Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 109: Cơn Thịnh Nộ Của Ninh Vương

Cập nhật lúc: 2026-08-16 14:14:04
Lượt xem: 465

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , sắc trời mới hửng sáng mờ mờ. Do đêm qua đón giao thừa thức khuya, Đông Cung của Thái t.ử vẫn chìm trong sự tĩnh mịch. Nào ngờ, giữa cái sự tĩnh lặng , Ninh Vương đột ngột bừng tỉnh, choàng dậy phóng như bay ngoài.

Đêm , Thái t.ử cùng đối ẩm, cả hai đều chút men, thêm cái màn thức canh giao thừa nên cũng chẳng hồi phủ, tiện thể ngả lưng luôn chiếc trường kỷ ở gian ngoài. Nay tiếng động, Thái t.ử giật tỉnh giấc.

Dụi dụi đôi mắt, thấy Ninh Vương chân trần, kịp xỏ hài tất cuống cuồng định bước khỏi cửa. Thái t.ử vội vàng chân đất chạy tới níu : “Cửu Thiều, thế, định ?"

Ninh Vương tiếng gọi, khuôn mặt bỗng chốc ngây dại. Rồi đờ đẫn Thái t.ử bằng ánh mắt lạc lõng.

Thái t.ử đăm đăm Ninh Vương, thấy đang nhíu chặt đôi mày kiếm, đôi môi nhợt nhạt chút sắc máu, như thể đang gồng chịu đựng một cơn thống khổ cùng cực. Thái t.ử cũng hoảng hốt: “Thế... thế là cớ ?"

Ninh Vương khó nhọc lắc đầu, thì thào: “Chẳng gì... chỉ là một cơn ác mộng thôi."

Thái t.ử lập tức vỡ lẽ, chắc mẩm hoàng mộng thấy Vương phi của . Hắn buông tiếng thở dài: “Hôm nọ đang tâm sự, bỗng dưng ba chân bốn cẳng vọt về, tới phủ là lâm bệnh. Phụ hoàng với mẫu phi xót xa lắm đấy. Nay đừng hành xử như con nít nữa."

Ninh Vương gượng, lắc đầu nguầy nguậy, khuôn mặt trắng bệch: “Chẳng , hứa hồ đồ nữa."

Hắn rũ mắt xuống, lẩm bẩm: “Đệ loạn nữa, nhưng..."

Ngẫm nghĩ một chốc, dứt khoát: “Đệ ngoài một chuyến, việc gấp."

Thái t.ử túm chặt lấy tay : “Ngoài trời hàn khí thấu xương, định ?"

Ninh Vương vẫn nín thinh: “Đệ chỉ xem xét bên ngoài một chút thôi."

Thái t.ử gạt : “Đệ ác mộng quấy nhiễu , ngoan ngoãn xuống an giấc tiếp ."

Ninh Vương kiên quyết gạt , mặt quát gọi ám vệ: “Đám ám vệ túc trực đêm , mặt đủ ?"

Một tên ám vệ cung kính bẩm báo: “Dạ bẩm, ạ."

Ninh Vương thế mới thở phào nhẹ nhõm. Thái t.ử bộ dạng của hoàng , trong lòng trào dâng sự bất lực. Nỗi ám ảnh giày vò đến mức mất ngủ, kiểm tra đám ám vệ gác cửa mới an tâm cơ ?

Ninh Vương uể oải thả xuống sập: “Ta chợp mắt một lát đây."

Thái t.ử thấy bèn vẫy tay gọi đám nội quan hầu hạ, thu xếp cho an giấc.

Ai dè xuống ấm chỗ, bỗng nội quan hớt hải chạy bẩm báo, tên ám vệ Thiên Ảnh Các cầu kiến, chiều gấp gáp lắm. Thái t.ử ôm đầu ngán ngẩm. Rõ ràng là ai khuấy rầy giấc ngủ của Ninh Vương, bèn khoác ngoại bào, bước điện: “Hôm nay là mùng một Tết, nhấp môi vài chén, sức khỏe cũng mỏi mệt nên nghỉ ngơi. Nếu chuyện hỏa hoạn nhân mạng thì để mai hẵng tâu."

Tên ám vệ cùng nội quan ai khác chính là Vạn Chung. Vạn Chung thấy Thái t.ử liền kính cẩn hành lễ, tâu: “Bẩm Thái tử, quả thực chẳng chuyện gì hỏa hoạn nhân mạng cả. Sự tình là Thanh Cát hết ca gác thì áp giải mất. Thuộc hạ lơ ngơ chẳng rõ ngọn ngành nên đành tới đây..."

Vạn Chung thừa hiểu đang vuốt râu hùm. Cỡ ám vệ nhỏ nhoi như lấy tư cách gì mà tới tận mặt Ninh Vương với Thái t.ử để cáo trạng Đàm Quý phi?

Nghe hai chữ "Thanh Cát", Thái t.ử nhăn mặt nhíu mày: “Áp giải ? Bị ai áp giải? Thanh Cát hôm nay túc trực trong cung cơ mà?"

Vạn Chung đáp rành rọt: “Dạ bẩm đúng . Vừa nãy Thanh đại nhân mãn ca, đang tính đổi thì đột nhiên hai vị ma ma xuất hiện..."

Câu chuyện đang gay cấn thì bỗng trong điện cất lên chất giọng khàn đặc, đầy sát khí: “Sao? Có biến cố gì? Sụp cái điện Kim Luân ?"

Mọi mà giật thót tim. Nói cái gì thế ! Cái khẩu khí ngông cuồng , chỉ Ninh Vương mới dám thốt , chứ tụi thuộc hạ nhỏ bé ai cho mượn gan hùm!

Thái t.ử cũng bối rối. Rõ ràng hoàng mới nãy còn trùm chăn run lập cập, nay tự nhiên tỉnh táo như sáo thế ? Lo sợ Ninh Vương lên cơn loạn trí, lỡ trò mặt hạ nhân thì bẽ mặt, sang dỗ: “Chẳng việc gì , cứ tĩnh dưỡng , để lo liệu cho."

Ngờ Ninh Vương nhảy phắt khỏi sập, lê đôi giày, phớt lờ Thái tử, gằn giọng hỏi Vạn Chung: “Tóm chuyện gì?"

Thái t.ử đành thoái lui nhường chỗ, nhưng vẫn lấm lét canh chừng, nhỡ trở chứng điên khùng thì hạ lệnh tiễn khách ngay.

Vạn Chung thấy Ninh Vương liền quỳ một gối, rành rọt bẩm báo: “Bẩm điện hạ, Đàm Quý phi sai hai vị ma ma tới điệu Thanh đại nhân ạ."

Sắc mặt Ninh Vương thoắt cái sa sầm: “Bà áp giải ? Bà sai áp giải mà Thanh Cát cũng ngoan ngoãn theo? Các ngươi cứ trơ mắt ếch Thanh Cát lẵng nhẵng theo bà ?!"

Mấy chữ cuối gầm lên rống riết, giọng khản đặc đe dọa nặc mùi sát khí. Vạn Chung cũng dọa cho xanh mặt, cuống cuồng phân trần: “Lúc đó Điện hạ đang say giấc nồng, thuộc hạ nào dám mạo kinh động. Vừa vặn Thanh đại nhân cũng mãn ca trực, nương nương hạ chỉ, Thanh đại nhân dám kháng mệnh. Bọn thuộc hạ cũng đành bó tay."

Ninh Vương khẩy một tiếng nhạt thếch: “Được lắm, để bổn vương chống mắt lên xem. Người của bổn vương mà kẻ nào đụng là đụng ? Tưởng bổn vương thác !"

Dứt lời, vớ vội tấm áo choàng lông, khoác hờ lên , cứ thế hùng hổ sải bước dài lao ngoài. Thái t.ử mới chớp mắt một cái, chẳng thấy tăm Ninh Vương , chỉ loáng thoáng bóng viền y phục thêu kim tuyến bạc của .

Thái t.ử vội vàng xỏ hài, khoác áo: “Đợi , cùng ."

Phủ Đàm Quý phi ở tít đằng xa, Ninh Vương giật lấy một con chiến mã, nhảy phắt lên yên, mặc xác đám cung nhân can ngăn, cứ thế phi như bay tới cung Phượng Tường. Tiếng vó ngựa dồn dập vang dội khắp chốn cấm cung vắng lặng, khiến cả đám cung nữ thái giám ngơ ngác, hoang mang tột độ.

Ninh Vương thì coi trời bằng vung, từ bé lớn lên trong nhung lụa cung cấm, mới lên năm lên sáu là tiểu bá vương quậy phá khắp nơi, chẳng kiêng dè cung quy nào sất!

Hắn cứ thế phi ngựa nước đại, khi tới cung Phượng Tường, bọn thái giám vắt chân lên cổ chạy vội trong cấp báo.

Lúc , tỳ nữ đang cẩn thận đeo từng chiếc hộ giáp ngọc bích chạm trổ tinh xảo cho Đàm Quý phi. Bà nhẩn nha ngắm nghía thành quả với vẻ mãn nguyện. Nghe tiếng báo động, bà há hốc mồm: “Cái gì cơ?"

Đùa , đang là dịp lễ lạt cuối năm, cung quy ngập đầu, ai cho phép giở thói càn rỡ thế !!

Đang há hốc mồm kinh ngạc, tai bỗng vẳng tiếng bước chân thình thịch nhịp nhàng. Ngước mắt lên, Ninh Vương hiên ngang xông thẳng tẩm điện với khí thế áp đảo.

Đây là tẩm điện của Đàm Quý phi. Bao năm nay bà ân sủng vô bờ bến, là mẫu của Thái tử, địa vị tôn quý, cái chốn để tự tiện . Hơn nữa, nam nữ thụ thụ bất . Cho dù Ninh Vương là m.á.u mủ ruột rà, nhưng một nam t.ử trưởng thành đường đột xông tẩm cung của mẫu phi lúc , thật sự là trái luân thường đạo lý.

Đàm Quý phi trợn tròn mắt, môi run lẩy bẩy: “Con, con xuất hiện ở đây? Con phát rồ ? Chỗ tới là tới ?"

Ninh Vương lúc chỉ mặc chiếc trung y trắng, khoác hờ tấm áo choàng bên ngoài, bộ dạng tuềnh toàng đến là buồn . Thế nhưng, chẳng màng đến chuyện đó. Vừa bước chân , ánh mắt sắc như đao của quét nhanh khắp tẩm điện, dừng phắt nơi Thanh Cát.

Nàng đang quỳ im lìm giữa phòng, hai tay bưng khư khư chén . Đáy chén còn sót chút nước long lanh. Cảnh tượng đập mắt khiến tim đ.á.n.h thót một nhịp.

Mặt xám ngoét . Hắn lao tới như một mũi tên, giật phắt chén từ tay nàng: “Ngươi uống ?"

Thanh Cát ngước , kính cẩn thưa: “Dạ bẩm, nương nương ban , thuộc hạ vinh hạnh vô cùng."

Ninh Vương siết chặt chén sứ trong tay, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ: “Ngươi ngốc ? Người bảo uống là ngoan ngoãn uống thật !"

Hắn gầm lên: “Truyền ngự y! Kẻ nào rành giải độc, dùng độc, lôi cổ hết tới đây cho bổn vương!"

Vạn Chung cùng mấy tên thuộc hạ lục tục chạy tới, nhưng đành chôn chân ngoài cửa vì dám mạo phạm tẩm điện của Quý phi nương nương. Nghe lệnh, Vạn Chung vội vàng đáp vọng : “Thuộc hạ tuân lệnh!"

Nói xong, tung bay vút truyền ngự y.

Ánh mắt sắc lẹm của Ninh Vương ghim thẳng bà ma ma đang cúm rúm bên cạnh: “Chính bà ép nàng uống?"

Bà ma ma sợ mất mật, lắp bắp: “Dạ... bẩm... là lão nô..."

Cơn lôi đình bốc lên ngùn ngụt, Ninh Vương tung một cú cước trời giáng. Bà ma ma văng xa mấy trượng, va rầm bàn ghế, ngã chỏng gọng. Đám cung nữ xung quanh sợ quá thét, chạy tán loạn. Cả tẩm điện phút chốc như bãi chiến trường, rối rắm, tanh bành.

Ninh Vương với khuôn mặt lạnh như tiền, gằn từng chữ: “Bổn vương tuyên bố thẳng thừng, đây là của bổn vương! Kẻ nào to gan dám đụng đến một cọng tóc của nàng, bổn vương sẽ diệt cỏ tận gốc, tru di cửu tộc!"

Thái t.ử hớt hải chạy tới, kịp thở mấy lời chói tai . Hắn vò đầu, kéo tuột Ninh Vương : “Đệ im ! Ăn cái kiểu gì ?"

Ninh Vương đang cơn thịnh nộ, rảnh mà để tâm. Hắn khẩy: “Đây là ám vệ của , đố ai dám động đến nàng! Hễ nàng tổn hại chút xíu, thề sẽ bắt tất cả bồi táng theo nàng!"

Đàm Quý phi tức đến tím mặt, mấy ngón tay đeo hộ giáp cứ run bần bật: “Con... con đang cái gì ? Ăn hàm hồ! Con đây là ? Đây là chốn cho con loạn ? Còn cung quy lề thói gì hả?"

Ninh Vương quắc mắt thẳng mẫu phi . Hắn nhếch mép mỉa mai: “Cung quy ư? Mẫu phi đang dạy nhi thần về cung quy ? Vậy cái cung quy của Đại Thịnh vứt ? Nhi thần, đường đường là Vũ Ninh Vương, trơ mắt thuộc hạ ngũ phẩm của điệu hậu cung ? Từ bao giờ mà hậu cung can chính? Đó là cái thứ cung quy gì , ai giải thích cho nhi thần ! Nói !"

Giọng trầm đục, đanh thép của như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến đám đông xung quanh co rúm vì khiếp đảm.

Đến cả Đàm Quý phi cũng chột . Bà đinh ninh việc triệu Thanh Cát tới là một nước cờ êm thấm. Dẫu gì ả cũng mới ngoi lên cái chức võ quan, bản chất vẫn chỉ là ám vệ, còn là nữ lưu, gì to tát . Thêm nữa, hai hoàng nhi cuối cùng cũng sẽ tìm cách che đậy cho bà thôi. Việc , bọn chúng còn gì ngoài việc ngậm đắng nuốt cay để giữ thể diện?!

Ngờ , bà chọc trúng tổ kiến lửa, con trai lồng lộn lên như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-109-con-thinh-no-cua-ninh-vuong.html.]

Vừa lúc đó, Ninh Vương chộp lấy cánh tay Thanh Cát: “Đi thôi!"

Thanh Cát vốn đang quỳ, kịp định thần lôi xềnh xệch. Nàng cũng ngỡ ngàng. là nàng vạch sẵn mưu kế, tính toán kỹ lưỡng từng bước, nhưng mơ cũng chẳng ngờ Ninh Vương ầm ĩ lên đến mức .

Đàm Quý phi uất hận bàng hoàng, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào thét lên: “Tạ Cửu Thiều, con quá đáng lắm đấy!"

Ninh Vương cứ thế kéo Thanh Cát thẳng, câu trách móc, nhạt khinh khỉnh: “Quá đáng á? Mẫu phi kính mến, mới mặt con trai hôm nay ? Hóa mới nhận bản chất nhi thần là thế ? Cái thói ngang tàng của nhi thần từ nhỏ đến lớn còn lạ gì! Đụng ai đụng, chọc ngoáy ám vệ của nhi thần, lời nhi thần coi như gió thoảng bên tai !"

Xung quanh, cung nhân đều sợ vỡ mật, cúi gằm mặt, nín thở chẳng dám nhúc nhích.

Đàm Quý phi gào thét nức nở: “Ta tấu trình Hoàng thượng, sinh cái thứ nghịch t.ử như thế ! Số khổ quá mà!"

Ninh Vương dắt Thanh Cát tới tận cửa, kịp bước qua ngạch thì Thanh Cát bỗng chốc rũ rượi, lảo đảo suýt té ngã. Ninh Vương tá hỏa, vội vàng luồn tay đỡ lấy eo nàng, giữ nàng vững: “Thanh Cát, Thanh Cát, thế ?"

Mặt Thanh Cát vẫn tĩnh lặng, nhưng đôi chân lảo đảo như say, ánh mắt dại , mười mươi là độc tính phát tác !

Ninh Vương đau như cắt ruột, nghiến răng ken két: “Truyền ngự y ngay, lập tức vời ngự y tới đây!"

Vừa gào lên, một tay vòng qua ôm chặt eo nàng, tay thoăn thoắt điểm mấy huyệt đạo hiểm yếu, ngửa cằm nàng lên, lấy ngón cái ấn mạnh huyệt nhân trung.

Thanh Cát vẫn còn chút ý thức mỏng manh, cố giãy giụa đẩy Ninh Vương : “Điện hạ, xin đừng..."

Ninh Vương đời nào , cứ thế bế thốc nàng lên bằng cả hai tay.

Đàm Quý phi ngoài xem mà cũng há hốc mồm. Bà ngơ ngác sang bà ma ma già đang lồm cồm bò dậy với bộ y phục lấm lem. Bà ma ma cũng ngớ , vội nháy mắt hiệu: “Nương nương, nương nương, cái ả Thanh đại nhân kìa..."

Đàm Quý phi ngay tức thì lờ mờ thấu hiểu cớ sự, chẳng thiết tha thể diện nữa, túm gọn vạt váy cuống cuồng chạy theo.

Đang lúc đó, Ninh Vương bế thốc Thanh Cát xông ngoài như một cơn lốc. Đàm Quý phi ré lên the thé: “Ngăn nó !"

Lệnh ban, lũ thủ vệ ngoài cửa lập tức ùa cản đường Ninh Vương. chúng kịp chạm tay áo , đám ám vệ của Thiên Ảnh Các dàn đội hình chắn ngang. Tuy dám mạo phạm bước qua bậc thềm nếu thiếu khẩu dụ, tay họ lăm lăm rút kiếm khỏi vỏ. Tiếng kim loại va chạm leng keng khiến ai nấy đều sởn gai ốc.

Phải nơi đây là hậu cung cấm ngặt, cung quy dày đặc, một tiếng đao kiếm vang lên cũng đủ rước họa sát , khéo tru di cửu tộc! Tất cả nín thở, mặt cắt còn giọt máu, cúi gầm mặt xuống đất, dám hó hé nửa lời.

Ninh Vương ngẩng cao đầu, lia mắt qua đám thị vệ ngáng đường. Bấy lâu nay quen thói ngang tàng, nay lòi lũ cỏn con dám cản bước . Hắn ôm rịt Thanh Cát lòng, nhướng mày, ánh mắt sắc như dao, nhả từng chữ lạnh ngắt: “G.i.ế.c."

Vừa dứt lời, toán ám vệ Thiên Ảnh Các do Vạn Chung dẫn đầu đồng loạt vung đao. Hai bên giáp lá cà, lao huyết chiến kịch liệt. Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên rợn , cung nữ, thái giám bên trong lẫn bên ngoài khiếp đảm, dám chạy, cũng chẳng dám thò mặt .

Thái t.ử chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn , ruột gan rối bời. Sự tình tày đình như thế mà lọt ngoài, ắt hẳn ngày mai triều đình sẽ dậy sóng, tấu sớ hạch tội hoàng sẽ chất cao như núi!

lúc đó, ngự y lạch bạch chạy tới. Thái t.ử mừng như bắt vàng, hét toáng lên: “Ngự y tới ! Thanh Cát trúng độc, mạng quan trọng, cứ để ngự y xem bệnh !"

Ninh Vương ngước mắt lên, quả nhiên thấy vài vị ngự y xách hòm t.h.u.ố.c hớt hải chạy . Hắn chẳng ngần ngại, ôm ngay Thanh Cát sương phòng ngoài tẩm điện. Các ngự y xúm xít bắt mạch, còn mặt Ninh Vương thì đanh , môi mím chặt, đôi mắt như chim ưng giám sát từng cử chỉ của họ. Mấy lão ngự y mồ hôi đầm đìa, tay chân run lẩy bẩy, dám lơ là nửa phần.

Đang mải mê chữa trị, bỗng một tên đại phu mặc thanh bào xồng xộc xông phòng, lăm lăm tiến tới giường bệnh. Ninh Vương lừ mắt, quét ánh sắc lẹm về phía tên . Bị Ninh Vương như ăn tươi nuốt sống, tên đại phu lạnh toát sống lưng, khựng ngay .

Hắn ai xa lạ, chính là tay thần y tín của Đàm Quý phi - Úc đại phu. Bấy lâu nay, từ d.ư.ợ.c thiện đến ngự thiện tẩm bổ của Quý phi đều do một tay bốc. Tuy bước sang tuổi tứ tuần, Úc đại phu vẫn toát lên vẻ hào hoa phong nhã. Dù đang luống cuống, vẫn giữ phong thái ung dung.

Chạm mặt Ninh Vương, vội vã quỳ rạp xuống: “Thảo dân bái kiến Điện hạ. Thảo dân lệnh đến để chẩn mạch cho Thanh đại nhân."

Ninh Vương lạnh nhạt đáp trả: “Cô vương triệu ngươi tới đây ? Chốn hoàng cung hậu viện là nơi ngươi tự tiện ?"

Úc đại phu sững , luống cuống đảo mắt cầu cứu Đàm Quý phi. Bà bước tới với vẻ mặt đanh , hằn học đáp trả: “Chính bổn cung truyền đến đấy. Sao, Úc đại phu đủ y thuật chữa bệnh cho ả ? Đây là Phượng Tường cung của bổn cung, khẩu dụ của bổn cung hóa thành gió thoảng ? Nếu ngươi càn rỡ thế, thì cứ thỉnh phụ hoàng ngươi tới đây đối chứng. Bổn cung chẳng thiết thể diện nữa, để xem ai ầm ĩ hơn ai!"

Khuôn miệng Ninh Vương mím chặt, ánh mắt đen tuyền sắc lẹm lướt qua mẫu phi một cách hờ hững.

Đàm Quý phi tức tối đến mức ruột gan như lửa đốt. Bà tức tưởi giật phăng mấy chiếc hộ giáp mới đeo xong, ném thẳng xuống sàn. Nước mắt ngắn dài, bà gào lên: “Con định dồn bổn cung chỗ thác ? Đứa nghịch t.ử , con ép mẫu phi tới đường cùng ! Hoàng cung loạn hết ! Nếu con cho bổn cung sống, thì bổn cung quyên sinh cho con xem!"

Vừa dứt lời, bà vớ lấy mớ hộ giáp còn , chọi thẳng Ninh Vương. Ninh Vương mặt trơ trơ, chẳng mảy may biến sắc, đưa tay bắt gọn mớ đồ tiện tay ném xa. Xong xuôi, mới lạnh lùng thốt lên: “Mẫu phi cứ bình tâm. Đám đại phu của sớm muộn gì cũng lúc cần dùng đến, cứ an tâm chờ đấy."

Giọng điệu rét buốt như hàn băng, nhưng ẩn chứa điều gì đó sâu xa khó lường. Lời dứt, Đàm Quý phi bỗng thấy tim thót .

liếc Úc đại phu đang khúm núm cạnh. Hắn cụp mắt xuống, vẻ mặt nhún nhường tột độ, mười mươi là mặt Ninh Vương cũng chẳng dám ho he nửa lời.

Nỗi hoài nghi trong bà càng dâng cao. Quả thật bà mưu đồ khống chế Thanh Cát, nên mới sai hạ độc. Độc chỉ tác dụng khống chế tâm trí, bắt ả răm rắp lời bà . Thứ t.h.u.ố.c bụng chẳng gây thống khổ gì, thậm chí nạn nhân còn chẳng trúng độc. Bà trù tính kỹ lưỡng, mưu kế là thượng sách .

Dẫu Thanh Cát võ công cũng thuộc hàng cao thủ, ám toán dễ. Mà lỡ tay đoạt mạng ả, với cái hàm võ quan ả đang mang, triều đình dấy lên phong ba thì phiền phức to. Thế nhưng, phản ứng dữ dội của Thanh Cát ngoài dự liệu, khiến bà cũng ngơ ngác hiểu nguyên cớ.

Úc đại phu chẳng dại gì mà đ.â.m lén bà , thì vấn đề chắc chắn ở ả Thanh Cát ? Bà nhớ cái ánh mắt bình thản đến lạ kỳ của ả khi cạn chén ngự đó.

Vậy ... ả tương kế tựu kế, tự uống thêm một loại kịch độc nào đó để giá họa, hãm hại bà ư?? Sống lưng Đàm Quý phi bỗng dưng lạnh toát. Nhìn con trai đang hoảng loạn âu lo, bà chợt nhận ... ả ám vệ hạng tầm thường...

Ý nghĩ khiến Đàm Quý phi như đống lửa. Con trai bao năm ôm ấp hình bóng Vương phi, giờ Vương phi bặt vô âm tín, sống c.h.ế.t rõ cũng chẳng . Thế mà nay, nó cuống cuồng bênh vực một ả ám vệ, ôm ấp nó như trân bảo! Đến mức dám tranh biện với mẫu phi chỉ vì ả... Ả nữ nhân xảo quyệt quá, dám bày mưu tính kế ly gián tình mẫu tử...

Nghĩ đến đó, Đàm Quý phi hít một thật sâu, hoàng nhi ả ám vệ. Bà thở dài thườn thượt, sùi sụt than vãn: “Cửu Thiều , vì một nữ nhân mà con dám ngỗ nghịch với mẫu phi ? Tâm địa ả hiểm độc thế , con vẫn sáng mắt ?"

Ninh Vương mẫu phi huyên thuyên mà chẳng màng để tâm, đôi mắt đăm đăm dán chặt Thanh Cát đang thoi thóp giường. Khuôn mặt nàng dịch dung kỹ lưỡng, dẫu lộ rõ sự biến sắc, nhưng sắc môi nhợt nhạt, cùng đôi bàn tay lộ ngoài tím tái và run rẩy từng cơn, tố cáo rõ tình trạng nguy kịch hiện tại.

Cảnh tượng khơi gợi cơn ác mộng chập chờn cơn túy lúy lúc nãy. Hắn mơ thấy nàng hóa thành một con chim, tóm gọn, giam cầm trong thiết lồng, xích chân chẳng cho thoát . nàng giãy giụa, sải cánh bay mất dạng. Đám t.ử sĩ Thiên Ảnh Các nhận lệnh truy sát, lạnh lùng đ.â.m nàng một nhát chí mạng. Máu tuôn trào, nhuộm đỏ cả đôi cánh mỏng manh. Nàng run lẩy bẩy phủ phục chân , đôi mắt rực lên ngọn lửa oán hận ngùn ngụt.

Cơn đau xé ruột xé gan ập đến, chạy dọc từ thái dương lên đỉnh đầu, lan tỏa khắp tứ chi. Cảm giác như hàng vạn độc châm đ.â.m chích, khiến chỉ gục xuống, thu , gào thét điên cuồng để xoa dịu nỗi thống khổ.

Những uất kết dồn nén bấy lâu nay bỗng trào dâng, tựa con đê vỡ toạc, cuốn trôi lý trí. Hắn lảo đảo, hai chân như nhũn , chực khụy xuống. Mặc kệ những lời nỉ non của Đàm Quý phi bên tai, những tiếng lóc than vãn, cố nặn lý lẽ, kể lể nỗi oan ức của bà !

Hắn bỏ ngoài tai tất thảy. Màng nhĩ như bít kín, chẳng thể lọt một thanh âm nào. Nàng đang thoi thóp vì kịch độc, ranh giới sinh t.ử chỉ còn cách một sợi tơ, thế mà kẻ vẫn ngang nhiên đôi co đạo lý với ! Cái thế gian còn chỗ cho đạo lý tồn tại nữa !!

Hắn siết chặt nắm đấm, nén từng nhịp thở, cố trấn tĩnh bản .

Đàm Quý phi cũng cuồng nộ kém. Vừa nãy bà trút bầu tâm sự, rơi lệ cạn khô, mà đứa nghịch t.ử vẫn trơ như gỗ đá, coi bà như tồn tại. Bà phẫn nộ tột cùng! Cả đời hầu hạ đế vương, sinh hạ hai vị hoàng tử, một vị ẵm ngôi Đông cung. Thân phận quý phi tôn quý vạn phần, bao giờ bà chịu sự sỉ nhục . Thế mà nay, một ả tiện tì xúi giục, con trai nỡ bẽ mặt bà chốn đông !

Tin mà lọt ngoài, uy danh bà còn để !

Thái t.ử cạnh cũng bó tay, đành kéo mẫu phi một góc dỗ dành: “Mẫu phi , cũng nhớ hôm nọ Cửu Thiều tinh thần bất thế nào đấy. Nay nhấp chút rượu, vướng ác mộng mất Vương phi, chợt tin Thanh đại nhân trúng độc, chắc tâm trí vẫn còn lơ lửng tỉnh táo !"

Nghe thế, Đàm Quý phi thoáng giật , xâu chuỗi việc, thấy sắc mặt con trai quả thực vẻ túy lúy. Bà nghiến răng ken két: “Được lắm, đợi nó tỉnh rượu , xem bổn cung dạy dỗ nó !"

Ngự y hì hục chẩn mạch xong xuôi thì bẩm báo một tin chấn động. Thanh Cát quả thật hạ độc, một loại độc d.ư.ợ.c khá phổ biến, d.ư.ợ.c tính mãnh liệt nhưng hên vẫn t.h.u.ố.c giải.

Ninh Vương xong, dường như cơn lôi đình nãy bốc , vẻ mặt bình thản đến lạ. Hắn đăm đăm góc khuất của bức rèm, đôi mắt sâu thăm thẳm như hắc đàm, chẳng ai đoán đang toan tính điều gì.

Nhận tin báo, hề nổi đóa, chỉ uể oải thều thào hỏi bằng chất giọng khản đặc: “Loại độc ... giải chứ?"

Ngự y vội vàng bẩm báo: “Bẩm điện hạ, giải . Độc tuy lợi hại nhưng nhờ phát giác kịp thời, kịp ngấm sâu lục phủ ngũ tạng. Chúng thần sắc t.h.u.ố.c và thi châm, chỉ chừng một canh giờ nữa là độc tính sẽ tiêu tan."

Nghe ngự y bẩm tấu, Ninh Vương khẽ trút một tiếng thở dài nhẹ nhõm, đôi bàn tay vốn đang siết chặt cũng dần buông thõng. vẫn gặng hỏi với giọng trầm khàn: “Liệu khi giải độc, để mầm mống gì nguy hiểm ? Sức khỏe cô tổn hại gì ? Cô là võ giả, sự tình ảnh hưởng gì đến võ công ?"

Ninh Vương tuôn một tràng câu hỏi khiến đám ngự y toát mồ hôi hột. Thừa hiểu đang vô cùng sầu não cho nữ nhân , bọn họ dám lơ là, cân nhắc kỹ lưỡng mới dám tâu: “Bẩm điện hạ, độc chỉ hai đường: một là cứu , hai là vong mạng. Nếu chữa trị kịp, ắt sẽ vong mạng. cứu thì cứ an tâm. Bệnh tình của đại nhân tuy vẻ nghiêm trọng, nhưng nhờ cứu chữa kịp thời nên đáng lo ngại ạ."

Thái t.ử từ đầu chí cuối, giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Kể từ dạo Vương phi bặt vô âm tín, hoàng lúc nào cũng như kẻ mộng du. Vừa nãy mộng thấy ác mộng, tỉnh mộng xong vì chuyện của Thanh Cát mà loạn cả lên, thật chẳng thể thống gì. Oái oăm , sự tình do chính mẫu phi châm ngòi, Thái t.ử nghĩ tới mà nhức cả đầu.

Hắn bèn lệnh cho đám ngự y và cung nhân lui ngoài hết. Sự tình lùm xùm thế nào cũng thấu tai phụ hoàng, sở dĩ giá lâm lẽ vì đang bận rộn với chính sự đầu năm.

Thực , chỉ còn nửa canh giờ nữa là chuẩn tươm tất cho buổi triều nghi mùng một Tết , thể chần chừ thêm . Thái t.ử Ninh Vương với ánh mắt bất lực. Buổi triều nghi , đáng lý hoàng cũng tham dự...

Lúc , Ninh Vương khẽ nhắm mắt, để mặc những lời phán của ngự y văng vẳng trong đầu, chầm chậm nghiền ngẫm, thấu hiểu, để từng chữ thấm sâu tâm can, cho đến khi cơ thể căng cứng rốt cuộc cũng buông lỏng. Hương long diên hương ngan ngát tỏa từ lư hương đồng, từ từ mở mắt, tầm mờ ảo dần dần trở nên thanh minh.

Qua lớp rèm che điểm xuyết những đóa kim hoa tinh xảo, chỉ loáng thoáng thấy hình bóng nàng đang yên vị tháp sàng, lặng thinh, chẳng chút sức.

Chưa sống, vẫn còn thở, vẫn thể cứu vãn, để dư độc, và cũng chẳng khiến cơ thể nàng thêm phần suy nhược. Điều tâm trí tĩnh lặng đến lạ thường, như thể một trận bão tuyết trút xuống cõi lòng .

 

Loading...