Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 125: Thuyền Hoa

Cập nhật lúc: 2026-08-18 06:31:12
Lượt xem: 436

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống sâu, tiếng gõ mõ cầm canh văng vẳng từ phương xa, nhịp điệu đều đặn, vọng từng hồi.

Thanh Cát, trải qua một trận nức nở, nay hứng chịu thêm trận "mưa sa bão táp" , cơ thể nàng giờ đây hệt như con cá cạn sức, mềm nhũn, bẹp bờ vai vững chãi của .

Sự giày vò về mặt cảm xúc còn khiến con kiệt quệ hơn cả những hao tổn về thể lực.

Ninh Vương dường như cũng nhuốm chút mệt mỏi, nhưng ẩn chứa sự thỏa mãn. Hắn áp khuôn mặt má nàng, khẽ khàng mơn trớn, thi thoảng đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên vành tai nàng.

Gió mơn man, những cánh hoa rơi lả tả, rải rác nền đất, vương cả mái tóc hai .

Một cánh hoa tinh nghịch đậu ngay sợi tóc tơ bên tai Thanh Cát.

Cảm thấy ngưa ngứa, Thanh Cát toan đưa tay gạt , thì đôi môi mỏng của Ninh Vương khẽ động, ngậm lấy cánh hoa miệng. Cảm giác tê rần chạy dọc cơ thể Thanh Cát.

Có điều, khi từ góc độ , nàng bỗng cảm thấy xa lạ, chuyện dường như quá đỗi kỳ diệu, một cảm giác khác lạ le lói trong lòng nàng.

Ninh Vương dường như cũng nhận điều đó, cụp đôi mắt đen tuyền xuống, nàng với vẻ dò xét.

Thanh Cát khẽ mấp máy môi, cố gắng cất giọng.

Sau một hồi triền miên, cả hai đều im lặng, nên việc nàng bất thình lình lên tiếng nguy cơ phá vỡ khoảnh khắc dịu êm, thấu hiểu .

Rốt cuộc, nàng cũng cất lời: “Ta chợt thấy... gì đó sai sai."

Ninh Vương cất giọng trầm ấm: " chỗ nào cơ?"

Giọng trầm thấp, dễ , nhưng ẩn chứa sự căng thẳng, kìm nén của một đàn ông đang cố kìm nén d.ụ.c vọng.

Nghe mà mát lòng mát , lâng lâng, dễ dàng lừa gạt, dụ dỗ.

Thanh Cát ngắm chiếc cằm góc cạnh của , thì thầm: “Ta thấy bối rối, là Tam Tam của , là Thanh Cát nữa."

Rõ ràng hạ quyết tâm về quá khứ, trái tim cũng chấp nhận, nhưng khi ôm lòng, cảm giác mang tội tày trời với chủ nhân bất chợt ập đến, khiến nàng cảm thấy điều gì đó đúng.

Hắn chỉ là phu quân của nàng vỏn vẹn một năm, nhưng là bề của nàng suốt bao năm ròng rã...

Lúc , Ninh Vương ép nàng lồng n.g.ự.c săn chắc, ôm chặt lấy nàng, đó dịu dàng hôn lên mái tóc nàng: "Tam Tam, Tam Tam."

Hắn khẽ lầm bầm, giọng trầm ấm, phần khàn.

Thanh Cát nhắm nghiền mắt , chìm đắm trong hương thơm quen thuộc, thanh mát , nàng bỗng chốc đưa trở quá khứ.

Quãng thời gian nàng vương phi.

Thanh Cát rúc lồng n.g.ự.c : "Chàng thích gọi như thế ?"

Ninh Vương đáp: "Sao cũng , nàng gọi nàng bằng gì?"

Thanh Cát mỉm : "Lúc ai thì gọi cũng , bình thường thì... vẫn Thanh Cát."

Ninh Vương cúi xuống, khom lưng, rúc mái tóc nàng, tham lam hít hà hương thơm quen thuộc: "Được, thế nào cũng chiều."

 

Lúc , tiếng gõ mõ của tuần đêm vọng , ông đang qua cầu, tuần tra dọc bờ hồ để xem xét những chiếc đèn hoa đăng kịp tắt.

Thanh Cát khẽ cựa quậy trong vòng tay Ninh Vương.

Ninh Vương lập tức hiểu ý, nới lỏng cánh tay đang ôm chặt lấy nàng, nhưng cũng chỉ là lỏng một chút.

Hắn vòng tay ôm lấy eo nàng, bàn tay mạnh mẽ, vẫn mang dáng dấp của một kẻ thích chi phối, kiểm soát.

Cứ như thể lo sợ nàng sẽ chạy mất.

Thanh Cát phần nào cảm nhận sự lo lắng , thực chất trong lòng vẫn thực sự yên tâm.

Tuy , nàng khéo léo gạt nỗi bất an , quyết định sẽ ở bên cạnh thì nàng tuyệt đối sẽ nuốt lời.

Ninh Vương dường như cũng lờ mờ nhận điều gì đó, buông eo nàng , chuyển sang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, dắt nàng cùng bước .

Cả hai cúi đầu bước , ai với ai một lời nào.

Đường phố vắng tanh, chỉ còn lác đác vài nhân viên quét dọn và quan chức đang dọn dẹp đống đèn lồng sót , đồng thời kiểm tra các nguy cơ tiềm ẩn.

Thỉnh thoảng vài gánh hàng rong rảo bước nhanh về nhà.

Cho đến khi qua đầu cầu, Ninh Vương bỗng lên tiếng: "Tối nay..."

Nghe thấy thế, Thanh Cát sang Ninh Vương: “Ta hiểu."

Ninh Vương cũng sang nàng.

Trong bóng đêm tĩnh lặng, ánh mắt hai giao .

Một lát , Thanh Cát mới cất lời: "Bên ngoài thành Vũ Ninh, đêm nay ắt hẳn sẽ biến động lớn."

Câu đột ngột của nàng khiến lặng .

Sau đó, siết c.h.ặ.t t.a.y nàng hơn, cất giọng khàn khàn: "Thanh Cát."

Chỉ với hai tiếng ngắn gọn, chẳng thêm lời nào, nhưng Thanh Cát hiểu thấu tâm tư của , rõ ràng cũng đoán sự tình.

Thực từ lúc về thành đến giờ, lúc nào cũng bận rộn lên kế hoạch tác chiến, rõ ràng đêm nay mới là thời khắc quyết định.

Thậm chí, đây còn là một đêm dài thức trắng.

Ninh Vương trầm ngâm: "Vậy thì nàng sẽ kề cận , sát cánh cùng chứ?"

Thanh Cát: "Vâng."

Nàng từng hỏi tiểu thế tử, con dám nhảy , sẽ đỡ con.

Tiểu thế t.ử nhắm mắt nhảy xuống, chẳng thắc mắc lý do.

Nay nàng cũng , nàng quyết định dấn bước, thì sẽ bận tâm lý do nữa.

Cứ phó mặc cho dẫn dắt, cùng vượt qua chông gai thử thách.

Bọn họ bước qua cây cầu rực rỡ muôn sắc hoa, tiến về phía bến tàu tĩnh lặng.

Lúc , màn đêm buông xuống sâu, ánh đèn cũng dần lụi tắt, ngay cả những chiếc đèn hoa sen rực rỡ trôi bồng bềnh mặt hồ cũng tàn lụi theo thời gian.

Những ngón tay thon dài của Ninh Vương khẽ mân mê ngón tay Thanh Cát, về một điểm mặt hồ, khẽ hỏi: "Nàng còn nhớ nơi ?"

Thanh Cát nương theo ánh mắt , đập mắt nàng là một chiếc thuyền hoa kiêu kỳ.

Làm nàng thể quên chiếc thuyền hoa chứ. Chính trong cái đêm , hai cùng ươm mầm gốc dâu tằm, cùng nhận bát cháo phúc lộc, dẫn nàng lên chiếc thuyền hoa , qua đêm cùng .

Chỉ là giờ đây, màn đêm tĩnh mịch bao trùm, mặt hồ Lệ Trạch quạnh hiu, chiếc thuyền hoa cũng trở nên lẻ loi, trôi nổi lững lờ mặt nước, ánh sáng duy nhất le lói phát từ chiếc đèn lồng bát giác pha lê treo ở mũi thuyền, khiến khung cảnh mặt hồ lúc nửa đêm càng thêm phần đìu hiu, lạnh lẽo.

Ninh Vương khẽ thì thầm: "Ta cất công chuẩn rượu ngon, thức ăn ngon, và cả một bầu trời pháo hoa rực rỡ dành cho nàng, mà giờ đây, khi đêm về khuya..."

Thanh Cát: "Rượu cũng nguội, thức ăn cũng nguội, pháo hoa cũng tàn ."

Ninh Vương mím môi, vẻ mặt chút bất lực: "Ừ."

Hắn sang nàng: "Cây đàn thất huyền Tuyết Ý vẫn còn nguyên vẹn, nhưng e rằng nàng chẳng còn tâm trí nào để ."

Thanh Cát nhớ về quá khứ: "Muốn chứ, gảy đàn cho ."

Ninh Vương cảm thấy, lúc nàng những lời , ánh mắt nàng cũng đang lạc miền ký ức.

Hắn cứ đó, đầu nàng, ngắm nghía nàng thật lâu, bỗng nhiên một cảm giác nhẹ nhõm như thể con thuyền nhỏ vượt qua muôn ngàn ngọn núi.

Cuối cùng, mỉm , đáp bằng một giọng khẽ khàng: "Được, sẽ gảy đàn cho nàng , nàng khúc gì, sẽ gảy khúc đó."

Giọng ấm áp của khiến Thanh Cát thỏa mãn vô cùng, đồng thời cũng khơi dậy lòng tham chiếm đoạt nơi nàng.

Nàng cố tình : "Gảy một đêm , cấm ngừng nghỉ."

Ninh Vương với ánh mắt tràn ngập sự chiều chuộng: "Gảy một đêm, hai đêm, đều hết."

Thanh Cát mỉm , rũ mắt xuống, ngắm mặt hồ gợn sóng lăn tăn mắt: "Giờ ... tâm trạng thế ."

Ninh Vương đan những ngón tay ngón tay nàng, thì thầm: "Ta bao giờ khó chịu chứ?"

Thanh Cát nhướng mày, vẻ nghi ngờ, định gì đó.

Ninh Vương thấu hiểu ý nghĩ của nàng, hướng mắt mặt hồ êm ả phía xa: "Mấy năm nay, g.i.ế.c c.h.ế.t con cũ của , để trở thành một con mới."

Thanh Cát ngẩn câu .

Rồi cổ họng nàng như nghẹn đắng .

Nàng của hiện tại, cũng chôn vùi con cũ, trở thành một nàng của bây giờ.

Ninh Vương chỉ tay về cây cầu xa xa: "Nàng xem cây cầu , cứ coi như là cầu Nại Hà , đêm nay chúng vượt qua nó , cứ xem như tái sinh mới."

Mắt Thanh Cát rưng rưng: "Được."

Ninh Vương nắm chặt lấy tay nàng: "Chúng lên thuyền xem nhé?"

Thanh Cát: "Ừ."

Vừa bước lên thuyền, Thanh Cát lập tức chú ý đến một chậu mẫu đơn toát lên vẻ lộng lẫy đặt cẩn thận ở hành lang, rèm tre thuyền cũng buông lơi duyên dáng, chiếc chiếu trắng muốt trải dài , bên là chiếc bàn nhỏ tinh tế, lò hương đặt bàn đang tỏa hương thơm dịu nhẹ.

Nàng , vô cùng kinh ngạc.

Cách trang hoàng quen thuộc đến lạ thường.

Ninh Vương chỉ khẽ hiệu, đám hầu thuyền hoa liền nhanh chóng lui tới, dọn một ấm bốc khói nghi ngút cùng vài món điểm tâm nhẹ, bày biện tinh tươm để Thanh Cát thưởng thức.

Thanh Cát nhón lấy một miếng bánh nhỏ nhâm nhi, trong khi Ninh Vương kề bên, ánh mắt đen sâu thẳm đăm đăm hướng về nàng, nét mặt hiện lên sự âu yếm dịu dàng nhưng chút e dè, dè dặt.

Thanh Cát lên tiếng hỏi: "Chàng ăn chút gì ?"

Ninh Vương khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn rời khỏi nàng: "Không, chỉ ngắm nàng ăn thôi."

Thanh Cát: "...Vâng."

Trong sâu thẳm, nàng ít nhiều cũng thấu cảm sự kìm nén của . Lúc đây, ngoài thành Vũ Ninh đang diễn một trận kịch chiến sinh tử, những thuộc hạ trung thành của đang xả chiến đấu, nên chẳng thể buông thả bản quá mức.

Nàng ngước bầu trời đêm thăm thẳm bên ngoài, sắc xanh tĩnh mịch bao trùm gian một cách yên bình quá đỗi.

Thế là nàng mở lời: "Vậy điện hạ gảy cho một khúc đàn nhé?"

Ninh Vương , lập tức đồng ý: "Được."

Ánh mắt dường như cố gắng lắm mới dứt khỏi nàng , từ từ chuyển hướng sang cây đàn thất huyền Tuyết Ý.

Hắn lặng lẽ ngắm cây đàn một hồi lâu, mới chậm rãi lên, vén vạt áo bước tới xuống, những ngón tay thon dài lướt nhẹ từng dây đàn thất huyền tinh tế.

Hắn khẽ rũ mi mắt, : "Năm xưa vì nàng mà gảy khúc 'Quan Tuyết', tuy lọt tai nàng, nhưng thú thật lúc đó vẫn đinh ninh nàng chính là nhị tiểu thư của gia tộc Hạ Hầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-125-thuyen-hoa.html.]

Khi nhắc đến những chuyện qua, gương mặt thấp thoáng nét buồn bã chua xót: "Ta cứ ngỡ đó là sự thanh tao nhã nhặn, nào ngờ với nàng khi là những chuỗi ngày lo âu nơm nớp, cho dù việc giờ đổi, nhưng quả thực khiến nàng chịu thiệt thòi ."

Thanh Cát bên chiếc bàn nhỏ, từ tốn thưởng thức món điểm tâm: "Sau đó thì ?"

Những ngón tay điêu luyện của Ninh Vương khẽ gảy từng dây đàn, tiếng đàn êm dịu, du dương vang lên, cúi đầu, khóe môi thoáng nụ nhạt: "Bao nhiêu ân tình nợ nàng năm xưa, sẽ đền đáp cho nàng thiếu một phân."

Thanh Cát nghiêng đầu, về phía .

Vầng trăng dần khuất rặng núi, ánh sáng mờ ảo tỏa từ chiếc đèn pha lê tám góc hắt lên khuôn mặt tuấn tú của , đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng, vô cảm của giờ đây long lanh những tia sóng dịu dàng.

Nàng khẽ mỉm , đáp lời: "Được."

Hơn hai mươi ba năm đầu đời, nàng sống trong cảnh bần hàn, khốn khổ, nếm trải bao nhiêu cay đắng ngọt bùi, đến giờ phút cũng coi như chút danh tiếng, địa vị.

Nay bằng lòng nâng niu, chiều chuộng, tình nguyện bù đắp những khổ đau mà nàng từng gánh chịu, trong lòng nàng trào dâng niềm cảm kích vô hạn.

Bất luận kết cục , chỉ cần thốt những lời , nàng cảm thấy an ủi phần nào .

Ngay lúc đó, tiếng đàn cất lên, Thanh Cát khẽ nghiêng đầu, tập trung tinh thần lắng , cảm giác âm thanh tiếng đàn mênh mang, thong dong, giai điệu trầm lắng, phiêu bồng, tưởng chừng như vạn tiếng gió thổi qua rặng thông hòa quyện , hệt như thứ âm thanh diệu kỳ của đấng bề ban tặng.

Trong khoảnh khắc, chuyện quá khứ dường như trôi dĩ vãng, muộn phiền cũng tan biến còn dấu vết, chỉ còn đọng sự bình yên và thanh thản tuyệt đối.

Khi khúc nhạc dứt, Ninh Vương khẽ nghiêng đầu, ngước đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm Thanh Cát: "Nàng thích ?"

Thanh Cát: “Ta cứ đinh ninh sẽ ép khúc 'Quan Tuyết' cơ."

Ninh Vương nén nổi nụ , ngón tay thon dài, uyển chuyển gảy nhẹ lên dây đàn, điềm đạm trả lời: "Sao khúc 'Quan Tuyết' chứ?"

Thanh Cát: "Hửm?"

Ninh Vương: "Số mệnh nàng khắc với tuyết, bao phen vướng ác mộng cũng vì tuyết mà , nếu như , thì việc gì chúng khúc nhạc liên quan tới tuyết nữa?"

Thanh Cát ngẫm nghĩ một chốc, cảm thấy cũng lý.

Ninh Vương: "Chính vì tự tay sáng tác cho nàng một khúc nhạc mới, lấy tên là 'Thưởng Hoa', ý chỉ việc du xuân đạp thanh, ngắm hoa thưởng nguyệt giữa chốn rừng sâu."

Thanh Cát khẽ mỉm : "Hay lắm."

Ninh Vương: "Nàng vẫn còn thắc mắc chuyện gì đúng ?"

Nghe câu hỏi , Thanh Cát bèn im lặng.

Ninh Vương ngước nàng, chiêm ngưỡng làn da trắng ngần tựa tuyết, nét mặt tựa tranh vẽ của nàng.

Ánh mắt đăm đăm hướng về phía nàng, rời nửa tấc.

Thanh Cát lập tức cảm nhận điều đó: "Sao thế?"

Ninh Vương ngắm nàng say đắm một hồi lâu, bật nhẹ: "Cảm thấy khác thường."

Thanh Cát: "Tại thế?"

Ninh Vương: "Chắc là quen với khuôn mặt cải trang của nàng , nên giờ thế thấy cuốn hút."

Thanh Cát: "Ồ...”

Nàng kinh ngạc : "Vậy cũng , thực cũng thích khuôn mặt cải trang của hơn."

Ninh Vương: "Không cần ...”

Thanh Cát nhanh nhảu ngắt lời: "Quyết định ."

Ninh Vương: "..."

Thế nhưng cũng phản bác thêm lời nào.

Thực ít nhiều cảm nhận sự gượng gạo của nàng với khuôn mặt thật , lẽ nàng thấy thoải mái hơn khi cải trang.

Nhớ câu hỏi lúc của , Thanh Cát bèn tò mò hỏi Ninh Vương: "Chàng... những chuyện quá khứ của ?"

Vừa buột miệng hỏi xong, nàng tự thấy ngớ ngẩn.

Hắn đương nhiên là cử điều tra, cất công đào sâu tìm hiểu mới chứ.

Ninh Vương: "Muốn thì tự khắc sẽ tìm thôi. Đường dây manh mối từ Phiêu Quy vốn dĩ rõ ràng, chỉ là vài nguồn tin giả nhiễu loạn. Lúc xác nhận nàng chính là Tam Tam, khuất tất khác lập tức sáng tỏ."

Thanh Cát ngẫm nghĩ thấy cũng đúng.

Ninh Vương: "Nàng lao tâm khổ tứ, cũng vì nôn nóng vực dậy cơ đồ gia tộc, vì bảo vệ cho dân chúng quê nhà, điều thấu hiểu, cho nên mấy năm qua...”

Thanh Cát nhớ ngày đến thăm, cố tình đề cập đến gia vị mang từ Phiêu Quy.

Thực chất các bộ tộc ở Tây Uyên đều những loại gia vị mang hương vị độc đáo riêng, Phiêu Quy xa xôi cách trở, nhất thiết mua gia vị tận bên đó.

Ninh Vương thấy vẻ mặt của nàng, hiểu ngay nàng thấu tỏ tâm ý của .

Hắn mím môi, vẻ mặt tỏ khá dửng dưng: "Chỉ là tiện tay thôi, cố tình vì nàng , đằng nào cũng giao thương, nàng đừng suy nghĩ nhiều."

Thanh Cát khẽ rũ mắt, mỉm nhẹ: “Ta cũng suy nghĩ nhiều ."

Ninh Vương thở dài: "Nói cứ như đang cố tranh công với nàng ."

Thanh Cát bật tươi hơn: "Có tranh công cũng chẳng quan trọng, điều cốt yếu là ngài tay giúp đỡ."

Quê nhà của nàng hưởng lợi, nàng dĩ nhiên cảm kích, cần thiết hỏi han cặn kẽ nguyên do.

Ninh Vương nàng rạng rỡ, hừ lạnh một tiếng: "Khi đó còn cất công hỏi thăm một về quả Lộ Giáp, xem vương phi của thích ăn , chẳng đó thật đùa, kết cục là...”

Thanh Cát nhớ chuyện xưa, trong lòng dấy lên chút cảm giác áy náy, nàng quả thực cố tình dối .

giờ chuyện phơi bày, nàng mạnh miệng bắt bẻ: "Cho dù đây thích, giờ đ.â.m thích, bộ ?"

Ninh Vương chút ngạc nhiên nàng, bật sảng khoái.

Hắn với tay lấy một quả bàn, lột vỏ, đưa đến tận miệng nàng: "Được, dĩ nhiên là ."

Hắn bằng giọng vô cùng ấm áp: "Chỉ cần Tam Tam ăn, sẽ tìm cách mang về cho nàng, thứ gì cũng hết."

Thanh Cát nhai nốt quả đó hỏi tiếp: "Thế còn những chuyện khác thì , cách nào mà ?"

Ninh Vương: "Chuyện của Thôi cô cô, chủ yếu là suy đoán thôi. Ta tìm đến hai tiểu ni cô từng tham gia chôn cất t.h.i t.h.ể để điều tra, ban đầu là định tìm hiểu việc khác, vô tình phát hiện manh mối ."

Thanh Cát tinh ý bắt điểm mấu chốt: "Việc khác? Chàng định tìm hiểu chuyện gì?"

Ninh Vương: "Lát nữa sẽ từ từ kể cho nàng ."

Thanh Cát , cũng hỏi thêm gì nữa, thật nàng cũng lờ mờ đoán phần nào .

Rất nhiều mảnh ghép dần khớp trong tâm trí nàng, nàng chỉ cần một vài mảnh ghép quan trọng nữa để xâu chuỗi chúng thành một bức tranh chỉnh mà thôi.

Ninh Vương Thanh Cát, tiếp: "Còn chuyện dập lửa...”

Nhớ chuyện cũ, trong mắt tràn ngập ý : "Chắc nàng , đợt đó, ở kinh đô hẳn một vở tuồng kể về nữ hiệp giấu mặt dũng cảm lao biển lửa cứu đấy, còn vớ một món đồ ho nữa."

Thanh Cát ngạc nhiên: "Món gì ?"

Ninh Vương đôi mắt nàng đang mở to vì ngạc nhiên, liền thò tay tay áo lấy một vật.

Đó là một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ. Thanh Cát nhận lấy, mở xem, bên trong là một nửa sợi dây thun đỏ. Sợi dây thun đỏ rõ ràng thiêu rụi ở hai đầu, giờ chỉ còn trơ một khúc ngắn củn cỡn.

Nàng ngờ tới việc : "Cái ... là chiếc đ.á.n.h rơi trong đám cháy hồi đó."

Ninh Vương: " , đứa trẻ mà nàng liều cứu sống năm xưa, giờ thể chạy loăng quăng khắp nơi . Người của đứa bé đó vẫn luôn khắc cốt ghi tâm ân nghĩa của nàng, nên cất giữ cẩn thận nửa sợi dây thun đỏ ."

Thanh Cát bất ngờ, và cũng khỏi xúc động: "Đứa bé đó, tính chắc cũng chỉ nhỉnh hơn thế t.ử nhà một tuổi thôi nhỉ?"

Nghe câu hỏi , nét mặt Ninh Vương bỗng dưng đanh một cách khó hiểu, gật đầu: " thế."

Thanh Cát: "Nói , cũng coi như tích một chút phước lành."

Đang mải , nàng cảm nhận ánh mắt Ninh Vương cứ chằm chằm , đong đầy những ẩn ý sâu xa.

Thanh Cát tò mò: "Sao thế?"

Ninh Vương ướm thử: "Có vài thói quen cũ, liệu nàng thể sửa ?"

Thanh Cát: "Thói quen gì cơ?"

Ninh Vương: "Chẳng hạn như, cách nàng xưng hô 'thế t.ử điện hạ', nàng thấy nó kỳ quặc ?"

Thanh Cát: "..."

Ninh Vương lên tiếng nhắc nhở: "Nàng nghĩ nên đổi cách xưng hô ?"

Thanh Cát im lặng một lúc, ngoảnh mặt .

Nàng thừa nhận lý, thế hẳn là thấy chói tai lắm. Chỉ là nàng quen miệng, sửa cũng khó.

vấn đề mắt là nàng đối mặt với tiểu thế tử.

Bọn họ đang thiết, thằng bé cũng quý mến nàng, nhưng nàng chắc thằng bé sẽ phản ứng khi phận thật của nàng.

Liệu nó sinh lòng oán giận ?

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng khóe mắt nàng bắt gặp một hình ảnh lạ thường.

Nàng ngoài qua khung cửa sổ của chiếc thuyền hoa.

Gió thổi bay làn mưa mù mịt, bầu trời đêm nay trong vắt đến lạ thường. Vậy mà ngay phía cánh đồng hoang vu ngoại ô thành phố, lóe lên một luồng ánh sáng xanh biếc, chập chờn huyền ảo.

Xuất từ Thiên Ảnh Các, Thanh Cát hơn ai hết thấu hiểu ý nghĩa của thứ ánh sáng .

Ninh Vương nương theo ánh mắt nàng ngoài, đăm đăm một hồi, mới lên tiếng hỏi: "Có ngoài xem thử ?"

Thanh Cát: "Bây giờ ?"

Ninh Vương: " ."

Thanh Cát: " mà cổng thành ...”

Câu của nàng bỗng chốc đứt quãng.

Đường đường là vị vua cai quản cả một tòa thành Vũ Ninh sầm uất, một cánh cổng thành cỏn con thể cản bước .

Thanh Cát do dự một lát khẽ gật đầu: "Được."

Ngón tay Ninh Vương khẽ chạm đầu ngón tay nàng, chậm rãi, cẩn thận đan xen , giữ chặt trong lòng bàn tay. Lúc mới trầm giọng cất lời: "Vở kịch đêm nay, nếu nàng bỏ lỡ thì quả là đáng tiếc, thôi, chúng xuất thành."

Nghe câu , Thanh Cát liền ngoái .

Khuôn mặt toát lên vẻ tự tin của một kẻ nắm quyền sinh sát trong tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự dịu dàng, chở che và cưng chiều.

Thế nhưng trong thâm tâm nàng, vẫn lờ mờ cảm nhận một sự sắc sảo, cố chấp lạ thường.

Loading...