Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 122: Món Quà
Cập nhật lúc: 2026-08-17 23:59:29
Lượt xem: 402
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát: "Nay triều đình lập đại học, đài thọ chi phí ăn ở, khuyến khích bá tánh theo học ở Thái học, do đích triều đình cử giảng dạy. Nếu ai thực tài thì thể tham gia khoa cử, dấn con đường quan lộ, từ đó xoay chuyển vận mệnh. Có như , những nông dân chịu cảnh bóc lột đời qua đời khác mới thứ để hy vọng. Dù con đường muôn vàn gian truân, nhưng chỉ cần một lối thoát như thế, chỉ cần trao cho họ một tia sáng sinh cơ, họ sẽ bám víu lấy hy vọng mà sống."
Trong những năm sắp tới, triều đình chắc chắn sẽ tận lực nâng đỡ thường dân, khích lệ họ tham gia khoa cử, cất nhắc trọng dụng tài, đến lúc đó thể thu nạp họ Quốc t.ử giám, giao trọng trách cho họ trở về quê hương, cùng đảm nhận việc định mức lương thực, đôn đốc sửa chữa thủy lợi, kiểm kê hoàng sách.
Đối với con cháu các thế gia đại tộc, dĩ nhiên triều đình sẽ những đòn đ.á.n.h úp ngấm ngầm, tạo cho chúng bất cứ cơ hội nào để chen chân chốn quan trường, ép chúng suy yếu dần mòn, tiêu tan uy thế vốn của chúng.
Ninh Vương vẫn giữ thái độ im lặng, mảy may chen ngang, yên lặng lắng nàng giãi bày, ngắm vẻ mặt tự tin, ánh mắt rạng ngời của nàng khi thao thao bất tuyệt.
Mọi động tĩnh của nàng ở Cảo Cổn, tất nhiên thấu tỏ mười mươi, gần như là lòng trong bàn tay.
Hắn nàng xuất sắc, mưu tính trù đấy, trong những va chạm nảy lửa với nhà họ Thời và bọn cường hào ác bá địa phương, nàng đều khéo léo hóa giải êm xuôi. Đối mặt với ba phen bốn bận ẩu đả, ám sát, bản nàng chẳng những an tuyệt đối mà còn che chở chu cho các vị quan Quốc T.ử Giám và đám thuộc hạ theo cùng.
Triều đình vài đề bạt chuyện đo đạc ruộng đất của tứ đại thế gia đều quên nhắc tới tên nàng. Tình hình Cảo Cổn tuy rối ren nhất, nhưng nàng giải quyết thỏa nhất, thậm chí nhờ sự hiện diện của nàng mà đà phát triển của Hoàng giáo ở khu vực Cảo Cổn kìm hãm đáng kể.
Có thể , hai năm nay nàng như cá gặp nước, cuối cùng cũng cơ hội thi thố tài năng, thực hiện hoài bão, cứ theo đà , nàng ắt hẳn sẽ trở thành rường cột vững chắc của triều đình Đại Thịnh.
Ngay tại thời điểm , nàng ở vị trí .
Ninh Vương rũ mắt xuống, chầm chậm mơn trớn cây bút Tuyên Châu tay.
Không gian trong gian sảnh ngắm hoa bỗng chốc chìm tĩnh mịch.
Thanh Cát báo cáo xong những việc cần trình bày.
Nàng ngước Ninh Vương, lặng yên cất tiếng, kiên nhẫn chờ đợi động tĩnh phản hồi từ .
Sự tĩnh lặng lạ thường phần gượng gạo, Ninh Vương tất nhiên cũng nhận điều đó.
Đôi môi mỏng của khẽ mấp máy, cuối cùng cũng lên tiếng: "Những lời nàng hôm nay thật khiến hỏi nàng một điều."
Thanh Cát: "Xin điện hạ cứ hỏi."
Ninh Vương đăm đăm Thanh Cát, cố gắng dùng tông giọng thoải mái, ôn hòa nhất thể: "Trước quả thực đủ khoan dung, cảm thông cho cấp , nhiều chuyện xử lý thỏa đáng, đúng ?"
Thanh Cát , chút chần chừ: "Sao tự dưng điện hạ nhắc tới chuyện ?"
Ninh Vương đưa tay lên, nghiêng đầu, chống cằm, cứ thế đăm đăm Thanh Cát mặt.
Lúc , nàng là ám vệ trướng , là t.ử sĩ rèn giũa qua trăm ngàn trận mạc, là thanh gươm bén nhọn để sai bảo.
Khóa huấn luyện địa ngục của Thiên Ảnh Các từng nhát từng nhát búa đập vỡ bản tính con trong nàng, những quy củ nghiêm ngặt trói buộc nàng chặt chẽ, đè bẹp bản ngã tự nhiên vốn của nàng.
Giờ đây, dùng sự kiên nhẫn lớn nhất đời , để phá vỡ bức tường ngăn cách giữa chủ nhân và ám vệ giữa hai , thử cố gắng khơi gợi, giải phóng cảm xúc đang kìm hãm tận sâu thẳm trong trái tim nàng.
Nghĩ tới đây, khẽ rũ mắt.
Tất nhiên cũng hiểu, d.ụ.c tốc thì bất đạt, chỉ thể từ từ, chậm rãi, mưa dầm thấm lâu.
Thế là bóng dáng mảnh mai nhưng kiên cường mắt, khẽ giọng : "Hai năm nay, suy xét nhiều, tự nhận thấy bản nhiều điểm , giờ nàng trở về, ý kiến của nàng."
Thanh Cát ngờ thẳng vấn đề một cách thẳng thắn đến .
Điều khiến nàng khỏi bất ngờ, trở tay kịp.
ánh mắt của cứ thế nặng trĩu chiếu thẳng nàng, đang chờ đợi câu trả lời từ nàng.
Thế nên nàng suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng mở lời: "Những chuyện ngày , giờ thuộc hạ cũng còn bận tâm đến nữa. Lúc điện hạ là chủ nhân của thuộc hạ, những việc ngài , giờ ngẫm , cũng cái lý của điện hạ. Hai năm qua ở Cảo Cổn, thuộc hạ trải qua nhiều chuyện, để quản lý thủ hạ, đôi khi cũng khó tránh khỏi việc dùng luật nghiêm khắc, dẫu thì cũng quy củ đàng hoàng, Cảo Cổn là nơi bình thường, thời loạn dùng luật thép, nếu áp dụng những biện pháp mạnh tay, thể thu phục lòng ."
Ninh Vương rũ mắt, yên lặng lắng lời nàng .
Thanh Cát: "Những lúc thế thuộc hạ hồi tưởng về chuyện xưa cũ, cảm thấy cách cư xử của điện hạ cũng phần dễ hiểu, nếu ở một góc độ khác thì dường như thể cảm thông . Còn việc cho là thiếu khoan dung…"
Ninh Vương cất giọng trầm thấp: "Cứ sự thật , nàng sự thật."
Thanh Cát khẽ mím môi, rốt cuộc cũng thừa nhận: " là một chút."
Ninh Vương , khựng , bật .
Nhìn dáng vẻ của nàng lúc , bỗng nhớ tới tiểu thế t.ử hồi còn bé, thằng bé thích một chút, chỉ một chút xíu thôi, nên dùng ngón tay bé xíu diễn tả một cái "chút xíu" nhỏ như .
Hắn bắt đầu tưởng tượng cảnh nàng dùng ngón tay bé xíu để diễn tả.
Một hình nhỏ bé, quần áo rách rưới, nhưng mở to đôi mắt sáng long lanh, như tuyết gột rửa, cứ thế bướng bỉnh .
Rồi nàng dùng ngón tay nhỏ xíu diễn tả.
Điều khiến trong thâm tâm trào dâng vô vàn sự dịu dàng, sự dịu dàng gần như đong đầy trái tim .
Hắn bất giác vân vê đồ chặn giấy án thư, đè nén những cảm xúc đang chực trào dâng.
Một lát , mới lên tiếng: "Mấy năm nay A Chuẩn vẫn luôn ôm hận trong lòng với nàng ?"
Thanh Cát nhớ chuyện hôm đó, cũng rõ bao nhiêu về quá khứ của nàng, chỉ đành : " , A Chuẩn ôm hận với thuộc hạ đến tận xương tủy, từ thủ đoạn đẩy thuộc hạ chỗ c.h.ế.t, chẳng ngờ xém chút nữa liên lụy tới điện hạ."
Ninh Vương: "Ta , nàng cần tự trách."
Hắn mặt nghiêm túc: "Hiện tại tứ đại thế gia bước con đường cùng, Hoàng giáo nhân cơ hội loạn, cũng lợi dụng tình hình bất ở hoàng đô, chúng tụ tập một nhóm binh lực tiến về Vũ Ninh, mục đích chính là phá hoại việc giao thương ở Vũ Ninh."
Thanh Cát: "Vâng, thuộc hạ hiểu rõ, tiếp theo chúng gì?"
Ninh Vương: "Nàng mới trở về, trải qua chuyện như , hết cứ nghỉ ngơi một chút , còn việc đối phó với đám tôm tép nhãi nhép , bản vương tự cách."
Giọng điệu quả quyết sắc bén, Thanh Cát cũng đành đáp: "Vâng, thuộc hạ hiểu ."
Ai ngờ câu tiếp theo, Ninh Vương bỗng dưng chuyển hướng: "Còn chuyện A Chuẩn và Hạ Hầu Chỉ Lan...”
Hắn nàng, thở dài: "Ta trong lòng nàng vẫn còn vương vấn, nhưng mà, A Chuẩn căm ghét nàng đến tận xương tủy, nay xảy chuyện tày đình thế ."
Thanh Cát đáp lời: "Điện hạ, ngài cần bận tâm gì , kẻ đáng c.h.ế.t thì ắt c.h.ế.t."
Nếu như nàng vẫn còn lưu chút nhân từ với Hạ Hầu Chỉ Lan, thì nay chút tình mỏng manh tan biến thành mây khói.
Ai dè nàng dứt lời, Ninh Vương im lìm lên tiếng.
Thanh Cát nghi hoặc qua, thì bắt gặp trong đôi mắt thâm sâu của Ninh Vương ánh lên vẻ nghiêm nghị, dường như soi thấu tận tâm can nàng.
Nàng lặng lẽ , nhất thời cũng hiểu nổi ý đồ của .
Ninh Vương bất thình lình thu hồi ánh mắt, khẽ : "Chuyện , cứ để thuận theo tự nhiên ."
Thanh Cát: "Vâng..."
Ninh Vương đ.á.n.h trống lảng: "Phải , hai năm nay, nàng thường xuyên lui tới hoàng đô ?"
Thanh Cát: "Không ạ, ở Cảo Cổn công việc bận rộn quá, cũng chỉ ghé về đúng một dịp tết Trung Nguyên năm ngoái thôi."
Ninh Vương dường như chút ngạc nhiên: "Năm ngoái? Tết Trung Nguyên ?"
Thanh Cát: " ạ."
Ninh Vương: "Dạo đó cũng khéo ở hoàng đô."
Nét mặt Thanh Cát thoáng vẻ lạ lùng, ánh mắt nàng liếc ngang liếc dọc, giọng cũng phần ngập ngừng: "Lúc đó thuộc hạ theo chân các vị đại nhân Quốc T.ử Giám trở về hoàng đô, gánh vác nhiều công vụ vai, nên để ý hóa điện hạ cũng mặt ở đó."
Ninh Vương: "Chỉ là nghĩ bụng, thà thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, cứ giả ngốc giả điếc là xong, dẫu thì cũng sẵn cái cớ ."
Thanh Cát: "..."
Nàng cảm tưởng như tâm tư suy nghĩ của đều Ninh Vương thấu.
Nàng buông lời thanh minh yếu ớt: "Cũng hẳn là , ban đầu ngài ở đó, lúc thì thời gian gấp rút quá, nên đành thôi."
Thật nếu cố tình gặp thì cũng thôi, nhưng nàng quả thực phần lưỡng lự, nghĩ tới nghĩ lui đành ngậm ngùi bỏ qua.
Ninh Vương thấy nàng như , dịu dàng : "Chỉ là đùa chút thôi, ý trách cứ nàng . Thật hoàng đô, hoàng nhắc tới nàng, khen ngợi nàng hết lời."
Hắn ngừng một chút: "Cô vương xong, cũng cảm thấy nở mày nở mặt, vô cùng hãnh diện."
Thanh Cát xong, ngạc nhiên, lờ mờ cảm nhận sự che chở ẩn chứa trong lời của , cùng với sự gần gũi, thiết như nhà...
Nàng im lặng một lúc, cũng khẽ mỉm : "Điện hạ , thuộc hạ cũng thấy ấm lòng."
Ninh Vương nụ e ấp môi nàng: "Mấy năm nay, cảm giác nàng trưởng thành hơn nhiều, tính cách cũng vẻ đổi khác đôi chút?"
Hắn lựa lời: "Thoải mái và thong dong hơn chăng?"
Thanh Cát ngạc nhiên khi nhắc đến chuyện , ngẫm nghĩ một lát, nàng đáp: "Mấy năm qua thuộc hạ khắp các bộ lạc ở Tây Uyên, rảo bước nẻo đường ở Cảo Cổn, lẽ vì chứng kiến quá nhiều điều, thấu những nỗi thống khổ của nhân sinh, nên đ.â.m coi nhẹ nhiều chuyện."
Ninh Vương , nở nụ hiền hậu, : "Nàng hẳn là , thuở thiếu thời từng theo hoàng đặt chân đến nhiều vùng đất của Đại Thịnh."
Thanh Cát chút bất ngờ: "Điện hạ cũng từng đến Cảo Cổn ?"
Ninh Vương: "Ừm."
Trong mắt hiện lên ánh hoài niệm: "Ta còn từng kết giao với một vị công t.ử nhà họ Thời, khi chúng cùng đá cầu, dạo chơi, và còn hẹn ước một ngày nào đó sẽ hội ngộ ở hoàng đô."
Thanh Cát: "Rồi đó thì ?"
Ninh Vương thấy sự tò mò trong mắt Thanh Cát, đáp lời: "Tất nhiên là chẳng đến cả, về chúng đều trưởng thành, hiểu chuyện đời, ai cũng nỗi khổ tâm riêng, giờ mà gặp , e rằng tình nghĩa năm xưa phai nhạt, chỉ còn sự xã giao miễn cưỡng mà thôi."
Thanh Cát: "Điện hạ thấy hối tiếc ?"
Ninh Vương: "Cũng một chút, nhưng gì đáng bận tâm, chuyện chẳng đều trôi qua ?"
Thanh Cát: "Cũng đúng."
Ánh mắt Ninh Vương dán chặt Thanh Cát, đầy vẻ chăm chú: "Còn nàng thì , ở Cảo Cổn, nàng kết với bạn nào ?"
Thanh Cát , cũng thật thà chia sẻ: "Cũng quen vài bạn, đều là những ."
Ninh Vương: "Ồ? Kể thử xem?"
Thanh Cát bèn kể sơ qua vài câu chuyện.
Ninh Vương ngước mắt lên, ngắm Thanh Cát ở một cách gần kề, chăm chú lắng nàng nhắc đến những bạn của .
Khi Thanh Cát vô tình nhắc tới vị công t.ử nhà họ Thời , đôi mắt sâu thẳm của thoắt cái phủ lên một lớp sương lạnh lẽo.
vẫn điềm nhiên như hỏi : "Vị vẻ ái mộ nàng nhỉ?"
Thanh Cát , chút sững sờ.
Nàng lắc đầu: "Chuyện thì từng , điện hạ ở ? Sao ngài nghĩ thế?"
Bị nàng hỏi ngược một cách bất ngờ, ánh mắt Ninh Vương bèn lảng tránh sang hướng khác.
Hắn ho khẽ một tiếng: "Nghĩ tới chuyện các thiếu gia nhà họ Thời thường đào hoa, nên mới mạo hỏi bừa thế thôi."
Thanh Cát trực tiếp phủ nhận: "Hoàn chuyện đó, thuộc hạ và công t.ử nhà họ Thời quả thực quen , nhưng cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi. Thuộc hạ gánh trọng trách nặng nề, gì tâm trí nghĩ tới những chuyện ."
Ninh Vương , vẻ mặt khựng đôi chút, đó khóe môi dần dần cong lên thành một nụ .
Hắn tủm tỉm : "Nghe đồn phong tục tập quán ở Cảo Cổn khác hẳn với những nơi khác ở Đại Thịnh, nàng xa về, mang theo quà quê nào ?"
Câu hỏi của khiến Thanh Cát chợt nhận điều .
Nàng mang về nhiều quà quê, chia năm xẻ bảy cũng gần hết , nhưng quả thực chừa phần nào cho Ninh Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-122-mon-qua.html.]
lúc , Ninh Vương nàng chằm chằm, hỏi dồn: "Xem là mang theo thật nhỉ?"
Thanh Cát bất đắc dĩ, cũng áy náy, đành thú thật: "Là một vài món đồ điêu khắc đặc sản của địa phương, đồ trang trí, quạt giấy, còn cả son phấn cho phụ nữ nữa..."
Khi những lời , nàng cảm nhận ánh mắt của Ninh Vương đang quấn lấy nàng, bám riết buông, rõ ràng là quà.
Nàng càng thêm bất đắc dĩ, chút chột : "Điện hạ, quà đều đem chia hết ."
Ninh Vương nhướng mày: "Ồ? Vậy là phần của ?"
Thanh Cát: "..."
Ninh Vương: "Đường đường là vị chủ nhân cũ cất nhắc nàng, vì nàng mà sắp đặt chu chuyện, lo lắng ngày đêm cho nàng, mà nàng xa trở về, chẳng màng đoái hoài mang về cho một món đồ nào ?"
Thanh Cát thấy Ninh Vương cũng phần lý.
Ninh Vương tiếp: "Mấy năm trôi qua , chẳng lẽ nàng tiến bộ chút nào trong khoản đối nhân xử thế ? Của ít lòng nhiều, đáng lẽ tặng nhất thì nàng quên bẵng ?"
Những ngón tay của Thanh Cát khẽ đưa lên, chạm bên hông: "Điện hạ..."
Đôi mắt đen láy của Ninh Vương chớp lấy một cái chằm chằm nàng: "Hửm?"
Cuối cùng Thanh Cát cũng cất lời: "Điện hạ, cái miếng gỗ điêu khắc hồ lô tỏa hương cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, món đồ gì quý giá, chỉ là thuộc hạ tiện tay lựa mua từ một gánh hàng rong thôi..."
Ninh Vương thấy , lập tức chìa tay : "Đưa đây."
Thanh Cát gỡ miếng ngọc bội bên hông xuống, sang.
Ninh Vương vẫn dùng ánh mắt sâu thẳm nàng, bàn tay thon dài thanh tú mở , ngửa lòng bàn tay hướng lên .
Cái điệu bộ của , nếu nàng trao đồ cho , chắc chắn sẽ dễ dàng buông tha.
Thanh Cát đành mân mê miếng ngọc bội, thả tay , đặt miếng gỗ điêu khắc lòng bàn tay Ninh Vương.
Ninh Vương khẽ rũ mi, tay mân mê miếng ngọc bội, đưa lên ngang tầm mắt xem xét tỉ mỉ.
Hắn ngắm nghía một hồi đ.á.n.h giá: "Đây là loại gỗ hồ lô điêu khắc rỗng đặc trưng của vùng Cảo Cổn, họa tiết hoa sen chạm khắc khá tinh xảo, cũng mang ý nghĩa điềm lành."
Thanh Cát nhỏ giọng bổ sung: "Một cái chỉ mười lăm văn tiền, cực kỳ rẻ luôn."
Ninh Vương nhấc mắt lên, vẻ mặt nghiêm trang trách móc: "Sao nàng ăn kiểu đó, đây là quà quê, là quà quê thì mang ý nghĩa là món quà tặng, thể hiện phong tục tập quán của một vùng đất, nếu cứ chăm chăm so đo đắt rẻ, e là tục tĩu đấy."
Cái từ "tục tĩu" ở cuối câu buông nhẹ bẫng, âm điệu cuối câu còn cao lên, đầy vẻ lý trí.
Thanh Cát bỗng dưng buồn , nàng khẽ: "Nếu điện hạ chê, thì xin ngài hãy vui lòng nhận lấy."
Ninh Vương siết chặt miếng gỗ điêu khắc trong tay: "Được, nó là của ."
Thanh Cát thấy siết chặt những ngón tay thon dài, cứ như sợ ai cướp mất .
Cảnh khiến nàng nhớ đến tiểu thế tử.
Ai dè lúc Ninh Vương ngước lên nàng: "Nàng gặp Thừa Uẩn ?"
Giọng điệu lúc vô cùng tự nhiên, gần gũi, như một lẽ đương nhiên.
Thanh Cát khẽ mím môi: "Vâng."
Ninh Vương bật nhẹ: "Nó nghịch ngợm quá , còn gây tai họa tày đình như thế."
Thanh Cát: "Có nghịch ngợm chút xíu, nhưng mà lanh lợi lắm, còn khôi ngô tuấn tú nữa."
Ninh Vương: "Giống hệt hồi bé."
Thanh Cát nhất thời gì.
Lúc bé ... chắc nghịch ngợm đáng yêu như tiểu thế t.ử nhỉ?
Thế là nàng thuận miệng chuyển đề tài: "Ta cũng mang về cho tiểu thế t.ử ít đồ chơi, chỉ là thằng bé ưng thôi."
Ninh Vương: "Đã là đồ chơi thì con nít kiểu gì chẳng thích, nàng cứ đưa cho thằng bé là ."
Lời khiến Thanh Cát bớt lo lắng hơn đôi chút.
Ninh Vương bồi thêm một câu: " mà thằng bé giờ lớn , chắc cũng kén chọn hơn hồi xưa."
Thanh Cát: "..."
Nàng với vẻ bất lực, cảm giác như trêu chọc một phen.
Ninh Vương nắm bắt trọn vẹn nét oán trách mỏng manh trong ánh mắt nàng, khóe môi khẽ cong lên.
Nụ bao trùm lấy Thanh Cát, khiến nàng phần lúng túng.
Nàng khẽ giọng: "Thuộc hạ xin phép cáo lui."
Ninh Vương chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Được."
Thanh Cát dậy cáo từ, nhưng lúc bước khỏi phòng, nàng cứ cảm giác thiêu thiếu điều gì đó.
Ai ngờ đúng lúc , đằng chợt vang lên tiếng gọi của Ninh Vương: "Thanh Cát."
Thanh Cát khựng bước, ngoái đầu , ánh mắt xa xăm, gió lùa qua giàn tường vi, lay động những đóa hoa, rụng rơi lả tả xuống mặt đất.
Sau đó, nàng thấy một giọng trầm khàn vang lên từ phía : "Nàng...”
Thanh Cát ngoái đầu Ninh Vương: "Điện hạ."
Ninh Vương cụp mắt, im lặng một lát, khi ngước lên, ánh mắt trở nên thẳng thắn và rực lửa.
Ánh mắt quá đỗi nóng bỏng, khiến Thanh Cát gần như dám đối diện.
Ninh Vương thẳng nàng: "Thật hỏi, chiếc hộp lưu ly ngũ sắc tặng nàng, giờ vẫn còn nguyên vẹn chứ?"
Nghe câu , Thanh Cát chút bất ngờ, nàng cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ nhắc chuyện nữa.
Nàng đáp bằng giọng trầm và nghiêm túc: "Thuộc hạ luôn trân trọng gìn giữ, mang theo bên ."
Thanh Cát bước khỏi Ninh Vương phủ, trở về sân viện của .
Nàng lấy chiếc hộp lưu ly ngũ sắc , cứ thế mơn trớn vuốt ve, trong suốt hai năm qua, bao nhiêu nàng lấy nó ngắm nghía, và cũng bao nhiêu nàng tự hỏi bên trong đựng thứ gì.
Liệu nàng đủ can đảm để mở nó ?
Một khi mở , nàng sẽ thấy gì bên trong?
Nàng cảm thấy dường như thứ gì đó đang âm ỉ trong lòng, nhen nhóm, tìm cách vươn lên.
Mọi thứ như chực chờ bùng nổ, chỉ còn thiếu một lớp đất mỏng manh yếu ớt cuối cùng.
Nàng cất chiếc hộp lưu ly , mở một chiếc rương khác , bên trong chứa đầy các loại đồ chơi, nào là sáo đất, chùy hoa, trống con... đủ cả.
Tuy những món đồ cũng bán, nhưng phong tục ở Cảo Cổn khác biệt, hoa văn trang trí đó cũng mang nét độc đáo riêng, trông thú vị.
Tiểu thế t.ử giờ lớn phổng phao, bắt đầu học , thằng bé thích mấy thứ , thấy nó trẻ con quá?
Đang mải suy nghĩ thì Vãn Chiếu tìm tới, vẻ mặt nàng đầy muộn phiền, rõ ràng là đến hỏi han tin tức về Diệp Mẫn.
Thanh Cát cũng khá bất ngờ, nàng luôn đinh ninh Vãn Chiếu rõ chuyện của Diệp Mẫn.
Nàng khỏi thắc mắc: "Sao cô hỏi Vạn Chung nhà cô ?"
Vãn Chiếu khổ: "Huynh á? Miệng kín như bưng, mà hé răng với nửa lời!"
Thanh Cát ngẫm nghĩ một chút: "Ở Vũ Ninh , hiểu Diệp Mẫn nhất lẽ là Ninh Vương, ngoài thì là Vạn Chung. Cô tới hỏi thì cơ chứ."
Trên đường từ núi xuống, Thanh Cát chuyện nhiều với Diệp Mẫn, và cũng tỏ khá lạnh nhạt với nàng.
Đã mấy năm gặp, hai thậm chí còn chẳng buồn chào hỏi một câu.
Thật , nàng nhiều về Diệp Mẫn hơn lúc .
Diệp Mẫn xuất từ gia đình con nhà võ, cha từng giữ chức Tri châu phủ Tuyên Ninh. trong cuộc bạo loạn của phe phản nghịch Hoàng giáo, gây cuộc xung đột vũ trang quy mô lớn, cha may t.ử nạn trong lúc hòa giải, dũng hy sinh.
Sau đó, tham gia cuộc chiến chinh phạt phía Tây, thương, từ đó đ.â.m chán nản, rời bỏ hoàng đô, tìm đến Thiên Ảnh Các.
Đến bây giờ, Thanh Cát còn ngây thơ nữa, nàng lờ mờ nhận rằng, lý do một vị tướng trẻ tuổi đầy triển vọng như Diệp Mẫn chịu nắm giữ Thiên Ảnh Các chỉ vì khiếm khuyết cơ thể, mà còn vì diệt trừ tận gốc Hoàng giáo. Hay cách khác, mục tiêu của luôn là tên giáo chủ bí ẩn, kẻ luôn thoắt ẩn thoắt hiện phía Hoàng giáo.
Nàng cũng bắt đầu hồi tưởng Bạch Chi, Bạch Chi dĩ nhiên cũng dạng .
Nàng thậm chí còn nhớ kẻ phản bội ở Thiên Ảnh Các, cơn thịnh nộ của Ninh Vương ngày hôm đó, việc đổi ca trực giữa nàng và Bạch Chi, cùng với trận đòn một trăm roi mà nàng gánh chịu.
Còn cả Thôi cô cô mà Đàm Quý phi gài , và cả vị thái y cận nữa.
Nàng lờ mờ cảm giác những chuyện đều mối liên hệ ngầm với , nhưng trong đầu Thanh Cát lúc , những manh mối chỉ là những sợi chỉ rời rạc, thể xâu chuỗi thành một bức tranh chỉnh.
Có lẽ là một đường thẳng, mà là một mớ bòng bong?
Vãn Chiếu vẻ thất vọng: "Cũng đúng... Cô giờ thì gì sợ nữa, thế t.ử điện hạ cũng lớn , ngài chống lưng, ai dám động tới cô."
Thanh Cát , khẽ thở dài: "Vãn Chiếu , cô và từng kề vai sát cánh sinh t.ử , tình như tỷ , cô cần . Chỗ dựa của bây giờ, nếu cần thiết, sẵn sàng đem để bảo vệ mạng sống cho cô."
Vãn Chiếu sững sờ, khóe mắt rưng rưng, nàng cảm động, pha chút áy náy: "Ta cũng cố ý nghĩ , chỉ là, trong lòng thấy khó chịu nên lời..."
Thanh Cát: "Ta hiểu ý cô mà, cô chỉ là đang buồn phiền trong lòng thôi."
Nàng gượng : "Những lời , chỉ là nhắc nhở cô cẩn thận."
Sắc mặt Vãn Chiếu biến đổi, bỗng dưng hiểu ẩn ý của Thanh Cát.
Ý nàng là bảo đề phòng Vạn Chung.
Ngay từ đầu Thanh Cát cảnh báo nàng cẩn thận với Vạn Chung, nhưng nàng tin, cứ ngỡ thể nắm thóp đàn ông .
giờ đây, khi nàng đang sống trong sợ hãi, Vạn Chung giữ bí mật một cách kín kẽ, chuyện Diệp Mẫn đột nhiên trở về, hề đả động lấy một lời.
Vãn Chiếu cảm thấy lạnh sống lưng, đờ đẫn ở đó, hồi lâu thốt nên lời.
Rồi đó cũng vội vàng rời .
Về phần Vạn Chung và Vãn Chiếu, Thanh Cát nghĩ nhiều, cũng chẳng dám nghĩ sâu.
Nếu đây chuyện còn mơ hồ, thì nay khi Diệp Mẫn bất ngờ , chí ít thái độ của Vạn Chung rõ mười mươi, từ đầu chí cuối vẫn luôn là của Diệp Mẫn.
Hắn thật lòng với Vãn Chiếu, nhưng Vãn Chiếu, còn một Diệp Mẫn, một vị Diệp các chủ mà tuyệt đối trung thành.
Với vị thế hiện tại của bản , cùng chút nắm thóp Ninh Vương, nàng thể đảm bảo an tính mạng cho Vãn Chiếu, hứa hẹn cho nàng một cuộc sống bình yên quãng đời còn , nhưng chuyện liên quan đến tình cảm nam nữ, thì nàng đành lực bất tòng tâm.
Nàng suy tư một hồi, thu xếp đồ đạc .
Sắp xếp xong, dọn dẹp qua loa, nàng liền chuẩn sang Ninh Vương phủ thăm tiểu thế tử.
Lần hẹn sẽ tới tìm thằng bé, ngờ khi về nhiều việc chậm trễ.
Chẳng thằng bé giận dỗi nhỉ?
Tưởng tượng đến bộ dạng hậm hực của tiểu thế tử, Thanh Cát càng thêm phần háo hức.