Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 150: Đại Hôn

Cập nhật lúc: 2026-08-19 12:14:21
Lượt xem: 402

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Vương nghẹn lời, thế mà nàng cũng phát hiện .

Hắn thu nụ , hắng giọng một cái: "Tuổi thật của là..."

Thanh Cát nhướng mày: "Hửm? Là bao nhiêu?"

Ninh Vương: "Chín năm , tròn hai mươi."

Thanh Cát: "..."

Nàng nghiêng đầu , bật : "Vậy là còn một năm nữa mới đến tuổi tam thập nhi lập."

Ninh Vương phản đối: "Không tính thế!"

Thanh Cát: "Thế thì hai mươi năm mới bốn tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ vắt mũi sạch, tránh xa !"

Ninh Vương vang sảng khoái: "Thanh Cát bé bỏng, ăn kẹo ?"

Thanh Cát bèn giơ chân đá : "Đừng đùa, cẩn thận đá xuống ngựa đấy!"

Ninh Vương ôm chầm lấy nàng: "Đừng nghịch, cẩn thận ngã bây giờ."

Hai đùa một lúc, khi nhắc chuyện tuổi tác, Ninh Vương bỗng trở nên nghiêm túc: "Ta thấy nàng thể tính là hai mươi tư tuổi, và cũng hai mươi chín tuổi."

Nghe , Thanh Cát ngay sắp sửa bày trò lý luận cùn nào đó, bèn thong thả hỏi: "Vậy tính đây?"

Ninh Vương: "Hai xa cách mất mấy năm, thời gian đó coi như là lãng phí tuổi xuân, tính ? Mỗi trừ năm tuổi, nàng mười chín, hai mươi tư, cứ quyết định ."

Thanh Cát: "Cho hỏi điện hạ Vũ Ninh Vương, đang dùng lịch gì ?"

Ninh Vương: "Dĩ nhiên là lịch Cửu Thiều !"

Thanh Cát ngớ một lúc, bật nắc nẻ, đẩy : "Chàng tránh xa chút , lỡ dở thì mang tiếng lây sang mất!"

Ninh Vương ôm chặt lấy nàng bằng cả hai tay: "Đừng hòng, đằng nào nàng cũng là vương phi của , nếu điên thì nàng cũng đành vương phi của một kẻ điên thôi!"

Thanh Cát bĩu môi khinh bỉ.

Ninh Vương tâm trạng đang cực kỳ vui vẻ: "Nếu chúng tổ chức hôn lễ, nàng thế nào?"

Thật Thanh Cát cũng nhiều dự định: "Thế nào cũng , tùy ."

Ninh Vương: "Không , nàng chủ kiến riêng chứ."

Thanh Cát suy nghĩ một lúc: “Ta thực sự ý tưởng gì đặc biệt."

Ninh Vương bèn thả hồn tưởng tượng: "Thực từng nghĩ đến việc đón dâu từ nước Phiêu Quy, nhưng đường xá xa xôi quá, là nàng xuất giá từ Thiên Ảnh Các nhé."

Thanh Cát: "Thế thì quá khoa trương ."

Lúc hai đang cưỡi ngựa, thong dong tiến về phía . Ninh Vương : "Ta cho cả thiên hạ , Vũ Ninh Vương sẽ cưới chính ám vệ của , để xem đời kẻ nào dám hé răng dị nghị!"

Thanh Cát mỉm : "Được thôi."

Ninh Vương cúi xuống, hôn nhẹ lên mang tai nàng.

Thanh Cát cảm nhận cằm đàn ông chút lởm chởm, dường như hai ngày nay cạo râu cẩn thận. Cảm giác nham nháp sượt qua tai khiến nàng tê tê, nhưng ngoài cảm giác , dường như còn len lỏi một thứ xúc cảm kỳ lạ khác.

Nàng cố giấu sự bối rối, mím môi, giả vờ nghiêm trang về phía xa.

Trong thở đan xen, Ninh Vương thì thầm sát tai Thanh Cát, giọng trầm thấp: "Đột nhiên thấy ."

Thanh Cát giả vờ ngơ ngác: "Muốn gì cơ?"

Ninh Vương thẳng vấn đề, giọng thì thầm: "Muốn nàng."

Thanh Cát c.ắ.n môi: "Đừng càn!"

Ninh Vương gợi ý: "Hay là chúng thử ở đây ?"

Thanh Cát đỏ mặt: "Không đời nào!"

Ninh Vương ghé sát mặt tai nàng: " thực sự , ôm nàng lòng ngay lúc ."

Giọng trầm ấm, cuốn hút, tựa như thứ rượu ngon ủ lâu năm.

Tiếp đó, nàng cảm nhận những ngón tay ấm áp, khô ráp của Ninh Vương đang mơn trớn quanh eo .

Hắn chỉ tay về phía : "Chỗ vẻ đấy..."

Thanh Cát , nương theo hướng tay sang.

Đó là một trạm dịch bỏ hoang từ lâu, giờ chỉ còn vài mảng tường đổ nát và những căn nhà hoang tàn.

Thanh Cát im lặng.

Ninh Vương lập tức ghì cương, điều khiển ngựa hướng về phía trạm dịch hoang. Vừa tới nơi, bế bổng nàng lên phi xuống ngựa.

Bước bên trong, họ nhận nơi cũng đến nỗi quá bẩn thỉu, chỉ mọc đầy cỏ dại um tùm.

Ninh Vương bế Thanh Cát đến bên khung cửa sổ ọp ẹp, bảo nàng tựa tay lên đó.

Thanh Cát ngoài, bầu trời cao vợi thi thoảng điểm xuyết vài gợn mây trắng xốp.

Mặt nàng nóng ran, ngại ngùng chống chế bằng giọng điệu cứng rắn: "Giữa ban ngày ban mặt..."

Ninh Vương: "Chỗ ai, sẽ từ phía , nàng thể ngắm mây trời, phóng tầm mắt xa, chẳng tuyệt ?"

Thanh Cát bặm môi đáp, thực tình nàng cũng thấy ý tưởng tồi.

Thế là nàng tựa hai tay lên khung cửa.

Nàng cảm nhận Ninh Vương từ tốn vén vạt áo dài của lên, tháo dải thắt lưng , lớp vải mềm mại rủ xuống che phủ đôi đầu gối của nàng.

Dù trời đang nắng , Thanh Cát vẫn thấy sống lưng ớn lạnh. cơn ớn lạnh nhanh chóng xua tan bởi sự ấm nóng hừng hực ập đến.

Tấm lưng vạm vỡ, săn chắc của đàn ông áp sát nàng, dường như ôm trọn lấy nàng. Bàn tay đang bám chặt khung cửa sổ của nàng cũng tay phủ lên, ghì chặt xuống.

Lúc , nàng chẳng thể nhúc nhích dù chỉ là một chút, giam lỏng từ phía một cách hảo, còn kẽ hở nào. Nàng đành ngửa mặt lên bầu trời xa xăm.

Bất thình lình, đàn ông bắt đầu hành động.

Ngay khoảnh khắc chuyển động, nàng đẩy mạnh về phía , cả cơ thể ép sát khung cửa sổ, một tiếng rên khẽ bất giác bật khỏi đôi môi nàng.

Nàng đang c.ắ.n chặt môi vì ngượng ngùng thì đàn ông phía thì thầm tai: "Nàng xem, xa tít mù tắp, chẳng bóng dáng ai . Nếu đến, chúng cũng sẽ thấy tiếng động. Nàng rên rỉ thì cứ thoải mái ."

Thanh Cát chợt thấy những lời cũng lý...

Tuy nhiên, việc tiến hành lúc vẻ khó khăn cho Ninh Vương. Vì sự chênh lệch chiều cao, khuỵu gối xuống một chút, tư thế phần gượng gạo để chiều theo chiều cao của nàng.

Thanh Cát dần thả lỏng cơ thể, còn gồng kìm nén nữa.

Ninh Vương cảm nhận sự thoải mái của nàng, động tác của càng trở nên mạnh mẽ, dứt khoát hơn. Bởi vì quá đỗi đê mê, một tay ấn chặt lên mu bàn tay Thanh Cát, tay còn tì chặt lên bờ vai nàng.

Quá sức chịu đựng, Thanh Cát vùng vẫy thoát , nhưng phía là khung cửa sổ vững chãi, phía là những nhịp điệu dồn dập ngừng nghỉ. Nàng rơi thế kẹt, còn đường lui, đành cam chịu những đợt sóng tình cuộn trào mãnh liệt.

Ngay lúc đó, Ninh Vương khàn giọng cất tiếng: "Nàng nhích cao lên một chút ."

Giọng trầm thấp, hòa lẫn tiếng gió rít, khiến não bộ đang bà mẫm của nàng chật vật mới hiểu ý đồ.

Sau đó, nàng như hành động theo bản năng, nương theo lực đẩy mạnh mẽ của mà rướn lên đôi chút.

Đương nhiên, nàng hề nhận thức hành động của lúc chẳng khác nào đang chủ động nghênh đón.

Đối với Ninh Vương, độ cao quả là hảo, giúp tung sức dễ dàng hơn.

Hắn từ tốn nhưng đầy mãnh liệt tiến rút , cảm giác đê mê, ướt át lan tỏa khắp cơ thể.

Trong cơn mưa mồ hôi đầm đìa, Thanh Cát bấu chặt lấy khung cửa sổ, gục đầu xuống đó, mắt ngước bầu trời bao la. Nàng ngắm những đám mây trôi lững lờ, bầy chim sải cánh bay lượn, và những ngọn gió lướt qua bãi cỏ hoang vu tít tắp.

Mọi thứ hiện lên đẽ đến tột cùng.

Còn ngay phía lưng nàng, vị chủ nhân uy quyền ngày nào giờ đang vén cao vạt áo lụa là, sang trọng. Cả hai thể dính chặt , ngừng hòa quyện nhịp điệu cuồng nhiệt, say đắm.

Một cơn sóng tình mãnh liệt ập đến, tưởng chừng như nhấn chìm nàng trong biển khoái cảm.

Nàng kìm tiếng thì thầm yếu ớt: "Chàng... nhẹ nhàng một chút."

Trong giọng của nàng dường như còn lẫn chút nghẹn ngào, nức nở.

Ninh Vương xót xa vòng tay ôm lấy cổ nàng, đặt một nụ hôn nồng cháy lên đôi môi nàng, khàn giọng hỏi: "Đau lắm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-150-dai-hon.html.]

Thanh Cát khẽ lắc đầu trong vô thức, hẳn là đau đớn. Tấm lưng nàng tựa sát vòm n.g.ự.c vạm vỡ của , vòm n.g.ự.c mang đến một sức mạnh vô song, từng nhịp từng nhịp va đập nàng, khiến cả cơ thể nàng cũng rung lên theo.

Nàng bất lực ngửa mặt lên bầu trời, bầu trời như đang xoay chuyển, những đám mây cũng đang vần vũ. Còn nàng, hòa dòng chảy mãnh liệt , tưởng chừng như đang vút bay lên tận chín tầng mây.

Đối với Thanh Cát, đây quả là một thời gian điên rồ ngập tràn hạnh phúc. Hai rong ruổi khắp nơi, chẳng cần đích đến, cũng chẳng màng thời gian, cứ thế đắm chìm trong sự kề cận của đối phương, tận hưởng những khoái cảm thuần túy nhất.

Khi màn đêm buông xuống, họ cũng chẳng buồn tìm quán trọ, cứ thế dựng lều cắm trại ngay giữa chốn hoang vu. Thanh Cát cuộn trong vòng tay Ninh Vương, hít hà hương tre thanh khiết, tận hưởng ấm vững chãi từ . Nàng ngắm những vì lấp lánh bầu trời đêm, lắng tiếng côn trùng rả rích, thớ cơ cơ thể đều thả lỏng . Nàng cảm thấy lo toan, muộn phiền của quá khứ dường như nhạt phai, những cuộc sinh ly t.ử biệt, những nỗi đau thương chất chứa đều còn ý nghĩa. Nàng rũ bỏ gánh nặng, tâm hồn nhẹ bẫng tựa áng mây trôi, tựa chiếc lá bay, thỏa sức tận hưởng niềm vui thuần khiết nhất.

Tuy nhiên, cuộc hành trình nào cũng đến hồi kết, cuối cùng họ cũng trở kinh đô.

 

Thời gian gần đây, sức khỏe của hoàng thượng ngày càng suy yếu, đôi lúc còn lú lẫn, sinh ảo giác và thường xuyên hồi tưởng về chuyện xưa. Vì thế, còn màng đến việc triều chính, giao phó phần lớn công việc cho Thái tử, đồng thời rục rịch chuẩn cho việc thoái vị năm , nhường ngôi cho Thái tử.

Có lẽ vì sắp trút bỏ gánh nặng đế vương, hoàng thượng bớt phần nào vẻ uy nghiêm thường thấy, đó là sự hiền từ, nhân hậu hơn. Người đặc biệt cưng chiều tiểu thế tử, kéo theo đó là sự sủng ái dành cho Thanh Cát, thường xuyên gọi nàng cung để bầu bạn, tâm sự.

Thanh Cát nhận hoàng thượng ngày càng thích nhiều, lẽ đây là căn bệnh chung của già chăng? Một chuyện thể kể kể nhiều , thường xuyên nhắc những kỷ niệm thuở ấu thơ của Ninh Vương, xuýt xoa tiểu thế t.ử bây giờ giống hệt cha nó ngày nhỏ.

Thanh Cát thích những câu chuyện , qua lời kể của hoàng thượng, nàng dường như thể mường tượng hình ảnh Ninh Vương lúc còn bé. Trong thâm tâm, nàng cũng dần coi hoàng thượng như một bề đáng kính trong gia đình.

Lúc đang là mùa thu, tiết trời se lạnh. Trong ngự uyển, tiểu thế t.ử đang tung tăng chơi xích đu, đùa giỡn với chú ch.ó Tuyết Cầu. Thanh Cát cạnh vị hoàng đế già nua, chăm chú lắng ngài kể chuyện ngày xửa ngày xưa.

Hoàng thượng từng là một trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, từng chinh chiến khắp chín châu, cũng từng đắm chìm trong quyền lực và sắc d.ụ.c lối thoát. Nay ngài già, trong một buổi chiều thu se lạnh, ngắm đứa cháu nhỏ vô tư nô đùa, bên cạnh là cô con dâu lắng , thấu hiểu, hề tỏ khúm núm sợ sệt, ngài cảm thấy cuộc sống hiện tại cũng thật bình yên và thanh thản.

Hoàng thượng nôn nóng tự tay chủ trì hôn lễ cho Ninh Vương và Thanh Cát. Theo ý ngài, hôn lễ nhất định tổ chức thật hoành tráng, linh đình, việc chuẩn giao phó cho Hoàng hậu và Thái t.ử phi đảm nhận.

Trong ký ức của Thanh Cát, Hoàng hậu luôn mang một vẻ điềm đạm, ganh đua, dường như duyên với Phật pháp. Lần Đàm Quý phi đột ngột qua đời, Hoàng hậu cũng tỏ hả hê, ngược còn ân cần túc trực bên hoàng thượng, chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ cho ngài.

Về phần Thái t.ử phi, lúc mới gặp Thanh Cát, nàng dĩ nhiên chút bối rối, ngập ngừng, nhưng khi tâm trạng bình trở , nàng cũng khỏi bùi ngùi xúc động. Nắm lấy tay Thanh Cát, nàng mỉm : "Ngày luôn coi như tỷ trong nhà, mong hai tỷ thể chia sẻ những tâm sự thầm kín. Nào ngờ mang trong lòng nhiều uẩn khúc đến thế."

Thanh Cát: "Là của , tâm sự với hoàng tẩu, giấu giếm hoàng tẩu bấy lâu nay."

Thái t.ử phi tỏ vô cùng xót xa: "Ta thể trách , chỉ là cảm thấy đau lòng khi gánh vác quá nhiều tâm sự mà chẳng hề , chỉ than vãn về những rắc rối của bản , thật sự nỡ chút nào."

Thanh Cát mỉm đáp: "Chuyện cũ qua cả , thực giờ cũng còn bận tâm đến những điều đó nữa."

Thái t.ử phi cũng hiền hòa: "Ta thấy Cửu Thiều dạo cũng khác xưa nhiều lắm. Đệ còn vẻ u sầu, tàn tạ như mấy năm , mà vẻ giống với thời gian đầu mới thành hơn, nhưng mang thêm nét ôn hòa, ấm áp. Chứ như , cứ xù lông nhím lên, bình thường chẳng ai dám gần bắt chuyện với ."

Thanh Cát: "Mấy năm nay quả thực đổi nhiều."

Thái t.ử phi dịu dàng: "Tất cả là nhờ uốn nắn đấy. Đệ chịu đựng bao nhiêu dày vò, giờ đây cuối cùng cũng đến ngày hái quả ngọt. Hai tổ chức hôn lễ, chắc chắn cho thật linh đình, rình rang. Ta sẽ chuẩn cho bộ trang sức lộng lẫy nhất, may cho bộ áo cưới lộng lẫy nhất."

Đối với Thái t.ử phi, dù xét phương diện công vụ tình cảm cá nhân, nàng đều thực tâm mong kết với Thanh Cát và dốc lòng lo liệu chu cho hôn lễ . Chưa bàn đến tình nghĩa tỷ thiết thuở , chỉ cục diện hiện tại cũng đủ thấy rõ tầm quan trọng của việc .

Thái t.ử nay ngấp nghé tứ tuần, nhưng vẫn mụn con nào nối dõi, hy vọng về đường con cái dường như dập tắt. May mắn , tiểu thế t.ử của phủ Vũ Ninh Vương thông minh lanh lợi, khả năng gánh vác đại cục. Thái độ của hoàng thượng cũng quá rõ ràng, ngài ưng ý tiểu thế tử. Thế nên, trong thâm tâm nàng, nếu phu quân lên ngôi cửu ngũ, tiểu thế t.ử ắt hẳn sẽ là chọn kế vị. Nàng cũng thấu hiểu phần nào tính cách của Ninh Vương và Thanh Cát, rõ họ là những kẻ mang dã tâm tham vọng quyền lực, điều đối với nàng mà quả là một điều may mắn tột bậc.

Chính vì , nàng càng thêm tận tâm tận lực trong việc tổ chức hôn lễ cho Ninh Vương và Thanh Cát, thể là dốc hết tâm sức, quyết tâm cho thật hảo, chu đáo.

Vào những ngày chớm đông năm , Ninh Vương và Thanh Cát đang tất bật chuẩn cho hôn lễ linh đình tại hoàng đô. Quy mô của buổi lễ hoành tráng đến mức chỉ chịu nhún nhường đôi chút hôn lễ của Thái t.ử mà thôi.

Chỉ vài ngày khi ngày trọng đại diễn , Ô Đề công chúa của nước Phiêu Quy đặt chân đến hoàng đô. Trong suốt hơn một năm ròng rã sứ giả tại Phiêu Quy, Thanh Cát in dấu chân khắp các bộ lạc ở vùng Tây Uyên. Nàng mệt mỏi giảng giải về lợi ích của giao thương, hướng dẫn họ cách thức giao dịch với Đại Thịnh, đồng thời tuyển chọn những thanh niên ưu tú đến Đại Thịnh để tu nghiệp. Đối với những bộ lạc hẻo lánh, cô lập với thế giới bên ngoài, hành động của nàng chẳng khác nào một ánh sáng chói lọi, soi đường dẫn lối cho họ bước khỏi bóng tối.

Vài năm trôi qua, con đường giao thương từ Đại Thịnh xuyên qua Tây Uyên, nối liền với Phiêu Quy và các quốc gia lân bang ở phương Tây thông suốt. Các bộ lạc dọc theo tuyến đường đều hưởng lợi nhỏ. Hơn nữa, nhờ sự liên minh bền chặt giữa Đại Thịnh, Phiêu Quy và các bộ lạc, những cuộc xung đột triền miên ở Tây Uyên dần lắng xuống. Cuộc sống của dân trở nên ấm no, định hơn , họ thể mua nồi niêu xoong chảo và muối ăn.

Giờ đây, mỗi khi nhắc đến nữ sứ giả Thanh Cát - phụ nữ từng hối hả lướt qua bộ lạc của họ, ai nấy đều tỏ lòng kính trọng và ơn sâu sắc. Những lời ca ngợi, cảm tạ cứ thế truyền miệng từ sang khác. Qua những thương nhân ngược xuôi con đường tơ lụa, họ tin vị Thanh nương t.ử ngày nào nay trở thành vương phi của Vũ Ninh Vương nước Đại Thịnh. Tin tức khiến vô cùng phấn khởi, ai nấy đều mong ngóng nàng sẽ ngày trở thăm Tây Uyên.

Bức thư tay của hoàng đế Đại Thịnh và Vũ Ninh Vương chuyển đến tận tay Phiêu Quy Vương. Khi tin Thanh Cát chính là Thắng Đồ Vũ Hề, ngài vô cùng bàng hoàng, xen lẫn xúc động tột độ, lập tức phái Ô Đề công chúa lên đường.

Đi cùng Ô Đề công chúa còn đoàn của Diêu lão gia tử. Bọn họ mang theo năm chiếc xe ngựa chất đầy ắp sính lễ mà Phiêu Quy Vương chuẩn riêng cho Thanh Cát.

Ngay khi đến hoàng đô, Ô Đề công chúa diện kiến hoàng thượng và Thái tử, đồng thời dâng lên bản danh sách sính lễ. Bản danh sách dài dằng dặc, ghi rõ những món đồ quý giá như váy áo lụa thêu hình chim trĩ đính ngọc trai, tượng chim cẩm kê tạc từ ngọc bích ngũ sắc tinh xảo. Bên cạnh đó còn d.ư.ợ.c liệu quý hiếm như xạ hương, mỡ gấu, nhung hươu, sừng tê giác, xương hổ, cùng với các loại đá quý, chu sa, vân mẫu, hùng hoàng, thủy ngân... Tất cả chất đầy năm chiếc xe ngựa lớn, thể hiện sự trân trọng và tình cảm sâu sắc của Phiêu Quy vương dành cho vị vương phi tương lai.

Diêu lão gia t.ử cạnh Ô Đề công chúa, cung kính thưa: "Phiêu Quy chúng thần tận vùng ven cực Tây của Tây Uyên, vốn là một tiểu quốc xa xôi hẻo lánh, trải qua bao năm dài chìm trong khói lửa chiến tranh, đương nhiên sự sung túc thể sánh bì với quý quốc. Nào ngờ, tin Thanh đại nhân của Thiên Ảnh Các chính là Vũ Hề công chúa thất lạc bao năm của Phiêu Quy chúng thần, nay tin công chúa sắp sửa nên duyên cầm sắt cùng điện hạ Vũ Ninh Vương, chúng thần dù gấp rút cũng cố gom góp chút ít sính lễ, quản ngại đường xá xa xôi vạn dặm lặn lội tới đây, may mắn cũng kịp góp mặt ngày đại hỉ của công chúa, dâng lên chút lễ mọn , coi như là tấm lòng thành chúng thần dành cho Vũ Hề công chúa."

Hoàng thượng , trong lòng khỏi dấy lên nỗi bùi ngùi xúc động.

Thực , sính lễ Phiêu Quy mang tới tuy nhiều nhặn, nhưng so với sính lễ dành cho công chúa hoàng gia Đại Thịnh thì cũng chỉ là hạng tàng tàng. Thế nhưng, của ít lòng nhiều, vả họ chuẩn một cách vô cùng gấp rút trong thời gian ngắn ngủi.

Chính vì , hoàng thượng ngoài việc cảm động, đương nhiên lệnh thu nhận bộ, còn gặng hỏi han về tình hình Phiêu Quy, đó ban thưởng hậu hĩnh cho Ô Đề công chúa và Diêu lão gia tử, dặn dò họ tiên hãy gặp Thanh Cát để đoàn tụ, đó sẽ cùng tham gia lễ đại hôn.

Ô Đề công chúa nhanh diện kiến Thanh Cát, gặp mặt, khóe mắt nàng hoe đỏ: "Tại cô cô cứ giấu giếm chúng cháu mãi thế? Cháu từng đưa cô cô tham quan các cung điện của Phiêu Quy, khi cô cô thấy bức chân dung của Nhã Hồi Vương, cô cô cảm thấy thế nào, mà cô cô chẳng hề hé răng với cháu nửa lời!"

Thanh Cát: "Lúc đó trong lòng mang nặng trăm mối tơ vò, thực sự mở lời với như thế nào."

Nước mắt Ô Đề công chúa chợt trào : "Gia tộc Thắng Đồ chúng trải qua bao phen chìm nổi, gia đạo sa sút, phụ vương bao năm nay vẫn luôn đau đáu tìm kiếm Vũ Hề công chúa, lẽ nào cô cô còn điều gì e dè ?"

Thanh Cát khẽ thở dài, bước tới ôm chầm lấy Ô Đề công chúa: "Những chuyện đó đều là quá khứ, hiện tại thứ như thế chẳng ."

Ô Đề công chúa tựa đầu vai Thanh Cát, nức nở: "Diêu lão gia t.ử kể hết cho cháu . Thật bí quyết khai thác quặng bạc đó là do chính tay cô cô trao cho ông . Giờ ngẫm , cháu đến Đại Thịnh đàm phán với Ninh Vương, cô cô cũng âm thầm giang tay giúp đỡ, thế mà cô cô cứ giữ kín như bưng! Rõ ràng cô cô vì chúng cháu mà hy sinh nhiều đến , cớ chịu !"

Những chuyện cũ qua, Thanh Cát chẳng giải thích dài dòng, nàng chỉ mỉm nhẹ nhàng: "Bây giờ cũng muộn màng gì, ?"

Ô Đề công chúa vẫn thút thít ngừng: "Phụ vương căn dặn, nhất định đưa cô cô trở về, đón cô cô về! Phải cho tất cả đều rằng, Vũ Hề công chúa vẫn còn sống!"

Thanh Cát cũng thấy sống mũi cay cay: "Được , sẽ trở về. Sắp tới đường chẳng sẽ tổ chức hội nghị liên minh Tây Uyên , đến lúc đó sẽ dùng phận Thắng Đồ Vũ Hề để tham dự."

Nàng mím môi , thêm: "Khi Ninh Vương cũng sẽ cùng, tin rằng liên minh Tây Uyên , Phiêu Quy chúng nhất định sẽ tổ chức thành công rực rỡ."

Ô Đề công chúa đương nhiên thấu hiểu, nếu Ninh Vương và Ninh Vương phi cùng góp mặt trong hội nghị liên minh Tây Uyên, còn xuất hiện với tư cách là công chúa Phiêu Quy, thì điều đó mang ý nghĩa to lớn đến nhường nào đối với Phiêu Quy.

Có thể khẳng định chắc nịch rằng, trong hội nghị liên minh Tây Uyên , Phiêu Quy nắm chắc phần thắng trong tay.

Nghĩ đến đây, cái miệng nhỏ của Ô Đề công chúa mếu máo, bắt đầu rơi lệ.

Thanh Cát mỉm , nắm lấy tay nàng, cất giọng dịu dàng: "Ngày , vì chuyện giao thương mà cháu và Ninh Vương điện hạ đấu trí đấu dũng bao phen. Giờ đây, ngài trở thành cô trượng của cháu, là trưởng bối, cháu coi như cơ hội đòi món nợ ngày xưa đấy."

Ô Đề công chúa nhớ chuyện cũ, c.ắ.n chặt môi, vẻ mặt đầy cam chịu: "Tự dưng ngài trở thành cô trượng của cháu..."

Trưởng bối cơ đấy...

Thanh Cát tươi: " ."

Tuy nhiên, nhắc đến chuyện , Ô Đề công chúa tỏ băn khoăn: "Dạo cháu cũng phong thanh ít nhiều, đây ngài bắt nạt cô cô ?"

Thanh Cát: "Cũng hẳn là ."

Ô Đề công chúa: "Cháu đồn rằng, ngài ..."

Ai ngờ nàng còn kịp dứt câu, từ bên ngoài bước , ai khác chính là Ninh Vương.

Ô Đề công chúa sững sờ.

Ninh Vương khẽ nhướng mày, ánh mắt hờ hững lướt qua Ô Đề công chúa: "Công chúa điện hạ, hai đang bàn tán chuyện gì thế?"

Ô Đề công chúa: "..."

Quả nhiên, nên khác lưng!

Nàng lắp bắp, lúng túng đáp: "Cũng... cũng chẳng chuyện gì to tát, chỉ là nghĩ đến việc Thanh Cát nương t.ử hóa là Vũ Hề công chúa... Chuyện , chẳng lừa gạt cháu , cháu lừa một vố đau điếng..."

Ninh Vương thấy bèn : "Lừa thì lừa thôi, cháu là phận con cháu, lừa một vố thì ."

Ô Đề công chúa: "..."

Vị cô trượng tương lai vẫn khó ưa như ngày nào!

Thấy tình cảnh vẻ căng thẳng, Thanh Cát bên cạnh vội nhắc nhở: "Ô Đề, cháu nên gọi ngài là gì nào?"

Ô Đề công chúa suy nghĩ một lát, miễn cưỡng gọi: "Cô trượng ạ."

Nghe thấy tiếng gọi đó, Ninh Vương sang Thanh Cát với nụ đầy ẩn ý. Thanh Cát cũng đáp: "Người cất công gọi một tiếng cô trượng , định chuẩn quà mắt ?"

Ô Đề công chúa ngạc nhiên: "Quà mắt ư?"

Có cả quà mắt nữa cơ ??

Ninh Vương nhoẻn miệng : "Cháu gọi một tiếng cô trượng, trưởng bối, thể thất lễ ."

Nói xong, hất cằm hiệu, lập tức một tên lính hầu bưng lên một chiếc khay. Nàng tò mò mở xem, đập mắt là một chiếc mũ miện bằng vàng chạm trổ tinh xảo, đính đầy ngọc ngà châu báu, trang trí thêm bằng ngà voi và đồi mồi. Món đồ toát lên vẻ lộng lẫy, kiêu sa, khiến xem khỏi lóa mắt.

Ô Đề công chúa há hốc mồm kinh ngạc.

Ninh Vương lên tiếng: "Đây là món quà mắt dành tặng cháu, cháu hãy nhận lấy ."

Quả nhiên là quà thật! Lại còn là một món quà cực kỳ tinh xảo và đắt tiền!

Ô Đề công chúa như mở cờ trong bụng, mừng rỡ thốt lên: "Cô trượng! Cô trượng đúng là cô trượng nhất trần đời!"

Biết thế lúc nãy gọi thêm mấy tiếng nữa !

Thậm chí nàng còn táo tợn nghĩ, giá như hồi đàm phán hiệp ước liên minh cũng gọi ngài là cô trượng, khi chuyện thương lượng chẳng khó khăn đến thế.

Loading...