Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 133: Chiếc xích đu

Cập nhật lúc: 2026-08-18 13:50:27
Lượt xem: 380

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát vạn ngờ, Ninh vương chịu .

Nàng hừ nhẹ một tiếng: "Được thôi, chúng sang chuyện khác, nên giúp nghĩ cách ."

Ninh vương hỏi: "Nghĩ chuyện gì?"

Thanh Cát tựa đầu lên vai , ngửa mặt lên trời than dài: "Tiểu thế t.ử bây giờ thì thích lắm , nhưng lỡ như sự thật, thằng bé sinh tức giận thì ..."

Gần đến lúc sinh lòng e sợ, nàng thực sự mở miệng với tiểu thế t.ử như thế nào.

Chỉ sợ lỡ như tiểu thế t.ử buồn bã thất vọng, cuối cùng đến cả chút ấm áp hiện tại cũng chẳng còn.

Ninh vương đáp: "Cứ từ từ thôi, để thăm dò , nhưng mở miệng thế nào thì vẫn do tự nàng lấy."

Thanh Cát buồn bực : "Chàng thể giúp ?"

Ninh vương tay cầm dây cương, vô tình cự tuyệt: "Không , chuyện giúp nàng ."

Hắn xong câu , Thanh Cát im lặng hồi lâu lên tiếng.

Ninh vương hỏi: "Sao thế, câm ?"

Hắn luôn cảm thấy sự im lặng đột ngột chẳng điềm lành gì, nàng cứ như đang ủ mưu chuyện chi đó.

Thanh Cát lên tiếng: "Điện hạ, hễ thời gian rảnh rỗi là đến chơi với tiểu thế tử, trọn trách nhiệm của một . Thực nhận cũng gì quan trọng, đúng ?"

Ninh vương: "Ồ..."

Sao tự nhiên nàng giác ngộ , qua hình như gì đó sai sai.

Thanh Cát tiếp: "Ta nay cũng là một Thanh tướng quân kiến công lập nghiệp, cứ chức tướng quân của , con ngoan để bầu bạn vui đùa, còn mong cầu gì hơn nữa?"

Ninh vương nhướng mày: "Cho nên?"

Thanh Cát lười biếng tựa vai : "Còn về phần điện hạ ..."

Nghe thấy hai chữ "điện hạ", trong lòng Ninh vương dấy lên dự cảm chẳng lành.

Sau khi nàng mắng mỏ "Tạ Cửu Thiều" một trận, hai chữ "điện hạ" thế nào cũng mang theo ý vị mỉa mai.

Thanh Cát: "Chúng cứ như thế bây giờ cũng ."

Ninh vương lập tức hiểu .

Hắn khẽ nghiến răng: "Nàng...”

Thanh Cát vô cùng đắc ý, tâm trạng bỗng chốc hẳn lên: "Chàng từng chuyện đều theo , cứ quyết định thế ."

Quả nhiên, cách nhất để tâm trạng vui lên chính là cho khác khó chịu.

Ninh vương: "Ta c.ắ.n nàng!"

Thanh Cát mang theo tâm trạng vui vẻ đó trở về Ninh vương phủ, đó ung dung tìm tiểu thế t.ử chơi đùa và cùng thằng bé sách.

Ninh vương sớm sai chuẩn đủ loại thức ăn, bánh trái tinh xảo, còn cả những món đồ chơi kỳ lạ để nàng và tiểu thế t.ử cùng chơi.

Những ngày tháng nhàn nhã tự tại khiến Thanh Cát vô cùng dễ chịu, nàng thậm chí còn cảm thấy những nuối tiếc thuở ấu thơ của dường như bù đắp.

Nàng và tiểu thế t.ử ở chung giống hai con cho lắm, mà giống như những bạn cùng chơi đùa hơn.

Thanh Cát cũng thử thăm dò nhắc đến của tiểu thế tử, nhưng thằng bé vẻ mấy hứng thú, thậm chí còn tỏ bài xích.

Nó chống cằm, chớp chớp đôi mắt to tròn: "Thanh tỷ tỷ, tỷ tự nhiên nhắc đến chuyện ?"

Thanh Cát đáp: "Thì... cứ tùy tiện nhắc đến thôi."

Tiểu thế t.ử nghiêng đầu, bối rối Thanh Cát, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.

Thanh Cát chỉ cảm thấy đôi mắt quá đỗi trong trẻo mặt dường như sắp thấu .

Nàng cẩn thận hỏi: "Sao ?"

Tiểu thế tử: "Thanh tỷ tỷ, tỷ thành ?"

Thanh Cát: "Ta á? Sao tự nhiên ngài hỏi chuyện ?"

Tiểu thế t.ử gãi gãi đầu, chút ngượng ngùng : "Thực đang nghĩ, đang nghĩ..."

Thanh Cát thấy thằng bé hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, khỏi tò mò: "Ngài , ngài thế nào?"

Tiểu thế t.ử cúi gằm mặt xuống, nhưng lén lút liếc Thanh Cát một cái : "Con Thanh tỷ tỷ mãi mãi ở bên cạnh ."

Thanh Cát: "Ta đồng ý mà, tất nhiên sẽ , sẽ luôn ở bên cạnh ngài."

Tiểu thế t.ử ấp úng: " mà, con trong cổ thi thấy câu nắm tay đến răng long đầu bạc."

Thanh Cát: "Đó là về phu thê."

Tiểu thế t.ử bèn nắm chặt nắm đấm, ậm ừ mãi mới thốt lên: "Ta cưới tỷ thê tử, tỷ thế t.ử phi của ."

Thanh Cát: "..."

Nàng im lặng một lát mới hỏi: "Ngài thế nào gọi là phu thê ?"

Tiểu thế tử: "Đương nhiên là !"

Thanh Cát: "Hửm?"

Tiểu thế t.ử đỏ mặt : "Chính là thể cùng sách, cùng chơi cửu liên , còn thể ngủ cùng nữa."

Thanh Cát: "Ồ..."

Tiểu thế t.ử vươn bàn tay nhỏ xíu mềm mại níu lấy vạt áo Thanh Cát: "Tỷ thấy thế nào?"

Thanh Cát: "Chẳng cả."

Tiểu thế t.ử bèn tiu nghỉu, rũ vai xuống, cố gắng thuyết phục nàng: "Tỷ , bản thế t.ử chính là thế t.ử của Ninh vương phủ đấy!"

Thanh Cát chống cằm, buồn thằng bé: "Ừ, ."

Tiểu thế tử: "Sau chắc chắn sẽ kế thừa tước vị của phụ vương, đồ của đều là của , mà đồ của vẫn là của !"

Thanh Cát nghi hoặc nó.

Tiểu thế t.ử nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, dùng sức nhấn mạnh: "Ta giỏi hơn phụ vương nhiều!"

Thanh Cát cạn lời.

Tiểu thế t.ử tuyên bố: "Ta hơn phụ vương! Hoàng tổ phụ thế đấy!"

Thanh Cát cuối cùng cũng nhịn mà bật , nàng giơ tay xoa xoa chỏm tóc đuôi sam đầu tiểu thế t.ử lên tiếng: "Tiểu bảo bối , ngài thử xem mớ tóc mọc đủ của , mà ngài đòi cưới thế t.ử phi ..."

Tiểu thế t.ử vội vàng đưa hai tay ôm lấy đầu, cảnh giác Thanh Cát, vẻ mặt vô cùng tổn thương : "Tóc nhiều thế cơ mà! Tóc nhiều lắm, ít ! Không chê tóc ít!"

Thanh Cát bèn phá lên , đến mức nước mắt cũng sắp chảy .

Tiểu thế t.ử cảm thấy chịu ấm ức tày trời, gào lên một tiếng nhào tới: "Không , !"

Thanh Cát ôm chặt lấy tiểu thế tử, nghiêm túc dỗ dành: "Ta đang ngài ít tóc ."

Tiểu thế t.ử oan ức chu mỏ: "Thế tỷ cái gì?"

Thanh Cát ôm lấy thằng bé, lấy tay vỗ nhè nhẹ lưng để nó xuôi giận, đó mới : "Là thích ngài, thấy ngài ngoan, ngài là tiểu bảo bối đáng yêu nhất đời ."

Nghe , mắt tiểu thế t.ử sáng rực lên: "Thật ?"

Thanh Cát: "Đương nhiên là thật ."

Tiểu thế t.ử lập tức mở cờ trong bụng, nhưng nó vẫn : "Đã bảo với tỷ , bản thế t.ử tiểu bảo bối."

Thằng bé nhanh nhảu bồi thêm: "Thôi bỏ , bản thế t.ử sẽ thèm tính toán với tỷ, tỷ gọi thì gọi."

Thanh Cát càng vui vẻ hơn, nhưng trong lúc đùa, nàng vẫn hỏi: "Tại so sánh với phụ vương ngài? Ngài là ngài, chứ."

Đứa trẻ nhạy bén, mang một trực giác vượt xa thường.

Nó chắc chắn phát hiện điều gì đó, giữa nàng và Ninh vương vướng mắc nên với tâm lý của một đứa trẻ độc chiếm, nó mới thốt những lời .

Tiểu thế t.ử chớp chớp mắt, trề môi vô tội : "Thế Thế cũng nữa..."

Phát âm của thằng bé còn ngọng nghịu, mang theo chút nũng nịu mềm mại ngọt ngào.

Ý trong mắt Thanh Cát dần dần hóa thành sự dịu dàng.

Nàng thẳng mắt tiểu thế tử, nhẹ nhàng vuốt tóc nó, dùng giọng điệu dịu dàng nhất trong đời để : "Ở chỗ , ai thể so sánh với ngài, bất cứ ai cũng thể bì kịp. Ta hứa sẽ ở bên cạnh ngài, thì sẽ dốc hết khả năng của để mãi mãi ở bên ngài."

Nàng của hiện tại phai nhạt chuyện trong quá khứ. Trong lòng nàng tuy vẫn yêu Ninh vương, nhưng nàng hề nợ điều gì.

Chỉ là nàng cảm thấy nợ đứa trẻ .

Hai chuyện đó khác .

Tiểu thế t.ử yên lặng và ngoan ngoãn Thanh Cát, đôi mắt sáng long lanh.

Sau đó thằng bé nhào ngay lòng Thanh Cát, ôm chầm lấy cổ nàng: "Thế Thế Thanh tỷ tỷ, Thanh tỷ tỷ là nhất!"

Trái tim Thanh Cát như tan chảy.

Nàng ôm cơ thể nhỏ bé mềm mại của tiểu thế tử, trong lòng trào dâng một nỗi xót xa và dịu dàng từng .

Nàng nhớ những đêm đông năm xưa, nàng từng ôm thằng bé ngủ như thế nào, cũng nhớ dáng vẻ Ninh vương thắt dây áo choàng cho , bất giác tưởng tượng vẻ dịu dàng của khi ôm lấy tiểu thế tử.

Nàng bắt đầu nhận thức một cách chân thực rằng, đây chính là , là gia đình của nàng.

Có lẽ họ thực sự sẽ ở bên , mãi mãi ở bên .

Những năm tháng lỡ mất thì thể lấy , nhưng từ nay về họ sẽ luôn ở bên .

Tiểu thế t.ử nép vai Thanh Cát, ở góc khuất nàng thấy, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên sự mãn nguyện và đắc ý.

Hừ hừ hừ, Thanh tỷ tỷ đương nhiên là của nó !

Phụ vương giành ư, cửa !

 

Mấy ngày nay trong triều đình liên tiếp xảy chuyện lớn. Nghe Khâm Thiên Giám đêm quan sát thiên tượng, thấy băng phạm T.ử Vi, báo hiệu thiên hạ sắp gặp đại hung. Những chuyện hiển nhiên gây bất lợi cho Hoàng thái tử, khiến triều đình xôn xao bàn tán với đủ luồng ý kiến.

Úc Ương áp giải về Hoàng đô, hiện đang giao cho Thẩm Hình viện xét xử. Úc thái y cũng bắt giữ, nhưng vụ án giữ kín như bưng. Phía Đàm Quý phi tạm thời vẫn sóng yên biển lặng.

Lúc , trong triều đại thần dâng sớ hạch tội Ninh vương, tay nắm trọng binh, câu kết với Hoàng giáo mưu đồ tạo phản, đồng thời nhắc đến sự dây dưa giữa Phượng Hoàng thần nương t.ử và Ninh vương phủ. Lời lẽ rõ ràng mang tính chất đổi trắng đen, cố tình gây rối.

Hoàng thượng tấu, phán xét lời nào, nhưng vẫn phái khâm sai đến phủ Ninh vương để triệt để điều tra chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-133-chiec-xich-du.html.]

Thanh Cát tin, trong lòng ít nhiều cũng hiểu rõ. Hiện giờ Thái t.ử đang gặp muôn vàn khó khăn, bọn họ đối phó với Thái t.ử thì tiên chặt đứt cánh tay trái của ngài. Nước cờ thực chất từng ôm hy vọng thể lật đổ Ninh vương, chẳng qua chỉ gây rắc rối để bận rộn đối phó mà rảnh tay Hoàng đô trợ giúp Thái tử.

Ninh vương chẳng mấy bận tâm chuyện . Khâm sai đến thì Ôn Chính Khanh phụ trách tiếp đón xoay xở, đồng thời cử Diệp Mẫn Hoàng đô giúp đỡ Hoàng thái tử.

Còn bản thì nhàn hạ ở Vũ Ninh, an phận xử lý công vụ.

Ngoài lúc xử lý công vụ , lén lút chạy đến chỗ nàng, thậm chí đến tối mịt cũng mò sang.

Hắn còn giả công tế tư, lấy lý do cần nàng bầu bạn với tiểu thế t.ử để giữ nàng ở hậu viện vương phủ.

Thanh Cát xích đu đung đưa nhè nhẹ: "Chàng đừng quá đáng, phát hiện đấy."

Ninh vương , nhướng mày khó hiểu: "Phát hiện thì ? Bọn họ dám lắm lời chắc?"

Thanh Cát thật hết cách, thực nàng nghi ngờ cả cái Ninh vương phủ ai cũng hết , chỉ là ai thôi.

Tuy nhiên, dường như Ôn chuyện . Hôm qua y còn hỏi Ninh vương rằng "Thanh đại nhân Hoàng đô thì thế nào thế nào", lúc đó Ninh vương lập tức sa sầm mặt mũi.

Ninh vương khẩy một tiếng: "Ngày thường thấy ông tinh ranh lắm cơ mà, dạo mắt mũi kém thế ? Cả đời thèm cưới vợ, quả nhiên chẳng hiểu nhân tình thế thái gì cả."

Cho nên con thể thành , thành là sẽ trở nên ngốc nghếch.

Thanh Cát liếc một cái: "Ôn bận trăm công nghìn việc, thời gian mà để ý mấy chuyện ."

Ninh vương vẫn chút phục. Bây giờ Thanh Cát công khai chuyện của hai , cũng cố kỵ tình hình phức tạp ở Hoàng đô nên khinh suất để lộ ngoài.

Hắn luôn mong chuyện thu xếp thỏa, để dành cho nàng một danh phận , giúp nàng quang minh chính đại trở về với phận Ninh vương phi, nhất là tổ chức một hôn lễ thật phong quang nở mày nở mặt.

Nói chung bây giờ tiện rùm beng lên.

trong lòng tất nhiên nhiều đến, hận thể cho tất thảy đều tỏ tường rằng, Thanh đại nhân hiện tại là vương phi của .

Thanh Cát thấy im lặng, đoán chắc đang tính toán vẩn vơ gì đó bèn lên tiếng: "Chàng đẩy giúp với."

Cái xích đu là tiểu thế t.ử nằng nặc đòi . Thằng bé thích bảo Thanh Cát đưa bay lên, cùng nó chơi xích đu. Thỉnh thoảng nó còn ôm cả Tuyết Cầu lên chơi cùng, quả thực chơi đến quên cả trời đất.

Ninh vương chếch ở phía , cứ như như đẩy xích đu cho Thanh Cát, trong đầu chợt nhớ một chuyện.

Hắn khẽ nhướng mày, hững hờ hỏi: "Trưa nay nàng ôm Thừa Uẩn bay ngoài thành một vòng ."

Thanh Cát nhắm mắt, tận hưởng sự dễ chịu của làn gió xuân mơn man mặt: " , thế..."

Ninh vương thở dài: "Nàng lúc nào cũng nghĩ cho nó, còn nó thì lúc nào cũng lôi nàng khoe khoang với ."

Thanh Cát: "..."

Nàng thong thả ngắm bầu trời phía xa. Trời về chiều, mây mù kéo đến ảm đạm, dường như sắp đổ mưa.

Hắn thốt những lời , lỡ như bình tĩnh nghĩ đến chắc tự cũng thấy mất mặt.

Nàng đành coi như thấy.

Ninh vương thấy nàng phớt lờ thì chịu bỏ qua, tóm chặt lấy dây xích đu bước chắn ngay mặt Thanh Cát: "Nhìn ."

Thanh Cát đành ngước mắt lên , chỉ thấy đôi mắt đen thẳm ít nhiều mang theo vẻ tủi .

Nàng thở dài: "Chàng đừng thế nữa."

Ninh vương: "Nó ngọc điêu răng sói, . Nó bay bay, cũng ."

Thanh Cát: "..."

Nàng khẽ nhướng mày, cũng lời nào, chỉ lạnh lùng .

Ngày chính tay ném ngọc điêu răng sói xuống đất, bây giờ còn mặt mũi nhắc tới ?

Ninh vương đương nhiên nàng đang nhớ đến chuyện gì, bèn vô cùng cẩn trọng cất lời: "Miếng ngọc điêu răng sói quả thực là bảo vật, lúc là do mắt tròng."

Phản ứng của Thanh Cát nhạt nhẽo: "Ồ."

Ninh vương bèn giơ tay , dường như tự nhiên mà với lấy mảnh ngọc điêu răng sói đeo bên hông Thanh Cát, dùng những ngón tay tỉ mỉ vuốt ve.

Miệng : "Chất liệu tinh xảo, bóng bẩy hơn cả ngọc khí bình thường, tài chạm trắc cũng quả thực cao siêu, từng thấy món đồ điêu khắc nào đến ."

Thanh Cát thấy thế bèn đáp: "Điện hạ, đây chỉ là đồ khắc bằng răng sói tầm thường thôi, dễ thấy, tay nghề thô thiển, khó lọt mắt xanh của quý nhân."

Ninh vương: "Không thể như , món đồ so với ngọc khí bình thường mang thêm vài phần linh khí, còn về tay nghề điêu khắc...”

Hắn những đường nét quả thực thô ráp mặt ngọc, tiếp: "Cổ sơ mà mạnh mẽ, mộc mạc đáng yêu, chút thở của bảo vật từ thời thượng cổ."

Thanh Cát: "..."

Hắn thật cách khen ngợi.

Nàng vươn tay , nhận lấy hai miếng ngọc điêu răng sói từ tay .

Ninh vương thấy đành thuận nước đẩy thuyền đưa cho nàng.

Thanh Cát đeo cẩn thận: "Đa tạ điện hạ khen ngợi."

Ninh vương: "Ban đầu nàng khắc tổng cộng ba cái ?"

Thanh Cát: "Ừ."

Ninh vương: "Đã tặng Thừa Uẩn một cái, mà nàng vẫn còn giữ hai cái..."

Thanh Cát: "Thế thì ?"

Ninh vương: "Những món đồ mang nét cổ sơ mạnh mẽ nhường hẳn là chút linh khí, thể phù hộ cho đeo gặp dữ hóa lành."

Thanh Cát mỉm đáp: "Điện hạ, chỉ là đồ điêu khắc bình thường thôi mà, ở Tây Uyên món phổ biến, ngoài chợ phiên cũng bán đầy."

Ninh vương: "Món tự nhiên khác với những món ngọc điêu răng sói bình thường ."

Thanh Cát: " khác thật, cho nên cất giữ cẩn thận."

Ninh vương nhướng mày, khẽ , cũng nhắc chuyện nữa, bèn chủ đề bay lượn: "Ta đột nhiên nhớ đến chuyện lâu về , nàng còn nhớ , lúc đó bảo với nàng rằng khinh công của , sẽ đưa nàng cùng chơi xích đu."

Thanh Cát gật đầu: "Nhớ chứ."

Ninh vương: "Được, chơi xích đu."

Thanh Cát ngước mắt , ánh mắt rực lửa, dán chặt nàng rời.

Nàng mím môi, mặt nơi khác.

Nàng quá hiểu ánh mắt , đôi mắt tràn ngập vẻ đào hoa, rõ ràng là đang câu dẫn .

Trớ trêu ... nàng dễ mềm lòng bộ dạng của .

Thanh Cát ngờ tới, Ninh vương to gan ôm chầm lấy , giữa thanh thiên bạch nhật ôm hôn nàng.

Lúc trời tối dần, lẽ hẳn là chiều muộn, nhưng vì sắp mưa nên thứ xung quanh đều trở nên mờ ảo.

Hậu viện ngày thường chẳng ai lui tới, xung quanh tĩnh lặng vô cùng, chỉ ánh sáng màu cam đỏ từ ngọn đèn lồng sừng dê treo mái hiên hắt le lói trong màn mưa lất phất.

Gió thổi qua, Thanh Cát ngửi thấy mùi bùn đất và cỏ xanh ngai ngái, xen lẫn hương thơm dìu dịu của trái cây.

Ninh vương mượn ẩm mờ ảo , cúi đầu hôn lên môi Thanh Cát. Ánh mắt sâu thẳm của luôn đặt đôi mắt nàng, hàng mi nàng khẽ run rẩy, trong đôi mắt nàng dần dâng lên một tầng sương mỏng.

Hắn thích nhất dáng vẻ của nàng. Dưới sự tấn công mãnh liệt của , nàng đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh thường ngày, bắt đầu run rẩy, thở dốc, thậm chí hàng mi còn vương những giọt lệ nhỏ. Dáng vẻ mong manh đáng thương khiến nảy sinh xúc động mạnh mẽ, chỉ hận thể cứ thế lấp đầy nàng, chiếm hữu nàng trọn vẹn cả một đời.

Hắn vươn tay, ôm trọn lấy vòng eo của nàng. Vòng eo vô cùng thon thả và dẻo dai, đầu ngón tay chạm thể cảm nhận rõ lớp cơ mỏng da.

Hắn chợt nhớ ngày xưa cũng từng chạm vòng eo trong bóng tối. Ý nghĩ đó tim đập loạn nhịp, cúi xuống hôn nàng mãnh liệt, bất chấp tất cả mà ngấu nghiến.

Thanh Cát cố gắng chống cự, đẩy , nhưng nào . Rất nhanh, nàng đặt hẳn lên , vòng tay ôm lấy eo .

Người đàn ông xích đu, cơ thể ngả về phía , để nàng lên , giống như đang cưỡi ngựa .

Cơ bụng căng cứng như dây cung chuẩn nhả đạn, hai chân giang thẳng tắp. Hắn dùng bàn tay lớn giam cầm eo nàng, ghì chặt lấy hông nàng, ép chặt nàng lên , cho phép nàng cựa quậy.

Đôi mắt sâu thẳm của ngước nàng từ phía , trầm giọng lệnh: "Đến đây, thử xem."

Thanh Cát cúi đầu, bắt gặp cảnh tượng dương cung bạt kiếm, bắt gặp ngọn lửa nộ khí ngút trời.

Nàng cựa quậy, ngửa mặt lên mang theo vẻ gian nan và hổ, để bản chầm chậm chìm xuống.

Người đàn ông bên tỏ nóng vội chờ , ghì lấy hông nàng, dùng sức đẩy mạnh lên.

Thân hình thon dài mềm dẻo của Thanh Cát khựng , đột ngột thẳng tắp, ngửa , vạt áo cũng theo đó mà dừng đột ngột.

Nàng căng cứng hai chân, ngửa mặt lên bầu trời, khi thấy bóng chim vụt qua màn sương mưa, nàng lấp đầy.

Bị chống rỗng, lấp đầy một cách triệt để, chút sức lực nào chừa , còn lấy một kẽ hở.

Thế là thứ đều trở nên viên mãn. Sự thô bạo hoang dã bao bọc bởi sự dẻo dai mềm mại. Trông họ bên ngoài áo quần vẫn chỉnh tề, chỉ giống như đang ôm để đu đưa một chiếc xích đu đầy mộng mị.

Mưa bụi lất phất, gió xuân mơn man, chiếc xích đu nhẹ nhàng đung đưa, hướng về phía bầu trời.

Sống lưng mỏng manh của Thanh Cát duỗi thẳng, chiếc cổ thon dài ngửa , mái tóc đen bay trong gió.

Hai ôm chặt lấy , vạt áo tung bay, cảnh tượng vẽ nên một bức tranh tràn ngập chất thơ.

chỉ chính họ mới , ở nơi ngoài thể thấy, hai đang những chuyện cấm kỵ thế nào, ở nơi sâu kín đó, là sự bao bọc và chiếm hữu .

Xích đu hết đến khác vút lên hạ xuống, lên lên xuống xuống, độ cao khi vút lên, tốc độ khi rơi xuống, đối với họ mà đều kéo theo những nhịp đập nơi tư mật nhất, là sự mới mẻ từng trải nghiệm.

Rất lâu , xích đu trong một vút lên cao đột ngột chợt hạ xuống.

Xích đu tiếp tục lắc lư, mỗi lúc một thấp dần, cuối cùng cũng dừng hẳn.

Lúc Thanh Cát mất sức lực, đôi chân và vạt áo rũ rượi, cơ thể mỏng manh ướt sũng mồ hôi dính sát vòm n.g.ự.c săn chắc của , đầu gục xuống bờ vai còn vương ẩm của .

Bàn tay mạnh mẽ của Ninh vương chậm rãi vuốt ve mái tóc ướt đẫm của Thanh Cát, ấn nhẹ gáy nàng, bắt nàng ép sát .

Hắn thì thầm bên tai nàng bằng chất giọng trầm khàn dịu dàng: "Làm nàng đau ?"

Thanh Cát úp mặt xuống còn chút sức lực nào, miễn cưỡng mấp máy môi: "Không ."

Khóe môi Ninh vương cong lên, trong mắt ánh lên sự thỏa mãn, kề sát tai nàng một câu bằng chất giọng càng trầm thấp hơn.

Nghe thấy lời , hình Thanh Cát run lên, móng tay lập tức bấu chặt vòng eo săn chắc của .

Không hề nương tay chút nào.

Ninh vương ôm chặt lấy nàng, cúi xuống c.ắ.n mút đôi môi mềm mại .

Đang lúc hôn say đắm, đột nhiên nhận điều gì đó, động tác bèn khựng .

Thanh Cát cảm nhận sự khác thường, nghi hoặc .

Từ đôi môi mềm mại đó, Ninh vương chậm rãi ngước mắt lên, ném cho nàng một ánh vô cùng nghiêm trọng và khác thường.

Sau đó, ánh mắt dán chặt nơi đó, đăm đăm chớp.

Loading...