Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 151: Trở về Phiêu Quy

Cập nhật lúc: 2026-08-19 12:58:12
Lượt xem: 281

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với đại hôn , kẻ vui sướng đến độ rảo bước quên ăn, bỏ bữa quên ngủ chẳng Thanh Cát, cũng chẳng Ninh Vương, mà chính là tiểu Thế tử.

Đứa trẻ vui vẻ như chú bướm, ngày ngày tung tăng dạo bước khắp chốn.

Chốc lát thấy nó lon ton chạy tìm Hoàng bá mẫu, rối rít dò hỏi xem đại hôn cần sắm sửa những chi. Lát thấy nó hí hửng chạy đến bên Tuyết Cầu, ôm chầm lấy cổ linh thú mà khoe khoang: "Phụ vương và mẫu phi sắp thành đấy! Thế phụ mẫu của mi ? Phụ mẫu mi ?"

vân vê đôi tai to sụ của Tuyết Cầu, tò mò hỏi: "Thành á, mi hiểu thành nghĩa là gì chăng?"

Tuyết Cầu giương đôi mắt tròn xoe ngây ngốc nó, dáng vẻ ngơ ngác tựa hồ chẳng hiểu mô tê gì.

Tiểu Thế t.ử bèn dáng khoan dung, cặn kẽ giảng giải: “Là kết tóc phu thê đó!"

Tuyết Cầu vẫn giữ nguyên vẻ ngơ ngác như cũ.

Tiểu Thế t.ử vỗ nhè nhẹ lên đầu nó, trách yêu: “Mi ngốc nghếch thật đấy, thế mà cũng chẳng thông suốt!"

Thế nhưng, đương lúc vui vẻ, trong lòng nó bỗng chốc nảy sinh một nỗi băn khoăn to đùng. Nó lật đật chạy níu vạt áo Hoàng tổ phụ, ngước khuôn mặt non nớt lên thắc mắc: “Hoàng tổ phụ ơi, phụ vương cùng mẫu phi sắp sửa cử hành đại hôn , còn con thì ạ?"

Lời con trẻ khiến Hoàng thượng nhất thời ngớ , bật đáp: “Phụ mẫu con thành thì vẫn là phụ mẫu con, còn con đương nhiên vẫn là con của họ ."

Tiểu Thế t.ử vội vàng xua tay, lắc đầu quầy quậy: “Ý con là lúc phụ mẫu cử hành nghi điển, con sẽ ở phương vị nào cơ ạ? Theo lễ giáo, tân nương kiệu hoa, tân lang cưỡi ngựa rước dâu, tiếp đó phu thê sẽ bái lạy thiên địa. Lúc bái thiên địa còn kính lạy các bậc trưởng bối, nhưng mà con thì , con việc gì đây?"

Hoàng thượng bấy giờ mới vỡ lẽ.

Một đôi uyên ương kết tóc se tơ, đứa cháu ngoan ngoãn của ngài chính là cốt nhục ruột rà của tân lang tân nương, lẽ nào mối duyên m.á.u mủ gắn bó nhường chỉ thể khoanh tay ? Ngài thầm nghĩ, tuyệt đối thể để bảo bối của chịu thiệt thòi.

Ngài đưa tay vuốt râu, điềm đạm cất lời: “Theo lẽ thường tình, khi một đôi nam nữ bái đường thành , họ vốn con. Vậy lúc phụ mẫu con cử hành hôn lễ, con nên ở phương vị nào nhỉ... Hoàng tổ phụ nhất thời cũng tìm lời giải thích cặn kẽ. Bằng , chúng nên triệu tập quần thần Thái Thường tự đến đây để phân định cho tường tận."

Tiểu Thế t.ử dõng dạc đồng thanh: “Tuân chỉ ạ!"

Hoàng thượng lập tức hạ lệnh triệu kiến bá quan Thái Thường tự, đem vướng mắc hóc búa dò xét.

Quần thần xong cũng ngớ , đưa mắt đầy lúng túng. Mãi một lúc , Thiếu khanh Thái Thường tự mới dè dặt bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, khi một đôi tân lang tân nương thành , ngoài các bậc trưởng bối như cữu cữu, cô mẫu, di mẫu, di phụ, thì còn sự hiện diện của các bằng hữu tỷ trong tộc. Căn cứ phận tôn quý của Tiểu Thế tử, vi thần trộm nghĩ, ngài nên áp dụng nghi thức tương đương với các vị tỷ ."

Tiểu Thế t.ử xong liền sa sầm nét mặt, đôi má phúng phính phụng phịu oán trách: “Hóa bổn Thế t.ử cũng chỉ xếp ngang hàng với những tỷ bình phàm thôi ..."

Âm cuối kéo dài thườn thượt, xót xa như chứa chất muôn vàn tủi hờn.

Hoàng thượng thế bèn liếc mắt lườm Thiếu khanh Thái Thường tự một cái sắc lẹm, uy nghiêm hạ lệnh: “Các khanh mau chóng suy tính một phương án vẹn ! Hôn lễ của sinh phụ mẫu là sự kiện trọng đại ngàn năm một, Thế t.ử điện hạ phận tôn quý, cớ thể xếp ngang hàng với những tỷ tầm thường?"

Quần thần Thái Thường tự nhất thời câm như hến, chẳng thưa bẩm cho lẽ.

Thực tình thì ai nấy đều thấu hiểu ngọn ngành. Dạo gần đây, vạn sự triều chính đa phần đều do Thái t.ử điện hạ cáng đáng, Hoàng thượng hiếm khi nhúng tay can dự. Thay đó, ngài lui về vui thú điền viên, ẵm bồng tôn tử, an hưởng tuổi già. Chuyện âu cũng là lẽ thường tình, bậc vương giả đến độ tuổi xế bóng ai mà chẳng mong mỏi cảnh con đàn cháu đống quây quần.

ngặt nỗi, ngài khăng khăng ép buộc bọn họ nghĩ một nghi điển độc tôn dành riêng cho hài t.ử trong chính hôn lễ của phụ mẫu nó. Quả thực là đ.á.n.h đố quá đáng.

Sau một hồi nghị luận sôi nổi, cuối cùng họ cũng tra một phong tục truyền thống. Thuở nam nữ kết tóc se duyên, hỉ nương chủ trì buổi lễ thường dùng khay vàng đĩa ngọc đựng đầy kim ngân lượng cùng bách quả rắc lên giường tân hôn, gọi là nghi thức "Tát trướng", nhằm cầu mong bình an cát tường. Tiểu Thế t.ử phận tôn quý, là cốt nhục tình thâm của tân lang tân nương, giao phó trọng trách Tát trướng cho ngài quả là danh chính ngôn thuận nhất.

Nghe xong lời tấu bẩm, Hoàng thượng vội hướng ánh mắt đầy mong chờ về phía Tiểu Thế tử: “Thừa Uẩn, con thấy ý thế nào?"

Tiểu Thế t.ử nghiêng đầu, chiều đăm chiêu suy nghĩ.

Đám quan viên mặt tại điện đều hồi hộp thót tim, nín thở ngóng chờ. Thầm cầu xin vị tiểu tổ tông nương tay, xin chớ bày vẽ thêm chuyện gì nữa!

Chờ một lúc, Tiểu Thế t.ử mới thủng thẳng lên tiếng: “Thôi , cứ quyết định thế !"

Thế nhưng, dẫu miệng thì đồng thuận, khi thành nghi thức Tát trướng xong xuôi, thằng bé dứt khoát ườn giường tân hôn, nằng nặc đòi mẫu phi ôm nó ngủ, thẳng thừng đuổi cổ phụ vương ngoài!

Ngày đại hỉ cuối cùng cũng đến.

Thanh Cát khoác lên bộ phượng quan hà bí rực rỡ lóa mắt, kiệu hoa rước thẳng từ biệt viện ngoại ô tiến phủ Ninh Vương. Đích Hoàng thượng ngự giá chủ hôn cho đôi uyên ương thi hành nghi thức bái đường.

Quả thực, quy mô của hôn lễ vô cùng hoành tráng lệ, nếu xét về độ long trọng thì chỉ xếp đại hôn của Thái t.ử điện hạ cách đây hai mươi năm mà thôi.

Đương khoảnh khắc cùng Ninh Vương giao bái phu thê, Thanh Cát bất chợt miên man hồi tưởng dĩ vãng, nhớ thuở nàng từng dùng phận Hạ Hầu Kiến Tuyết để bái đường cùng . Lúc , nàng ôm ấp mưu đồ toan tính riêng, còn thì mang tâm thế dửng dưng qua loa cho lệ, thành thử hôn lễ cũng diễn vô cùng đại khái. Giờ đây, trải qua bao phen vật đổi dời, họ rốt cuộc cũng một đại hôn trọn vẹn, chân tâm thực ý cho riêng .

Xuyên qua lớp khăn hỉ đỏ thắm mỏng manh, Thanh Cát lờ mờ nhận ánh mắt Ninh Vương đang khóa chặt lấy dung nhan . Hắn cũng đang đăm đắm ngắm nàng.

Hẳn là cũng đang chìm trong hồi ức về những chuyện qua.

Chặng đường gian truân đến ngày hôm nay quả thực chút dễ dàng. Giờ phút , sự chứng giám của bá quan văn võ, ân trạch tác hợp của bậc Cửu ngũ chí tôn, họ cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận thuộc về , kết tóc trọn đời.

Kết thúc nghi điển bái đường, Thanh Cát dìu hỉ phòng. Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, nàng cảm thấy điều gì đó sai sai.

Tiểu Thế t.ử hớn hở nhảy cẫng từ giường nệm uyên ương xuống, toe toét khoe khoang: “Mẫu phi, con rắc hoa lên giường tân hôn cho mẫu phi xong đấy!"

Ban đầu Thanh Cát thoáng giật sửng sốt khi thấy con , nhưng cũng kìm mà bật vui vẻ.

Đối với nàng và Ninh Vương, động phòng hoa chúc thực chất vốn chẳng còn là chuyện gì mới mẻ xa lạ. Thế nhưng sự hiện diện đáng yêu của Tiểu Thế t.ử khiến trái tim nàng cảm thấy ngập tràn ấm áp và hoan hỉ.

Nàng âu yếm mỉm hỏi: “Cớ đảm nhận việc Tát trướng là con thế ?"

Tiểu Thế t.ử bèn hào hứng thuật ngọn nguồn câu chuyện. Thanh Cát xong nực bất đắc dĩ, thầm nghĩ Hoàng thượng quả thực quá đỗi chiều chuộng, buông túng cho đứa tôn t.ử nhỏ tuổi !

ván đóng thuyền, sự đều an bài thỏa nên cũng chẳng gì đáng bận tâm. Nàng bèn vòng tay ôm gọn Tiểu Thế t.ử lòng, hai mẫu t.ử tíu tít hàn huyên tâm sự.

Đương lúc chuyện vãn rôm rả, Tiểu Thế t.ử bỗng tò mò thắc mắc: “Mẫu phi ơi, gả cho phụ vương , định sinh thêm con nữa ạ?"

Thanh Cát dịu dàng đáp lời: “Tạm thời mẫu phi vẫn bận tâm đến chuyện đó."

Thực , trải qua một thời gian tĩnh dưỡng tẩm bổ, Thái y từng bắt mạch chẩn đoán rắng nàng vẫn khả năng thụ thai. Dẫu , trong thâm tâm nàng quả thực ý định khai hoa nở nhụy thêm nữa.

Ai ngờ, Tiểu Thế t.ử xong tỏ ỉu xìu: “Không sinh ạ..."

Thanh Cát bèn hỏi : “Thế Thừa Uẩn tâm tư gì chăng?"

Tiểu Thế t.ử ấp a ấp úng: “Con... con..."

Thanh Cát khẽ cổ vũ: “Hửm?"

Tiểu Thế t.ử gãi đầu gãi tai, lúng túng giãi bày: “Con thiết nghĩ, nếu phụ vương và mẫu phi sinh hạ thêm cho con một tiểu tiểu , thì con sẽ bầu bạn chơi đùa."

Bầu bạn chơi đùa?

Thanh Cát khẽ nhướng mi.

Tiểu Thế t.ử tật giật , vội vã đính chính: “Thì... thì chỉ là chơi đùa cùng thôi ạ... Con thấy mấy nhà cũng ngoan ngoãn lắm mà."

Thanh Cát trầm ngâm, đoạn áp đôi bàn tay mềm mại lên hai bầu má phúng phính của thằng bé, ánh mắt thẳng đôi nhãn t.ử đen láy, nghiêm túc hỏi: “Con thực tâm mong thêm hoặc lắm ?"

Tiểu Thế t.ử ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

Thanh Cát tiếp tục truy vấn: “Nếu phụ vương cùng mẫu phi hạ sinh cho con một vị tiểu , con chắc chắn sẽ chịu chơi đùa cùng chứ?"

Tiểu Thế t.ử gật đầu lia lịa: “Vâng, ạ! Tâm ý con là như !"

Mắt thằng bé sáng rực lên lấp lánh: “Vậy mẫu phi sinh một tiểu bảo bảo nhé?"

Thanh Cát khe khẽ mỉm , buông lời vô cùng dịu dàng, ngọt ngào dỗ dành: “Thế Thế bé bỏng của ơi, Tuyết Cầu là ruột thịt của con đó."

Tiểu Thế t.ử nhất thời ngớ cứng họng.

Thanh Cát khẽ giục giã: “Ngoan nào, mau sảnh ngoài đùa giỡn với Tuyết Cầu , chớ nên tơ tưởng đến chuyện gì nữa nhé."

Tiểu Thế tử: "..."

Kể từ thuở đại hôn cử hành , tháng ngày của Thanh Cát trôi qua vô cùng viên mãn. Ninh Vương cũng chẳng màng tới việc khởi giá hồi hương về Vũ Ninh, mà dứt khoát lưu định cư chốn kinh thành. Ngoại trừ những lúc vướng bận xử lý công vụ triều đình, phần lớn thời gian nhàn rỗi đều túc trực cạnh bên Hoàng thượng, tẫn hiếu bề , cùng ngài hưởng thú vui thiên luân của tuổi xế chiều.

Thấy cảnh tượng , Hoàng thượng vô vàn mãn nguyện, hết mực cất lời tán thưởng Thanh Cát: “Từ độ Cửu Thiều nối tình xưa cùng con, nó càng lúc càng hiếu kính phụ mẫu. Lão phu xem , Thanh đại nhân quả thực tài tề gia trị phu."

Thanh Cát khiêm nhường mỉm hồi đáp: “Đó đều là nhờ ân huệ dưỡng d.ụ.c cao cả của phụ hoàng ạ!"

Hai cứ kẻ tung hứng, khen qua tụng , khiến Ninh Vương bên cạnh chỉ câm nín cạn lời. Giữa cái cảnh quân thần, cha chồng con dâu hùa như thế , chẳng nhẽ đường đường là Vương gia như cam chịu mộc nhân đỡ đạn cho bọn họ ức h.i.ế.p ?

Vì niềm sủng ái vô bờ dành cho Thanh Cát, Hoàng thượng cũng sinh lòng thiện cảm sâu sắc với Ô Đề công chúa. Bản tính hoạt ngôn lanh lợi của vị công chúa ngoại bang khiến nàng và Thiên t.ử trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp. Lại thêm sự góp mặt quấy quả của Tiểu Thế tử, bầu khí chốn thâm cung càng thêm phần náo nhiệt, rộn rã tiếng .

Ninh Vương ngắm khung cảnh đầm ấm , trong lòng vô cùng hoan hỉ.

Hiện nay Thái t.ử điện hạ dần vững bước tiếp quản cơ đồ triều chính, Hoàng thượng cũng chẳng còn màng thế sự, chỉ một lòng an vui tận hưởng tháng ngày hưu trí. Có Ô Đề công chúa tính tình sảng khoái vô tư, cùng với Tiểu Thế t.ử lanh lợi đáng yêu phiên kề cận hầu hạ, cũng yên tâm phần nào.

Thế nhưng lúc , Thanh Cát sực nhớ tới một sự tình hệ trọng khác, đó chính là giọt m.á.u của Hạ Hầu Chỉ Lan cùng Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Đứa bé thuở Ninh Vương gửi gắm cho một nhà phú hộ chốn ngoại ô kinh thành nuôi dưỡng. Nàng bèn nhân cơ hội xuất cung , âm thầm đích đến thăm nom.

Gia hộ nọ đối xử với đứa trẻ vô cùng , thậm chí còn cất công mời cả phu t.ử về dạy dỗ thi thư. Ngặt nỗi, đứa bé tư chất phần kém cỏi, chẳng sáng cho cam, dùi mài mãi mới bập bẹ nhận mặt dăm ba chữ nghĩa. Mặc dù , đôi phu thê nuôi dưỡng cũng chẳng lấy thế phiền muộn, chỉ xuề xòa bảo rằng lớn lên sổ sách trướng phòng là phúc đức lắm .

Chứng kiến cảnh tượng an yên , toan tính băn khoăn trong lòng Thanh Cát cũng dần vơi cạn.

Nàng thầm nghĩ, lẽ cứ để đứa trẻ lớn lên trong dung dị như là một cọc hảo sự. Đợi đến ngày đứa trẻ đội mũ gia quan trưởng thành, nàng ắt sẽ đích dò hỏi xem tâm tư nó mong mỏi điều chi.

Nàng cũng đem ngọn ngành sự việc thương nghị cùng Ô Đề công chúa. Công chúa thoáng nét bối rối, ngập ngừng đề xuất: “Hay là để cháu hồi hương bẩm báo với phụ vương, xem ý tứ thế nào nhé?"

Thanh Cát gật đầu tán thành: “Như cũng ."

Bấy giờ, cũng là lúc Ô Đề công chúa thu xếp hành trang hồi hương về cố quốc Phiêu Quy.

Dẫu cõi lòng vẫn còn nhiều vương vấn luyến lưu, nhưng thánh mệnh khó cãi. Trước giờ cất bước lên đường, nàng rút từ trong n.g.ự.c áo một tấm thiệp mời, trịnh trọng trao tận tay Thanh Cát: “Bái là do đích phụ vương cháu ngự bút đấy."

Thanh Cát hai tay đón lấy tấm thiệp. Tấm bái trang hoàng tinh xảo lộng lẫy, in chìm những họa tiết cổ sơ bí ẩn mang hình nhật nguyệt cùng tinh tú. Ngay chính giữa là nét bút quen thuộc oai phong của Phiêu Quy Vương, ẩn chứa những lời mời gọi thiết tha chân thành. Nàng chẳng mảy may do dự, lập tức gật đầu thu nhận.

Ô Đề công chúa dường như vẫn lưu luyến chẳng nỡ dứt áo , vương vấn cảnh phồn hoa đô hội nơi cẩm thạch kinh thành, thòm thèm những trân tu mỹ vị chốn ngự thiện cung đình, và hơn hết thảy, là nỗi nhớ nhung Tiểu Thế t.ử quyến luyến rời.

Thế nhưng, thiên hạ chẳng bữa tiệc nào tàn, thời khắc ly biệt cuối cùng cũng điểm. Trước lúc đăng trình, nàng còn bấu chặt lấy tay Thanh Cát ân cần dặn dò: “Cô cô , cô nhất định ngự giá đến Phiêu Quy một chuyến đấy nhé. Cả Tiểu Thế Thế nữa, cũng đến Phiêu Quy rong chơi cùng tỷ nha."

Thanh Cát mỉm nhu thuận gật đầu, nhưng Tiểu Thế t.ử kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng rõ to: “Nếu tỷ tỷ cứ quen thói gọi là Thế Thế, ứ thèm cả!"

Ngắm nghía dáng vẻ phụng phịu khả ái của thằng bé, Ô Đề công chúa nhịn bèn vươn tay véo nhẹ bầu má nó một cái: “Ngoan, nếu chịu , tỷ tỷ hứa sẽ dẫn ngoạn thưởng những trò kỳ thú nhất thế gian!"

Chờ khi sứ đoàn của Ô Đề công chúa khởi hành rời kinh, Thanh Cát mới rốt cuộc tận hưởng chuỗi ngày nhàn hạ thảnh thơi. Tựa hồ như đang lội ngược dòng thời gian trở về những ngày tháng gả , cái độ sơ khởi nàng mới phong vị Ninh Vương phi.

Tất nhiên, nếu so với cái thuở chỉ nương nhờ hư danh Vương phi, mang bách vụ hiện tại của nàng tất bật hơn hẳn. Những chuyện vụn vặt chốn hậu viện phủ thì phó mặc cho quản sự, với cương vị là một mệnh phụ phu nhân, nàng cũng bất tiện can dự quá sâu triều cương chính sự. Vậy nên, nàng dời sự chú ý sang phò tá Ninh Vương quán xuyến vạn sự tại Thiên Ảnh các. Tương lai lẽ sẽ còn can dự sâu hơn binh quyền phòng nơi Vũ Ninh, nhưng đó là chuyện của ngày hãy mưu tính.

Kỳ thực, việc cai quản Thiên Ảnh các đối với nàng tựa như cá gặp nước, chẳng chút khó nhọc. Từ khi Diệp Mẫn ly hương dời bước, Vãn Chiếu thuyên chuyển thâm cung, Vạn Chung đ.â.m nhụt chí chán chường, chỉ vùi đầu công vụ nhằm khỏa lấp tuế nguyệt qua ngày.

Nghĩ , Vạn Chung cũng từng dăm ba úp mở dò hỏi ý tứ của Thanh Cát, ý chừng thỉnh cầu nàng ban ân đỡ vài lời mặt Vãn Chiếu.

Thế nhưng Thanh Cát dứt khoát buông lời cự tuyệt.

Tư tình nam nữ, nhất vẫn là để trong cuộc tự dứt khoát gỡ rối. Nàng là kẻ ngoại đạo, chen ngang can dự cũng chẳng lẽ.

Sau bận đó, Ninh Vương tình cờ dò la sự tình, cũng lên tiếng gật đầu tán dương: “Nàng hành xử , cứ mặc kệ , để tự đày đọa giày vò bản dăm sáu năm nữa hẵng ."

Dăm sáu năm cơ á?

Thanh Cát trợn tròn hai mắt, kinh ngạc Ninh Vương.

Ninh Vương khẽ nhướng mày, cợt nhả : “Dăm sáu năm, thiết nghĩ cũng tính là quá đỗi xa xôi nhỉ?"

Trước lời lẽ , Thanh Cát quả thực á khẩu cạn lời. Hắn thì ôm nệm ấm chăn êm viên mãn hạnh phúc , sinh thói chướng tai gai mắt những kẻ đương độ si tình, rắp tâm chịu cảnh phòng gối chiếc thêm vài năm đằng đẵng nữa ?

Cứ chiểu theo tuệ nhãn của Thanh Cát, nàng thừa sức tinh ý nhận Vãn Chiếu tựa như chớm nảy sinh ý mủi lòng. mềm lòng là một nhẽ, còn việc đôi uyên ương thể nối tình xưa là một câu chuyện sai biệt. Đoạn đường Vạn Chung trả giá dốc sức theo đuổi chắc chắn sẽ còn vạn dặm gian truân hiểm trở phía .

Những độ rảnh rỗi, Thanh Cát thường xuyên sánh bước cùng Thái t.ử phi tiến cung, dắt theo cả Tiểu Thế t.ử để vui vầy báo hiếu bên gối Hoàng thượng.

Tới nay thì Tuyết Cầu cũng nhẵn mặt quen lối chốn cung đình, tự nhiên tựa chốn . Hoàng thượng thậm chí còn đặc biệt ngự ban sai Thượng Y cục may đo riêng cho nó một tấm áo choàng gấm vóc nhỏ xíu. Tuyết Cầu khoác trông oai vệ hệt như một vị tiểu công t.ử vương giả thực thụ.

Năm tháng cứ thế êm đềm thoi đưa cho đến tiết sơ Đông. Chỉ còn chỉ một tháng nữanữa là sẽ đến kỳ hội nghị kết minh Tây Uyên, Ninh Vương bèn chủ động thương nghị cùng Thanh Cát ý định khởi giá sớm hơn dự tính. Theo như mưu lược của , triều đình Đại Thịnh chắc chắn sẽ cử sứ đoàn bang giao sang dự hội, nhưng là thê phu vương hầu, hai chẳng lý do gì tháp tùng cùng đoàn ồn ào . Gia đình ba thể nhàn nhã thong dong, du sơn ngoạn thủy rảo bước ngắm cảnh. Thanh Cát lọt tai, lập tức gật đầu thuận ý.

Thanh Cát bèn truyền tin cho Tiểu Thế tử. Thằng bé thoáng qua hai chữ "Phiêu Quy" nhảy cẫng lên mừng rỡ. Nó phấn khích tuôn trăm ngàn yêu sách, nào là đòi dạo chơi thăm bầy linh lang sói tuyết, nào là đòi du ngoạn đền thờ thần linh, nằng nặc réo gọi tìm Ô Đề công chúa.

Luận theo vai vế thứ bậc, thằng bé cất lời xưng hô Ô Đề là hoàng tỷ, ngặt nỗi hai tỷ quá đỗi thiết, chẳng màng nề hà lễ giáo, cứ vô tư trực tiếp réo tên húy của mà gọi.

Trước muôn vàn lời vòi vĩnh của hài nhi, Thanh Cát cùng Ninh Vương dĩ nhiên đều mỉm gật đầu thuận theo.

Rốt cuộc, Tiểu Thế t.ử dõng dạc chốt hạ thêm một chiếu chỉ: “Nhất định dắt theo cả Tuyết Cầu cùng nữa đó!"

Ninh Vương thế liền khẽ nhướng mày, ý vị thâm trường liếc Thanh Cát, chiều dò hỏi: “Mang theo cẩu tể đó cùng luôn ?"

Thanh Cát gật đầu êm ái: “Cứ mang theo . Phần mộ mẫu của Tuyết Cầu cũng tọa lạc gần đền thờ thần linh, chắc hẳn linh thú cũng sinh lòng mong mỏi hồi hương bái vọng chốn cũ."

Ninh Vương bật khanh khách, khẽ thở dài nhượng bộ: “Thôi , thì gia đình bốn chúng cùng xuất phát đăng trình."

Gia đình bốn ư...?

Tâm trí của vị Vũ Ninh Vương oai phong bệ vệ , xem chừng càng ngày càng hồ đồ sinh dị dạng ...

Vượt qua ranh giới quan ải Đại Thịnh, phô bày mắt là cả một dải sa mạc mênh m.ô.n.g bát ngát vô ngần. Lúc chớm Đông, những luồng gió lạnh buốt thấu xương đầu mùa ùa tới, vạn vật đất trời đắm chìm trong một màu tuyết trắng xóa, tĩnh mịch đến vô tận hư .

Gia đình nhỏ dắt theo ba con tuấn mã. Ninh Vương ngự một con song hành cùng Tuyết Cầu, Thanh Cát cưỡi một con ôm ấp Tiểu Thế t.ử trong lòng, con ngựa còn sót dùng để chuyên chở hành lý.

Đoạn quan lộ Thanh Cát từng in dấu chân thể đong đếm nổi, thế nhưng mạo hiểm vi hành , tâm tư khác biệt thoát tục.

Vương triều Phiêu Quy đang bàn bạc việc liên minh cùng Tây Uyên, mở con đường tơ lụa, đồng thời cam kết thiết lập binh trấn bảo vệ tuyến đường huyết mạch . Cũng nhờ , quan lộ trở nên bình yên, còn bóng dáng loạn quân lũ thổ phỉ hoành hành. Cảnh lưu dân bôn ba đầu đường xó chợ nay cũng thưa thớt dần.

Giữa trưa, sắc trời bỗng âm u, mây đen vần vũ báo hiệu một trận bão tuyết sắp ập đến. Ninh Vương đang đảo mắt tìm nơi tá túc thì tình cờ phát hiện một quán nhỏ dựng tạm ven đường. Cả nhà quyết định dừng chân nghỉ ngơi, uống ngụm nóng, nhân tiện hỏi thăm đường sá phía .

Không nha hầu hạ, Tiểu Thế t.ử tỏ vô cùng lanh lợi. Đôi tay nhỏ xíu thoăn thoắt lục lọi hành lý, lấy thịt khô và bánh nướng, thoắt cái bày biện xong một bữa điểm tâm ngay tại quán . Gia đình ba quây quần bên , cùng nhâm nhi ngụm nóng hổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-151-tro-ve-phieu-quy.html.]

Quán do một vị đại nương trạc ngũ tuần, thôn lân cận chủ. Đại nương chít khăn in hoa văn lam ngọc, môi luôn nở nụ xởi lởi hiếu khách.

Bà chủ thoăn thoắt múc nước từ chiếc nồi gang lớn đang sôi sùng sục, rót đầy mấy bát bốc khói nghi ngút dâng lên cho nhóm Thanh Cát.

Thứ hương dã chủ yếu để khách bộ hành giải khát, tự nhiên chẳng thể sánh với danh cống phẩm, rễ thô lá to, thoạt chẳng khác gì cành khô lá rụng. giữa tiết trời sương tuyết giá rét, nhấp một ngụm nóng sưởi ấm tâm can quả thực là sảng khoái vô cùng.

Ba quây quần, ăn thịt khô và bánh nướng mang từ kinh thành, tấm tắc khen ngon.

Tiểu Thế t.ử hào phóng bẻ nửa chiếc bánh chia cho Tuyết Cầu, còn tự tay rót nước cho nó uống.

Tuyết Cầu một bữa no nê, cái đuôi ve vẩy liên hồi, đó ngoan ngoãn cuộn tròn nép chân Tiểu Thế tử.

Ninh Vương nhàn nhã mở lời hàn huyên cùng bà chủ quán, dò hỏi tình hình buôn bán dạo . Đại nương vốn xởi lởi, rôm rả kể chuyện thế thái nhân tình, bảo rằng việc buôn bán tuy lúc thăng lúc trầm nhưng vẫn đủ đắp đổi qua ngày. Sau đó bà chuyển sang kể chuyện phu quân và con cái, giọng điệu cũng gia cảnh êm ấm, đủ đầy.

Bàn về đoạn đường phía , đại nương nhiệt tình chỉ dẫn: "Đoạn quan lộ hoang vu hẻo lánh, bói một khách điếm nào . Các vị quý nhân tìm chỗ nghỉ ngơi thì giục ngựa nhanh hơn chút nữa, may chạng vạng mới tới dịch trạm của quan phủ."

Thanh Cát thắc mắc: "Dịch trạm ? Do triều đình nào tu tạo ?"

Bà chủ đon đả đáp: "Năm , triều đình Đại Thịnh cùng Phiêu Quy ký kết hòa ước, hạ lệnh xây dựng vài dịch trạm ở vùng ranh giới . Hai bên cùng cử binh mã quản lý, cấm tiệt lưu dân và đạo tặc dòm ngó. Vài năm nay dịch trạm hoạt động yên , xem như thái bình thịnh trị."

Thanh Cát sang Ninh Vương, khẽ cảm thán: "Hóa ."

Ninh Vương thong dong nhấc chén lên nhấp một ngụm, khóe môi khẽ vờn một nụ sâu xa.

Thanh Cát guốc trong bụng phu quân, tỏng đang đắc ý với mưu lược của , bèn khẽ bĩu môi thầm.

Ninh Vương hạ chén , dò hỏi: "Quanh đây, thuở từng một nơi gọi là trấn Khúc Câu, chẳng di tích nay còn ?"

Nghe thấy lời , Thanh Cát thoáng kinh ngạc, đăm đăm Ninh Vương.

Bà chủ quán cũng ngỡ ngàng: "Vị quý nhân , ngài rành rẽ về trấn Khúc Câu đến thế? Trấn đó tính cũng mười mấy năm còn bóng , nay hẳn thành đống hoang tàn đổ nát. ngài hỏi đúng đấy, thuở nhỏ cũng từng sống ở trấn Khúc Câu."

Nghe , ánh mắt Thanh Cát lập tức dồn về phía bà chủ quán.

Nàng cẩn thận đ.á.n.h giá hồi lâu, nhưng tuyệt nhiên nhận chút bóng dáng quen thuộc nào. Nghĩ năm xưa, nàng vốn giam lỏng nơi hậu viện tăm tối, chẳng tự do ngoài, nên cũng rõ diện mạo dân trong trấn.

Đại nương vẫn thao thao kể: "Nơi đó gọi là trấn cho oai, chứ thực chỉ là một thôn nhỏ chừng hai mươi nhà. Nay bá tánh ly tán cả, nơi tất nhiên quy thành chốn hoang vu. Nếu các vị tìm về di chỉ thì vẫn thể theo chút dấu vết đổ nát còn sót . Cứ giục ngựa nhắm thẳng hướng , chừng nào thấy một cây hòe cổ thụ thì đích thị là nó."

Ninh Vương mỉm lời đa tạ, hạ mắt tiếp tục thưởng .

Trà cạn, cả nhà thu xếp lên đường. Vốn dĩ Tiểu Thế t.ử vẫn chung ngựa với Ninh Vương, nhưng lúc thằng bé nhõng nhẽo đòi sang cưỡi cùng Thanh Cát.

Ninh Vương cau mày, quát: "Quay đây cho bổn vương!"

Tiểu Thế t.ử cứng đầu chạy nấp lòng Thanh Cát: "Không chịu! Thế Thế chỉ thích chung với mẫu phi thôi!"

Ninh Vương: "..."

Hắn dở dở , nghiêm mặt hỏi: "Tạ Thừa Uẩn, con còn mấy tháng nữa là sang năm mới ?"

Tiểu Thế t.ử ngập ngừng c.ắ.n tay: "Dạ... ba tháng ạ?"

Ninh Vương gật gù đắc thắng: "Phải . Con sinh năm mới, tính ba tháng nữa là tròn sáu tuổi. Là nam t.ử hán sáu tuổi đấy!"

Hắn nhấn mạnh mấy chữ "sáu tuổi ", đoạn dội gáo nước lạnh: "Đường đường là nam t.ử hán sáu tuổi đầu, con tự xem bày trò nhõng nhẽo thế chướng mắt hả?"

Tiểu Thế t.ử - nam t.ử hán còn ba tháng nữa mới lên sáu - ấm ức c.ắ.n môi, bướng bỉnh độp một câu sắc lẹm: "Phụ vương cũng chỉ còn ba tháng nữa là đến tuổi tam thập , cớ đường đường là vương gia ba mươi tuổi đầu hẹp hòi tính toán với một đứa trẻ tròn sáu tuổi như con!"

Ninh Vương: "??"

Thanh Cát bên cạnh suýt nữa bật . Đứa nhỏ mồm mép lanh lợi, chọc đúng chỗ yếu của phụ nó thì chẳng ai bì kịp.

Nàng vội che miệng , ôm Tiểu Thế t.ử lòng dỗ dành: "Vị phụ vương sắp bước ngưỡng tam thập của con cứ tự cưỡi ngựa nhé. Bổn vương phi sẽ ôm Thế Thế bé bỏng của bổn vương phi, tiểu trượng phu vẫn tròn sáu tuổi cơ mà!"

Ninh Vương: "..."

Đôi mắt sâu thẳm của ánh lên sự bất lực, chỉ hừ lạnh một tiếng: "Nàng cứ dung túng cho nó ."

Thanh Cát hất cằm kiêu ngạo: "Ta cứ thích chiều chuộng đấy, liên quan gì tới ngài? Ta đường đường là Vương phi, ẵm bồng con trai thì gì mà sinh hư?"

Ninh Vương thở dài thườn thượt, đành đầu hàng: "Thôi , mau lên ngựa ."

Tiểu Thế t.ử như cá gặp nước, hí hửng trèo lên lưng ngựa cùng Thanh Cát. Nó cố tình rúc sâu lòng mẫu phi, thong thả đung đưa đôi chân ngắn ngủn.

Ninh Vương ngao ngán lắc đầu khổ, tiện tay vắt tấm áo choàng lông thú lên lưng ngựa.

Nào ngờ, thằng nhóc ma lanh cố tình vểnh mũi hài, đá khẽ bắp chân Ninh Vương một cái.

Ninh Vương nhíu mày trừng mắt , chỉ thấy Tiểu Thế t.ử đang giả vờ ngây thơ ngoan ngoãn, vùi hẳn mặt lòng Thanh Cát.

Thanh Cát lờ mờ nhận động tĩnh, bèn hỏi: "Có chuyện gì ?"

Tiểu Thế t.ử cũng rụt rè thò đầu khỏi áo choàng, chớp chớp mắt liếc Ninh Vương với vẻ mặt vô tội, như thể chẳng gì.

Ninh Vương bực buồn , gằn giọng : "Không gì. Chẳng qua nãy con độc trùng bay ngang, c.ắ.n lén bổn vương một cái."

Thanh Cát kinh ngạc: "Độc trùng ? Vậy vương gia cẩn thận đấy."

Nàng thầm nghĩ, thời tiết quan ngoại giá rét thế mà vẫn còn độc trùng, ắt hẳn loại tầm thường, ngộ nhỡ trúng độc thì vô cùng nguy hiểm.

Ninh Vương xoay nhảy lên ngựa, sảng khoái lạnh: "Ái phi chớ lo, con độc trùng mà còn dám to gan hó hé nữa, bổn vương chỉ việc đạp cho một cước là thịt nát xương tan, chầu Diêm vương ngay."

Vừa tới lệnh "đạp cho thịt nát xương tan", Tiểu Thế t.ử vội thu hồi vẻ giả nai, hốt hoảng rụt cổ trốn biệt lòng Thanh Cát.

Đến lúc , Thanh Cát mới vỡ lẽ ngọn ngành. Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y ôm Tiểu Thế tử, nheo mắt lườm Ninh Vương một cái sắc lẹm.

Ninh Vương lớn: "Lên đường thôi!"

Gia đình ba cùng giục ngựa tiến về phía . Lũn cũn nối gót theo là Tuyết Cầu đang nhàn nhã tản bộ.

Đoàn rong ruổi trong gió tuyết, cuối cùng cũng thấy bóng dáng cây hòe cổ thụ sừng sững y như lời bà chủ quán miêu tả.

Ninh Vương cùng Thanh Cát xuống ngựa, để mặc Tiểu Thế t.ử và Tuyết Cầu dắt một góc chơi đùa với tuyết. Còn hai phu thê thì chậm rãi bước , tỉ mỉ quan sát từng tàn tích đổ nát hoang tàn còn sót xung quanh.

Ninh Vương nhíu mày, trầm giọng : "Trong trí nhớ của , vùng đất từng là một khu chợ sầm uất, lò mổ trâu xẻ cừu, cũng bá tánh tha phương tụ tập sinh sống."

Chiến hỏa triền miên bao năm san phẳng trấn nhỏ phồn hoa . Thời gian tàn nhẫn bào mòn, ngay cả những tàn tích sót nay cũng phai mờ.

Thanh Cát gật đầu cảm thán: " , bãi bể nương dâu, vạn sự đổi dời."

Nàng phóng tầm mắt về cõi xa xăm. Ngay khoảnh khắc , bầu trời bắt đầu lất phất tuôn rơi những bông tuyết trắng muốt. Tuyết mỏng manh lặng lẽ vương những cành cây trơ trụi úa tàn.

Bốn bề u tịch đến lạ thường, thi thoảng mới tiếng cành khô gãy rắc, tiếng tuyết rơi xào xạc và cả tiếng gió rít gào lùa qua hoang vắng.

Khung cảnh thê lương, bi tráng hệt như hai mươi năm về .

Cảnh cũ vật xưa dường như vẫn nguyên vẹn chẳng hề đổi . hai mươi năm đằng đẵng trôi qua gột sạch những vết m.á.u tanh tưởi, nhạt phai những khuôn mặt hung hãn tàn bạo, và vùi lấp cả những khát vọng sinh tồn mãnh liệt đến cùng cực.

Cuối cùng, ân oán ái ố hồng trần đều lớp áo tuyết dày đặc che phủ, hóa thành cát bụi tan biến sự vắng lặng của nhân sinh.

Những ngón tay thon dài rắn rỏi của Ninh Vương đan chặt lấy bàn tay lạnh buốt của Thanh Cát, trầm giọng nỉ non: "Chính tại nơi , gặp nàng."

Vốn dĩ từ lâu còn khơi đoạn nghiệt duyên năm xưa. khi vùng đất hoang vu tuyết trắng bao la , vô vàn mảnh ký ức ùa về.

Hắn nhớ rõ mồn một từng chi tiết nhỏ nhặt của cảnh tượng bi thương ngày hôm đó. Một bóng hình tàn khốc chợt xẹt qua tâm trí.

Trái tim đau nhói, tựa như ai bóp nghẹt. Hắn đè nén tiếng thở dài, xót xa cất lời: "Khoảnh khắc chạm mắt đó, tự cao tự đại buông lời nhạo báng, chê bai nàng dơ bẩn nhơ nhuốc."

Nghe tiếng hối xót xa , Thanh Cát khẽ mỉm hiền hòa.

Giữa gian ngập tràn tuyết trắng bay lả tả, ánh mắt hai đắm đuối quấn quýt lấy .

Thanh Cát khẽ thanh tú, đáp: "Phải, là như đó."

Nụ rạng rỡ của nàng vô tình xát muối khiến lồng n.g.ự.c Ninh Vương thêm quặn thắt, một nỗi day dứt ân hận tột cùng âm ỉ gặm nhấm.

Hắn lặng thinh bần thần hồi lâu, mới khó nhọc thốt lên từng lời nghẹn đắng: "Sau , dịp Lệ Trạch phá băng, đôi cùng dạo bước vãn cảnh chùa, một nữa ngu xuẩn thốt lời miệt thị, mắng nàng hạ tiện."

Thanh Cát xua tay trấn an: "Chuyện qua lâu lắm . Thuở quả thực để bụng ghi hận, nhưng nay khúc mắc đều tiêu tan cả ."

Đôi mắt sâu thẳm của Ninh Vương đong đầy vương vấn, xót xa nàng: "Ta ước gì nàng hãy cứ hẹp hòi ghi hận ."

Hắn ngậm ngùi nghĩ, nếu như nàng vẫn còn oán hận dằn vặt, thể danh chính ngôn thuận ôm trọn nàng lòng, dốc hết sức bình sinh để đền bù phần nào những tủi nhục cay đắng trong quá khứ, vỗ về bảo bọc nàng.

Thế nhưng giờ đây, nàng nhẹ nhàng buông bỏ ân oán như mây khói, khiến chợt thấy thảng thốt, tựa như một kẻ bỏ lỡ mất cơ hội chuộc tội.

Thanh Cát thấu hiểu tâm can , bật thành tiếng: "Thuở đó quả thực căm hận oán giận . Nếu nay vương gia thấy c.ắ.n rứt lương tâm, thì chi bằng để mượn cớ mặt Vương Tam năm xưa đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử nhé?"

Ninh Vương sững sờ một thoáng, cũng bật hùa theo.

Nụ mang theo vài phần bất lực chua xót: "Kiếp nợ nàng quá nhiều, chỉ sợ trả đến mòn kiếp cũng chẳng thể xong. Đến kiếp , hứa nhất định sẽ tìm thấy nàng sớm hơn tất thảy, nguyện dốc trọn cả đời để chuộc tội bồi cho nàng."

Tâm khảm quên t.h.ả.m kịch trớ trêu . Khi đang sống trong vinh hoa phú quý thì nàng ngụp lặn chật vật kiếm sống, cô độc đối mặt với bao hiểm nguy sinh t.ử nơi đầu sóng ngọn gió.

Thanh Cát khẽ kiễng chân, vươn tay ôm lấy khuôn mặt cương nghị của , đắm đuối sâu đôi mắt đong đầy tình ý: "Cửu Thiều , những gì mang đến cho là quá đỗi viên mãn . Chàng xem, sở hữu dung mạo tuấn tú xuất chúng, còn võ công cái thế, bảo vệ , dẹp sạch lũ ác độc. Môn phiệt nhà Hạ Hầu tàn lụi, cố thổ Phiêu Quy cũng đang từng bước kiến thiết phục hưng..."

Đứng giữa màn tuyết trắng xóa mịt mờ, nàng mỉm dịu dàng tựa suối thu: "Ta chờ đợi đằng đẵng suốt ngần năm, rốt cuộc ông trời cũng cho gặp một bậc trượng phu hùng cái thế như Tạ Cửu Thiều, ban thêm cho một bảo bối Thừa Uẩn kháu khỉnh đáng yêu. Nữ nhân như còn mong cầu gì cao sang hơn nữa?"

Ninh Vương lặng im si ngắm Thanh Cát, nụ rạng rỡ của nàng tựa vầng dương ban mai xua tan băng giá.

Đắm chìm trong vẻ dịu dàng , bỗng nhớ đến một thắc mắc chôn giấu từ lâu.

Hắn xoáy sâu ánh nàng, cất giọng trầm thấp trêu chọc: "Vậy... rốt cuộc cớ năm xưa nàng xưng danh là Vương Tam?"

Thanh Cát nheo mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên ngớ : "Sao tự dưng hỏi chuyện cỏn con ?"

Ninh Vương vẫn kiên trì gạn hỏi: "Suy cho cùng, tại cứ là Vương Tam?"

Thanh Cát lúng túng nín bặt, ngoảnh mặt lảng tránh, lí nhí kiếm cớ: "Lúc đó còn nhỏ xíu, đầu óc mơ hồ thì nhớ rõ cớ sự."

vẻ bối rối né tránh trong mắt nàng vô tình bán nàng, khiến Ninh Vương lập tức xâu chuỗi manh mối.

Hắn sực nhớ lời khai của gã tiều phu năm xưa, gã bảo cô gái họ Vương, xếp thứ ba trong nhà. Mà kẻ thủ ác mua đứt mạng Thanh Cát về để xẻo thịt thức ăn, gã đồ tể m.á.u lạnh cũng trùng hợp mang họ Vương. Hắn chính là tên sát nhân Vương đồ tể.

Vậy tại một cành vàng lá ngọc như nàng lũ ác quỷ đó gán cho cái tên ti tiện là đứa con thứ ba? Hẳn nhiên hai kẻ xếp nàng tuyệt đối thể là Hạ Hầu Kiến Tuyết Hạ Hầu Chỉ Lan.

Đôi mắt sắc lẹm của Ninh Vương thấu tâm can nàng: "Thành khẩn khai báo chuyện cho bổn vương xem nào."

Thanh Cát thở dài rệu rã, bất lực : "...Là do cố ý ."

Nàng từng dối La ma ma rằng, nhà nàng đại tỷ mù, nhị ca thọt, và nàng đành chịu phận là đứa thứ ba. Trong chuỗi ngày tăm tối coi như súc vật chờ lóc thịt, nàng quả thực gán mác là phần thịt thứ ba. Đám ác ôn quanh đó vẫn gọi nàng bằng cái tên xú uế là Vương Tam.

Thế nhưng hai danh phận xếp sinh mạng của nàng, chua chát chính là một con ch.ó mù và một con ch.ó thọt.

Sâu thẳm trong lòng nàng lúc bấy giờ chỉ sục sôi nỗi uất hận và khát khao báo thù mãnh liệt.

Ngày đó, chứng kiến kiêu ngạo hống hách, khinh thái quá, nàng bèn nảy sinh ác ý, cố tình gài bẫy khiến gọi nàng là "Vương Tam", một cái tên hèn mọn, dơ bẩn xếp ngang hàng với súc sinh.

Nàng đến c.h.ế.t cũng nhớ rõ khoảnh khắc khi ân cần gọi nàng là "Tam Tam", trong lòng nàng trào dâng một cảm giác khoái trá. Nàng hả hê thầm rủa, sẽ mãi mãi bao giờ cội nguồn chữ "Tam" mà đang đắm đuối thâm tình gọi , vốn dĩ bắt nguồn từ phận một con ch.ó hoang ghẻ lở.

Dòng đời xoay vần, ân oán thị phi trôi qua từ lâu, chút uất hận và oán niệm tăm tối năm xưa cũng phai mờ dần. Nàng tự nhủ sẽ dứt khoát bao giờ khơi chuyện chua xót nữa. Chẳng ngờ hôm nay đột nhiên lật .

Đương nhiên nàng vạn phần mở miệng thú tội, quyết tâm mang theo bí mật xuống mồ. Thế nhưng nào ngờ trí tuệ sắc sảo, thấu chuyện chuẩn xác đến !

Chiêm ngưỡng dáng vẻ chối quanh lảng tránh của nàng, Ninh Vương trong lòng nắm chắc mười phần suy đoán của là đúng sự thật.

Hắn bỗng chốc sững , khẽ rũ mi che giấu nỗi xót xa, lẳng lặng cúi đầu bãi đất cằn cỗi hoang phế chân.

Gió tuyết dần tạnh, lác đác vài bông tuyết rơi rụng nền lá úa mục nát, vẽ nên một bức tranh thê lương cô tịnh. Mặc kệ ngoại cảnh, tâm trí lúc trôi dạt về mùa đông băng giá của hai mươi năm , hoài niệm đôi mắt trong trẻo mà quật cường .

Lặng thinh một lúc lâu, rốt cuộc cũng khẽ ngước mắt lên. Ánh của hai giao hòa giữa gian vắng lặng khi màn đêm đang buông rủ.

Hắn chậm rãi vươn tay, âu yếm vuốt ve mái tóc mềm như tơ của nàng với trọn vẹn sự dịu dàng xót xa và nâng niu vô bờ.

Dẫu tiết trời băng giá cắt da cắt thịt, nhưng Thanh Cát cảm nhận trọn vẹn ấm tỏa từ bàn tay vững chãi . Nàng nhu thuận say đắm , tĩnh tâm chờ cơn sóng cảm xúc dần tan biến.

Bấy giờ, Ninh Vương mới khàn giọng phá vỡ sự tĩnh mịch: "Ái phi , thuở đôi mới kết tóc thành đôi, đêm nào cũng ác mộng bóng đè dằn vặt đến mất ăn mất ngủ."

Thanh Cát thỏ thẻ đáp: "Ta . Hiện tại phu quân thấy đỡ hơn chút nào ?"

Ninh Vương bùi ngùi: "Nhờ mỗi đêm nàng đều ôm ấp ủ ấm trong lòng vỗ về trấn an, tâm can mới bình mà ngủ yên giấc nồng, đúng ?"

Thanh Cát e ấp ngập ngừng: "Chắc... là ..."

Ninh Vương khẽ cúi đầu, vầng trán cao rộng chạm khẽ trán nàng. Ở cách gần gũi nhường , sóng mắt hai lập tức khóa chặt lấy .

Hắn cất giọng trầm khàn ma mị: "Nàng dạo đó ác mộng cứ bám riết lấy buông ?"

Thanh Cát ngơ ngác: "Là vì thế?"

Ninh Vương xoáy sâu ánh đôi mắt nàng. Xuyên qua ánh mắt, hai cùng cảm nhận từng nhịp đập thổn thức nhất tận sâu trái tim.

Trong tích tắc, cả hai cùng chìm tĩnh lặng, chẳng ai nỡ cất lời.

Mãi cho đến khi một bông tuyết lướt nhẹ đậu hàng chân mày cương nghị của , mới khẽ hé môi: "Bởi khoảnh khắc nàng hiên ngang bước khỏi màn tuyết trắng xóa tăm tối , cũng chính là lúc chìm sâu vũng lầy tuyệt vọng đó."

Linh hồn từng tựa như kẻ mộng du bạt xứ giữa màn tuyết bi thương, vùng vẫy trong bế tắc. Duy chỉ ấm tình yêu của nàng dương thế mới là thần d.ư.ợ.c cứu rỗi, kéo thoát khỏi vực thẳm ngục tù năm xưa.

Loading...