Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 123: Hẹn Gặp Đêm Hoa Triêu

Cập nhật lúc: 2026-08-17 23:59:30
Lượt xem: 462

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong gian thư phòng ở tầng hai với khung cửa sổ mở hé, từng cơn gió thoảng qua mơn trớn tán lá đa râm ran tiếng xào xạc.

Tiểu thế t.ử bên cửa sổ, cúi gằm mặt xuống trang sách.

Những ngón tay mũm mĩm khẽ lật từng trang, nén nổi tiếng thở dài thườn thượt.

Thằng bé nhớ tới Thanh Cát.

Vừa về tới phủ, nó lục tung ngóc ngách, lôi hết đống đồ chơi yêu thích , cả những bảo bối hoàng tổ phụ ban thưởng cũng bày la liệt, chỉ cốt để khoe với nàng.

Vậy mà nàng thất hứa, chẳng thèm tới chơi với nó!

Đồ dối!

Tiểu thế t.ử tủi vô cùng.

Nó lật sách sột soạt, trong lòng nghiến răng nghiến lợi, thề sẽ bao giờ tin nàng nữa, giờ nàng vác mặt tới nó cũng lơ.

về hoàng đô, mách lẻo với hoàng tổ phụ, bắt phạt nàng mới !

Nghĩ tới đây, vành mắt thằng bé hoe đỏ, ngấn lệ rưng rưng, thầm nghĩ bắt nàng chép phạt một trăm !

lúc đó, một cơn gió ùa , thổi tung những trang sách án thư, tạo tiếng động xào xạc.

Tiểu thế t.ử giơ bàn tay nhỏ bé lên, lật trang sách đang dở.

Ngờ cơn gió khác thổi tung cuốn sách lên nữa.

Tiểu thế tử: !!!

Đến cả gió cũng ức h.i.ế.p bổn thế t.ử ư!!

Nó phồng má ngoảnh đầu , nhưng thấy cảnh tượng mắt, nó bỗng hình.

thấy Thanh Cát.

Nàng đang ung dung đậu cành cây ngô đồng, tay phe phẩy một chiếc quạt to tướng.

Nó ngây nàng, còn nàng thì trưng vẻ mặt ngây thơ vô tội.

chiếc quạt, một chiếc quạt siêu to khổng lồ.

Nó chỉ thẳng chiếc quạt, nước mắt lưng tròng, ấm ức : "Ngươi, ngươi cố tình quạt gió!"

Thanh Cát nở nụ tươi rói: "Ừ, cố tình đấy."

Tiểu thế t.ử tức xì khói, nó đưa tay quệt nước mắt: "Ta mách...”

Thanh Cát: "Ngươi tố cáo lên ngự tiền ?"

Tiểu thế tử: "Đâu thèm, sẽ mách phụ vương, để phụ vương đ.á.n.h đòn ngươi!"

Thanh Cát: "..."

Nàng bật : "Đừng giận mà, chỉ tới trễ chút xíu thôi, cố ý."

Tiểu thế t.ử bĩu môi, lườm nàng với vẻ mặt phụng phịu: "Đồ lừa gạt!"

Thanh Cát tít mắt ghé sát : "Vậy nhận với ngươi ?"

Tiểu thế t.ử chút xao lòng, nghiêng đầu nàng, vẻ mặt dò xét: "Ngươi định nhận thế nào?"

Thanh Cát thu nụ , nghiêm túc : "Dẫn ngươi bay bay."

Tiểu thế t.ử ngẩn : "Bay bay?"

Thanh Cát vươn tay : "Lại đây."

Tiểu thế t.ử ước lượng cách từ cửa sổ đến cây ngô đồng, với lớn thì chắc chỉ một bước chân, nhưng với cái hình chân ngắn ngủn của nó thì…

Nó tỏ vẻ ngần ngại: "Ta qua ... Nhỡ ngã thì ?"

Thanh Cát vẫn kiên trì, dang hai tay về phía nó: "Ngươi nhảy qua đây, sẽ đỡ ngươi."

Nàng nghiêng đầu, dịu dàng nó: "Tin ?"

Gương mặt bầu bĩnh của tiểu thế t.ử dần ửng hồng, nó hất cằm kiêu hãnh: "Có gì mà tin, xem bổn thế t.ử nhảy cho mà xem!"

Nói xong, nó trèo lên ghế, leo lên bệ cửa sổ.

Thanh Cát cái hình nhỏ xíu hì hục lấy đà, đôi chân ngắn cũn ngừng rướn lên.

Cuối cùng nó cũng leo lên .

Nàng bật rạng rỡ.

Tiểu thế t.ử cuối cùng cũng yên vị bệ cửa sổ, nó vẻ mặt tươi của Thanh Cát: "Nhớ đỡ bổn thế t.ử đấy nhé..."

Dứt lời, nó nhắm chặt mắt, lao về phía .

Khoảnh khắc tung lên trung, trái tim tiểu thế t.ử thót , nhưng nhanh đó, nó cảm nhận một vòng tay êm ái, mạnh mẽ ôm trọn lấy , tựa như đang rơi một đám mây bồng bềnh.

Mềm mại, thoải mái, tỏa hương thơm ngát, thậm chí còn mang đến một cảm giác thuộc khó tả.

Nó mở choàng mắt.

Ngay khoảnh khắc mở mắt , nó vô cùng kinh ngạc.

Bao quanh nó là muôn ngàn tán lá, những chú chim bay lượn, con đường mòn quen thuộc và cả cánh cổng sân viện, tất cả đều thu bé chân nó.

Nó đang lơ lửng trung!

Nó như hóa thành một chiếc lá úa, nương theo làn gió mà bay bổng, ngỡ biến thành chú chim nhỏ, tự do tự tại tung cánh giữa rừng cây.

Nó ngạc nhiên ngửa cổ lên, bắt gặp ánh mắt của Thanh Cát ngay phía .

Nàng đang mỉm , về phía .

tiểu thế t.ử cảm nhận trái tim như nhảy nổ tung!

Lần nàng cũng từng bế nó, nhưng chỉ là lao vút mặt đất, chứ giống như bây giờ!

Một cụm từ quen thuộc bật khỏi miệng, nó giấu sự phấn khích, ré lên thích thú: "Bay bay, bay bay!"

Nó múa may cuồng, hớn hở hét to: "Ta bay !"

Thanh Cát thấy vẻ mặt hào hứng của nó, trong lòng cũng dâng lên niềm vui khó tả.

Nàng ôm chặt lấy nó, : "Ta thích bay lượn, cứ như hóa thành chiếc lá, đám mây , ngươi kìa...”

Nàng chỉ tay về phía chân trời.

Tiểu thế t.ử tò mò ngước theo, vì đang ở cao nên cảnh vật bên đều đổi hình dạng, nó thậm chí còn thấy cổng thành Vũ Ninh, và cả những dãy núi nhấp nhô phía xa xa.

Nó xuýt xoa, thích đến mức thốt nên lời, chỉ hét lên đầy phấn khích: "Bay bay! Ta bay bay!"

Sau một hồi bay lượn thỏa thích, trái tim tiểu thế t.ử như tan chảy, chỉ ôm riết lấy Thanh Cát buông.

Thanh Cát đưa nó hạ cánh an xuống sân nhà .

Tiểu thế t.ử đặt chân xuống đất tò mò dò xét xung quanh: "Chỗ thế, bé xíu !"

Thanh Cát: "Đây là viện của , ở đây."

Tiểu thế t.ử ngạc nhiên: "Viện cũ kỹ thế , tu sửa cho đàng hoàng?"

Thanh Cát cố tình trêu chọc: "Điện hạ , nhà nghèo vách đất, ngài phận cao quý nên lui tới chốn bần hàn , để hạ quan tiễn ngài về vương phủ nhé?"

Tiểu thế t.ử , xị mặt ủ rũ: "Ngươi định đuổi !"

Thanh Cát: "Đùa ngươi thôi."

Nàng thừa nhận, nàng thích bộ dạng chu môi của thằng bé, nếu mà mọc thêm cái đuôi đằng , chắc chắn nó sẽ dựng ngược lên cho mà xem.

Tiểu thế t.ử hất cằm lên kiêu hãnh: "Hôm nay bổn thế t.ử đích vi hành tới chỗ ngươi, cũng xem như thị sát tình hình trong phủ, mau mời bổn thế t.ử ."

Thằng bé con mềm nhũn, cứ thích vẻ uy nghiêm, khiến Thanh Cát nhịn .

Nàng đáp: "Vâng, xin mời điện hạ giá lâm."

Tiểu thế t.ử như mở cờ trong bụng, nhảy cẫng lên bậc thềm.

Ai ngờ mới bước , một cục bông trắng muốt to bự chảng từ lao tới, nhắm thẳng hướng nó mà lao.

Tiểu thế t.ử tông thẳng ngực, nó giật kinh ngạc, một lúc mới nhận : "Hóa là ngươi, Đại Bạch Bạch!"

Nó sung sướng lao tới, ôm chầm lấy Tuyết Cầu: "Ta cứ tưởng ngươi lạc cơ, ở đây!"

Nó ôm chặt Tuyết Cầu, khoe khoang: "Nhìn xem, đây là Đại Bạch Bạch do nuôi đấy!"

Thanh Cát thấy thế, bảo: "Điện hạ, đây là con ch.ó do hạ quan nuôi."

Tiểu thế t.ử Thanh Cát , lập tức lắc đầu xua tay: "Không đúng, con ch.ó là của nuôi, ngày nào cũng cho nó ăn xương mà!"

Nghe thấy chữ "xương", Tuyết Cầu lanh lợi ve vẩy cái đuôi xù, khuôn mặt lộ vẻ thèm thuồng.

Thanh Cát phản bác nữa, chỉ giơ tay lên, ngoắc ngoắc ngón tay.

Tuyết Cầu thấy thế, lập tức lao tới chỗ Thanh Cát, còn cọ cọ cái đầu xù bông chân nàng, tỏ vẻ vô cùng thiết, vô cùng quấn quýt.

Tiểu thế t.ử ngớ .

Đại Bạch Bạch thế mà bám Thanh Cát đến !

Nhìn cảnh tượng , trong lòng nó chua xót khó tả.

Chẳng là ghen tị với Đại Bạch Bạch ghen tị với Thanh Cát nữa.

Nó mở to đôi mắt, dè dặt gọi: "Đại Bạch Bạch, Đại Bạch Bạch? Lại đây nào."

Tuyết Cầu chớp chớp mắt tiểu thế tử, lén lút liếc sang Thanh Cát.

Thanh Cát gì, Tuyết Cầu đành rũ đầu xuống, vẻ dám mon men gần.

Đôi mắt trong veo của tiểu thế t.ử bỗng nhuốm màu buồn bã, tổn thương, hụt hẫng và cả sự ngỡ ngàng.

Thanh Cát bộ dạng tủi của thằng bé, bèn lên tiếng: "Hôm nay điện hạ là khách quý, hạ quan sẽ để Tuyết Cầu hầu hạ ngài, cũng coi như tròn bổn phận tiếp đãi khách."

Tiểu thế tử: "Tuyết Cầu?"

Nó nghiêng đầu tò mò Tuyết Cầu.

Thanh Cát: "Ừ, Tuyết Cầu."

Tiểu thế t.ử trầm ngâm: "Cái tên cũng hợp đấy, trắng như tuyết, tròn như quả cầu."

Thanh Cát lệnh cho Tuyết Cầu: "Ra chơi với ngài , đưa ngài phòng."

Tuyết Cầu ngoan ngoãn vẫy đuôi, ton ton chạy tới bên cạnh tiểu thế tử, sủa gâu gâu mấy tiếng, chạy về phía bậc thềm, chạy đầu thằng bé.

Ý đồ quá rõ ràng, là dẫn đường cho nó nhà.

Tiểu thế t.ử thấy vẻ lanh lợi của chú chó, bèn bật thích thú, nhảy chân sáo đuổi theo: "Đại Bạch Bạch, đợi bổn thế t.ử với!"

 

Trong phủ vẫn yên bình như thường lệ, thế nhưng ngoài thành Vũ Ninh, khí nhuốm màu căng thẳng, tưởng chừng như sắp nổ chiến tranh. Chỉ trong vòng hai ngày nay, quân đội phòng thủ Vũ Ninh nhận lệnh xuất phát, bộ tinh nhuệ thị vệ của vương phủ cũng rời khỏi thành.

Ninh Vương triệu tập vài thuộc hạ tín để bàn bạc kế hoạch tác chiến, trong đó nhắc đến Thanh Cát: "Hình như Thanh đại nhân cũng cuốn chuyện ?"

Rõ ràng hiện tại A Chuẩn và Hạ Hầu Chỉ Lan đều dính líu tới Hoàng giáo, cả đám nhà họ Thời cũng đang ôm mối hận với Thanh Cát, trừ khử nàng cho rảnh nợ. Các thủ hạ tín dĩ nhiên cho rằng, lẽ nên để Thanh Cát tham gia chuyện .

Nghe , ánh mắt Ninh Vương lướt nhẹ qua Diệp Mẫn.

Diệp Mẫn cụp mắt, đưa bình luận gì.

Ninh Vương cất giọng: "Không cần thiết, Thanh đại nhân mới đặt chân về Vũ Ninh, Hoàng giáo truy sát, cần phiền nàng thêm nữa, cứ để nàng nghỉ ngơi vài hôm."

Nghe lời , các thuộc hạ tín ít nhiều cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng ngầm hiểu ý tứ sâu xa.

Thanh Cát tuy xuất từ Thiên Ảnh Các, nhưng với tình hình hiện tại, nàng lẽ sắp rời khỏi đó. Rõ ràng Ninh Vương gạt nàng rìa, ít nhiều cũng sự đề phòng.

Sau khi bàn bạc xong xuôi, cáo lui, Ninh Vương tay vân vê cây bút, suy ngẫm một lát gọi Ôn Chính Khanh tới, dò hỏi tình hình gia đình khi vắng nhà, đương nhiên quên hỏi thăm tiểu thế tử.

Ôn Chính Khanh vội vàng báo cáo chuyện, đặc biệt nhấn mạnh đến sự kiện Thanh Cát tìm thấy tiểu thế tử.

Ninh Vương chắp tay lưng, vẻ mặt điềm đạm: "Ồ? Là Thanh đại nhân tìm thấy ? Nàng rời khỏi Vũ Ninh hai năm , mới tìm thấy thằng bé nhanh thế ư?"

Sắc mặt Ôn Chính Khanh khựng , trong lòng cũng dấy lên nghi hoặc, hóa Ninh Vương chuyện ?

Ông bèn giải thích: "Nếu về mức độ am hiểu địa hình, tất nhiên các ám vệ và thị vệ trong vương phủ rành rẽ hơn, nhưng Thanh đại nhân vốn dĩ là thông minh, nhạy bén."

Ninh Vương lặng lẽ lắng , gật gù vẻ hiểu chuyện.

Sau đó mới hỏi tiếp: "Hôm nay Thừa Uẩn ở trong phủ ngoan ngoãn ?"

Sáng nay gặp thằng nhóc, trông vẻ hoạt bát lanh lợi, nhưng ánh mắt phần hụt hẫng, dường như đang ngóng trông điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-123-hen-gap-dem-hoa-trieu.html.]

Hắn thừa hiểu thằng bé, và cũng vui vẻ viễn cảnh , nên hôm nay quyết định việc ở Thiên Ảnh Các, tránh phiền hai con nàng.

Nhắc tới chuyện , Ôn Chính Khanh càng thêm bó tay.

ông đành thành thực báo cáo: "Điện hạ ngài cũng tính tình thế t.ử điện hạ đấy, thằng bé quậy tung trời lên , nên hôm nay Thanh đại nhân gặp mặt, dắt thế t.ử ngoài hóng gió, giải sầu."

Nghe , sắc mặt Ninh Vương biến đổi, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: "Đưa ?"

Ôn Chính Khanh vội vàng xoa dịu: "Chắc chắn là dám xa ạ, chỉ quanh quẩn ở sân viện của Thanh đại nhân đối diện thôi, xung quanh đây đều thị vệ tuần tra, tuyệt đối an ."

Ninh Vương nghiêm giọng: "Nếu thì cũng gì đáng ngại, nhưng thế t.ử vốn bản tính nghịch ngợm, Thanh đại nhân xa vắng hai năm, rành tính nết thằng bé, nhỡ gây phiền phức cho Thanh đại nhân thì ."

Ôn Chính Khanh vội tiếp lời: "Thuộc hạ sẽ đích đón ngài về ngay."

Ninh Vương gật đầu: "Được, ."

Ôn Chính Khanh lập tức vội vã rời , nào ngờ chân bước qua ngạch cửa, Ninh Vương gọi giật : "Khoan ...”

Ôn Chính Khanh: "Điện hạ?"

Ninh Vương vẻ đăm chiêu suy nghĩ: "Hay là đích xem ."

Ôn Chính Khanh ngơ ngác.

Ninh Vương tiếp lời: "Đứa nhỏ quậy phá quá, giờ mà thả nó ngoài, ông chắc kiểm soát ."

Ôn Chính Khanh vội vàng đáp: "Chuyện thì đúng thật."

Đợi Ôn Chính Khanh lui , Ninh Vương vội vàng chỉnh dung nhan, khoác lên một bộ trường bào mới toanh.

mặc xong thấy mới quá, e rằng sẽ cho là cố ý, thế là lôi một bộ quần áo cũ kỹ từ năm ngoái.

Ăn mặc chỉnh tề, ngắm nghía trong gương đồng một chốc, mới ung dung bước khỏi phủ.

Dọc đường , thị vệ thấy đều kính cẩn hành lễ, dĩ nhiên chẳng ai dám tò mò hỏi han nửa lời.

Hắn vốn thuộc lòng đường nước bước đến viện của Thanh Cát, chỉ cần qua cửa phụ cạnh tháp Thiên Ảnh Các, rẽ chục trượng là tới.

Ra khỏi con hẻm là một khu phố sầm uất, khi Ninh Vương ngang qua, liếc về phía xa.

Những lá cờ xuân tết bằng lụa treo lủng lẳng các cửa tiệm phấp phới trong gió, bên cạnh là những gánh hàng rong đủ loại, từ rau rừng tươi roi rói của mùa xuân đến các món ăn vặt nóng hổi bốc khói nghi ngút.

Ký ức của bỗng chốc ùa về thời gian lâu đây.

Cái ngày mà mới rước vương phi về dinh, màng để tâm đến nàng nhiều, và Diệp Mẫn đang bận bàn chuyện cơ mật, thì Thanh Cát - lâu thấy tăm - bỗng xuất hiện. Nàng thi triển khinh công tuyệt đỉnh, nhẹ nhàng đáp xuống mặt tựa như một chiếc lá vàng rơi mùa thu.

Lúc đó, chẳng hề mảy may để tâm đến sự tồn tại nhạt nhòa của nàng.

Sau đó, khi dạo phố, vô tình thấy vương phi từ đằng xa. Nàng lạc mất hầu, đang tò mò ngang ngó dọc ngắm nghía khắp nơi.

Bỗng dưng nảy sinh sự tò mò, lúc đó nàng đang nghĩ gì? Đang nghĩ về hoa Đỗ Trọng Vương, đang mưu tính cách qua mặt vị thượng cấp là ?

Ninh Vương chìm đắm trong hồi ức, rảo bước đến một con phố bên cạnh, lướt các món ăn vặt đa dạng, quả là vô cùng phong phú, mà phát thèm.

Hắn tùy tiện chọn bảy tám món, nào là mứt trái cây tẩm gia vị, thịt thỏ, thịt chim cút nướng, thịt sấy khô... bảo bán gói ghém cẩn thận hộp đựng thức ăn.

Nhìn những món ăn vặt hấp dẫn , nhớ đến thời gian nàng mang thai.

Lúc mang thai, nàng thèm thuồng đủ thứ, nhưng ngự y cấm kỵ cho ăn bừa bãi. Hắn đành dỗ dành nàng, hứa hẹn sinh xong sẽ cho nàng thỏa cơn thèm. Nàng tuy tủi nhưng cũng đành ngoan ngoãn lời.

Hắn hứa thì hứa thế thôi, chứ trong lòng cũng chẳng bận tâm mấy, nghĩ bụng đẻ xong ăn cũng , thứ gì cao lương mỹ vị, lúc nào ăn chẳng .

sinh xong kiêng cữ ở cữ, hết cữ thì bù đầu việc duyệt binh, bận bịu đưa nàng về thăm nhà ngoại, thành lời hứa năm xưa vẫn một thực hiện.

Trái tim như ai đó cấu xé, nhói đau khôn tả.

Lúc , bán hàng mới khúm núm cất tiếng: "Lang quân, gói xong ạ?"

Ninh Vương sực tỉnh cơn mộng, tiện tay lấy một nén bạc vụn đưa cho bán hàng: "Của ngươi đây."

Người bán định thối tiền thừa, liền xua tay từ chối, bảo bán xếp gọn hộp thức ăn, địa chỉ, bảo bán tìm rảnh rỗi giao đến tận nơi. Người bán hàng dĩ nhiên liên miệng .

Khi đến cổng viện nhà Thanh Cát, thấy cánh cửa nhỏ hé mở, từ bên trong vọng tiếng đùa rộn rã.

Tiếng lảnh lót, vui tươi ai khác chính là của tiểu thế tử.

Ninh Vương tiếng , cũng khỏi bất ngờ.

Tiểu thế t.ử từ nhỏ vẻ ông cụ non, bao giờ thấy thằng bé một cách vô tư, sảng khoái, chút rụt rè như .

Hắn tựa khung cửa, môi nở nụ , lặng lẽ lắng , tiếng trẻ thơ đùa, tiếng ch.ó sủa gâu gâu, và thi thoảng là giọng nhẹ nhàng của nàng.

Thời thanh xuân từng dọc ngang trời đất, vung kiếm chỉ huy muôn quân, cưỡi ngựa đạp nát giang sơn, nay khoác lên bộ thanh y, cúi đầu cánh cổng mộc mạc , lắng những thanh âm hoan hỉ vọng từ bên trong, cảm thấy đây mới chính là cảnh giới tuyệt mỹ nhất của nhân gian.

Thanh Cát tiếng giòn giã của tiểu thế tử, thầm nghĩ thằng bé bình thường cứ dáng ông cụ non, vẻ uy nghiêm chững chạc, nhưng suy cho cùng, bản chất vẫn chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.

Nàng mỉm , bước tới gian phòng bên, rửa sạch mấy quả mơ, quả mận xanh bày đĩa sứ, bưng cho tiểu thế t.ử thưởng thức.

Tiểu thế t.ử thấy quả mơ vàng ruộm, tỏ vẻ thích thú: "Quả chua ?"

Thanh Cát: "Ta thấy chua , ngươi nếm thử xem."

Tiểu thế t.ử rụt rè nhón một quả mơ, c.ắ.n thử một miếng: "Ngọt phết, bổn thế t.ử từng ăn quả bao giờ!"

Thanh Cát: "Đây là những trái cây đang mùa, hết mùa là , năm ngoái điện hạ còn nhỏ, chắc nếm thử, còn năm nay..."

Tiểu thế t.ử tò mò: "Năm nay thì ?"

Thanh Cát: "Đào dưỡng , mơ hại , gốc cây mận chôn xác , ăn nhiều mấy thứ ."

Tiểu thế tử: "Thế thôi ..."

Nó ăn xong một quả mơ, ăn thêm nữa, lau tay, chơi đùa với Tuyết Cầu, tò mò ngó khắp phòng Thanh Cát.

Đang ngó, nó bỗng nhớ điều gì đó, chống cằm, thắc mắc: "Ngươi ăn nhiều mơ, thật là lo ăn đau bụng, đúng ?"

Thanh Cát mỉm : " thế."

Tiểu thế t.ử nghiêng đầu, dò xét: "Ngươi sợ ăn khỏe, phụ vương trách phạt, là thật sự quan tâm ?

Thanh Cát đáp: "Ngươi nghĩ ?"

Tiểu thế t.ử , thất vọng hừ một tiếng: "Ngươi lời ngon ngọt dỗ dành ?"

Thanh Cát: "Ngươi còn nhỏ mà thừa những lời ngon ngọt chỉ là dối gạt, cứ khăng khăng gì?"

Tiểu thế t.ử vui, bĩu môi: "Hóa ngươi với , là lừa phỉnh thôi! Đâu thật lòng!"

Thanh Cát: "Ta với ngươi ? Ta với ngươi ?"

Tiểu thế t.ử , tức đến giậm chân, la oai oái: "Ngươi bắt nạt bổn thế tử!"

Thanh Cát bật .

lúc đó Tuyết Cầu chạy tới, cọ cọ chân tiểu thế tử, nhưng tiếc là tiểu thế t.ử đang hậm hực, ai cũng thấy chướng mắt.

Tuyết Cầu, bỗng nhớ điều gì, mở to mắt, dò xét Thanh Cát, đột nhiên hỏi: "Ngươi từng dẫn Tuyết Cầu bay bay ?"

Thanh Cát: "Hả?"

Tại nàng dẫn Tuyết Cầu bay bay chứ?

tiểu thế t.ử cứ nàng chằm chằm, khăng khăng đòi một câu trả lời: "Có ?"

Thanh Cát: "Chắc là ..."

Lúc đường từng cõng nó, chắc tính là bay bay nhỉ...

Tiểu thế t.ử , lập tức chuyển buồn vui: "Vậy ngươi nhớ kỹ đấy, dẫn ai bay bay hết, chỉ dẫn bổn thế t.ử thôi!"

Thanh Cát , chút ngạc nhiên.

Nàng từ từ thu nụ , tiểu thế tử: "Tại ?"

Tiểu thế t.ử đỏ mặt, ngoài cửa sổ, phồng má, lầm bầm: "Nhỡ ngươi dẫn Đại Bạch Bạch bay, nó cứ bám lấy ngươi, thèm chơi với nữa!"

Thanh Cát: "Ồ..."

Nàng bật , kéo dài giọng điệu đầy ẩn ý.

Tiểu thế t.ử , mặt càng đỏ bừng, tai nóng ran, chẳng hiểu thấy chua xót và ấm ức.

Nó cúi gằm mặt: "Ta cũng chỉ thôi, bắt ép ngươi theo, tùy ngươi đấy!"

Nói xong, nó hậm hực lưng định bỏ .

Thanh Cát cất tiếng: "Được, đồng ý với ngươi."

Tiểu thế t.ử khựng .

Thanh Cát tươi: "Từ nay về chỉ dẫn Thế Thế bay bay, ngoài Thế Thế , tuyệt đối dẫn bất kỳ ai ch.ó bay bay nữa!"

Tiểu thế t.ử sững sờ, kiềm chế nở nụ rạng rỡ.

nó vẫn cố chấp: "Ta là Thế Thế!"

Thanh Cát: "Ừ, năm tuổi , còn là em bé nữa."

Tiểu thế t.ử tự hào ưỡn ngực: "Chuẩn!"

Nàng đứa nhỏ dễ thương bảo: "Giờ là bé bự ."

Tiểu thế t.ử lập tức hét lên "Oái...” một tiếng để phản đối!

Ninh Vương dè dặt đẩy cánh cửa khép hờ bước .

Vừa bước , đập mắt là hình ảnh tiểu thế t.ử đang vui vẻ chơi đùa với chú ch.ó to bự tên Tuyết Cầu. Nó vòng tay ôm Tuyết Cầu, một một ch.ó lăn lộn nền đất, vẻ như đang tranh giành chiếc chiêng đồng nhỏ xíu.

Thanh Cát bên cạnh cầm chiếc chiêng đồng nhỏ, lâu lâu gõ vài cái, còn cố tình đưa mặt trêu chọc hai đứa.

Lúc đang là tiết trời mùa xuân, hoa liễu bay lất phất, mây trôi hờ hững, những tia nắng dịu nhẹ, ấm áp rọi xuống sân nhỏ mộc mạc mà yên bình.

Hắn lặng ngắm cảnh tượng , trong lòng dấy lên cảm giác lâng lâng, ngỡ như đang chìm trong một giấc mơ, sợ rằng khi tỉnh giấc, thứ sẽ tan biến thành hư .

ngay khoảnh khắc đó, Thanh Cát bỗng ngước lên theo phản xạ, khóe môi vẫn còn đọng nụ mỉm.

Khi thấy , nụ môi nàng dần vụt tắt, đó là một cảm xúc phức tạp khó diễn tả.

Nàng đang mải mê chơi đùa cùng tiểu thế tử, đột nhiên xuất hiện.

Cảnh tượng trông vô cùng đầm ấm, quá đỗi êm đềm.

Khung cảnh khiến Thanh Cát bỗng cảm giác, đây giống như một gia đình bình thường, nơi phu quân xa bỗng chốc về.

Ninh Vương trao cho nàng một nụ ấm áp, hướng mắt về phía và ch.ó đang đùa giỡn.

Hắn ngập ngừng hỏi: "Hai đứa đang... đ.á.n.h ?"

Thanh Cát cảnh tượng hỗn độn mắt. Tiểu thế t.ử vẫn đang mải mê vật lộn với chú chó, chơi hăng say đến mức trời trăng là gì, còn giơ tay giật trụi lông chó. Chó dẫu hiền đến mấy cũng cáu, thế là nó dùng m.ô.n.g húc một phát, thằng bé ngã chỏng quèo.

Tiểu thế t.ử cay cú, bật dậy tiếp tục lao vật lộn với Tuyết Cầu.

Thanh Cát chút cạn lời, nàng lên một tiếng đáp: "Chắc là ."

Rồi nàng giải thích thêm: "Không hạ quan xúi chúng đ.á.n.h , là chúng cứ nằng nặc đòi đ.á.n.h đấy."

Khóe môi Ninh Vương khẽ cong lên tạo thành một đường cong vui vẻ: "Ừ, là chúng tự đ.á.n.h , trách nàng ."

Thanh Cát: "..."

Chẳng hiểu , , nàng nhớ tới đầu chạm mặt Ninh Vương. Khi đó nàng đang đ.á.n.h với hai con chó, rốt cuộc biến thành để con trai và ch.ó đ.á.n.h ...

Thanh Cát lén nháy mắt hiệu cho tiểu thế tử.

Tiểu thế t.ử bắt tín hiệu, nhưng chẳng hiểu gì cả, nó thở hổn hển gào lên: "Đại Bạch Bạch bắt nạt , ngươi giúp , ngươi cũng hùa theo ăn h.i.ế.p !"

Thanh Cát: "Điện hạ, ngài thế là oan uổng cho hạ quan quá, hạ quan bắt nạt ngài?"

Tiểu thế t.ử thì nghệch mặt .

Cảm thấy câu quá đỗi xa lạ, chẳng giống phong cách của nàng chút nào.

Thanh Cát nháy mắt hiệu tiếp: "Ban nãy hạ quan còn mời ngài ăn trái cây cơ mà?"

Tiểu thế t.ử bĩu môi hậm hực: "Chỉ cho bổn thế t.ử ăn một quả, phần còn ngươi ẵm trọn một !"

Thanh Cát: "!!"

Sao nó thế , thằng bé hết t.h.u.ố.c chữa !

Ninh Vương ngoài quan sát, trong mắt hiện lên tia thích thú: "Thanh đại nhân, nàng khiếu dỗ trẻ con phết nhỉ?"

Thanh Cát cảm giác như đang cố tình xem trò hề của , bèn c.ắ.n răng : " , khiếu dỗ dành."

Ninh Vương bật sảng khoái, tiếng trong trẻo, vui tươi.

Thanh Cát đỏ mặt tía tai, nhỏ giọng lầm bầm: "Có gì đáng chứ?"

Loading...