Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 120: Say mèm trong hang đá
Cập nhật lúc: 2026-08-17 23:24:21
Lượt xem: 541
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối mặt với tình cảnh oái ăm và tiến thoái lưỡng nan , Thanh Cát ngẩn một lúc. Nàng đành gạt bỏ mớ suy nghĩ hỗn độn, dậy lôi chiếc mồi lửa từ trong n.g.ự.c , thổi lên một đốm sáng nhỏ nhoi. Nhờ chút ánh sáng yếu ớt đó, nàng quét mắt quanh hang động, xác định địa hình một nữa mới chịu thổi tắt lửa.
Sau khi ánh lửa lụi tàn, nàng mò mẫm ngoài gom nhặt chút cỏ khô và lá rụng, lót thành một lớp mỏng trong hang cho Ninh vương nghỉ. Tiện thể, nàng dùng mớ dây leo che kín cửa hang, ngụy trang thật khéo để ngoài lướt qua cũng chẳng dễ gì phát hiện nơi .
Nàng xé một mảnh vải từ vạt áo trong của , băng bó sơ qua vết thương cho cả hai . Vết thương của Thanh Cát chỉ ngoài da, gì đáng ngại. Xong xuôi đấy, nàng xem xét tình hình của Ninh vương. Cơ thể nóng rực, mồ hôi rịn trán, thở càng lúc càng dồn dập, đôi môi khô khốc lẩm bẩm điều gì đó rõ lời.
Nàng bắt mạch cho , nhịp đập cuồn cuộn như thác đổ, mạnh mẽ và dồn dập khác thường. Điều khiến nàng khỏi hoang mang và lo lắng tột độ.
Lúc nãy tình hình cấp bách, nàng chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, nhưng giờ đây khi ôm thể đang hôn mê của , bao nhiêu cảm xúc chợt dâng trào mạnh mẽ. Có sợ hãi, ơn, lo âu… tất cả đan xen khiến n.g.ự.c nàng nặng trĩu, nghẹn ngào.
lúc đó, đàn ông trong lòng nàng khẽ cựa quậy. Nàng vội vàng gạt những suy nghĩ miên man, lo lắng hỏi: "Điện hạ, ngài tỉnh ? Ngài thấy trong thế nào?"
Thế nhưng vẫn nhắm nghiền hai mắt, đôi môi khô nứt nẻ mấp máy liên tục, thốt những tiếng rên rỉ khàn đặc, đứt quãng. Thanh Cát chạm nhẹ môi , khô ran. Đan d.ư.ợ.c bắt đầu phát huy tác dụng , cần uống nước ngay lúc .
Nàng sờ soạn khắp , may tìm thấy một chiếc bình bạc nhỏ xíu, tiện lợi mang theo bên , bên trong còn đọng vài hớp nước. Đây là thứ cứu mạng trong những lúc nguy cấp.
Nàng mở nắp bình, cẩn thận nghiêng miệng bình, chầm chậm nhỏ từng giọt nước khóe môi Ninh vương. Hắn cảm nhận dòng nước mát lành, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, nuốt ực một cách vội vã.
Dưới ánh trăng lờ mờ, Thanh Cát thấy yết hầu giật giật liên hồi, rõ ràng đang khát cháy cổ. Nàng định cho uống thêm, nhưng trong bình chỉ còn vỏn vẹn hai giọt cuối cùng. Bấy nhiêu đó hiển nhiên là đủ. Cơ thể vẫn nóng ran như lửa đốt.
Thanh Cát do dự một thoáng, quyết định dậy tìm nước cho . Ai ngờ nàng nhích , Ninh vương túm chặt lấy vạt áo nàng, sống c.h.ế.t chịu buông. Nàng cố gỡ tay , nhưng càng siết chặt hơn, các đốt ngón tay trắng bệch, run rẩy.
Hết cách, nàng đành ghé sát tai , dỗ dành: "Điện hạ, tìm nước cho ngài nhé."
Nghe tiếng nàng, Ninh vương khựng đôi chút, hàng lông mày nhíu chặt , đôi môi mấp máy đầy khó nhọc như đang cố phát âm thanh nào đó. Thanh Cát cúi đầu lắng , khi nàng nhận từ mà đang , nàng bỗng khựng .
Hắn đang "Tam Tam". Hắn đang gọi tên "Tam Tam".
Thanh Cát cúi đầu, chua chát. Có lẽ nàng nên cảm thấy may mắn, may mắn vì khi trải qua sinh tử, nàng vẫn còn sống, vẫn còn sống, và nàng vẫn còn gọi tiếng "Tam Tam" .
Trước đây, nàng chẳng sợ cái c.h.ế.t, cho dù c.h.ế.t cả vạn cũng chẳng hề hấn gì. giờ đây, nàng sợ . Nàng sợ c.h.ế.t, sợ đàn ông sẽ đau lòng, sợ đứa bé sẽ tuyệt vọng chờ mong.
Nàng chậm rãi ôm lòng, áp má má , da thịt kề sát. Nàng cảm nhận nóng rực từ , và cả mùi hương trúc thoang thoảng quen. Mùi hương quen thuộc , chỉ khi ôm chặt lòng mới thể cảm nhận rõ rệt như . Nó gợi nhớ những ngày tháng nàng còn là Vương phi của , đêm nào cũng đắm chìm trong thở quen thuộc .
Nàng khẽ thở dài, thì thầm bên tai : "Điện hạ, ngài ráng chịu chút nhé, lát nữa sẽ thôi." Nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng , mong truyền cho chút ấm và sự an ủi.
Trong màn đêm tăm tối, nàng cứ thế ôm chặt lấy . Những ký ức xưa cũ dần hiện về, nàng đắm chìm trong đó, cả run rẩy. Nàng từng nghĩ lòng lạnh như băng đá, chút vướng bận, nhưng sự thật nào . Chỉ là nàng cố gắng hết sức kìm nén khao khát của bản , giấu kín tận sâu thẳm trái tim, dám để lộ ngoài. Bởi lẽ, nàng nghĩ sẽ bao giờ , bởi lẽ, nàng cho rằng còn những việc quan trọng hơn . Vì , nếu từ bỏ, nàng đành đoạn tuyệt những tình cảm yếu mềm dễ kìm nén nhất. Nàng luôn tự dối lòng, ép bản trở nên vô cảm.
nàng thật sự... thật sự yêu mà!
Khi nhận điều đó, cảm giác xót xa xen lẫn khát khao mãnh liệt dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể nàng. Nàng c.ắ.n chặt môi, cố kìm nén những cảm xúc đang chực trào: "Điện hạ." Lời thốt , giọng điệu ngụy trang bấy lâu nay bỗng tan biến, trở là chất giọng nguyên sơ, chân thật nhất của nàng.
Giọng dường như kích thích Ninh vương mạnh mẽ. Trong cổ họng phát những tiếng rên rỉ khàn đặc, đầy khao khát và kìm nén. Thanh Cát nín thở, cố giữ nhịp tim bình tĩnh, chủ động vòng tay ôm lấy bờ vai . Hành động tựa hồ như một liều t.h.u.ố.c xoa dịu . Đôi lông mày đang nhíu chặt dần giãn , sự bứt rứt trong cũng dịu xuống, dần chìm yên lặng.
Thanh Cát nhắm mắt , lắng rõ từng nhịp thở, từng nhịp tim đập thình thịch của , và cả tiếng râm ran của lũ côn trùng ngoài . Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ còn nàng và , trong phút chốc, dường như nàng chỉ cảm nhận sự hiện diện của hai .
Qua một hồi lâu, Ninh vương dường như bình tĩnh , thở còn nóng ran như lúc nãy. Nàng thử buông tay , nhưng phát hiện vẫn ôm chặt lấy nàng, một tấc cũng rời, thậm chí còn vùi đầu hõm cổ nàng. Đáng hơn, dường như đang phản ứng "chào cờ". Hắn cứ thản nhiên áp chặt nàng như thế.
Thanh Cát bỗng chốc trở nên hoang mang. Nàng ngờ trong lúc đang hôn mê xảy chuyện . Do chất độc phát tán, do tác dụng phụ của đan dược? Loại t.h.u.ố.c đan d.ư.ợ.c đó vốn dĩ hợp cho nam nhân sử dụng, với Ninh vương thì nó càng trở nên mãnh liệt, khiến nội hỏa bốc lên bừng bừng. Lúc nãy nóng rực bên ngoài, giờ chuyển sang nóng rực bên trong ?
Nàng thử nắm lấy cổ tay , khuyên nhủ buông nàng , nhưng cơ thể cử động, tình trạng của càng tồi tệ hơn. Hắn căng cứng , liên tục vươn tới áp sát nàng.
Nàng hít một thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Thế nhưng, trái tim nàng vẫn đập thình thịch liên hồi. Có lẽ, viên linh đan cũng đang tác động phần nào lên cơ thể nàng chăng.
Mọi thứ diễn quá đường đột và rõ ràng. Khí thế bừng bừng của đàn ông áp sát nàng, ép mạnh đến mức nàng cảm thấy đau tức.
Nàng thoáng do dự, nhưng quyết định chống cự nữa, ngoan ngoãn ngả đầu n.g.ự.c , để mặc cho ôm ấp. Người đàn ông ôm trọn nàng lòng, vùi mặt hõm vai nàng, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc. Thanh Cát nhắm nghiền mắt trong bóng đêm, chủ động dò dẫm, xoa dịu ngọn lửa đang thiêu đốt .
Thế nhưng, hành động dường như càng kích thích d.ụ.c vọng của . Người đàn ông thương đang trong cơn mê sảng, đương nhiên chẳng thể tạo mối đe dọa nào, Thanh Cát cố gắng vuốt ve, an ủi . Đối với , đây quả là một cảm giác lâng lâng tột độ. Hắn siết chặt lấy vạt áo nàng, cổ họng phát những âm thanh trầm đục, khàn khàn nhưng cũng đầy thoải mái, để tuôn trào như thác vỡ bờ.
Đôi lông mày đang nhíu chặt của cuối cùng cũng giãn , chìm giấc ngủ êm đềm. Thanh Cát ngửa đầu , ánh mắt m.ô.n.g lung chằm chằm trống rỗng phía , cả như ngây dại. Khoảnh khắc , nàng cảm giác như một phần linh hồn c.h.ế.t , nhưng đồng thời, một phần khác hồi sinh.
Hang động nồng nặc mùi ẩm mốc, chìm trong bóng tối dày đặc. Thế mà trong mảng tối u ám đó, nàng mường tượng khung cảnh tuyết rơi trắng xóa trời đất Phiêu Quy, thấy cả màn pháo hoa rực rỡ bừng sáng chiếc thuyền hoa đêm Tết Trung Hòa.
Mãi một lúc lâu , nàng mới từ từ kéo dòng suy nghĩ. Khi lấy nhận thức, nàng chằm chằm vạt áo nhăn nhúm của đàn ông mặt. Nàng nên giúp thu dọn tàn cuộc.
lúc đó, từ xa vọng tiếng kêu rợn của loài cú mèo, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch. Âm thanh vốn chẳng lạ lẫm gì ở chốn rừng thiêng nước độc, nhưng Thanh Cát lập tức cảnh giác cao độ. Nàng dỏng tai lắng , quả nhiên tiếng bước chân vang lên. Những bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt, chứng tỏ bọn chúng đều là cao thủ tuyệt đỉnh, hơn nữa còn phối hợp với cực kỳ ăn ý. Đó là nhóm sát thủ của Phùng Tước Nhi, bọn chúng đang quanh quẩn đây.
Ánh mắt Thanh Cát dừng Ninh vương. Đôi mắt vẫn nhắm nghiền, áo quần xộc xệch, trâm cài tóc rơi xuống đất tự lúc nào. Bất cứ ai bắt gặp cảnh tượng cũng sẽ đoán ngay chuyện gì xảy .
Những chuyện xảy là chuyện của hai . Người đàn ông đang trong trạng thái hôn mê, còn nàng thì tỉnh táo. Một tỉnh táo và một hôn mê xảy chuyện như , rốt cuộc nên trách ai đây...
Tâm trí Thanh Cát rối bời. Nàng ngây một lúc, đành đè nén cảm xúc hỗn độn, gắng gượng dậy. Ninh vương vẫn nắm chặt vạt áo nàng buông. Nàng đành giơ d.a.o lên, cứa đứt một mảnh vải. Ninh vương bấy giờ mới mãn nguyện nắm lấy mảnh vải, chìm giấc ngủ.
Thanh Cát sợ kinh động thêm, đành rón rén nép sang một bên, len qua khe hở của dây leo ngoài, tay nhặt nhạnh mấy hòn sỏi mặt đất để ám khí. Những viên sỏi lúc nãy nàng chú ý tới, sắc bén đủ, nếu cần thiết phóng vẫn khả năng đả thương . Nàng mân mê những viên sỏi trong tay, nghĩ thầm, nếu bọn chúng phát hiện , thì nước sông phạm nước giếng. Còn nếu bọn chúng tinh ranh tìm , thì đành tiễn bọn chúng về chầu diêm vương thôi. Còn nếu như phát hiện , thì đành bỏ qua ...
Màn đêm buông xuống núi rừng đen kịt, lạnh lẽo đến sởn gai ốc. Tiếng cú mèo kêu t.h.ả.m thiết văng vẳng bên tai, tiếng bước chân càng lúc càng rõ mồn một. Rõ ràng bọn chúng đang tiến dần về phía hang động.
Chẳng mấy chốc, đám sát thủ áp sát bên ngoài. Xuyên qua kẽ hở của những sợi dây leo, Thanh Cát rõ mồn một bóng dáng ba, bốn gã đàn ông, tay lăm lăm trường đao, đôi mắt thao láo dò xét ngóc ngách xung quanh. Hình như phát hiện điều gì khả nghi, bọn chúng thì thầm với vài câu từ từ tiến gần. Bọn chúng ngày một tiến gần, cuối cùng dừng ngay cửa hang, giẫm lên đám dây leo chằng chịt. Kẻ địch áp sát trong gang tấc, Thanh Cát trái càng thêm trấn tĩnh. Nàng nắm chặt những viên sỏi trong tay, tổng cộng hơn hai mươi viên. Nàng tự nhủ, chỉ bằng ngần sỏi, nàng dư sức t.ử thủ cái hang .
Giữa lúc nàng đang suy tính, một tên sát thủ bỗng vung thanh trường đao, c.h.é.m loạn xạ đám dây leo rậm rạp. Những nhát đao bổ xuống vun vút, trong đó một nhát đ.â.m phập cửa hang. Thanh Cát kinh hãi lưỡi đao lóe lên tia sáng lạnh lẽo, toát sát khí lạnh gáy.
Cùng lúc đó, bàn tay Ninh vương khẽ cử động. Trong cơn mê man, nhận điều gì đó . Năm ngón tay xòe , vùng vẫy trong vô vọng, như đang tuyệt vọng níu lấy một thứ gì đó. Lưỡi đao sắc bén chớp nhoáng xé nát đám dây leo, khiến những cành lá tơi tả rơi lả tả xuống, lấm tấm vạt áo xộc xệch của nàng. Thanh Cát một tay siết chặt những viên sỏi, tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Ninh vương. Lập tức, bàn tay đáp nàng, nắm chặt lấy tay nàng. Bàn tay thon dài, mạnh mẽ, ấm áp và khô ráo.
Lúc , tiếng xào xạc và tiếng bước chân gần như vang vọng ngay sát bên tai, Thanh Cát khép hờ đôi mắt, giữ nhịp thở đều đặn, chú tâm lắng động tĩnh bên ngoài. Có một con ong chẳng hiểu đ.á.n.h động, bay vo ve ngoài cửa hang, cánh đập liên hồi, một cái, hai cái, ba bốn cái. Chẳng con ong vỗ cánh bao nhiêu , đám sát thủ cuối cùng cũng bỏ cuộc.
Bọn chúng tiếp tục lùng sục về phía . Lần , Thanh Cát loáng thoáng bọn chúng thì thầm to nhỏ, nhắc đến Thiên Ảnh các. Chúng bảo của Thiên Ảnh các đang sục sạo núi, dặn dò cẩn thận tránh mặt.
Tiếng bước chân xa dần, hang động trở tĩnh mịch như tờ. Thanh Cát khẽ thở hắt , ánh mắt vô thức rơi xuống khuôn mặt đàn ông đang say ngủ bên . Ánh trăng luồn qua khe hở của đám dây leo tơi tả rọi hang, hắt lên một quầng sáng mờ ảo. Nàng tận dụng chút ánh sáng nhạt nhòa , ngắm Ninh vương thật kỹ.
Khuôn mặt tựa tượng tạc, sống mũi cao thanh tú, đường chân mày sắc sảo, toát lên vẻ quý phái thanh cao khiến lòng mê đắm. Phải chăng do màn ân ái , đuôi mắt phớt một tầng ửng đỏ mị hoặc, câu hồn đoạt phách.
Thanh Cát hiếm khi cơ hội ngắm ở cự ly gần như . Không ngờ, toát vẻ yếu đuối đến nao lòng, càng khiến nàng thể rời mắt. Nàng ngắm một lúc lâu, gắng gượng dậy, kiểm tra mạch đập cho .
Có lẽ nhờ phát tiết, tình trạng của khá hơn nhiều, trán rịn những giọt mồ hôi li ti. Xem sắp tỉnh . Thanh Cát tự nhủ, nàng chẳng việc gì hổ thẹn. Nàng đang trị bệnh cho cơ mà. Hắn trúng độc, trong bứt rứt, nàng chỉ giúp giải tỏa thôi.
Nghĩ nghĩ , nàng thấy việc trong sáng đàng hoàng, chẳng gì hổ thẹn với lương tâm, chỉ là tuyệt đối thể để lộ cho bất kỳ ai . Nàng rụt rè mò mẫm khắp Ninh vương, cuối cùng cũng tìm một chiếc khăn lụa thượng hạng, mềm mại, sạch sẽ tinh tươm. Nàng lấy khăn tỉ mẩn lau vạt áo cho cả hai . Ninh vương vốn đa nghi, nàng thể để bất cứ sơ hở nào khiến sinh nghi.
Thanh Cát ôm lấy gò má nóng ran, trong lòng gào thét một cách bất lực. Chuyện trong hang đêm nay, nàng sống để bụng, c.h.ế.t mang theo, quyết hé răng nửa lời với . Bởi vì... chuyện quả thật hổ c.h.ế.t . Nàng thể nhân lúc chủ nhân bất tỉnh nhân sự mà trò đồi bại đó cơ chứ! Cứ như thể nàng đang tơ tưởng đến !
Đang mải miết với mớ suy nghĩ, nàng đưa mắt Ninh vương đang say ngủ giữa đống cỏ dại. Đôi môi khẽ mím, trông vẻ ngủ ngon giấc lắm. Chắc ... chỉ coi đó là một giấc mơ thôi nhỉ?
Ngay lúc đó, ánh mắt nàng chợt dừng ở một nơi. Trời đất ơi! Chỗ đó dấu hiệu "chào cờ" nữa ! Nàng thể tin mắt . Sao thể...
Thanh Cát chép miệng nghĩ thầm, quả nhiên chuyện thể trách nàng, tất cả là tại . Nàng đưa tay, dùng sức ấn mạnh xuống. Không do nàng dọa sợ mà "nó" xẹp lép thật. Không còn "chào cờ" nữa.
Thanh Cát bàn tay , chẳng thốt lên lời nào. Xem , nàng thiên bẩm trong chuyện phết. Nàng hướng ánh về đàn ông , cứ thế lặng lẽ ngắm .
Nhớ những sóng gió xảy hôm nay, bao cảm xúc ngổn ngang bỗng lắng đọng, ký ức lượt hiện lên trong tâm trí nàng như đèn kéo quân. Người đàn ông tuấn, quyền uy từng là chủ nhân của nàng. Nàng mang ơn , oán trách , ngưỡng mộ , càng kính trọng . Chớ trêu , chính mang đến cho nàng những điều mà phận nữ nhi nàng bao giờ từ khác. Thực lòng mà , dù thế nào chăng nữa, nàng thừa nhận, đàn ông chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim nàng, gần như chi phối bộ cuộc đời nàng.
Nàng thậm chí tự hỏi, tại năm xưa nàng ngoan ngoãn sập bẫy thế vợ ? Tại nàng vạch trần chuyện ngay từ đầu? Tại nàng tương kế tựu kế lợi dụng ? Đến ngày hôm nay, nàng cuối cùng cũng tìm câu trả lời. Có lẽ sâu thẳm trong lòng, nàng chút ngưỡng mộ, đúng hơn là sự hướng về . Hoặc giả, nàng vẫn ghim chặt nỗi oan ức "đồ dơ bẩn" năm xưa, mang hận trong lòng, tìm cách trả đũa ?
Tất nhiên, những cảm xúc đỗi mong manh, mờ nhạt đến mức ngay cả bản nàng cũng hề .
Gạt tất cả, ngẫm mục tiêu ban đầu của nàng, đến giờ phút , quả thực nàng thất vọng. Hắn thành nguyện vọng của nàng, cuối cùng che chở nàng, sánh bước cùng nàng, kề vai sát cánh, đồng cam cộng khổ.
Nàng nhớ đến cái đêm ở thần miếu Phiêu Quy, nàng gục đầu bức tượng đá của cha nàng. Vị vua Phiêu Quy uy dũng lẫy lừng trong truyền thuyết lẽ cũng từng yêu thương con gái, nhưng ngài sớm về cõi vĩnh hằng. Bức tượng đá lạnh lẽo dù ngự hương khói nhân gian cũng chẳng thể ban phát cho nàng chút ấm nào. Trái , đàn ông mắt mới là dang rộng vòng tay ôm nàng lòng, sưởi ấm nàng bằng chính nhiệt độ cơ thể .
Thời gian thoi đưa, những khoảnh khắc ngọt ngào đắm say của cặp phu thê năm xưa nay phai mờ, ngay chính bản nàng cũng chôn chặt đoạn ký ức sâu thẳm trái tim. Vậy mà, bốn năm , trong cơn mê man đầy giằng xé, vẫn lẩm bẩm gọi tên "Vương Tam" - cái tên của nàng thuở . Đối với nàng, bấy nhiêu thôi cũng đủ lấp đầy những trống trong lòng.
Giữa lúc tâm trí đang m.ô.n.g lung, nàng bỗng thấy tiếng bước chân bên ngoài. Những tiếng bước chân khẽ, nhưng khi nàng dán chặt tai vách hang, âm thanh đều lọt rõ mồn một. Ngay khoảnh khắc thấy âm thanh đó, cơ thể nàng vốn đang thả lỏng bỗng căng lên như dây đàn, trở trạng thái cảnh giác, nhanh nhẹn thường ngày. Nàng liếc Ninh vương một nữa. Lúc , vẫn đang say sưa trong giấc mộng. Nàng dè dặt cất tiếng: "Điện hạ, ngài mau tỉnh dậy ?" Đương nhiên, đang ngủ say, lay gọi kiểu gì cũng chẳng ích gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-120-say-mem-trong-hang-da.html.]
lúc đó, nàng thấy một tiếng huýt gió bí mật vang lên. Ba tiếng dài xen lẫn hai tiếng ngắn, nhịp điệu nhịp nhàng đan xen. Đây là ám hiệu cơ bản nhất trong vô vàn mật mã của Thiên Ảnh các, cốt để hiệu báo tin đang tìm kiếm đồng bọn.
Nàng đảo mắt lướt qua gương mặt đang say ngủ của Ninh vương, do dự chốc lát, dứt khoát dậy thu dọn hiện trường một cách thần tốc. Nàng lấy chiếc khăn tay giấu trong kẽ đá , vo tròn cất kỹ n.g.ự.c áo. Sau khi chắc chắn còn để dấu vết gì của bản , nàng lách khỏi hang, nhanh tay giăng đám dây leo che khuất lối , lủi nhanh bụi rậm bên cạnh, nín thở ẩn nấp. Nếu để ai đó bắt gặp cảnh nàng và Ninh vương, một nam một nữ đơn độc ở một nơi hoang vắng thế , khó tránh khỏi những lời ong tiếng ve. Chẳng may kẻ lắm mồm thêu dệt, chừng sẽ đoán chuyện nàng và Ninh vương "vui vẻ" ở đây mất. Tuyệt đối thể để chuyện đó xảy ! Nàng giờ đây là một Thanh đại nhân đức cao vọng trọng cơ mà!
Nàng nép trong bụi rậm rạp, chăm chú theo dõi động tĩnh bên ngoài. Chẳng bao lâu , bóng dáng của các ám vệ Thiên Ảnh các bắt đầu lộ diện, dẫn đầu ai khác chính là Diệp Mẫn. Diệp Mẫn vận bạch y rộng thùng thình, vạt áo phần phật tung bay trong gió, toát lên vẻ gầy gò, cô độc. Thanh Cát hơn hai năm chạm mặt , tưởng chừng như y một lòng hướng Phật, rũ bỏ chuyện của Thiên Ảnh các, ai ngờ đường đột tái xuất giang hồ, hành dẫn dắt đám tìm tung tích Ninh vương. Điều khiến Thanh Cát khỏi chột , đồng thời thầm cảm tạ trời đất vì nàng nhanh trí nấp kín. Đôi mắt Diệp Mẫn từ dạo mù lòa, khứu giác bỗng chốc trở nên nhạy bén đến lạ thường, thể y sẽ đ.á.n.h thứ.
Nàng quan sát địa hình xung quanh, tìm một hẻm núi kín đáo, vờ vịt như nhảy từ lên, oai phong lẫm liệt xuất hiện mặt .
Diệp Mẫn khẽ ngoảnh đầu, hướng về phía nàng. Đôi mắt y vẫn bình phục, ánh lờ đờ, vô định.
Thanh Cát sải bước tới gần, cung kính thi lễ: "Các chủ."
Giọng Diệp Mẫn đều đều, mảy may gợn chút cảm xúc: "Thanh tướng quân." Y dừng một nhịp, chậm rãi tiếp: "Đã hai năm gặp, Thanh tướng quân giờ là con khác ."
Thanh Cát đáp: "Các chủ, giờ lúc ôn chuyện cũ, ngài mau xem điện hạ ."
Diệp Mẫn , giật : "Điện hạ?"
Thanh Cát lập tức giải thích: "Phải, ban nãy và điện hạ chạm trán đám sát thủ Hoàng giáo. Điện hạ thương, hôn mê bất tỉnh. Ta đành cõng điện hạ hang động giấu kín, dụ đám sát thủ hướng khác." Nàng thêu dệt nên một câu chuyện hảo, vẻ lo lắng: "Ta giấu điện hạ ở..." Nàng chỉ tay về phía hang động dây leo che khuất, cuống quýt : "Chính là chỗ đó."
Diệp Mẫn , định xông thẳng hang, Thanh Cát thấy thế, liền lùi một bước, nửa vô tình nửa cố ý chắn đường y: "Không điện hạ thế nào ?"
Trong lúc nàng cố tình câu giờ, đám ám vệ Thiên Ảnh các xông , nhanh chóng tìm thấy Ninh vương. Diệp Mẫn và Thanh Cát bấy giờ mới nối gót theo.
Lực lượng ám vệ đông đảo khiến hang động trở nên chật chội. Cùng với mùi rêu phong ẩm mốc đặc trưng của nơi , mùi hương xạ hương vương vấn trong khí tan biến từ lúc nào . Mọi hang vội vàng cõng Ninh vương ngoài, chỉ kịp liếc quanh hang một lượt. Nhờ Thanh Cát dọn dẹp cẩn thận, bọn họ đương nhiên phát hiện điều gì khả nghi, liền vội vã đưa về.
Trên đường về, Vạn Chung cũng xuất hiện. Thanh Cát bấy giờ mới vỡ lẽ, Ninh vương nhận tin tức của Tiểu thế tử, tin đồ khẩn cấp từ kinh đô gửi tới, nên mới vội vã trở về. Khi nhắc đến chuyện , Diệp Mẫn chỉ hời hợt, hề đề cập chi tiết. Điều khiến Thanh Cát càng thêm hoài nghi.
Chẳng Diệp Mẫn lên núi tu hành suốt hai ba năm nay ? Suốt ngần thời gian, y bặt vô âm tín, mà đúng thời điểm nước sôi lửa bỏng , y đột ngột tái xuất, chỉ trong chớp mắt thao túng bộ Thiên Ảnh các. Phải chăng Diệp Mẫn phản bội Ninh vương? Hay đây vốn dĩ là một nước cờ do chính Ninh vương sắp đặt? Suốt hai ba năm ròng rã, Diệp Mẫn rốt cuộc những gì? Ninh vương... thấu tỏ bao nhiêu phần sự thật về mối quan hệ giữa nàng và Diệp Mẫn?
Linh cảm mách bảo Thanh Cát rằng, cục diện lẽ phức tạp hơn nhiều so với những gì nàng vẫn tưởng tượng.
Sau một giấc ngủ dài miên man, mãi đến tận canh năm, Ninh vương mới chịu tỉnh dậy. Loại độc trúng chỉ lu mờ lý trí, may ảnh hưởng đến tính mạng, cộng thêm việc Thanh Cát kịp thời nhét cho viên linh đan, nên ảnh hưởng gì nghiêm trọng.
Vừa mở mắt, chớp chớp vài cái như thể đang cố quen với ánh sáng. Sau đó, đôi mắt nhanh chóng quét một vòng căn phòng. Hàng mày nhíu chút mỏi mệt, thần thái từ mơ màng dần trở nên tỉnh táo. Người đầu tiên chạm mặt chính là Diệp Mẫn. Vừa thấy y, ánh mắt lập tức trở nên lạnh nhạt, hờ hững đến tột độ, hề lộ nửa phần cảm xúc.
Diệp Mẫn tiến lên một bước, cung kính tường thuật đầu đuôi sự việc. Ninh vương khẽ gật đầu, đó hỏi: "Vậy nên kẻ tay với Thanh Cát là của ?"
Diệp Mẫn thưa: "Theo thuộc hạ thấy, hẳn là như . Hoàng giáo các bè phái thường xuyên đấu đá , kẻ đối đầu với Thanh đại nhân , vẻ như nay vốn tâm phục khẩu phục , hoặc thể chúng đ.á.n.h ý đồ của nên mới cố tình tay hành sự?"
Nghe thấy thế, Ninh vương như nhớ điều gì, đáy mắt lóe lên tia lạnh lùng: "Khá lắm, ngươi cứ bám sát cho ."
Diệp Mẫn: "Rõ."
Ninh vương ngước Diệp Mẫn, ánh mắt thờ ơ: "Lúc các ngươi phát hiện trong núi..." Đôi mắt đen như mực của thoáng gợn lên sự hoài nghi.
Diệp Mẫn ngầm hiểu ý, liền tường tận kể chi tiết khung cảnh lúc đó. Ninh vương trầm ngâm suy nghĩ.
Diệp Mẫn hỏi: "Điện hạ, gì ?"
Ninh vương đáp: "Không gì, lui xuống ."
Diệp Mẫn khẽ mím môi: "Vâng."
Đợi Diệp Mẫn lui ngoài, vẻ mặt hờ hững của Ninh vương mới dần tan biến. Hắn bất động giường, thất thần suy nghĩ một hồi lâu, đưa tay khẽ sờ soạng cơ thể . Chẳng bất cứ dấu vết nào. Hắn chút thất vọng, đưa tay xoa nhẹ trán.
Hắn mơ một giấc mơ, một giấc mơ tuyệt khiến tâm trí đảo điên. Hắn luôn cảm giác đó là giấc mơ. Nàng thể nhẫn tâm bỏ mặc trong hang động một ? Hắn tin. Ninh vương thở hắt một cách nặng nhọc. Giấc mơ chân thật đến mức cảm nhận cả ấm của nàng lưu luyến da thịt . Hơi ấm của Vương Tam, của Vương phi.
Trong thâm tâm , Thanh Cát và Vương Tam luôn một vị trí khác biệt. Thanh Cát một mực từ chối phận Vương Tam, Vương phi của chỉ là một cái xác hồn, một con rối thao túng. Hắn thể nhẫn tâm đoạt mạng Thanh Cát, giam lỏng nàng, ép nàng tháo lớp mặt nạ cải trang, nâng niu nàng như báu vật trong tay. bao giờ ép nàng trở Vương Tam.
Hắn nhíu mày, im lặng ngoài cửa sổ, những bông hồng nhung đang đua khoe sắc. Hắn nhớ như in, cái ngày nàng rời , gió thổi cờ bay phấp phới, nàng xe ngựa, ánh mắt nàng từ cửa sổ hướng về phía . Hắn thấu sự lưu luyến và bi thương trong đôi mắt nàng. Trong phút chốc, lao tới, nhảy phóc lên xe ngựa, gạn hỏi nàng cớ bằng ánh mắt , hỏi nàng lúc đó rốt cuộc đang nghĩ gì.
thế. Hắn dùng lý trí thông thường của một kẻ phàm phu tục t.ử để kìm nén khát khao mãnh liệt trong lòng . Đêm , trằn trọc thao thức, thức trắng đêm, đờ đẫn giàn hoa hồng rực rỡ ngoài hiên. Hắn bắt đầu hối hận. Ký ức của mãi dừng ở đêm , nhưng Vương phi của sẽ bao giờ nữa.
Hắn thẫn thờ một lúc lâu mới lên, điềm nhiên gọi tùy tùng hầu hạ. Hắn vờ như tình cờ hỏi về bộ quần áo cởi , hầu vội vàng bẩm báo: "Là thuộc hạ quần áo cho ngài. Những món đồ quý giá thuộc hạ cất riêng ở đây, còn quần áo thì thuộc hạ gom , vẫn kịp mang giặt."
Vừa , dâng khay đồ lên. Trên khay là những vật dụng quý giá Ninh vương cởi , như ngọc bội, lệnh bài các loại. Ninh vương liếc mắt : "Quần áo ?"
Tùy tùng đáp: "Để trong rổ trúc ạ, thuộc hạ định sáng mai mang cho các ma ma giặt giũ."
Ninh vương dứt khoát lệnh: "Lấy tới đây, mang y nguyên thứ tới đây, cả cái giỏ cũng mang tới."
Rất nhanh chóng, hầu mang cả rổ quần áo tới mặt Ninh vương. Hắn kiểm tra sơ qua một lượt bất ngờ lên tiếng: "Trong tay áo bổn vương đáng lẽ một chiếc khăn lụa, giờ ?"
Người hầu sững một thoáng: "Thuộc hạ thấy khăn tay nào ạ."
Ninh vương khẽ "Ồ" một tiếng, phẩy tay : "Được , ngươi lui xuống ." Tùy tùng lời, xoay bước cửa.
Khi bước đến ngưỡng cửa, chợt thấy giọng lạnh lùng của Ninh vương vang lên từ phía : "Chuyện bổn vương lục soát quần áo, tuyệt đối hé nửa lời với ai, cấm tiệt kẻ nhắc tới chuyện ." Tùy tùng tất nhiên tuân lệnh, cúi rạp lui ngoài.
Trong phòng giờ chỉ còn Ninh vương, dậy, săm soi từng vật dụng tùy cùng bộ áo bào. Mình mẩy thương, xiêm y áp sát tất nhiên thấm đẫm vết máu, thêm nữa vương vãi ít đất bùn và vết dơ nơi rừng thiêng nước độc. Hắn lật tung lên kiểm tra cẩn thận, quả nhiên phát hiện những dấu vết lạ thường. Thân là nam nhi yên bề gia thất, thừa hiểu những dấu vết mang ý nghĩa thế nào.
Hắn chằm chằm những dấu vết một lúc lâu, ngước mắt lên hướng về phía ô cửa sổ. Ngoài , ánh dương chói lọi, hoa lá đua nở khắp sân, một cảnh tượng quá đỗi đỗi đỗi quen thuộc. lạ , ngay lúc , thấy thế giới ngoài dường như đổi , trở nên rạng rỡ và ấm áp hơn. Hắn tin chắc, nếu nàng chẳng ưng thuận, thì chẳng ai thể cưỡng ép nàng chuyện đó. Vậy nên, nàng bằng lòng.
Vương Tam của , nàng sẵn sàng trở về ?
Thanh Cát cứ vờ như chuyện trong hang động từng xảy , nhởn nhơ như gì đáng bận tâm, lặng lẽ trở về tòa biệt viện xa cách ròng rã hai năm. Vãn Chiếu từ lâu túc trực chờ nàng ở đó, thậm chí ngay cả bé Tuyết Cầu cũng ngóng trông nàng ở cửa với vẻ mặt đầy mong đợi. Vừa chạm mặt Tuyết Cầu, Thanh Cát giấu nổi sự kinh ngạc. Khi còn nhỏ bé tí như một cục bông xíu xiu, mà lúc nàng , nó phổng phao bằng con ch.ó bự, và bây giờ, ôi chao, nó trở thành một quả cầu tuyết to đùng! Mặc dù Vãn Chiếu mách nước cho nàng, nhưng khi tận mắt chứng kiến, nàng vẫn khỏi ngỡ ngàng. Thảo nào húc đổ cả tường rào cơ đấy…
Nàng tròn mắt Tuyết Cầu, mà Tuyết Cầu cũng đang ríu rít mừng rỡ đón chờ nàng. Nàng mỉm dịu dàng, thăm dò khẽ gọi: "Tuyết Cầu..." Lời dứt, Tuyết Cầu nén nổi vui sướng nhào tới, xà vòng tay nàng. Thanh Cát ôm trọn chú ch.ó cưng lòng. Thân hình vạm vỡ, bộ lông trắng muốt êm ái, Thanh Cát mê mẩn vuốt ve bộ lông của nó, quyến luyến nỡ buông tay. Tuyết Cầu cũng sướng rơn, áp đầu vai Thanh Cát, kích động quẫy đạp tứ tung.
Vãn Chiếu thở dài ngao ngán: "Bình thường thì quấn quýt bên , giờ cô về thì nó mới lòi cái đuôi ruột thịt , hóa chỉ là kẻ hắt hủi thôi!"
Thanh Cát bật thành tiếng: "Công sinh bằng công dưỡng mà lị."
Vãn Chiếu: "..." Nàng nhịn khinh bỉ một phen.
Sau màn chào hỏi tình, Thanh Cát mới dứt khỏi Tuyết Cầu, sóng bước cùng Vãn Chiếu nhà. Nàng hào hứng chia sẻ về những câu chuyện thú vị trải qua trong suốt hai năm qua. Trong hai năm , thiên hạ Đại Thịnh xoay vần với bao biến cố thăng trầm. Phiêu Quy trỗi dậy, con đường tơ lụa giao thương ngày càng hưng thịnh, Phiên học viện mọc lên như nấm, còn Tứ đại gia tộc quyền lực đang dần rơi cảnh lụi tàn. Vũ Ninh giờ đây lột xác thành trung tâm trung chuyển sầm uất của thương nhân Đại Thịnh nối liền thương mại sang phương Tây, nhịp sống ngày một phồn vinh nhộn nhịp. Tuy nhiên, dường như phủ Ninh Vương vẫn chìm trong bầu khí tĩnh mịch, Ninh Vương vẫn giữ nguyên phong thái tĩnh lặng như thuở nào.
Vừa nhắc đến đây, Vãn Chiếu ngập ngừng Thanh Cát, do dự : "Điện hạ hai năm nay..."
Thanh Cát gạn hỏi: "Thế nào?"
Vãn Chiếu thở dài: "Thay đổi nhiều." Nàng chau mày, ngập ngừng tìm từ: "Ngài trầm tính hơn hẳn, nhưng thấy ngài quá mức trầm lặng, phần..." Nàng toan "Tịch mịch u buồn", nhưng lời sắp đến miệng nuốt trong, cảm thấy tiện toạc móng heo.
Thanh Cát bất giác nhớ chuyện trong hang động, giấu vẻ hổ thẹn, chột , liền lấp l.i.ế.m qua chuyện: "Cũng thôi, ngài cũng còn trẻ trung gì nữa."
Vãn Chiếu gật gù: "Cũng đúng..." Nàng ngập ngừng, Thanh Cát chăm chú, hỏi khẽ: "Tương lai... ngài và cô tính đây?"
Thanh Cát câu hỏi, càng thêm luống cuống. Chuyện trong hang động trời đất , dù thế nào cũng thể tiết lộ với ai, nàng càng chia sẻ với Vãn Chiếu. Nàng đành thở hắt , thở dài thườn thượt: "Để hẵng tính, giờ cũng chẳng nữa..."
Vãn Chiếu ánh mắt lảng tránh của nàng, đương nhiên hiểu rõ tâm tư. Nàng vốn dĩ lạnh lùng vô tình, nay bộc lộ chút vẻ thẹn thùng của con gái, rõ ràng là mềm lòng . Vãn Chiếu nhướng mày, nàng đầy dò xét.
Thanh Cát mải miết vuốt ve bộ lông mềm mại của Tuyết Cầu, trầm ngâm : "Năm ngoái, khi hồi cung yết kiến Thái tử, ngài từng đề cập ở kinh thành hầu hạ. Ta cũng khao khát một tương lai xán lạn, nhưng con đường phía sẽ , vẫn thể xác định ."
Vốn dĩ nàng định hình hướng , nay tình cờ gặp gỡ Ninh vương, để xảy cớ sự , tâm trí nàng càng thêm rối bời. Nàng thừa nhận, nàng thực sự rung động. ... dù cũng tìm cách gỡ gạc thể diện chứ! Hơn nữa, tương lai của nàng sẽ , đó mới là những rắc rối cản đường nàng.
Vãn Chiếu thở hắt : " là nan giải thật..." Suy cho cùng, một Vương phi của Ninh Vương thì tuyệt đối phép bước chân chốn quan trường, càng nắm giữ binh quyền trong tay.
Thanh Cát trầm ngâm: "Nên là, chuyện tạm gác , về chuyến , chỉ ở bên cạnh Tiểu thế t.ử nhiều hơn." Vừa nhớ những lời Tiểu thế t.ử ríu rít với xe ngựa, đáy lòng nàng bỗng dưng ngọt ngào lạ thường. Nàng thực sự nôn nóng lắm .