Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 119: Gặp lại
Cập nhật lúc: 2026-08-17 23:24:20
Lượt xem: 486
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Hầu Chỉ Lan liều mạng giãy giụa, nhưng A Chuẩn vẫn ghim chặt xuống đất buông.
Cùng lúc đó, mười mấy tên cao thủ ập tới bao vây lấy họ. Chúng từng bước tiến sát, sát khí đằng đằng, rõ ràng là quyết lấy mạng Thanh Cát cho bằng .
Thanh Cát tay nắm chặt thanh đao, cổ tay trái khẽ rung lên, mười mấy mũi ám khí sẵn trong tay. Nàng thầm nghĩ, nếu liều mạng với đám , dù c.h.ế.t nàng cũng kéo theo vài kẻ đệm lưng.
lúc , một con chim từ bụi rậm phía xa đột nhiên vỗ cánh bay vụt lên, kinh động một mảng lá rụng. Đám sát thủ đồng loạt vung vũ khí lao về phía Thanh Cát. Hiển nhiên bọn chúng mưu tính vô cùng kỹ lưỡng, phối hợp ăn ý đến mức hảo, từng chiêu thức tung đều tàn độc và chuẩn xác.
Thanh Cát thoắt ẩn thoắt hiện, đ.á.n.h lùi, ép tảng đá tảng mượn thế phản công. Đao phong của nàng sắc bén vô cùng, mỗi nhát c.h.é.m vung mang theo ánh sáng lạnh lẽo, ám khí cũng liên tiếp phóng hỗ trợ.
nàng hiểu rõ, đây gần như là một trận chiến nắm chắc phần c.h.ế.t. Suốt hai năm ở Cảo Cổn, nàng sớm trở thành cái gai trong mắt bọn chúng. Lần chúng dày công bày mưu tính kế, chắc chắn sẽ chừa cho nàng nửa đường sống.
Thương vong bắt đầu xuất hiện trong hàng ngũ sát thủ, song chúng vẫn tiếp tục áp dụng chiến thuật xa luân chiến*, quyết vây hãm nàng để tiêu hao thể lực.
*chiến thuật đ.á.n.h luân phiên để tiêu hao sinh lực địch.
Thanh Cát vẫn kiên cường vung từng nhát đao, nhưng ám khí trong tay cạn kiệt, động tác vung đao dần chậm chạp, thủ cũng bắt đầu trở nên nặng nề, trì trệ. Khi vung thêm một nhát đao nữa, bầu trời nhuốm màu m.á.u đỏ au, nàng , lẽ kẻ tiếp theo ngã xuống chính là .
Ngay khoảnh khắc , hình bóng Ninh vương và Tiểu thế t.ử vụt qua tâm trí nàng. Hốc mắt nàng bắt đầu ngấn lệ, nàng cảm thấy hối hận vô ngần. Hối hận vì thể ở bên Tiểu thế t.ử nhiều hơn, hối hận vì từng cho Ninh vương rằng, thực nàng từng thật lòng đem lòng yêu .
Nàng còn hứa với Tiểu thế t.ử sẽ về chơi cùng bé , nhưng xem nàng chẳng thể thực hiện nữa .
Nàng hề sợ c.h.ế.t, nhưng lúc , trái tim nàng đau đớn tột cùng.
Một nhát đao lạnh lấp lóe c.h.é.m thẳng về phía nàng. Tên sát thủ đao pháp cao cường, nhưng đối với nàng cũng chẳng gì đáng gờm. Thanh Cát hiểu rằng, nếu đấu một chọi một, thậm chí một chọi ba, nàng nắm chắc phần thắng. bây giờ thì thể… nàng thực sự kiệt sức, thể tránh né nữa.
Ngay khoảnh khắc ánh đao sắp giáng xuống, vô suy nghĩ cuồn cuộn ùa về. Ninh vương nếu chuyện liệu đau buồn ? Tiểu thế t.ử chắc hẳn sẽ sưng cả mắt mất thôi. Còn Hạ Hầu Chỉ Lan, chịu hỏa táng nàng nhỉ?...
Vào chính thời khắc ngàn cân treo sợi tóc , một vệt sáng trắng xé gió lao tới, im lìm nhưng chuẩn xác chặn nhát đao t.ử thần. Thanh Cát còn kịp định thần, thanh đao chí mạng vỡ đôi, kèm theo đó là âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên.
Kế đó, một ảnh vạm vỡ vững vàng che chắn mặt nàng, chắn muôn vàn sát khí.
Đôi mắt Thanh Cát tưởng chừng như sắp mất tiêu cự, chợt trông thấy một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích. Nàng nhận ngay chiếc trâm , chính là của Ninh vương. Là .
Ninh vương tay nắm trường kiếm, che chắn mặt Thanh Cát. Hắn cụp mắt xuống, ánh sắc bén, lạnh lùng lướt qua đám sát thủ, nhưng khi cất giọng, âm thanh khàn khàn, ẩn chứa sự dịu dàng đến lạ thường: "Nàng tìm c.h.ế.t ? Bổn vương tuyệt đối để nàng c.h.ế.t."
Thanh kiếm của tên sát thủ gãy vụn, rơi leng keng xuống nền đất. Sự xuất hiện đường đột của Ninh vương ngoài dự tính, khiến đám sát thủ khỏi thoáng do dự.
lúc đó, bốn tên ám vệ phi tới, nhẹ nhàng như lá rụng rơi xuống phía Ninh vương, mỗi đều cầm chặt trường kiếm, mũi kiếm chĩa thẳng đám sát thủ, tỏa sát khí sắc bén. Đây là ám vệ của Thiên Ảnh các, là những hộ vệ tín của Ninh vương, tất thảy đều là những cao thủ bậc nhất.
Bọn sát thủ Hoàng giáo thấy cũng nhận tình thế bất lợi, cảnh giác chằm chằm đám mới tới.
A Chuẩn híp mắt, đảo mắt quanh một vòng, đương nhiên nhận phận Ninh vương. Hắn nghiến răng ken két, gườm gườm Ninh vương: "Ngươi chính là Tạ Cửu Thiều ?"
Ninh vương vẫn nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua : " , là bổn vương. Ngươi là tên nô tài bỏ trốn của thần phủ Hạ Hầu ? Hay thật, ngươi cũng là tội phạm truy nã của Đại Thịnh. Đã gặp bổn vương, còn quỳ xuống?"
Nghe , A Chuẩn ho sặc sụa, dường như một chuyện vô cùng nực . Hắn thều thào : "Được, lắm, Vũ Ninh vương cao quý thế mà cũng chịu đến đây tìm đường c.h.ế.t. Đến bước đường mà vẫn còn già mồm!"
Ninh vương nhướng mày, hờ hững : "Ngươi đứt đoạn kinh mạch, trở thành phế nhân , cả đời cũng đừng hòng lên , bớt phí lời mặt bổn vương ."
A Chuẩn sững sờ, trong đáy mắt xẹt qua nét bi ai. Hắn siết chặt nắm đấm, cả run rẩy. Hắn thực sự thể lên nữa, trở thành một phế nhân .
Hạ Hầu Chỉ Lan thấy Ninh vương xuất hiện, còn che chở mặt Thanh Cát, bỗng như tiếp thêm sức lực. Hắn cố sức ngẩng mặt lên, hướng về phía Ninh vương, gào thét đến xé lòng: "Cứu nàng, cầu xin ngài, giúp cứu nàng."
Gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt long lên sòng sọc. Thấy , A Chuẩn cố sức đè xuống: "Công tử, bọn chúng sỉ nhục ngài, bọn chúng..."
Hạ Hầu Chỉ Lan nghiến răng: "Ngươi câm miệng!"
Chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn , Ninh vương nhướng mày, lạnh lùng : "Hạ Hầu Chỉ Lan, loại như ngươi, xứng với cha , với , đến cốt nhục của chính đang ở nơi nao cũng chẳng , còn mặt mũi nào lên tiếng mặt bổn vương?"
Nghe những lời , đáy mắt Hạ Hầu Chỉ Lan hiện lên vẻ điên cuồng, dùng hết sức bình sinh vùng thoát khỏi A Chuẩn: "Con , con ? Ngài giấu con ở !"
Đám sát thủ thấy Ninh vương và ám vệ Thiên Ảnh các xuất hiện, tất cả đều nín thở, ánh mắt hung ác sắc bén ghim chặt Ninh vương và Thanh Cát, nhưng hề động đậy. Bọn chúng đến đây là để g.i.ế.c , hành động đều lên kế hoạch kỹ lưỡng, nay tình hình đổi, chúng dám hành động thiếu suy nghĩ.
Không gian chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng gào thét thống khổ của Hạ Hầu Chỉ Lan.
Ninh vương Hạ Hầu Chỉ Lan, vẻ mặt chút phức tạp, sang Thanh Cát phía lưng : "Vì một kẻ như thế, đáng ?"
Thực , từ khoảnh khắc Ninh vương xuất hiện, Thanh Cát rơi một trạng thái cảm xúc kỳ lạ. Nàng vốn dĩ mang tâm niệm quyết tử, tuyệt vọng vung từng nhát đao. cuối cùng ông trời vẫn phụ nàng, vẫn từ trời rơi xuống, cứu nàng khỏi cơn nguy khốn.
Lúc , hỏi , nàng mỉm đáp: "Điện hạ, ngài đúng, vì , đáng."
Ninh vương , nàng với ánh mắt phức tạp. Hai năm , để nàng rời , suốt hai năm qua từng đặt chân đến Cảo Cổn lấy một bước. Nay gặp bất ngờ, là trong tình thế nguy hiểm, giương cung bạt kiếm thế .
Hắn khẽ đầu, trầm giọng : "Chúng rời khỏi đây ."
Hắn dứt lời, đám sát thủ rục rịch hành động. Hiển nhiên, chúng sẽ để họ . Bốn ám vệ chia bốn hướng, bảo vệ Ninh vương và Thanh Cát ở giữa.
Ninh vương nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát, hờ hững dặn dò: "Không cần đuổi cùng g.i.ế.c tận."
Ám vệ Thiên Ảnh các đương nhiên hiểu ý . Đám sát thủ đều là cao thủ hàng đầu của Hoàng giáo và nhà họ Thời, đông tới hơn mười , nếu bốn ám vệ liều mạng chiến đấu, chắc chiếm ưu thế. Cho nên , thực chất là bảo họ chỉ cần cầm chân địch, cốt để bảo tính mạng.
Bốn ám vệ mệnh, Ninh vương ôm lấy Thanh Cát chuẩn rời .
Thấy , A Chuẩn nhịn lớn: "Tạ Cửu Thiều, ngày c.h.ế.t của ngươi đến , ngươi tưởng thể trốn thoát ?"
Ninh vương lạnh nhạt liếc , cổ tay khẽ rung lên. Mọi chỉ kịp thấy một vệt sáng trắng lóe lên, lao thẳng về phía A Chuẩn. Nhìn kỹ , mới thấy một con d.a.o găm cắm phập mu bàn tay A Chuẩn đang chống đất, lưỡi d.a.o cắm sâu xuống đất nửa tấc, ghim chặt đôi tay xuống nền đất một cách tàn nhẫn.
A Chuẩn đau thấu tim gan, trừng đôi mắt đỏ ngầu, thể tin nổi chằm chằm Ninh vương. Hắn ngờ một vị vương gia hoàng thất cao quý như sở hữu võ công thâm hậu đến !
Ninh vương khẩy: "Cho ngươi bớt nhảm."
Dứt lời, bế thốc Thanh Cát, mũi chân điểm nhẹ, hình đột ngột vụt bay lên cao, tựa như một con đại bàng sải cánh vút lên trung.
Thấy , đám sát thủ lập tức chia hai toán. Sáu tên ở đối phó với bốn ám vệ Thiên Ảnh các, mười tên còn tung truy cản Ninh vương và Thanh Cát.
Bốn ám vệ cũng chia thành hai nhóm, hai chặn đường đám sát thủ, hai hỗ trợ che chắn cho Ninh vương.
Ninh vương ôm Thanh Cát phi về phía , vững vàng đáp xuống lưng một con ngựa. Con ngựa vốn là danh mã quý giá, cảm nhận cưỡi, nó liền tung vó phi nước đại.
Trong nhịp phi ngựa xóc nảy, Thanh Cát cảm nhận rõ rệt khuôn n.g.ự.c vững chãi, vạm vỡ của đàn ông phía . Thậm chí, qua lớp y phục mỏng manh, nàng còn cảm nhận ấm tỏa từ cơ thể . Và cả mùi hương trúc xanh thoang thoảng quen thuộc nữa.
Mùi hương quen thuộc gợi nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào thời nàng còn là Vương phi của Ninh vương. Ký ức về đầu tiên nàng gặp phận Hạ Hầu Kiến Tuyết chợt ùa về. Lần đó, c.h.é.m đứt xe ngựa, cướp nàng lên lưng ngựa, cũng ôm nàng cùng cưỡi ngựa như hôm nay.
Nàng thể ngờ rằng, hai năm hai chia tay trong tuyệt tình, hai năm gặp , rơi cảnh trớ trêu thế !
Lúc , một giọng trầm thấp vang lên phía : "Nàng thương ?" Vì đường gập ghềnh, giọng của lúc bổng lúc trầm, khàn khàn trầm thấp.
Thanh Cát đáp: "Không , điện hạ, , chỉ là vết thương nhẹ."
Ninh vương rút từ trong n.g.ự.c một chiếc bình sứ nhỏ màu trắng: "Uống một viên ."
Giữa lúc ngựa phi nước đại, Thanh Cát đón lấy chiếc bình, dùng ngón tay khéo léo lấy một viên đan d.ư.ợ.c cho thẳng miệng. Viên đan d.ư.ợ.c trôi xuống họng, nàng lập tức cảm thấy khí huyết dồi dào, mệt mỏi tan biến. Hiển nhiên đây là loại t.h.u.ố.c bồi bổ trân quý.
Thanh Cát lên tiếng: "Điện hạ, viên t.h.u.ố.c ..."
Nàng mới một nửa thì nhận điều bất thường. Phía là đường núi, hai bên rừng cây toát sát khí lạnh lẽo! Ninh vương rõ ràng cũng nhận : "Xem Hoàng giáo dốc lực, tin tức của bọn chúng cũng nhanh nhạy lắm."
Thanh Cát nghiến răng, lòng đầy áy náy: "Bọn chúng bám theo , là liên lụy đến ngài!"
Ninh vương trấn an, nắm lấy tay nàng: "Không, nàng nghĩ nhiều , lát nữa sẽ giải thích cho nàng."
Lời còn dứt, bỗng thấy tiếng xé gió chói tai, ngay đó là hàng vạn mũi tên lao tới xối xả như mưa, che kín cả bầu trời. Hai đều phản ứng cực nhanh, gần như cùng lúc tung nhảy lên, dùng đao kiếm gạt phăng những mũi tên bay tới, nhanh chóng lùi về , nép một tảng đá lớn.
Con ngựa đang phi nhanh trúng vô mũi tên, đau đớn hí vang ngã gục xuống đất. Hàng trăm mũi tên cắm ngập ngựa, biến nó thành một con nhím khổng lồ. Nhìn cảnh tượng , dù là trải qua trăm trận chiến như Thanh Cát cũng khỏi rùng .
Người cùng cưỡi ngựa với nàng ai xa lạ, đó là Ninh vương! Nếu Ninh vương mệnh hệ gì, nàng c.h.ế.t vạn cũng đền hết tội!
Chỉ trong chớp mắt, mười mấy tên cao thủ từ trong rừng lao , kẻ cầm đầu chính là Phùng Tước Nhi, tên quen mặt của Hoàng giáo. Hạ Hầu Kiến Tuyết khi gia nhập Hoàng giáo, kẻ đầu tiên nàng tìm đến chính là .
Phùng Tước Nhi thấy Ninh vương, đôi mắt sáng rực lên, nhe răng : "Để xem nào, tóm ai đây?"
Thanh Cát nhận tình thế đang vô cùng nguy cấp. Ninh vương phận cao quý, ắt ám vệ theo bảo vệ, nhưng hiện tại bốn ám vệ cầm chân, hai họ chỉ một , trong khi Phùng Tước Nhi võ công cao cường dẫn theo đông đảo nhân mã. Nàng và Ninh vương e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn .
Nàng khẽ nghiêng đầu, với Ninh vương: "Điện hạ, bên trái phía cách đây hai mươi bốn trượng một sơ hở, sẽ yểm trợ cho ngài, ngài ."
Ninh vương đáp: "Đi? Sao gọi là , đó chẳng là chạy trốn ?"
Thanh Cát: " Ít địch nổi nhiều , tại chạy?"
Ninh vương: "Đã chạy thì chạy cùng , bổn vương thể bỏ mặc nàng ở đây ?"
Phùng Tước Nhi một tảng đá lớn, từ xa quan sát hai , : "Khá lắm, hôm nay xem một vở kịch . Màn đấu võ mồm kết thúc , giờ là lúc xem đấu võ tay chân."
Khi những lời , đám sát thủ vung đao kiếm áp sát, ánh mắt gườm gườm chằm chằm Ninh vương và Thanh Cát, sẵn sàng lao cấu xé bất cứ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-119-gap-lai.html.]
Ninh vương thèm để ý đến Phùng Tước Nhi, ánh mắt sắc bén ghim chặt đám sát thủ, miệng vẫn hướng về Thanh Cát : "Đã chạm trán thì đánh, bổn vương cũng là từng xông pha trận mạc, đến mức sợ bọn chúng."
Thanh Cát thẳng , cầm chắc đao trong tay: "Điện hạ, khi uống viên đan d.ư.ợ.c ngài đưa, thấy khá hơn nhiều , thể yểm trợ cho ngài."
Ninh vương khẩy, vặn : "Tại bổn vương cần nàng yểm trợ?"
Thanh Cát gằn từng chữ: "Điện hạ phận ngàn vàng, gánh vác trọng trách lớn lao, Vũ Ninh thể Thanh Cát , nhưng thể điện hạ. Nếu điện hạ xảy mệnh hệ nào, Vũ Ninh chắc chắn sẽ rơi cảnh hỗn loạn. Đến lúc đó, vạn cũng đền hết tội." Nhất cử nhất động của Vũ Ninh đều ảnh hưởng đến cả cục diện. Nếu Vũ Ninh loạn, Tây Uyên ắt sẽ loạn theo, nền hòa bình mà Phiêu Quy hằng mong mỏi cũng sẽ tan tành. Đó là điều nàng bao giờ thấy. Hơn nữa, nàng cũng sự ích kỷ của riêng .
Nghe những lời , Ninh vương khẽ thở dài, trầm giọng : "Thanh Cát, nàng còn nhớ , từng rằng, từng khuyên nên bao dung, nhân từ. Lúc đó tưởng hiểu, nhưng thực chất hề hiểu gì cả, cho đến tận bây giờ mới thực sự thấu đáo. Đã hiểu thì hôm nay, một vị chiến tướng từng sinh t.ử vì Vũ Ninh, từng lập bao chiến công hiển hách cho Đại Thịnh, bọn gian thần hãm hại, diệt trừ cho bằng . Với tư cách là Vũ Ninh vương, là Các chủ Thiên Ảnh các, thể khoanh tay ?" Khi đến câu cuối, giọng khàn , mang theo một chút run rẩy.
Thanh Cát ngờ những lời như . Hắn về Vương phi của , mà đang về thuộc hạ của . Dù Thanh Cát thừa , những lời là lấp liếm, bịa đặt, nếu đổi là một thuộc hạ khác, chắc chắn sẽ như . nàng thừa nhận, nàng thực sự cảm động. Nàng loáng thoáng cảm nhận , đang tìm cách bù đắp cho câu "Nàng xứng" ở núi Tùy Vân năm xưa…
Lúc , một tên sát thủ rục rịch lao lên. Ninh vương lạnh lùng trừng mắt , nhưng miệng : "Ta luôn lấy chức trách trọng. Năm xưa xông pha trận mạc, cũng từng sinh t.ử cùng tướng sĩ. Hôm nay nàng gặp nguy hiểm, sẽ bỏ chạy một ?"
Dứt lời, đ.â.m một nhát kiếm nhanh như chớp, đầy uy lực và sát khí. Tên sát thủ kêu lên một tiếng đau đớn gục ngã. Trong tiếng kêu la của , mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa. Tiếng gào thét phẫn nộ của Ninh vương như đ.â.m thẳng tâm can Thanh Cát, khiến nàng vững tâm lạ thường.
Trải qua khoảnh khắc định thần, Thanh Cát như thấy âm thanh răng rắc vang vọng trong thâm tâm. Đó là âm thanh của lớp băng dày đặc bao bọc trái tim nàng vỡ vụn. Nàng khẽ c.ắ.n môi, nuốt xuống cảm xúc hỗn độn đang trào dâng, siết chặt thanh đao trong tay: "Được, nếu , Thanh Cát và điện hạ cùng tiến cùng lùi."
Ninh vương , nở nụ tươi rói: "Ta sẽ bảo vệ Thanh Cát, Thanh Cát cũng nhớ bảo vệ ."
Thanh Cát đáp: "Vâng, thưa điện hạ."
Ninh vương trấn an: "Đừng lo, bọn chúng tuy đông, nhưng chúng chắc thua, chúng am hiểu binh pháp, còn chúng chỉ là đám ô hợp."
Thanh Cát hỏi: "Vậy bây giờ..."
Ninh vương gì, siết c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát, kéo nàng cùng lùi khu rừng trúc rậm rạp bên cạnh. Nơi đây đá tảng ngổn ngang, cành lá rậm rạp đan xen tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, đây là địa hình lý tưởng cho Ninh vương và Thanh Cát. Đám sát thủ đông đảo sẽ buộc phân tán lực lượng.
Thanh Cát lập tức hiểu dụng ý của . Ninh vương nhanh chóng tìm thấy một tảng đá cao hơn đầu . Phía tảng đá là bãi đá lởm chởm và những rặng trúc um tùm, bất cứ ai bước đây đều sẽ phát tiếng động, giúp phòng ngừa những kẻ đ.á.n.h lén.
Ninh vương đưa tay đỡ Thanh Cát dựa tảng đá, : "Nàng canh gác bên trái, canh gác bên ."
Thanh Cát gật đầu: "Được."
Ninh vương dặn dò: "Nếu kẻ đ.á.n.h lén, hãy phát tín hiệu cho , đừng tự tiện hành động, để xử lý."
Thanh Cát toan mở lời, Ninh vương kiên quyết : "Hiện tại nàng kiệt sức, lỡ sơ sẩy một chút sẽ mất mạng. Nếu nàng c.h.ế.t, cô thế cô cũng khó lòng mạng, nàng bổn vương bỏ mạng ở đây ?"
Thanh Cát , thể thêm gì nữa, chỉ đành c.ắ.n môi gật đầu: "Vâng, điện hạ."
Ninh vương phân tích: "Bọn chúng tất cả hai mươi sáu , nếu chúng cùng bao vây tấn công, chúng chắc chống đỡ . nếu từng tên một lao , chúng nhất định sẽ thắng. Vì , bây giờ chúng dụ chúng đến, diệt từng tên một. Chỉ cần hạ gục hơn một nửa bọn chúng, chúng sẽ thể phá vây, cần luyến chiến."
Thanh Cát hiểu ý: "Được."
Thế là hai tựa lưng , mỗi canh giữ một hướng.
Nàng từng kề vai chiến đấu với Bạch Chi, từng cùng Vãn Chiếu vượt qua vòng vây hiểm nguy, cũng từng giao đấu với Vạn Chung, nhưng nàng từng sát cánh cùng Ninh vương.
Ninh vương ngày ngày luyện kiếm mỗi buổi sáng, nhưng đó là kiếm pháp của quân tử, ung dung tự tại. Hôm nay Thanh Cát mới nhận , nàng từng hiểu trọn vẹn đàn ông . Một hoàng t.ử nuôi dưỡng trong nhung lụa, vị hoàng t.ử hoàng đế sủng ái nhất Đại Thịnh, là một kẻ bù yếu ớt. Kiếm pháp của chỉ để múa cho , mà còn thể đoạt mạng kẻ địch một cách tàn nhẫn và dứt khoát.
Lúc , tay vô cùng tàn độc, thanh kiếm trong tay uyển chuyển như rồng bay phượng múa, mỗi xuất kiếm là m.á.u đổ. Sau một hồi ác chiến, t.h.i t.h.ể sát thủ la liệt chân họ. Hai dựa lưng tảng đá lớn, hạ gục hơn phân nửa sát thủ. Ngoại trừ Phùng Tước Nhi, bọn chúng chỉ còn mười hai , trong đó hai kẻ thương.
Ninh vương khẽ dựa Thanh Cát, nhẹ: "Nàng xem, bây giờ chúng nên g.i.ế.c tiếp là rút lui?"
Thanh Cát im lặng một lúc, hỏi: "Ngài bảo rút lui chẳng là chạy trốn ?"
Ninh vương hừ nhẹ: "Nàng thể linh hoạt một chút ?"
Thanh Cát căng mắt theo dõi một tên giáo đồ Hoàng giáo đang rục rịch tiến đến, cảnh giác cao độ, miệng hỏi: "... Linh hoạt thế nào?"
Ninh vương bình thản : "Cùng đường chớ đuổi. Chúng chỉ một đao một kiếm, hà cớ gì liều mạng với đám cặn bã , đương nhiên là rút lui ." Nói đến đây, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh: "Bọn chúng dám xông địa bàn Vũ Ninh của , lẽ nào để bọn chúng sống sót trở về? Có cần đến lượt Vũ Ninh vương tự tay ?"
Thanh Cát , gật đầu tán thành: ", cần điện hạ đích tay!"
Ninh vương mỉm : "Vậy mới đúng chứ."
Vừa , hướng ánh mắt sắc lẹm về phía Phùng Tước Nhi, giọng thì thầm: "Tên Phùng Tước Nhi đang nóng lòng lập công, lát nữa chắc chắn sẽ nhảy xuống từ mỏm đá cao . Một khi rời vị trí đó, đám giáo đồ sẽ như rắn mất đầu, đó chính là cơ hội của chúng ."
Thanh Cát hạ giọng: "Được."
Quả nhiên, Phùng Tước Nhi bắt đầu bồn chồn. Nhìn thuộc hạ lượt ngã xuống, thể khoanh tay thêm nữa.
Ngay khi manh động, Ninh vương và Thanh Cát lập tức phát hiện sơ hở, nhanh như chớp lao rừng cây.
Phùng Tước Nhi cùng đám lâu la định đuổi theo, nhưng Ninh vương và Thanh Cát khinh công cao cường, thoắt cái biến mất dấu vết.
Sau khi thoát khỏi khu rừng thông, Thanh Cát thở phào nhẹ nhõm. Nàng c.h.ế.t , nhưng nàng vì mà liên lụy đến Ninh vương. Giờ đây khi nguy hiểm qua, nhớ những gì trải qua cùng , nàng nhất thời gì.
Lúc , nàng mới nhận tay vẫn Ninh vương nắm chặt. Nàng rụt rè định rút tay .
Ai ngờ, khi nàng buông tay, đàn ông bên cạnh dường như loạng choạng. Nàng ngạc nhiên vội sang . Ánh mắt chạm tấm lưng , tim nàng thắt , vạt áo lưng đỏ sẫm máu.
Nàng hốt hoảng: "Điện hạ, ngài thương ?" Nhớ đến viên đan d.ư.ợ.c lúc nãy: "Ngài... uống một viên ."
Ninh vương lắc đầu: "Không cần, vết thương đáng lo, nhưng hình như đao của chúng tẩm thuốc."
Thanh Cát thảng thốt: "Độc ?"
Đôi mắt đen tuyền của Ninh vương còn sắc sảo như thường lệ. Hắn khẽ mím môi, lắc đầu: "Không, hình như ..."
Thanh Cát bối rối: "Rốt cuộc là ?"
lúc , một tiếng chim kêu truyền đến từ phía xa, đó là ám hiệu của Thiên Ảnh các.
Ninh vương Thanh Cát với ánh mắt mơ màng, thều thào : "Thanh Cát..."
Trái tim Thanh Cát như ai bóp nghẹt: "Điện hạ?"
Ninh vương dặn dò: "Bọn sát thủ thể vẫn đang truy sát chúng , nàng hãy đưa tìm một nơi an để trốn ."
Thanh Cát ngập ngừng: "Điện hạ, chúng hãy đợi ám vệ đến..."
Ninh vương nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, lắc đầu, giọng khàn khàn: "Không , sẽ kéo theo cả đám sát thủ Hoàng giáo tới, ."
Thanh Cát: "..." Nàng luống cuống đỡ lấy : "Vậy... bây giờ..."
Chưa kịp hết câu, Ninh vương đột nhiên loạng choạng. Sau đó, đưa tay, cố gắng đặt lên vai nàng: "Thanh Cát, bay bay, ?"
Bay bay...
Thân hình cao lớn của Ninh vương lảo đảo, đáy mắt đỏ ngầu. Hắn Thanh Cát, giọng rời rạc: "Ta cũng ... bay bay..."
Thanh Cát cảm thấy, chạm đến phần mềm yếu nhất trong trái tim nàng. Nàng vội vàng ôm lấy Ninh vương: "Điện hạ, ... chúng ?"
Ánh mắt Ninh vương mờ mịt, gắng sức lắc đầu, đó ngã Thanh Cát.
Thanh Cát ôm chặt Ninh vương, trong chốc lát cảm thấy hoang mang. Nhớ lời dặn của , nàng c.ắ.n răng, nhanh tay lấy đan d.ư.ợ.c từ trong n.g.ự.c , nhét thẳng miệng .
Mặc dù Ninh vương ý thức còn tỉnh táo, nhưng khi nàng đưa tay bịt miệng , vẫn nàng với ánh mắt vô tội, chút hoang mang bối rối, còn sự phản kháng, thậm chí theo bản năng đưa tay định đẩy .
Thanh Cát mặc kệ, cứ thế bịt chặt miệng . Sau đó nàng kéo lên, cúi , cõng Ninh vương lưng, cứ thế chạy về phía núi rừng.
Đường núi gồ ghề khúc khuỷu, thời điểm trong năm cỏ dại mọc cao đến đầu gối, Thanh Cát cõng Ninh vương, bước thấp bước cao chạy về phía . Thỉnh thoảng nàng dẫm bùn đất mềm xương thú cốt khô, tạo những âm thanh rợn . Nàng nghĩ bụng, nhanh chóng tìm một nơi an tĩnh, kiểm tra vết thương của .
Viên linh đan nàng nhét cho Ninh vương uống vốn dĩ thể giữ chút tàn, đến mức nguy hiểm tính mạng. Nàng cõng Ninh vương lưng, ngó xung quanh, lúc bốn bề tĩnh lặng, Thanh Cát rõ nhịp tim của , và cả tiếng hít thở của Ninh vương bên tai.
Hơi thở càng lúc càng dồn dập, cơ thể hình như bắt đầu nóng lên, trong cổ họng phát những tiếng rên rỉ khàn khàn.
Không bao lâu nàng tìm thấy một hang động nhỏ sâu trong rừng, hang động tự nhiên phần tối tăm ẩm ướt, cửa hang phủ đầy rêu phong và những sợi dây leo leo chằng chịt. Thanh Cát dỏng tai lắng động tĩnh bên trong, cẩn thận quan sát cửa hang, xác định thú dữ nào mới cẩn thận bước .
Bên trong tỏa mùi đất ẩm và mốc meo, rõ ràng từng ai lui tới.
Thanh Cát đảo mắt quanh, cẩn thận dò xét từng ngóc ngách, khi xác nhận mối đe dọa từ rắn rết các loài vật độc khác, nàng mới tìm một nơi sạch sẽ, nhẹ nhàng đặt Ninh vương xuống.
Nàng đỡ lấy Ninh vương, thấy trán rịn mồ hôi, khuôn mặt ửng đỏ, vẻ như khí huyết đang sôi sục. Nàng nhanh chóng kiểm tra vết thương, thật vết thương vai đáng ngại, đối với luyện võ thì chẳng hề hấn gì, hơn nữa mép vết thương cũng dấu hiệu chuyển đen, chứng tỏ độc tố. Nàng bắt mạch cho , mạch đập mạnh mẽ, từng nhịp mạnh mẽ trào dâng, càng dấu hiệu trúng độc, khiến nàng cảm thấy chút bất ngờ.
Trước đây nàng từng nghiên cứu tỉ mỉ về độc d.ư.ợ.c ở Độc Bộ của Thiên Ảnh các, nhưng nàng am hiểu cách hạ độc hơn, về thuật giải độc thì quả thực tường tận lắm.
Lúc cách nào khác, nàng đành liều lĩnh suy đoán, loại t.h.u.ố.c mà bọn sát thủ dùng là độc dược, mà chỉ là một loại t.h.u.ố.c mê thông thường, trúng t.h.u.ố.c sẽ rơi trạng thái lú lẫn, thậm chí bất tỉnh nhân sự.
Nàng vì lo lắng cho nên cho uống đan dược. Loại đan d.ư.ợ.c vốn là đồ đại bổ, nàng là nữ t.ử uống sẽ thấy khí huyết lưu thông, như tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, còn là nam nhân... Chẳng lẽ... tác dụng của t.h.u.ố.c quá mạnh ? Hay do kết hợp với loại t.h.u.ố.c mê , phản ứng quá mãnh liệt nên mới dẫn đến tình trạng ?
Lúc , Thanh Cát bỗng nhớ lúc nàng cho uống thuốc, phản ứng chống cự rõ rệt.
Vậy nên... căn bản loại đan d.ư.ợ.c dành cho nam tử, thậm chí còn hiểu rõ hậu quả khôn lường của nó?