Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 104: Cầu Phật

Cập nhật lúc: 2026-08-16 12:28:19
Lượt xem: 400

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh sân nhỏ của Thanh Cát bọn nha dọn dẹp tinh tươm. Nàng thong thả rửa mặt, dùng chút điểm tâm, toan bước sang tìm Vãn Chiếu thì vặn nàng tìm tới tận cửa.

Bẵng mấy tháng gặp, Vãn Chiếu xúng xính trong bộ y phục lụa đỏ rực, mái tóc đen nhánh búi cao, dáng vẻ càng thêm mặn mà, diễm lệ, phong tình đến chói mắt. Vừa thấy Thanh Cát, nàng rạng rỡ: “Trời đất ơi, rốt cuộc cô cũng chịu trở về !"

Nói đoạn, nàng tiến tới, lượn lờ quanh Thanh Cát dò xét từ đầu đến chân: “Chà, dung mạo vẫn như xưa, chẳng khác chút nào!"

Thanh Cát đang mang mặt nạ da thì dĩ nhiên là mảy may đổi. Còn nhan sắc thật sự của nàng, thú thật lâu lắm nàng cũng chẳng màng soi gương ngắm . Nàng mỉm, đáp : “Còn cô thì trông càng ngày càng xuân sắc rạng rỡ đấy."

Coi bộ chuyện tình duyên của nàng với Vạn Chung đang vô cùng viên mãn.

Trò chuyện dăm ba câu, Thanh Cát tò mò ướm hỏi: “Dạo Điện hạ đang phiền lòng việc gì thế? Sao nãy gặp Ôn đại tổng quản, thấy mặt lão cứ đăm chiêu, vẻ ấp úng thôi?"

Vãn Chiếu hỏi liền thốt ngay: “Điện hạ nhà ư? Còn phiền lòng việc gì nữa, tóm gọn ba bề bận rộn thôi."

Thanh Cát: “Chuyện gì?"

Vãn Chiếu: “Chuyện thứ nhất là chính sự quốc gia. Hiện giờ Hoàng thượng long thể bất an, Thái t.ử gánh vác việc, Điện hạ nhà dĩ nhiên cũng lôi guồng chóng mặt. Chắc rày mai ngài gấp rút lên kinh đô triều hội chuyện cơ mật nữa cho xem."

Hồi ở Phiêu Quy, Thanh Cát cũng lờ mờ đ.á.n.h sự biến , giờ Vãn Chiếu xác nhận thì coi như mười mươi . Xem thời điểm quyết định cũng sắp tới. Chỉ là nếu , thế t.ử tuổi còn non ấu khả năng sẽ lên Đông cung Thái tử, sóng gió gì sẽ còn ập đến.

Vãn Chiếu tiếp tục: “Chuyện thứ hai đương nhiên là xoay quanh tiểu thế t.ử của ngài ."

Điều thì Thanh Cát đoán thừa , nên nàng vội hỏi: “Thế còn chuyện thứ ba?"

Vãn Chiếu mỉm rạng rỡ, chậm rãi nhả từng chữ: “Truy tìm Vương phi."

Thanh Cát sững sờ: “Ngài ... vẫn còn buông xuống ?"

Vãn Chiếu: “Dĩ nhiên ! Thế nên mới bảo, xoay quanh triều chính, chăm sóc trẻ con, và lùng tìm Vương phi, đó là ba đại sự của Điện hạ nhà ."

Thanh Cát: “Bao lâu nay , thu hoạch tung tích gì ? Cái tên cao thủ sử đao đợt nọ rốt cuộc ?"

Vãn Chiếu lắc đầu quầy quậy: “Tên cao thủ là chuyện xưa , bặt vô âm tín từ lâu."

Thanh Cát ngẩn : “Bặt vô âm tín ư?"

Vãn Chiếu bấy giờ mới kể rõ ngọn ngành. Hóa lúc Ninh Vương cứ đinh ninh tên cao thủ là Vương phi cải trang, bèn dốc lực lật tung cả đất trời lên để truy lùng. Ai dè tên cứ như bốc khỏi thế gian. Một năm ròng rã đó, bá tánh vì lóa mắt bởi tiền thưởng khổng lồ mà thi báo tin, tin đồn thất thiệt xuất hiện như nấm mưa. Cơ mà khi đích kiểm chứng, chẳng ai là Vương phi thật sự cả.

Vãn Chiếu chép miệng than vãn: “Mới hôm qua đây thôi, Lục Phiến Môn ở Hãn Châu cấp báo về một tin tức quan trọng. Điện hạ tức tốc phái ngay một đội binh mã phi như bay tới đó. Nếu vướng bận chuyện duyệt binh mấy bữa nay, khi ngài đích xuất mã ."

Hèn chi ngay lúc dầu sôi lửa bỏng , Ninh Vương chẳng màng đến chuyện triệu kiến Thanh Cát.

Thanh Cát ngứa ran cả , hỏi dồn: “Lại là lời đồn thất thiệt gì nữa đây?"

Vãn Chiếu: “Nghe phong thanh là tố giác một nữ t.ử nữ phẫn nam trang trộn quân doanh. Nữ t.ử đó che giấu phận vô cùng kín kẽ, cơ mà lúc lật tẩy tẩu thoát khinh công khá. Giờ bên quân đội đang lùng sục ráo riết. Các tướng lĩnh miêu tả là nữ t.ử dung mạo tú lệ, dáng thon thả mỏng manh…"

Nói đoạn, nàng liếc mắt Thanh Cát, chép miệng: “Nghe tả thì hình dáng hao hao Vương phi nhà ."

Thanh Cát: “Thì cũng khi... là đúng chừng."

Vãn Chiếu phì , tiếp: “Chuyện đời thiếu gì sự trùng hợp bất ngờ. Nói chung, Điện hạ giờ đang phân , một tay lùng sục cao thủ dùng đao khi xưa, tay sai truy đuổi nữ binh . Bận tối mắt tối mũi."

Thanh Cát đổi chủ đề: “Còn Tuyết Cầu của ?"

Vãn Chiếu: “Trời đất ơi, tự dưng lôi Tuyết Cầu hỏi thăm thế ?"

Thanh Cát đáp gọn lỏn, mặt biến sắc: “Vì nhớ."

Vãn Chiếu phì : “Cô cứ an tâm, chăm bẵm nó vô cùng cẩn thận. Hôm nào bận quá thì cũng lôi Vạn Chung chăm nó. Dạo nó khoái chạy dạo ngoài, chắc lang thang ở con phố nào ngoài ."

Thanh Cát nhăn nhó: “Nó cứ chạy rông mãi ?"

Vãn Chiếu gật đầu: “Ừ, cơ mà cô yên tâm, chẳng kẻ nào dám mạo phạm nó . Mà , giờ cô thăng quan tiến chức, bổng lộc rủng rỉnh , tính kiếm một lang quân như ý để nương tựa ?"

Thanh Cát thở dài thườn thượt, uể oải đáp: “Dẹp , giờ chẳng còn thiết tha ba cái chuyện nhân duyên đó nữa. Tâm trí giờ chỉ dồn hết việc chăm sóc cho chủ nhân của Tuyết Cầu thôi."

Vãn Chiếu trố mắt ngạc nhiên: “Chủ nhân của Tuyết Cầu ư?"

Thanh Cát tỉnh bơ đáp lời: “Chính là đây."

Vãn Chiếu xong phá lên rũ rượi, đến rơi lệ. Cười rôm rả một hồi, Vãn Chiếu bước rời với dáng vẻ phong tình quen thuộc. Thanh Cát lúi húi thu dọn đồ đạc một chút, tính bụng tìm Tuyết Cầu về , mới đến yết kiến Ninh Vương. Lần trở về từ Phiêu Quy, nàng mang theo nhiều văn án chi tiết về các giao ước kết minh.

Vừa bước khỏi cổng viện để tìm Tuyết Cầu, Thanh Cát vẩn vơ nghĩ đến câu trêu đùa của Vãn Chiếu về chuyện tìm kiếm lang quân. Thời thiếu nữ ngây dại, nàng từng huyễn hoặc bản cũng ngày nếm trải tư vị phu thê. Giờ thì tỉnh mộng , nàng thừa hiểu đó là chuyện nực . Đã từng thấy biển khơi bao la, dòng lạch nhỏ còn ý nghĩa gì. Trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, giờ chẳng nam nhân nào lọt mắt xanh của nàng nữa.

Kiếp coi như bỏ, đành hứa hẹn kiếp duyên thì mong cùng kết tóc se tơ .

Mải mê suy nghĩ, nàng chợt nhận chẳng thấy bóng dáng Tuyết Cầu . Trên con phố đông đúc bóng dáng thú cưng nào?

Ruột gan bắt đầu nóng ran, nàng thầm trách sự vô tâm của Vãn Chiếu. Nàng lật đật sục sạo khắp nơi, bí quá đành túm áo mấy thị vệ của vương phủ dò hỏi.

Thị vệ ngẩn : “Ý cô nương là con linh khuyển lông trắng đó ?"

Thanh Cát gật đầu: “ ."

Thị vệ đáp rành mạch: “Vừa nãy nó chạy vương phủ ."

Thanh Cát ngơ ngác: “Vào vương phủ ?"

Nàng tá túc ngoài vương phủ, Tuyết Cầu bình thường dám lân la bén mảng tới nơi thủ vệ canh gác nghiêm ngặt như .

Thị vệ chắc nịch: “Chính xác."

Thấy , Thanh Cát đành chịu. trong lòng khỏi lo sốt vó, ngộ nhỡ nó gặp chuyện gì bất trắc thì . Nghĩ , nàng hỏa tốc tiến thẳng vương phủ lùng sục.

Thi triển khinh công, nàng thoắt ẩn thoắt hiện khắp ngóc ngách, lùng một hồi vẫn thấy tăm . Cuối cùng, vặn hỏi đám ám vệ trong phủ mới , con cún tiến ngự hoa viên . Nàng vắt chân lên cổ chạy nhanh tới vườn. Vừa tới nơi, tiếng sủa vui tai và tiếng giòn tan của hài đồng đập ngay tai.

Nàng ngước mắt lên , và quả nhiên, Tuyết Cầu đang ở đó. Ngay sát bên hông đình nghỉ mát trong khuôn viên ngập tràn cây trái, cái túm lông trắng muốt đang cong đuôi rượt theo một quả cầu ngũ sắc. Cạnh khóm hoa rực rỡ, một nhóc kháu khỉnh, ăn bận lộng lẫy, đang tít mắt vỗ tay reo hò: “Bạch Bạch, bắt bóng , lẹ lên!"

Cậu nhóc khoác chiếc áo gấm thêu hình rồng lượn lờ giữa những áng mây vàng lấp lánh, viền áo may bằng lông cáo trắng muốt, nổi bật khuôn mặt phúng phính, đáng yêu, toát lên vẻ quý phái mà vẫn giữ nét thơ ngây trong sáng. Dây chuyền trường mệnh lủng lẳng n.g.ự.c , cứ mỗi phấn khích dậm chân cổ vũ Tuyết Cầu là nó nảy lên lanh canh.

Thanh Cát nhận ngay, đây chính là thế t.ử bé bỏng của nàng. Tuyết Cầu và tiểu thế t.ử đang đùa giỡn với vui vẻ. Chúng đang hồn nhiên, hớn hở chơi đùa.

Khung cảnh êm đềm bỗng chốc vỗ về tâm hồn Thanh Cát, mang cho nàng một cảm giác bình yên lạ thường. Ánh nắng vàng ươm nhuộm t.h.ả.m cỏ xanh mướt, tiểu thế t.ử vỗ tay reo hò, còn Tuyết Cầu thì như tiếp thêm sinh lực, càng sức dùng cái đầu tròn xoe hích quả bóng lăn tăn phía . Một tiểu thế tử, một chú cún, và một quả cầu rực rỡ đang lăn tròn.

Ngay khoảnh khắc , Thanh Cát cảm giác như vết thương chằng chịt sâu thẳm trong tim đang xoa dịu, dần liền da liền sẹo một cách diệu kỳ. Nàng nép trong bóng râm, nín thở ngắm hồi lâu, lặng lẽ thoái lui mà để một tiếng động.

 

Thanh Cát khải từ Phiêu Quy trở về, lập tức hầu Ninh Vương. Vừa diện kiến, nàng nhận Ninh Vương hiện tại vẻ như đổi thành một con khác. Hôm nay diện áo bào đen tuyền, dệt chìm những vệt chỉ vàng sang trọng, mái tóc đen bóng chải chuốt gọn gàng, búi cao đỉnh đầu cố định bằng một chiếc ngọc quan uy nghiêm.

Nhìn bề ngoài thì đây là bộ y phục chỉnh tề, chuẩn mực, chẳng chỗ nào để chê trách. nếu đem so với hình ảnh Ninh Vương kiêu kỳ, thích phô trương lúc xưa, thì rõ ràng là sai khác. Trông như trầm mặc hơn hẳn, như thể trải qua một đợt sóng gió lớn lao nào đó khiến bản thu .

Đến nỗi mà, dù trong Thiên Hồng Các đang rực lửa than bạc ấm áp nhường nào, khi đối diện với , nàng vẫn cảm nhận cái buốt giá thấu xương của vạn vật ngày đông. Nàng sững sờ trong giây lát.

Ninh Vương cầm lấy bản tấu chương Thanh Cát dâng, lướt mắt một lúc cất lời thăm hỏi. Thanh Cát trả lời rành rọt từng chi tiết, và vẻ Ninh Vương cũng chẳng gì thắc mắc thêm. Về phần những bí mật nàng âm thầm thực hiện, dĩ nhiên nàng giấu kín như bưng, quỷ thần , thì ai thể phát giác.

Ninh Vương xong, tiện tay gác bản báo cáo qua một bên, đoạn bất thần hỏi: “Hồi ngươi thời gian phục vụ Vương phi, ngươi nhớ nàng từng để bút tích thư từ gì ?"

Thanh Cát vờ ngẫm nghĩ một thoáng khẽ lắc đầu: “Dạ bẩm ."

Nàng chắc nịch: “Dù thuộc hạ theo hầu Vương phi lâu, nhưng trong thời gian , tuyệt nhiên từng thấy động bút lách gì."

Ninh Vương lẩm bẩm: “Có khi nàng chữ."

Thanh Cát: "..."

Nàng từ từ ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt sâu thăm thẳm của , một đôi mắt tĩnh lặng, mịt mờ đến mức đọng chút tia sáng nào.

Ninh Vương tiếp: “Nàng chẳng thi thư gì cả, chữ nghĩa thì chắc cũng chỉ bập bõm dăm ba chữ."

Thanh Cát đáp lấp lửng: “Điều đó thì thuộc hạ rõ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-104-cau-phat.html.]

Bây giờ nàng mới vỡ lẽ nguyên do Ôn Chính Khanh và Vãn Chiếu vẻ đăm chiêu mỗi khi đề cập chuyện “truy tìm Vương phi”. Ninh Vương hiện tại gỡ bỏ lớp màng tự tôn, chẳng ngại ngùng kể lể với kẻ khác rằng Vương phi của mù chữ, rằng nàng cầm bút. Cứ như thể đó chỉ là chuyện cỏn con, chẳng gì đáng bận tâm. Hắn còn thao thao bất tuyệt kể lể Vương phi của tài sắc vẹn , thông minh lanh lợi với khác nữa.

Ninh Vương vẻ như đang thả trôi dòng suy tư của chính : “Vài hôm tới, bổn vương sẽ xuất hành xa Vũ Ninh một chuyến. Ta bàn giao cho Ôn phụ trách sắp xếp việc trong phủ. May quá, ngươi về tới, đúng dịp Diệp Mẫn dạo đang bận tu tâm dưỡng tính, nay hình như còn lặn lội lên núi lễ Phật, nhờ Vạn Chung lo liệu giùm một tay. Ngươi cứ quán xuyến việc ở Thiên Ảnh Các ."

Lễ Phật... ư? Thanh Cát trố mắt kinh ngạc. Thấy nàng ngạc nhiên, Ninh Vương cũng lấy lạ, tỏ vẻ khó hiểu phản ứng của nàng. Thanh Cát vội vàng nuốt sự ngạc nhiên trong, từ tốn đáp: “Thuộc hạ xin tuân mệnh."

Vừa bước khỏi Thiên Hồng Các, nàng thẳng về Thiên Ảnh Các, bắt đầu kiểm tra sổ sách, công vụ trong các. Nàng tiện thể vặn hỏi bọn thủ hạ về tình hình tìm kiếm Vương phi của Ninh Vương, lúc mới tường tận tin tức "nữ binh" mà Vãn Chiếu đề cập.

Chuyện kể rằng, nữ t.ử xuất thấp hèn, vì mưu sinh mà liều nữ phẫn nam trang tòng quân. Nàng học vài chiêu thức võ nghệ, biểu hiện trong quân ngũ cũng tồi chút nào. Nếu cứ tiếp tục che giấu như thế, khéo nàng còn lập chiến công hiển hách. Chỉ vì Ninh Vương điều động binh mã lùng sục khắp các doanh trại, kiếm tìm ảnh thon thả, nàng mới vạch trần phận.

Do thời điểm nàng gia nhập quân ngũ cách đây chừng hơn nửa năm, khá trùng khớp với thời gian Vương phi bặt vô âm tín, nên Ninh Vương dĩ nhiên sinh nghi. Oái oăm , bức chân dung từ doanh trại gửi về, dù nét vẽ thô kệch, vài nét hao hao Vương phi. Chính điều khiến Ninh Vương cuống cuồng, sốt ruột như đống lửa, gác tất thảy để xuất mã tìm kiếm.

Nghe chuyện, Thanh Cát chỉ câm nín, thầm nghĩ quả nhiên đời chuyện gì cũng thể xảy . Nữ t.ử cải trang tòng quân cũng chẳng hiếm hoi gì. Tiếc , chỉ vì vụ lùm xùm của Vương phi mà khiến nàng vạ lây, lộ tẩy bí mật. Chỉ hy vọng nàng khinh công trác tuyệt một chút, thoát khỏi kiếp nạn .

Mây mù u ám vây kín bầu trời, những đợt gió lạnh rít từng cơn. Ninh Vương đích thống lĩnh đoàn tùy tùng, phi ngựa nước đại trực chỉ hoàng đô. Gương mặt phủ một lớp sương lạnh lùng, đôi mắt đờ đẫn hướng về phía , cõi lòng đang dậy sóng điều gì, chẳng ai dám đoán chắc. Không khí ảm đạm bao trùm lên tất thảy , đến cả nhịp móng ngựa gõ xuống đất cũng nặng nề, buồn tẻ.

Đoàn bám sát Ninh Vương, lặn lội suốt chặng đường dài, rốt cuộc cũng dấu vết của nữ binh nọ. Đã lệnh nghiêm ngặt từ Ninh Vương, đám thuộc hạ tuyệt đối cấm đụng đến cọng tóc của nàng . Thế nhưng, nàng thấu hiểu ám hiệu của Thiên Ảnh Các, chỉ nơm nớp lo sợ đang kẻ địch rượt đuổi, chực chờ xé xác. Thế là, nàng như chim sợ cành cong, cắm đầu tháo chạy thục mạng vùng núi sâu sông dài. Nàng giương kiếm với bất kỳ ai tiến gần.

Đám cao thủ Thiên Ảnh Các đành lực bất tòng tâm, giống như ném chuột sợ vỡ đồ quý. Bắt , cướp mạng xong, khuyên nhủ cũng vô ích. Tình thế bỗng chốc bế tắc. Cả chục tay cao thủ khét tiếng mà đành chôn chân giữa chốn thung lũng, trơ mắt , bất lực.

Phải đợi đến khi Ninh Vương đích ngự giá tới nơi, nàng lẩn trốn trong hang cùng ngõ hẻm ngót nghét bốn năm ngày trời. Ninh Vương vắt óc tìm kế, cuối cùng cũng tìm tung tích trong một thạch động tồi tàn. Nàng chống cự điên cuồng, đến mức thương tích đầy . Ròng rã mấy ngày nhịn đói, vất vưởng chốn rừng thiêng nước độc, bộ dạng tàn tạ, thê t.h.ả.m khôn cùng, dường như chỉ còn thoi thóp.

ngay lúc giáp mặt, một cái liếc mắt cũng đủ để Ninh Vương nhận , đây chẳng Vương phi của . là dáng vóc y chang Vương phi, thậm chí nếu qua lời miêu tả, dễ dàng nhầm lẫn, bức họa phác thảo cũng nét từa tựa, đ.á.n.h lừa . cứ tận mắt chứng kiến thì ngay, phong thái một trời một vực, tuyệt nhiên cần tìm.

Mặc dù thất vọng, Ninh Vương vẫn nhẫn nại, ôn tồn trấn an nữ binh , đồng thời lập tức truyền đại phu tới chữa trị. Thương tình nàng mấy ngày lang bạt, ăn quả dại nhai thịt sống, còn mang thương tích, cơ thể dĩ nhiên rã rời, Ninh Vương bèn lệnh cho thuộc hạ chăm sóc chu đáo, tẩm bổ t.h.u.ố.c thang cẩn thận.

Chờ đến khi nàng hồi tỉnh đôi chút, Ninh Vương mới dịu dàng hỏi han lai lịch. Tới lúc bấy giờ, nàng mới bùi ngùi kể lể: phụ vốn là một tiêu sư giang hồ, rành rọt võ nghệ, xông pha ngang dọc bốn phương. Vì thế, nàng từ bé truyền thụ vài chiêu thức phòng . Nào ngờ họa vô đơn chí, phụ trong lúc tỉ thí lỡ tay đoạt mạng , dính vòng lao lý. Không chịu khoanh tay chịu trói, ông dắt nữ nhi đào tẩu, sống kiếp lang bạt kỳ hồ, ẩn phận, danh tính.

Mùa đông năm ngoái, phụ mắc bạo bệnh qua đời. Nàng c.ắ.n răng chịu tang ba tháng, đ.á.n.h liều nữ phẫn nam trang để tìm đường sống, ai dè vài tháng ngắn ngủi bại lộ, đào tẩu trối c.h.ế.t mà vẫn rượt đuổi tới tận cùng.

Nữ t.ử hướng ánh mắt rưng rưng, ai oán Ninh Vương, nghẹn ngào van xin: “Tiểu nữ tuyệt đối Vương phi của điện hạ, xin điện hạ mở lòng từ bi, chừa cho tiểu nữ một con đường sống."

Ninh Vương lặng ngắm nữ t.ử tiều tụy, gầy gò mặt. Vài lọn tóc ướt đẫm mồ hôi bám chặt lên vầng trán nhợt nhạt, đáy mắt ánh lên nét sợ hãi, bồn chồn khôn tả. Hắn nín lặng một hồi lâu, yết hầu nghẹn đắng, cất lời .

Trước lúc rời , dặn dò thuộc hạ săn sóc chu đáo, nhất định chữa lành vết thương. Đồng thời, phái hỏa tốc gửi thư hàm cho tri châu sở tại, yêu cầu lập hộ tịch cho nữ tử, trả sự tự do, xóa bỏ tội danh. Nếu nàng tòng quân tiếp tục, cứ chiều theo ý nàng.

Nữ t.ử xong, mừng rỡ quỳ sụp xuống, dập đầu tạ ơn ngớt.

Tuy nhiên, khoảnh khắc ngự lưng ngựa, Ninh Vương rùng , một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể, khiến cõi lòng cồn cào yên.

Hắn nhớ vết sẹo mờ lưng Vương phi, nhớ bản tính ham tài lộc, nhớ cả cái lệnh truy sát mà chính miệng từng ban .

Hắn ý định hại nữ t.ử , mà nàng vẫn liều mạng tháo chạy, hệt như tiểu thú lọt bẫy, giãy giụa điên cuồng tìm đường tẩu thoát.

Thế còn Vương phi thì ? Nếu nàng đang lẩn trốn, đang bôn tẩu khắp nơi, nàng đang hoảng sợ đến mức nào? Nàng đang chịu đựng cảnh ngộ ? Liệu no ấm? Có lộ dẫn tùy , ngân lượng phòng ?

Hắn dám nghĩ sâu thêm, cứ mỗi mường tượng như hàng ngàn mũi kim châm tim. Hình ảnh nữ t.ử gầy gò, hốc hác với những lọn tóc bết mồ hôi dính chặt vầng trán hiện lên mồn một trong tâm trí, bóng dáng dần dần biến thành nàng.

Ninh Vương đăm đăm vô định, nỗi thống khổ xé ruột xé gan lan , như nọc độc ngấm dần từng thớ thịt. Đau đớn tột cùng, đến mức rã rời, tê liệt. Hắn khao khát giang tay, dùng hết sức bình sinh ôm trọn lấy nàng, an ủi nàng, che chở nàng khỏi giông bão.

giữa thế gian bao la , nàng đang ở nơi nào? Liệu thể thấy tiếng thét gọi của chăng?

lúc đó, một âm thanh lạ vang lên, chát chúa và dồn dập, như một nhát búa nện thẳng tim. Hắn giật b.ắ.n , lắng tai kỹ, hóa là tiếng gõ mõ, trầm đục và vang vọng từ xa. Đó là tiếng gõ mõ tụng kinh.

Ninh Vương xoay đầu , thấp thoáng hàng cây xanh là những làn khói mỏng manh quyện với mái ngói lưu ly, một đạo quán cổ kính hiện . Đạo quán tường đỏ ngói vàng, toát lên vẻ trang nghiêm, trầm mặc của thời gian.

Ninh Vương kìm cương ngựa, chôn chân chăm chằm đạo quán. Đám tùy tùng phía cũng khựng . Ninh Vương bất chợt lên tiếng, chất giọng vang vọng: “Đây là nơi nào ?"

Một tên lính hầu nhanh nhảu dò la , vội vàng tiến tới bẩm báo: “Bẩm điện hạ, đây là đạo quán Hòa Hợp Nhị Tiên, tương truyền xây cất từ triều đại , cũng thâm niên khá lâu ạ. Bá tánh tới đây cầu duyên đông như trẩy hội, thiên hạ đồn đại hai vị tiên linh thiêng lắm, cầu ước thấy."

Ninh Vương ngẩn một thoáng, đoạn nhíu mày hỏi cặn kẽ: “Hòa Hợp Nhị Tiên ư?"

Thị vệ cung kính đáp: “Dạ , Hòa Hợp Nhị Tiên gồm hai vị đại tiên, một vị tên Hòa, vị tên Hợp, chuyên coi ngó việc nhân duyên, lứa đôi viên mãn đó ạ."

Ninh Vương lẳng lặng vuốt ve sợi dây cương, chìm trầm tư. Bầu khí chợt nghẹt thở, cả đám chẳng ai dám hó hé nửa lời.

Nếu là lúc , với cái tính khí kiêu ngạo của Ninh Vương, dĩ nhiên chẳng màng đến mấy chuyện quỷ thần . Cơ mà dạo gần đây... từ cái lúc vị Vương phi bặt vô âm tín, cứ như hoán đổi linh hồn, tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa, ai mà trong tâm trí đang toan tính chuyện gì.

Đám thủ vệ, lính gác và quản sự đằng đồng loạt nín thở, câm như hến, đến chiến mã đang cưỡi cũng ngoan ngoãn yên. Sự tĩnh lặng kéo dài hồi lâu, đột nhiên, Ninh Vương nhẹ nhàng phi xuống ngựa. Tà áo trắng tung bay, cả đám kinh ngạc.

Ninh Vương tiện tay giao dây cương cho cận vệ, đoạn cất giọng đều đều: “Nghe tiếng mõ thanh tịnh, như gõ thức tỉnh cõi mộng mị, hôm nay bổn vương dạo bước chốn , xem như cũng duyên kỳ ngộ, cứ chiêm bái một phen."

Dứt lời, sải những bước dài tiến trong đạo quán. Đám đành câm nín, kiên nhẫn chờ.

Ninh Vương bước khuôn viên, đập mắt là những gốc cổ thụ vươn sừng sững, xanh mướt một màu, chen chúc tán cây là từng cặp nam thanh nữ tú tấp nập, đúng là chốn se duyên của nhân gian. Hắn xốc tà áo, thong dong bước tới, chính điện đạo quán toát lên vẻ cổ kính, thờ cúng hai bức tượng Hòa Hợp Nhị Tiên, tạo hình là hai đồng t.ử tươi , tinh nghịch, một tay cầm đóa sen, tay ôm tráp tròn, từ trong tráp túa năm con dơi.

Nhờ những quyển kinh thư Đạo giáo am tường từ thuở thiếu thời, thừa hiểu chữ “Tráp” đồng âm với “Hợp”, chữ “Sen” tương đồng với “Hòa”, còn năm con dơi tượng trưng cho Ngũ Phúc lâm môn. Tóm , hai vị ngụ ý cho một cuộc hôn nhân êm ấm, viên mãn.

Một điềm lành trân quý, và cũng là một cặp thần tiên nhân từ.

Đang đắm chìm trong suy tưởng, chợt tiếng cất lên bên tai: “Cho mượn đường một chút, xin nhường bước."

Hắn sang, là một đôi phu thê đến cầu nguyện. Họ thành kính cầm bó nhang trầm, dâng kèm chút hương hỏa và tờ giấy đỏ thắm. Sau khi bái lạy khấn vái, họ cẩn thận bỏ tiền và giấy đỏ hòm công đức bằng gỗ gụ khắc hình hoa sen.

Đứng tần ngần quan sát một lúc, Ninh Vương kìm tò mò, sang hỏi vị tiểu đạo sĩ cạnh: “Bọn họ đang gì thế?"

Tiểu đạo sĩ ngó thấy y phục sang trọng của Ninh Vương, ngay đây là nhân vật tầm cỡ, vội vàng đáp lời với thái độ cung kính: “Đôi phu thê biên rõ danh tánh lên giấy đỏ, đó cúng dường tiền bạc hòm nguyện ước. Hòa Hợp Nhị Tiên chắc chắn sẽ độ trì cho họ bách niên giai lão, đầu bạc răng long."

Ninh Vương khẽ mím môi, lặng lẽ xem tiếp. Hắn thấy tấp nập qua kẻ , cặp uyên ương ríu rít, những thiếu nữ đương xuân, cũng lắm nam nhân đơn côi. Ai nấy bước với vẻ mặt đăm chiêu nặng trĩu, nhưng khi trở ánh lên nét hân hoan, hy vọng ngập tràn. Cứ như thể chỉ cần dâng tờ giấy đỏ và đồng bạc vụn hòm, là ước nguyện sẽ lập tức hóa thành hiện thực.

Nếu là đây, Ninh Vương chẳng bao giờ để mắt tới trò . là mị dân lừa gạt.

Cơ mà bây giờ thì khác…

Ngắm khói nhang mờ ảo bay lên trong đại điện, Ninh Vương cũng bước gần tiểu đạo sĩ, rút ngân lượng cúng dường, thỉnh dăm ba món đồ lễ. Hắn cầm lấy tờ giấy đỏ, chất giấy thô ráp, bình thường đụng tới thứ khi vứt luôn. lúc , bắt đầu tin câu "Trên đầu ba thước thần linh". Ngay giữa chốn đạo quán rêu phong , một mẩu giấy đỏ thô kệch, vài đồng tiền nhang đèn, nén nhang trầm thơm ngát, dường như ẩn chứa một quyền năng bí ẩn, mộc mạc mà khó tả thành lời. Hắn tin rằng nó thể giúp , như bao nam thanh nữ tú cõi phàm trần , tìm bóng hình luôn canh cánh trong tim, để tay trong tay dắt về mái ấm.

, giữa chốn nhân gian chen chúc, trong làn khói nhang mịt mù, cũng theo chúng sinh si tình trần tục, thành tâm chắp tay giơ nén nhang, cung kính lạy ba lạy, đó cắm nhang lư hương. Trong suốt quá trình hành lễ, ánh mắt bao giờ rời khỏi hai vị Hòa Hợp Nhị Tiên ngự phía .

Hắn thừa hiểu, thế gian lẽ chẳng vị Thần Phật nào an tọa nơi đó chờ nén nhang của để ban phát một cuộc hôn nhân viên mãn. vẫn cứ bám víu cái niềm tin mong manh . Bao nhiêu đều truyền tai rằng cầu ước thấy, cứ thành tâm một chút, nàng sẽ thực sự trở về.

Vừa cắm nhang xong, tiểu đạo sĩ bên cạnh nhắc nhở: “Vị thiện nhân , phiền ngài tên của ngài và vị nương t.ử trong lòng, bần đạo sẽ giúp ngài."

Ninh Vương sững một nhịp, xưng danh tánh : “Cửu Thiều, Tạ Cửu Thiều."

Tiểu đạo sĩ vui vẻ: “Chà, hóa là quốc tính, thiện nhân quả là phúc phần, xin mạn phép hỏi danh tánh của nương t.ử là gì ạ?"

Ninh Vương chần chừ đôi chút. Tiểu đạo sĩ sốt ruột nhắc khéo: “Danh tánh của nương t.ử nhà cơ? Phải rõ mới linh nghiệm, kẻo Đại Tiên nương t.ử nhà là ai ."

Cuối cùng Ninh Vương cất lời: “Vương Tam."

Vừa xong, tiểu đạo sĩ ngơ ngác Ninh Vương. Ninh Vương buông hai chữ , chính cũng ngỡ ngàng. Ngay khoảnh khắc thốt lên cái tên đó, trái tim như x.é to.ạc . Thế là nhận , dù nàng là ai, xuất từ , quá khứ , cũng chẳng thiết tha bận tâm nữa. Hắn chỉ cần Vương Tam, duy nhất Vương Tam mà thôi. Dẫu đó chỉ là một danh xưng giả mạo, nhưng hễ nàng , sẽ một lòng tin tưởng.

Ninh Vương dán mắt tiểu đạo sĩ, nghẹn ngào cất tiếng khàn đặc: “Vương Tam là thê t.ử yêu dấu của , hiện nàng bặt vô âm tín, chỉ cầu mong một ngày đôi hữu duyên tái ngộ."

Tiểu đạo sĩ sững sờ, chăm chú quan sát vị khách mặt. Hắn ăn vận sang trọng, diện mạo xuất chúng, thoáng qua cũng chẳng hạng thường dân. Khi cất lời, nét mặt điềm nhiên như mặt hồ mùa thu, chẳng gợn chút sóng gió. Thế nhưng, sâu thẳm trong ánh mắt tĩnh mịch , ẩn chứa một nỗi thống khổ xé ruột xé gan chẳng thể diễn tả thành lời.

Tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng nếm trải đủ hỉ nộ ái ố chốn hồng trần bao năm trong đạo quán , mà khoảnh khắc đối diện với nam nhân , lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cậu trân trân , một lúc lâu mới giật bừng tỉnh khỏi mớ cảm xúc hỗn độn, vội vàng đáp lời: “Dạ , để bần đạo chép danh tánh lên cho ngài."

Chẳng mấy chốc, Ninh Vương cầm tay tờ giấy đỏ tươi, ghi rõ ràng hai cái tên Tạ Cửu Thiều và Vương Tam. Hắn trân trối những nét mặc, những con chữ nép sát , bỗng chốc mang cảm giác thương đến lạ, tựa như và nàng đang sóng vai tương phùng.

Bất chợt, những lời từng dõng dạc dội về trong ký ức. Hắn từng cao ngạo tuyên bố rằng chẳng thiết tha gì Thần Phật, nếu thế nhân ỷ , chỉ quỳ rạp cầu xin mấy bức tượng vô tri, thì thần tiên nào quản hết nổi. Mọi việc tự vận động, thế gian chuyện sung rụng miệng.

Mãi đến hôm nay, mới sực nhớ những chi tiết bé nhỏ từng lãng quên. Khi đang thao thao bất tuyệt, tự mãn với những lời lẽ kiêu ngạo , nơi đáy mắt nàng thấp thoáng một nỗi niềm u uẩn khó nắm bắt.

Giờ mới thấm thía, khi đỉnh vinh quang, say sưa tận hưởng những ân điển, thì nàng lặng lẽ cam chịu, chôn chặt những tâm tư riêng sâu thẳm trong cõi lòng.

Hắn nở một nụ đắng chát, chầm chậm ngoái bức tượng Phật bong tróc, tàn tạ. Kẻ từng là con cưng của trời, lớn lên trong nhung lụa, vạn sự hanh thông, từng nếm mùi cay đắng trần ai, nào thấu hiểu nỗi tuyệt vọng của một con dồn đến bước đường cùng, đành bám víu chút hy vọng leo lét nơi Thần minh.

Trên đời vốn dĩ Thần Phật, chỉ vì con ôm ấp khát vọng, mới tạc nên những bức tượng vô tri, mới thắp lên những nén nhang nghi ngút khói. Hắn đăm đăm bức tượng đất sét, hồi lâu mới thì thào: “Nếu Thần minh thực sự linh, dẫu trừng phạt cũng cam tâm tình nguyện, chỉ xin Thần minh hãy mang nàng trả cho ."

 

 

Loading...