Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 134: Trộm hương cắp ngọc

Cập nhật lúc: 2026-08-18 14:02:02
Lượt xem: 420

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát nhấc áo lên, theo bản năng che đậy , thuận miệng : "Làm gì thế, lạnh."

Ninh vương cho phép, bàn tay với những đốt ngón tay thon dài cẩn thận và trân trọng nâng niu lấy, đó dò dẫm thăm dò.

Thanh Cát bèn , nhận .

Trước xương n.g.ự.c nàng từng Diệp Mẫn đ.á.n.h trọng thương, nay mấy năm trôi qua, vết tích còn quá rõ ràng, nhưng thực chất hai bên lớn nhỏ chút sai biệt.

Rất nhỏ, thường khó lòng mà phát hiện .

Những ân ái , chú tâm kỹ nên hề phát giác, bây giờ ở góc độ , lẽ rõ hơn chăng?

Ninh vương dùng những ngón tay chầm chậm nắn vuốt, cẩn thận kiểm tra.

Sắc mặt rõ ràng ngày một khó coi, tận đáy mắt rỉ nỗi đau đớn run rẩy.

Thanh Cát cố gắng ngăn cản : "Đừng sờ nữa."

Những ngón tay của Ninh vương từ từ siết chặt , đó ngước mắt lên, thẳng Thanh Cát.

Trái tim Thanh Cát khựng .

Lúc , vẻ tối tăm u ám nơi đáy mắt dường như sắp tuôn trào.

Hơi thở của trở nên nặng nhọc, từng đợt từng đợt phả lên mặt nàng.

Thanh Cát: "Chàng..."

lúc đó, nàng cất lên một giọng vô cùng kỳ lạ: "Ngày xưa, vương phi của rốt cuộc phận gì, cho nên từng chạm eo của những nữ t.ử mang phận khác ."

Thanh Cát: "Ừm."

Ninh vương: "Lúc đó cảm nhận , cảm giác Tam Tam của ngay ở đó, nhưng thấy giống."

Thế một nữa bỏ lỡ .

"Đến tận hôm nay, cuối cùng cũng hiểu, tại giống."

Thanh Cát dè dặt lên tiếng: "Chỉ là vết thương cũ thôi, cần quá để tâm."

Ninh vương hít sâu một , khó nhọc xoa dịu nỗi đau quặn thắt trong lồng ngực.

Sau đó ôm chầm lấy nàng, ghì chặt nàng lòng, áp sát cơ thể .

Hắn cúi sát bên tai nàng, gằn từng chữ: "Thanh Cát, cho , cho xảy chuyện gì, nhất định ."

Thanh Cát hờ hững lấp liếm: "Cũng chẳng chuyện gì quan trọng."

Ninh vương: "Thế nào gọi là quan trọng? Không đau ? Không khó chịu ?"

Giọng điệu nặng nề đau đớn dồn ép xuống, khiến Thanh Cát chút thở nổi.

Nàng cố vẻ thoải mái: "Chàng ý gì, để tâm như ? Chê ?"

Nàng , : "Ta từ lâu thề rằng, nếu tìm một vị lang quân, mà kẻ đó vì chuyện mà khinh bỉ , sẽ đ.â.m cho thủng một lỗ. Chàng nếm thử mùi vị đ.â.m thủng một lỗ ?"

Tuy nhiên, Ninh vương thể nổi.

Vành mắt đỏ hoe, tiếp tục gặng hỏi: "Chuyện xảy từ khi nào?"

Thanh Cát hết cách, đành trả lời qua loa: "Thì... là lúc mới rời khỏi phủ Hạ Hầu..."

Ninh vương sững , đó nhếch khóe môi nở một nụ cay đắng: "Lúc đó nàng mới sinh Thừa Uẩn đầy nửa năm, nàng...”

Vương phi mà từng nâng niu trong lòng bàn tay, sinh cốt nhục cho , ngay trong lúc cơ thể yếu ớt nhất, tận tâm chuẩn cho nàng chiếc xe ngựa nhất, lễ vật về nhà đẻ hậu hĩnh nhất để đưa nàng hồi môn.

Thế nhưng nàng hứng chịu những gì!

Bị đ.á.n.h tráo, khinh miệt, đuổi đánh, chôn vùi nơi đồng m.ô.n.g quạnh, đến cả mạng sống của đứa bé cũng suýt nữa giữ nổi.

Hắn cứ ngây hồi lâu, cuối cùng cũng hồn, chậm rãi khom lưng, uốn cong , từng chút từng chút ôm gọn nàng lòng, vững vàng che chở, vô cùng cẩn trọng mà bao bọc lấy nàng.

Sau đó, khàn giọng : "Ta mặc kệ là vì nguyên cớ gì, cũng mặc kệ kẻ đó là ai, đó, tuyệt đối tha thứ."

Nàng bây giờ nhắc đến, sẽ ép hỏi nữa, nhưng nhất định sẽ điều tra cho nhẽ.

Nếu nàng tổn thương là chính , thì cũng sẽ tự đ.â.m một nhát d.a.o thật sâu ngay giữa tim .

Thanh Cát cảm giác như đang hứng chịu một cuộc tra hỏi ôn tồn chu đáo, dấu vết nhưng khó lòng né tránh.

Cuối cùng nàng đành kể sơ qua ngọn ngành sự việc.

Ninh vương xong, trong đôi mắt đen thẳm lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ im lặng ôm lấy nàng, một hồi lâu cũng lời nào.

Thanh Cát thấy bộ dạng đó của , bèn sang an ủi: "Chàng cần để tâm chuyện . Ta thiết như thủ túc, sự việc lúc bấy giờ cũng một phần , cũng từng lấy mạng . Cho nên nếu là hận , thì cũng đến mức đó, huống hồ sự việc cũng qua lâu lắm . Nếu một ngày, chúng bắt buộc đối mặt, tự sẽ kết liễu ân oán với , cần nhúng tay ."

Nàng dứt lời, Ninh vương bèn lạnh một tiếng: "Sao thế, tin ?"

Thanh Cát vội ôm lấy vai : "Sao thể tin chứ, là phu quân của , tin bất cứ lúc nào cũng sẽ về phía . chuyện , cần thiết , lúc đó nguyên do cả."

Nàng thực sự nguôi ngoai, chẳng còn để bụng những chuyện nữa.

Bởi lẽ bây giờ nàng thấu hiểu Diệp Mẫn hơn. Một tướng quân thiếu niên, mang mối thù g.i.ế.c cha đội trời chung với Hoàng giáo, từng lập bao chiến công hiển hách, mà sẵn sàng buông bỏ tất cả để tiếp quản Thiên Ảnh các.

Nếu đem so sánh Diệp Mẫn và Bạch Chi, nàng chỉ thể , về tình cảm cá nhân, tất nhiên Bạch Chi thiết hơn. xét đại cục, nàng buộc thừa nhận, Diệp Mẫn đối với quốc gia xã tắc, quả thực vô cùng quang minh chính đại.

Ninh vương và Diệp Mẫn giao tình nhiều năm, nàng sứt mẻ gì cả, chỉ mong chuyện cứ thế trôi qua.

Ninh vương nâng khuôn mặt nàng lên, cúi xuống đ.á.n.h giá một hồi lâu, cuối cùng nở nụ dịu dàng: "Nàng cần nghĩ ngợi nhiều. Hiện giờ Diệp Mẫn đang ở Hoàng đô, nhất thời cũng giáp mặt . Đợi qua một thời gian, sẽ dứt khoát tính sổ chuyện ."

Thanh Cát dò hỏi: "Tính sổ thế nào?"

Ninh vương: "Ta tự chừng mực."

Thanh Cát: "Ừ, tùy ."

Nàng đại khái cũng đoán , chắc chắn sẽ dùng phận Vũ Ninh vương để đối phó với Diệp Mẫn, lẽ sẽ dùng một phương thức khác.

Ninh vương vuốt ve mái tóc nàng: "Nàng đến hỏi cũng chẳng buồn hỏi nữa ?"

Thanh Cát bật , lật tựa lên vai : "Ta hỏi."

Ninh vương rũ mắt nàng: "Ồ?"

Thanh Cát : "Có gì đáng để hỏi , tùy xử trí thôi."

Ninh vương sâu mắt nàng: "Được."

Đối với vết thương cũ xương n.g.ự.c của nàng, Ninh vương hề đề cập tới. chiều tà ngày hôm , khi Vãn Chiếu tìm đến báo cáo công việc của Thiên Ảnh các, Thanh Cát mới Ninh vương phái đến Hoàng đô để mời thánh thủ phụ khoa.

Thanh Cát xong bèn tìm chữa trị cho .

Thực qua lâu như , thể khôi phục như xưa nữa. Hơn nữa lúc mặc áo bào cũng chẳng rõ, nhưng nàng ngăn cản .

Nàng trong thâm tâm vẫn luôn canh cánh sự áy náy về những chuyện qua. Vì áy náy, bắt buộc một điều gì đó để bù đắp.

Nếu , cứ để .

Lúc khâm sai do triều đình phái tới vẫn đang nán Ninh vương phủ. Ninh vương đang rảnh rỗi chẳng việc gì bèn mang nỏ Thần Cơ táy máy. Hắn sai Thiên Ảnh các tiến hành cải tiến, uy lực hiện giờ còn vượt xa cả đây.

Thanh Cát vốn thích b.ắ.n nỏ, nên cứ rảnh rỗi là chạy tới xem cùng.

Vì hai ngày nào cũng kề cận bên , nên Thanh Cát nắm rõ những động tĩnh từ phía Hoàng đô.

Úc thái y chạy thoát. Từ khi đào tẩu, Úc thái y ngày càng phô trương thanh thế, triệu tập vô giáo đồ Hoàng giáo, đang lên kế hoạch để giải cứu Úc Ương.

Thanh Cát: "Lão tái xuất giang hồ, dựa uy danh thuở , e rằng sắp sửa mưa gió ."

Ninh vương: " , lão hiện tại còn thu nạp một tên quân sư. Kẻ tinh thông binh pháp mưu lược, tính toán đấy, còn rành rẽ thuật luyện tinh thiết, thậm chí đồn còn thể rải đậu thành binh."

Luyện tinh thiết ?

Thanh Cát ngạc nhiên sang.

Vẻ mặt Ninh vương lạnh nhạt: "Người luôn dùng khăn đen bịt mặt, nhân dạng cụ thể thế nào thì rõ."

Thanh Cát im lặng một chốc: "Chàng cứ thẳng , đoán là , ?"

Hạ Hầu Chỉ Lan tính tình tuy nhu nhược, nhưng là con trai của Phiêu Quy Vương, tuyệt đối là kẻ bất tài vô dụng.

Ninh vương: "Khả năng cao."

Thanh Cát thở dài: "Nếu quả thật là , thì cũng chẳng còn gì để nữa."

Xem kể từ lúc tay g.i.ế.c A Chuẩn, tâm tính còn như xưa nữa .

Ninh vương: "Bọn chúng rùm beng như , tiêu tốn một khoản hề nhỏ, nàng đoán xem tiền bạc từ ?"

Thanh Cát: "Lẽ nào là của nhà Hạ Hầu?"

Ninh vương thở hắt : "Dựa theo tin tức mới nhất nhận thì đúng là như . Gia tộc Hạ Hầu tuy sa sút, nhưng sản nghiệp tích cóp mấy trăm năm nay, Hạ Hầu Chỉ Lan đào sạch sành sanh để hỗ trợ cho Hoàng giáo."

Thanh Cát: "..."

Thoạt thấy thật khó tin, nhưng ngẫm cũng lý.

Úc Ương, chính là Bạch Chi, từng ơn cứu mạng Hạ Hầu Chỉ Lan. A Chuẩn dính líu với Hoàng giáo, Hạ Hầu Chỉ Lan thể vươn tay móc nối với Hoàng giáo.

Hiện giờ đại gia tộc Hạ Hầu như ngọn đèn gió, sắp sửa sụp đổ. Trong lúc nguy cấp bám cọng rơm cứu mạng để liều một phen, nghĩ kỹ cũng là chuyện dễ hiểu.

Ninh vương: "Cho nên vị trưởng của nàng, quả thực khiến nể phục. Trước tưởng chừng là kẻ vô dụng, nay bỗng chốc hóa rồng bay lên trời. Hoàng giáo và nhà Hạ Hầu vốn như nước với lửa, giờ đây thể kết nối hai thế lực , biến chúng thành công cụ cho . Tâm cơ , thủ đoạn ...”

Thanh Cát lặng thinh một lát, hờ hững : "Hắn điên ."

Ninh vương: "Hiện tại bọn chúng cứu Úc Ương, quả thực khó như lên trời. giữa tháng là dịp Xuân duyệt, đến lúc đó Phụ hoàng sẽ đích kiểm duyệt ba quân, bọn chúng sẽ nhân cơ hội mà gây sự."

Theo truyền thống của triều đại Đại Thịnh, mỗi năm thiên t.ử đều kén chọn những kỵ binh dũng mãnh nhất thiên hạ tập trung về triều đình. Hàng năm mùa xuân, đích hoàng đế sẽ xuất cung đến vùng ngoại ô để duyệt binh. Hơn thế nữa, cứ ba năm một kỳ đại duyệt, và năm nay vặn là năm tổ chức đại duyệt.

Thực mấy năm gần đây long thể của Hoàng thượng vẫn luôn bất an, lâu đích xử lý triều chính. Lần ngài cố gượng dậy để kiểm duyệt ba quân.

Rõ ràng đây là một cơ hội béo bở cho Hoàng giáo.

Thanh Cát lập tức hiểu , đây là thời cơ của Hoàng giáo, nhưng cũng đồng thời là cơ hội để triều đình tóm gọn một mẻ.

Nàng lên tiếng: "Vậy đến lúc đó, sẽ cùng đến Hoàng đô."

Để xem vị trưởng tâm tính đại biến của nàng nay .

 

Hôm nay, Vãn Chiếu đột nhiên đến tiểu viện của Thanh Cát. Thấy vẻ mặt tiều tụy phờ phạc của nàng , Thanh Cát cũng đại khái đoán phần nào.

Nhắc đến Vạn Chung, Vãn Chiếu mỉm đầy gượng gạo: "Bọn chẳng còn quan hệ gì nữa ."

Thanh Cát lấy bất ngờ.

Vãn Chiếu uể oải : "Chia tay , thế nên mới định đến chỗ cô lánh mặt một chút."

Nhìn ánh mắt tối sầm của Vãn Chiếu, Thanh Cát khuyên nhủ: "Hai thể chuyện đàng hoàng với mà..."

Nàng cố gắng an ủi bạn: "Chuyện của cô kể với điện hạ , cô cần lo lắng, điện hạ sẽ sắp xếp thỏa cho cô."

Thực lúc nàng nhắc đến chuyện , Ninh vương Vãn Chiếu từng cứu mạng nàng nên mang lòng cảm kích, định bụng sẽ hậu tạ t.ử tế.

Chỉ là lúc khoan hãy đề cập đến việc đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-134-trom-huong-cap-ngoc.html.]

Vãn Chiếu , chút ngạc nhiên, cảm kích : "Cảm ơn cô, Thanh Cát."

Nàng dường như chẳng hề bận tâm, tiếp: "Còn chuyện giữa và Vạn Chung thì quả thật là hết hy vọng . Vấn đề bây giờ là ai sống ai c.h.ế.t, mà là lừa dối ."

Thanh Cát nhất thời im lặng.

Trước đây nàng cũng từng vô cùng tức giận khi Ninh vương gạt , nhưng hiện tại nguôi ngoai. Có điều, tình huống của Vãn Chiếu và Vạn Chung khác, đành để tự họ quyết định thôi.

Tối hôm đó, Vãn Chiếu dứt khoát ngủ phòng Thanh Cát. Ai ngờ đến khuya, Vạn Chung tìm đến.

Vãn Chiếu đương nhiên chịu gặp, Vạn Chung tỏ vô cùng khổ tâm, ánh mắt Thanh Cát ngập tràn vẻ cầu khẩn.

Thanh Cát do dự một chút, cuối cùng vẫn tạo điều kiện cho .

Ai ngờ chạm mặt Vạn Chung, Vãn Chiếu phản ứng vô cùng kịch liệt. Nàng thẳng tay phi luôn một thanh phi tiêu về phía : "Ngươi cút , chúng chẳng còn gì để với nữa !"

Vạn Chung luống cuống né tránh, bất đắc dĩ giải thích: "Vãn Chiếu, là do , ...”

Vãn Chiếu lạnh lùng: "Giữa chúng quả thực còn chuyện gì để nữa!"

Thanh Cát ngoài quan sát, bỗng thấy cảnh tượng mà quen thuộc đến thế, ngay cả đoạn đối thoại hình như cũng na ná.

Nàng cảm thấy thích hợp mặt ở đây lúc , lập tức ngoắt định bỏ trốn.

Ai ngờ Vãn Chiếu túm chặt lấy nàng: "Thanh Cát, giúp , cô giúp đuổi cổ ngoài !"

Thanh Cát: "..."

Nàng cũng tiện mạnh bạo hất tay , đành cứng da đầu khuyên Vạn Chung: "Ngươi chí ít cũng thành thật một chút, chuyện gì thì cứ hết ."

Vẻ mặt Vạn Chung đau khổ: "Ta... Vãn Chiếu, là sai, nhưng tình cảm dành cho nàng là thật lòng."

Vãn Chiếu nở nụ giễu cợt: "Ngươi bảo là thật lòng?"

Vạn Chung vội vàng đáp: " ."

Vãn Chiếu ngẩng mặt lên: "Vậy ngươi cho , năm nay ngươi từng gặp Diệp Mẫn ? Có từng chuyện với Diệp Mẫn ?"

Sắc mặt Vạn Chung biến đổi.

Vãn Chiếu: "Nếu bảo đây ngươi nỗi khổ tâm riêng, còn thì ? Diệp Mẫn rời khỏi Thiên Ảnh các, và ngươi cũng hẹn ước thành , ngươi từng gặp ?"

Chỉ cần từng gặp, điều đó chứng tỏ, hai rõ ràng sắp trở thành phu thê, vẫn luôn ôm tâm lý đề phòng, giấu giếm hãm hại lưng, vẫn đang lợi dụng, phản bội nàng!

Vạn Chung nghẹn họng. Hắn Vãn Chiếu lúc , thấy trong mắt nàng rưng rưng dòng lệ, nhất thời chẳng mở miệng thế nào.

Vãn Chiếu khẽ một tiếng, nụ mềm mỏng nhưng nhuốm đầy ý mỉa mai. Nàng cất giọng khẽ: "Ngươi , gì nữa?"

Thanh Cát bên cạnh chứng kiến, thừa hiểu Vạn Chung thề c.h.ế.t trung thành với Diệp Mẫn, quả thực thể vẹn cả đôi đường.

Nàng đành lên tiếng hòa giải: "Vãn Chiếu , chuyện cũng qua . Chuyện của Diệp Mẫn, cũng bẩm báo với điện hạ. Điện hạ sẽ giải quyết, nếu , Vạn Chung cũng chẳng chuyện gì quá to tát."

Sự căng thẳng đối đầu như nước với lửa thuở , nay nhờ mối quan hệ hòa hảo giữa nàng và Ninh vương, dường như cũng còn quá gay gắt nữa.

Nếu Diệp Mẫn thể vờ như quên trận c.h.é.m g.i.ế.c hôm nào, thì giữa Vãn Chiếu và Diệp Mẫn cũng chẳng huyết hải thâm thù gì. Mọi tránh mặt , vẫn thể ngầm hiểu mà bước tiếp về phía , hướng tới tương lai.

Vãn Chiếu nở một nụ t.h.ả.m thương: "Ta , thể vờ như gì. Thanh Cát, cô , ngay từ lúc bắt đầu, lừa dối chúng . Ta cứ ngỡ nắm thóp , nhưng hóa lợi dụng. Ta cả đời săn chim ưng, cuối cùng ưng mổ mù mắt, lừa gạt cả thể xác lẫn trái tim!"

Nàng siết chặt cánh tay Thanh Cát, tê tâm liệt phế gằn từng chữ một: "Ta uất ức đến c.h.ế.t mất!"

Thanh Cát càng gì hơn, nàng chỉ nắm chặt lấy tay Vãn Chiếu.

Thấy , Vạn Chung hoảng hốt tiến lên định nắm tay Vãn Chiếu.

Vãn Chiếu thô bạo hất . Vạn Chung cuống cuồng kéo Vãn Chiếu , hai gần như đang giằng co ẩu đả.

lúc cánh tay Thanh Cát vẫn đang Vãn Chiếu giữ chặt, đôi co xô xát, nàng ở bên cạnh chỉ trố mắt .

Hết cách, nàng đành lên giọng quát Vạn Chung: "Vạn Chung, ngươi buông Vãn Chiếu ngay, nếu đ.â.m cho ngươi thủng một lỗ đấy!"

Bị nàng quát, Vạn Chung sững , đành buông tay.

Lúc Thanh Cát mới với Vãn Chiếu: "Cô cũng buông ."

Vãn Chiếu theo bản năng nới lỏng tay.

Vừa giải thoát, Thanh Cát lập tức ù té chạy ngoài, chạy vọng : "Hai cứ chuyện đàng hoàng, gì thì cho rõ ràng !"

Dứt lời, nàng bế Tuyết Cầu lên, nhảy qua ngưỡng cửa, dùng chân đá cửa đóng rầm một cái.

Sau tiếng vang lớn đó, Vãn Chiếu và Vạn Chung im lặng hồi lâu cất lời.

Sau đó, cuối cùng, Vãn Chiếu khẽ nhạt, hàng mi cong vút rũ xuống, lẩm bẩm: "Ta Thanh Cát và điện hạ, bây giờ quả thực vô cùng . Ta cũng ngưỡng mộ, cũng mong ước như nàng . giờ ngẫm , cuối cùng cũng chỉ là do tự huyễn hoặc bản . Hạng nữ t.ử như mà cũng dám tơ tưởng đến Vạn các chủ ngươi. Ta tự coi cao giá quá , nếu ngươi rắp tâm lợi dụng, thèm để mắt đến ... Ngươi lợi dụng từ đầu đến cuối, vẫn ngu ngốc tự đắc, cứ ngỡ nắm chặt ngươi trong lòng bàn tay."

Sắc mặt Vạn Chung trắng bệch, nắm chặt hai bờ vai của Vãn Chiếu, khàn giọng : "Không , như thế Vãn Chiếu, bao giờ ý khinh rẻ nàng."

Vãn Chiếu mỉm , nàng Vạn Chung, ánh mắt buông lơi như tơ: "Ngươi khinh rẻ , thật ?"

Vạn Chung cuống quýt thề thốt: "Là thật, thể nghĩ như thế ? Ta tuyệt đối ý đó!"

Vãn Chiếu đáp bằng một giọng khẽ: "Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi hề ghét bỏ , cảm động."

Nghe câu , Vạn Chung cảm thấy điều gì đó đúng, đăm đăm Vãn Chiếu: "Vãn Chiếu, nàng ?"

Vãn Chiếu chầm chậm hất tay Vạn Chung : "Ý là, cảm ơn ngươi ghét bỏ , nhưng ghét bỏ ngươi ."

Sắc mặt Vạn Chung khẽ biến đổi.

Vãn Chiếu: "Ghét bỏ ngươi, ghét bỏ ngươi rắp tâm bất lương, ghét bỏ ngươi vụng về ngu dốt."

Nàng giơ tay, ngón tay thon dài thanh tú như cọng hành khẽ vuốt lọn tóc đen, đó bằng giọng điệu lả lơi phong tình: "Ngươi cũng đấy, duyệt qua vô nam nhân , hạng như ngươi, thực vốn chẳng thèm đoái hoài. Nếu moi chút tin tức từ miệng ngươi, liệu thèm liếc ngươi lấy một cái ?"

Đôi mắt Vạn Chung hiện lên vẻ đau khổ tột cùng: "Vãn Chiếu, đừng như ."

Vãn Chiếu: "Nếu thì ? Chẳng lẽ thèm để ý đến ngươi ?"

Đôi môi mỏng mềm mại của nàng hé mở, nhưng ánh mắt phóng hàn ý lạnh thấu xương: "Ngươi cút ."

 

Ôm Tuyết Cầu chạy khỏi viện t.ử nhà , Thanh Cát lập tức cảm thấy hối hận.

Đêm dài đằng đẵng, nàng về ?

Đâu thể ngoài đường ngủ !

Nàng đắn đo, đặt Tuyết Cầu xuống.

Tuyết Cầu giờ nặng lắm , bế mãi cũng mệt.

Nàng nhỏ giọng dỗ dành: "Gặp biến cố, rốt cuộc cũng ly tán, bây giờ chúng tạm chia tay một lát nhé."

Tuyết Cầu ngơ ngác nàng, vẻ mặt hiểu chuyện gì đang xảy .

Thanh Cát: "Ta đưa mi vương phủ, đó mi tìm tiểu thế tử, còn tìm điện hạ, ?"

Tuyết Cầu sủa gâu một tiếng, cái đuôi ve vẩy, vẻ phấn khích.

Thanh Cát: "Quyết định ."

Nói xong, Thanh Cát lấy đà nhảy vọt Ninh vương phủ. Trên đường, nàng đương nhiên chạm mặt vài tên ám vệ, bèn mượn danh nghĩa Vạn Chung truyền lệnh.

Vạn Chung lúc đang ở trong viện của nàng, bọn ám vệ hiển nhiên hiểu rõ, tất nhiên chút nghi ngờ.

Huống hồ…

Bây giờ ai mà điện hạ và Thanh đại nhân thành đôi .

Thanh Cát tự do chút trở ngại. Đến hậu viện, nàng bảo Tuyết Cầu tìm tiểu thế tử, còn bản thì dùng khinh công bay thẳng đến phòng Ninh vương.

Thực Ninh vương ngày nào cũng quấn quýt bên nàng, nhưng nàng chịu, đành bỏ cuộc.

Bây giờ Thanh Cát lẻn viện của , đáp xuống nhẹ như một sợi lông hồng, ai ngờ chân chạm đất, lập tức một bóng đen áp sát tấn công.

Thanh Cát nghiêng , né đòn, sang.

Hai tên ám vệ nàng từng quen mặt, đây từng sát cánh chiến đấu cùng .

Hai tên ám vệ thấy nàng, thoáng ngạc nhiên, vội cúi đầu lùi xuống.

Mặt Thanh Cát nóng râm ran.

Trước cũng coi như là đồng liêu khá thiết, giờ qua mấy năm, bản ngang nhiên lẻn viện t.ử của chủ thượng năm xưa ngay mặt họ.

Hiển nhiên bọn họ tỏng nàng định gì, cũng tỏ tường mối quan hệ giữa nàng và Ninh vương.

Tuy nhiên, nàng vẫn cố vẻ điềm tĩnh: "Lui xuống , đêm nay do phụ trách trực đêm."

Hai tên ám vệ , do dự một lát lẳng lặng lui .

Mặt Thanh Cát càng thêm nóng bừng, cảm giác hổ như kẻ đang mượn việc công để trộm hương cắp ngọc.

Nàng đợi hai tên ám vệ xa mới rón rén gõ cửa phòng Ninh vương.

Lúc trăng sáng vằng vặc cao, sân viện tịch mịch, hương hoa hồng tường vi theo gió thoảng qua, tiếng gõ cửa lạch cạch vang lên từng nhịp.

Khoảng hai ba tiếng , bèn vang lên giọng của Ninh vương: "Nói ."

Thanh Cát lên tiếng, nàng khẽ c.ắ.n môi, im thin thít.

Thế là trong phòng chìm tĩnh lặng.

Một lát , nàng thấy tiếng Ninh vương dậy, xuống giường, bước cửa.

Tiếng cọt kẹt khẽ vang lên, cánh cửa đẩy .

Thanh Cát bèn thấy Ninh vương.

Hắn chỉ mặc một bộ trung y trắng tinh, mái tóc đen xõa tung bờ vai. Đêm thu lạnh buốt như nước, cả dường như bao phủ bởi một tầng sương mỏng, dung mạo ánh lên nét phong nhã hào hoa tuyệt mĩ.

Đôi mắt đen láy của Ninh vương cũng đang chăm chú nàng.

Thế là ánh trăng, trong màn hương hoa, kẻ trong cửa ngoài ngõ, ánh mắt quấn lấy vương vít bao tình ý lấp lánh.

Một lát , Ninh vương khẽ nhướng mày, ngậm nụ rõ ý vị, thì thầm: "Thanh tướng quân đêm hôm khuya khoắt đến thăm, chuyện gì quan trọng chăng?"

Thanh Cát mím môi khẽ: "Đêm khuya thanh vắng, chốn dung , đành mạo thám quý phủ, mong tìm một chốn phong lưu."

Lời dứt, gió thoảng qua, hương hoa ngào ngạt ùa tới, trong mùi hương vấn vít phảng phất chút kiều diễm mập mờ.

Đôi mắt đen của Ninh vương đăm đắm Thanh Cát, chậm rãi vươn tay .

Ngay đó, bất ngờ dùng sức, xoay cổ tay, Thanh Cát còn kịp vững lôi tọt trong phòng. Dưới sức kéo của lảo đảo ngã nhào xuống giường.

Thanh Cát: "Chàng...”

Chữ còn kịp thốt khỏi miệng, nàng thở nóng bỏng ngập tràn che lấp tất thảy.

Ngay cách đó xa, bên cạnh một khóm trúc xanh, hai tên ám vệ vẫn thẳng tắp với gương mặt vô cảm.

Rất lâu , một mới cất giọng: "Chúng ...”

Người đáp: "Cứ đây thôi."

Có lẽ bọn họ nên quen dần .

Chủ thượng , chẳng còn là kẻ sống kiếp cô gia quả nhân nữa .

Loading...