Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 149: Dòng họ Hạ Hầu 2
Cập nhật lúc: 2026-08-19 06:50:51
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thuở còn ấu thơ, Thanh Cát từng bao đêm vẽ viễn cảnh, tưởng tượng một ngày đối mặt với kẻ rắp tâm bán , nàng sẽ những gì.
Sau , khi sự thật phơi bày, nàng cũng từng băn khoăn, một mai mặt Hạ Hầu phu nhân, nàng nên buông lời gì đây.
Thế nhưng giờ phút , khi sóng gió cuộc đời lắng xuống, khi nàng thể điềm nhiên đối diện với thứ, nàng bỗng nhận , lòng trống rỗng, chẳng còn lời nào .
Người đàn bà mặt là ruột của nàng, song nàng buộc chấp nhận một sự thật phũ phàng: bà từng dành tình thương cho nàng, thậm chí còn căm ghét nàng mặt.
Giờ đây, nàng chỉ lẳng lặng bà , cõi lòng yên ả đến kỳ lạ, chẳng mảy may một gợn sóng.
Mọi chuyện ngã ngũ, nàng chỉ hỏi cho rõ ngọn ngành về những uẩn khúc liên quan đến cái c.h.ế.t của phụ năm xưa.
Hạ Hầu phu nhân trân trân Thanh Cát, đôi mắt ngấn lệ: "Ngươi... ngươi là Vũ Hề, đúng ?"
Thanh Cát rành rọt đáp: ", là Vũ Hề."
Lời dứt, thể Hạ Hầu phu nhân run lên bần bật, bà cố bấu víu tượng Phật mới vững.
Sau đó, bà lẩm bẩm: "Ngươi và A Tuyết giống như đúc, hai đứa giống đến thế... Thảo nào..."
Bà chợt chạnh lòng nhớ đến đứa con gái của , kẻ gia nhập Hoàng giáo, ôm hận với Hạ Hầu gia suốt mấy năm qua.
Giờ đây, bà đón nhận hung tin: con gái bà c.h.ế.t, bỏ mạng cùng với La ma ma.
Nghĩ đến cảnh ngộ bi thương , khuôn mặt Hạ Hầu phu nhân cắt còn một giọt máu. Bà mỉm đầy chua xót, : "Thực mấy năm nay, trong thâm tâm hiểu rõ chuyện, ngờ ngợ đoán . Lẽ đoán sớm hơn, đời chỉ một duy nhất giống A Tuyết đến , đó chính là Vũ Hề của ."
Thanh Cát chỉ lẳng lặng bà .
So với năm năm , bà tiều tụy nhiều, tựa như trái cây bước mùa đông, dẫu vẫn bám víu cành nhưng héo hon, quắt queo trông thấy.
Đôi mắt bà mờ đục, chẳng còn chút sinh khí nào.
Xem những năm qua, khi Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết kề bên, cuộc sống của bà chẳng mấy dễ dàng.
Lúc , Hạ Hầu phu nhân rơm rớm nước mắt Thanh Cát: "Mấy năm nay, thỉnh thoảng ngóng chút tin tức về con. Cứ nghĩ đến những cơ cực con chịu đựng, thao thức thâu đêm... Chỉ mong một ngày gặp con, hỏi con một vài điều... Con thể kể cho ?"
Bà nghẹn ngào, giọng khản đặc: "Nếu , c.h.ế.t cũng nhắm mắt nổi!"
Thanh Cát điềm nhiên đ.á.n.h giá con mắt.
Quãng đời ròng rã hai mươi năm cay đắng của nàng, phần lớn đều do đàn bà gây nên.
Hận ư? Dĩ nhiên là hận chứ.
khi nàng thể ở một vị thế siêu thoát, vượt lên khỏi sự đời mà thấu phụ nữ , nàng giữ một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
Nàng nhẹ giọng đáp: "Bà hỏi gì cứ hỏi ."
Hạ Hầu phu nhân rụt rè Thanh Cát: "Những năm qua... con sống thế nào? Sao con rơi tay Thiên Ảnh các? Và vì cớ gì con gả cho A Tuyết?"
Đôi mắt đỏ hoe, bà xót xa Thanh Cát: "Ta qua về những gì con trải qua... , dám tưởng tượng..."
Bà dám mường tượng , một đứa trẻ gầy gò ốm yếu năm nào nếm trải bao nhiêu đắng cay, chịu đựng bao tủi nhục để thể trưởng thành, vững vàng như ngày hôm nay!
Thanh Cát hạ mi mắt, giọng điệu vô cảm vang lên: "Năm đó, khi bán 'thịt ', khách đến mua, định bụng g.i.ế.c đem hầm. May phước khách đó nổi lòng từ bi, tay cứu đưa Thiên Ảnh các. Trải qua bao phen sống dở c.h.ế.t dở, cuối cùng cũng chen chân hàng ngũ ám vệ. Sau , lên đường đến Tùy Vân sơn tìm trưởng, nào ngờ chạm trán Mạc Kinh Hy. Ông ép gả cho Hạ Hầu nương tử. Ta đành tặc lưỡi nhận lời, còn chuyện đó thì bà cũng rõ cả đấy."
Khi nhắc những chuyện , giọng điệu của nàng bình thản đến mức một chút gợn sóng, cứ như đang kể về cuộc đời của một nào đó xa lạ.
Thế nhưng, vẻ mặt dửng dưng của nàng, Hạ Hầu phu nhân cảm thấy như d.a.o cứa tim. Nỗi đau đớn khiến mặt bà tái mét, gần như vững.
Nhớ chuyện xưa, giọng bà run rẩy: "Cái ngày A Tuyết về nhà đẻ, đến thăm tiểu thế tử. Lúc đó, A Tuyết cứ thấy sai sai, đó... là con ?"
Thanh Cát: " , đêm đó là ."
Hạ Hầu phu nhân khổ đầy cay đắng: "Ta ngày đêm thương nhớ con, c.ắ.n rứt khôn nguôi, nào rằng, từng chuyện với con, chúng từng mặt đối mặt. Giờ nghĩ , ngày hôm đó cái nha mà La ma ma mang , mượn cớ là con gái họ hàng quê lên, cũng chính là con..."
Họ từng chạm mặt như , nhưng nhận , để lướt qua !
Thanh Cát: "Những gì hỏi bà hỏi xong , giờ đến lượt . Có vài chuyện vẫn hiểu, hy vọng bà sẽ giải đáp thắc mắc cho ."
Hạ Hầu phu nhân: "Con cứ hỏi ."
Thanh Cát chằm chằm Hạ Hầu phu nhân, cuối cùng cũng cất lời: "Năm đó bà mang theo ba đứa con từ Tây Uyên lặn lội tới đây, bà trải qua muôn vàn gian khổ. Nếu bắt buộc một hy sinh, bà chọn , xem chừng cũng là điều dễ hiểu. vẫn , tại đó là ?"
Câu hỏi , Hạ Hầu Chỉ Lan từng trả lời nàng, nhưng nàng vẫn chính miệng bà .
Nàng dán mắt bà, gằn từng chữ: "Nói cho , tại là ?"
Ký ức ùa về khiến Hạ Hầu phu nhân đau khổ tột cùng, gần như gục ngã.
bà vẫn lẩm bẩm: "Ta với con, nhưng ... thật sự hết cách ... A Tuyết lúc đó còn quá nhỏ, còn Chỉ Lan, nó là cốt nhục duy nhất của cha con, là dòng dõi nối dõi tông đường của gia tộc Thắng Đồ. Nó là con trai, còn con là con gái, đành hy sinh con ruột của để bảo vệ đứa con trai duy nhất của cha con, là vì gia tộc Thắng Đồ, vì cha con!"
Nghe câu trả lời của Hạ Hầu phu nhân, Thanh Cát vẫn giữ sự bình thản.
Đó là một câu trả lời trong dự liệu, nàng chỉ chính miệng bà thừa nhận mà thôi.
Nàng nhạt: "Hạ Hầu phu nhân, năm xưa bà bỏ mặc , bảo vệ Hạ Hầu Chỉ Lan, bảo vệ cả Hạ Hầu Kiến Tuyết. Biết bao nhiêu tự hỏi tại , lẽ khi trong lòng vẫn còn len lỏi chút hy vọng mỏng manh. , khi bà lầm tưởng Hạ Hầu Kiến Tuyết mang thai, bà bức thư dặn dò đủ điều, chan chứa tình yêu thương của một . Trớ trêu , bức thư đó rơi tay , và , thậm chí chẳng buồn liếc mắt thêm một nào nữa."
Nếu như từng hy vọng, thì ngay tại khoảnh khắc , hy vọng vụt tắt thành tro bụi.
Nàng khinh bỉ.
Khinh bỉ những thứ mà Hạ Hầu Kiến Tuyết từng nhận .
Nàng mỉm bà : "Bà dành trọn tình thương cho con gái , còn ẩn trong bóng tối, nó xuất giá, gánh vác tai ương cho nó. Rồi nó đoạt mạng , để vướng bận tiền đồ của nó, thậm chí còn nhẫn tâm đầu độc cả cốt nhục của ..."
Nàng chứng kiến nỗi đau khổ giằng xé trong đôi mắt Hạ Hầu phu nhân, nhưng vẫn lạnh lùng tiếp lời: "Ta mang dòng m.á.u của Hạ Hầu Cẩn Mục, thể mang vinh hoa phú quý cho bà, thế nên bà vứt bỏ . Ta sinh nam nhi, thể mang cho bà danh tiếng liệt phụ hiền thê, thế nên đáng loại bỏ, đúng ?"
Hạ Hầu phu nhân ngất , thể thở nổi: "Ta, ..."
Thanh Cát xoáy sâu ánh Hạ Hầu phu nhân, đột ngột lên tiếng: "Ta còn , bà và Hạ Hầu Cẩn Mục thông đồng với từ khi nào? Liệu phụ chuyện ? Và phụ rốt cuộc thương như thế nào, ông c.h.ế.t ?"
Hạ Hầu phu nhân , chấn động.
Bà trố mắt Thanh Cát, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ hoảng loạn và mờ mịt.
Ánh mắt Thanh Cát sắc lẹm như dao, soi mói bà , bỏ sót bất kỳ biến chuyển cảm xúc nào trong đáy mắt bà : "Bà đang sợ hãi điều gì? Bà thông đồng với Hạ Hầu Cẩn Mục, Hạ Hầu Kiến Tuyết là con gái ruột của ông . Bà sợ hãi một ngày nào đó địa vị của sẽ sụp đổ, thế nên bà..."
Nàng gằn từng chữ: "Bà hạ độc phụ ."
Khuôn mặt Hạ Hầu phu nhân cắt còn giọt máu, bà run rẩy như cầy sấy: "Ta, ..."
Thanh Cát dồn ép: "Lẽ nào ? Bà tay sát hại chính phu quân của ?"
Từng lời dồn ép của Thanh Cát như những nhát búa giáng xuống, Hạ Hầu phu nhân cuống cuồng lắc đầu, giọng run rẩy: "Không, ... Ta cố ý hạ độc ông . Lúc đó ông thương, tìm La ma ma lấy thuốc, nhưng bà ở đó. Ta bèn lấy loại t.h.u.ố.c của bà đem cho vương thượng dùng, cứ ngỡ đó chỉ là kim sang d.ư.ợ.c thông thường... Ta thật sự ..."
Câu chuyện Thanh Cát đương nhiên từng qua, và nàng cũng tin là sự thật.
nàng vẫn buông tha: "Vậy đó thì ? Phụ vương trúng độc, còn bà? Bà gì? La ma ma lừa gạt bà, bà sợ tội nên bỏ trốn là lẽ đương nhiên. nếu bà thực sự lừa, tại bà kinh hoàng đến mức vội vã đưa hai bọn chúng rời ? Rốt cuộc bà sợ hãi điều gì?"
Cơ thể Hạ Hầu phu nhân ngừng run rẩy, bà lảng tránh ánh mắt sắc lẹm của Thanh Cát: "Ta..."
Thanh Cát tiến lên một bước, ghim chặt ánh bà , đanh thép chất vấn: "Cho dù phụ vương còn nữa, cũng tin kẻ nào dám dễ dàng ức h.i.ế.p quả phụ của ông ."
Dù vẫn còn lập miếu thờ cho ông cơ mà.
Ngay cả khi kẻ nào đó nhân cơ hội xưng vương, cũng sẽ vì lấy lòng thiên hạ mà phụng dưỡng quả phụ của Thắng Đồ Nhã Hồi một cách chu đáo!
Cho nên, việc La ma ma bỏ trốn thì nàng thể hiểu , nhưng một vị vương hậu cuống cuồng tháo chạy!
Bà đối với phu quân của chẳng chút c.ắ.n rứt lương tâm lưu luyến nào, ngay khi ông nhắm mắt xuôi tay, bà lập tức cao chạy xa bay!
Thậm chí còn nhẫn tâm bỏ rơi cả con ruột trong hoàng cung.
Chính La ma ma là đưa nàng rời .
Hạ Hầu phu nhân ý định mang nàng cùng! Đó cũng là lý do tại bà bán nàng một cách dứt khoát, chút đắn đo thương tiếc!
Dưới những lời chất vấn dồn dập của Thanh Cát, tinh thần Hạ Hầu phu nhân hoảng loạn, gần như sụp đổ.
Bà đau đớn ôm mặt, giọng khàn đặc: "Chuyện thể trách ! Kể từ khi gả cho cha con, ông quanh năm suốt tháng chinh chiến sa trường, thời gian vợ chồng sum vầy thì ít mà xa cách thì nhiều. Chẳng chịu đựng cảnh chăn đơn gối chiếc trong chốn thâm cung ? Hơn nữa, ông còn một vị tiên hậu, ai ai cũng ca tụng bà là một bậc hiền hậu, còn thì coi là cái thá gì! Con nghĩ cuộc sống của sung sướng lắm ?"
Bà gào thét đến lạc cả giọng: "Ít nhất Cẩn Mục đối xử với , quan tâm chăm sóc ! Ông luôn dành những điều nhất cho !"
Thanh Cát nhếch môi lạnh lùng: "Bà sinh , tàn nhẫn bán . Giữa hai chúng , nợ bà, bà cũng chẳng nợ , từ nay coi như ân đoạn nghĩa tuyệt! Thế nhưng, mang danh là Vương phi của Phiêu Quy, bà chà đạp lên lòng chung thủy với phu quân, lén lút thông đồng với Hạ Hầu Cẩn Mục, để m.a.n.g t.h.a.i đứa con hoang. Sau đó, bà nhẫn tâm vứt bỏ tộc nhân, lưng với Phiêu Quy. Bà thừa A đang nắm giữ bí kíp luyện bạc mà tiên hậu của phụ vương đ.á.n.h đổi bằng cả m.á.u và nước mắt mới , bà cũng rõ thế gia Hạ Hầu luôn khao khát chiếm đoạt con đường sinh lợi . Vậy mà bà vẫn ép A phục vụ cho Hạ Hầu gia, đổi lấy cho bà cuộc sống nhung lụa, vinh hoa phú quý!"
Giọng của nàng sắc nhọn như dao, đ.â.m thẳng tim đen của bà : "Bà luôn rắp tâm lợi dụng A , dùng như một món hàng để đổi lấy vị trí của bà trong trái tim Hạ Hầu Cẩn Mục!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-149-dong-ho-ha-hau-2.html.]
Từng câu từng chữ dội xuống khiến khuôn mặt Hạ Hầu phu nhân trắng bệch, trong đáy mắt bà thậm chí còn ánh lên một nỗi sợ hãi tột độ.
Bà rụt rè, dè dặt Thanh Cát: "Con, con, con gì..."
Nét mặt Thanh Cát vẫn giữ vẻ tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng: "Hôm nay, sẽ lấy mạng bà, nhưng cũng sẽ chìa tay cứu bà. Bà là dâu trưởng của thế gia Hạ Hầu, thì hãy tự gánh vác trách nhiệm của một dâu trưởng thế gia Hạ Hầu ."
Nghe những lời , Hạ Hầu phu nhân như mất hồn, bàn tay đang bám chặt bức tượng Phật buông lỏng lúc nào . Bà c.h.ế.t trân ở đó một hồi lâu, tinh thần hoảng loạn tột độ.
Bà rên rỉ trong tuyệt vọng: "Ý con là..."
Lần , bà hết đường trốn chạy.
Lúc bấy giờ, đội quân Vũ Ninh thiết lập chốt chặn ở khắp nơi. Dưới sự chỉ huy của vị khâm sai do triều đình phái đến, cùng với các quan viên và binh lính thuộc hạ, việc kiểm kê, niêm phong bộ tài sản của Hạ Hầu gia đang tiến hành một cách gắt gao. Bọn nha , gia đinh của Hạ Hầu gia, kẻ sợ hãi phủ phục sát đất, nhưng cũng một vài tên thị vệ, gia nô, một vị công t.ử nào đó ở các phòng vẫn còn ngoan cố, cố ý phản kháng, lập tức trói chặt và canh giữ nghiêm ngặt.
Riêng những nhân vật chủ chốt của thế gia Hạ Hầu, bộ đều áp giải với loại gông cùm hạng nặng. Đặc biệt là gông của Hạ Hầu Cẩn Mục, nặng đến một trăm sáu mươi cân, đúc bằng tinh thiết. Một khi đeo chiếc gông , bình thường cất bước cũng vô vàn khó khăn.
Dù Hạ Hầu Cẩn Mục chút võ nghệ phòng , nhưng lúc cũng chỉ thể với một tư thế vô cùng chật vật và đau đớn. Phong thái nho nhã, oai phong lẫm liệt của vị Đại nhà Hạ Hầu ngày nào giờ tan thành mây khói.
Hắn thể tìm đến cái c.h.ế.t để giải thoát, bắt buộc chịu sự áp giải chặng đường dài trở về kinh thành, đối mặt với sự phán xét trực tiếp của thiên tử, trở thành một tấm gương răn đe để triều đình răn đe kẻ khác.
Hắn nhục nhã quỳ một chân đất, dồn hết sức lực để ngẩng đầu lên, thật lâu mới khó nhọc lên tiếng: "Không ngờ Thắng Đồ Nhã Hồi một đứa con gái như ..."
Con gái của Thắng Đồ Nhã Hồi cầm thanh đao, xông thẳng nội viện của thế gia Hạ Hầu, chà đạp lên vinh quang huy hoàng của gia tộc .
Hắn nở một nụ thê lương: "Quả báo, đây chính là quả báo... Cơ nghiệp hàng trăm năm của gia tộc Hạ Hầu sụp đổ chỉ trong một sớm một chiều!"
Thanh Cát lạnh lùng đáp trả: "Dọc đường chúng đến đây, thiên hạ đồn đại ầm ĩ, là những chuyện khuất tất bẩn thỉu của nhà Hạ Hầu các . Nào là Thần phủ Hạ Hầu chứa chấp kẻ bất lương, gia phong suy đồi, tội ác tày trời. Ngươi xem, kẻ nào ban phát cho các ngươi cái tiếng ?"
Nghe xong những lời , Hạ Hầu Cẩn Mục như sét đ.á.n.h ngang tai, sững .
Tiếp đó, một nỗi đau vô bờ bến dâng lên như sóng triều, gần như nhấn chìm .
Hắn ôm ngực, siết chặt lấy chiếc gông cùm lạnh ngắt trong vô vọng.
Đứa con gái của , A Tuyết, ngày đó từ chối thừa nhận nó. Chẳng thể ngờ nó lén lút gia nhập Hoàng giáo, từ đó gieo rắc tai họa khắp vùng Cám Lương, tung những lời đồn đại mê hoặc lòng , khiến danh tiếng của thế gia Hạ Hầu trở nên tồi tệ, trở thành trò trong mắt thiên hạ!
Thanh Cát thong thả bước tới mặt , xổm xuống.
Nàng dán mắt vẻ mặt thống khổ của , giọng điệu bình thản nhưng đầy uy lực: "Vị Hạ Hầu công t.ử hào hoa phong nhã năm xưa, tại đột nhiên nổi hứng ngao du khắp các nước Tây Uyên, tại giữa mùa đông khắc nghiệt tàn bạo, cứ nấn ná ở Phiêu Quy mãi chịu rời ?"
Nghe đến đây, cơ thể Hạ Hầu Cẩn Mục cứng đờ.
Thanh Cát dùng mũi đao kề sát yết hầu Hạ Hầu Cẩn Mục: "Ngày đó cố ý kết giao với phụ , phụ coi ngươi là tri kỷ, đối đãi với ngươi như ruột thịt, tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Thế nhưng ngươi cả gan dan díu với vương hậu của ông , những chuyện đồi bại luân thường đạo lý."
Hạ Hầu Cẩn Mục từ từ ngước mắt lên, men theo lưỡi đao mỏng manh sắc lạnh đang kề sát cổ , bắt gặp đôi mắt lạnh lùng, vô cảm của nàng.
Hắn thừa hiểu, con gái mặt tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tha cho .
Ánh mắt Thanh Cát xoáy sâu đôi mắt , nàng cất giọng thì thầm: "Ngươi quyến rũ bà , vốn dĩ chẳng vì mê mẩn nhan sắc gì, mà mục đích thực sự là vì cuốn sách "Bồ Bản Lục Dị" , ."
lúc đó, đám ám vệ áp giải vài nữ quyến của gia tộc Hạ Hầu từ bên trong nhà , trong đó cả Hạ Hầu phu nhân.
Nghe thấy những lời , Hạ Hầu phu nhân khựng , nín thở, chằm chằm Hạ Hầu Cẩn Mục.
Lúc , Hạ Hầu Cẩn Mục đắng chát lên tiếng: "Khi đó cũng dồn chân tường, thế gia Hạ Hầu ngày càng lụi bại, khó bề trụ vững. Với tư cách là trưởng nam của thế gia Hạ Hầu, bắt buộc tìm một lối thoát."
Thanh Cát hạ ánh mắt, thẳng Hạ Hầu Cẩn Mục: "Cho nên ngươi dùng nhan sắc của một đàn ông để quyến rũ bà ?"
Hạ Hầu Cẩn Mục bật gượng gạo tự giễu: "Ta cứ đinh ninh bà chính là vị vương hậu Phiêu Quy nắm giữ phương pháp luyện bạc thần kỳ , ai dè chỉ là một vị kế hậu, chẳng gì cả! Ta..."
Hắn hít một thật sâu, khó nhọc ngửa mặt lên trời: "Chuyện ngay từ đầu là một sai lầm c.h.ế.t !"
Thanh Cát tiếp tục truy vấn: "Thế nhưng bà mang đến cho ngươi Hạ Hầu Chỉ Lan, điều đó chẳng cũng mang lợi ích cho ngươi ?"
Gương mặt Hạ Hầu Cẩn Mục rũ rượi, thều thào: " ... Những năm qua, cũng sống chật vật vô cùng. Để cuốn "Bồ Bản Lục Dị", c.ắ.n răng gánh chịu tiếng nhơ là kẻ cưỡng đoạt vợ ! Ta c.ắ.n răng chịu đựng ngần năm trời!"
Lời dứt, một tiếng thét chói tai đầy bi thương vang lên từ phía .
Tiếng thét chất chứa sự tuyệt vọng, đau đớn và cả nỗi uất ức khôn cùng.
Bà lảo đảo lao tới, định lao cấu xé Hạ Hầu Cẩn Mục. với chiếc gông cùm chuyên dụng của triều đình, bà thể dễ dàng chạm . Hành động vùng vẫy của bà chỉ khiến Hạ Hầu Cẩn Mục thêm phần đau đớn vì sức nặng của chiếc gông, khuôn mặt co rúm , gần như thở nổi.
Hạ Hầu phu nhân đau xót đến tột cùng: "Hóa từ đến nay ông luôn lừa gạt , ông là vì cuốn sách đó, ông vì cuốn sách đó mới với ! Ông đang lừa !"
Hạ Hầu Cẩn Mục khó nhọc mặt : "Mọi việc đến nước , bà còn gì nữa!"
Hạ Hầu phu nhân như mất trí, điên cuồng giằng xé Hạ Hầu Cẩn Mục: "Chỉ Lan còn, A Tuyết cũng , còn gì cõi đời nữa, cuộc đời còn hy vọng gì nữa !"
Bà nắm chặt lấy áo Hạ Hầu Cẩn Mục, lóc t.h.ả.m thiết, giọng lạc vì đau đớn.
Thanh Cát lặng lẽ quan sát cảnh tượng mắt, một hồi trầm tư, nàng dứt khoát rời .
Ngờ khi , nàng bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Ninh vương, đang ở một nơi xa, khẽ mỉm nàng.
Thanh Cát tiến gần.
Ninh vương sánh bước cùng nàng đến một nơi yên tĩnh, lúc mới lên tiếng hỏi: "Nàng định xử trí thế nào?"
Thanh Cát dõng dạc đáp: "Cứ chiếu theo luật pháp của triều đình mà , và bọn họ bất cứ mối quan hệ cá nhân nào cả."
Ninh vương gật đầu: "Được."
Hắn nắm lấy tay nàng, thong thả dạo bước ngoài. Đang , bỗng nở một nụ đầy âu yếm: "Vừa nãy bọn họ tiến hành kiểm kê kho tàng của nhà Hạ Hầu, phát hiện kha khá món đồ quý giá, chúng cùng ngắm thử nhé?"
Thanh Cát mỉm đồng ý: "Được."
Thế gia Hạ Hầu chính thức sụp đổ, khâm sai đại thần do triều đình phái đến tiến hành tịch thu tài sản của nhà Hạ Hầu. Vô vàn trân bảo quý hiếm cùng lượng lớn tiền tài thu giữ, góp phần nhỏ phong phú thêm quốc khố. Ngoài , giấy tờ nhà đất và các khế ước khác cũng niêm phong, cất giữ cẩn thận.
Mọi việc liên quan đến quá trình tịch thu tài sản đều do khâm sai đại thần chịu trách nhiệm giải quyết. Ninh vương chỉ dạo quanh một vòng, chọn vài món đồ ưng ý phái đưa về Vũ Ninh, đó dẫn Thanh Cát ngoài dạo chơi cho khuây khỏa.
Cảnh sắc ở Cám Lương vốn dĩ hữu tình, phong tục tập quán cũng nhiều điểm khác biệt so với những nơi khác. Lần tới đây, tâm trí còn vướng bận bao nhiêu chuyện, chẳng tâm trạng nào mà ngắm nghía. Nay việc êm xuôi, Ninh vương nhân cơ hội đưa Thanh Cát dạo chơi khắp nơi.
Trên con đường quan đạo tấp nập qua , ánh ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ cả một vùng trời, những đám mây trôi bồng bềnh tạo nên những hình thù tuyệt .
Ninh vương cầm chặt dây cương, tươi : "Ta vẫn còn nhớ như in cái ngày chúng cùng rời khỏi hoàng cung, nàng từng hỏi một câu... về cái gọi là gông cùm luân thường đạo lý."
Thanh Cát gật đầu: " , lúc đó trả lời rằng, nếu những quy chuẩn luân thường đạo lý trở thành sợi dây xích trói buộc con , sẽ bao giờ để giam cầm bởi những lề thói trần tục, càng để bó buộc bởi những thứ lễ nghi rườm rà. Chàng sẽ dứt khoát phá bỏ chúng."
Ninh vương ôm nàng lòng, khẽ mỉm : "Ta còn kể cho nàng câu chuyện về vị thần Na Tra hàng ma phục yêu, vị thần cả ba đạo Phật, Đạo, Nho cùng tôn thờ."
Thanh Cát tiếp lời: "Vâng, 'Róc xương trả cha, lóc thịt trả , ân đoạn nghĩa tuyệt, từ nay còn dính dáng'."
Ninh vương dõi mắt theo những cánh chim bay lượn phương xa, trong lòng dâng trào một niềm xót xa vô hạn.
Đã bao đêm, trằn trọc suy tư, hiểu vì nàng bất ngờ hỏi những câu hỏi .
Và , tìm câu trả lời.
Khi thấu hiểu chuyện, cõi lòng chỉ còn sự đau xót tột cùng.
Hắn cứ lặng lẽ rong ruổi lưng ngựa, một đoạn khá xa, ngay khi Thanh Cát nghĩ rằng câu chuyện khép , thì đột ngột lên tiếng.
Giọng của chất chứa một sự dịu dàng khác lạ: "Trên đường đến Cám Lương, từng mường tượng hàng loạt cách nàng xử lý việc , và bất kể nàng chọn cách nào, đều thấy tuyệt."
Thanh Cát hiểu ý . Với tư cách là một chồng, sẽ luôn ủng hộ nàng, luôn tin rằng quyết định của nàng là đúng đắn.
Nàng mỉm , về phía : "Ta chỉ hành động theo những gì trái tim mách bảo thôi. Đối với bà , chẳng cảm nhận chút tình mẫu t.ử nào, nhưng cũng còn ôm hận thù, thế nên cứ để mặc bà ."
Nàng ngả đầu tựa vai : "Về câu chuyện Na Tra năm xưa... Ta nhận rằng, cái gông cùm luân thường đạo lý thực chất là do chính chúng tự đeo lòng . Chỉ cần chúng buông bỏ nó, chiếc gông cùm tự khắc sẽ tan biến."
Ninh vương bèn ngạc nhiên, bật rạng rỡ: "Thật tuyệt, giờ đây nàng thấu hiểu chút Phật lý đấy."
Thanh Cát cũng bật theo.
Nàng tựa cằm vai , mỉm rạng rỡ, cảm nhận rõ rệt niềm hạnh phúc ngập tràn trong phút giây .
Mọi muộn phiền của quá khứ giờ đây lùi xa, nàng thể thả lỏng , dựa vòng tay ấm áp của mà chẳng còn bất kỳ sự e dè nào.
Khi nàng khẽ đưa những ngón tay đón lấy làn gió mát lành, nàng bỗng sực nhớ : "Chàng bao nhiêu tuổi cơ?"
Hắn hai mươi tám tuổi, nhưng nàng cứ cảm thấy điều gì đó hợp lý.
Ninh vương nhíu mày ngơ ngác: "Hả?"
Thanh Cát liếc đầy vẻ nghi ngờ: "Lúc nãy bảo hai mươi tám tuổi?"
Cái tuổi tính ? Không lẽ cố ý khai gian tuổi ?