Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 139: Từ bỏ
Cập nhật lúc: 2026-08-18 16:24:46
Lượt xem: 300
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát tất cả đều đang , mấy vị đồng liêu bên cạnh càng trừng lớn hai mắt.
Trong khoảnh khắc trở thành tâm điểm của trường, trái tim nàng cũng lỡ mất một nhịp.
Dẫu đây nàng quen ẩn , quen khiêm tốn, từng nghĩ tới việc sẽ công khai một chuyện riêng tư như ánh sáng.
Thế nhưng nàng cảm thấy thứ diễn thật đỗi tự nhiên.
Tính cách của vốn là như , mà bản nàng... mà thích.
Nàng hề do dự, đưa tay lên tháo đóa hoa lụa búi tóc xuống.
Khi nàng gỡ đóa hoa xuống, ánh mắt nóng bỏng của Ninh vương vẫn luôn đậu gương mặt nàng. Hắn ngậm , cứ thế nàng chăm chú.
Dưới ánh mang theo ý của , nàng đưa đóa hoa trong tay tới.
Ninh vương đón lấy, khẽ rủ mi mắt, vô cùng mãn nguyện mà thưởng thức, đó cài đóa hoa lên tóc .
Tất cả đều âm thầm hít sâu một , vị Vũ Ninh vương quả thực quá mức ngang nhiên trắng trợn!
Ngay lúc tất cả nín thở theo dõi, tiểu thế t.ử cũng đang trừng to mắt .
Thế là ý gì?
Tiểu thế t.ử liều mạng nhớ những lời phụ vương với hôm qua, trong lòng bắt đầu mờ mịt.
Chẳng lẽ nghĩ sai , lừa ?
lúc , thằng bé bèn thấy phụ vương nhà mà nắm lấy tay Thanh tỷ tỷ: "Phụ hoàng, Thanh đại nhân chính là nhi thần chung tình, cúi xin phụ hoàng ban hôn cho nhi thần và Thanh đại nhân."
Hoàng thượng tức khắc nghẹn họng, ngài suýt chút nữa thở nổi: "Cửu Thiều, điên , con điên ? Nàng tuy là nữ nhi nhưng triều quan, thể gả cho con vương phi !"
Những khác cũng đều phản ứng khác .
Ninh vương khẽ một tiếng: "Phụ hoàng, nhi thần điên. Nhân ngày đại duyệt binh , nếu phụ hoàng ban hôn thì cũng là một đoạn giai thoại."
Hoàng thượng siết chặt chén trong tay, thở dồn dập, gần như hít thở thông.
Chuyện rõ ràng hợp quy củ!
Bản Ninh vương là vương trấn giữ một phương, tay nắm trọng quyền. Theo lẽ thường, nếu chiếu chỉ thì tự tiện về Hoàng đô, càng lén lút kết giao với quan triều đình. Nếu thật sự kết thành phu thê với quan viên trong triều, quy củ của Đại Thịnh chẳng chỉ là thùng rỗng kêu to !
Rõ ràng trong lòng thừa hiểu, chắc ngài sẽ đời nào ân chuẩn, nên mới dám ngay mặt văn võ bá quan, ngay trong yến tiệc khánh công công nhiên vạch trần chuyện!
Thế quả thực là...
Ngài xanh mặt, rành rọt thốt lên từng chữ: "Ngươi quá càn . Nếu ngươi lấy quan viên triều đình, trẫm sẽ bãi chức ả , đó trị ả tội cấu kết với vương!"
Tuy hiện giờ thể hoàng thượng suy nhược, nhưng dẫu ngài cũng hoàng đế bốn mươi năm. Lúc trong cơn thịnh nộ, thiên uy nặng nề giáng xuống, chúng quan viên bên ai nấy đều cúi gằm mặt dám ho hé một lời, tất cả im thin thít như ve sầu mùa đông.
Thanh Cát bèn tình hình , nhưng nàng chẳng hề bận tâm.
Công lao chức tước gì đó, đối với nàng mà , quá trình mới là điều quan trọng nhất. Một khi đạt thì nàng bèn thỏa mãn, chứ cần ôm khư khư buông.
Khoảnh khắc khoác lên bộ quan phục tại nơi , tâm nguyện của nàng viên mãn .
Vậy nên nàng sẵn sàng chuẩn tâm lý vứt bỏ tất cả vì chuyện .
Ai ngờ đúng lúc , Ninh vương giơ tay lên, tự ý cởi bỏ áo giáp , tiếp đến là bộ mãng bào tay hẹp, chỉ để duy nhất một chiếc trung y lụa mềm màu trắng.
Mọi trừng to mắt .
Phải rằng đây là kỳ đại duyệt binh ba năm mới một . Trên bậc thềm cao là bậc đế vương cửu ngũ chí tôn, bậc thềm là hoàng quốc thích cùng văn võ bá quan, bên cạnh còn sử quan túc trực, là vị sử quan sẵn sàng biên chép hành động của ngươi bất cứ lúc nào!
Nơi hậu viện nhà , đây là cuộc đại duyệt binh với quân dung nghiêm trang!
Kết quả là vị Vũ Ninh vương , mà dám cởi bỏ áo giáp và mãng bào ngay mặt bao !
Tất cả đều nín thở, một tiếng cũng dám phát .
Ninh vương vươn tay, trực tiếp nắm lấy tay Thanh Cát, cất tiếng hỏi: "Thanh đại nhân, nếu bổn vương còn là Vũ Ninh vương nữa, nàng nguyện ý gả cho ?"
Hành động của Ninh vương tất nhiên ngoài dự liệu của Thanh Cát.
nếu ngỏ lời, nàng cũng bèn đáp : "Nguyện ý."
Giọng nàng quá lớn nhưng dứt khoát như c.h.é.m đinh chặt sắt, trong trẻo êm tai, kiên định và thong dong.
Ninh vương khẽ một tiếng, ngước hoàng thượng ngai vàng, thong thả tháo binh phù bên hông và chiếc nhẫn ban chỉ tay xuống.
Tiếp đó, mỉm : "Phụ hoàng, nhi thần nguyện ý giao binh quyền quân biên phòng Vũ Ninh, đồng thời từ bỏ tước vị Vũ Ninh vương. Như nhi thần thể đường đường chính chính cưới thương, phụ hoàng thể ban hôn cho nhi thần chăng?"
Hoàng thượng xong lời thì tức đến mức suýt nghẹt thở, gương mặt ngài đỏ bừng, run rẩy chỉ tay: "Ngươi, ngươi..."
Mấy vị hoàng t.ử bên cạnh thấy thế, đôi mắt gần như sáng rực vì hưng phấn. Nếu Vũ Ninh vương thực sự giao nộp binh quyền, đối với bọn họ mà tự nhiên là chuyện từ trời rơi xuống, song ai nấy vẫn giả vờ bước tới khuyên can.
Hoàng thượng quát lớn: "Ngươi cút cho trẫm, cút ngoài!"
Thiên t.ử phẫn nộ, cơn giận thể vãn hồi.
Ai ngờ đúng lúc , chợt một giọng trong trẻo non nớt vang lên: "Hoàng tổ phụ đừng giận!"
Phải rằng đây là giáo trường vùng ngoại ô, là nơi diễn đại duyệt binh, xung quanh trọng binh canh gác, lối cửa ải phòng thủ nghiêm ngặt. Tuy các cáo mệnh phu nhân và huân quý đến dự lễ, nhưng ai thể tùy tiện , càng đừng tới việc chạy thẳng đến mặt vua. Nghe thấy âm thanh , đều sửng sốt. Tới khi kỹ , bèn thấy một đứa bé chừng bốn năm tuổi, vóc dáng tròn trịa như cục bột phấn, đôi mắt đen nhánh lấp lánh như viên lưu ly đen.
Mọi chỉ thấy đứa bé nhún nhảy một cái tới đại điện, đó ngửa mặt lên : "Hoàng tổ phụ, phụ vương lấy Thanh tỷ tỷ, tôn nhi kiên quyết đồng ý, hoàng tổ phụ đúng!"
Hoàng thượng đang nổi trận lôi đình, bỗng nhiên thấy hoàng tôn ngoan ngoãn của thì nhất thời sững sờ. Cơn giận cứ thế nghẹn , tiến thoái lưỡng nan.
Một đứa con trai đang loạn thì chớ, kết quả bây giờ tự nhiên mọc thêm một đứa cháu nội hùa theo!
Tiểu thế t.ử rảo bước bằng đôi chân ngắn ngủn, lạch bạch chạy đến long kỷ của hoàng thượng, lớn tiếng tuyên bố: "Tôn nhi cũng chịu , phụ vương lấy Thanh tỷ tỷ!"
Hoàng thượng nhíu mày, nét mặt từ từ dịu cơn cứng đờ, ngài cất tiếng hỏi: "Con, con đến đây?"
Thanh Cát bất thình lình thấy tiểu thế tử, kinh ngạc qua , trong lòng bèn tràn ngập vui mừng.
Nàng tình cảnh hôm nay hung hiểm vô cùng, nếu tiểu thế t.ử ở chỗ Đàm quý phi hoàng thượng thì chỉ sợ sinh biến. Giờ thấy đứa trẻ xuất hiện ở đây, nàng cuối cùng cũng yên tâm.
Ít nhất thì đứa bé đang ở trong tầm tay, nàng lo kẻ khác bắt con tin để uy h.i.ế.p nữa.
Ninh vương con trai, nhất thời cũng cạn lời.
Quả thực sắp xếp đưa thằng bé tới đây để tiện cho những nước phía .
Thế nhưng bây giờ...
Hắn luôn một dự cảm chẳng lành.
lúc , tiểu thế t.ử chạy đến ngay mặt hoàng thượng, trực tiếp ôm lấy đùi ngài: "Hoàng tổ phụ, tôn nhi cưới Thanh tỷ tỷ, hoàng tổ phụ ban hôn cho tôn nhi cơ!"
Giọng non nớt của đứa trẻ cứ thế vang vọng khắp giáo trường, lọt tai từng , đó vương vấn thật lâu trong lòng họ.
Hoàng thượng đứa hoàng tôn bé bỏng hằng yêu thương, thực sự thốt nên lời.
Ninh vương nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát, mặt cảm xúc thằng nhãi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-139-tu-bo.html.]
Đứa bé là do gọi đến, chuyện phá đám cũng trong dự liệu của , chỉ là... hình như diễn biến chệch hướng thì ?
Buổi đại duyệt binh cứ thế kết thúc qua loa. Hoàng thượng tức tối về trung trướng, tức đến mức suýt giậm chân.
Ngài tiên sai dùng sức đưa tiểu thế t.ử về hành cung, đó chỉ thẳng mặt Ninh vương và Thanh Cát mà mắng nhiếc: "Hồi đó nữ nhân trúng độc, trẫm , trẫm quan hệ của hai đứa bay hề trong sạch! Giờ quả nhiên là ! Cái đồ nghịch t.ử nhà ngươi, nếu ngươi trúng tiểu thư nhà nào, dẫu chỉ là nữ nhân phố thị bình thường, trẫm cũng đến mức tức giận như !"
Ngài tức giận đập mạnh xuống ngự án: "Nàng là nữ t.ử bình thường ? Nàng là ám vệ của chính ngươi, ngươi lén lút giữ nàng trong phòng thì cũng thôi, trẫm sẽ chẳng gì ngươi. ngươi dám mặt bao , nằng nặc đòi một nữ quan xuất ám vệ vương phi của , chuyện thật sự nực nhất thiên hạ! Những chuyện thế mà ghi sử sách, ngươi danh tiếng của sẽ ?"
Ám vệ Thiên Ảnh các là để gì cơ chứ, đều là lũ xuất tiện tịch, thể của chính , cả những chuyện g.i.ế.c phóng hỏa cũng qua!
Các hoàng t.ử khác thấy cảnh , trong lòng ai nấy tự nhiên đều mong mỏi, chỉ hận thể châm ngòi đổ thêm dầu lửa.
Duy chỉ hoàng thái t.ử khuyên can: "Phụ hoàng, chuyện quả thực là của Cửu Thiều, nhưng sự việc đến nước thì vẫn nên bàn bạc kỹ lưỡng. Phụ hoàng chớ vì thế mà tổn hại long thể, giờ hãy bớt giận, bảo trọng long thể mới là điều quan trọng nhất."
Thế nhưng thái t.ử lên tiếng thì thôi, hễ thái t.ử mở miệng, hoàng thượng càng thêm giận dữ.
Ngài trực tiếp nổi đóa với thái tử, bèn sang chỉ Thanh Cát, phẫn nộ quát: "Ngươi là nữ nhi, bước chân triều thì triều đình chỗ dung cho ngươi. Vậy mà ngươi mượn cớ dụ dỗ chủ thượng, dây dưa rõ ràng với chính chủ thượng của . Ngươi chẳng đang bôi nhọ thanh danh của triều đình , ngươi vứt bỏ danh dự của bản và Cửu Thiều chẳng màng tới! Ngươi thực sự quá vô liêm sỉ !"
Ninh vương bèn mỉa mai khẩy: "Phụ hoàng, ngài gì bực tức cứ trút hết lên nhi thần là . Ngài ngoài việc là bậc đế vương thiên hạ thì còn là gia chủ, là trưởng bối, ngài những lời như thế với con dâu tương lai của , thích hợp ?"
Hoàng thượng gầm lên: "Con dâu ư? Nàng ? Nàng xứng ?"
Ninh vương xong định lên tiếng phản bác, nhưng Thanh Cát giành : "Hoàng thượng, vi thần quả thực xuất từ phủ Vũ Ninh vương, từng là ám vệ của Thiên Ảnh các. Thế nhưng những năm qua, vi thần thể đến chức Thiên vũ quan tứ phẩm, dựa công trạng của chính mà từng bước thăng tiến. Vi thần thẹn với lòng, cũng vô cùng danh chính ngôn thuận."
Nàng khẽ mỉm , tiếp lời: "Còn về phần giữa vi thần và Vũ Ninh vương, vi thần càng gì hổ. Nam nữ ái mộ là chuyện thường tình ở đời, chúng thần nếu đôi lứa xứng đôi, hai lòng chung thủy thì cần gì bận tâm đến phận địa vị? Vi thần mang phận bầy luôn dốc lòng tận tụy, lập nên bao mồ hôi công sức cho Đại Thịnh. Vi thần mang nữ tử, chỉ gắn bó bên cạnh yêu, vi thần lầm gì, vi thần hổ thẹn?"
Hoàng thượng những lời thì hít sâu một , nhất thời tức đến mức hai bàn tay run lẩy bẩy, chẳng mắng gì nữa.
Ninh vương bên cạnh cũng ngờ Thanh Cát thể thốt những lời lẽ như .
Trong đôi mắt chợt lóe lên tia sáng rực rỡ, lập tức nắm chặt lấy tay nàng, thì thầm: "Thanh Cát, nàng hiểu tâm tư của ."
Thanh Cát chậm rãi nắm lấy tay , kiên định đáp: "Ta hiểu."
Hoàng thượng lạnh: "Ngươi quả thật điên . Thuở vì vương phi của , ngươi hưng sư động chúng, suýt chút nữa là lật tung cả bầu trời lên. Kết quả mới qua mấy năm, ngươi quên sạch sành sanh, sang lòng một tên ám vệ, ngươi..."
Nghe , Thanh Cát dứt khoát kiêng dè nữa, thẳng thắn lên tiếng: "Hoàng thượng, lẽ vi thần quên ."
Hoàng thượng ngờ nàng đột nhiên ngắt lời , bèn sửng sốt hỏi: "Cái gì?"
Ninh vương khẽ bật , dùng ánh mắt khích lệ Thanh Cát.
Thanh Cát bèn : "Vi thần chính là vị vương phi mà điện hạ đang cất công tìm kiếm. Năm xưa vi thần cũng từng quỳ lạy phụ hoàng, phụ hoàng chẳng còn ban thưởng cho vi thần bao trân châu mã não ?"
Mắt hoàng thượng trợn trừng lên: "Ngươi đang cái gì !"
Các vị hoàng t.ử thấy thế thì kinh ngạc tột độ, thế là cái biến cố quái quỷ gì đây?
Bọn họ chỉ đồn Ninh vương say đắm nữ sắc, âu yếm mặn nồng với ám vệ năm xưa cũng chính là Thanh đại nhân bây giờ, nhưng vạn ngờ còn tuồng vui !
Thái t.ử cũng lập tức sang, nhíu chặt mày, dám tin tai .
Ninh vương vẻ mặt sửng sốt của , đáp lời: "Thanh đại nhân đúng, nhi thần đang định trình bày rõ ràng với phụ hoàng đây."
Hoàng thượng nghiến răng: "Nàng , nàng , nàng rốt cuộc là ai?"
Ninh vương : "Năm đó phụ hoàng ban hôn cho nhi thần và nhà Hạ Hầu. Thế nhưng Hạ Hầu Kiến Tuyết của nhà Hạ Hầu dám lừa dối , tìm một nữ t.ử thế gả. Nữ t.ử chính là vương phi của nhi thần, đồng thời cũng là ám vệ của Thiên Ảnh các do nhi thần quản lý."
Hắn lời , đám đông càng thêm mờ mịt.
Mấy vị hoàng t.ử lén lút vui mừng, thừa hiểu trong chuyện ắt hẳn ẩn giấu bí mật mờ ám nào đó.
Thái t.ử cau mày, khó hiểu hỏi : "Ý là, phu mà cất công tìm kiếm bấy lâu nay, chính là..."
Ngài kinh ngạc về phía Thanh Cát: "...chính là Thanh đại nhân ?"
Ninh vương đáp: " , ngọn nguồn trong đó, hôm nay nhi thần trình bày dài dòng nữa. nàng chính là vương phi của nhi thần, là đẻ của Thừa Uẩn."
Hoàng thượng chằm chằm, gằn từng chữ: "Nói cách khác, ám vệ của ngươi phản bội ngươi, ả và nhà Hạ Hầu cấu kết lừa gạt ngươi?"
Dẫu cũng là hoàng đế suốt bốn mươi năm, lúc chỉ cần một câu châm chọc đ.á.n.h trúng ngay trọng tâm.
Ninh vương đáp: "Cái gì gọi là lừa gạt? Chuyện nam nữ, lấy lừa gạt? Nàng là một lòng say đắm nhi thần nên mới gả cho nhi thần."
Hắn sang Thanh Cát: "Có đúng ?"
Thanh Cát thừa hiểu, nếu bọn họ đàng hoàng công khai mối quan hệ thì bắt buộc giải thích chuyện nàng gả năm xưa với hoàng thất, mà chuyện quả thực khó .
Vậy nên nàng bèn nương theo lời Ninh vương mà : "Điện hạ sai. Ta ái mộ điện hạ, một lòng hướng về điện hạ. Bất kể với phận nào, cũng ở bên cạnh điện hạ."
Ninh vương nắm lấy tay Thanh Cát, ngước hoàng thượng: "Phụ hoàng, cả đấy. Chúng nhi thần là lưỡng tình tương duyệt, mặc kệ là phận gì, chúng nhi thần cũng kết phu thê!"
Hoàng thượng xong những lời thì tức đến mức râu ria dựng ngược. Ngài vốn dĩ đang mang bệnh, thể suy nhược, nay chọc giận một trận, ngay cả thở cũng .
Hoàng thượng lắp bắp: "Ngươi, ngươi chọc tức trẫm đến c.h.ế.t mới lòng !"
Ngài bực bội đến phát run cả tay: "Ngươi rõ ràng thể bàn bạc với trẫm , trẫm tất nhiên sẽ nghĩ cách giúp ngươi. Cớ ngươi bung bét chuyện đến mức ? Ngươi thù trong giặc ngoài bao nhiêu kẻ đang thèm khát, đang chằm chằm chòng chọc ngươi ? Ngươi để trẫm bớt lo một chút ?!"
Lời trách mắng thốt , giọng run rẩy, xót xa đến tột cùng.
Ninh vương , nét mặt bèn vương vài tia xót xa, hoàng thượng: "Phụ hoàng, những năm qua ngài bao dung sủng ái nhi thần , trong lòng nhi thần ? Hiện tại nhi thần tay nắm binh quyền, chẳng bao nhiêu kẻ ngày đêm kiêng kỵ. Nhi thần vốn chẳng màng quyền thế, thế nhưng gian thần cản lối, dâng lời sàm tấu..."
Nói đến đây, sắc mặt thái t.ử cạnh khẽ biến đổi, ngài bất đắc dĩ Ninh vương.
Nhất thời ngài cũng vạn ngờ, mà trực tiếp toạc những lời , rõ ràng là chọc thủng lớp giấy cửa sổ !
Sắc mặt hoàng thượng lúc cũng trở nên xanh mét. Ngài siết chặt thanh chặn giấy trong tay, ngón tay khẽ run rẩy.
Ninh vương tiếp tục chậm rãi từng chữ một: "Nhi thần nguyện ý buông bỏ binh quyền, vứt bỏ tất cả. Từ nay về cháo rau dưa muối, gia đình ba chúng nhi thần sẽ tìm một nơi yên bình để sống qua ngày!"
Hoàng thượng tức tối ném mạnh thanh chặn giấy tay xuống: "Ngươi điên , ngươi dám thốt những lời đại nghịch bất đạo !"
Dẫu cũng là đứa con trai ngài hết lòng cưng chiều. Giờ đây cơ thể ngài còn cường tráng, mấy vị hoàng t.ử đấu đá nội bộ, ngài vẫn luôn đặt hy vọng đứa con . Kết quả chữ tình cho mờ mắt, vứt bỏ thứ!
Hoàng thượng hận sắt thể rèn thành thép!
Ninh vương kéo Thanh Cát tiến lên một bước, quỳ một chân xuống đất.
Đoạn, cất giọng trầm buồn: "Phụ hoàng thứ tội, nhưng nhi thần chịu cảnh phu thê xa cách suốt năm năm trời, nếm đủ nỗi khổ chia lìa tương tư. Bây giờ nhi thần giác ngộ triệt để, quyền thế ngập trời thì ? Nếu nhà chẳng nhà, thiên hạ rộng lớn đến thì can hệ gì tới nhi thần?"
Hắn quỳ ở đó, cúi đầu tiếp: "Cho dù thâu tóm cả giang sơn, nhưng gia đạo bất an, sống như một kẻ cô gia quả nhân đúng nghĩa, thì đêm dài đằng đẵng cũng chẳng thể an giấc!"
Lời lẽ đầy bi thương thực chất mang hàm ý sâu xa, một mũi tên trúng hai đích, ám chỉ trực tiếp đến cuộc chiến tranh quyền đoạt vị của hoàng tộc.
Sắc mặt thái t.ử tái nhợt, ngài nhọc nhằn nhắm mắt , từ từ quỳ xuống, cúi đầu im lặng một lời.
Trong cảnh hiện tại, ngài quả thực thể mở miệng, nhưng bây giờ hoàng đang ngài.
Hắn những lời đại nghịch bất đạo, ngài chỉ đành quỳ xuống cùng chịu tội.
Hoàng thượng những lời của Ninh vương, tựa như điểm trúng t.ử huyệt, sững sờ ngây tại chỗ, hồi lâu chẳng nên lời.
Một lúc , ngài mới bừng tỉnh, run rẩy giơ tay chỉ thẳng mặt Ninh vương mà c.h.ử.i mắng: "Nghịch tử, nghịch tử! Cút, ngươi cút ngoài cho trẫm!"