa trùng điệp, phi thẳng tới cổng viện.
lúc , một bầy thị vệ điên cuồng ùa tới. Giữa chốn hỗn mang, Thanh Cát tung chộp ngay lấy một con chiến mã đang hoảng loạn lồng lộn. Nàng vắt ngang Hạ Hầu Chỉ Lan qua yên ngựa, áp sát xuống thúc ngựa phóng như bay.
Sau lưng, đám truy binh bám riết rời, những mũi tên xé gió sượt qua vai, ám khí lao tới tấp như mưa rào. Thanh Cát nắm chặt thanh đoạn đao, đỡ gạt từng đợt tấn công hiểm ác. mãnh hổ nan địch quần hồ, nàng dần đuối sức, tay áo nhuốm màu m.á.u đỏ tươi.
May , con chiến mã quả là giống ngựa quý hiếm, mặc cho đường đèo gồ ghề trắc trở, bốn vó vẫn phi nhanh như gió. Đám truy binh thấy quyết từ bỏ, thêm bầy ám vệ từ rừng sâu ùa rượt đuổi sát nút, quyết chừa đường sống.
Hạ Hầu Chỉ Lan siết chặt lấy cổ tay Thanh Cát, thở dốc: “Thanh Cát, cảm tạ ơn cứu mạng của nàng. mạng như cỏ rác, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc. Bao năm qua, chỉ là kẻ lay lắt qua ngày. Bọn chúng cần cái mạng của , nàng mau xuống ngựa , để dụ chúng hướng khác."
Thanh Cát nghiến răng trừng mắt: “Ngươi im ngay cho !"
Nói đoạn, nàng tung một cú c.h.é.m tay dứt khoát thẳng gáy Hạ Hầu Chỉ Lan. Y lả , chẳng còn sức kháng cự, nhưng kỳ lạ hề ngất xỉu, chỉ còn trừng trừng đôi mắt bất lực.
Ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Thanh Cát lia quanh đám truy binh đang vây ráp trong rừng sâu, nàng nở nụ lạnh lùng: “Bọn ngươi tưởng chỉ cần tóm sống chúng đem về hành hạ cho hả ? Nằm mơ ! Nếu c.h.ế.t, cũng chẳng để lấy một mẩu xương vụn cho các ngươi !"
Lời dứt, kinh hãi chứng kiến cảnh nàng điều khiển con chiến mã tung vó, lao vút về phía . Tuy nhiên, ngay sát bên cạnh là một khu rừng rậm rạp và vực thẳm sâu vạn trượng!
Tất cả trân trối cảnh tượng . Dưới ánh đuốc chập chờn, trong màn mưa m.á.u tanh rưởi, nữ nhân điều khiển con ngựa chiến vút lên trung tựa rồng thiêng vươn , xuyên qua những tán lá um tùm, trong tiếng chiến mã hí vang, lao thẳng qua đỉnh đầu đám ngần ngại gieo xuống vực sâu tăm tối tĩnh mịch !
Âm thanh rơi tự do vang vọng dữ dội dội vách đá, x.é to.ạc sự vắng lặng của vực sâu thăm thẳm.
Cùng lúc đó, Ninh Vương đang chật vật cất bước giữa cơn bão tuyết mịt mù.
Trước mắt là một vùng tuyết phủ trắng xóa, mênh m.ô.n.g vô tận. Hắn lê bước chân nặng nề, dậm lên lớp tuyết dày cộp, lúc lún lúc cạn, khó nhọc tiến lên phía .
Hắn tìm nàng. Phải tìm thấy nàng bằng giá.
Đi một đỗi, bỗng thấy bần thần, chẳng hiểu cớ lang thang trong trời tuyết lạnh giá để tìm nàng. Sau một thoáng ngẩn ngơ, mới chợt hiểu . Phải , nàng từng gặp ác mộng, trong giấc mơ là tuyết rơi.
Nàng sợ tuyết. Chắc hẳn nàng lạc bước, bơ vơ giữa chốn tuyết trắng xóa , và mang nàng về.
Hắn ôm nàng lòng, nhẹ nhàng bảo nàng đừng sợ, giấu nàng lồng n.g.ự.c , ủ ấm cho cơ thể mỏng manh . Thế nhưng, ngay lúc đó, một trận cuồng phong thình lình ập tới, cuốn theo những bông tuyết mù mịt, che kín cả bầu trời, dường như nuốt chửng vạn vật.
Ninh Vương chợt dừng bước, nheo mắt về phía . Giữa màn tuyết dày đặc và gió rít từng cơn, một ảnh trắng mờ ảo hiện .
Đó là... Chính là nàng!
Bóng hình mảnh mai, liễu yếu đào tơ của nàng lúc ẩn lúc hiện, gần như trận cuồng phong bão tuyết nuốt chửng. Nàng đang vùng vẫy tuyệt vọng trong màn tuyết trắng.
Trái tim Ninh Vương đau nhói từng cơn. Hắn đột ngột rút thanh trường kiếm bên hông, gầm lên: “Đừng sợ, tới cứu nàng đây!"
Vừa dứt lời, lao tới như thiêu . Cuồng phong gầm rú, bão tuyết cuồng. Hắn nắm chặt lưỡi kiếm sắc lạnh, xông thẳng vòng xoáy bão bùng. Tuy nhiên, dông bão cuồng nộ, thể như vấp một bức tường vô hình, hất văng xa, cách nào lọt vòng trong, dù chỉ là chạm hờ một góc y phục của nàng.
Tuyết rơi lả tả, mịt mù trời đất. Hắn rõ mồn một suối tóc đen nhánh của nàng tung bay trong gió, tà áo trắng tinh khôi phấp phới. Nàng đẫm lệ, tuyệt vọng hướng ánh về , cầu cứu một sự giải thoát.
Lòng Ninh Vương đau như cắt, ruột gan đứt từng khúc. Hắn chỉ hận thể bổ đôi cả đất trời để cứu nàng . Nắm chặt thanh kiếm, liều xông tới, điên cuồng vung những nhát c.h.é.m về phía .
Hắn dốc cạn sức bình sinh. Thanh kiếm tay như tích tụ sức mạnh sấm sét, kiếm khí sắc lạnh như tia chớp x.é to.ạc trung. Chợt, như chạm đúng một điểm mấu chốt, cơn cuồng phong ma quái tan biến, bão tuyết ngừng rơi, vạn vật chìm tĩnh mịch.
Có thứ gì đó trắng toát, mờ ảo đang nhẹ nhàng rơi xuống, tầm của cũng dần rõ nét hơn.
Và thấy nàng. Mái tóc rối bời, đẫm máu. Nàng đó, đơn độc và yếu ớt. Đôi mắt nhòa lệ chứa chan sự thù hận tột cùng.
Ninh Vương bàng hoàng, dám tin mắt . Hắn đứt từng khúc ruột, nàng trân trân: “Tam Tam, Tam Tam... Kẻ nào? Kẻ nào hại nàng..."
Nàng nấc lên từng tiếng xé lòng: “Ta sắp c.h.ế.t , thực sự sắp c.h.ế.t . Là hạ lệnh sát thủ truy sát, là bức t.ử cơ mà..."
Ninh Vương cuống cuồng vươn tay , run rẩy định bế nàng lên: “Không, nàng c.h.ế.t, Tam Tam, sẽ cứu nàng. Không , ngoan, đưa nàng về nhà, nàng theo về nhà nhé."
Hắn quỳ sụp xuống, vòng tay định ôm lấy nàng. chạm chỉ là sự lạnh lẽo thấu xương.
Hắn cúi xuống, chẳng thấy hình bóng nàng . Giữa nền tuyết trắng xóa chỉ còn vũng m.á.u đỏ ối, cùng một dải lụa trắng vương vãi.
Hắn quỳ gối đó, đưa mắt tìm kiếm khắp nơi trong vô vọng, giọng khản đặc, xé lòng: “Tam Tam..."
Trong nỗi đau tột cùng, xé nát tâm can , Ninh Vương chợt bừng tỉnh.
Hắn bật dậy, ngơ ngác quanh, mới nhận đang giường, giữa chốn tẩm cung quen thuộc. Mãi một lúc , mới bần thần nhận , tất cả chỉ là một giấc mộng.
Hắn nhắm mắt , cố gắng kìm nén nỗi khiếp sợ bàng hoàng từ trong cơn ác mộng, ép đừng nghĩ ngợi gì thêm nữa. vô ích, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh, run rẩy thôi.
Ninh Vương siết chặt tay, thở dài một , cố lấy bình tĩnh, gọi tên thị vệ gặng hỏi: “Đã tin tức gì của Vương phi ?"
Tên thị vệ ngơ ngác, giữa đêm khuya khoắt thế , cũng chỉ thành thật bẩm báo: “Bẩm, thuộc hạ vẫn nhận bất cứ tin tức gì về Vương phi."
Ninh Vương buông lời sắc lạnh: “Tên cao thủ dùng đao thoắt ẩn thoắt hiện ở Vũ Ninh dạo , xuất đầu lộ diện nào nữa ?"
Tên thị vệ vội vã thưa: “Dạ bẩm, hiện tại vẫn động tĩnh gì mới ạ."
Ninh Vương gặng hỏi: “Chẳng lẽ các tiệm tiền trang cũng im lìm luôn ?"
Tên thị vệ đành thú thật: “Thuộc hạ cho bí mật bủa vây các tiệm tiền, khách điếm, tửu lâu, bến đò, hễ động tĩnh gì là lập tức phi bồ câu truyền tin về ngay. Chỉ là đến giờ vẫn thấy tăm ."
Ninh Vương vặn tiếp: “Thế đám ám vệ Tây Uyên lùng sục Thắng Đồ Vũ Hề manh mối gì ?"
Tên thị vệ cứng đờ , ấp úng: “Dạ... bẩm điện hạ, vẫn bặt vô âm tín ạ."
Ninh Vương lệnh: “Ngày mai đưa La ma ma tra khảo tiếp, bắt mụ khai bằng cái hố chôn con a đầu Thắng Đồ Vũ Hề !"
Tên thị vệ lật đật chắp tay: “Tuân lệnh!"
Nhận lệnh xong, tên thị vệ liền lui ngoài, biến mất màn đêm.
Ninh Vương hít một thật sâu, từ từ khép rèm mi, cố gắng dằn lòng . cứ nhắm mắt là những hình ảnh rùng rợn trong cơn ác mộng ùa về mồn một. Một vốc tuyết trắng, một dải áo mỏng manh, và một vũng m.á.u đỏ tươi ám ảnh khôn nguôi.
Hắn ngửa cổ lên trời, c.ắ.n chặt hàm răng một lúc lâu, cuối cùng cũng cất giọng, âm sắc nghẹn ngào khó tả: “Mau, mau phi ngựa tới Thiên Ảnh Các, truyền ngay khẩu dụ của bổn vương, lập tức thu hồi lệnh truy sát Vương phi. Bằng giá giữ mạng cho nàng , tuyệt đối để nàng tổn hại dù chỉ một sợi tóc..."
Khẩu lệnh ban , ngay tắp lự phi báo tới Thiên Ảnh Các, nhưng cõi lòng vẫn rối như tơ vò, chẳng thể nào chợp mắt. Cuối cùng kiềm chế , vội vã chạy một mạch tới tẩm cung của tiểu thế tử.
Tiểu thế t.ử lúc đang ngủ say sưa, khuôn mặt bầu bĩnh vô cùng khả ái. Hắn lay mạnh tiểu thế t.ử tỉnh giấc, áp chặt hai má con trai, gặng hỏi: “Mẫu con bình an vô sự đúng ? Nàng vẫn còn sống, đúng ?"
Tiểu thế t.ử đang ngủ ngon giấc dựng ngược lên, mở to đôi mắt ngái ngủ, ngơ ngác phụ vương, cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, tủi chực .
Ninh Vương gầm lên: “Nói mau, nàng thác, đúng !"
Tiểu thế t.ử chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngây ngốc . Ninh Vương vỗ về: “ , nàng chẳng hề hấn gì, nàng vẫn bình an vô sự."
Tiểu thế t.ử ngơ ngác phụ vương với vẻ mặt đầy hoang mang. Ninh Vương lúc tháo hài, trèo lên giường: “Nửa đêm con giật thức giấc, chắc hẳn là gặp ác mộng ? Đừng sợ, phụ vương ở đây ngủ cùng con, phụ vương sẽ bảo vệ con."
Miệng lẩm bẩm như kẻ mộng du, chui lên giường, ôm chặt lấy ảnh mềm mại, ấm áp lòng: “Ngoan, đừng sợ, phụ vương ôm con đây."
Giọng trầm khàn của khẽ run lên bần bật. Tiểu thế t.ử chớp chớp mắt đầy hoang mang, đôi tay nhỏ xíu sức đẩy phụ vương xa.
Thế nhưng, Ninh Vương nhắm nghiền mắt, vùi mặt hõm vai nhỏ xíu của con trai, bất động như núi. Với sức vóc nhỏ bé của , tiểu thế t.ử đẩy nổi thể cao lớn sừng sững .
Đứa trẻ ngây một lúc, bất chợt òa nức nở, tiếng vang lên đầy uất ức.