Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 11: Cưỡng đoạt
Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:32
Lượt xem: 790
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc đôi môi ngậm lấy, trong tâm trí Thanh Cát vẫn còn vương vấn tiếng của Ninh Vương, tiếng trầm thấp và vương vấn đến lạ. Nàng chẳng ban nãy , cảm giác vô cùng kỳ lạ, cứ như thể một loại kịch độc vô hình mãnh liệt truyền khắp tứ chi bách hài, khiến bộ sức lực của nàng tê liệt.
Mà ngay lúc đây, thở trong trẻo nhưng đầy bá đạo phả thẳng mặt, bủa vây lấy nàng. Người đàn ông vốn tích uy bấy lâu nay, trong mắt Thanh Cát mang một loại lực uy h.i.ế.p cường hãn đến mức khiến run rẩy. Nàng theo bản năng chạy trốn.
Ninh Vương hiển nhiên cảm nhận sự giãy giụa của nàng. Người đàn ông luôn duy ngã độc tôn xưa nay thể chấp nhận sự cự tuyệt, mà sự phản kháng của con thú nhỏ yếu ớt càng dễ dàng kích phát bản tính hiếu chiến chảy trong huyết quản của đàn ông. Mắt đen của khẽ nheo , khớp ngón tay tăng thêm mấy phần lực đạo. Thanh Cát mềm nhũn cả chân, suýt chút nữa vững.
Ninh Vương bóp chặt cằm nàng, ngắm chiếc cổ trắng ngần như ngọc hiện lên đường cong thon dài ưu mỹ. Hắn thô bạo hôn lên xương quây xanh tinh xảo của nàng. Đồng thời, đôi chân mạnh mẽ kẹp chặt hai chân nàng, ép nàng lùi về phía . Sau một cú lảo đảo, Thanh Cát cứ thế ép lùi đến sát mép giường. Hai chân nàng mềm nhũn, ngã luôn xuống đó.
Chỉ điều nửa ngã xuống giường, còn hai chân vẫn vắt vẻo bên mép. Ninh Vương dùng chân chèn giữa hai chân nàng, bắt nàng tách , đó vươn tay, lưu loát vén tung vạt váy, dùng tay khẽ giật một cái, xé rách lớp trung y bên trong.
Thanh Cát theo phản xạ tung một cước đá bay , nhưng nàng dằn lòng khắc chế bản năng. Nàng đó, đăm đăm bức màn che bên . Những hạt châu điểm xuyết rung bần bật dữ dội, tựa như đang chìm giữa cuồng phong bão táp. Nàng nương theo tầm mắt sang, chỉ thấy cổ chân thon nhỏ của giơ lên cao, cứ thế gác lên bờ vai Ninh Vương, còn bắp chân chỉ vương vài mảnh vải vụn. Trêm bắp chân của nàng vẫn còn vương vài vết sẹo mờ, nhưng cũng may là Ninh Vương hề chú ý tới.
Hôm nay diện một bộ cẩm bào màu tím, đường thêu thủ công tinh tế, hoa lệ mà quý phái. Lúc đây, bộ cẩm bào vẫn khoác vẹn nguyên sứt mẻ. Hắn thậm chí còn chẳng thèm tháo thắt lưng, chỉ đơn giản là vén vạt áo lên mà thôi.
Lúc , ánh mắt Ninh Vương di chuyển lên , dừng gương mặt nàng. Ánh của cả hai nháy mắt đan , nàng né tránh, nhưng dùng sự ngang tàng bá đạo để đăm đăm nàng chẳng kiêng dè.
...
Cuối cùng cũng kết thúc. Rõ ràng là vô cùng thỏa mãn, đôi mắt nheo , cứng đờ giữ nguyên tư thế đó, dường như vẫn còn chìm đắm trong niềm hoan ái mãnh liệt qua.
Thanh Cát cũng bất động. Nàng nhắm nghiền mắt, cảm nhận rõ ràng sự ban phát của cùng những biến chuyển chậm chạp trong đó. Trước nàng hề , thì chuyện giữa nam và nữ như thế . Một phần của cơ thể gần như dung hợp theo cách thức , khiến cảm nhận đối phương rõ rệt đến .
Mãi một lúc lâu mới buông tha cho nàng. Thanh Cát bèn hóa thành một bãi bùn nhão nhoét liệt ở đó, nửa ngự ở giường, còn hai chân tựa như cọng bún vớt , ướt át buông thõng bên mép giường.
Ninh Vương buông vạt áo xuống, tà áo vung vẩy, nhịp thở của cũng khôi phục như thường. Hắn áo mũ chỉnh tề, mảy may dấu vết gì, ngoại trừ vài nếp gấp nhỏ khó nhận gấu áo thêu thùa cẩn thận - đó là tàn tích khi nãy đè lên chân Thanh Cát mà thành. vẫn từ tốn nhấc tay lên, những ngón tay thon dài đẽ thong dong vuốt phẳng vạt áo chéo cổ tinh xảo của . Vừa vuốt ve chỉnh trang, uể oải hạ rèm mi mỏng dài, ngắm dáng vẻ diễm lệ mệt mỏi của nữ t.ử giường: "Hôm nay đồ ban thưởng của Phụ hoàng tới nơi, nàng thích thứ gì cứ tự chọn."
La ma ma lấp ló ló đầu . Trước khi La ma ma bước trong, Thanh Cát kịp vơ lấy tấm gấm vóc che kín thể .
La ma ma dìu Thanh Cát phòng tắm, nàng bèn tỉ mỉ gột rửa cơ thể. Lúc bắt đầu quả thật phần thô bạo, nhưng cũng may về thứ hơn, nàng hề thương. Vừa kỳ cọ , Thanh Cát thầm tính toán. Nếu cứ ba năm ngày Ninh Vương đòi một trận như thế, liệu hai tháng tiếp theo nàng chịu đựng nổi ? Ba vạn lượng bạc tiếp theo rốt cuộc đáng giá ? Thật cũng đến mức quá đau đớn, nếu nghĩ kỹ, dường như cũng chút thoải mái.
Thế nhưng Thanh Cát hề thích. Nàng chẳng hoan ái Ninh Vương theo kiểu chút nào, nàng thà một ám vệ như còn hơn. Xem nàng nhanh chóng gặp Diệp Mẫn, hỏi xem an bài gì đối với nàng .
Tắm gội xong xuôi, nàng bước ngoài, bèn bắt gặp dáng vẻ ngập ngừng thôi của La ma ma.
Thanh Cát chẳng buồn liếc , lạnh nhạt lên tiếng: "Có lời gì bà cứ thẳng ."
La ma ma thở dài một : "Nương nương, ngóng , trong phủ của Ninh Vương Điện hạ chẳng hề nữ quyến nào khác. Nói tóm , cũng chỉ một mà thôi." Chính xác mà , ngay cả một nha đầu thông phòng cũng . Trước cuộc hôn nhân , giống cái sinh động nhất trong phòng Ninh Vương lẽ là con chim khách mái bay lượn mái hiên.
Thanh Cát dửng dưng: "Thế thì ?" Chuyện chẳng gì lạ lùng cả. Con Ninh Vương vốn dĩ cao ngạo lạnh nhạt, mắt chẳng để ai lòng. Hắn vốn dĩ là nam nhân bình thường. Đi theo Ninh Vương suốt bốn năm, nàng dĩ nhiên từng chứng kiến ít nữ t.ử ái mộ Ninh Vương, cam tâm tình nguyện hiến cho .
Cũng từng vị quý nữ nhà quan nọ, kết quả khẽ giật mạnh một cái x.é to.ạc lớp váy áo, khiến ôm lấy tháo chạy ngoài, để cho đời ngó suốt dọc đường. Gia đình nọ cho rằng bôi nhọ thanh danh con gái họ, bắt chịu trách nhiệm. Nào ngờ trực tiếp nhạo báng chút nương tình, ả bại danh liệt, thế mà còn dám ảo tưởng Vương phi của ? Loại nữ t.ử lẳng lơ như , ả xứng ? Từ đó về , các vị thiên kim trong kinh thành hễ tới tên Ninh Vương thảy đều run rẩy.
Tất nhiên cũng những cung nga tì nữ bất chấp nhào . Trong mắt Ninh Vương tràn ngập sự khinh bỉ, trực tiếp gán cho bọn họ cái danh ti tiện, si tâm vọng tưởng, phái tống cổ hết thảy ngoài. Kẻ nào lăn , lập tức g.i.ế.c sạch.
Nghĩ đến đây, Thanh Cát một nữa hồi tưởng những mây mưa hoan ái với Ninh Vương qua. Nếu Ninh Vương nàng chẳng là quý nữ nhà Hạ Hầu gì cả, mà chỉ là một ám vệ xuất hèn kém thể lộ diện ánh sáng, e rằng sẽ nôn ọe ngay lập tức. Đương nhiên, khi nôn mửa xong xuôi, sẽ băm vằm nàng thành trăm mảnh.
Thế nhưng La ma ma vẫn đang lải nhải ngừng: "Điện hạ năm nay cũng mới đôi mươi ba tuổi, tuổi còn trẻ khí phương cương, bên thể thiếu nữ nhân ? Đêm động phòng ngài đòi hai , đủ thấy đàn ông ngoài miệng thì bảo thích, nhưng trong lòng cũng tham luyến nữ sắc. Mấy ngày nay ngài đúng là bận rộn, nay khó khăn lắm mới rút chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, còn ba chân bốn cẳng chạy đến phòng . Thời gian ngắn ngủi mà vội vã như thế là vì cái gì, chẳng quá rõ ràng ?"
Thanh Cát hờ hững liếc bà một cái. Đột nhiên nàng nảy sinh xung động khiến bà biến mất vĩnh viễn. Tặng bà một cái tát c.h.ế.t tươi luôn, là đ.â.m cho một kiếm xuyên thấu?
La ma ma chẳng gì, vẫn thao thao bất tuyệt: "Đối phó với loại đàn ông tham sắc , gió bên gối là chiêu hữu hiệu nhất. Người tìm cách nắm thóp ngài ... Lần ngài đến, nhớ dẻo miệng một chút, nhiều lời mềm mỏng êm tai . Nhất định nghĩ cách trói chặt trái tim ngài , như thế thì tháng ngày của chúng mới dễ thở."
Nói đoạn, ánh mắt bà rơi xuống phần bụng của Thanh Cát: "Nếu thể sinh cho Điện hạ một mụn con, cốt nhục trong bụng chính là dòng m.á.u lai giữa nhà Hạ Hầu và hoàng gia. Thân phận khi tự nhiên vô cùng tôn quý, đến lúc đó... mưu đồ lớn cũng dễ bề thực hiện."
Thanh Cát cố nén sát ý trong lòng, mỉm : "Ta , ma ma. Những lời bà đều hiểu cả."
La ma ma dặn: "Tuy trong phủ Điện hạ khác, nhưng nương nương vẫn nên cẩn trọng đề phòng..." Bà liếc mắt ngoài cửa sổ, hạ giọng bảo: "Đề phòng Thôi cô cô. Ta thấy Thôi cô cô tròn hăm mươi, tuổi tác cũng gọi là lớn lắm. Cô là của Quý phi nương nương, nay cài cắm bên cạnh Điện hạ, ý tứ sâu xa còn gì rõ ràng hơn. Nương nương vẫn nên tính kế từ sớm ."
Thanh Cát dĩ nhiên chẳng kiên nhẫn mấy chuyện . Về Thôi cô cô, nàng hiểu, quá hiểu là đằng khác. Thôi cô cô năm nào cũng theo Ninh Vương tiến kinh, cũng đều đến bái kiến Đàm Quý phi. Chuyện Thôi cô cô sớm muộn gì cũng trở thành chung chăn gối với Ninh Vương, đó là điều cần bàn cãi. chuyện đó thì liên quan gì đến nàng!
Người cần phiền não là Hạ Hầu tiểu thư, chứ chẳng nàng. Việc nàng cần trị giá mười vạn lượng thỏa thuận rõ rành rành , trong đó tuyệt đối bao gồm cái chuyện đối phó với Thôi cô cô. Trừ phi thêm tiền!
Nàng lạnh trong bụng.
La ma ma thấy cũng , nụ chan chứa ý vị sâu xa: "Nương nương, đây vài bí kíp, cách nào để hầu hạ lang quân giường. Nếu , sẽ từ từ chỉ dạy." Bà bồi thêm một câu: "Ta cũng là cho thôi. Người nghĩ xem, nếu thể sinh hạ cốt nhục cho Ninh Vương điện hạ, từ nay về mẫu bằng t.ử quý, phận sẽ đổi , đúng nào?"
Nghe , Thanh Cát khẽ nhướng mày, nghiêng đầu dò xét La ma ma. La ma ma cảm thấy ánh mắt của nàng là lạ, khỏi nghi hoặc.
Thanh Cát cất lời: "La ma ma, những điều bà đều lý."
Nghe nàng bảo thế, La ma ma vui mừng lộ rõ mặt: "Nếu như , nương nương ..."
Thanh Cát cắt ngang: "Thế nhưng, chuyện liên quan quái gì đến ? Ta thèm quan tâm mấy thứ đó. Nó vượt quá phạm vi trách nhiệm mười vạn lượng !"
La ma ma bên cạnh sững sờ.
Thanh Cát bồi thêm nhát đao: "Lần nhắc tới mấy chuyện , nhớ cầm theo ngân phiếu đấy."
La ma ma: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-11-cuong-doat.html.]
Bà hít một thật sâu, dùng ánh mắt ghét bỏ nhẫn nhịn Thanh Cát: "Nương nương, giỏi thật đấy." Từ thuở cha sinh đẻ tới giờ, bà từng thấy nữ nhân nào tham lam như thế!
Bà đang định thêm điều gì đó thì Tôn quản sự và Thôi cô cô tới nơi. Nghe hai họ cùng đến bái kiến vị nữ chủ nhân là nàng, nhân tiện dâng lên đồ ban thưởng từ kinh thành. Thế là Thanh Cát và La ma ma lập tức đình chiến. Cả hai nhanh chóng bày tư thế chỉnh tề, đó mới cho gọi Tôn quản sự và Thôi cô cô bước .
Đối với La ma ma, chuyện chẳng khác gì đối mặt với đại địch. Dù thì bà quanh năm ru rú ở hậu trạch, mấy thứ như Thiên Ảnh Các, ám vệ đại quản gia vương phủ là những thứ bà hiếm khi tiếp xúc. Thế nhưng Tôn quản sự và Thôi cô cô e là ngày nào cũng chạm mặt, bà dĩ nhiên vì Hạ Hầu tiểu thư nhà mà dọn sạch chướng ngại vật. Bởi , ngay khi Thôi cô cô bước , La ma ma ả chòng chọc, ánh mắt sắc như d.a.o chọc lủng luôn cả .
Thanh Cát thì lười chẳng thèm . Nàng uể oải hạ mí mắt, bày dáng vẻ phớt lờ biếng nhác. Thực chất, nàng luôn cảm thấy một trăm roi mà Ninh Vương sai đ.á.n.h lên cơ thể khi ít nhiều đều sự châm ngòi thổi gió của Thôi cô cô, thậm chí ngay cả chất độc trong nàng, chừng cũng dính líu đến ả. Căn nguyên sâu xa là vì nàng vô tình phá vỡ một bí mật, một bí mật của Quý phi nương nương. Nàng cho rằng Quý phi nương nương đoán điều gì, nhưng khi trận đòn một trăm roi đổ ập xuống, khi bản nàng rơi cảnh phế nhân, nàng bắt đầu nảy sinh hoài nghi. Nàng thầm nghĩ, suy cho cùng cũng là do nàng sơ suất bất cẩn, quá xem thường Đàm Quý phi.
Nghĩ tới đây, rốt cuộc nàng cũng ngước mắt lên, quét qua Thôi cô cô một cái, vặn bắt gặp ả cũng đang đ.á.n.h giá . Bốn mắt , Thôi cô cô cung kính gật đầu, đó thong dong cúi gầm mặt xuống. Rõ ràng ả đang cậy thế chẳng sợ hãi gì. ngẫm cũng , địa vị của ả ở phủ Ninh Vương quả thực tầm thường. Thôi cô cô vốn là nữ quan bên cạnh Đàm Quý phi, là trọng dụng nhất, cũng là kẻ hành xử bổn phận nhất. Ả đến mức quá xinh , nhưng nét thanh tú dễ . Ba năm ở phủ Ninh Vương, ả luôn giữ vững bổn phận, tuân thủ khuôn phép. Cái gọi là bổn phận khuôn phép , chính là bao giờ dám mơ tưởng tới Ninh Vương.
Ninh Vương vốn chán ghét chuyện nam nữ, đối với những kẻ tự dâng mỡ miệng mèo càng khinh miệt đến tận cùng. Cho nên việc Thôi cô cô khép giữ đúng bổn phận khiến Ninh Vương vài phần nể trọng và tin tưởng. Thêm đó, ả là cận bên mẫu phi , ít nhiều cũng vị nể đôi chút. Bởi , ả e ngại việc đích nữ nhà Hạ Hầu - Ninh Vương phi mắt ả. Ả đủ vốn liếng để tự cao.
Thanh Cát rời mắt , trong lòng chán ngấy. Chắc chắn là do phong cách hành sự của Ninh Vương nàng thoải mái, đến mức khiến nàng những kẻ trọng dụng cũng thấy ngứa mắt theo.
Lúc , Tôn quản sự và Thôi cô cô bước lên bái kiến, đồng thời xưng danh. Thanh Cát lười nhác tựa lên nhuyễn kỷ, lật xem danh sách mà Thôi cô cô trình lên, cất giọng hỏi: "Ở trong phủ mấy năm ?"
Tôn quản sự cung kính đáp: "Trước tiểu nhân việc ở Trung quân, Điện hạ cứu mạng, tiểu nhân bèn xuất ngũ, theo ngài về vương phủ giúp Điện hạ quán xuyến việc. Tới nay ở trong phủ cũng năm năm ạ."
Thôi cô cô cũng trình bày: "Nô tỳ ở trong phủ ba năm."
Thanh Cát nhướng mày: "Ồ, ba năm ?" Nàng lật xem danh sách một nữa: "Sao thấy tên ngươi trong ?"
Thôi cô cô vội giải thích: "Bởi vì nô tỳ là nữ quan trong cung, thế nên danh tự hiện vẫn thuộc về nội đình, chỉ là theo sự phân phó của Quý phi nương nương tới đây lo liệu việc hậu trạch giúp Điện hạ."
Thanh Cát: "Ngươi đôi mươi , thế chẳng là sắp tới lúc quyết định ở ?"
Theo quy củ chốn hoàng cung, nữ quan hễ đến tuổi đôi mươi là đưa quyết định. Hoặc là xin ân điển xuất cung lấy chồng, thường thì sẽ gả một mối nhân duyên cực ; hoặc dứt khoát ở cung, chung giá thú, cứ thế nữ quan cả đời, mong đợi một ngày thăng quan phát tài.
Thôi cô cô chút kinh ngạc liếc Thanh Cát, đó mới giải thích: "Ngày sinh thần của nô tỳ rơi tháng Tư. Theo quy củ, mỗi dịp tháng Hai hằng năm trong cung sẽ ban ân điển cho phép nữ quan mãn hai mươi tuổi xuất cung. Tháng Hai năm nay, nô tỳ vẫn đầy hai mươi tuổi."
Thanh Cát gật gù: "Vậy nghĩa là tháng Hai sang năm ."
Nghe lời , La ma ma vô cùng hài lòng với Thanh Cát. Nàng ngoài miệng bảo chịu giúp, thế nhưng bắt đầu oai dằn mặt Thôi cô cô đấy.
Còn Thôi cô cô khi xong, im lặng một khoảnh khắc mới cất tiếng: "Vâng." Rõ ràng là ả cam tâm tình nguyện, tiếp tục bám rễ ở phủ Ninh Vương, lưu nơi trầm mặc thủ hộ, chừng vớ cơ hội thăng tiến.
Thấy , Thanh Cát cũng chẳng buồn nhắc chuyện nữa. Nàng chỉ gõ nhẹ nhắc nhở một chút thôi, thể lợi dụng phận "Ninh Vương phi" thăm dò thêm vài bận, khai thác manh mối gì đó. Bây giờ thì, điểm dừng ở đây là .
Có điều lúc khí trong phòng phần tĩnh mịch. Tôn quản sự lọc lõi hiển nhiên thấu đôi chút, nhưng lão chỉ bên cạnh im như thóc, giả ngốc. Thanh Cát cũng màng năng, cứ thế cúi đầu xem xét cuốn danh sách . Nàng vốn dĩ rành rẽ lai lịch từng trong phủ, nhưng đó là với góc của ám vệ, cái nàng quan tâm là võ công, tập tính cũng như vị trí phân bổ của bọn họ. Còn nay danh sách khác hẳn, đó ghi chép chi chít bổng lộc và vật dụng cấp phát của mỗi , đằng vài cái tên còn chú thích thêm dòng chữ đỏ li ti như "mất cần trợ cấp mười lượng bạc" v.v. Nàng càng xem càng thấy thú vị, cứ như thể đang khám phá một mặt khác của phủ Ninh Vương.
Đang mải mê lật mở, Thôi cô cô rốt cuộc cũng cất lời: "Đồ ban thưởng Nội đình gửi tới, nương nương nô tỳ mang tới xem qua ngay bây giờ ?"
Thanh Cát nhạt giọng: "Mang tới xem thử ."
Nàng thầm nghĩ, nếu Ninh Vương mở kim khẩu ban cho nàng, nàng dĩ nhiên sẽ khách sáo gì. Dù thế nào nữa, nhân cơ hội hốt chút bảo bối, cũng coi như bù đắp chút tổn thất của . Hắn thô bạo như thế, nàng đáng lý yêu cầu thêm tiền. Đồ ban thưởng của bậc đế vương chính là thứ dành để bù đắp cho nàng.
Bản kê khai đồ ban thưởng nhanh chóng dâng lên. Thanh Cát lướt qua, bên liệt kê vô vàn kỳ trân dị bảo, vàng bạc ngọc ngà. Sau khi xem xét đại khái, nàng chợt phát hiện vài món đồ bồi bổ thể. Nàng sinh chút hứng thú, thầm định bụng tìm cách chiếm lấy. Ai ngờ đúng lúc , nàng tinh mắt bắt gặp một món đồ trong đó, ngờ là "Đỗ trọng vương hùng hoa".
Mắt nàng nhất thời dính chặt nó dứt nổi. Ở Thiên Ảnh Các bao nhiêu năm, thấy quen cảnh c.h.é.m g.i.ế.c sinh tử, nàng đương nhiên cũng tỏ tường ít về những loại linh đan diệu d.ư.ợ.c hiểm hóc. Nghe đồn rằng năm xưa Chinh tây Đại tướng quân trong triều trúng kỳ độc, Thiên t.ử hạ lệnh ngự y dốc tận cách giải độc bằng giá. Cuối cùng ngự y trong cung dùng một phương t.h.u.ố.c để giải độc. Thật phương t.h.u.ố.c chẳng gì kỳ lạ, nhưng chỉ dùng đúng một vị t.h.u.ố.c cực kỳ quý hiếm, đó là "Đỗ trọng vương hùng hoa".
Cây đỗ trọng vốn chia hai giống đực và cái, hùng hoa chính là hoa nở cây đỗ trọng đực. Loại hoa bản nó là d.ư.ợ.c liệu quý hiếm. Tuy nhiên, nếu là đỗ trọng hùng hoa bình thường thì tuy hiếm nhưng vẫn thể tìm , còn "Đỗ trọng vương hùng hoa" là hoa đực mọc một gốc đỗ trọng ngàn năm tuổi sâu trong núi thẳm Ba Thục. Tương truyền rằng gốc cây mọc giữa trùng trùng điệp điệp núi non hiểm trở, là tinh hoa của vật báu trời ban, mười năm mới đơm hoa một , hoa đực cực kỳ khó kiếm.
Nếu như nàng chiếm "Đỗ trọng vương hùng hoa" , chất hàn độc trong cơ thể xem như t.h.u.ố.c cứu chữa . giờ nàng để lấy nó đây? Trực tiếp bảo bản nó? Liệu khiến nghi ngờ ?
Thanh Cát sực nhớ muôn vàn cảnh tượng gánh chịu ban nãy. Tên Ninh Vương m.á.u lạnh vô tình , lúc đòi hoan ái với nàng rõ ràng thô lỗ đến , vô duyên vô cớ giữa thanh thiên bạch nhật nhào tới đè nàng giường. Khi nàng liệt giường tựa như bãi bùn lầy nát bét, vẫn áo mũ chỉnh tề đó, kiêu ngạo cao quý, như thể cái tên đàn ông điên cuồng vồ vập khi nãy chẳng .
Chỉ tính riêng khoản thôi, nàng thừa tư cách để đòi bồi thường, đây là thứ nàng đáng hưởng. Nghĩ thấu đáo , Thanh Cát bèn thẳng thừng chỉ tay: "Cái , cái , cả mấy thứ nữa, mang hết đây cho ." Nàng cố tình chỉ bừa vài món, trong đó xen lẫn cả Đỗ trọng vương hùng hoa.
Thôi cô cô lướt qua, rũ mắt cung kính đáp: "Vâng."
Trái , Tôn quản sự cạnh ấp úng ngập ngừng thôi. Mãi lúc lão mới khó xử thốt lên: "Nương nương, mấy thứ khác thể tùy ý điều phối. Thế nhưng đóa Đỗ trọng vương hùng hoa , hình như Điện hạ sắp xếp khác ạ."
Sắp xếp khác ?
Thanh Cát liếc Tôn quản sự bằng nửa con mắt, giọng lạnh lùng: "Thế là ý gì? Điện hạ đích bảo cho tùy ý chọn lựa, ngươi dâng bản kê khai lên bảo thể đưa cho ?"
Thứ Vương gia keo kiệt bủn xỉn!
Tôn quản sự thế vội vàng thanh minh: "Chuyện ... chuyện cũng là do Vương gia phân phó xuống ạ."
Thanh Cát nhếch mép , vẻ châm biếm ngập tràn: "Được thôi, phiền Tôn quản sự lập tức mời Vương gia tới đây đối chất. Ngài đường đường là một vương, là nhi t.ử của bậc đế vương, chẳng lẽ thể nuốt lời ?"