Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 142: Ánh trăng
Cập nhật lúc: 2026-08-19 02:37:25
Lượt xem: 271
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát c.ắ.n răng đáp lời, trái tim nàng như hàng vạn mũi kim nhỏ đ.â.m châm chích.
Giọng chút gợn sóng của Diệp Mẫn tựa như dòng nước mùa thu chầm chậm rót tai nàng: "Hạ Hầu Chỉ Lan lý do gì để giúp đỡ Hoàng giáo, cũng chẳng cần vực dậy thế gia Hạ Hầu, rõ ràng cũng chẳng màng tới cái danh phò tá vua lên ngôi . Rốt cuộc thì đang trả thù ai?"
Hắn trầm giọng xuống: "Hoặc thể , mục đích thực sự của là gì?"
Thanh Cát mím chặt môi, hướng mắt về phương xa. Rõ ràng mắt là màn đêm đen kịt vô tận, nhưng nàng mường tượng một bầu trời nhuốm màu m.á.u đỏ rực.
Nàng đăm đắm về phía đó lâu, lâu, muôn vàn hình ảnh quá khứ như những thước phim chậm lượt xẹt qua tâm trí.
Cuối cùng nàng cũng lên tiếng: "Bây giờ ngăn chặn tất cả, cách nhanh nhất là tìm Hạ Hầu Chỉ Lan, bắt giao nộp bản đồ phân bố hỏa khí, đúng ?"
Diệp Mẫn chỉ trả lời ngắn gọn một chữ: "."
Thanh Cát: "Được, bây giờ sẽ tìm , sẽ tự ngăn ."
Dưới ánh sáng lờ mờ, Diệp Mẫn khẽ đầu, đối diện với Thanh Cát: "Xem cô tìm cách đối phó với Hạ Hầu Chỉ Lan."
Thanh Cát: " ."
Nàng thêm gì nữa, dứt khoát lưng chuẩn rời .
Ngay khoảnh khắc nàng sải chân bước qua ngưỡng cửa của miếu hoang, Diệp Mẫn đột ngột lên tiếng: "Cô..."
Thanh Cát nhận sự chần chừ trong lời của .
Hiển nhiên cũng nhận thức , chuyến tìm Hạ Hầu Chỉ Lan của nàng chất chứa vô vàn hung hiểm.
Có thể Hạ Hầu Chỉ Lan sẽ tay với nàng, thế nhưng, bọn Úc Hồi, Hoàng giáo, tứ đại thế gia, Tam hoàng tử, cùng các thế lực quân đội khác, nhất quyết tiêu diệt nàng, tóm gọn nàng, hiểm nguy rình rập ở khắp nơi.
Bước chân nàng khựng , đó một nụ nhạt vang lên: "Các chủ, ngươi và từng sát cánh bên nhiều năm, tâm tư của ngươi, vẫn còn đôi chút tường tận. Ngươi với nhiều lời như , chẳng là đích tìm Hạ Hầu Chỉ Lan ? Muốn lợi dụng sự áy náy trong lòng , ép từ bỏ thứ để quy thuận điện hạ."
Rốt cuộc thì thứ vũ khí sức hủy diệt kinh hoàng như hỏa khí , một khi nắm trong tay, sẽ trở nên vô địch thiên hạ.
Ngọn nến nhảy múa, ánh sáng chập chờn, nét mặt Diệp Mẫn trở nên vô cùng phức tạp.
Thanh Cát: "Trước dám giấu giếm tung tích của với điện hạ, thì nay tự quyết định thêm một nữa cũng ?"
Gương mặt tái nhợt của Diệp Mẫn thoáng hiện lên một tia bối rối.
Hắn chậm rãi và khó nhọc cụp hàng mi dài xuống: "Được, cô , sẽ chuẩn chu cho cô."
Thanh Cát dẫn theo mười bốn ám vệ cùng hướng thẳng tới hẻm Tam Phiến.
Rõ ràng lúc binh mã trong núi lao c.h.é.m g.i.ế.c, chỉ là rõ phe nào đang tàn sát phe nào. Thanh Cát lắng tai những tiếng la hét chói tai, tự nhủ lòng đừng bận tâm suy nghĩ.
Bọn họ cố tình luồn lách qua những con đường mòn để tránh đám đông đang bỏ chạy tán loạn xuống núi, nhanh chóng vượt qua một sườn núi. Băng qua sườn núi chính là hẻm Tam Phiến.
Nào ngờ ngay lúc , phía vang lên tiếng vó ngựa rầm rập, ngay đó một toán binh mã đ.â.m sầm họ, quân chừng hơn ba mươi .
Thanh Cát nhận , kẻ cầm đầu chính là của nhạc gia Tam hoàng tử, tên Trần Khôi Vân.
Trần Khôi Vân hiển nhiên cũng nhận bọn họ, họ là thuộc hạ của Ninh vương, gã lập tức hiệu, bao vây chặt chẽ lấy họ.
Thanh Cát và nhóm ám vệ lưng , kết thành một vòng tròn phòng thủ sẵn sàng chống đỡ.
Trần Khôi Vân cợt Thanh Cát: "Ngươi chính là nữ ám vệ của Thiên Ảnh các, là nữ nhân của Tạ Cửu Thiều ? Nhìn nhan sắc cũng chút mặn mà đấy. Ta cứ thắc mắc mãi, kẻ luôn kiêu ngạo hách dịch như , tự nhiên chịu 'gặm cỏ gần hang' cơ chứ... Số hưởng diễm phúc cũng tồi, chỉ tiếc là kết cục quá bi thảm, c.h.ế.t ."
Ánh mắt Thanh Cát lạnh lẽo như băng.
Trần Khôi Vân thấy thái độ của nàng, càng thêm đắc ý: "Ngươi vẫn chuyện gì ? Tam hoàng t.ử đưa bằng chứng chứng minh Thái t.ử cấu kết với Hoàng giáo, còn quan hệ mật thiết với Úc Hồi. Hoàng thượng long nhan đại nộ, lệnh cấm túc . Còn về phần Vũ Ninh vương..."
Gã lớn đắc thắng: "Hắn vội vã chạy về hòng giải cứu Thái tử, ai dè vướng bẫy hỏa khí, thì nổ trọng thương, đó đao kiếm c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ, ngay cả thủ cấp cũng chặt đứt !"
Trong lòng Thanh Cát hề dấy lên một gợn sóng, nàng chỉ lặng lẽ dán chặt ánh mắt vùng cổ của đối phương.
Trần Khôi Vân phá lên khả ố: "Ngươi xinh thế quả thực đáng tiếc, theo chân Vũ Ninh vương chịu một kết cục bi đát như !"
Thanh Cát cất tiếng: "Kết cục của khác thế nào rõ, nhưng kết cục của ngươi thì rõ."
Chữ cuối cùng vuột khỏi miệng, một thanh đoản đao xé gió phóng vút tới.
Trần Khôi Vân còn kịp hồn thì con d.a.o găm găm phập ngay giữa ngực.
Gã trợn trừng hai mắt, kinh hoàng thanh đao rút khỏi cơ thể , thanh đao vấy m.á.u ánh trăng hắt lên những tia sáng lạnh lẽo sắc lẹm.
Môi gã run rẩy như điều gì đó, nhưng thể phát bất kỳ âm thanh nào, đó lảo đảo ngã gục xuống đất.
Đã c.h.ế.t.
Thanh Cát tay lăm lăm thanh đao hãy còn nhỏ máu, dùng ánh mắt sắc như d.a.o quét qua đám quân lính: "Chủ tướng của các ngươi mất mạng , các ngươi còn mau chóng hạ vũ khí chịu tội?"
Đám quân sĩ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, nhất thời hoảng hốt. thoáng sững sờ, chúng nhanh chóng chĩa chặt trường mâu sẵn sàng nghênh chiến.
Tất nhiên chúng sẽ dễ dàng khuất phục, chúng liều mạng một phen để giành lấy cái danh phò vua.
Thanh Cát vung tay hiệu, mười bốn tên ám vệ đồng loạt lao về phía như những bóng ma.
Lũ quân lính suy cho cùng cũng chỉ là binh lính bình thường, thể là đối thủ xứng tầm với những sát thủ điêu luyện của Thiên Ảnh các.
Sau khi hạ gục toán quân sĩ, nhóm tiếp tục dấn bước, chuyến diễn vô cùng suôn sẻ, gặp bất cứ trở ngại nào cho đến lúc tới đích.
Địa thế hẻm núi vô cùng kỳ lạ, những dãy núi nhấp nhô nối tiếp như những con sóng khổng lồ. Mặc dù chỗ họ đang gọi là hẻm núi, nhưng bên hẻm núi là một vực sâu đáy.
Ngay khi bước chân hẻm núi, đều tự giác giảm tốc độ di chuyển.
Bên ngoài xa xăm tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời dậy đất, nhưng vùng rừng núi chìm trong một màu tăm tối ảm đạm, mùi lưu huỳnh hòa quyện cùng mùi m.á.u tanh bốc lên từ mặt đất phả thẳng mũi.
Thanh Cát cùng mười bốn ám vệ tản , tạo thành đội hình chữ Nhạn. Họ thận trọng quan sát từng dấu vết để mặt đất, rón rén nhích từng bước một về phía .
Khoảnh khắc mũi giày Thanh Cát giẫm lên lớp lá khô mục nát, những mẩu ký ức xưa cũ, chắp vá, bất chợt ùa về trong tâm trí nàng.
Giống như cái năm nàng dẫn theo Hạ Hầu Chỉ Lan gieo xuống vách đá, dường như từ sâu thẳm vực thẳm đó cũng tỏa một thứ mùi vị y hệt thế .
Điều khiến Thanh Cát tin chắc rằng, thứ đời đều là một vòng luân hồi.
Năm xưa nàng từng đùa giỡn Hạ Hầu Chỉ Lan, thì nay nhất định sẽ trả cho nàng một đòn chí mạng bằng máu.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh lục lập lòe xuất hiện ở phía xa.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng đó, hóa là những ngọn lửa lân tinh xanh lét mờ ảo đang nhảy nhót giữa rừng sâu.
Các ám vệ xung quanh rút sẵn đao kiếm trong tay, mũi kiếm khẽ rung lên. Họ lập tức nhận , thứ lửa lân tinh chắc chắn ẩn chứa một cạm bẫy nào đó.
Ngay trong khoảnh khắc họ còn đang định hình tình huống, những ngọn lửa lân tinh đó bỗng hóa thành vô con rắn lửa xanh biếc, lao vun vút về phía họ.
Thanh Cát cùng các ám vệ phản xạ cực nhanh, tung né tránh những quả cầu lửa lân tinh đó. Lửa lân tinh phát những tiếng "xèo xèo" rợn , đột ngột xoay chiều, vụt tắt ngấm, biến mất dấu vết bóng tối của khu rừng.
Gió lặng, trong rừng núi bao phủ một lớp khói trắng mờ ảo, thoang thoảng mùi chua nhè nhẹ.
Thanh Cát ngước mắt , hơn chục ám vệ lấy nàng trung tâm, lập thành đội hình bảo vệ vững chắc, ẩn nấp kỹ càng giữa những tán cây.
Nàng thì thầm: "Bọn chúng chắc chắn sẽ tấn công, lúc đó, hãy nhắm vị trí cách ngọn lửa lân tinh* nửa thước mà đâm."
*Lân tinh là ma trơi nhé.
Các ám vệ đồng loạt lên tiếng đáp .
Thanh Cát căng mắt dõi theo bóng tối phía xa, nhẫn nại chờ đợi sự xuất hiện tiếp theo của ngọn lửa lân tinh.
Nghe đồn nơi mồ mả thường "ma trơi", con thường sợ hãi ma trơi, nhưng Thanh Cát thừa nơi gì ma, càng chuyện ma quỷ cố tình rình rập vồ lấy nàng.
Vì , chỉ thể là con .
Hoàng giáo đủ loại trò lừa bịp nhằm che mắt thiên hạ, đây chẳng qua chỉ là một thủ đoạn nhỏ nhặt của chúng, mượn lửa lân tinh để ngụy trang và lén lút đ.á.n.h úp.
Đã lửa lân tinh, ắt kẻ giật dây .
Lúc , ngọn lửa lân tinh một nữa xuất hiện, và lao đến tấn công với tốc độ xé gió.
Thanh Cát và mười bốn ám vệ gần như hành động cùng một lúc. Họ lao vụt như những mũi tên b.ắ.n thẳng về phía ngọn lửa lân tinh.
Mục tiêu của Thanh Cát là cụm lửa lân tinh đầu. Nó uốn éo bay lượn như một bóng ma, liên tục phóng những tia sáng lạnh buốt.
Thanh Cát nhào lộn né tránh, đó di chuyển thoăn thoắt từ góc trái luồn lưng kẻ địch. Tay nàng nắm chặt con đao, tay trái vung ám khí.
Ám khí tung , nàng bèn thấy một tiếng rên rỉ trầm đục. Nàng đối phương trúng chiêu, nhưng hề chủ quan, lập tức áp sát, vung lưỡi đao mỏng bồi thêm một nhát.
Máu tươi phụt , kéo theo đó là mùi m.á.u tanh nồng nặc sộc thẳng mũi.
Thanh Cát nín thở, lui thật nhanh.
Cùng lúc đó, các ám vệ khác cũng thành nhiệm vụ. Giữa mùi m.á.u tanh nồng nặc, những ngọn lửa lân tinh dần lụi tàn.
Mọi tiến gần kiểm tra, đằng những ngọn lửa lân tinh đó là những thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi. Bọn chúng nay đoạt mạng, ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo. Tay chúng vẫn nắm chặt một chiếc mồi lửa hình thù kỳ quái, lửa lân tinh chính là tạo từ chiếc mồi lửa đó.
Thanh Cát đăm đăm những khuôn mặt hãy còn non choẹt của những thiếu niên , nàng im lặng một lúc lâu mới dẫn các ám vệ tiếp tục tiến lên phía .
Dọc đường, họ chạm trán vài đợt phục kích, cũng như vướng một hỏa khí chôn lòng đất. Dù khinh công của các ám vệ thuộc hàng thượng thừa, nhưng vẫn vài thương.
Tuy nhiên, càng tiến sâu trong, gian xung quanh càng trở nên u ám và ẩm ướt. Thỉnh thoảng vài con bồ câu giật vỗ cánh phành phạch bay lên, bỏ vô lông vũ vương vãi mặt đất.
Vốn là những bậc thầy theo dõi, các ám vệ mau chóng xem xét các dấu vết để . Quả thực, từng lui tới nơi .
Thanh Cát nhận định: "Xem ở đây hỏa khí, hãy tản tìm kiếm xung quanh ."
Lời dứt, một ám vệ cạnh bỗng phát hiện điều bất thường. Thanh Cát theo hướng gã ám vệ chỉ, và thấy một bóng dáng quen thuộc.
Trong màn đêm thăm thẳm, bóng dáng đó đang chênh vênh một nhánh thông chìa ngoài hẻm núi, trông vô cùng yếu ớt và cô độc.
Đó là Hạ Hầu Chỉ Lan.
Sự xuất hiện đột ngột của Hạ Hầu Chỉ Lan khiến Thanh Cát quá bất ngờ.
Nàng trực tiếp lệnh cho các ám vệ: "Các ngươi hãy ở đây, theo , sẽ tự đến gặp ."
Nói xong, nàng phóng vọt lên trung, mượn đà nhảy qua vài cành cây, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống nhánh cây bên cạnh Hạ Hầu Chỉ Lan.
Cây thông mọc chĩa từ vách núi cheo leo. Đứng cành cây, ngước lên là vầng trăng sáng vằng vặc, cúi xuống là vực sâu đáy.
Sắc mặt Hạ Hầu Chỉ Lan trắng bệch, ho khan một cách yếu ớt: "Ta mà, nhất định sẽ đến tìm ."
Thanh Cát đáp : " thế, dù ngươi cũng gây một chuyện tày trời mà."
Giọng điệu của nàng mang theo chút mỉa mai, nhưng Hạ Hầu Chỉ Lan bận tâm.
Đôi mày chùng xuống, trong ánh mắt chất chứa nỗi sầu muộn đặc quánh thể nào xua tan: "Muội xem, ánh trăng đêm nay thật , giống hệt như những đêm trăng ở Phiêu Quy."
Thanh Cát hờ hững: "Vậy ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan tiếp tục: "Lúc còn nhỏ, từng cứu một chú ch.ó con giữa trời tuyết rơi, luôn giữ nó bên mà nuôi dưỡng. Mãi đến khi chú ch.ó đó lớn lên, mới vỡ lẽ nó là chó, nó là một con sói. Vì thế, thả nó trở về với thảo nguyên mênh mông."
Thanh Cát im bặt, thêm lời nào.
Thoáng chốc, một khuôn mặt đau đớn tột cùng hiện lên trong tâm trí nàng, đó là gương mặt của một bé.
Hạ Hầu Chỉ Lan chậm rãi kể: "...Sau đó, nhiều chuyện xảy , nhớ nữa. về , bọn thị vệ trong cung bắt vài con sói. Phụ bắt uống m.á.u sói, nhất quyết từ chối. Phụ bèn ép uống, uống xong nôn mửa dữ dội. Từ dạo đó, đ.â.m kinh tởm máu, càng ghê tởm chuyện c.h.é.m g.i.ế.c hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-142-anh-trang.html.]
Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Đã lúc từng nghĩ, giá như đừng sinh ở nơi đó thì mấy."
Về chuyện , Thanh Cát cũng chẳng bình luận thế nào.
Phiêu Quy vốn là một vùng đất hoang vu lạnh lẽo, dân luôn vật lộn giữa sự sống và cái c.h.ế.t để lấp đầy dày. Người ăn thịt sói, sói ăn thịt , để sinh tồn thì chuyện đó chẳng gì là đúng sai.
Người cha khuất đó hẳn lúc nào cũng đúng, nhưng ông , khi một , thường chỉ nhớ đến những điều về họ.
Hạ Hầu Chỉ Lan cúi gằm mặt xuống, ôm lấy khuôn mặt đầy đau khổ: "Khi lớn lên, vẫn thể nào sát sinh. Mỗi thấy sinh mạng nào đó c.h.ế.t ngay mắt, cảm thấy nghẹt thở. Ta thực sự ."
Thanh Cát nhắc nhở: " ngươi xuống tay g.i.ế.c c.h.ế.t A Chuẩn."
A Chuẩn thể với bất kỳ ai, nhưng đối với Hạ Hầu Chỉ Lan, luôn một lòng một trung thành.
Hạ Hầu Chỉ Lan ngẩng mặt lên, vẻ mặt mơ màng như đang sống trong một giấc mộng: "G.i.ế.c thì cũng g.i.ế.c , nhận rằng một khi tay tước đoạt sinh mạng đầu tiên, thì những cũng chẳng gì là khó khăn cả. Hắn quả thật luôn bảo vệ , che chở cho , nhưng thế thì , mà dám rắp tâm g.i.ế.c , thể để tiếp tục sống cõi đời nữa."
Hắn lên vầng trăng lạnh lẽo cao, nơi đáy mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng tăm tối: "Ta còn thể g.i.ế.c thêm nhiều nữa, Vũ Hề . Tất cả những kẻ từng đối xử tệ bạc với , đều bắt chúng đền mạng, tất cả sẽ bỏ mạng tại đây, vĩnh viễn thể thoát khỏi ngọn núi Kinh Dũng . Muội thấy thế nào?"
Thanh Cát gạn hỏi: "Vậy ngươi g.i.ế.c những ai? G.i.ế.c ư? G.i.ế.c phu quân của ? G.i.ế.c con của ? G.i.ế.c những đồng đội của ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan bật khúc khích, nghiêng đầu Thanh Cát: "Vũ Hề , thể g.i.ế.c . Tất cả những việc đều là vì cho , sẽ giúp , giúp dọn dẹp sạch sẽ chướng ngại. Lần , xin hãy tin tưởng ."
Thanh Cát lặng lẽ Hạ Hầu Chỉ Lan.
Khóe mắt hẹp dài của Hạ Hầu Chỉ Lan ửng đỏ, tựa như nhuốm máu, nhưng biểu cảm khuôn mặt toát lên một sự dịu dàng đến đáng sợ.
Thanh Cát bỗng nhớ cái đêm tuyết rơi tơi tả, nàng xích ở đó, cách một lớp rào chắn lạnh lẽo mà trò chuyện cùng nàng.
Khi , nàng thấy rõ mồn một một bông tuyết đậu mắt , trong ánh mắt đó chứa đựng sự ẩm ướt và nỗi tuyệt vọng vỡ nát.
Hạ Hầu Chỉ Lan cất lời: "Vũ Hề, những chuyện , dù liều mạng cũng sẽ cho bằng , nhất định tin một ."
Thanh Cát khó nhọc mặt , vầng trăng xa xăm.
Hình bóng vầng trăng tròn vành vạnh bỗng chốc nhòe , vỡ vụn thành những vệt nước nhạt nhòa.
Nàng cố kìm nén cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, cuối cùng cũng cất lên chất giọng lạnh lùng và bình tĩnh nhất thể: "Ngươi vẫn còn một đứa con cõi đời ."
Nét mặt Hạ Hầu Chỉ Lan thoáng sững sờ: "Chẳng nó c.h.ế.t ?"
Thanh Cát đáp: "Không , đứa trẻ đó vẫn còn sống. Ninh vương thu xếp thỏa cho nó, hiện giờ nó sống ."
Hơi thở của Hạ Hầu Chỉ Lan dường như ngưng bặt.
Thanh Cát nhận thấy sự d.a.o động trong , bèn hạ giọng : "Lúc hai đứa trẻ đ.á.n.h tráo, La ma ma hạ độc đứa trẻ đó. Sau khi điện hạ tìm đứa trẻ, lập tức phái chữa trị. Mặc dù từng một thời gian, vì lòng căm phẫn, ném đứa trẻ Thiên Ảnh các, bắt nó chịu đựng một chút đau khổ. đó, khi phận thực sự của , thu xếp chỗ ở đàng hoàng cho đứa trẻ, và cẩn thận nuôi nấng nó. Tuy từng gặp mặt đứa trẻ, nhưng những gì điện hạ , tin ."
Gió đêm thổi ràn rạt, những cành thông đung đưa, hình gầy gò của Hạ Hầu Chỉ Lan cũng khẽ run rẩy theo.
Thanh Cát hỏi: "Ngươi gặp con ?"
Đôi mắt Hạ Hầu Chỉ Lan tràn ngập một nỗi đau đớn diễn tả bằng lời.
Hắn siết chặt cành thông bên cạnh, cất giọng khàn khàn: "Đây chính là một vòng luân hồi, cũng là sự báo ứng. Năm xưa đưa tay cứu , khiến lưu lạc tới Thiên Ảnh các, nếm trải bao nhiêu cay đắng. Giờ đây, những gì đứa trẻ gánh chịu, cũng chỉ là một phần mười vạn những gì từng nếm trải mà thôi."
Thanh Cát ngập ngừng đưa tay , định nắm lấy tay : "Những chuyện quá khứ chẳng còn bận lòng nữa , cớ ngươi thể buông bỏ? Diệp Mẫn phái tới đây, bảo đến khuyên nhủ ngươi, nên mới đến... Liệu ngươi thể từ bỏ kế hoạch , buông d.a.o xuống, dẫn theo con trai cao chạy xa bay ? Nếu ngươi đồng ý, bất luận là ai sát hại ngươi, cũng sẽ mặt ngăn cản, che chở cho ngươi, chỉ cần ngươi nguyện từ bỏ tất cả."
Từ cổ họng Hạ Hầu Chỉ Lan phát một tràng khàn đặc, thì thào lẩm bẩm: "Ta còn xứng đáng ? Ta còn tư cách để tồn tại cõi đời nữa ?"
Thanh Cát gọi: "A ."
Chỉ một tiếng gọi khẽ khàng, bất thình lình lọt tai Hạ Hầu Chỉ Lan.
Đôi chân Hạ Hầu Chỉ Lan lảo đảo, suýt chút nữa trượt ngã khỏi cành cây.
Hắn loạng choạng túm chặt lấy cành thông bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng, dám tin tai : "Muội, gọi là gì?"
Sau tiếng gọi "A " đầu tiên, vô vàn mảnh ký ức tuổi thơ ùa về tâm trí Thanh Cát như thác lũ.
Có lẽ ngay lúc nãy, thái độ của nàng quả thực là nửa thật nửa giả, nàng cố tình thu vì những toan tính riêng.
khi tiếng "A " cất lên, nàng thực sự nhận thức rằng, đàn ông mặt chính là a của nàng, là a thuở thiếu thời.
Là a từng bồng bế nàng, dành cho nàng trái cây ngọt ngào nhất!
Sự đời khó lường, họ khôn lớn, cuốn những oán hận và đau khổ, nhưng những ký ức khắc sâu trong tim vẫn vẹn nguyên!
, nàng từng hận ca ca , hận vứt bỏ , hận khiến chịu nhiều tủi nhục, hận kém cỏi, bạc nhược.
...
Đó là bởi vì là ca ca của nàng, nàng chỉ hận thể rèn sắt thành thép!
Nàng từng đạp , đ.á.n.h , nhưng cuối cùng vẫn mượn tay A Chuẩn để chừa cho một con đường sống!
Ở Cảo Cổn, vài tha mạng cho A Chuẩn, cũng là vì giữ cái mạng cho !
Mãi về , khi La ma ma c.h.ế.t , Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng còn nữa, nàng chẳng mảy may vui sướng, ngược trong lòng trĩu nặng một nỗi u buồn.
Ninh vương bảo với nàng, đó là nỗi buồn.
Những ruột thịt của nàng lượt rời bỏ nàng mà , cho dù bọn họ đối xử tệ bạc với nàng, nàng vẫn tránh khỏi nỗi đau buồn.
Nàng cũng lòng nhẹ nhõm hơn!
Nàng nghẹn ngào, một nữa gọi tên : "A ."
Nghe tiếng gọi , trái tim Hạ Hầu Chỉ Lan như thắt , đau đớn đến mức nghẹt thở.
Nước mắt giàn giụa khuôn mặt , run rẩy thốt lên: "Đến nông nỗi , vẫn còn cơ hội Vũ Hề gọi một tiếng A ."
Thanh Cát Hạ Hầu Chỉ Lan qua màn nước mắt, khuôn mặt nhợt nhạt, gầy gò ốm yếu mặt, hình ảnh bé với khuôn mặt mờ nhạt trong ký ức dần dần trở nên rõ nét.
Bão tuyết, cung điện, những quả mọng nước, và đôi bàn tay từng dắt nàng ... tất cả những thứ đó từng thuộc về a của Thắng Đồ Vũ Hề.
Nàng nghẹn ngào cất tiếng: "Trước đây từng , linh hồn trời cũng mong sống . Lúc đó vô cùng oán hận , thể nào chấp nhận nổi, đối với những lời đó lọt tai chỉ rặt là những lời chế nhạo. bây giờ, rằng, A , lúc nhỏ cũng từng bế , bế hái quả, đút những quả ngon ngọt nhất miệng , cho ăn. Vì thế..."
Nàng khựng một nhịp, đôi mắt ngấn lệ : "Dù hận sắt thành thép, dù trong lòng vẫn còn oán giận , nhưng vẫn hy vọng A thể sống . Không là tên Hạ Hầu Chỉ Lan phản bội , mà là A lúc nhỏ từng cõng lưng, đút cho ăn những quả ngọt lịm."
Trong lồng n.g.ự.c Hạ Hầu Chỉ Lan cuộn trào vô vàn cảm xúc hỗn độn: Đau đớn, an ủi, hối hận.
Luồng cảm xúc mãnh liệt và to lớn bóp nghẹt lấy , khiến khó thở, nét mặt vốn nhợt nhạt nay càng thêm méo mó, biến dạng.
Thanh Cát ngỏ ý: "A , đưa xuống nhé."
Hạ Hầu Chỉ Lan đột nhiên ho sặc sụa, tiếng ho xé rách tâm can. Hắn khó nhọc cuộn tròn cơ thể gầy gò , run lên bần bật.
Và ngay lúc , cành cây mà đang bắt đầu lung lay, chực chờ gãy gập.
Thanh Cát vươn tay về phía , xuyên qua những cành thông, bàn tay nàng chạm cánh tay .
Hạ Hầu Chỉ Lan cuối cùng cũng ngừng ho, một dòng m.á.u rỉ từ khóe miệng .
Hắn thở dốc từng nặng nhọc, thều thào : "Vũ Hề, câu của , cuối cùng cũng c.h.ế.t hối tiếc ."
Nói đoạn, thò tay n.g.ự.c áo lấy một vật, ném về phía Thanh Cát: "Muội cầm lấy cái ."
Thanh Cát đón lấy, đó là một cuốn sổ sách khá dày. Bề ngoài trông vẻ như lật giở nhiều , nhưng vẫn cất giữ cẩn thận và nguyên vẹn.
Hạ Hầu Chỉ Lan giải thích: "Vào cái ngày bọn chúng g.i.ế.c , bất lực thể gì . Ta hận tất cả bọn chúng, cam lòng, luôn một điều gì đó, cho bản , và cũng là cho . Ta một bức thư gửi cho đường , kể bộ sự thật cho , nhờ nhất định chăm sóc cho . Nếu về, vẫn sẽ là vị công chúa tôn quý nhất của Phiêu Quy."
Thanh Cát nắm chặt cuốn sổ sách trong tay.
Hạ Hầu Chỉ Lan tiếp tục: "Tứ đại thế gia là những con rắn độc dễ gì tận diệt, nhà Hạ Hầu cũng là cái rễ dễ dàng nhổ bỏ, và cả Hoàng giáo nữa. Tất cả bọn chúng đều lấy mạng , bọn chúng đáng c.h.ế.t. Vì chu thứ cho bọn chúng , cứ để tất cả bọn chúng chôn vùi tại ngọn núi Kinh Dũng ."
Nghe những lời , Thanh Cát cảm thấy vô cùng bất ngờ: "Huynh đang gì ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan dường như chẳng màng quan tâm đến bất cứ điều gì nữa: "Những thợ mỏ đó đều do một tay huấn luyện, họ am hiểu tường tận cách chế tạo hỏa khí, cũng giao cho luôn. Muội cách điều khiển bọn họ chứ."
Thanh Cát: "Huynh..."
Hạ Hầu Chỉ Lan: "Còn về đứa trẻ , mong cầu nó hưởng vinh hoa phú quý, chỉ mong thể cho nó một chén cơm ăn, để nó sống tiếp cõi đời , như là mãn nguyện ."
Thanh Cát lờ mờ nhận điều gì đó, nàng nín thở: "A , đừng nhúc nhích, đến bế xuống."
Tuy nhiên, Hạ Hầu Chỉ Lan rút một con dao, dứt khoát cứa mạnh cổ .
Thanh Cát cành thông, thẳng mắt : "Huynh đừng bậy, con trai vẫn còn sống, gặp nó ?"
Lưỡi d.a.o của Hạ Hầu Chỉ Lan cứa sâu da thịt, cổ xuất hiện một vệt m.á.u chói mắt đến rợn .
Mái tóc rối bời xõa xuống khuôn mặt lạnh toát như băng ngọc của . Hắn nhạt một tiếng thê lương, giọng bi ai cất lên: "Gặp gặp thì quan trọng gì nữa . Hôm nay bằng lòng với những lời , tin nhất định sẽ chăm sóc cho nó."
Thanh Cát nghiến răng, gào lên t.h.ả.m thiết: "Thắng Đồ Vũ, điên ? Ta , thể cứu sống ! Ta sống! Bất luận gây tội tày đình gì, cũng tiếp tục sống!"
Nghe thấy cái tên Thắng Đồ Vũ, Hạ Hầu Chỉ Lan khẽ mỉm , nụ nhợt nhạt và thê lương đến não lòng.
Và khi Thanh Cát thốt những lời , vướng mắc trong lòng nàng cũng tan biến hết.
Nước mắt rơi lã chã, nàng chằm chằm mặt: "Huynh là Thắng Đồ Vũ, là A của . Trên cõi đời , của chẳng còn mấy . Ta cầu xin hãy trả Thắng Đồ Vũ cho , Thắng Đồ Vũ, theo về , chúng cùng trở về nhà!"
Hắn nhẹ giọng thì thầm: "Vũ Hề , câu , c.h.ế.t cũng hối hận. Thắng Đồ Vũ đáng lẽ c.h.ế.t từ lâu ."
Dứt lời, nhảy xuống vách đá.
Mũi chân Thanh Cát điểm nhẹ cành lá, cơ thể nàng bay vút ngoài, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng bắt chuẩn xác cổ tay của .
Sau khi nắm tay , nàng gồng vận nội công giữa trung, tay còn tóm chặt lấy cành thông gần đó. Cành thông tuy mỏng manh yếu ớt, nhưng cũng đủ để nàng tạm thời bám trụ, giảm bớt quán tính rơi tự do. Mũi chân nàng đạp mạnh vách đá dựng , cành thông gãy răng rắc, nàng đột ngột bật ngược lên .
Thế nhưng, khi chỉ còn cách một tảng đá phía vài tấc, nàng bất chợt nhận thấy điều gì đó .
Cúi xuống , nàng hốt hoảng kinh ngạc.
Hạ Hầu Chỉ Lan dám dùng con d.a.o đó thẳng tay c.h.é.m đứt cổ tay !
Trái tim Thanh Cát thắt quặn đau: "Huynh điên !"
Nàng nghiến răng, đổi tay để túm lấy áo . chất liệu vải quá mỏng manh, ngay khi nàng nắm , sức kéo quá mạnh, mảnh áo rách toạc. Cơ thể rơi tự do xuống vực sâu đáy, thể nào cứu vãn.
Thanh Cát chỉ trơ mắt bóng dáng như một cánh diều đứt dây, chao đảo giữa cơn cuồng phong rơi thẳng xuống. Rất lâu đó, từ bên vọng lên một tiếng động rung trời chuyển đất, âm thanh vọng dứt. Mãi một lúc , vạn vật mới chìm tĩnh lặng.
Những ngón tay của Thanh Cát cứng đờ bấu chặt vách đá đến mức tứa máu.
Sao thể nhẫn tâm như !
Đến lúc nàng cuối cùng cũng thể gạt bỏ thù hận, đến lúc nàng thật tâm mong sống tiếp những chuỗi ngày còn , ngang bướng chọn cách tự kết liễu mạng sống của !
A của nàng, vĩnh viễn còn nữa!
Những ám vệ khác hớt hải chạy tới, tất cả đều im lặng đó.
Thanh Cát từ từ thu những ngón tay, thẫn thờ một lúc lâu, mới mở cuốn sổ sách .
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, nàng thấy trong đó ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ li ti. Đây là danh sách bộ các đường dây và sào huyệt của Hoàng giáo, bao gồm cả sơ đồ mối quan hệ giữa những nhân vật quan trọng. Ngoài , bí mật động trời của nhà Hạ Hầu cũng phơi bày cặn kẽ.
Nàng tiếp tục lật về những trang , bên trong còn ghi chi tiết quá trình Tam hoàng t.ử câu kết với Hoàng giáo và tung những tin đồn thất thiệt. Mọi thứ đều lưu một cách tỉ mỉ, bỏ sót chi tiết nào.
Ở phần cuối của cuốn sổ sách là những dòng chữ nhỏ ghi chú chi tiết về cách thức chế tạo hỏa khí, kèm với nhiều lời giải thích cặn kẽ.
Hơn nữa, nàng còn thấy một bản đồ, chính là bản đồ trận pháp đính kèm trong 'Bồ Bản Lục Dị', và cũng chính là bản đồ phân bố các điểm chôn giấu hỏa khí trong .