Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 128: Ở bên nhau

Cập nhật lúc: 2026-08-18 07:26:16
Lượt xem: 468

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cưỡi chung một con ngựa, nhanh đến thành Vũ Ninh. Lúc trời sáng, cổng thành mở rộng, cả hai thẳng trong.

Vào thành tiện phô trương, Ninh vương bèn dắt ngựa bộ.

Thanh Cát định xuống ngựa, nhưng Ninh vương : "Không cần ."

Thanh Cát: "Để dắt ngựa cho."

Đôi mắt đen láy của Ninh vương liếc nàng: "Nàng cảm thấy như thích hợp ?"

Thanh Cát: "..."

Nàng cảm thấy tình cảnh hiện tại mới là thích hợp.

nàng gì thêm, đành để dắt ngựa.

Ninh vương tự dắt ngựa cho nàng, còn nàng thì lưng ngựa. Cảm giác chút kỳ lạ, nhưng Ninh vương tỏ hết sức thản nhiên.

Cứ thế về phía , khi sắp bước con phố vương phủ, Thanh Cát chần chừ.

Ninh vương tự nhiên nhận điều đó.

Hắn dường như do dự, đó mới thăm dò: "Cả đêm ngủ, nàng mệt đúng ?"

Thanh Cát quả thực chút mệt mỏi, nhưng từ nhỏ nàng chịu huấn luyện nghiêm ngặt nên cũng cảm thấy quá kiệt sức.

Nàng bèn đáp: "Cũng bình thường, mệt."

Ninh vương: "Dù cũng về nghỉ ngơi."

Thanh Cát tất nhiên đồng tình với điều : "Vâng, đúng ."

Những ngón tay đang nắm dây cương của Ninh vương siết , : "Vậy chúng cùng nghỉ ngơi nhé?"

Không đợi Thanh Cát trả lời, lập tức bồi thêm: "Ta ngủ một yên giấc."

Thanh Cát hiểu ý , đang uyển chuyển rủ nàng ngủ chung.

Thật là hàm súc quanh co...

Thực nếu quyết định ở bên , thì chuyện cũng là lẽ tự nhiên. sự uyển chuyển hàm súc của khiến nàng nảy sinh ý đồ .

Có cảm giác bắt nạt thì uổng phí.

Nàng con phố phía , cố ý : "Vậy thì tìm ngủ cùng ngài ?"

Ninh vương mím môi, cụp mắt xuống, khẽ ừ một tiếng.

Thanh Cát: "Lôi tiểu thế t.ử dậy nhé?"

Ninh vương: "..."

Hắn ngước mắt lên nàng: "Nàng cố ý đúng ?"

Thanh Cát bật : "Sao , tiểu thế t.ử thể ngủ cùng ngài ? Mềm mại béo múp, ôm cũng thoải mái mà!"

Ninh vương nắm chặt lấy tay nàng: "Lúc nãy bảo bớt nhảm ? Vậy thì thẳng luôn, ôm nàng cùng ngủ! Ta còn chuyện phu thê với nàng! Phải ngủ cùng , ngủ với nàng! Nàng ngủ cùng , thì ai cũng đừng hòng ngủ!"

Thanh Cát: "..."

Nàng dám tin, vị Ninh vương ôn hòa chu đáo mất ??

Ninh vương thèm hàm súc chút nào, quyết đoán ôm lấy nàng, xoay nhảy lên ngựa, chuyên nhắm những con đường nhỏ hẻo lánh mà . Chốc lát tới tiểu viện của nàng, cũng chẳng bận tâm gì khác, trực tiếp bế nàng xuống ngựa.

Nhấc chân, đá cửa, đóng cửa, cài then, động tác liền mạch lưu loát.

Tuyết Cầu ở bên trong thấy tiếng động, vèo một cái chạy .

Thấy Ninh vương và Thanh Cát, nó vẫy đuôi mừng rỡ chạy vòng quanh.

Ninh vương lệnh: "Ngồi xuống, canh cửa."

Giọng trầm thấp, thể chối cãi. Tuyết Cầu lập tức rùng , vội vàng cúp đuôi chạy cửa, ngoan ngoãn xổm xuống canh gác.

Thanh Cát vội : "Chàng... đừng dọa ch.ó của , ..."

Nàng thực sự kinh ngạc, Tuyết Cầu lời như ? Hắn thế là đang dọa ch.ó ?

Đáy mắt Ninh vương nổi lên giông bão, còn tâm trí đoái hoài đến con ch.ó . Hắn hai lời, bế thốc nàng thẳng phòng tắm.

Sau khi tắm gội xong, Ninh vương đặt Thanh Cát lên giường, Thanh Cát chợt nhớ : "Lúc tiểu thế t.ử thể sẽ tới, ..."

Ninh vương: "Mặc kệ nó, cửa cài then !"

Nói đoạn, bất chấp tất cả, với sức nặng ngàn cân, trực tiếp .

Tiếp theo là tiếng nước trầm đục, Thanh Cát giống như con cá thớt, bất chợt cong lên, đột ngột ngửa mặt.

Nàng lấp đầy còn một khe hở!

Móng tay Thanh Cát bấu chặt bờ vai săn chắc của Ninh vương.

Sắc mặt Ninh vương hề đổi, động tác càng thêm mãnh liệt.

Thanh Cát chỉ thấy khắp nơi đều đau đớn, nhưng trong cơn đau xen lẫn khoái cảm, từ xương sống lan dần lên , khiến nước mắt nàng chực trào rơi.

Ninh vương cúi đầu thương xót hôn lên dòng nước mắt của nàng, khàn giọng dỗ dành: "Ta sẽ nhẹ nhàng, đừng ."

Ninh vương hôn lên môi nàng, chặn lấy miệng nàng, đồng thời ngừng động đậy kịch liệt.

Lúc lùi thì nhẹ nhàng êm ái, lúc dồn dập mãnh liệt. Chẳng bao lâu, Thanh Cát phát những âm thanh khiến nàng hổ.

Ninh vương tự nhiên thích thú, cúi đầu khuôn mặt đỏ ửng của nàng, khàn giọng hỏi: "Đau ?"

Nghe lời , Thanh Cát tất nhiên thẹn thùng, nhưng nào ngờ, một khoái cảm kỳ lạ càng cuộn trào mãnh liệt hơn.

Nàng c.ắ.n răng: "Chàng đừng chuyện!"

Ninh vương kề sát tai nàng đáp: "Được, ."

Hắn lâu, đứt đứt đoạn đoạn, từ cuồng phong bạo vũ ban đầu đến ôn hòa dịu dàng lúc . Rồi nàng đẩy , đẩy cánh tay , vùng dậy, mãnh liệt đến dốc hết lực, tiếng nước b.ắ.n tung tóe, ngay cả xương chậu cũng va đập đến nhức nhối.

Đến cuối cùng, nàng thực sự chịu nổi nữa, dường như đến cực hạn, nhưng vẫn chịu dừng .

Cuối cùng chuyện cũng kết thúc, Thanh Cát giống như một con cá thiếu nước giường, mồ hôi dính bết mái tóc đen nhánh bám trán, nàng còn chút sức lực nào.

Trước mắt nàng là một mảng trắng xóa, trong đầu cũng trống rỗng.

Bên tai truyền đến một giọng cực kỳ dịu dàng: "Có tắm ?"

Giọng quá đỗi dịu dàng, êm ái như những đám mây trắng muốt bồng bềnh.

Thanh Cát khẽ ừ một tiếng.

Vừa kịch liệt như , quả thực thoải mái.

Ninh vương bèn nắm lấy tay nàng, bảo nàng ôm lấy vai . Còn thì nhẹ nhàng đỡ thắt lưng nàng, cứ như gần như ôm trọn nàng lòng.

Tư thế bế khiến Thanh Cát cảm thấy kỳ cục, nàng theo bản năng đẩy nhẹ .

Ninh vương cúi đầu, cố ý kề sát tai nàng trêu chọc: "Thanh tướng quân, nàng thích bổn vương bế như thế ?"

Nghe câu , Thanh Cát chỉ thấy trong đầu ầm một tiếng, hổ đến mức cả co rúm .

Nàng gần như run rẩy : "Chàng đừng gọi như , thấy đúng lắm."

Trước đó còn cùng chủ thượng của hùng hồn đàm luận, nhắc đến Phiêu Quy, nhắc đến Tứ đại thế gia, hôm nay ôm trong lòng như thế , nàng thực sự chút chịu nổi.

Ninh vương cúi đầu ngắm nàng một lát, nàng quả thật chịu nổi cú sốc , bèn : "Biết , Thanh đại nhân."

Nói , mới đặt nàng xuống: "Cùng tắm nhé?"

Nghe , Thanh Cát chợt nhớ vết thương phía n.g.ự.c .

Chuyện qua lâu , nàng đương nhiên để , sinh thêm rắc rối. Lúc nãy khi tắm, vì quá vội vàng và ánh sáng lờ mờ nên hề .

Bây giờ nếu kỹ, chừng sẽ thấy.

Nàng bèn : "Ta tự tắm là ."

Ninh vương đương nhiên luyến tiếc, cứ mím môi chằm chằm nàng.

Thanh Cát: "Ta đói ."

Ninh vương lúc mới lên tiếng: "Vậy... đồ ăn gì ?"

Có thể ngoài mua đồ ăn, nhưng chút nào.

Trong ngày gió nhẹ mưa phùn thế , chỉ ôm nàng, ôm nàng mãi buông.

Thanh Cát: "Có, ở trong bếp, lấy một ít đây ."

Ninh vương: "Được."

Thanh Cát tắm rửa xong, mặc đồ chỉnh tề bước thì phát hiện bên ngoài chút khói lửa. Đang lúc thắc mắc, thấy Ninh vương mang tới vài chiếc bánh hấp, vẫn còn nóng hổi nghi ngút khói.

Nàng phần kinh ngạc.

Giữa lông mày Ninh vương mang theo vẻ đắc ý: "Vừa nãy nhóm lửa hâm nóng đấy."

Hắn dịu giọng : "Ta nghĩ, nếu nàng ăn đồ lạnh thì cho sức khỏe."

Thanh Cát ngạc nhiên: "Chàng còn nhóm lửa ?"

Nàng thực sự kinh ngạc. Cái bếp nhà nàng vạn năm chẳng buồn nhóm lửa một , ăn uống qua loa đại khái, nhóm lửa?

Đáy mắt Ninh vương chứa chan ý : "Tất nhiên , Vũ Ninh vương đường đường chính chính như , nhóm lửa chứ?"

Nghe , Thanh Cát nhớ đến ngày từng giúp nàng nướng cá, tay nghề quả thật tuyệt.

Ninh vương: "Đến đây, nếm thử xem."

Thanh Cát: "Ừm."

Món bánh hấp thực chất chỉ là loại bánh bình dân, bên ngoài cũng bán. Thanh Cát mua về vứt trong bếp, lỡ việc gấp kịp ăn thì tiện tay xách một cái lót cho xong.

Thực chẳng vị gì, cũng chẳng ngon lành gì.

Ninh vương rót cho nàng một chén : "Uống chút nóng ."

Thanh Cát nếm thử một ngụm, đó sang Ninh vương: "Trà uống ?"

Ninh vương thắc mắc: "Tại uống ?"

Thanh Cát chần chừ: "Loại khá thô."

Ninh vương nhướng mày, đó hừ lạnh một tiếng: "Cái trách Diệp , thèm chuẩn ngon cho Thanh tướng quân."

Thanh Cát mỉm : "Vốn dĩ quá cầu kỳ, để đó uống cũng là phí phạm. Mấy thứ đều là lúc mua đồ ăn bên ngoài biếu thêm thôi."

Ninh vương nhếch mép nhạt: "Thực thế cũng , với nàng , dẫu là thô cơm nhạt cũng ."

Nói đến đây, vẻ mặt khẽ khựng , chợt cảm thấy, hiện tại thế quả thực tuyệt.

Bên ngoài gió xuân mưa bụi, ở bên cạnh thê t.ử của , nếm món bánh hấp bình dân, uống chén thô mộc nhất.

Chính khoảnh khắc , đột nhiên cảm thấy, dường như nếm bát cháo từng bỏ lỡ mấy năm về .

Đang ăn dở, ngước mắt lên, vặn thấy bên khóe môi Thanh Cát dính chút vụn bánh.

Đôi môi mỏng mềm mại đỏ ửng trông vô cùng ngon miệng.

Ninh vương ngắm, trong lòng nảy sinh xung động cúi xuống ăn giúp nàng.

Hắn khẽ mím môi, cuối cùng vẫn cố kìm nén sự kích động của , lấy một chiếc khăn tay : "Lau miệng ."

Thanh Cát bất ngờ, nhưng ngay đó bèn hiểu .

Nàng liếc chiếc khăn tay, cuối cùng vẫn : "Không , ..."

Nói xong, nàng tự cầm khăn của lên định lau miệng.

Ai ngờ mới một nửa động tác, cổ tay giữ chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-128-o-ben-nhau.html.]

Thanh Cát kinh ngạc: "Điện hạ?"

Ninh vương trực tiếp cúi đầu, dùng môi hôn lên khóe môi nàng, cuốn chút vụn bánh .

Mặt Thanh Cát đỏ bừng trong nháy mắt: "Chàng..."

Ninh vương khẽ hừ bên tai nàng: "Ai bảo nàng dùng khăn của ."

Thanh Cát: "..."

Ninh vương thấp giọng hỏi: "Còn đói ?"

Tiếng thở dốc vờn bên tai, Thanh Cát khẽ đáp: "Không đói lắm."

Ninh vương: "Vậy chúng ..."

Hàm ý trong lời của chẳng thể rõ ràng hơn nữa.

Ánh mắt Thanh Cát đảo chỗ khác: "Hay là thôi ..."

Nàng thấp giọng giải thích: "Điện hạ, sợ quá mệt nhọc."

Ninh vương: "Sợ mệt nhọc ? Vậy nàng chủ động ?"

Thanh Cát trố mắt: "Cái gì? Ta chủ động?"

Ninh vương vẻ mặt nghiêm trang, đắn : ", yên, nàng lên , phàm là chuyện gì cũng nên đồng cam cộng khổ, một , nàng một ."

Thanh Cát mà tinh thần hốt hoảng, nàng lắc đầu: "Hay là thôi ."

Ninh vương thành khẩn nàng: "Thanh Cát, nàng , mấy năm nay luôn cô đơn một , từng ai khác."

Thấy đột nhiên bày tỏ lòng trung thành với , Thanh Cát đáp: "Ta cũng ."

Trong mắt Ninh vương lóe lên ý , nhưng vẫn : "Vậy khó trách sinh sơ ý, dễ thấy mệt mỏi. Cho nên , nàng chủ động ."

Thanh Cát: "..."

Sự việc thể lập luận theo kiểu ?

ánh mắt đầy kỳ vọng của , nàng đành thỏa hiệp: "Được , thì ."

Cũng nàng , nàng thể thử xem !

Ngay đó, hai chuẩn lên giường, nhưng thực động tác của Thanh Cát vô cùng cứng nhắc.

Lúc nãy đầu óc nóng lên nên mới đồng ý, lên giường nàng hối hận.

Nếu gỗ đang ngủ say thì đành, đằng đang tỉnh táo sờ sờ đó.

Nàng .

Biết thế chẳng thèm đồng ý.

đúng lúc , nàng thấy bên ngoài tiếng động lạ, hình như đang đẩy cửa, kèm theo cả tiếng ch.ó sủa gâu gâu của Tuyết Cầu.

Ninh vương rõ ràng cũng nhận , đôi mày nháy mắt chau .

Thanh Cát lắng tai kỹ, lập tức nhận điều chẳng lành: "Là tiểu thế tử, thằng bé tới , Tuyết Cầu, Tuyết Cầu đang giúp nó mở cửa."

Tuyết Cầu vốn cao lớn, chỉ cần chồm lên là thể với tới then cài. Nàng từng thấy nó dùng miệng c.ắ.n then để mở cửa!

Ninh vương nhíu chặt mày, nghiến răng: "Sao nàng nuôi một con ch.ó như thế ! Còn một đứa con trai như thế nữa!"

Thanh Cát: "Nó chắc chắn sẽ đây!"

Ninh vương bộ dạng rõ ràng là tẩu thoát của nàng, chỉ hận thể tóm chặt lấy nàng.

Chắc chắn là nàng ngại từ chối nên mới đồng ý, thật trong lòng hối hận từ lâu, bây giờ dịp trốn thoát đây mà.

Lúc , bên ngoài vang lên giọng của tiểu thế tử: "Thanh tỷ tỷ, Thanh tỷ tỷ?"

Thanh Cát ngó quanh, trong phòng bừa bộn một đống, quả thực t.h.ả.m nỡ , mà tóc tai nàng cũng đang rũ rượi xõa tung.

Nàng ném hết cho : "Chàng dọn dẹp , mặc kệ!"

Nói xong, nàng xách vạt áo, tung nhảy vọt lên, giấu xà nhà.

Ninh vương kinh ngạc đến dám tin: "Nàng..."

Đây là chỗ ở của nàng, để ứng phó ? Hắn ứng phó thế nào?

Thanh Cát nhanh chóng khoác áo ngoài lên, bất chấp tất cả : "Mặc kệ, quan tâm , tự ứng phó với nó !"

Ninh vương: "..."

Hắn cảm thấy hố to .

Lúc tiếng bước chân của tiểu thế t.ử đến sân, Ninh vương chỉ đành vội vàng dậy, mặc xong ngoại bào, dọn dẹp qua loa giường đệm, vội vàng đẩy cửa sổ .

Người tập võ tốc độ vốn cực nhanh, ngay khoảnh khắc cửa sổ mở , nghiêm chỉnh ngay ngắn bàn, vẻ mặt vô cùng uy nghiêm.

Tiểu thế t.ử bước chân phòng.

Vừa bước , liếc mắt cái thấy Ninh vương, nó cũng sững sờ kinh ngạc, lập tức chột , gót định chuồn ngoài.

Ninh vương thấy thì mừng thầm trong bụng.

Cút , mau cút .

Tiểu thế t.ử lạch bạch chạy xuống mấy bậc thềm, nhưng chợt nhận điều đúng. Tại chột ?

Tại phụ vương ở đây?

Đây là viện t.ử của Thanh tỷ tỷ, thư phòng của phụ vương!

Thế là nó lạch bạch chạy ngược trở .

Ninh vương chậm rãi lên tiếng: "Sao ?"

Tiểu thế t.ử xoa xoa đầu, vô cùng hoang mang : "Thanh tỷ tỷ ? Sao Thanh tỷ tỷ nhà, mà phụ vương ở đây?"

Ninh vương: "Đã bảo với con , gọi Thanh tỷ tỷ, gọi... Thanh cô cô."

Hắn Thanh Cát cần một chút thời gian để từ từ quen với tiểu thế tử, tìm thời điểm thích hợp mới công khai.

Thế nên nàng rõ, cũng tiện tự ý nàng quyết định.

Tiểu thế t.ử nghiêng đầu quan sát phụ vương, đầy nghi hoặc hỏi: "Vậy thì gọi Thanh cô cô. tại phụ vương ở chỗ của Thanh cô cô?"

Ninh vương: "Phụ vương chút chuyện cần bàn bạc với Thanh cô cô con, đặc biệt đến tìm cô , ai ngờ cô vắng, nên tính đợi một lát."

Nghe xong, tiểu thế t.ử lập tức tiếp lời: "Vâng, con cũng chuyện tìm Thanh cô cô, con cũng sẽ đợi một lát."

Ninh vương: "..."

Hắn khẽ ngước mắt lên xà nhà. Mặc dù Thanh Cát khoác áo ngoài, nhưng mái tóc xõa tung. Cảnh tượng tuyệt đối thể để ai thấy.

Nhất thời, chỉ hận thể xách cổ thằng nhóc ném thẳng ngoài.

...

Ninh vương ráng đè nén sự khó chịu xuống.

Hắn Thanh Cát thấy cảnh tượng gì.

Thế nên dùng một giọng điệu êm ái đến giả tạo, mỉm hỏi tiểu thế tử: "Thừa Uẩn, con tìm cô bàn chuyện gì?"

Tiểu thế tử: "Con với Thanh cô cô, bảo cô Vũ Ninh."

Ninh vương đáp qua quýt: "Ồ, ..."

Trên xà nhà, Thanh Cát thừa hiểu, nếu lúc tiểu thế t.ử ngẩng đầu lên thì nàng coi như xong đời.

May mà nàng rành rẽ cấu trúc xà nhà trong phòng , nhanh chóng tìm một góc khuất, trốn đó mới tìm cơ hội chuồn ngoài.

Lúc nàng cẩn trọng di chuyển như , tình cờ câu của tiểu thế tử, động tác lập tức khựng .

Tiểu thế t.ử vẫn đang tiếp tục bày tỏ dự định của : "Cô từng cứu mạng con, con thích cô , hoàng tổ phụ , con cái gì thì sẽ cái đó, con xin hoàng tổ phụ phong cho cô một chức quan lớn, để cô mãi mãi ở bên cạnh con."

Nghĩ đến viễn cảnh đó, nó khỏi đắc ý: "Muốn cô cứ mãi ở cạnh con."

Ninh vương bộ dạng mơ mộng hão huyền của thằng con ranh, lưu tình chút nào đ.â.m thủng giấc mơ : "Không ."

Tiểu thế t.ử ngơ ngác: "Tại ?"

Những ngón tay thon dài của Ninh vương ưu nhã nâng chén vốn chẳng còn mấy giọt, thong thả : "Con một thị vệ theo sát bảo vệ, thôi, phụ vương sẽ từ từ chọn cho con một xuất sắc."

Tiểu thế t.ử vui, nắm chặt tay, quật cường tuyên bố: " con chỉ cần Thanh tỷ tỷ thôi!"

Ninh vương , đặt mạnh chén xuống bàn phát một tiếng cạch nhẹ, lạnh: "Câm miệng, con mới bao lớn, cớ đòi một trưởng bối thị vệ cho con, bình thường con cư xử vô phép tắc thế ?"

Tiểu thế t.ử ngẩn tò te: "Cái gì?"

Ninh vương: "Ta ."

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của tiểu thế t.ử ánh lên vẻ hoang mang, nó ngây ngốc quan sát cha một hồi lâu, cuối cùng cũng cất lời: " chính hứa mà..."

Ninh vương: "Ta hứa gì?"

Tiểu thế t.ử bĩu môi, oan ức : "Người bảo, con gì cũng , phụ vương đều sẽ cho con."

Ninh vương ngớ .

Tiểu thế t.ử c.ắ.n môi, hất chiếc cằm nhỏ lên: "Con chỉ ở bên con, thị vệ của con, thế mà phụ vương cho, lời giữ lấy lời!"

Ninh vương hít sâu một , đáp: "Chuyện phụ vương đồng ý với con, mà là cần tính toán kỹ lưỡng."

Tiểu thế t.ử bướng bỉnh cãi : "Tại tính toán kỹ lưỡng, con từ bây giờ luôn!"

Ninh vương: "..."

Hắn bộ dạng bướng bỉnh của con trai, chợt thấy biểu cảm mấy phần giống Thanh Cát.

Thanh Cát, Thanh Cát.

Trái tim nháy mắt mềm nhũn, nảy sinh vô vàn tình từ phụ: "Thừa Uẩn, phụ vương đồng ý với con, mà là..."

Tiểu thế tử: "Mà là gì?"

Ninh vương trầm ngâm, đang suy nghĩ xem nên giải thích với tiểu thế t.ử thế nào.

Qua một lát, mới : "Thừa Uẩn, là phụ của con, bất kể con cần thứ gì, phụ vương cũng sẽ tìm cách cho con. Thế nhưng một chuyện, phụ vương quyền tự quyết định. Thanh đại nhân là võ tướng tứ phẩm của triều đình, cô suy nghĩ riêng. Vừa con tìm cô hỏi thử ? Nếu cô đồng ý, phụ vương tất nhiên sẽ chấp thuận."

Tiểu thế t.ử bèn rầu rĩ: "Chính vì con sợ cô đồng ý đấy chứ!"

Ninh vương: "Cho nên con nghĩ cách dỗ dành để cô đồng ý, đúng ?"

Tiểu thế t.ử hiểu: "Vậy dỗ thế nào?"

Ninh vương: "Dỗ thế nào, tự con suy nghĩ cho kỹ . Chẳng hạn như xem cô thích gì để hùa theo?"

Tiểu thế t.ử rơi trầm tư.

Ninh vương: "Con ngoài , phụ vương còn chút chuyện bận rộn, ."

Tiểu thế t.ử gật đầu theo bản năng, cắm đầu chạy vụt ngoài.

Rõ ràng nó quên mất, nơi là Thiên Hồng các của phụ vương, dẫu chạy cũng đến lượt nó chạy.

Thấy con trai khuất, Ninh vương lập tức đóng chặt cửa .

Đóng chặt cửa vẫn yên tâm về con ch.ó , lấy đồ đạc chặn thêm.

Lo xong chuyện , ngước lên xà nhà , chỉ thấy xà nhà trống hoác, chẳng thấy bóng .

Hắn tung nhảy lên xem thử, vẫn thấy ai.

Nàng cứ thế mà chạy mất.

Lần nàng tiếp tục đồng ý chuyện với , e rằng khó mà thành .

Trong chốc lát, khỏi tức tối nghiến răng.

 

Loading...