Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 131: Tạ Cửu Thiều Của Nàng
Cập nhật lúc: 2026-08-18 07:33:36
Lượt xem: 433
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát, giọng điệu điềm tĩnh: "Thanh Cát, nàng điên mà nhắc đến chuyện với ?"
Thanh Cát: "Ta đúng , đây chính là quy củ của Thiên Ảnh Các chúng , phân biệt nam nữ."
Rất thể quy củ do chính tay điện hạ Ninh Vương của nàng đặt .
Đôi mắt Ninh Vương tối sầm , cứ thế chăm chú đ.á.n.h giá nàng.
Thanh Cát bướng bỉnh ngẩng cao mặt, vẻ mặt sợ trời sợ đất.
Ninh Vương hồi lâu, đột nhiên bật .
Thanh Cát hoang mang.
Ninh Vương chậm rãi mở lời: "Thanh Cát, nàng dùng cách để chọc giận là vô ích thôi."
Thanh Cát , chỉ thấy thần sắc lạ lùng, nghi hoặc sang.
Ninh Vương nhếch môi, khẽ , nụ tuyệt sắc vô song: "Ta bận tâm đến chuyện ? Đừng chỉ là xem, dù ngủ với thì cũng chẳng vấn đề gì. Hai năm nàng ở Cảo Cổn, những tên đàn ông vây quanh nàng, từng để tâm ? Bọn chúng thích nàng, thì cứ để bọn chúng xoay quanh nàng, nếu thật sự ngủ thì cũng , vương phi của ngủ với một hai đàn ông thì ? Nàng vui là ."
Thanh Cát thấy thì ngờ tới.
Hắn thế mà thốt những lời như .
Những ngón tay thon dài của Ninh Vương khẽ nâng cằm Thanh Cát lên, đôi mày sắc bén áp xuống: "Hay là bản vương trói cái tên nhà họ Thời , để hầu hạ nàng, hoặc là tìm thêm cho nàng vài tuyệt sắc giai nhân nữa?"
Thanh Cát: "Ngài cũng chỉ giỏi mồm thôi."
Nếu chuyện đó thực sự xảy , e là sẽ đem thiến , phanh thây thành vạn mảnh mất!
Ninh Vương mỉm dịu dàng: "Không lừa nàng , ngày mai chúng thử xem ."
Ở cự ly gần, thở của phả dồn dập lên mặt nàng, nhưng vẫn nở nụ : "Vì tin rằng, Thanh Cát của khi nếm qua bao nhiêu gã đàn ông, cuối cùng sẽ nhận , mới là nhất, đúng ?"
Thanh Cát cảm thấy nực vô cùng: " thế, ngài là nhất! Ngay cả khi ngài còn phong độ nữa, ngài vẫn là nhất! Điện hạ Vũ Ninh Vương, ngài lúc nào cũng tài giỏi như thế!"
Trước lời lẽ , Ninh Vương vẫn điềm nhiên như , trong mắt đong đầy sự dịu dàng: "Sao nào, hài lòng với ? Vậy chúng thể thử ngay bây giờ..."
Hắn kề sát tai nàng nghiến răng : "Làm đến c.h.ế.t, xem c.h.ế.t , nàng c.h.ế.t ."
Nghe lời , Thanh Cát tức đến run rẩy cả tay, cổ tay cử động, lưỡi d.a.o mỏng gọn trong tay.
Nàng xiên !
Ninh Vương thấy thanh kiếm, mỉm : "Thanh Cát, nàng thật sự đ.â.m ?"
Thanh Cát nhướn mày, nhạt: "Ngài là Vũ Ninh Vương, phận cao quý, một sợi tóc cũng thể xoay chuyển tình thế, nếu Vũ Ninh Vương, thiên hạ ắt sẽ đại loạn..."
Khi nàng những lời , thần sắc Ninh Vương khẽ biến động, đó là những lời Thanh Cát từng trong lúc sinh t.ử hôm .
Lúc nàng lặp nữa, trong lòng Ninh Vương dâng lên một cảm giác khó tả.
Thanh Cát nắm chặt thanh kiếm trong tay, rành rọt từng chữ: "Cho nên, cũng chỉ dám cầm kiếm dọa thôi, tuyệt đối dám g.i.ế.c ngài."
Ninh Vương khẽ thở dài.
Dù nữa, giữa hai vẫn sự chênh lệch về phận, nên nàng chỉ đành cam chịu.
Kể từ khi hai nhận đến nay, nàng vẫn luôn gọi là điện hạ.
Đôi lông mày của Ninh Vương chùng xuống, cúi đầu : "Nàng dám dùng kiếm g.i.ế.c , nhưng nàng thể dùng cái ."
Nói đoạn, trở tay rút một chiếc roi từ đó.
Hắn cầm chiếc roi bằng một tay, đưa thẳng cán roi mặt Thanh Cát: "Nhìn xem, chiếc roi , quen mắt ?"
Thanh Cát lập tức sang.
Đây là một chiếc roi hết sức bình thường, roi từ cành cây dâu tằm, trải qua nhiều năm tháng, bề mặt khá nhẵn bóng, còn phần đuôi roi là một đoạn dây thừng gai, phần sờn rách.
Thanh Cát chằm chằm chiếc roi , hồi lâu mới ngước lên Ninh Vương.
Trong mắt Ninh Vương đong đầy sự dịu dàng, khẽ , dỗ dành Thanh Cát: "Nào, Thanh Cát hãy cầm chiếc roi , đ.á.n.h ."
Hắn hạ giọng khẽ: "Ta từng sai đ.á.n.h Thanh Cát một trăm roi, bây giờ Thanh Cát thể đ.á.n.h , một trăm roi hai trăm roi, đều , hoặc là nàng cầm nỏ thần cơ, b.ắ.n một phát?"
Thanh Cát: "Ngài tưởng dám !"
Vừa nàng giật lấy cây roi từ tay , giơ tay lên, nhắm thẳng Ninh Vương, quả nhiên vung một roi quất tới.
Ngọn roi xé gió vun vút, Ninh Vương hề né tránh, roi mà thật sự quất thẳng mặt .
Chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc hằn lên một vệt máu, trông thật rợn , nhưng mang một vẻ vô cùng kinh diễm.
Thanh Cát: "Còn ăn đòn nữa ?"
Ninh Vương bận tâm, ngược còn cởi phăng chiếc áo khoác ngoài , quỳ một gối xuống đất, lưng khom về phía .
Nhìn tư thế , Thanh Cát khựng một lúc.
Ninh Vương rũ mắt xuống: "Năm xưa Diệp Mẫn vì báo thù cho cha, ráo riết truy tìm tung tích giáo chủ Hoàng giáo, nhưng dăm bảy lượt đều bặt vô âm tín, đó nhận rằng, trong nội bộ Thiên Ảnh Các gián điệp, bèn buông bỏ thứ, đảm nhận chức Các chủ Thiên Ảnh Các, với ý định bắt đầu điều tra từ chính nội bộ Thiên Ảnh Các."
Hắn chằm chằm vạt áo của nàng ở phía , cất lời: "Về theo dấu vết, tìm tên Thái y họ Úc, điều tra ngọn ngành liên quan đến mẫu phi của , đồng thời cũng khóa chặt tên nội gián cuối cùng, chính là Bạch Chi, kẻ do một tay Thiên Ảnh Các bồi dưỡng nên."
Giọng trầm hẳn xuống: "Những chuyện tiếp theo nàng cũng rõ đấy."
Đối với khi đó, lẽ khiến vài chịu thiệt thòi oan uổng, nhưng thì , cái mà thấy là đại cục triều đình.
Bây giờ ngẫm chuyện mấy năm , nhát roi vung ngày cuối cùng quất mạnh chính trái tim .
Thanh Cát siết chặt cây roi, một lời.
Ninh Vương khổ: "Chỉ là ngờ, vô tội cuốn chuyện , trở thành mà yêu thương nhất."
Những lời tiếp theo, , nhưng nàng hiểu.
Sáu năm , nàng chính là với tư thế hèn mọn như , quỳ ở đó, sống sờ sờ chịu đựng một trăm roi, m.á.u chảy lênh láng, từng chút từng chút một c.ắ.n răng vượt qua nỗi đau đớn tột cùng đó.
Lúc đó, đương nhiên sẽ để tâm đến chuyện nhỏ nhặt , cũng chẳng màng quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của tên ám vệ .
Bọn họ dù cùng chung sống một bầu trời Ninh Vương phủ, nhưng định sẵn là kẻ trời, vực.
Ninh Vương: "Chuyện qua, thể đổi , nhưng bây giờ, nàng thể trả đũa."
Bàn tay cầm roi của Thanh Cát khẽ run lên.
Nàng tự rõ trong lòng, bản sẽ xuống tay.
chính vì thể tay, nàng thấy dấy lên một nỗi bực dọc vô hình, cảm thấy rốt cuộc vẫn mắc bẫy của , mềm lòng .
Cũng hận chính sự mềm lòng của bản .
Cái gã đàn ông đầy mưu mô xảo quyệt !
Nàng gằn: "Ngài cố tình đấy , ngài diễn lắm!"
Hắn ngước lên nàng, mặt hằn rõ vệt máu, nhưng đôi mắt đen láy ánh lên vẻ chân thành: "Ta thực sự nàng tay, là bộ tịch, vương phi của Vũ Ninh Vương , thì ở vị trí cao nhất, gì thì , tự do tự tại, nàng thấy vui, đ.á.n.h ai cũng , đ.á.n.h cũng chẳng ."
Thanh Cát mất hết sức lực, thẫn thờ vứt cây roi xuống đất.
đối với , nàng vẫn còn ấm ức: "Ta đ.á.n.h ngài, nhưng cũng chẳng thấy mặt ngài, ngài cút ngoài cho ."
Ninh Vương: "Mới đ.á.n.h một roi, đ.á.n.h thêm vài roi nữa ?"
Thanh Cát: "Chẳng ngài bảo gì thì ? Tạ Cửu Thiều, bây giờ chỉ mong ngài lập tức cút khỏi đây!"
Ninh Vương nàng gọi thẳng tên "Tạ Cửu Thiều" từng tiếng một, cứ thế đăm đăm nàng, ngắm khuôn mặt xinh đang hầm hập lửa giận.
Một niềm hạnh phúc pha lẫn chút chua xót mãnh liệt trào dâng trong lồng ngực, khiến hốc mắt cay cay.
Không là chủ nhân, là điện hạ, mà là Tạ Cửu Thiều.
Đời , dám gọi thẳng tên chỉ đếm đầu ngón tay, là trưởng bối thì cũng là hoàng .
Bây giờ thêm nàng.
Dù nàng tức giận, bực dọc, dù rút kiếm chĩa , cầm roi quất , giây phút đều cảm thấy may mắn, rốt cuộc thì cũng trở thành Tạ Cửu Thiều của riêng nàng!
Hắn nàng, nghiêm trang : "Đã là theo nàng, thì nhất định sẽ theo nàng, nàng cút, thì bây giờ cút ngay đây."
Thanh Cát liếc qua, giật thấy hốc mắt đỏ hoe, như thể sắp .
Nàng sững , : "Ta bắt nạt ngài!"
Lại dở cái trò , giả vờ đáng thương.
Khóe môi Ninh Vương nở một nụ dịu dàng: "Ừ, nàng bắt nạt , chỉ lời vương phi của thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-131-ta-cuu-thieu-cua-nang.html.]
Thanh Cát liếc xéo : "Bây giờ vương phi của ngài."
Ninh Vương vẫn mỉm : "Chiếc roi để đây, còn nợ nàng chín mươi chín roi, cuộc đời chúng còn dài, thể từ từ trả."
Thanh Cát mím chặt môi .
Ninh Vương: "Được , Thanh Cát, cút đây, chuyện gì, cứ sai gọi bất cứ lúc nào."
Nói xong bèn bước ngoài, nửa đường, dặn dò: "Nhớ dùng bữa, đừng để bụng đói, sáng mai sẽ sai mang đồ ăn sáng đến cho nàng."
Thanh Cát ngoảnh mặt , đoái hoài đến .
Ninh Vương lững thững bước , lúc trời tối đen, bóng trăng mờ ảo, đẩy cánh cửa lớn của viện .
Mới đẩy một khe hở, thấy bóng dáng đám thị vệ phía .
Đó là những thị vệ của vương phủ, chuyên canh gác khu vực .
Ninh Vương vội khép cửa , lặng thinh một chốc, trở .
Lúc cửa sổ và cửa phòng đều đóng kín mít, , đành ngoài gọi với : "Thanh Cát."
Trong phòng, Thanh Cát đáp lời: "Chẳng ngài cút ? Sao nào, ngài định nuốt lời ? Ta ngay mà, cái con ngài xảo quyệt nham hiểm lắm!"
Ninh Vương thanh minh: "Ý là..."
Thanh Cát ngắt lời: "Ngài đừng hòng dùng lời đường mật lừa gạt nữa, tin ngài nữa , ngài đúng là cố tình mà!"
Ninh Vương: "Ý là, chí ít nàng cũng đưa cái áo khoác ngoài chứ, bây giờ chỉ mặc mỗi bộ nội y thôi."
Căn phòng bỗng chốc rơi tĩnh lặng.
Trăng sáng như nước, rải ánh bạc khắp sân nhỏ bé.
Ninh Vương cẩn trọng thêm: "Bên ngoài thị vệ canh chừng, để bọn họ thấy thế thì lắm nhỉ?"
Căn phòng tiếp tục chìm trong im lặng.
Một lát , cửa sổ bỗng dưng mở toang, một vật thể ném mạnh xuống đất.
Ninh Vương bước tới, nhặt chiếc áo khoác ngoài của lên, khoác .
Hắn cất tiếng: "Còn một việc nữa."
Thanh Cát: "Ta ."
Ninh Vương rụt rè hỏi: "Liệu... nàng thể cho mượn một chiếc khăn che mặt ? Ta..."
Hắn đưa tay chạm khuôn mặt đang âm ỉ đau: "Ta thế tiện gặp khác cho lắm."
Bên trong phòng tiếp tục là những giây phút im lặng.
Sau đó, cửa sổ mở , một chiếc khăn che mặt quăng ngoài.
Lần , nàng chẳng thèm hé răng thêm chữ nào nữa.
Ninh Vương nhặt chiếc khăn che mặt lên, thêm lời nào, đưa lên che nửa khuôn mặt đẩy cửa bước ngoài.
Hắn bước với phong thái vô cùng đường hoàng, đĩnh đạc.
Bọn thị vệ thấy , đương nhiên là lấy lạ, liếc mắt soi mói mấy bận.
Ninh Vương mặt đổi sắc, chắp hai tay lưng, thong dong bước đến mặt tên thị vệ, dùng giọng điệu phần tán thưởng : "Dạo lắm chuyện rắc rối, canh gác đêm hôm, nhất định cẩn thận là hết, ngàn vạn lơ là."
Tên thị vệ , bèn tỏ vẻ nghiêm túc, cung kính đáp: "Vâng, thưa điện hạ."
Ninh Vương hài lòng gật đầu, gì thêm, lững thững bước vương phủ.
Sau khi bước vương phủ, Ninh Vương thấy ngọn đèn trong Thiên Ảnh Các vẫn còn sáng.
Hắn lờ mờ đoán điều gì đó, hờ hững liếc mắt sang, thì bắt gặp bóng dáng Diệp Mẫn đang gốc cây ở thủy tạ.
Ninh Vương thoáng khựng một nhịp, tiến đến cạnh Diệp Mẫn, cất giọng vô cùng thiện: "Khuya khoắt thế , còn đây?"
Nghe thấy tiếng gọi, Diệp Mẫn nghiêng đầu sang.
Với chuyện , Ninh Vương tỏ hết sức thản nhiên, dẫu cũng mù, thấy vết tích lạ mặt .
Diệp Mẫn: "Điện hạ, đêm khuya thanh vắng, thần khó ngủ, còn điện hạ thì , cớ gì ở đây?"
Ninh Vương: "Đêm nay cảnh sắc tuyệt , bổn vương nổi hứng, bèn ngoài ngắm hoa thưởng nguyệt."
Diệp Mẫn: "Ồ, xem điện hạ một chuyến du ngoạn vui vẻ."
Ninh Vương nhớ những chuyện xảy tối nay, trong lòng đủ thứ mùi vị đan xen, chua ngọt, vương chút cay đắng, vô vàn cảm xúc hỗn độn, cuối cùng đọng thành một tiếng thở dài đầy ẩn ý.
Chắc mẩm đời , điều ngọt ngào nhất cũng chỉ đến thế , mà chua chát nhất cũng chẳng hơn .
Cuối cùng đành thốt một câu đầy ẩn ý: "Chuyện nhắc tới thì hơn."
Diệp Mẫn khẽ nhắm mắt, cảm nhận bầu khí chua xót đang lan tỏa xung quanh.
Ninh Vương Diệp Mẫn mặt, đương nhiên nhớ như in dáng vẻ lả lơi quyến rũ mà Thanh Cát từng bày mặt .
Câu năm nào văng vẳng bên tai .
"Những gã đàn ông ngoài thần chỉ trêu đùa chút thôi, trong lòng thần chỉ mỗi ngài."
Trải qua bao năm tháng, cuối cùng cũng nhận , chính là cái gã đàn ông mà nàng trêu đùa ngoài .
Ngay khoảnh khắc , chỉ hận thể băm vằm Diệp Mẫn trăm mảnh!
Diệp Mẫn ngước mắt lên: "Có vẻ như điện hạ đang nặng trĩu tâm tư?"
Ninh Vương , liếc với ánh mắt sâu xa: "Ồ, giờ ngươi đơn côi lẻ bóng, ánh trăng , trông thật tiêu điều vắng vẻ, lẽ nào chỉ vì chuyện công vụ?"
Những lời ẩn chứa sự sắc bén, khiến Diệp Mẫn nhíu mày.
Ninh Vương ngoài cổng phủ, ngay bên cánh cửa Thiên Ảnh Các chính là con phố đó, con phố nơi Thanh Cát sinh sống.
Điều nghĩa là, từ tầng hai Thiên Ảnh Các, Diệp Mẫn thể bao quát bộ cổng sân nhà Thanh Cát.
Cũng may là gã mù.
Hắn khẽ khẩy: "Bổn vương bỗng nhớ vài chuyện xưa, Diệp Các chủ còn nhớ ?"
Diệp Mẫn rũ mắt: "Ồ?"
Ninh Vương: "Bổn vương vẫn còn nhớ cái đêm đến phủ hoàng bàn việc, khi đó Diệp Các chủ cũng mặt, đó Thanh đại nhân cũng tới."
Diệp Mẫn: "Thuộc hạ vẫn nhớ."
Sau câu , cả hai cùng chìm im lặng.
Không ai thêm lời nào, nhưng bầu khí bỗng trở nên căng thẳng tột độ.
Lúc bấy giờ, Ninh Vương chỉ chăm chăm lo nghĩ đến vương phi của , vội vàng trở về gặp vương phi, đúng lúc đó bắt gặp Thanh Cát, bắt gặp Diệp Mẫn, bọn họ đang ánh đèn cung đình, trông vẻ thiết.
Hắn từng buông lời trêu đùa, từng cợt nhả, nào đó chính là vương phi của .
Những lời vô tình năm xưa, giờ đây hóa thành lưỡi gươm sắc bén đ.â.m thấu tim .
Hai tuy , nhưng đều hiểu rõ, nhát gươm cắm phập tim Ninh Vương, sẽ trở thành một cái gai mãi mãi thể nhổ bỏ.
Hai cũng sẽ bao giờ thể trở như .
Hơn nữa, những chuyện xảy đó, Diệp Mẫn sai, sai , sai đến mức thể nào đầu nữa.
Hồi lâu , Ninh Vương mới nặn một nụ nhạt nhẽo, chẳng vẻ gì là vui vẻ: "Thật những chuyện qua, bổn vương cũng gần như quên sạch ."
Diệp Mẫn khẽ nhắm mắt, khổ: "Điện hạ quả thật thể quên, bởi vì..."
Hắn ngừng , tiếp lời: "Mũi tên của nỏ Thần Cơ, chỉ một."
Ninh Vương thu nụ , Diệp Mẫn, đôi mắt đen sâu thẳm toát lên vẻ chân thành và nghiêm nghị: " mũi tên của bổn vương, tuyệt đối sẽ bao giờ chĩa của ."
Khi hai tiếng " ", đôi mắt vốn dĩ vô hồn của Diệp Mẫn chợt bùng lên vô vàn cảm xúc phức tạp.
Tình bạn từ thuở ấu thơ, từng chứng kiến quá trình trưởng thành của , từng tận mắt chứng kiến nỗi đau khổ của , sát cánh bên suốt ngần năm trời, nhưng hôm nay, chỉ vì một sai lầm nhỏ, mà ánh trăng cô liêu, hai mang trong lòng những toan tính riêng.
Ninh Vương: "Ta mời một vị thần y chuyên trị các bệnh về mắt của nhà họ Nam đến, sẽ chữa khỏi đôi mắt cho ngươi."
Diệp Mẫn đáp giọng cay đắng: "Điện hạ, cần , đôi mắt của , chẳng cần đến nữa."
Ninh Vương: "Đây là điều cuối cùng thể cho ngươi, cũng coi như trọn vẹn tình nghĩa bao năm nay."
Nói xong, dứt khoát sải bước rời .