Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 140: Sắp xếp

Cập nhật lúc: 2026-08-18 16:24:47
Lượt xem: 296

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh vương trút bỏ giáp trụ, vứt mãng bào, ném cả binh phù. Toàn chỉ mặc một bộ trung y màu trắng, dung mạo mộc mạc, duy chỉ đóa hoa lụa búi tóc là kiều diễm ướt át.

Hắn nắm tay Thanh Cát, sải bước khỏi doanh trướng. Dưới con mắt đổ dồn của bao , dứt khoát cùng Thanh Cát cưỡi chung một con ngựa.

Thanh Cát hỏi: "Tiểu thế t.ử ? Chàng với con thế nào?"

Ninh vương đáp: "Ta rõ với con , ai dè con vẫn cứng đầu chịu hiểu... Hay là hiểu lầm ý ?"

Nhớ những lời thằng bé lúc nãy, cũng thấy buồn .

Bản tính việc luôn buông thả bất kham, nay dứt khoát giáng cho vị hoàng đế lão t.ử một đòn bất ngờ kịp trở tay.

Kết quả đứa nhỏ , cũng bồi thêm cho một vố trở tay kịp.

Thanh Cát: "Chàng vẫn rõ ràng với con ."

Ninh vương: "Bây giờ chúng đón thằng bé ngay."

Vừa nãy khi loạn ở giáo trường, ám vệ Thiên Ảnh các hỏa tốc đưa tiểu thế t.ử rút lui, tạm thời sắp xếp ở hành cung núi.

Thanh Cát gật đầu: "Được."

Bọn họ cứ thế dong ngựa băng băng, dọc đường chấn động bao thị vệ. Các nguyên soái thống lĩnh binh mã gần như đều ngoái , càng đừng đến đám quan lớn nhỏ hoàng quốc thích, ai nấy đều tròn mắt há hốc mồm.

Mọi đờ đẫn như phỗng gõ, chẳng phản ứng thế nào.

Ninh vương cầm chặt dây cương, : "Nàng xem, đều đang chúng kìa."

Thanh Cát bảo: "Bọn họ hù dọa sợ hết ."

Ninh vương hỏi: "Có quá điên rồ ?"

Thanh Cát: " thích."

"Có lẽ từng với , nhưng thực sự thích dùng phận của kẻ khác. Nếu bắt buộc mượn phận mới gả cho , thà bỏ qua."

Ninh vương rướn mày mỉm : "Ta ngay mà."

Trước còn ôm mộng giữ phận Hạ Hầu Kiến Tuyết cho nàng, giờ ngẫm , quả thật là quá sức ngu xuẩn!

Thanh Cát: "Cho nên cứ điên ."

Ninh vương tươi về phía . Ở đó hai tiểu thái giám đang xách thùng nước tới, đoán chừng là dọn dẹp.

Bọn họ chợt thấy thì hai mắt lập tức trợn trừng, dám tin.

Hắn thúc ngựa phi lướt qua mặt hai tên thái giám, miệng vẫn tươi đáp lời Thanh Cát: "Được!"

Chớp mắt một cái, hai tới hành cung núi. Gọi là hành cung, thực chất chỉ là trạm nghỉ chân xây cất qua các kỳ duyệt binh hàng năm. Hiện giờ phi tần hậu cung và các cáo mệnh phu nhân đều bố trí ở nơi .

Hai ruổi ngựa bước , hơn hai mươi thị vệ tiến lên, bủa vây lớp lớp.

Ninh vương một tay ôm Thanh Cát, tay nắm dây cương, nhướng mày : "Thế là định gì, tìm c.h.ế.t ?"

Bọn thị vệ rõ ràng đối thủ của Thanh Cát, chẳng qua chỉ là bọ ngựa đấu xe.

Lời dứt, bảy tên ám vệ đồng loạt đáp xuống, che chắn phía Ninh vương, đối chọi gay gắt với đám thị vệ .

Bọn họ phụ trách hộ tống thế t.ử đến hành cung. Do trong hành cung đều là nữ quyến, họ tiện bước nên dứt khoát túc trực ngay tại lối .

Ám vệ đối đầu cung đình thị vệ, cảnh tượng hành cung nhất thời giương cung bạt kiếm. Ninh vương đưa Thanh Cát hiên ngang bước , mới qua cửa đại điện thì đụng độ Đàm quý phi.

Đàm quý phi mặt mày tái nhợt, sắc mặt tiều tụy, cứ thế trừng trừng Ninh vương: "Con điên ?"

Ninh vương đáp, chỉ hỏi : "Con trai nhi thần ?"

Đàm quý phi gào lên khản đặc: "Ngươi còn mặt mũi nào tìm con nữa? Ngươi đang loạn cái gì ? Ngươi bổn cung hiện giờ đang trong tình cảnh nào , ngươi hoàng của ngươi khó khăn đến mức nào ?"

Ninh vương bèn hiểu ngay. Rõ ràng Đàm quý phi mới chỉ chuyện xảy ở tiền điện, còn chuyện Thanh Cát chính là vị Ninh vương phi năm xưa thì bà vẫn hề .

Bấy giờ mới ôm Thanh Cát, nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa.

Tiếp đó, ngoảnh sang hỏi Thanh Cát: "Tẩy lớp dịch dung nhé?"

Thanh Cát gật đầu: "Được."

Nàng cũng dùng gương mặt thật của để đối diện với tiểu thế tử.

Thanh Cát tạm lánh qua thiên điện cởi bỏ dịch dung, còn Ninh vương thì theo chân Đàm quý phi bước chính điện.

Trong điện bóng , thái t.ử cũng vắng mặt, chỉ còn Đàm quý phi và Ninh vương.

Đàm quý phi đau đớn xót xa lắc đầu, run rẩy trách móc: "Con đúng là điên ! Con thể để mẫu phi bớt lo một chút ? Con , hiện giờ phụ hoàng đang nghi ngờ mẫu phi, ngày nào mẫu phi cũng rửa mặt bằng nước mắt. Vậy mà ngay lúc nước sôi lửa bỏng , con vì một nữ nhân mà đoạn tuyệt với phụ hoàng, con hiểu chuyện hả?"

Ninh vương khẩy: "Thế nào gọi là nhi thần hiểu chuyện, nhi thần hiểu chuyện chỗ nào?"

Toàn Đàm quý phi bủn rủn: "Con..."

Đối diện với đứa con trai , bà gần như khuyên nhủ thế nào. Bà chẳng thể ngờ, sự việc đến nông nỗi vẫn còn càn!

Ninh vương cất giọng: "Mẫu phi, nhi thần một vấn đề hỏi . Người còn nhớ lúc Thừa Uẩn đời, từng mang dư độc ?"

Đàm quý phi tâm trí mà nhớ đến chuyện , nghiến răng đáp: "Tất nhiên là nhớ, thì nào!"

Ninh vương chất vấn: "Vậy nhớ, độc tính thằng bé truyền từ vương phi của con sang ?"

Đàm quý phi bắt đầu mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc con cái gì?"

Ninh vương nhạt: "Thế mẫu phi , độc vương phi của con là do ai hạ ?"

Đàm quý phi nhíu mày, thể hiểu nổi : "Lúc con còn lôi mấy chuyện vặt vãnh gì? Con thì cũng nghĩ cho hoàng con chứ!"

Nơi đáy mắt Ninh vương lóe lên tia lạnh lùng: "Mẫu phi, với tư cách là con trai của , hôm nay nhi thần chỉ với rằng: Kẻ nhiều chuyện bất nghĩa ắt tự chuốc lấy họa, thế gian vốn luật luân hồi. Nhi thần cất công tìm kiếm vương phi của khắp thiên hạ, kết quả vương phi chính là ám vệ kề cận bên ."

Hắn trầm giọng tiếp: "Chính là Thanh Cát!"

Đàm quý phi sững sờ: "Rốt cuộc con đang , Thanh Cát, Thanh Cát thể là vương phi của con ?"

Ninh vương: "Mẫu phi thấy trùng hợp , Thanh Cát chính là thế Hạ Hầu Kiến Tuyết gả cho nhi thần! Nàng là vương phi của nhi thần, là chung chăn gối, sinh cho nhi thần Thừa Uẩn. Vì thứ kịch độc mà hạ cho nàng , di truyền sang tận cơ thể Thừa Uẩn!"

Hắn vẫn giữ nụ môi, nhưng từng chữ thốt vô cùng tàn nhẫn: "Cho nên nhi thần đáng đời lắm, là nhi thần đáng đời. Nhi thần chỉ hận chuyện báo ứng lên nhi thần, mà trút hết lên đứa con bé bỏng của !"

Sắc mặt Đàm quý phi trắng bệch, bà dám tin hỏi : "Ý con là... nữ nhân giả mạo Hạ Hầu Kiến Tuyết gả cho con năm xưa, chính là ả?"

Ninh vương khẳng định: "Phải."

Đàm quý phi thất kinh: "Nàng, nàng cấu kết với thế gia Hạ Hầu. Nàng, nàng ruột của Thừa Uẩn ? Chuyện, chuyện ... thể!"

Thanh Cát bước chính điện, vặn lời .

Nàng lập tức lên tiếng: "Mẫu phi, mấy năm gặp ."

Đàm quý phi giật thót ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt Thanh Cát, bà nhất thời ngây ngốc sững sờ.

Ninh vương đầu sang, dẫu nàng đeo chiếc khăn đen che mặt, vẫn liếc mắt là nhận nàng tẩy lớp dịch dung.

Thanh Cát nhẹ nhàng tháo khăn đen, từ tốn : "Mẫu phi, kẻ lấy phận con dâu yết kiến năm đó là , kẻ gọi tẩm điện hòng hạ độc mưu sát, cũng là ."

Đàm quý phi chằm chằm dung mạo của Thanh Cát, hoảng hốt lùi một bước.

Nhớ những chuyện trong quá khứ, đáy mắt bà lộ rõ sự sợ hãi cùng bất an, nhất thời hoảng loạn đến mức .

Sao thành thế ...

Ninh vương lạnh: "Mẫu phi, ngày đó định hạ độc Thanh Cát, nhi thần vô cùng phẫn nộ, thực chất chỉ giận , mà còn hận chính bản . Là do nhi thần tự chuốc lấy, nhi thần oán trách , cũng hận thể tự c.h.é.m một nhát!"

Hai chân Đàm quý phi nhũn , bà gần như vững nữa.

Thì , kẻ mang tên Thanh Cát mà năm đó bà một lòng độc c.h.ế.t, chính là vương phi của con trai , bọn chúng còn nằng nặc đòi sống c.h.ế.t bên .

Điều cũng đồng nghĩa với việc đứa con trai của bà, thực tất cả... từ lâu ...

Ngay lúc , vệ nội đình do hoàng thượng phái tới xuất hiện. Rõ ràng là cơn thịnh nộ, hoàng thượng cuối cùng cũng bình tĩnh , bèn lập tức sai chặn giữ Ninh vương.

Bên ngoài hành cung, ám vệ Thiên Ảnh các đang căng thẳng đối đầu với vệ nội đình.

Ninh vương xách kiếm dứt khoát bước ngoài ứng phó, nhưng vẫn sang dặn Thanh Cát: "Nàng nội điện tìm Thừa Uẩn , chúng sẽ hội hợp ở ngoài điện."

Thanh Cát gật đầu: "Được."

Nàng lập tức sải bước nội điện tìm kiếm. Ở đây thị vệ, chỉ lác đác vài cung nga thái giám, rõ ràng là ai nấy đều dọa đến khiếp vía, hoảng loạn chằm chằm Thanh Cát.

Thanh Cát huơ một đường đao, đe dọa: "Tiểu thế t.ử đang ở , nếu khai thật, sẽ c.h.é.m các ngươi!"

Nàng dứt lời, sợ đến tái xanh mặt mũi, dám ho he tiếng nào, chỉ trố mắt về phía lưng Thanh Cát.

Nhận gì đó, nàng vội vã .

Vừa đầu, nàng bèn trông thấy tiểu thế tử.

Thằng bé nghiêng đầu, mở to đôi mắt trong veo, tò mò quan sát nàng.

Hiển nhiên là thằng bé thấy hết thảy chuyện.

Thanh Cát bước tới mặt con, khuỵu một gối xuống, xổm ngang tầm mắt với thằng bé.

Hai im lặng một hồi lâu.

Cuối cùng, Thanh Cát lên tiếng: "Ta vẫn luôn với con, nhưng sợ."

Tiểu thế t.ử chớp hàng mi cong: "Người sợ con giận , chấp nhận ?"

Thanh Cát: " , dẫu cũng từng tròn bổn phận của một ."

Tiểu thế t.ử nhỏ giọng hỏi: "Chỉ vì điều thôi ?"

Thằng bé hỏi một câu như thế, Thanh Cát nhất thời hoang mang.

Nàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng trả lời: "Có lẽ là sợ, sợ gánh vác trách nhiệm , bởi thế nào để trở thành một ."

Nàng rũ mắt, khổ: "Phụ vương con bảo, sẽ kể cho con , cứ đinh ninh ."

Tiểu thế t.ử buông thõng bờ vai, bất đắc dĩ thở dài: "Người với con, nhưng con hiểu lầm sang một ý khác."

Thanh Cát hỏi : "Con tưởng là ý gì?"

Tiểu thế t.ử hừ hừ vài tiếng: "Con còn tưởng phụ vương cuối cùng cũng từ bỏ , định nhường thế t.ử phi của con cơ đấy!"

Thanh Cát nghẹn lời.

Tiểu thế t.ử chép miệng: "Hiện giờ xem chỉ đành bỏ thôi."

Thanh Cát áy náy: "Chuyện đều trách ."

Tiểu thế t.ử hiếu kỳ đ.á.n.h giá bộ dáng hiện tại của Thanh Cát. Nàng trông giống hệt mỹ nhân trong bức họa treo ở thư phòng, chỉ là gương mặt phần nhợt nhạt hơn.

Nước da trắng nhợt tựa như tuyết sương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-140-sap-xep.html.]

Thằng bé nghi hoặc hỏi: "Cho nên đây mới là dung mạo thật sự của ?"

Thanh Cát: " ."

Tiểu thế tử: "Người sinh con?"

Thanh Cát: "...."

Ánh mắt tiểu thế t.ử dời xuống, rơi ngay vị trí phần bụng của Thanh Cát.

tò mò thích thú : "Con từng ở trong bụng của ?"

Thanh Cát: " thế."

Tiểu thế t.ử khẽ thở dài như một ông cụ non: "Vậy con sẽ tha thứ cho ."

Khóe môi Thanh Cát khẽ cong lên, nàng mỉm xoa đầu thằng bé: "Được, cảm ơn con."

Tiểu thế t.ử cảnh cáo: " từ nay về phép gạt con nữa! Người mà dám lừa con, con sẽ..."

Thanh Cát bật : "Con sẽ thế nào?"

Tiểu thế t.ử hứ một tiếng: "Con sẽ chui tọt bụng ở tiếp!"

Thanh Cát: "..."

Nàng bật khúc khích, luôn cảm thấy khung cảnh con nhận chẳng giống mường tượng của chút nào.

Tiểu thế t.ử tiếp: "Con thực sự giận , nên nên bồi thường cho con ?"

Thanh Cát: "Ừm, đúng thế, đền bù cho con. Con bù đắp thế nào?"

Tiểu thế t.ử vẹo đầu, ngẫm nghĩ một chốc lát: "Chuyện đương nhiên để con từ từ suy tính, nhưng mà, định mẫu phi của con như thế nào?"

Thanh Cát ngẩn : "Con mong sẽ thế nào?"

Tiểu thế tử: "Chuyện con !"

Thanh Cát: "Ta quả thực hiểu nhiều lắm, chỉ mỗi con là con thôi."

Tiểu thế t.ử nhún vai: "Thế cũng chẳng , con cũng kinh nghiệm con ."

Thanh Cát mỉm ấm áp: "Được, chúng cùng thử xem nhé."

Tiểu thế t.ử chu môi phồng má dặn dò: " một chuyện nhất định hứa với con."

Thanh Cát ôn tồn dỗ dành: "Con , chuyện gì cũng sẽ đồng ý với con."

Tiểu thế t.ử thở dài: "Người hết cách thế t.ử phi của con , phụ vương kiểu gì cũng lấy , hai sẽ là phu thê. hứa với con, chúng vĩnh viễn cùng một phe, lúc nào cũng bênh vực con!"

Thanh Cát vang: "Đó là điều hiển nhiên, chúng vĩnh viễn là một nhà, sẽ luôn luôn về phía con."

lúc , âm thanh vó ngựa dồn dập vọng từ bên ngoài.

Trong hành cung yên tĩnh, tiếng ngựa phi nước đại vô cùng chói tai.

Thanh Cát thừa là Ninh vương đến, bèn giục: "Con xem, chuyện hôm nay lớn đến mức hoàng tổ phụ con nổi trận lôi đình, chốn hoàng cung tiện ở lâu, chúng tiên cứ rời khỏi đây ?"

Tiểu thế t.ử ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Vừa dứt lời thì ngựa của Ninh vương tới.

Thanh Cát nghiêng đầu trông , Ninh vương ghì cương ngựa lao tới. Lúc một chiếc ngoại bào màu huyền, thoạt trông khá quen mắt.

Phía đầu ngựa của Ninh vương là đám đông vệ nội đình. Bọn họ lăm lăm trường mâu trong tay, cản đường nhưng dám tay, đành rón rén bao vây từng bước một.

Thanh Cát nhẹ một tiếng, bế bổng tiểu thế t.ử lên, tung nhún nhẹ.

Thế là nhóm thị vệ bèn thấy, ảnh nữ t.ử phi lướt , hóa thành một đường quang cung màu đỏ rực bay vụt trung. Nàng đáp xuống vững vàng chuẩn xác lưng con ngựa đang hí vang, cũng đồng thời rơi trọn vòng tay của Ninh vương.

Tất thảy động tác đều vô cùng ăn ý chuẩn xác. Khoảnh khắc nàng đáp xuống, Ninh vương bèn dang rộng vòng tay ôm chặt cả hai con lòng.

Hắn khẽ mỉm , trầm giọng hạ lệnh: "Đi."

Ngựa chiến hăng m.á.u giậm mạnh vó , hai móng nháy mắt tung lên . Ninh vương nắm chắc dây cương, với uy thế như sấm sét x.é to.ạc màn đêm lao vọt , nhảy vọt qua hàng ngũ thị vệ trùng điệp.

Nhóm cầm trường mâu trân trân con tuấn mã lướt qua ngay đỉnh đầu , vững vàng đáp xuống bậc thềm phía .

Chớp mắt , ngựa phóng nhanh về phía , xông thẳng cửa doanh môn.

Đám thị vệ , chỉ đành hò hét đuổi theo lấy lệ.

Ninh vương rong ruổi lưng ngựa, một đường phóng nhanh khỏi giáo trường. Các tướng sĩ cản cũng dám cản, cứ như trơ mắt đạp nát cửa ải, xông ngoài.

Vượt qua cửa doanh môn, con ngựa lao thẳng xuống núi. Tiếng vó ngựa dồn dập nhẹ nhàng, phi nước đại khắp vùng ngoại ô Kinh Dũng.

Trong lúc ngựa chiến băng băng, tiểu thế t.ử cảm thấy vô cùng thú vị. Thằng bé vươn đôi tay nhỏ xíu , cảm nhận từng luồng gió rít gào luồn lách qua các kẽ ngón tay.

Thằng bé mừng rỡ hét toáng lên: "Gió to quá!"

Ninh vương dùng một tay ôm ghì lấy Thanh Cát, đồng thời bao bọc luôn cả thể nhỏ nhắn mềm mại của tiểu thế tử. Nghe thấy tiếng đùa , trêu: "Con đúng là cái đồ vô tư vô lự!"

Hắn đột ngột giở trò như , e là cả triều đình chấn động, nội đình đại loạn, giáng cho tất thảy một đòn bất ngờ kịp đề phòng.

Thanh Cát hỏi: "Hiện giờ chúng nên ?"

Ninh vương ôm chặt lấy Thanh Cát: "Ta sắp xếp cho nàng và Thừa Uẩn đến một chỗ , nếu sẽ chẳng thể yên tâm."

Thanh Cát gạn hỏi: "Vậy còn , định đó ?"

Ninh vương đáp gọn lỏn: "Phải."

Thanh Cát tiếp lời: "Thế nên mới lấy lùi tiến, đ.á.n.h úp bất ngờ."

Hắn dâng binh phù, vứt bỏ binh quyền, huênh hoang phô trương rời khỏi giáo trường, chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.

Thực tế mà , quân biên phòng Vũ Ninh đều là tín do một tay nâng đỡ, là thuộc hạ thề sống c.h.ế.t trung thành với . Đến thời khắc mấu chốt, dựa một tấm binh phù là thể tùy tiện điều động, binh mã của ai tất nhiên thuộc về tay nấy.

Hơn nữa, còn ám vệ Thiên Ảnh các do Diệp Mẫn thống lĩnh đang mai phục quanh đây, sẵn sàng túc trực chờ lệnh.

Có thể , Ninh vương đập nồi dìm thuyền rời bỏ giáo trường, là rút lui khỏi trung tâm vòng xoáy hiểm nguy, trái thể dễ bề hành động.

Ninh vương ừ một tiếng: "Ta quả thực ý . Cuộc chiến chốn cung đình, nếu cuốn trong đó, ngược khó quyết đoán. Chi bằng dứt khoát rút lui, chờ đợi thời cơ hành động. , cũng xem như thuận nước đẩy thuyền thôi."

Hắn khẽ , trêu đùa: "Dù cũng đều nàng là của , nàng chối cũng chẳng nữa. Chẳng thà cứ đường đường chính chính phơi bày ánh sáng, cho cả thiên hạ chúng là phu thê."

Thanh Cát nhỏ nhẹ đáp : "Ta thích dáng vẻ của . Thế nhưng chúng là phu thê, ắt đồng cam cộng khổ, cùng tiến cùng lùi. Lỡ như xảy chuyện gì vạn nhất, thể sống tạm bợ đời cơ chứ?"

Ninh vương ôn tồn: "Ta tất nhiên mong đôi mãi mãi chung bước. hiện giờ sự tình liên quan đến ẩn khuất huyết thống hoàng tộc, trong đó hiểm nguy trùng trùng, lỡ chẳng may xảy sai sót vạn nhất..."

Nói tới đây, chợt im bặt.

Thanh Cát thấu hiểu ngụ ý của . Rốt cuộc thì hoàng thái t.ử hơn khá nhiều tuổi, những chuyện xưa cũ từ thuở nảo thuở nao thể nắm chắc mười mươi.

Giả như hoàng thái t.ử quả thực mang dòng m.á.u hoàng tộc, hậu quả sẽ khôn lường. Đàm quý phi chắc chắn đền mạng, mà cũng chẳng thể nào bình yên vô sự.

Hắn thể trận g.i.ế.c địch, thể bày mưu tính kế, nhưng một khi sự việc đến bước đường cùng, hoàng thượng quyết ý phế bỏ thái tử, sẽ tự xử trí bản , giúp đỡ phe nào đây?

Hàng mi dài của Ninh vương khẽ rủ xuống, giọng trầm thấp: "Nếu vinh hoa phú quý, nguyện cùng nàng san sẻ. lỡ như thực sự gặp rủi ro... Cả cuộc đời nàng chịu quá nhiều đau khổ trắc trở, nỡ lòng nào để nàng chịu liên lụy?"

Hắn mỉm dịu dàng, khuyên nhủ: "Chính vì thế, sắp xếp cho nàng thỏa, để nàng thể chăm lo cho Thừa Uẩn. Ta gửi một bức thư báo tin cho Phiêu Quy Vương phận của nàng. Ngộ nhỡ Hoàng đô sinh biến, nàng lập tức dẫn theo Thừa Uẩn bỏ trốn đến Phiêu Quy. Bên phía Tây Uyên cũng sự sắp đặt, đến lúc đó bọn họ tự khắc sẽ bảo vệ con nàng chu ."

Thanh Cát gật đầu đáp: "Ta hiểu ."

Lúc , Ninh vương dừng ngựa một sơn trang. Nơi cổng trang viện hai trăm cấm binh tinh nhuệ của phủ Vũ Ninh vương cùng mười tám ám vệ xếp hàng chờ sẵn.

Gia đình ba xoay xuống ngựa.

Từ phía tây bắc thình lình vọng tiếng kèn hiệu lệnh của binh mã, âm thanh xa xăm mà mờ ảo.

Ninh vương phóng tầm mắt về hướng đó, màn đêm buông dần, ráng chiều rực rỡ ngập tràn bầu trời. Đâu đó những cánh chim chậm rãi lướt qua dải ráng hồng tuyệt mỹ.

Ngoài những điều , mặt chỉ còn những rặng núi mờ sương, chẳng thể trông rõ điều gì.

Hắn ngắm Thanh Cát và tiểu thế tử.

Sau đó, khuỵu gối xổm xuống, đối diện ngang tầm mắt với đứa con nhỏ.

Tiểu thế t.ử cũng đang mở to mắt .

Ninh vương chậm rãi : "Nàng ruột của con. Trong lòng phụ vương luôn cảm thấy hổ thẹn với nàng, luôn khao khát một đời chăm sóc chở che cho nàng . Có điều thế sự vô thường, phụ vương dám chắc bản thực hiện lời hứa . Nếu như xảy sai sót nào đó, con cố gắng khôn lớn trưởng thành, phụ vương chăm lo cho con nhé."

Tiểu thế t.ử rưng rưng: "Phụ vương, ý là nếu còn nữa, con và mẫu phi sẽ lưu lạc tha hương, bỏ chạy trốn mạng ?"

Ninh vương đưa tay, những ngón tay dài khẽ vuốt ve khuôn mặt phúng phính mềm mại của đứa con trai cưng.

Hắn nở nụ nhạt nhòa: "Ừ, đây là sự ích kỷ của riêng . Ta mong thê t.ử và con trai bình an vô sự. đó chỉ là trường hợp tồi tệ nhất. Phụ vương sẽ cố gắng dàn xếp chuyện thật êm , đến khi cả nhà chúng đoàn tụ bên ."

Nghe Ninh vương căn dặn, tiểu thế t.ử mím môi, vô cùng nghiêm túc chằm chằm phụ vương .

Lát thằng bé ngoan ngoãn gật đầu: "Con hiểu ."

Chất giọng thằng bé vẫn vương nét ngây thơ non nớt, thế nhưng lời lẽ thốt chững chạc hệt một ông cụ non.

Nhìn thấy dáng vẻ hiểu chuyện của đứa con trai , Ninh vương bật thành tiếng.

Đường đường là t.ử tôn hoàng tộc, hoàng tôn sủng ái nhất của hoàng đế, từ khi lọt lòng sớm dạy dỗ vỡ lòng, tất nhiên giống những đứa trẻ của các gia đình bình thường.

Chỉ là từ ngày Thanh Cát trở về, dường như tính cách thằng bé thụt lùi khá nhiều, mặc sức phóng túng, tâm trí ấu trĩ cứ hệt như mấy đứa trẻ ba bốn tuổi thích nũng nịu vòi vĩnh.

Tuy nhiên bây giờ, tính tình và sự hiểu vượt qua những đứa trẻ bình thường trong cốt lõi của thằng bé trở .

Ninh vương cụp mắt xuống, dịu dàng dỗ dành: "Đợi sóng gió qua , sẽ đưa con và mẫu phi, gia đình ba chúng cùng cưỡi ngựa rong ruổi đến Tây Uyên, đến Phiêu Quy ngắm tuyết rơi, xem bầy sói, ngắm cố hương của mẫu phi con."

Nghe đến đây, mũi tiểu thế t.ử bỗng chốc cay xè. thằng bé cố sức ngẩng cao đầu, kìm nén sự thôi thúc bật .

Mặc dù hiểu rõ ngọn ngành sự việc, thế nhưng thằng bé nhận chắc chắn đại họa sắp ập tới.

Việc hoàng tổ phụ hùng hổ sai tống khứ thằng bé về hành cung, bộ dạng dữ tợn minh chứng rõ ràng: Đây là thời khắc nó thể tùy ý quấy , hờn dỗi đòi nũng nịu như bình thường nữa.

Thế là thằng bé tự dặn lòng nhè, trịnh trọng cha , cất lời: "Vâng ạ."

Ninh vương vuốt ve mái tóc con một nữa, đó ngước mắt lên, về phía Thanh Cát.

Giữa khoảnh khắc bốn mắt chạm , cất lời.

Những điều cần cũng đủ .

Hắn lặng lẽ dời ánh mắt, xoay lên ngựa, tung cương phóng .

Thanh Cát nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của tiểu thế tử, chôn chân tại đó, lẳng lặng ngóng theo lớp bụi mờ mịt tung bay, bóng dáng khuất dần quan đạo, vội vã lao sa trường của chính .

Sắc trời dần ngả màu tăm tối, Thanh Cát cúi đầu, hỏi tiểu thế tử: "Con suy nghĩ gì?"

Cơn gió muộn thổi ngang qua, nàng trông thấy từng lọn tóc tơ lưa thưa của con gió cuốn bay, lả lướt cọ miếng ngọc hồ lô chạm trổ tinh xảo n.g.ự.c thằng bé.

Nàng nghiêm túc : "Tuy con còn nhỏ, thế nhưng sinh nơi hoàng gia, vặn đụng độ cảnh can qua khốc liệt thế , con nhất định quyết đoán của riêng ."

 

Loading...