Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 12: Đồ Đại Bổ!
Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:33
Lượt xem: 701
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự việc đến nước , Thanh Cát cũng nhanh chóng đưa quyết định.
Dù thì Ninh Vương cũng là kẻ tính khí như . Nếu nàng cứ một mực nhẫn nhịn thì cũng chẳng lợi lộc gì. Hiện tại, bốn vạn lượng gọn trong tay nàng, phần ngọt ngào nhất, dễ nhằn nhất của khúc mía nàng nếm .
Giờ cố nhẫn nhục chịu đựng thêm hai tháng nữa cũng chỉ kiếm thêm ba vạn lượng. Tính đúng là "bỏ thì thương, vương thì tội". Lúc , vớt vát chút nào chút nấy, vớt thì chạy ngay cho khỏe.
Nàng dứt khoát quyết định sẽ đến gặp để đòi lấy hoa Đỗ Trọng Vương Hùng. Nếu chịu đưa, nàng tất nhiên sẽ vui, cớ nàng phép sầm mặt với chứ!
Thanh Cát thầm nghĩ, luôn nhớ kỹ rằng còn là một ám vệ hèn mọn nữa, mà là đích nữ nhà Hạ Hầu. Nàng lấy cái danh phận để đối đầu với .
Nếu đòi thì là món hời, đòi thì mẩy một trận. Sau đó, nhân cơ hội chuồn ngoài chơi cho khuây khỏa, tùy cơ hành sự.
Một khi quyết định, nàng càng thêm lý lẽ hùng hồn, lập tức lệnh cho Tôn quản sự chuẩn kiệu mềm để nàng đến thẳng Thiên Hồng các gặp Ninh Vương.
Nghe , Tôn quản sự đương nhiên giật nảy , mặt lộ vẻ khó xử.
Thôi cô cô cũng nhíu mày: "Nương nương, e là thỏa đáng lắm ?"
Thanh Cát hờ hững liếc hai : "Có gì mà thỏa đáng? Chẳng lẽ đường đường là Ninh Vương phi như nơi nào trong phủ thể ? Ta gặp phu quân của , ?"
Nói , nàng khẽ , sang La ma ma đang cạnh: "La ma ma, bà thuộc lòng quy củ của hoàng gia tông thất, bà nhớ từng quy củ nào như thế ?"
La ma ma cung kính bước lên: "Bẩm nương nương, nô tỳ từng qua quy củ như . Ngày ở nhà Hạ Hầu, chủ nhân là chủ nhân, nô tỳ là nô tỳ. Nếu thực sự nô tỳ dám thì lôi đ.á.n.h từ lâu ."
Nghe đến chữ "lôi đánh", Thanh Cát nhớ đến chuyện tự nhiên chịu một trăm roi.
Nàng day day trán, vội xua ký ức : "Xem quy củ của chúng chút khác biệt. La ma ma, bà mau học hỏi thêm quy củ từ Tôn quản sự và Thôi cô cô . Nhập gia thì tùy tục, kẻo để chê ."
Tôn quản sự mà cạn lời, chủ tớ nhà mỉa mai khác đúng là thâm nho.
Thôi cô cô càng thấy nực , nàng lập tức đáp: "Nương nương đúng là tổn thọ bọn nô tỳ. Bọn nô tỳ nào dám cản trở nương nương, chỉ là nơi giống những nơi khác. Đây là Ninh Vương phủ, ở vùng Vũ Ninh, vốn là trọng địa biên cương. Trong phủ đầy rẫy cơ mật, ai cũng thể tùy tiện ."
Thanh Cát: "Ta là Vương phi, là nữ chủ nhân của vương phủ . Đường đường là nữ chủ nhân, lẽ nào hậu viện nơi ?"
Nàng thẳng hai , gằn từng chữ: "Hay là, đây chính là căn dặn của điện hạ, bảo các đề phòng vị Vương phi như ? Vậy cũng thôi, khỏi cần nhiều, các mau mời điện hạ tới đây, đích hỏi xem rốt cuộc ngài ý gì?"
Thôi cô cô nhíu mày, rõ ràng vô cùng miễn cưỡng. Tôn quản sự thì cố gắng xoa dịu, sẽ thỉnh thị điện hạ.
Thanh Cát lập tức sa sầm mặt mặt, lệnh dứt khoát cho cãi : "Khỏi cần, chuẩn kiệu mềm ngay!"
Vừa dứt lời, Tôn quản sự và Thôi cô cô , cả hai đều vẻ tiến thoái lưỡng nan.
Thanh Cát cũng gì thêm, chỉ im lặng chờ đợi. Không gian rơi một đối峙 tĩnh mịch tiếng động.
Rất lâu , Thôi cô cô mới là lên tiếng : "Nếu nương nương quyết tâm như , chúng nô tỳ cũng khó lòng ngăn cản."
nàng sang Tôn quản sự: "Thôi thì cứ chuẩn kiệu mềm cho nương nương ."
Tôn quản sự sững sờ, sang Thôi cô cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Thôi cô cô : "Lệnh của nương nương, hai nào dám theo."
Thôi cô cô và Tôn quản sự gì thêm, nhanh chóng chuẩn kiệu mềm.
Khi hai họ rời khỏi, La ma ma cạnh bèn cau mày nhăn nhó: "Nương nương, cô thế là ý gì?"
Thanh Cát đáp: "Đương nhiên là hỏi tội Vương gia."
La ma ma thở dài bất lực: "Cô ? Thôi cô cô dạng dễ chọc . Ta điện hạ vốn háo sắc, trong phòng ngài chẳng lấy một mống muỗi cái, thế mà ngài giao cho Thôi cô cô cai quản việc trong vương phủ. Thôi cô cô chắc chắn tài cán hơn ."
Thanh Cát: "La ma ma, bà tinh ranh thế mà thấu ? Cái mà điện hạ gọi là háo sắc, chẳng qua là khinh rẻ những kẻ nhăm nhe đến vẻ của ngài thôi. Còn với những hết lòng phục vụ , trong mắt ngài chẳng phân biệt nam nữ gì , chỉ việc và kẻ việc."
Thực trong vương phủ, ngoài Thôi cô cô là nữ quản sự thì ở Thiên Ảnh các cũng ít nữ ám vệ. Vương gia nay vẫn luôn đối xử công bằng, thưởng phạt phân minh, hề phân biệt nam nữ.
La ma ma: "Nương nương, những điều tự khắc hiểu. cô xem chuyện hôm nay , Tôn quản sự chuẩn kiệu mềm mà Thôi cô cô chủ động, cô xem thế là ý gì?"
Thanh Cát cố tình đáp: "Chứng tỏ Thôi cô cô là hiểu đại cục, tôn trọng vị Vương phi như ."
La ma ma giậm chân: "Nào ! Rõ ràng đây là đang đào hố chờ nương nương nhảy đấy."
Bà thấy Thanh Cát phản ứng gì, nghĩ rằng, thì cô xuất từ tiểu môn tiểu hộ, thể hiểu những chuyện !
Vì thế bà đành giải thích cặn kẽ: "Nàng cố tình đấy, cố tình để nương nương qua chỗ điện hạ để nương nương phạm điều tối kỵ, khiến điện hạ tức giận. Từ nay về điện hạ sẽ lạnh nhạt với nương nương."
Thanh Cát: "Hình như cũng chút lý lẽ."
Thấy Thanh Cát đồng tình, La ma ma bèn phân tích thêm: "Tuổi của nàng cũng lớn , phận nữ quan cung đình còn thích hợp để ở vương phủ mãi. Nếu về cung thì xuất giá. với tính khí của điện hạ, nàng dám tùy tiện nhắc tới chuyện đó, sợ mất luôn vị trí hiện tại. Vì nàng đang nhăm nhe tìm cơ hội để ở vương phủ với phận Quận phu nhân."
Rõ ràng, đối với một nữ quan mà , nếu phận Quận phu nhân bên cạnh Ninh Vương, thì đó là một chỗ dựa vững chắc mà nàng mơ cũng dám nghĩ tới.
La ma ma phân tích vô cùng chính xác, đây cũng là lý do tại Thôi cô cô sẵn sàng việc cho Đàm Quý phi sai bảo.
mà...
Thanh Cát khẽ , hỏi ngược La ma ma: "La ma ma, bà nhớ kỹ, đây là đích nữ nhà Hạ Hầu, là Vương phi của Ninh Vương phủ, là con dâu của hoàng gia."
La ma ma sững , Thanh Cát với vẻ khó hiểu.
Thanh Cát: "Thân là đích nữ nhà Hạ Hầu mà chạy đến vương phủ chịu cục tức ? Ta mà nhún nhường quá mới là chuyện lạ. Bà từng thấy đích nữ của gia tộc danh giá nào mà như ?"
Nhìn vẻ ngạo nghễ như một Vương phi thực thụ của Thanh Cát, La ma ma nhất thời cứng họng thể lời nào.
nghĩ thấy diễn như vẻ giống thật hơn, bà đành gượng gạo thừa nhận: "Nói cũng lý..."
Chẳng bao lâu , Tôn quản sự chuẩn xong kiệu mềm. Thanh Cát bước lên, Thôi cô cô đích cùng nàng đến Thiên Hồng các.
Vương phủ rộng lớn vô cùng, quanh chỉ thấy những hàng cây ngô đồng và liễu xanh mướt, núi non hồ nước soi bóng tĩnh lặng. Giữa cảnh sắc tươi là những đình đài lầu các, vườn tược, cầu cống đan xen, tạo nên một khung cảnh sơn thủy hữu tình khiến lòng thư thái.
Thanh Cát đương nhiên rõ, sự tĩnh mịch của những gian đình quán cùng những con đường hành lang ngoằn ngoèo thực chất là bố trí theo thuật Kỳ Môn Độn Giáp. Người bình thường mà bước thì tuyệt đối dễ dàng tìm đường .
Giờ đây trong kiệu mềm, Thanh Cát cẩn thận cảm nhận cách bố trí phòng thủ của phủ . Dù nàng rời một thời gian, sự phòng thủ nơi đây cũng gì đổi.
Chẳng mấy chốc, kiệu mềm rẽ một hành lang dài. Đi dọc theo đó, thấp thoáng thấy những gian gác mái xanh ngọc, đình lồng đỏ thắm. Đi thêm vài chục trượng, trúc xanh bên hành lang ngày một rậm rạp. Bất chợt rẽ ngoặt, hiện mắt là một cánh rừng tùng và bách. Ẩn giữa rừng cây là một tòa lầu son gác tía lộng lẫy, đó chính là Thiên Hồng các.
Bề ngoài Thiên Hồng các trông như một gác lầu bình thường, nhưng thực chất bên trong bày binh bố trận dày đặc, canh phòng nghiêm ngặt.
Với khả năng quan sát của , Thanh Cát dễ dàng nhận đằng Phi Hà lâu của Thiên Hồng các và mái hiên hình chữ "Công" đều hai ám vệ canh gác.
Sự xuất hiện đột ngột của nàng dường như khiến mấy ám vệ ngầm trao đổi ám hiệu.
Thanh Cát khẽ đưa mắt lên, và giữa khu rừng trúc rậm rạp, nàng bắt trọn những động tác của họ vô cùng chuẩn xác.
Một tên ám vệ vẽ vòng tròn mặt, chỉ tai ám hiệu "rắn ẩn nấp".
Ám hiệu đó nghĩa là: Chú ý quan sát, giữ im lặng, lên tiếng, khi cần thiết thể rút lui xa một chút để tránh mạo phạm đến chủ nhân.
Tin tức trong phủ truyền nhanh, khi nàng mới lên kiệu mềm thì các ám vệ đang nhiệm vụ Ninh Vương phi đang đến Thiên Hồng các, nhưng họ cản trở nàng. Điều cho thấy vị đích nữ nhà Hạ Hầu ít nhiều cũng chút trọng lượng trong lòng Ninh Vương.
Ninh Vương đoạn tuyệt với nhà Hạ Hầu, cần danh phận Vương phi của nhà Hạ Hầu.
Thoắt cái, kiệu mềm qua con đường lát gỗ bên cạnh Thiên Hồng các, dừng bậc thềm bằng bạch ngọc. Thanh Cát chuẩn xuống kiệu.
Ai ngờ đúng lúc , nàng thấy tiếng bước chân vọng .
Ngay lập tức, nàng khựng động tác.
Mỗi khi xuất hiện, Diệp Mẫn luôn chống chiếc nạng bạc. Ai cũng y tật ở chân, nhưng trong mắt ngoài, y chỉ vẻ gầy gò chứ dáng gì bất thường.
Thậm chí còn nghĩ rằng y chẳng cần đến chiếc nạng bạc đó.
Thanh Cát hiểu rõ, Diệp Mẫn dựa chiếc nạng bạc để giữ thăng bằng, từ đó mới thể bước bình thường dù đôi chân khập khiễng.
Và sự ngụy trang đó thể duy trì mãi. Thực chất, nếu tinh ý sẽ thấy khi y bước lên xuống bậc thềm, cơ thể y giữ thăng bằng , điểm tiếp xúc của hai bàn chân đều , và trọng lượng dồn lên chân rõ ràng là nhẹ hơn.
Lúc , Thanh Cát thấy đúng tiếng bước chân như , đặc trưng riêng của Diệp Mẫn.
Cùng lúc đó, khứu giác nhạy bén của nàng nhận mùi hương của lá cây sồi thoang thoảng.
Trong Thiên Ảnh Các hai cây sồi cổ thụ to lớn, Diệp Mẫn luôn thích gác xép tầng hai gảy đàn và thưởng bóng cây. Vì thế, mùi hương lá sồi thanh khiết luôn vương vấn y.
Quả là một sự đối lập kỳ lạ. Một nam nhân lạnh lùng, gầy gò, âm u luôn mang mùi hương thơm mát nồng nàn, gợi nhớ đến mùi bánh ú nếp dịp Tết Đoan Ngọ.
Thế là chân Thanh Cát bước khỏi kiệu bèn rụt ngay, đó vững vàng bên trong.
Ngay khoảnh khắc nàng xuống, nàng thấy Diệp Mẫn bước xuống từ bậc thềm gác lầu.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến Thanh Cát ớn lạnh vì sợ hãi.
Nếu nhờ quá hiểu Diệp Mẫn mà vội vàng bước khỏi kiệu mềm, lẽ nàng trực tiếp chạm mặt y .
Diệp Mẫn mà thấy dung mạo của nàng thì mà sinh nghi cho !
May quá, thật may quá!
Bên ngoài kiệu mềm, bọn nha đang tròn mắt kinh ngạc vì thấy nàng sắp bước đột ngột lùi .
Nàng ánh nắng bên ngoài, nảy một ý bèn : "Trời đang nắng gắt thế , các ngươi mang theo lọng che ?"
Thị nữ thế vội đáp: "Việc ... nô tỳ mang theo ạ."
Thôi cô cô lên trời, nắng xuân rực rỡ và ấm áp, cần che ô?
Vị đích nữ nhà Hạ Hầu khó chiều đến ?
Thanh Cát mang theo lọng che, dĩ nhiên mượn cớ đó bắt bẻ: "Không mang? Nắng mùa xuân cũng là nắng, mang?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-12-do-dai-bo.html.]
Thôi cô cô bước tới, cung kính thưa: "Nếu nương nương dùng ô, nô tỳ sẽ sai lấy ngay."
Lập tức vội vã chạy lấy ô, trong khi đó Diệp Mẫn bước xuống khỏi bậc thềm.
Ánh mắt Diệp Mẫn chậm rãi lướt qua cỗ kiệu mềm. Ánh mắt y luôn vô cùng sắc lẹm, giống hệt một cây kim, thể khiến khác cảm thấy rùng đau đớn.
Cho dù hiện tại y đang cỗ kiệu mềm của nữ quyến trong phủ Ninh Vương, nhưng ánh mắt hề bớt phần gay gắt.
Y lên tiếng, nhưng tất cả mặt đều hiểu rằng y đang ngầm hỏi xem ai trong đó.
Thôi cô cô bèn bước lên , cúi đầu: "Đây là Vương phi nương nương, đích đến tìm điện hạ, chắc hẳn chuyện hệ trọng cần bàn."
Nét mặt Diệp Mẫn chút biểu cảm, chỉ dùng một giọng điệu đều đều để : "Thiên Hồng các là nơi Vương gia bàn bạc việc quân cơ, nữ nhân trong hậu viện lệnh của Vương gia thì tuyệt đối tự ý bước ."
Đến lúc , theo lẽ thường, Thanh Cát nên lộ diện để chào hỏi.
Thanh Cát thể...
Thế nên ngay khoảnh khắc , Thanh Cát chỉ đành hóa thành một vị Vương phi chua ngoa.
Dù thì tên Diệp Mẫn cũng đang quá kiêu ngạo.
Vì thế nàng khẽ khẩy, hỏi thẳng Thôi cô cô: "Thôi cô cô, dám hỏi kẻ nào đang to gan lớn mật ăn hàm hồ ?"
Thôi cô cô đáp: "Đây là Diệp Mẫn , một trong những cánh tay đắc lực trướng điện hạ, luôn điện hạ hết lòng coi trọng."
Thanh Cát: "Ồ..."
Chữ "ồ" kéo dài với âm cuối cao vút, đầy vẻ mỉa mai và sâu cay. Ý tứ trong đó quá rõ ràng cần thêm.
Thôi cô cô ngước mắt, kín đáo liếc Diệp Mẫn.
Dù chỉ là thuộc hạ của Ninh Vương, nhưng Diệp Mẫn sự kiêu ngạo và tôn nghiêm riêng. Gặp vị Vương phi mới cưới , liệu y chịu cúi đầu bái lạy?
Khung cảnh xung quanh bỗng chốc chìm tĩnh mịch, cuộc đối đầu diễn trong im lặng. Cả đám tì nữ, thị vệ đều cúi đầu, nín thở, sợ vạ lây.
Một lúc lâu , một âm thanh khẽ vang lên, đó là tiếng nạng bạc chống xuống mặt đất.
Mọi bèn thấy Diệp Mẫn chậm rãi tiến lên một bước, khẽ cụp mắt xuống: "Thuộc hạ Diệp Mẫn bái kiến Vương phi nương nương."
Thanh Cát bèn nhạt: "Cánh tay đắc lực? Chỉ vị cánh tay đắc lực quản chuyện gì, chẳng lẽ chuyên quản việc hậu viện của Vương gia ?"
Lời lẽ của nàng rõ ràng là một sự sỉ nhục đối với Diệp Mẫn.
Thôi cô cô liếc Diệp Mẫn. Thấy nét mặt y lộ rõ vẻ hài lòng, trong đáy mắt toát lên lạnh.
Phải rằng trong phủ , ngoài Vương gia thì còn vài tuyệt đối thể đắc tội, và Diệp Mẫn là một trong đó.
Thanh Cát tiếp tục châm chọc: "Ta là Vương phi của phủ Ninh Vương, vợ chồng son trẻ, hả, đến tìm phu quân của mà lời ngoài sắp đặt ? Dù ông là cánh tay đắc lực đến mức nào, thể xông pha trận mạc g.i.ế.c địch trừng trị lũ tiểu nhân, nhưng ông quyền can thiệp chuyện nữ nhân ở hậu viện gặp phu quân của nhỉ?"
Diệp Mẫn cứng họng.
Y liếc chiếc kiệu mềm với vẻ lạnh lùng: "Là nhiều chuyện."
Nghe giọng của Diệp Mẫn, Thanh Cát nhận sự đè nén nặng nề trong đó.
Các chủ Thiên Ảnh các giờ luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh, là thuộc hạ đắc lực nhất trướng Ninh Vương, là quyền uy tối thượng mà nàng từng dám mạo phạm, giờ đây nuốt cục tức .
Đối với chuyện , Thanh Cát chỉ hờ hững lệnh: "Đỡ xuống kiệu."
Lời thực chất mang đôi chút ý đ.á.n.h cược.
Diệp Mẫn ở ngay trong vương phủ, nếu nàng cứ né tránh, y sớm muộn gì cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ và nhận sự trốn tránh của nàng.
Bây giờ nàng cứ như , chí ít sẽ khiến Diệp Mẫn nghĩ rằng nàng đang cố tình lẩn trốn.
Thực khi nàng xuống kiệu, Diệp Mẫn theo lý sẽ né tránh, thậm chí thể rời ngay.
Hành động là để chứng tỏ với Diệp Mẫn rằng nàng " thể gặp khác".
đương nhiên việc cũng ẩn chứa nhiều rủi ro. Lỡ như Diệp Mẫn cứ ì như pho tượng gỗ chịu rời thì ?
Thanh Cát khẽ nâng gấu váy, sự giúp đỡ của tì nữ, nàng định bước xuống kiệu.
May , ngay khi nàng vén lớp rèm voan mỏng lên thì thấy giọng từ bên ngoài vọng : "Thuộc hạ còn công chuyện quan trọng giải quyết, xin phép cáo lui . Chúc nương nương thượng lộ bình an."
Thanh Cát đáp lời bằng tông giọng lơ đãng: "Diệp cứ thong thả."
Vừa dứt lời, nàng vén rèm bước , và lúc đó Diệp Mẫn cũng xoay lưng bước .
Mọi việc diễn chỉ trong cái chớp mắt.
Nếu Diệp Mẫn cố tình , nếu y chịu nhấc chân, nếu y thêm một câu nữa, thì nàng bại lộ mặt y.
đ.á.n.h cược, rốt cuộc nàng thắng.
Thanh Cát thong thả bước xuống kiệu mềm sự dìu dắt của thị nữ, tì nữ khéo che khuất một bên mặt nàng.
Khi đó, Diệp Mẫn dạo bước dọc theo lối trải đầy hoa bên cạnh.
Lúc y đến cổng vòm rẽ sân trong, y vô tình nghiêng đầu, liếc Vương phi một cái.
Đối phương mang vóc dáng mảnh mai, yểu điệu. Lúc nàng đang ngẩng đầu, vén nhẹ gấu váy, bước lên bậc thềm sự giúp đỡ của thị nữ.
Diệp Mẫn bình thản thu ánh .
Lúc Thanh Cát đương nhiên hiểu rằng Diệp Mẫn chắc chắn sẽ ngoái một khoảnh khắc nào đó, nên nàng đặc biệt cẩn thận, tuyệt đối dám để lộ chút khí tức quen thuộc nào.
Nàng thẳng tấm lưng mảnh khảnh, bày khí thế oai phong, vén nhẹ gấu váy từ tốn bước lên Thiên Hồng các, toát lên vẻ cao quý điềm tĩnh, mang dáng vẻ yếu ớt liễu rủ gió.
Vừa lên đến lầu gác, thấy thị vệ bọc đao hầu ở đó, Thanh Cát báo rõ lý do thì thông báo. Rất nhanh lời hồi đáp, bảo nàng đợi một lát.
Một lúc , Ôn Chính Khanh và vài nhân vật cốt cán của vương phủ bước khỏi thư các, rõ ràng bọn họ đang bàn việc với Ninh Vương, giờ Vương phi đến nên giải tán .
Điều cũng khiến Thanh Cát nhận chuyện đúng lúc.
... mặc kệ , dù bây giờ mang tiếng thì cũng chẳng là danh tiếng của .
Nàng chậm rãi bước trong, thấy Ninh Vương đang các, cúi đầu lật xem một cuốn sách.
Hắn khoác chiếc cẩm bào rộng rủ, tóc đen xõa xuống mượt mà, toát lên vẻ phú quý thong dong xen lẫn vẻ lười biếng.
Khi Thanh Cát bước , Ninh Vương thậm chí thèm ngẩng mắt lên, hờ hững lật thêm một trang sách hững hờ hỏi: "Nàng đến đây gì?"
Thanh Cát: "Điện hạ hứa với chuyện gì, chớp mắt nuốt lời, như thế e là thỏa đáng chứ?"
Ninh Vương bấy giờ mới ngước mắt lên Thanh Cát: "Ồ?"
Thanh Cát thẳng mắt , thẳng vấn đề: "Ngài rõ ràng , những đồ hoàng thượng ban thưởng, thể thoải mái chọn lựa, ưng món nào thì lấy món đó."
Ninh Vương gật đầu: " , cô vương thế."
Thanh Cát: "Kết quả là ưng ý vài món, nhưng Tôn quản sự bảo thể đưa cho một món trong đó, bảo là trúng ."
Ninh Vương: "Là món gì?"
Thanh Cát: "Đỗ Trọng Vương Hùng Hoa."
Ninh Vương chợt hiểu , mấy bận tâm : "Món đó Diệp cần, nếu Vương phi thích thì thể tìm một món khác."
Thanh Cát khẽ mỉa: "Đã hứa cho , giờ Diệp , ngài đưa cho Diệp ?"
Ngón tay cái đeo nhẫn ngọc của Ninh Vương khẽ miết nhẹ cuộn sách, biểu thị bắt đầu mất kiên nhẫn.
nữ t.ử mặt, cố gắng kìm nén cơn tức giải thích: "Lúc nãy Diệp đến đặc biệt nhắc tới, bèn đồng ý với y."
Đồng ý ? Vừa mới nãy?
Thanh Cát lập tức hiểu , nàng chậm một bước.
Trong lòng tức nghẹn.
Bông hoa Đỗ Trọng Vương Hùng mà nàng ngắm nghía kỹ lưỡng vụt khỏi tầm tay, đúng là tưởng nắm chắc trong lòng bàn tay mà để vuột mất!
Nếu vốn dĩ món đồ đó thì cũng đành thôi, đằng nàng tưởng là , dường như đặt ngay mắt, lẽ thể lấy nếu đến sớm hơn, rốt cuộc chuyện thành thế , trong lòng tất nhiên tránh khỏi hụt hẫng và uất ức.
Nàng hít một thật sâu, kiềm chế cơn giận, dùng một giọng điệu bình tĩnh đến lạ thường hỏi: "Điện hạ, ngài ý gì đây? Nghĩa là đồ ngài hứa cho , khác thì ngài sẽ đưa cho họ? Như chẳng là nuốt lời ?"
Ninh Vương lạnh lùng : "Diệp tìm loại d.ư.ợ.c liệu đó tất mục đích quan trọng. Y mở lời thì cô vương thể từ chối, tất nhiên ưu tiên y. Nàng món khác, cứ việc chọn. Vàng bạc châu báu, danh họa gốm cổ, tất cả đều thể cho nàng."
Thanh Cát Ninh Vương mặt, rõ ràng lúc đang cố gắng chuyện ôn tồn với nàng, nhưng bản chất con là thể che giấu . Cái vẻ "ôn tồn" của thực chất chỉ là sự nhẫn nhịn bắt buộc để đạt mục đích.
Từ sâu trong cốt tủy vẫn toát sự bức chấn nhiếp, khiến chỉ dám kính sợ từ xa.
Và nàng, đối mặt với một Ninh Vương như , lừa dối , qua mặt , dùng cách để đạt lợi ích từ .
Nàng vượt qua bản năng của , vượt qua sự hèn mọn của một kẻ nô bộc, vượt qua sự phục tùng của kẻ bề .
Vì thế nàng hếch cằm lên, : " ngài đồng ý cho ! Đường đường là Hoàng tử, thể lật lọng thất tín ? Chuyện truyền ngoài, chẳng để trong thiên hạ chê ?"
Ninh Vương vẻ ngạc nhiên, rõ ràng ngờ nàng phản ứng như .
Hắn nhíu mày, quan sát nàng một lúc nhếch mép, như : "Đường đường là Vương phi, chỉ vì một món đồ cỏn con mà so đo với hạ nhân ? Chuyện truyền ngoài, chẳng để trong thiên hạ chê ?"