Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 146: Bụi Cát Lắng Xuống

Cập nhật lúc: 2026-08-19 06:35:16
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu thế t.ử òa nức nở, dang rộng vòng tay, lảo đảo chạy về phía Thanh Cát lòng nàng.

Thanh Cát vòng tay ôm chặt lấy thằng bé.

Tiểu thế t.ử tiếng: "Con cứ tưởng hai về nữa, con cứ tưởng tất cả chúng đều sẽ c.h.ế.t!"

Thanh Cát vùi mặt mái tóc thằng bé, cảm nhận ấm từ hình nhỏ bé mềm mại: "Con xem , chuyện đều cả , đến đón con đây."

Tiểu thế t.ử vẫn rống lên, tủi tột độ: "Mẫu phi, mẫu phi..."

Nghe tiếng , Thanh Cát càng ôm chặt hơn, vỗ nhẹ lưng để dỗ dành thằng bé.

Tuy , nàng vẫn cảm nhận cơ thể nhỏ bé đang run lên bần bật.

Trong lòng nàng nhói đau.

Nàng trải qua bao nhiêu giông bão cuộc đời, nhưng nàng đứa trẻ chịu đựng bất cứ tổn thương nào!

Nàng ôm chặt lấy thằng bé, âu yếm hôn lên đôi má bầu bĩnh: "Không , đừng sợ, chuyện qua ."

Vừa dứt lời, nàng chợt nhận giọng của mà dịu dàng đến thế, dịu dàng đến mức chính nàng cũng thấy xa lạ.

Nàng bỗng ngộ , lẽ đây chính là giọng ấm áp của một , giống như bao khác thế gian .

Được vỗ về, tiểu thế t.ử cuối cùng cũng nín .

Nó mở đôi mắt ngấn lệ, Thanh Cát, sụt sùi dè dặt hỏi: "Phụ vương và hoàng tổ phụ ạ?"

Thanh Cát thấu hiểu sự bất an của thằng bé, bèn đáp ngay: "Mọi đều bình an vô sự, sẽ dẫn con gặp họ."

Nghe , tiểu thế t.ử thở phào nhẹ nhõm.

Nó im lặng một lát, gật đầu, nhưng ngay đó đưa yêu cầu: "Con mẫu phi bế con cưỡi ngựa!"

Nhìn cái miệng chúm chím chu , đến cả giọng cũng nũng nịu hệt như một chú cún con đang vòi vĩnh, Thanh Cát nhịn .

Thanh Cát khẽ mỉm : "Được thôi, bế con, chúng cùng cưỡi ngựa nhé."

Nghe , tiểu thế t.ử cũng nhoẻn miệng . Thằng bé vẻ ngượng ngùng, rúc đầu n.g.ự.c Thanh Cát, đôi tay bé xíu vòng qua ôm chặt lấy eo nàng, giọng nũng nịu: "Đi thôi, thôi, mẫu phi dẫn con cưỡi ngựa nào!"

Trái tim Thanh Cát như tan chảy hành động .

Một cơ thể bé nhỏ, mềm mại, dựa dẫm nàng, rúc lòng nàng nũng bằng cái giọng trong veo, nũng nịu.

Giây phút , nàng hận thể hái trăng bẻ trời xuống để chiều chuộng thằng bé!

Nàng mỉm rạng rỡ, ôm tiểu thế t.ử lòng, dẫn theo đoàn ám vệ, hối hả lên đường đến điểm hẹn với Ninh Vương.

Theo đúng kế hoạch, lúc chắc họ cũng sắp xuống núi .

Nàng ôm chặt tiểu thế t.ử lòng: "Thừa Uẩn , một lát nữa thôi là con sẽ gặp hoàng tổ phụ đấy."

Nghe Thanh Cát gọi tên , tiểu thế t.ử dùng bàn tay nhỏ bé vân vê vạt áo của nàng, phụng phịu: "Mẫu phi ơi, đây bao giờ gọi thẳng tên con ."

Nói xong, thằng bé tiếp tục làu bàu: "Bổn thế thế vui chút nào!"

Thanh Cát bật : "Chắc là lúc quen, gọi nhiều sẽ quen thôi."

Tiểu thế t.ử bèn gợi ý: "Mẫu phi cứ gọi thêm vài nữa là sẽ quen ngay thôi."

Thanh Cát đùa: "Được , Thừa Uẩn, Thừa Uẩn, Thừa Uẩn."

Tiểu thế t.ử lập tức đáp lời: "Mẫu phi, mẫu phi, mẫu phi!"

Thế là hai con cùng khúc khích, tiểu thế t.ử ôm chặt lấy Thanh Cát, khoái trá.

Thanh Cát bỗng thấy trẻ con hết sức, y hệt một đứa trẻ lên ba, nhưng thấy thế cũng tuyệt.

Cứ gọi thêm vài tiếng nữa, để bù đắp những chuỗi ngày đây gọi tên thằng bé.

Hai cứ thế cưỡi ngựa rong ruổi, tiếng móng ngựa gõ nhịp lốc cốc, hai con kìm tiếng đùa rộn rã.

Đi một đoạn, đường núi phía bắt đầu gập ghềnh, khó , nên con ngựa cũng tự động giảm tốc độ.

Lúc , tiểu thế t.ử bỗng ngước mặt lên hỏi: "Mẫu phi, ban nãy vì chuyện gì thế?"

Thanh Cát sững : "Sao cơ?"

Tiểu thế t.ử giải thích: "Lúc nãy thấy , con thấy , con nghĩ chắc là đang chuyện gì buồn lắm."

Khoảnh khắc đó, thằng bé thực sự dọa sợ.

Thanh Cát bật , đó mới từ tốn trả lời: "Tối nay, chứng kiến nhiều ngã xuống, trong đó cả , bạn bè cũ của ."

Nàng thở dài thườn thượt, ánh mắt xa xăm hướng về phía bầu trời đêm sâu thẳm: "Tuy trong thâm tâm hiểu rõ, thế giới vốn dĩ còn chốn dung cho họ, cái c.h.ế.t là điều tất yếu, nhưng lòng vẫn cứ thấy nghẹn ngào, một thứ cảm giác chua xót khó tả... Phụ vương con từng với , cảm giác đó chính là sự đau lòng."

Nghe xong, tiểu thế t.ử bỗng chốc im lặng.

Lát , nó cố gắng xoay một cách khó khăn, dùng đôi cánh tay bé xíu vòng qua, ôm chặt lấy Thanh Cát.

Thanh Cát vội đưa tay , nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng nhỏ của thằng bé.

Tiểu thế t.ử ôm chặt lấy nàng, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ nhè nhè lưng nàng, cất giọng an ủi: "Mẫu phi đừng buồn nữa nhé, để con vỗ về cho ."

Thanh Cát cảm thấy sống mũi cay cay: "Được , buồn nữa ."

Rốt cuộc Thanh Cát cũng hội ngộ an với Ninh Vương.

Ánh mắt Ninh Vương lướt nhanh qua hai con, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ : "Nàng đưa thằng bé đến gặp phụ hoàng , chắc hẳn đang sốt ruột mong ngóng lắm."

Thanh Cát gật đầu: "Vâng."

Nói đoạn, nàng cho ngựa đầu, tiến về phía cỗ xe ngựa đang lọt thỏm giữa đoàn tùy tùng.

Nào ngờ, khi đến gần, nàng lờ mờ nhận âm thanh lạ phát từ bên trong chiếc xe.

Với thính giác nhạy bén, nàng mơ hồ thấy tiếng nức nở, cùng giọng quen thuộc của Đàm Quý phi. Hình như bà đang kể lể về những chuyện qua, xen lẫn trong đó là những tiếng nghiến răng ken két đầy căm phẫn của hoàng thượng.

Linh cảm chuyện chẳng lành, Thanh Cát quyết định lên xe ngựa vội. Nàng lập tức dẫn tiểu thế t.ử chỗ Ninh Vương.

Thấy nàng , Ninh Vương hỏi: "Có chuyện gì ?"

Thanh Cát đáp nhanh: "Chàng đến xe ngựa xem nhé? Ta dẫn Thừa Uẩn ngựa ."

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thanh Cát, Ninh Vương khựng một giây, đó bèn giật mạnh dây cương, phóng ngựa lao vút về phía .

Nhận thấy sự khác thường, tiểu thế t.ử vội hỏi: "Mẫu phi, chuyện gì thế ạ? Hoàng tổ phụ ?"

Thanh Cát đành lảng : "Có lẽ vài chuyện cần giải quyết."

Đàm Quý phi xuất từ Hoàng giáo, e rằng cũng từng chúng xúi giục, uy hiếp, thể bà từng cho hoàng thượng dùng loại t.h.u.ố.c gì đó. Giờ đây sự thật phơi bày, cho dù hoàng thượng nể tình Thái t.ử và Ninh Vương, cũng khó lòng mà dễ dàng bỏ qua cho Đàm Quý phi.

Tuy nhiên, kết cục cụ thể thì chẳng ai .

Tiểu thế t.ử vẫn còn quá nhỏ, nàng thằng bé chứng kiến những chuyện phức tạp , nên đành lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Tiểu thế t.ử ngước khuôn mặt ngây thơ lên Thanh Cát.

Ánh đuốc bập bùng từ đằng xa phản chiếu trong đôi mắt trong veo của nó, khoảnh khắc dường như nó thấu chuyện.

Điều khiến Thanh Cát chút bất lực.

Nàng gượng , giơ tay xoa nhẹ mái tóc của nó: "Phụ vương con sẽ giải quyết thỏa thôi, chúng cứ chờ tin của ."

Tiểu thế t.ử ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

Thanh Cát dẫn theo tiểu thế tử, lững thững theo đoàn xe. Đi chừng một tuần , vẫn thấy bóng dáng Ninh Vương bước khỏi cỗ xe ngựa.

Lòng chút do dự, Thanh Cát đành tạm gửi tiểu thế t.ử cho Vãn Chiếu trông nom, còn thì tiến đến gần cỗ xe ngựa.

Vừa bước chân lên bậc cửa xe, nàng thấy tiếng lóc vọng từ bên trong.

Nàng dễ dàng nhận , tiếng sụt sùi, kìm nén là của Thái t.ử phi, còn âm thanh ...

Là tiếng thê thảm, xé ruột xé gan của một luống tuổi.

Thanh Cát còn loáng thoáng vài câu đứt quãng. Ông gọi "A Như", khuyên bà đừng nghĩ quẩn, rằng ông hết chuyện, hề trách móc, cũng còn giận hờn gì nữa.

Thanh Cát lặng lẽ bên ngoài cỗ xe.

Đối với Đàm Quý phi, nàng vốn chẳng chút thiện cảm nào. Người đàn bà từng rắp tâm hãm hại nàng, nàng đương nhiên là ưa.

Thế nên cái c.h.ế.t của bà chẳng mảy may khiến nàng động lòng.

dẫu cũng là ruột của Ninh Vương. Phải đối diện với sự thật phũ phàng , Ninh Vương hẳn là đang vô cùng đau đớn.

Nàng đành lòng để một chịu đựng những điều .

Đợi một lúc lâu, cuối cùng Ninh Vương cũng từ trong cỗ xe ngựa bước .

Thanh Cát nhận thấy đôi môi mỏng của mím chặt, viền mắt đỏ hoe, lẽ là xong.

Hắn thấy nàng, ánh mắt hai chạm , cả hai đều rơi im lặng.

Một lát , mới khó nhọc mở lời: "Hôm nay, nàng mất một , còn cũng đ.á.n.h mất một ."

Thanh Cát bèn lao lòng , ôm chặt lấy eo .

Ninh Vương ôm chầm lấy nàng, ôm chặt cả bộ quần áo lẫn con nàng, ôm gọn cả mái tóc nàng trong lòng .

Hắn vùi mặt vai nàng, lẩm bẩm: "Không , mà, sớm muộn gì cũng ngày , nhưng mà, ..."

Câu của ngắt quãng, nhưng Thanh Cát thấu hiểu.

Chẳng ai thế gian thể hiểu rõ nỗi đau đớn tột cùng trong lòng lúc hơn nàng.

Những chuyện quá khứ đen tối của Đàm Quý phi vùi lấp , hoàng thượng thậm chí còn gán cho bà cái mác công cứu giá, truy phong tước hiệu, ban thưởng rầm rộ, và tổ chức tang lễ vô cùng long trọng.

Tuy nhiên, cú sốc tinh thần quá lớn , sức khỏe hoàng thượng giảm sút nghiêm trọng, bệnh tình ngày một trở nặng. Vì thế, ngài đành chuyển giao phần lớn quyền hành nhiếp chính cho Thái tử.

Mọi trong triều đều hiểu rõ, biến cố , hoàng thượng những còn hoài nghi Thái tử, mà còn trao trọn niềm tin cho ngài.

Thế nhưng, bầu khí bao trùm khắp hoàng đô lúc bấy giờ vô cùng ảm đạm, thê lương.

Tam hoàng t.ử vì tội khi quân phạm thượng, mưu đồ phản nghịch nên nhận lấy cái c.h.ế.t bi thảm. Liên lụy đến cả gia tộc, Tam hoàng t.ử phi và những trong phủ đều kết án, gia tộc bên vợ Tam hoàng t.ử cùng những kẻ liên quan kẻ thì xử trảm, lưu đày.

Về phần Úc Hồi, t.h.i t.h.ể của treo cổng thành suốt ba ngày trời. Sau trận chiến , thế lực Hoàng giáo coi như suy tàn, còn đủ sức gây sóng gió nữa.

Ngoài phố râm ran những lời truyền tai về sức mạnh vô song của nỏ Thần Cơ do Vũ Ninh Vương chế tạo, cho dù Tam hoàng t.ử dùng hỏa khí cũng chẳng nên trò trống gì, thậm chí còn chính vũ khí của phản thùng. Cơn sốt tin đồn khiến dân chúng hoang mang, sợ hãi, đến nỗi chẳng ai dám đụng đến cả pháo nổ những dịp lễ lộc.

Nhóm Tứ đại thế gia khi sự việc bại lộ, kẻ thì bỏ trốn biệt tích, thì lục tục lên kinh tạ tội, đương nhiên cũng kẻ nhút nhát chọn cách rùa rụt đầu. thì bọn chúng cũng trở thành những cái bóng mờ nhạt, chẳng đáng để bận tâm, chỉ chờ thời điểm thích hợp để quét sạch nốt mà thôi.

Trận chiến tại núi Kinh Dũng dẫu khốc liệt, nhưng đợt phong ba bão táp , triều đình Đại Thịnh coi như diệt trừ mối họa ngầm, trả sự bình yên cho chốn quan trường.

Không những thế, triều đình còn phục hồi danh dự cho Hạ Hầu Chỉ Lan, ban thưởng cho công lao nhẫn nhục chịu đựng, hỗ trợ triều đình, và cũng báo tin cho Phiêu Quy xem họ tính toán thế nào.

Mọi chuyện ngã ngũ, thế nhưng Ninh Vương nhất định chịu rời khỏi kinh thành, cứ ở vương phủ ở hoàng đô.

Sáng sớm nào cũng thức dậy rèn luyện kiếm pháp, dùng xong điểm tâm thì vùi đầu xử lý công văn. Đến chiều tà, rảnh rỗi dắt Thanh Cát và tiểu thế t.ử cung, bạn với hoàng thượng.

Kể từ ngày đó, tiểu thế t.ử trở nên bám dính Thanh Cát như hình với bóng, hễ ngoài dạo là nhất quyết đòi Thanh Cát nắm tay nó.

Nó réo gọi "mẫu phi" liên hồi, lúc thì dõng dạc, lúc thì lí nhí, khi thì ỏn ẻn, khi cố tình mếu máo gọi.

Thanh Cát thấy những trò của thằng bé thật ngộ nghĩnh, nhưng cũng lờ mờ đoán rằng trong lòng nó vẫn đang ôm một nỗi bất an nào đó.

Trong những lúc nguy cấp, thằng bé tỏ vô cùng dũng cảm. Vì , khi bão táp qua , nàng dốc hết tình thương để bù đắp, để che chở cho nó.

Nàng cùng nó lật từng trang sách, cùng nó tung tăng chơi bóng, dắt nó thi triển khinh công, bay lượn khắp vương phủ.

Ninh Vương sai dắt cả Tuyết Cầu tới. Thế là một lớn, một đứa trẻ con và một chú ch.ó nhỏ tíu tít nô đùa, vui vẻ quên cả trời đất.

Thanh Cát ước gì thể gom hết thảy những điều nhất đời đem tặng cho thằng bé, coi như là cách nàng chuộc những thiệt thòi mà nó chịu.

Tiểu thế t.ử cũng tò mò gặng hỏi về những chuyện xảy đêm đó, Ninh Vương bèn thủng thẳng kể .

Cái c.h.ế.t của Đàm Quý phi là do nuốt độc d.ư.ợ.c tự vẫn, nhưng rõ ràng là sự ngầm cho phép của hoàng thượng.

Khi Đàm Quý phi trút thở cuối cùng, hoàng thượng bề ngoài lạnh lùng, vô cảm bỗng nhiên bật nức nở, ôm chặt lấy Đàm Quý phi gào t.h.ả.m thiết, gọi tên bà là A Như.

Đàm Quý phi khi nhắm mắt xuôi tay một nữa nhắc đến dòng m.á.u hoàng gia của Thái tử, bà lóc, chỉ tay lên trời thề độc. Hoàng thượng còn mảy may nghi ngờ, hối hận tột cùng.

chuyện quá muộn màng.

Ninh Vương dĩ nhiên tiện toạc móng heo, chỉ kể một cách tế nhị, đó xoa đầu tiểu thế tử: "Hoàng tổ phụ của con cũng những nỗi khổ tâm khó . Hiện tại lớn tuổi, mang trọng bệnh, sức khỏe ngày một suy yếu, chúng dành nhiều thời gian hơn để phụng dưỡng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-146-bui-cat-lang-xuong.html.]

Tiểu thế t.ử ngoan ngoãn gật đầu: "Con hiểu ạ. Hoàng tổ phụ thương yêu con vô cùng, con chỉ cần ghi nhớ điều đó là đủ. Còn những chuyện khác... phận sự của con."

Nghe một đứa bé thốt những lời thấu đáo như , Ninh Vương và Thanh Cát khỏi thấy ấm lòng.

Cuộc đời , đôi khi cứ sống mơ hồ một chút . Thanh Cát hiểu rõ, tiếng t.h.ả.m thiết của hoàng thượng cái c.h.ế.t của Đàm Quý phi là tiếng xuất phát từ tận đáy lòng.

nếu Đàm Quý phi , nỗi vướng bận trong lòng ngài sẽ mãi là một vết sẹo khó phai.

Bản tính con , luôn dễ dàng buông bỏ lầm cho những khuất.

Bây giờ, Thanh Cát thường xuyên đưa tiểu thế t.ử cung bầu bạn với hoàng thượng. Trải qua cơn bạo bệnh, hoàng thượng tiều tụy trông thấy, mái tóc điểm bạc giấu giếm nổi.

Ngài yêu chiều tiểu thế tử, luôn dành cho thằng bé những ánh trìu mến nhất. Ngài mong ngóng thằng bé lớn khôn khỏe mạnh, thỉnh thoảng đưa tay vuốt ve mái tóc nó, khen ngợi nó là một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Đối với Thanh Cát, ngài luôn đưa yêu cầu, nào là quản lý Thừa Uẩn quá nghiêm khắc, nào là dành nhiều tình yêu thương cho Thừa Uẩn hơn nữa.

Thỉnh thoảng, Thanh Cát dẫn tiểu thế t.ử cùng ấn huyệt xoa bóp cho hoàng thượng, ngài tỏ vô cùng thích thú.

, tiểu thế t.ử còn đem chuyện "bay bay" khoe với hoàng thượng: "Cháu bay bay , hoàng tổ phụ nhé!"

Hoàng thượng bèn đáp: "Sao trẫm chứ?"

Tiểu thế t.ử bèn đòi Thanh Cát ôm bay lượn một vòng, đắc ý sang khoe mẽ với hoàng thượng.

Sắc mặt hoàng thượng lúc bấy giờ trông vẻ khó coi, ngài quả thực là bay bay thật, ngài thể để Thanh Cát - cô con dâu của - đưa bay bay giống như tiểu thế t.ử chứ.

Sau chuyện đó, ngài bèn lén lút dò hỏi thị vệ xem ai thể đưa ngài bay bay giống như Thanh Cát với tiểu thế t.ử . Đám thị vệ xong bèn tỏ vẻ lúng túng, ngượng ngùng.

Thấy , hoàng thượng đành ngậm ngùi từ bỏ ý định.

Về , mỗi tiểu thế t.ử nhắc đến chuyện bay bay, ánh mắt ngài phần khang khác.

Ngài gặng hỏi Thanh Cát đủ điều về những chuyện quá khứ, cặn kẽ từng li từng tí một.

Thanh Cát vốn dĩ khơi những chuyện xưa cũ, nhưng câu hỏi của hoàng thượng, nàng đành thành thật khai báo.

Nghe xong, hoàng thượng lắc đầu ngao ngán, nhíu mày : "Con bé , tính tình con bướng bỉnh đến , cứng đầu cứng cổ quá mức!"

Ngài lẩm bẩm: "Đã cứng đầu còn ngang bướng, thảo nào hai đứa mới để lỡ dở lâu đến thế!"

Thanh Cát đành cúi đầu nhận : "Vâng, đều do nhi thần cả."

hoàng thượng vẫn chịu buông tha, cằn nhằn mãi dứt: "Hai đứa tự khổ thì chớ, còn hại Thừa Uẩn ruột kề bên chăm sóc! Đứa cháu đáng thương của trẫm!"

Thanh Cát thừa hiểu, ngài hễ bắt trúng mạch chuyện là dứt, mãi thôi!

Nàng cảm thấy đau đầu, chỉ mong ngài đừng nữa, hoặc là bản phắt dậy bỏ cho khuất mắt!

đối phương là hoàng thượng, là bề , nàng chỉ còn cách ngậm bồ hòn ngọt.

Hoàng thượng lắc đầu thở dài: "Các ngươi đúng là... tạo nghiệp mà!"

Ngài cứ lải nhải hết câu đến câu khác, Thanh Cát chỉ còn lặng lẽ chịu đựng.

Đang lúc nhẫn nhịn, hoàng thượng bộ dạng vô cảm của nàng, đột nhiên hỏi: "Có con đang nghĩ trẫm quá lẩm cẩm, nhiều ?"

Thanh Cát: "...Dạ một chút ạ."

Hoàng thượng sững , cũng bật chua chát.

Ngài thở dài : "Trẫm già , sức khỏe , trong lòng trẫm hiểu rõ chuyện, e là chẳng còn sống bao lâu nữa. Bây giờ trẫm chỉ mong hai đứa hạnh phúc, bình yên, nếu thì trẫm thể nhắm mắt xuôi tay cho ?"

Nghe những lời , lồng n.g.ự.c Thanh Cát trào dâng một cảm giác chua xót âm ỉ.

Nàng cúi đầu im lặng một hồi lâu mới cất lời: "Phụ hoàng, điều gì dạy bảo, xin cứ thoải mái , thật nhi thần ."

Hoàng thượng: "Con dạo cũng khéo mồm khéo miệng quá nhỉ."

Thanh Cát khẽ mỉm : "Đó là lời đường mật, mà là những lời thật lòng từ tận đáy lòng nhi thần."

Sống mũi nàng cay cay, dường như bật , nhưng cảm thấy thế vẻ quá đà, nên nàng đành cố gắng kiềm chế .

nàng cố tình dùng một giọng điệu vui vẻ, nhẹ nhàng : "Phụ hoàng, đấy, từ nhỏ nhi thần sự dìu dắt của trưởng bối. Bây giờ duy nhất là ca ca cũng còn nữa, thế gian nhi thần chẳng còn ai là trưởng bối để nương tựa. Phụ hoàng vốn là bậc cửu ngũ chí tôn, cao cao tại thượng, nhưng bây giờ nhi thần diễm phúc dặn dò những lời . Nhi thần thực tâm coi nhi thần như con cháu trong nhà. Dù đôi lúc rườm rà, nhưng ngẫm , cảm giác cũng mới lạ và ấm áp vô cùng..."

Nàng rũ mắt xuống: "Phụ hoàng cứ thêm ạ."

Nghe những lời , hoàng thượng tắt hẳn nụ , đôi mắt già nua ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng ngập tràn sự yêu thương, từ bi. Ngài lặng lẽ nàng một lúc lâu.

Sau đó ngài mới : "Cửu Thiều là đứa con mà trẫm thương yêu nhất, trẫm luôn mong mỏi nó sẽ một cuộc sống viên mãn. Hoàng của con đối xử với nó cũng khá , chắc chắn sẽ hậu đãi nó, nên về công danh sự nghiệp của nó trong đời trẫm hề lo lắng. Chỉ là mấy năm nay nó tình cảm dằn vặt, gần như phát điên, nay hai đứa thể đoàn tụ."

Ngài khẽ thở dài: "Nói một cách công bằng, ban đầu trẫm tất nhiên thấy xuất của con , xứng đôi lứa với con trai trẫm. khi trải qua bao nhiêu chuyện, trẫm thấy hai đứa chính là mảnh ghép hảo của . Bây giờ trẫm chỉ mong hai đứa sống hạnh phúc bên , đừng gây thêm rắc rối nào nữa. Trẫm chỉ tiếc là già yếu, thể chăm lo cho nó đến cuối đời, điều đó khiến trẫm thật sự an tâm."

Thanh Cát: "Phụ hoàng, nhi thần hiểu rõ tâm ý của ."

Hoàng thượng: "Tính con quá bướng bỉnh, trẫm thể trách con , nhưng trẫm vẫn luôn mong con thể thấu hiểu cho Cửu Thiều nhiều hơn, mong hai đứa sẽ ngày càng gắn bó. Còn cả Thừa Uẩn của trẫm nữa..."

Thanh Cát càng càng thấy sống mũi cay xè, rơi nước mắt.

Hoàng thượng giơ tay lên, vỗ nhẹ vai nàng: "Trẫm sẽ tứ hôn cho hai đứa, để con gả cho Cửu Thiều với phận thật sự của ."

Thanh Cát: "Đa tạ phụ hoàng ân điển."

Hoàng thượng hỏi tiếp: "Còn về chuyện của nước Phiêu Quy, con ý định gì ?"

Thanh Cát thoáng chần chừ một chút đáp: "Đợi khi việc ở đây yên , nhi thần về Phiêu Quy một chuyến, với phận Thắng Đồ Vũ Hề để gặp Phiêu Quy vương. khi , nhi thần gây quá nhiều sự chú ý."

Hoàng thượng: "Nếu như , chờ khi Cửu Thiều mãn tang, hai đứa sẽ tổ chức hôn lễ, với phận Thanh đại nhân của con hiện tại."

Thanh Cát: "Vâng ạ."

Suốt thời gian nán hoàng đô, bao nhiêu sự kiện dồn dập diễn quanh nàng.

Đợt Vãn Chiếu lập công lớn, hoàng thượng ngợi khen hết lời. Nàng chính thức rời khỏi Thiên Ảnh Các, thăng chức lên Đội trưởng Thị vệ lục phẩm, trực tiếp túc trực bảo vệ chốn cung cấm. Chức vụ tuy chẳng to tát gì, nhưng ít cũng là bệ phóng vững chắc để nàng tạo dựng sự nghiệp, còn là cấm vệ quân tín của hoàng thượng nữa chứ.

Vạn Chung đương nhiên là cam tâm, cứ lẽo đẽo bám theo Vãn Chiếu, nhưng nàng chẳng đoái hoài gì đến việc nối tình xưa.

Hôm nọ, Vãn Chiếu tâm sự với Thanh Cát: "Cô xem, cả cuộc đời chỉ dám đ.á.n.h cược hai ván. Lần đầu là cùng cô, thứ hai cũng là cùng cô, ngẫm , cả hai đều thắng đậm."

Nghe , Thanh Cát bật : " , chúng chiến thắng."

Chiến thắng , con đường thăng quan tiến chức, vinh hoa phú quý đang rộng mở mắt.

Vãn Chiếu thở dài: "Nói cho cùng, cô chính là quý nhân phù trợ của !"

Hiện tại hoàng thượng tin tưởng Vãn Chiếu, thêm phận nữ nhi nên việc trực ban trong cung cũng tiện lợi hơn nhiều. Chắc chắn nàng sẽ trọng dụng, thể , nửa đời chẳng cần lo nghĩ gì nữa.

Thanh Cát nhớ đến Vạn Chung: "Ta thấy dạo tiều tụy lắm, cô thực sự định cho một cơ hội ?"

Vãn Chiếu nhẹ: "Tùy tâm trạng thôi, hôm nay buồn bực nên chẳng nghĩ tới, ngày nào đó vui vẻ lên suy nghĩ . Dù thì ngày tháng còn dài, vội vàng gì!"

Nghe những lời , Thanh Cát mỉm tán thành: "Như cũng ."

Chẳng là do tin đồn hoàng thượng sắp ban hôn, là vì tết Đoan Ngọ cận kề, mà bầu khí ảm đạm bao trùm bấy lâu nay dường như đang dần tan biến.

Đến ngày tết Đoan Ngọ, trong cung tổ chức yến tiệc linh đình. Đập mắt là vô những chiếc bình vàng khổng lồ xếp vòng quanh các cung điện, bên trong cắm đầy những khóm hoa rực rỡ sắc màu. Ngay cả cửa cũng treo những bức bình phong lộng lẫy, vẽ cảnh Thiên Sư và Tiên T.ử múa kiếm diệt ngũ độc.

Tại yến tiệc, mỗi đều ban một hộp gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, bọc lớp lụa đỏ. Bên trong là bức tượng Thiên Sư ngự hổ điêu khắc tinh xảo từ cây thông, điểm xuyết bằng những chiếc lá xương bồ ngũ sắc, vô cùng sặc sỡ và mang đậm khí lễ hội.

Thế là tâm trạng buồn bực bấy lâu dường như dần chữa lành, những trái tim ủ dột cũng bừng tỉnh giữa tiếng chiêng trống rộn rã, tưng bừng.

Buổi tối, vợ chồng Thái t.ử cùng gia đình ba của Ninh Vương và Thanh Cát giữ trong cung, dùng bữa tối cùng hoàng thượng.

Nhờ sự góp mặt của tiểu thế tử, với những câu ngô nghê, hồn nhiên, thỉnh thoảng khiến bật thích thú. Không khí bữa ăn trở nên ấm cúng, vui vẻ, cứ ngỡ như trở về những tháng ngày êm đềm .

Thái t.ử phi cũng trở nên hoạt ngôn hơn, nàng nắm tay Thanh Cát, tíu tít kể chuyện ngày xưa.

Thời gian gần đây Thái t.ử phi thường xuyên cung bầu bạn, nên giờ đây nàng và Thanh Cát trở nên thiết.

quả thật, đối với việc Thanh Cát chính là vị vương phi Ninh Vương năm xưa, nàng trải qua một thời gian lấn cấn mới thể dần chấp nhận sự thật .

Mọi cứ thế rôm rả trò chuyện, đùa vui vẻ. Đến khi yến tiệc tàn, gương mặt ai nấy đều nở nụ rạng rỡ, ngay cả hoàng thượng cũng vô cùng sảng khoái.

Hoàng thượng vốn định giữ tiểu thế t.ử cung, nhưng thằng bé phụng phịu ở, đỏ bừng cả mặt, ấp úng : "Ngày mai con cung thỉnh an hoàng tổ phụ nhé."

Thấy , hoàng thượng mắng yêu một câu, cũng chiều theo ý nó: "Mai nhớ sớm nhé."

Rời khỏi buổi tiệc gia đình, cả nhà ba cùng lên xe ngựa trở về. Bấy giờ trời nhá nhem tối, nhưng phố phường vẫn vô cùng náo nhiệt. Những ngôi nhà san sát , cờ xí rực rỡ sắc màu tung bay phấp phới, các gánh hàng rong san sát , đủ các loại mặt hàng từ trứng vịt muối cho đến quạt lụa thêu hoa.

Thanh Cát phóng tầm mắt ngoài cửa sổ, chợt nhớ năm nào, nàng và Ninh Vương cũng rời yến tiệc trong cung, về phủ giữa một đêm trăng rằm, cảnh tượng lúc dường như cũng sầm uất, nhộn nhịp hệt như bây giờ.

Đang mải mê suy nghĩ, Ninh Vương bỗng lên tiếng: "Nàng còn nhớ năm đó mua cho nàng bánh ngọt ở Quế Mỹ Lâu ?"

Thanh Cát bật : "Chàng vẫn còn nhớ cơ ?"

Ánh mắt Ninh Vương ánh lên vẻ dịu dàng: "Sao thể quên ."

Thanh Cát: "Những thứ khác thì chắc, nhưng nhớ mãi món bánh xốp mềm mịn, thơm ngon vô cùng."

Tiểu thế t.ử bên cạnh tò mò hỏi: "Bánh xốp gì cơ? Con cũng nếm thử!"

Ninh Vương bèn bảo phu xe dừng : "Vậy thì mua ăn thử xem ."

Thế là cả nhà cùng xuống xe, hòa dòng tấp nập phố như bao gia đình bình thường khác. Họ ghé Quế Mỹ Lâu mua bánh xốp, còn mua thêm bánh bông lan hạt dẻ và bánh nướng nhân hoa mẫu đơn vàng bạc, gói ghém cẩn thận trong lớp giấy bạc để nhâm nhi.

Gia đình ba tay trong tay, dạo thưởng thức những món bánh ngọt ngào, say sưa ngắm cảnh vật náo nhiệt xung quanh.

Trong lúc dạo bước, ánh mắt Thanh Cát và Ninh Vương tình cờ chạm .

Hai thoáng lặng im một giây, cùng nở nụ tủm tỉm.

Thực Thanh Cát hiểu rõ, từ vụ của Đàm Quý phi, Ninh Vương vẫn luôn giữ vẻ u sầu.

Chính bản nàng cũng vì chuyện của Hạ Hầu Chỉ Lan mà mang tâm trạng nặng trĩu.

Thế nhưng giờ đây, dường như chuyện dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

, , và những còn sống vẫn tiếp tục đón bình minh, ngắm hoàng hôn, từng ngày trôi qua, dòng chảy của thời gian cũng sẽ xoa dịu những nỗi đau trong quá khứ.

Lúc tiểu thế t.ử thu hút bởi một món đồ chơi nhỏ xinh bên lề đường, háo hức chạy xem.

Ninh Vương khẽ nắm lấy tay Thanh Cát, thì thầm tai nàng: "May mà nàng ở bên cạnh ."

Thanh Cát: "Dạ?"

Giọng của Ninh Vương trầm ấm, dịu dàng: "Chỉ cần nàng kề bên, việc đều trở nên tuyệt vời."

Thanh Cát mỉm nhẹ nhàng.

Ninh Vương: "Mấy ngày nay tâm trạng quả thực hơn nhiều."

Thanh Cát: “Ta thấy dạo vẻ bận rộn hơn nhỉ?"

Ninh Vương khẽ gật đầu: " ."

Sau đó, kể sơ qua vài nét chính. Nhờ những manh mối quý giá mà Hạ Hầu Chỉ Lan cung cấp, Tứ đại thế gia hiện tại rơi cảnh lụn bại, thoi thóp chờ c.h.ế.t. Ba gia tộc vội vàng khăn gói lên hoàng đô nhận tội, chỉ riêng nhà Hạ Hầu vẫn cứng đầu cứng cổ, giữ khư khư cái danh dự viển vông, quyết chịu cúi đầu.

Ninh Vương mỉm Thanh Cát: "Nàng đến phủ của Thần Hạ Hầu một chuyến ?"

Nghe , Thanh Cát chút bất ngờ.

Lần cuối cùng nàng đặt chân đến phủ Thần Hạ Hầu là khi nào nhỉ? Phải , là lúc nàng đóng giả Hạ Hầu Kiến Tuyết để gả .

Vật đổi dời, những ký ức ngày xưa dường như trở nên nhạt nhòa, mờ ảo.

Nàng trầm ngâm một lát đáp: "Muốn."

Ninh Vương: "Nếu , để cùng nàng."

Thanh Cát mỉm : "Được."

Ninh Vương nở nụ hiền hậu: " lúc , còn một ân oán cần giải quyết cho xong."

Khi thốt những lời đó, Thanh Cát tinh ý nhận một tia sắc lạnh thoáng qua trong đáy mắt .

Nàng thắc mắc: "Sao cơ?"

Ninh Vương: "Chuyện dính dáng gì đến nàng."

Thanh Cát với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, nhưng quyết định tọc mạch thêm.

Thực , nàng cũng mường tượng phần nào.

Chắc hẳn đang ám chỉ Diệp Mẫn.

 

Loading...