Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 13: Giận Dỗi!

Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:35
Lượt xem: 720

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát hề né tránh ánh mắt dò xét của : "Đường đường là Vương phi của phủ Ninh Vương, rõ ràng là nhận thưởng, danh sách lễ vật cũng mang đến tận mặt . Ta lấy mà chẳng , kẻ chỉ một câu là thể nẫng mất đồ của . Ngài xem vị trí Vương phi của còn ý nghĩa gì nữa?"

Nàng mím môi, chầm chậm hỏi tiếp: "Lẽ nào điện hạ một vị Vương phi để khác mặc sức nắn bóp?"

Đôi mắt đen láy của Ninh Vương khẽ híp , thẳng Vương phi của .

Nàng làn da trắng như tuyết, rạng rỡ và yêu kiều, vốn dĩ toát lên vẻ đoan trang, dịu dàng, nhưng lúc nàng nghiêng đầu, ánh mắt trong trẻo và bướng bỉnh, dường như nhất định đòi một lời giải thích cho bằng .

Hắn chợt nhớ những gì xảy ngày hôm qua.

Thân hình mỏng manh của nàng mềm nhũn sập, giống như một bông hoa mỏng manh gió dập mưa vùi, rũ rượi rơi xuống mặt đất ướt đẫm.

là kẻ sắt đá đến mấy thì cũng động lòng thương xót, nỡ nhẫn tâm chà đạp.

Vẻ mặt vốn quá đỗi vô tình của Ninh Vương giờ đây chút ấm.

Hắn đó, ngả : "Nàng cũng lý. Cô vương quả thực thất hứa. Đã thế, nàng thích gì cứ mở lời, cô vương sẽ đền bù cho nàng."

Nghe giọng điệu của , cứ như đang dỗ dành ch.ó mèo . Thanh Cát bèn thẳng thắn đáp: "Ta cần đền bù thứ khác, chỉ hoa Đỗ Trọng Vương Hùng."

Ninh Vương nhướng mày: "Bướng bỉnh thế ?"

Thanh Cát nhất quyết cứng đầu: "Ta nó, nhưng Tôn quản sự bảo còn, cho khác . Lẽ nào cần thể diện ? Đích nữ nhà Hạ Hầu gả phủ Ninh Vương, giơ tay xin một món đồ mà cũng xong? Ta mặc kệ, mở miệng thì nhất định lấy !"

Ninh Vương trầm ngâm một lát: "Diệp Mẫn là các chủ của Thiên Ảnh Các, là cánh tay đắc lực trọng dụng, nàng gặp y thì ăn cho khách khí một chút."

Thanh Cát bèn , e là chuyện nãy, bèn hừ lạnh một tiếng: "Là y thất lễ với ."

Ninh Vương khẽ , đột nhiên hỏi: "Nàng cần hoa Đỗ Trọng Vương Hùng để gì?"

Thanh Cát: "Đó là báu vật hiếm thấy, công dụng lớn lắm, cứ giữ đó, ngày nào đó sẽ cần dùng đến."

Ninh Vương nàng: " như , khác sẽ hiểu lầm đấy."

Thanh Cát: "Hiểu lầm?"

Ninh Vương: "Hiểu lầm là cô vương cần dùng."

Thanh Cát: "?"

Ninh Vương chồm tới , hai tay chống lên bàn, nhướng cặp mắt hẹp dài nàng bằng vẻ bất lực.

Thanh Cát thấy khó hiểu.

Ninh Vương thở dài: "Vương phi cảm thấy, cô vương cần tẩm bổ ?"

Thanh Cát sững , chợt nhận vấn đề.

Cây Đỗ Trọng cả cây đực và cây cái, và hoa Đỗ Trọng Vương Hùng là hoa của cây đực. Theo y lý, kết hợp với nhân sâm, mẫu lệ để chế thành viên sẽ tác dụng sinh tinh, khỏe eo lưng, bổ trung ích khí, đặc biệt cho nam giới.

Thường thì vẫn dùng mục đích đó. Việc nàng định dùng t.h.u.ố.c dẫn trở thành cách dùng khác thường.

Nghĩ thông suốt điều , khuôn mặt nàng dần đỏ bừng lên.

Ninh Vương đôi gò má trắng như ngọc của nàng đang ửng lên màu đỏ hồng: "Nàng mẩy đòi cho bằng , cô vương thể suy nghĩ nhiều, ừm, nàng thấy kém cỏi đến thế ?"

Khí tức mạnh mẽ của một nam nhân ập đến, Thanh Cát bỗng nhớ những khoảnh khắc gần gũi giữa hai , cảm giác tê dại như dòng điện chạy qua các huyệt đạo.

Nàng kìm lùi một bước.

Nàng c.ắ.n môi, mặt : "Nếu điện hạ nỡ đưa cho thì cứ thẳng, hà tất trêu chọc như thế?"

Khóe môi mỏng của Ninh Vương khẽ cong lên, giọng điệu ôn hòa mang chút ý dỗ dành: "Đã bảo là sẽ đền bù cho nàng thứ khác mà."

Thanh Cát ngẩng mặt lên, lạnh lùng ném một câu: "Ai thật giả, hơn nữa cũng chẳng thèm!"

Ninh Vương: "Cô vương thừa nhận, đây là của cô vương. Đã sai thì sẽ nhận, sẽ đền bù gấp bội cho nàng, tuyệt đối để nàng mất thể diện."

Thanh Cát: "Ta chỉ cần hoa Đỗ Trọng Vương Hùng, mặc kệ khác hiểu lầm , chỉ món đó!"

Nói xong, nàng ngẩng cằm, khinh khỉnh : "Đường đường là Ninh Vương, một món đồ cỏn con cũng nỡ tặng Vương phi của , còn viện đủ lý do? Ai mà tin nổi!"

Nói xong, nàng phất tay áo bỏ .

Ninh Vương theo bóng lưng thon thả thẳng tắp của nàng, khựng một lát, khẽ .

Tính khí nàng đúng là quá đỗi kiêu kì, nũng nịu ương bướng, còn vô cùng coi trọng thể diện.

cũng thôi, suy cho cùng nàng cũng là đích nữ nhà Hạ Hầu, từ nhỏ ngậm ngọc sinh cưng nựng hết mực.

Cảnh sắc bên ngoài Thiên Hồng các thật tươi , vườn ươm khoe sắc rực rỡ, mùa xuân phủ khắp một màu xanh từ đậm đến nhạt: đậm như màu xanh mướt của cỏ, nhạt thì tựa nét mềm mại non nớt của lá cành.

La ma ma và Thôi cô cô vẫn đó chờ trong im lặng, ai lên tiếng.

Chỉ trong thời gian một con chim lướt qua, Thôi cô cô liếc mắt La ma ma.

Nàng thấy La ma ma đang thất thần về phía khung cửa sổ của Thiên Hồng các, rõ đang suy tính điều gì.

Có lẽ đang vắt óc tìm mưu tính kế cho vị nương nương nhà , tìm cách lấy lòng Ninh Vương chăng.

trong thâm tâm Thôi cô cô thừa hiểu, ngay từ khi Vương phi bước chân Thiên Hồng các, bọn họ cầm chắc phần thua .

 

 

Thôi cô cô giữ đúng mực ở phủ Ninh Vương suốt ba năm. Trong ba năm đó, nàng việc cho cả Ninh Vương và Đàm Quý phi. Có thể nàng cống hiến nhiều, dốc hết tâm can sức lực. Nàng Ninh Vương đ.á.n.h giá cao , và Đàm Quý phi càng tin tưởng hơn.

Tất nhiên, công việc chẳng hề dễ dàng, nàng khéo léo chu giữa hai con họ, nhất quyết thể mất lòng bên nào.

Thế nhưng Thôi cô cô luôn . Nàng tự tin bản , hiểu rõ Ninh Vương và cách cư xử cho lòng .

giờ nàng bước sang tuổi hai mươi, nàng bắt đầu nhận lợi thế lớn nhất của cũng chính là nhược điểm chí mạng.

Nàng dần hiểu một sự thật phũ phàng: trong mắt Ninh Vương, nàng từng coi là một phụ nữ, mà chỉ đơn thuần là một thuộc hạ. Hắn dùng nàng thấy việc, tiện lợi, nên cứ giữ nàng ở vị trí đó để sử dụng, chỉ thôi.

Và thời gian của nàng còn nhiều nữa.

Nàng tất việc chuyển đổi phận tháng Hai năm . Phải cho Ninh Vương nhận nàng là một phụ nữ, để phủ Ninh Vương, trở thành một Quận phu nhân. Nàng những nỗ lực tận tâm suốt mấy năm trời ở cả phủ Ninh Vương và chỗ Đàm Quý phi trở thành bàn đạp vững chắc nhất cho vị thế của .

Giờ đây phủ Ninh Vương thêm một vị Vương phi, điều mang ý nghĩa quyết định đối với nàng.

Nếu khéo léo lợi dụng cơ hội , nàng thể vươn lên thành Quận phu nhân; còn nếu lỡ bước sai lầm, nàng sẽ vĩnh viễn mất vị trí trong phủ Ninh Vương .

Trong lúc suy tính, nàng liếc La ma ma cạnh, La ma ma cũng đang nàng.

Nàng khẽ mỉm , lịch sự gật đầu .

Nàng La ma ma là một tì nữ lâu năm sủng ái của thế gia vọng tộc, trong lòng ắt hẳn đang âm mưu toan tính. thế thì , từ khoảnh khắc Hạ Hầu nương t.ử bước chân lên lầu Thiên Hồng, cặp chủ tớ chuốc lấy thất bại .

 

Có thể dễ dàng tưởng tượng, Ninh Vương từ nay về chỉ càng thêm chán ghét nàng. Hắn ghét cay ghét đắng những phụ nữ cư xử, giữ chừng mực.

Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, bỗng tiếng bước chân vang lên cầu thang. Thôi cô cô và La ma ma lập tức dồn mắt về hướng đó.

Dưới ánh mắt của họ, Thanh Cát bước xuống cầu thang với vẻ mặt đầy phẫn nộ. Dáng vẻ nàng vẫn giữ nguyên nét kiêu sa, uyển chuyển, nhưng rõ ràng nàng đang tức giận.

La ma ma lập tức nhíu mày, linh cảm chuyện chẳng lành.

Thôi cô cô khẽ cụp mắt xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Thanh Cát chẳng thèm liếc mắt hai lấy một cái, thẳng lên kiệu mềm lạnh lùng cất lời: "Khởi kiệu."

Thực , nếu lấy hoa Đỗ Trọng Vương Hùng, Thanh Cát cũng đành chấp nhận phận.

ngoài việc đó , nàng vẫn khá hài lòng với những gì hôm nay.

Thân phận của nàng là gì? Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi mang tiện tịch. Tại Đại Thịnh, phận tiện tịch gần như là một vết nhơ muôn đời thể gột rửa.

Nàng dốc hết sức lực cả nửa đời , chỉ mong thoát khỏi cái danh nô bộc, trở thành một bách tính bình thường, sống tự do tự tại. Đối với nàng, thế là một hạnh phúc viên mãn .

Trong mắt nàng, Diệp Mẫn - huấn luyện nàng từ bé - giống như một ngọn núi cao thể vượt qua. Còn Ninh Vương - vị điện hạ cao quý, dòng dõi vương giả - giống như một vị thần linh, chỉ cần ngước lên cũng là một sự báng bổ.

Thế nhưng giờ đây, nàng cơ hội tung hoành trong vương phủ, vẻ hống hách, khiến Diệp Mẫn cúi đầu, khiến Ninh Vương nhượng bộ. Điều quả thực là...

Thanh Cát rõ, đời nàng chỉ cơ hội một .

Đã thì tội gì tận dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-13-gian-doi.html.]

Mấy hôm nữa là Tết Trung Hòa, nàng quyết định ngoài, du ngoạn thuyền hoa ngắm hồ, chiêm ngưỡng cảnh thế gian. Dĩ nhiên, nàng cũng sẽ tranh thủ thăm dò tình hình bên phía Diệp Mẫn.

Lúc , "sự đền bù" của Ninh Vương đưa tới. Đó là cả trăm chiếc rương gỗ long não chạm trổ bách điểu triều phượng, là Ninh Vương đặc biệt tặng cho Vương phi.

Người mang những chiếc rương đến là Thôi cô cô.

 

Nàng cụp mắt xuống: "Điện hạ căn dặn, bảo mang những thứ nhất đến cho nương nương xem qua, xem nương nương ưng ý . Nô tỳ chọn kỹ món , mong Vương phi sẽ thích. Xin Vương phi xem xét một chút ạ."

Giọng nàng lạnh lùng vô hồn, cứ như một đứa trẻ mới chữ đang một bài văn mà nó chẳng hiểu mô tê gì. Từ đầu đến chân đều toát lên vẻ qua loa, chiếu lệ.

Thanh Cát hờ hững liếc Thôi cô cô: "Là Vương phi thích, là ngươi thích?"

Thôi cô cô , ngước mắt Thanh Cát: "Vương phi ý gì, nô tỳ hiểu. Nô tỳ chỉ tuân theo lệnh của điện hạ thôi."

Thanh Cát khẽ mỉa mai, thầm nghĩ hóa "sự đền bù" của Ninh Vương là một rương ngọc ngà châu báu, còn do chính tay Thôi cô cô chọn lựa.

Thôi cô cô vốn Ninh Vương trọng dụng, việc giao cho nàng chọn đồ cũng chẳng gì đáng . nghĩ đến một trăm roi đòn thể liên quan đến nàng , nàng vẫn cảm thấy bất bình.

Huống hồ cái giọng điệu của Thôi cô cô cứ như đang ném vài lạng bạc lẻ để đuổi một nha thông phòng .

Nàng khẽ gật đầu, lệnh cho La ma ma: "Đã là đồ điện hạ tặng thì cứ nhận lấy ."

La ma ma cung kính đáp: "Vâng."

Thanh Cát dặn thêm: " giờ tâm trí xem. Cứ vứt gian nhà phụ phía Tây , khi nào rảnh rỗi thì mở xem ."

La ma ma tiếp lời: "Vâng."

Thôi cô cô khẽ nhíu mày, liếc Thanh Cát: "Đây là đồ điện hạ đích tặng cho Vương phi."

Thanh Cát nhạt, đáp trả nửa đùa nửa thật: "Phu thê với , cần gì câu nệ. Chẳng lẽ ngài tặng gì cũng lập bàn thờ để cúng bái ? Cứ vứt sang một bên ."

Thôi cô cô: "..."

nàng hít một sâu, nhưng thêm gì nữa và đành lui ngoài.

Chờ Thôi cô cô rời , La ma ma lập tức : "Cô diễn xuất sắc lắm, mới ! Nhìn cái thái độ ngạo mạn đó, quá mức hống hách, dạy cho mụ một bài học! nương nương , cô cũng điểm dừng. Lần hãy nghĩ cách dỗ dành điện hạ nhé. Đối phó với nam nhân là cương nhu kết hợp, tiến lùi, đó mới là nghệ thuật thao túng."

Thanh Cát lười đôi co với La ma ma: "Ngươi cũng lui , thấy mệt, nghỉ ngơi một chút."

La ma ma: "... Vâng."

Một lúc La ma ma ngoài, Thanh Cát suy tính bản cần dưỡng thần để chuẩn ứng phó với đối thủ khó nhằn nhất, Diệp Mẫn.

Ai ngờ nàng mới đặt lưng xuống, thị nữ báo Ninh Vương đang đến.

Nàng thầm thắc mắc, lẽ nào Thôi cô cô mách lẻo, Ninh Vương tới hạch sách?

Thực nàng nghĩ chắc đến mức đó, Ninh Vương trăm công nghìn việc, bận rộn như thời gian rảnh rỗi tới gây khó dễ với một Vương phi chốn hậu viện?

Nàng suy nghĩ một lát xuống, giả vờ như đang ngủ.

Hôm nay nàng mẩy với , nếu thế thì diễn cho trót luôn.

Thế nhưng khi Ninh Vương bước , vẻ gì là đang hạch sách, ngược trông vẻ khá vui vẻ và thong thả.

Thanh Cát lắng bước chân nhẹ nhàng của , nghĩ thầm tâm trạng vẻ . Xem Thôi cô cô kịp hớt lẻo, tới đây là để tìm thú vui.

Sau khi rửa ráy qua loa, Ninh Vương cũng lên giường.

Thanh Cát thể ngửi thấy mùi hương nhạt quen thuộc tỏa từ , đó là hương đậu tắm trong phòng tắm của nàng.

Nàng thả lỏng thở, nhắm mắt vờ ngủ.

Một lúc , nàng cảm thấy Ninh Vương vươn tay, cách lớp chăn, bàn tay chuẩn xác tìm tới cánh tay nàng, nắm chặt lấy.

Hắn đang kìm chế sức lực, nhưng Thanh Cát vẫn cảm nhận sự áp đặt của .

Hắn nàng.

cho rằng, chỉ cần , nàng ngoan ngoãn phục tùng.

Thanh Cát .

Nàng xoay , lưng về phía .

Thấy , Ninh Vương dùng sức ở các khớp xương, kéo cánh tay Thanh Cát .

Thanh Cát chợt nhớ tối qua, lúc đột ngột trở về và đè nàng lên giường thế nào.

Lần nàng chắc chắn sẽ đồng ý.

Nàng giãy giụa, thoát khỏi tay .

Ninh Vương hiểu ý, đột ngột buông nàng , lạnh lùng hỏi: "Có ý gì đây?"

Thanh Cát đáp nhỏ: "Điện hạ, ngài nên giữ sức khỏe . Hơn nữa, cũng mệt ."

Ninh Vương bất thình lình bật dậy, đôi mắt sắc lẹm từ cao xuống vẻ mặt của nàng.

Thanh Cát vẫn im, lưng về phía , thèm liếc .

Giờ đây nàng chiếc bùa hộ mệnh là Đích nữ nhà Hạ Hầu.

Thanh Cát thể đ.á.n.h một trăm roi chỉ vì một chuyện vặt, nhưng Đích nữ nhà Hạ Hầu thì khác. Hắn dám đụng đến một sợi tóc của Đích nữ nhà Hạ Hầu. Chẳng qua chỉ dám oai giường, dù thì cũng c.h.ế.t .

Quả nhiên, Ninh Vương chằm chằm nàng một lúc bỗng bật nhạt.

Sau đó, dứt khoát bước xuống giường, vẻ mặt lạnh lùng chút vương vấn.

Thanh Cát vẫn im nhúc nhích.

Nàng thể cảm nhận Ninh Vương đang giường, dáng cao lớn của chắn hết ánh trăng hắt phòng.

Nàng thấy tiếng khinh khỉnh của : "Hạ Hầu Kiến Tuyết, nàng tưởng thể dùng chuyện chăn gối để thao túng ? Nàng quá đề cao bản đấy."

Nói xong, lưng bước , bóng dáng lạnh nhạt chút lưu luyến.

Thanh Cát lắng tiếng bước chân xa dần.

Hắn là một nam nhân kiêu ngạo đến đáng sợ. Lần ầm ĩ lên thế , nhất định sẽ chủ động nhún nhường, e là sẽ đày nàng lãnh cung luôn.

Như cũng .

Ít tiếp xúc, ít qua , còn cả Diệp Mẫn nữa, tuyệt đối đừng để cơ hội chạm mặt . Thế là tuyệt nhất.

Hắn , La ma ma vội vàng xông , hỏi nhỏ: "Sao thế , cô chọc giận điện hạ chuyện gì ?"

Thanh Cát thản nhiên kể : "Không ân ái với , thế là cáu."

La ma ma , tức đến nghẹn họng: "Cô, cô, cô..."

 

Thanh Cát ngắt lời: "Cô cô cái gì, . Bà thấy , chỉ coi Hạ Hầu nương t.ử như một công cụ thôi, về phòng là lao ngay, cho thì hậm hực bỏ . Bà nghĩ thì nhà Hạ Hầu sẽ nở mày nở mặt ?"

La ma ma trố mắt , cô dám dùng những lời lẽ thô tục thế !

Chuyện vợ chồng, chuyện vợ chồng cơ mà, thể ăn như !

Quả nhiên là con gái nhà lính thấp hèn, phụ nữ mà chui quân doanh thì học cái thói gì cơ chứ?!

Nàng hít một sâu, cố nén cơn tức giận và sự khinh miệt.

Nàng nghiến răng hỏi: "Giờ cô định thế nào?"

Thanh Cát trở , kéo chăn đắp kín, : "Dĩ nhiên là ngủ."

La ma ma: "???"

Thanh Cát: "Khuyên thế , ngủ thì trừng mắt ?"

La ma ma c.h.ế.t trân tấm lưng của Thanh Cát. Nửa ngày , bà mới thốt lên một câu: "Được thôi."

Danh tiếng của con gái nhà Hạ Hầu đúng là thể để khác chà đạp như .

Nàng thể khó dễ Ninh Vương.

 

Loading...