Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 135: Chăm sóc và Bù đắp
Cập nhật lúc: 2026-08-18 15:02:54
Lượt xem: 398
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát nhận , nàng thật sự say đắm cảm giác , cảm giác như cơ thể đang đốt cháy, bung tỏa đến tận cùng.
Giữa những nhịp điệu đẫm mồ hôi, hai dùng hết sức lực để chiếm hữu và khám phá đối phương. Lúc đây, nàng thậm chí còn cảm thấy sự khám phá tuyệt vời hơn tất thảy những đó.
Hồi còn sắm vai vương phi của , nàng luôn dè dặt, khép nép. giờ đây, nàng thể tự do giải phóng bản năng, dùng một cơ thể dẻo dai và tràn trề sinh lực để đón nhận sức mạnh - một sức mạnh cuồn cuộn và mãnh liệt. Nàng thể va chạm, thể hòa quyện, thể bao dung bằng một cách thức điên cuồng nhất.
Nhờ thế, khoái cảm và khát vọng đều khơi dậy, mang đến một sự thỏa mãn lên đến đỉnh điểm.
Và lẽ, đối với Ninh Vương cũng ngoại lệ.
Chỉ cần một ân ái là đủ để cả hai cạn kiệt sức lực, Thanh Cát cứ thế ngoan ngoãn tựa đầu n.g.ự.c mà .
Nàng ngủ một giấc thật sâu, thật êm đềm, đây quả thực là giấc ngủ ngon nhất mà nàng từng .
Chẳng bao lâu , nàng chợt bừng tỉnh bởi một âm thanh nhỏ nhoi, tiếng vật vã khó nhọc xen lẫn tiếng thở dốc, vang lên ngay sát bên tai.
Nàng giật mở to mắt, sang .
Thì âm thanh đó phát từ Ninh Vương.
Nàng rón rén dậy, cúi xuống . Trên khuôn mặt góc cạnh, tuấn mỹ của lấm tấm mồ hôi, đôi mày kiếm khẽ chau , đôi môi mỏng mấp máy như đang cố gắng thốt lên điều gì đó.
Thanh Cát cố gắng vểnh tai lắng , nhưng chẳng thể rõ, chỉ cảm thấy dường như đang một cơn ác mộng giày vò.
Nàng đưa tay nắm chặt lấy tay , khẽ gọi: "Điện hạ, tỉnh , ngài đang gặp ác mộng ?"
Giọng của nàng tuy nhẹ, nhưng vang lên ngay sát bên tai .
Ninh Vương dường như cố vùng vẫy đôi chút, đó đột ngột mở trừng mắt.
Thanh Cát thấy trong đôi mắt là một vùng tăm tối thăm thẳm, gần như trào dâng ngoài.
Nàng sững sờ trong giây lát.
Hơi thở của Ninh Vương trở nên nặng nhọc, mím chặt môi, đăm đăm nàng.
Thanh Cát cũng , một Ninh Vương đang trong trạng thái bất như .
Sau một lúc lâu chằm chằm, Ninh Vương khó nhọc khép đôi mắt .
Đôi môi mỏng của khẽ mấp máy, giọng khàn đặc: "Ta mơ một giấc mơ."
Thanh Cát hỏi thêm, nàng với tay lấy chiếc khăn tay đặt bên cạnh, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán .
Ninh Vương khép hờ mắt, để mặc cho chiếc khăn mềm mại lướt khuôn mặt góc cạnh của .
Khoảnh khắc , Thanh Cát bỗng cảm thấy một thứ cảm xúc là lạ nhen nhóm trong tim, nàng chợt ôm chầm lấy , siết thật chặt.
nàng cố kìm nén , điềm nhiên vứt chiếc khăn sang một bên, xuống bên cạnh .
Hai sát bên giường, lúc nàng mới giả vờ như vô tình hỏi: "Chàng mơ thấy gì thế?"
Ninh Vương lặng thinh lên trần nhà, một lát , nắm lấy tay nàng, kéo và áp sát má .
Hít hà hương thơm quen thuộc tỏa từ nàng, mới lên tiếng: "Ta lạc giấc mơ của nàng."
Thanh Cát sang , ánh mắt đong đầy sự bình yên và dịu dàng.
Ninh Vương khẽ mỉm , một nụ nhạt nhưng vô cùng ấm áp. Sau đó vòng tay qua eo nàng, dùng sức kéo mạnh, ép nàng gọn n.g.ự.c .
Thanh Cát ngoan ngoãn để mặc ôm ấp.
Ninh Vương đỡ lấy đầu Thanh Cát, để nàng tựa hẳn vai , bàn tay to lớn của dịu dàng vuốt ve gáy nàng.
Hắn vùi mặt mái tóc nàng, hít sâu một đầy mãn nguyện, mới : "Ta mơ thấy tuyết."
Hắn khẽ , đặt một nụ hôn nhẹ lên má nàng: "Ta nàng thức giấc ?"
Thanh Cát: "Ừ."
Ninh Vương vỗ nhẹ lưng nàng: "Ngủ nào."
Giọng của khàn khàn nhưng vô cùng ấm áp, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ đ.á.n.h thức.
Thanh Cát tựa đầu vai , áp sát má cổ : "Được, chúng cùng ngủ."
Đến lúc , nàng mới chợt nhận , dù hai quấn quýt bên bao nhiêu , nhưng bao giờ họ ôm ngủ cho đến tận sáng.
Mỗi khi nghỉ ngơi ở chỗ nàng, thường chỉ nán đến nửa đêm trở về vương phủ.
Trước đây, nàng luôn đinh ninh rằng quá bận rộn, hoặc gây sự chú ý.
Giữa tháng , vị khâm sai đại thần do triều đình phái đến thanh tra cuối cùng cũng rục rịch rời khỏi vương phủ, khiến trong phủ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, Ninh Vương bắt đầu bận tối mắt tối mũi.
Vốn dĩ theo ý của Thái tử, năm nay sẽ tổ chức một đợt duyệt binh quy mô lớn. Không chỉ để điểm duyệt cấm quân ở hoàng đô, mà còn để rà soát lực lượng binh mã ở Vũ Ninh và vùng biên giới. Mục đích đương nhiên là để dằn mặt những kẻ mưu đồ phản loạn trong nước, đồng thời xốc tinh thần binh sĩ.
Vào những năm tổ chức duyệt binh lớn thế , đội quân biên giới Vũ Ninh trướng Ninh Vương cũng góp mặt trong đợt duyệt binh mùa xuân.
Bởi sức khỏe của hoàng thượng đang suy yếu, nên đợt duyệt binh mùa xuân đáng lý sẽ do Thái t.ử mặt điểm duyệt. Điều cũng ngầm báo hiệu cho sự chuyển giao quyền lực giữa vị hoàng đế đương nhiệm và tân vương tương lai.
Thế nhưng, hoàng đô dạo rộ lên những lời đồn thổi thất thiệt. Bọn họ xì xào bàn tán rằng Thái t.ử là con ruột của hoàng thượng, thì Đàm Quý phi lăng loàn tư thông với ngoài để sinh Thái tử. Thậm chí kẻ còn ác mồm ác miệng thêu dệt chuyện Thái t.ử con nối dõi là do trời phạt vì tội ô uế huyết mạch hoàng gia.
Thanh Cát đang ở tít Vũ Ninh, dĩ nhiên nắm rõ ngọn ngành những lời đồn đại , chỉ lờ mờ ngóng rằng hoàng đô đang xôn xao bàn tán.
Chính vì những lời tiếng mà các đại thần liên tục dâng sớ can ngăn, cật lực phản đối việc Thái t.ử mặt hoàng thượng điểm duyệt. Bọn họ cho rằng, đợt duyệt binh ba năm mới tổ chức một là việc trọng đại, liên quan trực tiếp đến sự hưng thịnh của thiên hạ. Nếu để Thái t.ử chủ trì, e là lòng quân sẽ hoang mang, dân chúng ắt sẽ sinh loạn.
Cũng chính vì những lý do mà hoàng thượng đành gượng dậy, ôm tấm bệnh tật để đích duyệt binh.
Ninh Vương với phận là Vũ Ninh Vương, là ruột của Thái tử, con trai ruột của Đàm Quý phi. Tuy nghi ngờ về thế, nhưng vị thế của lúc cũng vô cùng khó xử.
Trớ trêu , nắm giữ trọng binh trong tay, sắp sửa dẫn đầu đội quân biên giới tiến về hoàng đô để tham dự đợt duyệt binh. Chỉ cần mường tượng thôi cũng đủ hiểu tình cảnh lúc đó sẽ éo le đến nhường nào.
Chẳng ai thể lường , chuyến hoàng đô sẽ đón chờ những sóng gió gì.
Chuyện nội bộ hoàng tộc, nghi án huyết thống, tình nghĩa , cuộc đua tranh ngôi vị thái tử... Bất cứ vấn đề nào trong đó, nếu đặt triều đại nào cũng đủ sức châm ngòi cho một cơn bão táp kinh thiên động địa.
Thanh Cát cũng từng cố ý dò hỏi Ninh Vương, nhưng thấy ngoại trừ việc bận rộn hơn thường ngày thì chẳng biểu hiện gì khác lạ.
Thậm chí còn dửng dưng đáp: "Chuyện đến nước thì cứ thuận theo tự nhiên thôi, binh tới thì tướng đỡ, nước lên thì lấy đất chặn."
Nói xong, sang Thanh Cát: "Nếu còn là Vũ Ninh Vương nữa, nàng vẫn vương phi của chứ?"
Thanh Cát khó hiểu : "Bản ngài còn là Vũ Ninh Vương, thì còn vương phi cái nỗi gì?"
Ninh Vương ngẫm nghĩ một lúc cũng bật : " nhỉ, nếu lỡ mệnh hệ gì, thì nàng đành nương t.ử của một kẻ thường dân ."
Tuy nhiên, nhanh chóng tiếp: " mà, lỡ mệnh hệ gì..."
Thanh Cát: "Lỡ mệnh hệ gì, xui xẻo mất cả mạng, lúc đó còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện vương phi vương phi nữa."
Ninh Vương: "Nói cũng lý."
Thanh Cát: "Đến lúc đó nhẹ thì tịch thu gia sản, giáng chức, nặng thì đày ải... mà ngài cần lo lắng ."
Ninh Vương vẻ đăm chiêu, ngón tay dài chống cằm, đôi mắt đen láy nàng mỉm : "Tại cần lo lắng?"
Thanh Cát: "Mấy năm nay cũng dành dụm chút đỉnh, nuôi ngài và tiểu thế t.ử chắc cũng đến nỗi nào. Bí quá thì đành dắt cha con ngài chạy trốn khắp chân trời góc bể thôi."
Ninh Vương bật sảng khoái: "Được, đành trông cậy cả nàng."
Ngay khi công tác chuẩn cho đợt duyệt binh ở hoàng đô đang gấp rút tiến hành, thì một vị danh y chuyên chữa bệnh phụ khoa từ hoàng đô mời đến, đặc biệt chỉ để chữa trị vết thương cũ cho Thanh Cát.
Ai ngờ khi bắt mạch xong, sắc mặt của mấy vị đại phu trở nên vô cùng căng thẳng. Họ gạn hỏi Thanh Cát một hồi, trong đó một câu: "Chu kỳ kinh nguyệt của phu nhân dạo thế nào?"
Thanh Cát cứ thành thực mà trả lời.
Vị đại phu tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ý của nương t.ử là, hành kinh gần đây nhất của cô là ngày hăm ba tháng Chạp ?"
Thanh Cát cố gắng lục lọi trí nhớ: "Chắc là ?"
Nàng quả thực thể nhớ nổi.
Nghe nàng trả lời , sắc mặt của mấy vị đại phu lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng, họ nhanh chóng trao đổi ánh mắt với .
Ninh Vương vốn vẫn luôn túc trực bên cạnh, bèn lên tiếng hỏi: "Có điều gì bất thường ?"
Câu hỏi của khiến vị đại phu nhất thời cứng họng, lúng túng một hồi mới ấp úng giải thích: "Trăng lúc tròn lúc khuyết, thủy triều lúc dâng lúc hạ, kinh nguyệt của phụ nữ cũng , mỗi tháng hành kinh một , ba mươi ngày là thấy. Thế nhưng hiện tại, qua hai tháng tám ngày mà nương t.ử đây vẫn thấy kinh nguyệt trở , đây là triệu chứng rối loạn kinh nguyệt, cần chẩn trị kỹ lưỡng để tìm nguyên nhân."
Ninh Vương , lập tức cau mày.
Hắn Thanh Cát một cái thật sâu: "Tình trạng của nàng... kéo dài bao lâu ?"
Thanh Cát: "Từ hồi mười lăm tuổi kinh đầu tiên, thì như ."
Thực tình nàng cũng bất ngờ. Từ lúc bắt đầu kinh đến nay, tình trạng của nàng vẫn luôn như . Tuy cũng chu kỳ bình thường là mỗi tháng một , nhưng do từ nhỏ nàng thế, Vãn Chiếu cũng tương tự, nên nàng chẳng mảy may bận tâm.
Thậm chí nàng còn cho rằng như càng tiện lợi, đỡ rước thêm phiền phức.
Nàng dè dặt lên tiếng: "Chắc là do cơ địa mỗi mỗi khác thôi?"
Ninh Vương phớt lờ câu của Thanh Cát, mời mấy vị đại phu theo ngoài, đích trao đổi kỹ lưỡng với họ.
Thanh Cát thực cũng khá tò mò, nàng vểnh tai lên ngóng, nhưng tuyệt nhiên chẳng thu động tĩnh gì.
Sau khi trao đổi cặn kẽ với mấy vị đại phu, Ninh Vương bèn sai một tên thị vệ tín ngoài.
Một lúc , Thanh Cát bèn thấy vài lượt bước , nào là Nhạc ma ma, Cơ Xảo ma ma, cùng với một vài khác của Thiên Ảnh Các, từ những lo chuyện bếp núc đến những bậc lão làng phụ trách huấn luyện.
Ninh Vương triệu tập những , chẳng bàn bạc chuyện gì, nhưng đến độ nửa canh giờ mới cho họ lui .
Lúc bước ngoài, vẻ mặt ai nấy đều xám xịt. Nhạc ma ma khẽ liếc Thanh Cát, ánh mắt như ẩn chứa một tiếng thở dài.
Thanh Cát cũng phần nào đoán sự tình, cảm thấy chút bất lực.
Lúc , Ninh Vương từ trong phòng bước .
Khoảnh khắc thấy nàng, bước chân bỗng khựng , ánh mắt dán chặt khuôn mặt nàng, cứ thế đăm đăm nàng.
Hắn thốt nên lời, tận sâu trong đáy mắt đen thẳm là một nỗi buồn u ám tả xiết, xen lẫn những cảm xúc phức tạp mà nàng chẳng thể gọi tên.
Thanh Cát khẽ gọi: "Điện hạ?"
Ninh Vương mím chặt đôi môi khô khốc, cố nặn một nụ , nhưng tài nào nổi.
Hắn cất giọng khàn đặc: "Là của ."
Thanh Cát: "Rốt cuộc là chuyện gì ?"
Ninh Vương bước tới, nắm lấy tay nàng, mười ngón tay đan chặt , mới ngập ngừng : "Lúc khi nàng gả cho , ban đầu thái y bắt mạch. Đến khi về hoàng đô bắt mạch thì nàng m.a.n.g t.h.a.i , hỉ mạch che lấp thứ, nên phát hiện điều gì bất thường, hoặc thể lúc đó vấn đề thực sự biểu hiện rõ. Mấy năm qua, khi sinh con nàng bồi bổ đàng hoàng, bôn ba lận đận khắp nơi, từng chịu thương tích, từng dầm sương dãi tuyết, thế nên..."
Hắn nở một nụ cay đắng, đầy xót xa: "Lúc nãy gọi các vị đại phu, cùng các vị ma ma trong Thiên Ảnh Các tập trung để bàn bạc. Mọi đều cho rằng bẩm sinh cơ thể nàng yếu ớt, khí huyết suy nhược, dẫn đến tình trạng rối loạn kinh nguyệt, cộng thêm những căn bệnh mãn tính từ lâu... Tóm là cần từ từ tĩnh dưỡng, tĩnh dưỡng lâu dài..."
Thanh Cát: "Ta thấy vẫn đang mà?"
Nàng những phụ nữ vì hàn cung mà chịu những cơn đau bụng kinh dữ dội, nhưng nàng thì bao giờ như thế.
Hơn nữa, vài tháng mới hành kinh một , quả là vô cùng tiện lợi.
Với , nàng chẳng từng sinh hạ một đứa bé vô cùng khỏe mạnh , cơ thể thể vấn đề gì chứ.
Thấy vẻ mặt hề bận tâm của nàng, trong lòng Ninh Vương bỗng chốc dâng lên một nỗi bi thương khôn tả, kèm với đó là cảm giác bất lực tột độ.
Người con gái mà nâng niu, trân trọng nhất, mà luôn mong mỏi sẽ khỏe mạnh để cùng đến cuối cuộc đời, thế mà cơ thể mang đầy thương tích, bệnh tật.
Tại chuyện thành thế ?
Nàng lớn lên ở Thiên Ảnh Các, sống trong Ninh Vương phủ, ngay tầm mắt của cơ mà.
từng để mắt đến nàng.
Dù chỉ là một cái liếc .
Hắn và Diệp Mẫn cùng đặt những quy định hà khắc, ép buộc nàng từ nhỏ trải qua những cuộc huấn luyện tàn bạo như cực hình, kết quả là nàng mang vô thương tích, bệnh tật khó chữa.
Vài tháng mới kinh nguyệt một , nàng coi đó là chuyện thường tình, thậm chí chẳng hề nhận điều gì bất .
Ninh Vương cố gắng nuốt trôi sự chua xót đang cuộn trào trong lòng.
Nhìn dáng vẻ dửng dưng của nàng, khẽ mỉm , một nụ chan chứa sự dịu dàng nhưng ẩn chứa nỗi chua xót khôn nguôi, cuối cùng cũng : " , sẽ giúp nàng bồi bổ cơ thể thật ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-135-cham-soc-va-bu-dap.html.]
Hai mươi năm huấn luyện khắc nghiệt rèn giũa một lưỡi đao sắc bén c.h.é.m sắt như bùn.
Thì nay, nguyện dùng cả quãng đời còn để ôm nàng lòng, ở bên cạnh nàng, từ từ xoa dịu những vết thương hằn sâu cơ thể nàng.
Đáng lý lúc Ninh Vương khởi hành đến hoàng đô, nhưng vội. Hắn chỉ tập hợp các tướng lĩnh tín, phân phó công việc rõ ràng cho từng , để họ tự chọn lọc những tinh binh xuất sắc nhất của quân đội biên giới tiến về hoàng đô tham gia lễ duyệt binh.
Bản vẫn lưu trong vương phủ, yêu cầu mấy vị đại phu tiếp tục bắt mạch cho Thanh Cát, cùng thảo luận và đưa phương án điều dưỡng cơ thể cho nàng, bao gồm chế độ ăn uống, xoa bóp, châm cứu và uống thuốc.
Nghe đến đây, Thanh Cát cảm thấy quá phiền phức: "Cơ thể khỏe mạnh mà? Trước nay đại phu của Thiên Ảnh Các từng bệnh tình gì, hơn nữa, chính Diệp các chủ cũng từng bắt mạch cho cơ mà."
Ninh Vương chỉ liếc nàng một cái nhạt nhẽo: "Cơ thể nàng chẳng chút nào ."
Điều toạc là, cách đ.á.n.h giá sức khỏe của một ám vệ từ các đại phu ở Thiên Ảnh Các dĩ nhiên khác xa với tiêu chuẩn đ.á.n.h giá sức khỏe của vương phi của .
Còn về phần Diệp Mẫn...
Hắn cố kìm nén thứ cảm xúc khó chịu đang dâng trào trong lòng mỗi khi nhắc đến cái tên , dùng ánh mắt kiên nhẫn nhất nàng: "Nghe lời , ? Ta sẽ sắp xếp chuyện chu , nàng cần lo lắng bất cứ thứ gì, chỉ cần nhớ ăn uống, uống t.h.u.ố.c đúng giờ là ."
Thanh Cát: "Lại còn châm cứu, xoa bóp nữa... tốn mất mấy tháng trời, chắc tác dụng."
Ninh Vương nhẹ nhàng dỗ dành: "Quả thực là cần một thời gian, nhưng cũng chẳng hề hấn gì, cứ từ từ chuyện sẽ thôi. Theo ý của đại phu, tuy thể phục hồi như ban đầu, nhưng nếu kiên trì điều trị, chắc chắn sẽ lợi cho sức khỏe của nàng."
Thanh Cát miễn cưỡng đồng ý: "Được thôi."
Ninh Vương thấy bộ dạng của nàng: "Nàng thích xoa bóp ?"
Muốn chữa trị thì xoa bóp những vùng nhạy cảm cơ thể nàng, đối với đa phụ nữ ở Đại Thịnh, điều rõ ràng là kiêng kỵ.
Thật Thanh Cát cũng chẳng bận tâm lắm, nàng chỉ tò mò Ninh Vương: "Vậy còn ngài thì ?"
Tuy nữ y sĩ lo liệu những việc , nhưng ở những bước chẩn đoán ban đầu và xác định huyệt đạo, lẽ vẫn cần vị danh y phụ khoa đích thăm khám.
Ninh Vương: "Người y kiêng dè, cất công mời danh y đến để chữa trị vết thương cũ và điều dưỡng cơ thể cho nàng, lẽ nào tính toán dăm ba chuyện vặt vãnh ?"
Thanh Cát bĩu môi: "Ngài lúc nào mồm mép cũng rộng lượng, nhưng trong lòng thì chắc."
Ninh Vương nàng đắm đuối: "Lần thật lòng đấy."
Hắn khẽ thở dài: "Nhớ hồi chúng cãi vã, từng lỡ miệng bảo dù nàng tìm vài nam nhân về đây, cũng chẳng màng bận tâm, ngủ thì ngủ thôi. Lúc đó chỉ mạnh mồm thế thôi, chứ nếu nàng mà dám dây dưa với gã nào, nhất định sẽ băm vằm trăm mảnh."
Thanh Cát: "Ta thừa mà."
Lúc , nàng thấy Ninh Vương tiếp: " hôm nay, nếu bảo rằng dùng phương pháp 'thái dương bổ âm' thể giúp nàng phục hồi cơ thể, thì chấp nhận."
Giọng trầm ấm, đầy kiên quyết.
Thanh Cát ngạc nhiên : "Thái dương bổ âm? Có loại thần d.ư.ợ.c vi diệu như thế cơ ?"
Khóe môi Ninh Vương giật giật: "Ta chỉ ví von thôi."
Hắn khẳng định chắc nịch: "Đương nhiên là phương pháp nào như ."
Sau khi sự việc xảy , Ninh Vương triệu tập Vạn Chung đến, yêu cầu ông lập kế hoạch huấn luyện cho các ám vệ của Thiên Ảnh Các, đồng thời xóa bỏ những thói hư tật xưa cũ. Hiện giờ Vạn Chung và Vãn Chiếu đang cãi vã nảy lửa, Vạn Chung đang chìm trong u uất, bỗng thấy Ninh Vương giao phó nhiệm vụ thì khỏi sửng sốt.
Tuy nhiên, nghĩ kỹ thì cũng hiểu thâm ý của Ninh Vương, bèn răm rắp tuân lệnh.
Khi tin , Vãn Chiếu càng thêm phần kinh ngạc, kèm theo đó là nỗi bùi ngùi xúc động: "Ta vẫn nhớ như in cảnh hai chúng trốn trong ngôi miếu hoang đốt lửa sưởi ấm, ngoài trời đổ mưa như trút nước. Nhìn màn mưa trắng xóa, trong lòng chỉ đau đáu một nỗi niềm, chẳng phận đời lênh đênh bôn ba của hai đứa sẽ trôi dạt về ."
Nàng mỉm Thanh Cát: "Bây giờ mới thấm thoát vài năm, cô da đổi thịt, khác xa so với . Càng cô, càng thấy hối hận vô cùng."
Thanh Cát: "Hối hận vì điều gì?"
Vãn Chiếu thở dài thườn thượt: "Cô cống hiến quá nhiều trong mấy năm qua. Sang Phiêu Quy, gián tiếp vun đắp cho liên minh giữa Phiêu Quy và Đại Thịnh, còn cuốn 'Phiêu Quy du ký', lẻn nội bộ nhà họ Hạ Hầu phá giải bí thuật luyện bạc của bọn họ, lập nên những chiến công lẫy lừng, đó bôn ba đến Cảo Cổn..."
Nói cũng , chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi, Thanh Cát lập vô công trạng: kết với các nước láng giềng, kìm hãm thế lực của nhà họ Hạ Hầu, tiến hành đo đạc ruộng đất, lập những chiến công vang dội. Có thể rằng, Thanh Cát của hiện tại, dẫu Ninh Vương chống lưng, vẫn giữ vị thế bất bại.
Tất nhiên Thanh Cát cũng vô cùng may mắn khi luôn Ninh Vương xem trọng, thậm chí giờ đây còn vì nàng mà sửa đổi cả bộ quy tắc của Thiên Ảnh Các.
Nàng gượng : "Hai năm , mỗi chúng theo một con đường riêng, tưởng chừng như chẳng gì khác biệt, thế nhưng ngày hôm nay, những gì đạt , chỉ nhận một gã đàn ông lừa gạt mà thôi!"
Thanh Cát an ủi: " cuối cùng cô cũng thoát khỏi Thiên Ảnh Các , mấy năm nay tích cóp chút vốn liếng, ngoài chắc chắn sẽ tìm một chốn dung t.ử tế, huống hồ cô vẫn còn trẻ, chặng đường phía vẫn còn dài."
Vãn Chiếu đưa tay lên, vuốt ve đôi má của : "Ta còn trẻ ?"
Thanh Cát: " , cô năm nay mới hai mươi sáu tuổi, ?"
Trước đây, tuổi tác của luôn giữ bí mật, nhưng hiện tại Thanh Cát , Vãn Chiếu lớn hơn nàng hai tuổi.
Vãn Chiếu: "Mới..."
Thanh Cát quả quyết: " , mới hai mươi sáu tuổi thôi."
Vãn Chiếu cúi gằm mặt xuống, im lặng một hồi lâu, khẽ nở nụ : "Cô đúng, vẫn muộn màng gì, mới hai mươi sáu tuổi thôi, rời khỏi Thiên Ảnh Các, quãng đời thật sự của bây giờ mới bắt đầu."
Thanh Cát: "Chính xác, với kinh nghiệm và vốn liếng cô tích góp trong những năm qua, cô chắc chắn sẽ nhận một bạc lớn và tìm một nơi chốn yên bình."
Đôi lông mi cong vút của Vãn Chiếu khẽ chớp, nàng mỉm tươi tắn: "Cô chí lý."
Nàng hướng ánh mắt ngoài cửa sổ: "Cuộc đời , bây giờ mới bắt đầu."
Cuộc đời của riêng nàng.
Còn về phần Thiên Ảnh Các, về phần Vạn Chung, đó chỉ là những quá khứ cần xóa nhòa khỏi ký ức.
Sau khi nhóm thái y bàn bạc và đưa phương án điều dưỡng sơ bộ cho Thanh Cát, Ninh Vương bèn tự tay sắp xếp thực đơn, các loại t.h.u.ố.c bổ, cùng với lịch trình xoa bóp, châm cứu mỗi ngày.
Thời gian đầu, nữ y sĩ phụ trách xoa bóp, châm cứu cho nàng, nhưng Ninh Vương luôn mặt để quan sát và học hỏi.
Chỉ vài ngày , Ninh Vương học kha khá, bắt đầu thử tự tay xoa bóp cho nàng, với sự hướng dẫn tỉ mỉ của vị nữ y sĩ.
Đến lúc họ chuẩn lên đường về kinh, tay nghề của Ninh Vương thành thạo vô cùng.
Hắn bắt đầu phân chia công việc cho nàng: "Lần về kinh, sẽ cho theo hầu hạ nàng tỳ nữ và đầu bếp nữ, để họ chuyên tâm lo chuyện sắc t.h.u.ố.c và nấu nướng. Còn việc xoa bóp châm cứu thì sẽ đích . Đến lúc lên kinh thể bận bịu nhiều việc, khi đó sẽ tùy tình hình mà thu xếp tiếp."
Đến nước , Thanh Cát chỉ còn thán phục sự chu đáo và tỉ mỉ của , nàng chẳng cần lo lắng bất cứ chuyện gì, cứ thế ngoan ngoãn lời sắp xếp là xong.
Đáng ngạc nhiên hơn, nàng còn ưng ý với tài xoa bóp của , chỉ năng khiếu, học hỏi nhanh nhạy, mà điều quan trọng nhất chính là đôi bàn tay to lớn vững chãi ...
Đôi tay quanh năm múa kiếm, vung đao, hằn lên những vết chai sần mỏng manh, ngón tay thon dài, rắn rỏi, khớp xương hằn rõ, cứ thế điêu luyện ấn huyệt, nắn bóp, giúp cho m.á.u huyết lưu thông, xua tan mỏi mệt cơ thể nàng.
Còn tuyệt vời hơn cả nữ y sĩ nữa!
Thanh Cát thậm chí còn nghĩ, việc xoa bóp cứ giao phó cho nam nhân là hợp lý nhất!
Sau khi việc sắp xếp thỏa, họ cũng chuẩn khăn gói lên đường trở về kinh thành.
Về phương tiện di chuyển, Thanh Cát dĩ nhiên chọn cách cưỡi ngựa, bởi nàng thích cưỡi ngựa.
Ôn Chính Khanh chuyện , bèn thận trọng hỏi han: "Thanh đại nhân cùng xe ngựa với thế t.ử điện hạ ?"
Thời gian gần đây, ông cuối cùng cũng lờ mờ hiểu , lờ mờ đoán mối quan hệ giữa Ninh Vương và Thanh Cát.
Cũng do vô tình bắt gặp, lúc thấy, quả thực ông vô cùng sửng sốt.
Từ đó trở , mỗi giáp mặt Thanh Cát, Ôn Chính Khanh đều tỏ lúng túng, năng cũng cố tình hạ giọng thật nhẹ.
Thanh Cát lờ mờ đoán , ông chắc chắn vẫn phận thật sự của nàng là vương phi của Ninh Vương, nên chỉ mỉm chứ giải thích gì thêm.
Giờ đây Ôn Chính Khanh dè dặt hỏi han chuyện chuẩn ngựa cho nàng, càng thấy rõ sự cẩn trọng của ông.
Thanh Cát dứt khoát đáp: "Không cần , cứ cưỡi ngựa là ."
Ôn Chính Khanh lộ rõ vẻ khó xử: "Theo như khẩu khí của điện hạ thì ngài Thanh đại nhân xe ngựa cơ."
Thanh Cát phũ phàng: "Ngài thích gì kệ ngài , cần bận tâm."
Ôn Chính Khanh xong câu , dù bản tính điềm đạm đến cũng sững sờ.
Ở cái đất Vũ Ninh , ai dám to gan lớn mật dùng cái giọng điệu đó để nhắc tới Ninh Vương?
Vừa dứt lời, Thanh Cát mới giật nhận lỡ miệng buông những lời ruột gan.
Nàng ngập ngừng, cố gắng gượng ép giải thích vớt vát: "Ý là, chuyện nhỏ nhặt chắc điện hạ cũng chẳng để bụng nhỉ?"
Ôn Chính Khanh ngơ ngác một lúc mới vội vàng hùa theo: " , đúng , điện hạ mà để ý mấy chuyện vặt vãnh chứ! Đương nhiên là cứ theo ý Thanh đại nhân ."
Ôn Chính Khanh vội vàng lui . Nhờ thính giác nhạy bén, Thanh Cát vẫn loáng thoáng tiếng ông dặn dò đám hạ nhân: "Phải thật thận trọng, tuyệt đối bất kỳ lời lẽ nào bất kính."
Thanh Cát mỉm nhẹ, thầm nghĩ Ôn Chính Khanh quả là cẩn thận.
Trên thực tế, phủ Ninh Vương chẳng hề bí mật nào, ít thị vệ và ám vệ trong phủ đều rành rọt chuyện .
Nàng cũng từng lỏm bọn thuộc hạ bàn tán xôn xao, đại khái xoay quanh chủ đề "điện hạ và Thanh đại nhân dạo ".
Trong suy nghĩ của họ, Ninh Vương mòn mỏi tìm kiếm vương phi suốt mấy năm trời, đến mức tưởng như phát điên.
Giờ đây bỗng dưng tình cảm với một cựu ám vệ của , xem chừng tính cách của ngài đổi .
Về vấn đề , Thanh Cát chỉ để đó, từ lúc nàng quyết định với Ninh Vương, nàng xác định tinh thần đối mặt với những phiền toái nhất định. Người bàn tán chắc ác ý, chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi thôi, miệng lưỡi thiên hạ thì cấm .
Thế nhưng, ngay lúc sắp khởi hành, tiểu thế t.ử dở chứng.
Nó nằng nặc đòi Thanh Cát chung xe ngựa với nó.
Nó phụng phịu cái má phúng phính, ngượng ngùng nhỏ: "Thế Thế chỉ cùng Thanh tỷ tỷ chung xe ngựa, Thanh tỷ tỷ ôm Thế Thế cơ."
Tuy thằng bé lớn phổng phao , nhưng dáng vẻ nhõng nhẽo của nó quả thực vô cùng đáng yêu.
Thanh Cát đáp: "Vậy sẽ chung xe ngựa với ngài, nếu ngài thấy buồn chán, sẽ dắt ngài cưỡi ngựa nhé."
Tiểu thế t.ử xong, gương mặt bỗng bừng sáng rạng rỡ: "Tuyệt quá!"
Đứng bên cạnh, Ninh Vương lẳng lặng lia mắt thằng con trai, nhưng chẳng thốt nên lời.
lúc đó, Thanh Cát kiểm tra hành lý, Ninh Vương mới nhếch mép, mỉa mai tiểu thế tử: "Sao thế ? Càng lớn càng thụt lùi ? Lớn thế mà còn xưng là Thế Thế?"
là ngượng!
Nghe , tiểu thế t.ử vẻ ngây ngô: "Phụ vương, là ? Có đang trách nhi thần ?"
lúc đó, Thanh Cát kiểm tra hành lý .
Tiểu thế t.ử lập tức co giò chạy lon ton đến bên Thanh Cát, dùng cái tay bé xíu đáng yêu khều khều vạt áo nàng.
Thanh Cát: "Có chuyện gì thế?"
Tiểu thế t.ử khẽ đung đưa cái nhỏ xíu, lí nhí gọi: "Thanh tỷ tỷ..."
Thanh Cát thấy đôi mắt to tròn, ươn ướt của nó, trông như thể ai bắt nạt .
Thế là nàng sang hỏi Ninh Vương: "Chuyện gì ? Vừa nãy gì nó thế? Tự dưng nó sắp kìa?"
Ninh Vương con trai, nhất thời đáp thế nào.
Một lúc , mới uể oải thốt lên: "Nó còn nhỏ bé, là trẻ ngoan mà."
Nghe thấy thế, vẻ mặt tiểu thế t.ử càng tỏ ngoan hiền, ngây ngô hơn, y hệt một em bé thực thụ.
Khóe môi Ninh Vương khẽ cong lên thành nụ , buông giọng mỉa mai: "Có lẽ nó sợ tè dầm, nên mang thêm vài miếng tã lót thôi."
Câu khiến tiểu thế t.ử tức giận trừng mắt, nó hùng hổ phản bác: "Con tè dầm!"
Ninh Vương: "Thật ?"
Mắt tiểu thế t.ử nhòa lệ, ngấn nước: "Người, !"
Sau đó, như thể chịu một uất ức tày trời, nó ôm chặt lấy chân Thanh Cát: "Thanh tỷ tỷ!"
Nghe cái giọng đó thì rõ ràng là đang nũng méc lẻo.
Thanh Cát vội vàng thụp xuống, ôm chầm lấy tiểu thế tử, trừng mắt Ninh Vương: "Chàng đừng mà ăn h.i.ế.p trẻ con đấy!"
Ninh Vương: "..."
Hắn hít một thật sâu.
Thôi bỏ , dù gì cũng là m.á.u mủ của , thèm chấp nhặt.