Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 132: Đã nói là nàng sẽ cùng ta răng long đầu bạc mà
Cập nhật lúc: 2026-08-18 13:50:26
Lượt xem: 458
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về hậu viện của , vặn một cơn gió lùa qua, mang theo mùi hương tường vi thoang thoảng.
Trong lòng Ninh Vương ngổn ngang trăm mối, khó mà diễn tả thành lời.
Có chút chua xót, chút ngọt ngào, xen lẫn niềm vui sướng thỏa mãn, nhưng cũng ngập tràn nỗi niềm nhung nhớ.
Lúc , nhớ từng nụ , từng ánh mắt của nàng, thứ hiện lên sống động, rõ nét, y như nụ hoa đào chớm nở tháng ba, đến cả vẻ giận dữ khuôn mặt nàng cũng toát lên sự quyến rũ c.h.ế.t .
Những luồng cảm xúc trào dâng mãnh liệt, cuộn xoáy trong lồng ngực, khiến vững, tựa lưng cửa.
Hắn cứ thế khẽ cúi đầu, miên man hồi tưởng từng câu của nàng trong ngày hôm nay.
Việc để nàng tự tay b.ắ.n thương Bạch Chi, là chút ân hận, nhưng điều khiến hối tiếc hơn cả là thể bưng bít chuyện đến cùng.
Bởi lẽ, trong mấy năm nay, Bạch Chi vì nàng mà hao tâm tổn trí, thậm chí còn mượn tay Hạ Hầu Kiến Tuyết để đối phó với gia tộc Hạ Hầu.
Bạch Chi nàng gánh vác tội danh g.i.ế.c ca ca, nên mới ngấm ngầm giúp Hạ Hầu Chỉ Lan một tay.
Nếu nàng chuyện, e là sẽ khó dứt tình.
Bây giờ ngẫm , lẽ nên để họ chạm trán ở chân núi, tránh để nàng nhận điểm mấu chốt của sự việc.
Vụ búp bê đất sét là do sơ suất.
cái con búp bê đất sét cũng đáng ghét thật, cô một con, một con ?
Ninh Vương nhớ tất thảy những chuyện , nét mặt đổi liên tục, lúc thì u ám, lúc thì rạng rỡ.
Cuối cùng cũng sực nhớ điều gì đó, rảo bước về phía phòng của tiểu thế t.ử bên cạnh.
Vú nuôi và các ma ma của tiểu thế t.ử đang ngủ ở gian ngoài, thấy Ninh Vương bước , họ giật tỉnh giấc, vội vàng luống cuống dậy.
Ninh Vương hiệu cho họ lui ngoài , tự bước gian trong.
Lúc tiểu thế t.ử đang ngủ say sưa, hai cái chân bé xíu đạp sang bên trái, hai nắm tay nhỏ vung vẩy sang bên , dáng vẻ say ngủ giường trông sống động như một bức tranh tuyệt mỹ.
Ninh Vương chẳng thèm đoái hoài, tóm gọn lấy tiểu thế t.ử nhấc bổng lên: "Tỉnh , tỉnh ."
Hắn vỗ nhẹ má thằng bé.
Tiểu thế t.ử giật , ngơ ngác mở mắt, đôi mắt đen láy trong veo còn đọng màng sương mờ ảo của giấc ngủ.
Ninh Vương ôm tiểu thế t.ử lòng, dịu dàng, âu yếm : "Thừa Uẩn, chẳng con Thanh cô cô ở mãi bên cạnh con ? Con với cô ?"
Tiểu thế t.ử vẫn kịp định thần, nó ngơ ngác phụ vương mặt, lẩm bẩm trong cơn ngái ngủ: "Phụ vương, phụ vương, Thanh tỷ tỷ..."
Chưa dứt câu, mí mắt nó sụp xuống, chuẩn chìm giấc ngủ tiếp.
Ninh Vương áp hai tay má thằng bé, quyết cho nó ngủ: "Giờ mà con còn ngủ ? Con ?"
Tiểu thế t.ử Ninh Vương mặt, ngái ngủ đáp: "Nói, ..."
Ninh Vương: "Vậy Thanh cô cô trả lời thế nào?"
Trong đầu tiểu thế t.ử rối bời, nó phụ vương mặt: " Thanh Tỷ tỷ..."
Nó lắc đầu, lắc đầu, lắc đầu.
Sau đó cái đầu nhỏ ngoẹo sang một bên, ngủ .
Ninh Vương: "..."
Thằng con trai vô tích sự ...
Suốt cả một ngày hôm Thanh Cát hề bước chân khỏi cửa, nàng cứ thẫn thờ ở lỳ trong phòng, nghĩ về Ninh Vương, nghĩ về Bạch Chi, và nghĩ về chính bản .
Giữa nàng và Bạch Chi quả thực chút tình nghĩa, nhưng thứ tình nghĩa giống như sự đồng hành thầm lặng trong quãng thời gian đằng đẵng cô đơn. Nó tựa như việc một thư sinh nghèo khó đêm đêm chong đèn dùi mài kinh sử, khi đỗ đạt vinh quy sẽ sinh lòng thương cảm với ngọn đèn dầu bầu bạn cùng .
Tình cảm dành cho thực chất là sự thương xót và hoài niệm về một quá khứ đơn độc của chính , là một thói quen nảy mầm từ những tháng năm dài đằng đẵng.
Bạch Chi đích thực là giáo chủ của Hoàng giáo, là cháu ruột và cũng là thừa kế của Úc thái y, thì việc nàng nhắm b.ắ.n mũi tên cũng là lẽ tự nhiên.
Trên thực tế, năm xưa khi Bạch Chi truy sát nàng, trong tay nàng cũng lăm lăm ám khí.
Thế nên đối với kết cục nàng chẳng gì bận tâm, còn về phần Ninh Vương...
Hắn hệt như một quả xanh, chua, chát, cứng, nhưng đó len lỏi chút vị ngọt.
Nàng thở dài một , thôi nhắc tới nữa.
Đến chạng vạng tối, tiểu thế t.ử chạy sang, Tuyết Cầu thấy thế thì mừng rỡ vô cùng, vội chạy đón.
Suốt cả ngày hôm nay, Tuyết Cầu dường như hiểu tâm trạng của nàng, cứ lẽo đẽo theo quanh quẩn bên cạnh, rời nửa bước.
Lúc tiểu thế t.ử sang tới nơi, hiểu trông thằng bé lờ đờ, ngái ngủ, còn lanh lợi như thường ngày.
Thằng bé mang theo vài món đồ ăn thức uống và vài món đồ chơi nhỏ nhắn, đều là những vật quý giá chế tác tinh xảo trong cung, rõ ràng là đồ riêng để dỗ dành nó vui.
Thanh Cát bèn ăn chút đồ, cùng nó nghịch mấy món đồ chơi đó. Tiểu thế t.ử quả là một đứa trẻ thông minh lanh lợi, những món như Cửu Liên Hoàn nó chơi thạo, khiến trầm trồ khen ngợi.
Thật Thanh Cát cũng chơi cừ, giờ tỉ thí với tiểu thế tử, hai bên kẻ tám lạng nửa cân.
Thấy , tiểu thế t.ử tỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ nàng: "Thanh tỷ tỷ, lúc nào rảnh chúng cùng chơi nhé, thi đấu với phụ vương, hai đ.á.n.h một, nhất định cho phụ vương thua tơi bời!"
Vừa tiểu thế t.ử nhắc đến Ninh Vương, tâm trạng Thanh Cát chút rối bời, bèn thuận miệng hỏi: "Ngài cũng chơi món ?"
Tiểu thế t.ử ủ rũ thở dài: "Phụ vương chơi giỏi lắm, thắng nổi ."
nó nhanh chóng lấy tinh thần: " Thanh tỷ tỷ hợp sức, hai chúng nhất định sẽ đ.á.n.h bại phụ vương!"
Thanh Cát: ", cùng đ.á.n.h bại ngài !"
Nghe giọng điệu hậm hực của Thanh Cát, tiểu thế t.ử chút bất ngờ, nhưng nó nắm chặt tay, cùng chung chí hướng với nàng: "Thanh tỷ tỷ, chúng cùng hội cùng thuyền mà!"
Thanh Cát đáp: "Được!"
lúc Tuyết Cầu chạy tới, nó cố tình dùng đuôi trêu chọc tiểu thế tử, tiểu thế t.ử bèn sang gãi ngứa cho nó, một đứa bé và một chú ch.ó nhanh nô đùa ầm ĩ.
Trong lúc bọn chúng nô đùa, Thanh Cát nghĩ tới Ninh Vương.
Có lẽ nhờ chơi đùa cùng tiểu thế t.ử một lát, tâm trạng nàng bình tĩnh trở phần nào.
Phải thừa nhận rằng, trong chuyện cả hai đều những lầm riêng.
Đặt vị trí của , những rắc rối giữa và Bạch Chi quả thực khiến mấy dễ chịu. Nếu Ninh Vương cũng những dây dưa tình cảm với một phụ nữ khác như , thì nàng ắt hẳn dứt áo , tuyệt đối thèm ngoái đầu .
Chỉ xét về điểm , nàng công nhận rằng đủ bao dung .
Còn về những chuyện xảy trong hai năm qua, nàng chẳng gì để biện bạch, bởi mấy vị cao thủ trong cung quả thực là những trợ thủ đắc lực của nàng.
Thanh Cát ngẫm nghĩ về những chuyện , cảm thấy nếu cứ so đo tính toán chi li thì chẳng bao giờ xong, đành nhắm mắt ngơ cho qua.
Quá trưa, tiểu thế t.ử về . Thanh Cát rảnh rỗi việc gì , bèn khoác lên bộ trang phục ám vệ ngày , định bụng phố dạo chơi.
Dù trong cảnh nào, nàng cũng đối xử với bản . Tiết trời xuân tươi nhường , cớ gì nàng ngoài dạo bước cơ chứ.
Nàng thơ thẩn dạo nửa ngày trời, mua sắm vô khối đồ đạc, tâm trạng cũng nhờ thế mà trở nên cực kỳ sảng khoái.
Vừa về đến nhà, nàng đang định đem mớ hoa quả mới mua rửa sạch, thì mới bưng chậu nước đặt xuống, thấy tiếng động lạch cạch ngoài cửa. Nàng cũng chẳng mảy may bận tâm, cứ đinh ninh là tiểu thế t.ử sang chơi, nên tiện miệng gọi: "Vào !"
Ngay đó nàng thấy tiếng cửa đẩy , thì hóa là Ninh Vương.
Vừa thấy Ninh Vương, nàng lập tức mặt chỗ khác, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng buồn đoái hoài.
Ninh Vương bước tới gần nàng, nhỏ giọng : "Nàng cần , dùng khăn đen che mặt , nàng sẽ thấy mặt , thế nên nàng đừng mặt nữa, cứ thẳng về phía ."
Thanh Cát thì bật : "Cho dù ngài dùng khăn đen che mặt, lẽ nào nhận ngài ? Ngài đừng chướng mắt mặt nữa, tránh đường ."
Ninh Vương nhướng mày, tỏ vẻ khá hài lòng: "Thanh Cát, hiểu ý nàng , ý nàng là, dù che kín mặt mũi, nàng vẫn thể nhận ngay từ cái đầu tiên."
Thanh Cát: "..."
Sao nàng vớ cái loại cơ chứ!
Nàng lạnh lùng đáp: "Ta để ý tới ngài, cũng chẳng thèm nhận ngài!"
Ninh Vương thở dài thườn thượt: "Nàng cần để ý tới , chỉ cho nàng một chuyện thôi."
Thanh Cát: "Ta ."
Ninh Vương tiếp lời: "Chuyện liên quan đến Phiêu Quy, nàng thật ?"
Phiêu Quy? Trong lòng Thanh Cát bỗng chốc gợn sóng.
Thế là Ninh Vương cũng thụp xuống, cùng nàng xổm chậu gỗ.
Sau đó : "Hiện tại sức mạnh quốc gia của Phiêu Quy đang ngày một hưng thịnh, bọn họ dự định sẽ tái tổ chức hội nghị liên minh Tây Uyên, hợp tác mở một tuyến đường thương mại mới, đồng thời cùng bảo vệ cho tuyến đường . Giờ đây bọn họ đang cử thuyết phục từng bộ lạc và quốc gia nhỏ lẻ ở Tây Uyên. Nếu chuyện suôn sẻ, hội nghị sẽ tổ chức mùa xuân năm ."
Nghe tin , Thanh Cát cảm thấy đỗi vui mừng. Nàng hiểu rõ đối với Phiêu Quy mà , đây xem như một sự kiện trọng đại từng tiền lệ. Nếu việc thành công, thì vị thế của Phiêu Quy ở Tây Uyên sẽ khác biệt so với .
Ninh Vương: "Hôm nay nhận thư từ Phiêu Quy vương, chờ đến khi tình hình triều chính định đôi chút, sẽ dâng tấu sớ, để Đại Thịnh hỗ trợ Phiêu Quy cùng tổ chức hội nghị liên minh Tây Uyên. Đến lúc đó cũng sẽ đích đến dự, để cổ vũ tinh thần cho bọn họ."
Thanh Cát chìm im lặng.
Nàng thừa hiểu, nếu Ninh Vương nhận lời đến dự hội nghị liên minh, thì việc sẽ mang lợi ích to lớn cho vị thế của Phiêu Quy tại Tây Uyên. Có thể Đại Thịnh đang dùng sức mạnh quốc gia để chỗ dựa vững chắc cho Phiêu Quy.
Tất nhiên là nàng vô cùng mãn nguyện...
Ninh Vương khẽ thở dài: "Nói thật thì lúc đó nàng một lòng giúp đỡ quê hương, âm thầm hỗ trợ bọn họ... Nếu như nàng chịu hé răng nửa lời, thì đến nỗi khó dễ Ô Đề công chúa đến mức ."
Thanh Cát: "Ngài cũng tự là ngài đang khó cơ ?"
Ninh Vương bật : "Ừ, , và bây giờ cũng sai ."
Đôi mắt đen láy của dịu dàng nàng, thì thầm: "Nếu tính theo vai vế, Ô Đề công chúa cũng gọi một tiếng cô trượng. Ta cô trượng, vốn dĩ nên bắt nạt một đứa con cháu."
Thanh Cát , lườm một cái: "Cô trượng? Ngài tự phong cho cái chức cô trượng từ lúc nào thế?"
Ninh Vương đáp lời: "Chẳng lẽ ? Nàng là vương phi của , là phu quân của nàng, chẳng là cô trượng của nó ?"
Thanh Cát thấy nực : "Đã với ngài , hối hận , Thanh đại nhân của , ngài Ninh Vương điện hạ của ngài, Vương Tam gì đó, cũng vương phi của ngài, chúng đường ai nấy ."
Nàng thốt câu , bèn cảm nhận bầu khí xung quanh Ninh Vương bỗng chốc trở nên nặng nề, áp bức.
Sau đó, giọng trầm ấm của vang lên bên tai nàng: "Nói bậy, linh tinh như nữa, nếu sẽ thực sự nổi giận đấy."
Thanh Cát thẳng thừng hừ một tiếng: "Đồ lừa gạt, ngài còn mặt mũi nào mà tức giận cơ chứ?"
Ninh Vương vươn tay , nắm lấy tay nàng, mỉm : "Đồ lừa gạt hỏi vương phi nương nương, tối nay ăn gì, để kẻ lừa gạt mang tới cho nàng?"
Thanh Cát đáp: "Ta chẳng ăn gì cả, chỉ ăn tươi nuốt sống ngài thôi!"
Nàng chỉ thuận miệng buông một câu hờn dỗi như , nhưng dứt lời, chính nàng cũng khựng một nhịp, dường như câu mang một hàm ý khác.
Trong thoáng chốc nàng rút lời , nhưng muộn .
Nàng mím chặt môi, thêm lời nào nữa.
Ninh Vương đương nhiên hiểu rõ ẩn ý trong câu của nàng. Hắn khẽ cúi đầu, bật nhạt, thản nhiên lướt qua chủ đề , chuyển hướng sang kể về buổi hội thề của Phiêu Quy và những dự tính của .
Lúc Thanh Cát mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Nếu cứ bám riết lấy ẩn ý trong câu của nàng mà phân tích, thậm chí còn buông lời trêu ghẹo, thì nàng hận thể cầm d.a.o đ.â.m một nhát. Giờ tảng lờ , chí ít cũng khiến nàng đỡ bẽ mặt phần nào.
Đang trò chuyện, chợt thấy tiếng động của ám vệ bên ngoài, dường như chuyện cần bẩm báo.
Thanh Cát bèn : "Ngài lên ."
Ninh Vương: "Hửm?"
Thanh Cát mặt : "Ngài đường đường là Vũ Ninh Vương, đừng chồm hổm mặt , để thấy thì kỳ cục lắm."
Tuy mối quan hệ giữa hai chắc chắn một ám vệ thấu, nhưng với những chuyện như thế , bọn họ nhất định sẽ kín miệng như bưng, dám hé răng nửa lời với ngoài.
Thế nên phần lớn trong phủ chuyện .
Thanh Cát hi vọng bao nhiêu thì bấy nhiêu.
Ninh Vương thăm dò: "Cũng gì to tát nhỉ?"
Thanh Cát: "Hiện giờ vẫn suy nghĩ kỹ , dính dáng gì đến ngài lúc !"
Nghe , trong mắt Ninh Vương ánh lên vẻ nguy hiểm: "Ồ?"
Thanh Cát bắt gặp ánh mắt của : "Ta vốn là con như đấy, ai từng hứa là sẽ nhất mực lời thế nhỉ?"
Ninh Vương lẳng lặng nàng một lúc, khẽ chớp mắt, từ tốn : "Được, Thanh Cát đúng, nàng tạm thời tiết lộ cho ai , thì chúng sẽ giữ bí mật."
Hắn bèn phắt dậy, hiệu ngầm cho ám vệ bên ngoài, tên ám vệ mới dám bước .
Sau khi tên ám vệ bước , Ninh Vương bèn cất lời: "Hôm nay bản vương đang thương thảo chuyện quốc gia đại sự với Thanh đại nhân, chẳng dặn là cấm ai phép phiền , lẽ nào việc gì khẩn cấp lắm ?"
Thanh Cát bên cạnh, câu "thương thảo chuyện quốc gia đại sự", bỗng dưng cảm giác như "lạy ông ở bụi ".
may , đám ám vệ đều huấn luyện bài bản, quỳ một gối xuống, dâng lên bản báo cáo mới nhận .
Ninh Vương xong, nhíu mày, lệnh cho tên ám vệ lui , về phía Thanh Cát.
Thanh Cát hỏi dồn: "Có chuyện gì thế?"
Ninh Vương: "Đã tìm tung tích của Phượng Hoàng Thần nương tử, ả đang ở ngay ngoại ô, cứ la lối đòi gặp nàng."
Thanh Cát: "Không gặp."
Ninh Vương thái độ dứt khoát của nàng: "Vốn định tha cho ả một con đường sống, loại chẳng bõ công g.i.ế.c, nhưng ả tập hợp một đám loi nhoi, nuôi mộng sinh sự, thì cũng chẳng thể nào ngơ hết tới khác ."
Thanh Cát: "Ả những gì?"
Ninh Vương: "Để tẩu thoát, ả kéo theo mấy tên giáo đồ, bắt cóc chừng bảy tám phụ nữ và trẻ em con tin, tung tin đòi gặp nàng."
Thanh Cát khẩy: "Ả lo mà tháo chạy giữ mạng, còn bày trò đòi gặp , bộ chê sống quá lâu ?"
Ninh Vương: " , đúng là điều, đây chẳng là tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t ?"
Hai , tức khắc thấu hiểu ý đối phương.
Ninh Vương: "Đi thôi, xem thử thế nào."
Lúc , nếu cho vương phi của vui vẻ, thì cách nhất là khiến kẻ khác sầu não.
Thanh Cát gật đầu đồng tình: "Được."
Thanh Cát dùng diện mạo thật để đến gặp Hạ Hầu Kiến Tuyết, chỉ dùng một chiếc khăn che nửa khuôn mặt.
Khi tới ngôi làng nọ, phát hiện dân làng đều sơ tán, bao vây xung quanh là quan địa phương cùng binh lính, thấy Ninh Vương xuất hiện, họ vội vã tiến lên hành lễ.
Thời gian qua họ dọn dẹp hàng tá vụ lớn nhỏ do tàn dư Hoàng giáo gây , ban đầu vụ việc cũng chẳng gì nghiêm trọng, chỉ là kẻ bắt cóc cứ gào thét đòi gặp "Thanh Cát", nên họ mới bẩm báo lên , ai dè kinh động đến cả Ninh Vương.
Lúc bọn họ đương nhiên là nơm nớp lo sợ, cứ ngỡ gây tai họa tày đình gì đó.
Ninh Vương dò hỏi sơ qua tình hình, Hạ Hầu Kiến Tuyết cùng ba bốn tên giáo đồ, nhưng võ công cũng hạng xoàng, chỉ là đang khống chế sáu bảy phụ nữ và trẻ em, mang theo hỏa khí, nên đám nha dịch mới thấy đau đầu, sợ rút dây động rừng.
Tên lý trưởng bên cạnh lật đật giải thích thêm: "Bọn chúng trói chặt mấy phụ nữ và trẻ em , cột hỏa khí lên họ. Nếu chúng theo lời ả, ả sẽ cho nổ tung đám con tin, chúng , chúng cũng dám manh động xông ."
Thanh Cát xong, bèn hiểu rõ tình hình: "Điện hạ, để gặp ả ."
Ninh Vương lên tiếng cảnh báo: "Trong tay ả thể vẫn còn cất giấu hỏa khí khác."
Thanh Cát: "Ta , sẽ cẩn thận."
Nàng từng học qua các kỹ năng chữa cháy, cũng am hiểu ít nhiều về hỏa khí. Với khinh công của nàng, việc né tránh hỏa khí gì là khó khăn.
Hơn nữa, bất luận thế nào, nàng cũng thể khoanh tay , để mặc tính mạng của mấy phụ nữ và trẻ em đe dọa.
Ninh Vương thấu hiểu suy nghĩ của nàng.
Hắn dứt khoát cởi chiếc áo khoác ngoài của , khoác lên vai Thanh Cát.
Hành động khiến những xung quanh khỏi kinh ngạc. Ai mà chẳng chính là Vũ Ninh Vương lẫy lừng, phận cao quý ai sánh bằng. Vậy mà giờ đây ngài cởi áo khoác ngoài của , chỉ mặc độc một bộ đồ bó sát bên trong.
Ninh Vương dặn dò: "Chiếc áo khoác ngoài của dệt từ vải Hỏa Hoán, là bảo vật quý hiếm do ngoại bang cống nạp, khả năng chống cháy, nàng mặc ."
Trước ánh mắt của bao nhiêu , Thanh Cát đương nhiên cảm nhận sự chú ý khác thường từ xung quanh.
Nàng cúi đầu, đáp: "Vâng."
Đôi mắt Ninh Vương ánh lên vẻ dịu dàng: "Đội ngũ chữa cháy và thiết phun nước xung quanh bố trí sẵn sàng. Nếu bất trắc gì xảy , nàng hãy phát tín hiệu ngay, sẽ lập tức hạ lệnh xông ."
Thanh Cát đưa tay lên, nắm chặt lấy cổ áo khoác, ánh mắt sâu mắt : "Ừm."
Thanh Cát tiến thẳng trong sân viện. Vừa bước thấy mấy tên giáo đồ đang kề d.a.o cổ mấy dân thường, là phụ nữ và trẻ em. Khắp họ quấn đầy hỏa khí, bọn giáo đồ tay lăm lăm dây cháy chậm và mồi lửa.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, mồi lửa bén lửa, đống hỏa khí sẽ lập tức phát nổ.
Mấy phụ nữ và trẻ em cả đời quanh quẩn xó bếp, bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh hãi , lúc mặt mày trắng bệch, cả run lên bần bật.
Nằm chỏng chơ chân Hạ Hầu Kiến Tuyết, còn một trói gô , chính là La ma ma.
Miệng La ma ma nhét giẻ, chỉ thể phát những tiếng rên rỉ u u ơ ơ. Vừa thấy Thanh Cát bước , bà bèn vùng vẫy dữ dội, ánh mắt khẩn thiết về phía nàng.
Thanh Cát quét mắt một lượt, phớt lờ La ma ma, lên tiếng với Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ngươi tới đây mà? Ta tới đây, mau thả bọn họ ."
Ngay từ lúc Thanh Cát bước , ánh mắt của Hạ Hầu Kiến Tuyết dán chặt lớp mạng che mặt của nàng, hận thể xuyên thấu lớp vải mỏng manh để chiêm ngưỡng khuôn mặt ẩn giấu bên .
Nghe Thanh Cát , ả khẩy: "Sao thả, thả thì bọn các ngươi chẳng sớm băm vằm ."
Ả chằm chằm nàng: "Ngươi nghĩ ngu đến thế ?"
Thanh Cát nhướng mày: "Vậy rốt cuộc ngươi gì?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết gằn từng chữ, mắt vẫn rời Thanh Cát: "Ngươi, ngươi hãy gỡ mạng che mặt , để xem!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-132-da-noi-la-nang-se-cung-ta-rang-long-dau-bac-ma.html.]
Thanh Cát đưa tay lên, từ từ cởi bỏ lớp mạng che mặt.
Ngay khi thấy khuôn mặt thật của Thanh Cát, Hạ Hầu Kiến Tuyết bỗng kích động nhảy dựng lên.
Ả gào lên khàn đặc: "Khuôn mặt của , ngươi đ.á.n.h cắp khuôn mặt của , đây là khuôn mặt của !"
Thanh Cát lạnh lùng ả.
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Mau, bắt lấy ả, lột da mặt ả đưa cho dùng, lột nó , đó là khuôn mặt của !"
Bọn giáo đồ tỏ vẻ chần chừ, tay chúng vẫn đang cầm mồi lửa, dám khinh suất buông lơi.
Hơn nữa, chúng cũng thừa võ công của Thanh Cát thuộc hàng cao thủ, chúng là đối thủ.
Thế nên dù Hạ Hầu Kiến Tuyết lệnh, bọn giáo đồ vẫn im thin thít.
Thanh Cát bình thản Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ngươi gặp La ma ma , lẽ nào còn là ai?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết sững một lát, trong mắt lóe lên ngọn lửa hận thù điên cuồng: "Là ngươi, chính ngươi cướp vị trí Ninh Vương phi của , ?"
Vừa , ả đảo mắt thấy chiếc áo choàng Thanh Cát đang khoác . Chất liệu và kiểu dáng tinh xảo đến từng chi tiết, những đường nét hoa văn thêu thùa cầu kỳ vốn dĩ dành cho thường. Rõ ràng đây là áo khoác của Vũ Ninh Vương!
Vũ Ninh Vương, cái đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm , thế mà nhường chiếc áo choàng của cho đàn bà !
Sự quan tâm và sủng ái ngầm chứa trong hành động ...
Hạ Hầu Kiến Tuyết ghen tị đến mức những ngón tay run lẩy bẩy: "Ngươi cướp thứ vốn dĩ thuộc về !"
Thanh Cát gằn một tiếng: "Chắc hẳn ngươi cũng rõ mười mươi chuyện xảy trong quá khứ . Nếu , ngươi lấy tư cách gì mà lớn tiếng trách móc ở đây? Ta thẳng cho ngươi , dòng m.á.u đang chảy trong huyết quản của ngươi hiện tại, chính là nuôi dưỡng bằng m.á.u thịt của năm xưa. Xét cho cùng, việc truy sát ngươi để trả thù là sự khoan hồng độ lượng tột bậc , ngươi dựa mà dám lên giọng như thế?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Chính ngươi rắp tâm hãm hại ! Ngay từ lúc dựng vở kịch gả , ngươi nhắm , ?"
Thanh Cát: "Ban đầu giữa ngươi và chỉ là cuộc giao dịch thuận mua bán, nhưng các trở mặt tuyệt tình, trừ khử , thậm chí còn nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trong bụng ."
Vừa nhắc đến chuyện , Hạ Hầu Kiến Tuyết như sực nhớ điều gì, ả trừng mắt Thanh Cát: "Vậy đứa con trai của , rốt cuộc nó là tiểu thế t.ử ?"
Thanh Cát: "Dĩ nhiên là . Kế hoạch tráo đổi hai đứa trẻ của các , định dùng con của để thế mạng, đương nhiên sớm thấu chuyện. Thế nên tương kế tựu kế, âm thầm tráo đổi hai đứa bé."
Ánh mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết ngây dại. Ả thô bạo lôi La ma ma về phía , giật mạnh mảnh vải nhét trong miệng bà , hùng hổ chất vấn: "Bà chẳng là tráo đổi thành công , rốt cuộc là tại ?!"
La ma ma dùng ánh mắt đờ đẫn Hạ Hầu Kiến Tuyết, sang Thanh Cát.
Bà run rẩy cất lời: "Chuyện ma quỷ hù dọa đó, là do , ?"
Thanh Cát khẽ mỉm : " là ."
Trên gương mặt La ma ma thoáng hiện lên một tia hy vọng mong manh, dè dặt: "Người, vẫn còn nhớ..."
Nói đến đây, những giọt nước mắt lăn dài má mụ.
Thanh Cát: "Kỹ thuật thắt nút dây mà bà truyền dạy cho , vẫn luôn khắc cốt ghi tâm. Thế nên mới thể gỡ bỏ sợi dây thừng đó, thực hiện màn ảo thuật đ.á.n.h tráo hai đứa trẻ mà để bất kỳ sơ hở nào khiến bà nghi ngờ."
La ma ma đau đớn như d.a.o cứa tim: "Người..."
Thanh Cát: "Tất nhiên là nhớ, vẫn nhớ rõ bóng dáng một vị ma ma hiền từ, nhân hậu từng bồng bế trong vòng tay."
Nàng về phía La ma ma, nở một nụ : "Chỉ là thể ngờ rằng, ngần năm, kẻ luôn miệng đay nghiến, thóa mạ là kẻ xứng đáng, là tiện nhân hạ đẳng, chính là vị ma ma từ ái trong ký ức của ."
La ma ma đau đớn tột cùng, khuôn mặt nhăn nhó, biến dạng vì đau đớn: "Lão nô còn hạ độc đứa bé nữa, chính tay lão nô hạ độc, lão nô phạm sai lầm nữa ..."
Nghe thấy lời , Thanh Cát lập tức bắt lấy từ "".
Hạ Hầu Kiến Tuyết thể tin tai : "Bà hạ độc , loại độc gì?"
La ma ma chỉ đờ đẫn về phía , thốt nên một lời nào.
Bà rắp tâm sát hại Vũ Hề công chúa, còn tự tay hạ độc cốt nhục của hoàng gia Phiêu Quy, bà thế mà dùng t.h.u.ố.c độc... hãm hại chính đứa cháu ruột của Nhã Hồi vương...
Bà bỗng bật nức nở, tiếng run rẩy, đầy bi thương: "Lão nô, lão nô quả thực tự chuốc lấy tội vạ, lão nô thể loại chuyện tày đình như thế, lão nô..."
Thanh Cát chăm chú bộ dạng sụp đổ, hối hận tột cùng của La ma ma, bất ngờ lên tiếng: "Ngày , Hạ Hầu phu nhân cho phụ vương uống một loại thuốc, bà cố ý hãm hại phụ vương ?"
Ngày đó Hạ Hầu Chỉ Lan như , giờ nàng vốn dĩ từng tin tưởng Hạ Hầu Chỉ Lan, đối với những lời , nàng chỉ coi đó là lời thoái thác, trốn tránh trách nhiệm.
giờ đây, khi thấy từ "", nàng chợt nảy sinh một giả thiết khác.
Thứ t.h.u.ố.c độc của Hạ Hầu phu nhân từ mà ?
Rõ ràng là La ma ma am hiểu về độc dược, chứ Hạ Hầu phu nhân...
Vừa dứt lời, nàng bèn thấy sắc mặt La ma ma bỗng chốc trở nên kinh hãi tột độ.
Bà lắc đầu hối , lẩm bẩm: "Lão nô, lão nô, lão nô ... Lão nô cũng ngờ chuyện thành như ..."
Thanh Cát chĩa thẳng mũi kiếm trong tay về phía La ma ma: "Khai ngay."
Nước mắt La ma ma giàn giụa, bà : "Khi đó lão nô đang thử nghiệm một loại t.h.u.ố.c mới, nghĩ rằng nếu thành công sẽ vô cùng hữu dụng. Khi hỏi đến, lão nô chỉ dám đó là t.h.u.ố.c trị thương, sợ kẻ nhòm ngó. Nào ngờ Vương thượng chinh chiến trở về, mang trọng thương, Vương hậu nương nương trong cơn hoảng loạn mang t.h.u.ố.c ... Cuối cùng vô tình dùng cho Vương thượng..."
Bà thốt lên những lời đau đớn khàn đặc: "Vương thượng cứ thế trúng độc, băng hà..."
Thanh Cát bỗng chốc lặng im.
Nàng loáng thoáng cảm nhận rằng, La ma ma hề dối.
Nếu đúng là như , thì sự bảo vệ của Hạ Hầu Chỉ Lan dành cho Hạ Hầu phu nhân cũng thể coi là hợp lý.
Và lý do tại La ma ma trung thành với phụ vương, nhưng hề oán hận Hạ Hầu phu nhân, cũng giải thích rõ ràng.
Thật ngờ sự thật hoang đường và nực đến , khiến cho những thù hận trong quá khứ bỗng chốc trở nên thật buồn .
Vậy sự sụp đổ của Phiêu Quy, sự khốn cùng của Diêu lão điền cùng bao khác, cuộc chiến tranh dai dẳng gần hai mươi năm ở Tây Uyên, tất cả đều bắt nguồn từ một sai lầm vô ý gọi là sự nhầm lẫn ?
Thanh Cát cảm thấy thật hoang đường, một cảm giác vô lực xâm chiếm lấy nàng.
Giống như việc bạn miệt mài rèn luyện võ nghệ, bạn băng đèo lội suối, bạn thề sẽ đ.á.n.h bại con yêu quái trong truyền thuyết, nhưng khi dành cả nửa đời để đến ngọn núi đó, bạn mới phát hiện ở đó chỉ một con la già đang run rẩy vì sợ hãi.
La ma ma co rúm , run lên bần bật: "Gây tai họa kinh khủng như , đó Phiêu Quy xảy biến cố, rối ren vô cùng. Bọn họ đều truy lùng hậu duệ của Phiêu Quy vương, lão nô đành dẫn theo công chúa vội vã tháo chạy, Vương hậu nương nương cũng dám ầm ĩ, bèn lẳng lặng bỏ trốn... Suốt ngần năm, chúng dám hé răng nửa lời, nhưng, nhưng quả thực chỉ là vô tình..."
lúc , Hạ Hầu Kiến Tuyết chằm chằm Thanh Cát, từng chữ từng chữ một cất lời: "Tiểu thế t.ử là con của , một đứa bé kháu khỉnh như là con của ... Vậy, con của ?"
Thanh Cát chậm rãi sang Hạ Hầu Kiến Tuyết, đáp: "Ngươi thả họ , thả bọn họ , sẽ cho ngươi ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ngươi ."
Thanh Cát khẽ : "Chắc các ngươi cũng khinh công của khá , những thứ hỏa khí chẳng hại . Việc ngươi thả họ , bọn họ sống c.h.ế.t chẳng liên quan gì đến , nhưng ngươi thì chắc chắn c.h.ế.t, và ngươi sẽ vĩnh viễn bao giờ sự thật."
Hạ Hầu Kiến Tuyết c.ắ.n răng, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ: "Thả."
Mấy tên giáo chúng , chút do dự. Nếu thả , bọn chúng chắc chắn sẽ c.h.ế.t, còn nếu thả, ít vẫn còn một tia hy vọng sống sót.
Hạ Hầu Kiến Tuyết rít lên khàn đặc: "Thả !"
Mấy tên giáo chúng trừng mắt Thanh Cát đầy căm phẫn, dù cam tâm nhưng cuối cùng vẫn thả .
Mấy phụ nữ và trẻ em sợ hãi đến mức hai chân bủn rủn, dám thành tiếng, chỉ Thanh Cát với ánh mắt đầy ơn vội vàng bỏ chạy.
Sau khi họ rời , Thanh Cát bèn thấy tiếng động bên ngoài, rõ ràng Ninh Vương chuẩn dẫn xông .
Lúc nàng mới lên tiếng với Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Đứa bé đó hiện đang ở trong Thiên Ảnh Các, sẽ trở thành một ám vệ. Các ngươi sẽ bao giờ hiểu sự khắc nghiệt của quá trình rèn luyện trong Thiên Ảnh Các , nó sẽ nếm trải tất cả những gì từng trải qua, liệu nó thể sống sót mà bước khỏi đó , và khi sống sót, liệu nó các , bọn Hoàng giáo, Bạch giáo, Lam giáo g.i.ế.c c.h.ế.t , chẳng ai , xem mệnh của nó thế nào."
Đôi mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết trợn trừng.
Hóa đứa bé thông minh lanh lợi, yêu thương chiều chuộng hết mực là con của Thanh Cát.
Còn đứa con ruột thịt của là kẻ đầu độc đến ngu ngơ, tống Thiên Ảnh Các chịu đựng những trận đòn roi tàn khốc, sống c.h.ế.t rõ!
Ả đưa tay lên, một nữa mơn trớn khuôn mặt .
Một nỗi hận thù thấu xương trào dâng, ả ghen tị đến phát điên.
Hai dung mạo giống như đúc, mà kết cục của bi t.h.ả.m đến mức , trong khi ả Vũ Ninh Vương trân trọng, nâng niu đến thế!
Đứa con của và con ả cũng giống như đúc, nhưng con ả thể sẽ bước lên ngôi vị hoàng đế, còn con trở thành một kẻ ngốc nghếch!
Ả rít lên một tiếng chói tai: "G.i.ế.c ả , g.i.ế.c ả !"
Nghe ả lệnh, mấy tên giáo chúng mang theo hỏa khí vội vã xông tới.
Thanh Cát đề phòng từ , nàng nhanh nhẹn tung né tránh, tiện tay tung một nắm ám khí, đ.á.n.h bật những que diêm lửa khỏi tay bọn chúng.
Đám giáo chúng vốn dĩ chỉ là một bọn ô hợp, ỷ vũ khí nóng, giờ mồi lửa đ.á.n.h bay, chúng mất khả năng chống trả.
lúc , Ninh Vương dẫn quân xông , ào ạt lao tới, nhanh chóng khống chế mấy tên giáo chúng và tước đoạt bộ vũ khí của chúng.
Ninh Vương bước thẳng tới bên cạnh Thanh Cát, nắm chặt lấy tay nàng: "Nàng chứ?"
Thanh Cát liếc một cái: "Nếu mà để mấy tên tép riu hạ gục, thì thà về nhà vương phi cho ngài còn hơn."
Ninh Vương khẽ bật : "Vậy mà cứ lo cho nàng mãi."
Hạ Hầu Kiến Tuyết một bên, trân trối Ninh Vương, sự tuyệt vọng càng lúc càng dâng trào trong ả.
Ả nở một nụ bi đát, cuối cùng cũng cất tiếng: "Điện hạ Vũ Ninh Vương, đến nước , tiện chẳng còn đường sống, nhưng một điều tiện vẫn mãi tài nào hiểu nổi."
Ninh Vương nắm tay Thanh Cát, lạnh nhạt sang Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Cô hỏi , thể vạch trần phận của cô chứ gì?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết nước mắt lưng tròng, nức nở: " , tiện , so với ả , tiện thua kém đến thế ? Ả vốn dĩ từng cái nhíu mày, nụ đều là học mót từ tiện , thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa, tiện đều vượt trội hơn ả , cớ ngài chỉ liếc mắt một cái nhận ?"
Nghe thấy những lời , Thanh Cát trong lòng ít nhiều cũng nảy sinh thắc mắc.
Nàng cũng , thể thấu chuyện.
Ninh Vương: "Ngay từ cái đầu tiên, cô là đồ giả mạo."
Khi câu , sang Thanh Cát, Thanh Cát cũng nghiêng đầu .
Bốn mắt chạm , Ninh Vương mới về phía Hạ Hầu Kiến Tuyết, nhếch mép nhạt, : "Tại cho cô , gì xuống địa ngục mà hỏi Diêm Vương ."
Nói xong, giơ tay hiệu, bọn thị vệ bên cạnh lập tức chuẩn tiến lên.
Ngờ đúng lúc , từ phía vang lên một âm thanh xé gió sắc nhọn, đó là tiếng lưỡi d.a.o đ.â.m phập da thịt.
Kèm theo đó là tiếng thét lớn của La ma ma: "Vũ Hề công chúa, lão nô g.i.ế.c ả , xem, lão nô g.i.ế.c ả !"
Thanh Cát đầu , đập mắt là cảnh tượng La ma ma tay lăm lăm con d.a.o găm ngập sâu trong lồng n.g.ự.c Hạ Hầu Kiến Tuyết, m.á.u tươi trào lênh láng.
Hạ Hầu Kiến Tuyết La ma ma với đôi mắt trợn tròn đầy vẻ khó tin: "Bà, bà..."
La ma ma ôm chặt lấy Hạ Hầu Kiến Tuyết, xót xa khôn xiết: "Năm xưa yêu thương, chiều chuộng cô, cô vì ? Bởi vì cô trông quá giống Vũ Hề công chúa, bù đắp cho những lầm của . bao năm qua, sai quá sai, vì cô mà hãm hại , chuộc lầm . cô đừng lo sợ, ở bên cạnh cô ngần năm, hôm nay sẽ cùng cô lên đường!"
Nói đoạn, bà sang Thanh Cát, quỳ sụp xuống, nức nở: "Bây giờ, lão nô tự tay kết liễu ả , cần tha thứ cho lão nô, lão nô sống lay lắt bao năm qua, giờ sẽ tự gặp Nhã Hồi Vương để tạ tội."
Thanh Cát lặng lẽ La ma ma, vẫn thốt nên lời.
La ma ma nở một nụ buồn bã, thê lương, bà nắm lấy con dao, đ.â.m thẳng tim chút do dự.
Khi m.á.u trào từ miệng, bà thều thào những lời cuối cùng: "Công chúa điện hạ, đứa trẻ đó... mang trong dòng m.á.u của Nhã Hồi Vương, xin hãy..."
Chưa hết câu, bà gục ngã, trút thở cuối cùng.
Thanh Cát vũng m.á.u của La ma ma, hồi lâu mới từ từ ngước mắt lên, về phía Hạ Hầu Kiến Tuyết.
Hạ Hầu Kiến Tuyết ôm chặt vết thương rỉ m.á.u ngực, nước mắt giàn giụa, run rẩy La ma ma, ánh mắt ả chứa đựng vô vàn cảm xúc phức tạp đến tột độ: oán hận, khao khát, và cả sự đau đớn tột cùng.
Lúc , đám giáo đồ xung quanh khống chế . Ninh Vương giơ tay hiệu, lệnh cho đám thị vệ lui ngoài .
Hạ Hầu Kiến Tuyết dồn chút sức tàn cuối cùng, ngước đầu lên, chằm chằm Thanh Cát: "Cô , tại lén lút tư thông với ca ca, để mang giọt m.á.u của ?"
Thanh Cát: "Tại ?"
Trong mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết đong đầy sự chua xót, bi thương: "Mặc dù mang danh là con gái của gia tộc Hạ Hầu, nhưng vì xuất từ dòng dõi vương thất Phiêu Quy, bao năm qua luôn đời nghi kỵ, gièm pha. Mẫu yếu đuối, nhu nhược, phụ mải miết bận rộn với công việc, cuộc sống nơi chốn khuê phòng của vốn dĩ chẳng lấy gì vui vẻ, chỉ ca ca và ma ma là thực lòng đối với . Thế nhưng ca ca lúc nào cũng mang vẻ mặt đầy tâm sự, thở dài thườn thượt. Huynh thường bảo trông giống một , La ma ma cũng giống đó. Bọn họ yêu thương, cưng chiều hết mực, nhưng trong thâm tâm luôn một linh cảm mơ hồ rằng, tất cả những thứ đó đều là giả dối, trong mắt họ, mãi mãi chỉ là cái bóng mờ nhạt của , bao giờ thể sánh bằng."
Một ngụm m.á.u trào từ khóe miệng ả, ả thều thào một cách khó nhọc: "Ta mờ mịt đó là ai, chỉ một điều duy nhất, đó là vượt qua ả, trở nên xuất sắc hơn ả, để cho ca ca dành trọn tâm trí cho ."
Thanh Cát xong, bỗng nhiên bừng tỉnh.
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ta màng đến bất cứ cái giá nào trả, mục tiêu duy nhất của là khắc sâu hình bóng tâm trí ca ca, chỉ nghĩ về một ! mà... nhưng mà cuối cùng vẫn thất bại t.h.ả.m hại, vốn là kẻ vô tình vô nghĩa, trong lòng như một chỉ nhớ mong mỗi cô."
Ả ném cái cuối cùng về phía Thanh Cát: "Ta thật sự ghen tị với cô, một kẻ khuất núi mà vẫn khiến cho bao con sống trong dằn vặt, day dứt khôn nguôi, khiến họ lúc nào cũng đau đáu nhớ về."
Nói xong câu đó, ánh mắt ả dại , hình mềm nhũn đổ gục xuống.
Ả trút thở cuối cùng.
Lúc rời khỏi ngôi nhà tranh , Thanh Cát giữ thái độ im lặng.
lúc đó, một tên ám vệ tiến đến bẩm báo tình hình liên quan đến Hạ Hầu Chỉ Lan. Hắn báo cáo rằng A Chuẩn bỏ mạng, vết thương chí mạng ngay giữa ngực. Từ đường nét của vết đâm, thể đoán chắc kẻ tay hề am hiểu võ thuật.
Chắc chắn là Hạ Hầu Chỉ Lan .
Hạ Hầu Chỉ Lan luôn miệng rêu rao rằng vốn ghét sự c.h.é.m g.i.ế.c, đẫm máu, thế mà giờ đây dùng chính đôi bàn tay mà hằng tự đắc là trong sạch , để kết liễu mạng sống của hầu cận trung thành nhất của .
Nghe xong, Thanh Cát càng trở nên trầm ngâm, chẳng thốt lên nửa lời.
Bọn họ vốn dĩ chẳng bất kỳ liên can gì đến nàng, nàng chẳng màng bận tâm, cũng chẳng gì.
Ninh Vương sai lo liệu hậu sự cho Hạ Hầu Kiến Tuyết và La ma ma một cách chu , dắt Thanh Cát rời .
Hắn cần bất kỳ thị vệ ám vệ nào theo hầu, chỉ một cùng nàng thong dong cưỡi ngựa về.
Đang đường , Ninh Vương bất ngờ ghì cương, cho ngựa dừng .
Thanh Cát cũng dừng ngựa, Ninh Vương.
Ninh Vương chẳng buồn giải thích, nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, một bước vọt lên lưng ngựa của Thanh Cát.
Hắn với tay lấy dây cương từ tay Thanh Cát, ôm trọn lấy nàng lòng.
Thanh Cát hề phản kháng, nàng cứ ngoan ngoãn để mặc ôm .
Ninh Vương vòng tay ôm eo Thanh Cát từ phía , khẽ thì thầm: "Không , chẳng ai để ý ."
Thanh Cát tựa đầu n.g.ự.c một cách yếu ớt, lẩm bẩm: "Có , giờ chẳng màng quan tâm đến chuyện gì nữa ."
Ninh Vương một tay cầm cương, một tay ôm chặt Thanh Cát, cứ thế thong dong cưỡi ngựa dạo bước.
Trời ngả về chiều, hoàng hôn buông xuống, những ngọn khói bếp từ đằng xa lượn lờ bay lên.
Ninh Vương khẽ thở dài bên tai Thanh Cát: "Đang đau lòng ?"
Thanh Cát khẽ nhắm mắt, tựa đầu vai một cách uể oải, khẽ đáp: "Cũng hẳn là đau lòng, chỉ là cảm thấy trong lòng trống rỗng, một cảm giác khó tả."
Ninh Vương thì thầm: "Ngốc quá, đó chính là cảm giác đau lòng đấy."
Thanh Cát ngước bầu trời phía : "Thật ? Cảm giác là đau lòng ?"
Ninh Vương vòng tay ôm trọn lấy nàng, che chắn nàng một cách an nhất.
Hắn dịu dàng khuyên nhủ: "Nếu trong lòng thực sự thấy buồn, nàng cứ cho nhẹ lòng."
Thanh Cát ủ rũ: "Chẳng buồn , bọn họ đáng để nhỏ nước mắt."
Quả thực là đáng.
Đã lúc nàng đinh ninh rằng, những kẻ phụ bạc nàng đều đáng c.h.ế.t.
giờ chứng kiến họ như , trong lòng nàng chẳng thấy dễ chịu chút nào, thậm chí còn cảm giác trống rỗng tột độ.
Lại nhớ đến vụ mưu sát bằng t.h.u.ố.c độc hoang đường của La ma ma, nàng càng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Ninh Vương cúi xuống, dịu dàng hôn lên má nàng như một cách an ủi: "Bọn họ quả thực xứng đáng để nàng rơi lệ, nhưng hiện tại nàng đang buồn, thì cứ buồn cho trọn đêm nay , ngủ một giấc dậy hãy quên hết ."
Nghe , Thanh Cát cảm thấy chút buồn : "Chắc là ngày mai sẽ quên sạch thôi."
Ninh Vương: "Đứa bé , sớm dặn đưa nó khỏi Thiên Ảnh Các, giao cho chăm sóc, dạy dỗ cẩn thận, cuộc sống của nó giờ cũng thỏa. Do di chứng từ t.h.u.ố.c độc của La ma ma, nó thông minh lanh lợi cho lắm, nhưng may mắn là vẫn giữ trí tuệ của một bình thường."
Hắn với giọng điệu thản nhiên: "Còn tương lai của nó , đành phó mặc cho phận , nếu cần thiết, thể đưa nó trở về với hoàng tộc Phiêu Quy."
Thanh Cát quả thực ngờ tới chuyện .
Ninh Vương: "Hai năm , khi phát hiện phận thật của nàng, âm thầm sắp xếp chuyện như ."
Thanh Cát lặng im hồi lâu, giọng nghẹn ngào: "Tại ?"
Ninh Vương: "Dù thì nó cũng mang dòng m.á.u của nàng, nỡ lòng nào đối xử tệ bạc? Hơn nữa, cũng sợ một ngày nào đó nàng sẽ ân hận, nên đành lo liệu cho đứa bé ."
Thanh Cát ngước mặt lên, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi: "Không đáng... nhưng , vô cùng ơn, cứ quyết định thế ."
Lời của nàng phần lộn xộn, nhưng Ninh Vương hiểu .
Hắn ôm chặt nàng, vỗ về: "Đừng nghĩ về những chuyện qua nữa, từ nay về nàng , cả Thừa Uẩn nữa, gia đình sẽ sống hạnh phúc bên , chúng sinh thêm một đứa nữa thì ...”
Nói đến đây, khựng : "Thôi bỏ , là thôi , thật Thừa Uẩn cũng đủ , nó là thấy mãn nguyện lắm ."
Thanh Cát ngờ Ninh Vương suy tính xa xôi đến .
Nàng nương theo dòng suy nghĩ của , khẽ đáp: "Ta chẳng thiết tha thêm đứa con nào nữa ."
Nàng mang nặng nợ với tiểu thế tử, thể dành nhiều thời gian bên nó, nay vất vả lắm mới cơ hội kề cận, mà sinh thêm một đứa nữa thì chu .
Nàng sẽ dành trọn vẹn tình yêu thương và sự quan tâm để bù đắp cho những tháng ngày xa cách của hai con.
Ninh Vương ôm chặt lấy nàng: "Được, thì thôi, như ngày hôm nay, cảm thấy vô cùng viên mãn ."
Thanh Cát: "À, câu hỏi của Hạ Hầu Kiến Tuyết khi nãy, cũng tò mò đáp án."
Ninh Vương ôm gọn trong lòng, tay cầm dây cương ngựa, nhẹ: "Muốn lắm ?"
Thanh Cát: "Ừ."
Nàng quả thực tò mò, Hạ Hầu Kiến Tuyết bỏ bao nhiêu công sức để bắt chước nàng y đúc, thể tinh ý nhận đó là đồ giả mạo ngay từ cái đầu tiên?
Ninh Vương mỉm nhẹ nhõm, ngước những đám mây trắng lững lờ trôi bầu trời: "Nàng và thề nguyền gắn bó đến khi đầu bạc răng long, chờ đến lúc hai tóc điểm hoa râm, sẽ cho nàng ."