Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 156: Ngoại truyện - Hóa thành chó
Cập nhật lúc: 2026-08-19 13:41:46
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh vương chỉ cảm thấy lạnh, lạnh, lạnh đến mức mất cảm giác.
Sao lạnh đến thế?
Hắn khó nhọc mở mắt .
Tuyết lạnh buốt phả mặt , khiến gần như thể mở mắt.
Hắn nhíu mày bối rối, thể hiểu chuyện gì đang xảy , tại ngủ giữa trời tuyết?
Rõ ràng bây giờ đang chuẩn đón rước vương phi Hạ Hầu thị của chứ.
Hắn cố gắng dậy, nhưng thấy cả cơ thể yếu ớt. Hắn bối rối cúi xuống , và lập tức dám tin mắt .
Hắn... móng vuốt ch.ó đầy lông lá?
Hắn nhanh chóng xuống cơ thể , chỉ thấy một cơ thể nhỏ xíu, gầy gò... cơ thể của một con chó.
Một con ch.ó con!
Hắn nhắm mắt mà biểu lộ cảm xúc, cố gắng bắt ngủ .
Đang mơ , một giấc mơ hoang đường.
Thế nhưng, gió mang theo tuyết, tuyết rơi đầy , lạnh quá.
Cái lạnh thấu xương khiến cảm thấy đây giống như một giấc mơ.
Hắn mở mắt , ngơ ngẩn đôi chân nhỏ xíu của .
Hắn thử nhấc chân lên, những bông tuyết rơi chiếc móng nhỏ đầy lông, khi tuyết tan, nước ướt lớp lông mềm mại, cảm nhận chút lạnh lẽo.
Lúc , cuối cùng cũng ý thức một cách rõ ràng và khó tin rằng biến thành một con chó.
Hắn, Vũ Ninh vương, một con chó.
Và còn là một con ch.ó nhỏ yếu ớt, vô vọng giữa trời tuyết.
Hắn lặng lẽ nhíu mày, cố gắng nghĩ xem rốt cuộc chuyện gì xảy , nhưng trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn.
Cuối cùng còn cách nào khác, cố gắng dậy, nhưng thấy đây là một khu tàn tích đổ nát, vẻ như là tàn tích của một cung điện bỏ hoang.
Tuyết trắng bao phủ lấy đống hoang tàn , những bông tuyết rơi rải rác giữa những bức tường đổ nát, thứ trông thật hoang lương, tàn tạ.
Hắn cố gắng nhấc đôi chân ngắn ngủn của một chú cún con chạy sang một bên, thấy ở đó những tảng đá khổng lồ cùng những bức điêu khắc tinh xảo, dường như còn cả chữ triện?
Hắn định tiến gần xem xét những dòng chữ khắc đá, nào ngờ thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết nho nhỏ phát từ đó.
Hắn nương theo tiếng kêu mà sang, thì thấy đống đổ nát một cái ổ chó. Ở đó một con ch.ó đang , vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Hắn con ch.ó , xuống cơ thể bé xíu của , và nhận con ch.ó chính là của chú cún con.
Chẳng là một giấc mơ, thực sự hóa thành một chú ch.ó con mới sinh bao lâu, và còn cả một ch.ó nữa...
Hắn tiến đến, rụt rè dùng chân khều nhẹ con ch.ó . Con ch.ó thương nặng, lớp lông trắng cổ nhuốm đầy máu.
Ninh vương , con ch.ó chắc chắn qua khỏi.
Nếu là đây, một con ch.ó c.h.ế.t , đương nhiên sẽ chẳng buồn bận tâm.
giờ đây, chính biến thành một con chó, và còn là con của con ch.ó .
Hắn thử dùng cách dỗ dành để an ủi con ch.ó , nhưng phát hiện chỉ thể phát những tiếng sủa "gâu gâu".
Nghe thấy giọng non nớt yếu ớt của , phần hoang mang.
Hắn nghĩ, nên về vương phủ. Trở về , chắc chắn sẽ tìm cách, thoát khỏi cảnh , và trở .
Vì , tạm thời bỏ mặc con ch.ó , dáo dác xung quanh. Ngay lúc , thấy một bước từ ngôi miếu gần đó.
Hắn lập tức nhận đó chính là ám vệ của , Thanh Cát!
Nhận là Thanh Cát, bèn nhớ tới việc mới trừng phạt nàng, phạt nàng một trăm roi.
Hắn thoáng chần chừ một chút, nhưng vẫn quyết định chạy nhanh tới chặn đường Thanh Cát.
Hắn thể cảm nhận Thanh Cát đang chằm chằm .
Ánh mắt to gan và xấc xược !
Hắn ưỡn cái đầu ch.ó của lên đầy vẻ uy nghiêm, đó giơ móng vuốt lên, từ từ hiệu bằng một cử chỉ mà chỉ của Thiên Ảnh các mới hiểu.
Làm xong cử chỉ đó, rõ ràng là Thanh Cát chút bất ngờ, đó cô xổm xuống, .
Hắn gật đầu hài lòng, nghĩ thầm cô cũng khá thông minh, còn nhận , đợi khi về vương phủ, nhất định sẽ trọng thưởng cô .
Vì , hiệu cho cô cứu con ch.ó .
Ai ngờ lúc , Thanh Cát lên tiếng: "Một sinh vật bé nhỏ như ngươi, dù bắt, lẽ cũng chẳng thèm thịt."
Ninh vương: ???
Một ám vệ thấp kém, ngươi đang lảm nhảm cái quái gì !
Hắn bèn sủa lên "gâu gâu" phản đối!
Thế nhưng, Thanh Cát bật : "Ngươi còn mau chạy , định thách thức đấy ?"
Ninh vương: !!!
Có thể chịu , nhưng thể tha thứ!
Láo toét!
Hắn nhíu mày thật chặt, mặt nghiêm, định lớn tiếng quát mắng cô , nhưng rốt cuộc chỉ thể sủa lên mấy tiếng "gâu gâu".
Giọng sủa non nớt và yếu ớt bao...
Hắn đờ đẫn lắng chính giọng của , cảm thấy thật nực .
Không ngờ Vũ Ninh vương oai phong lẫm liệt biến thành một chú cún con.
Hắn đây!
Làm bây giờ!
Hắn lo cuống cuồng, sốt sắng đến điên .
mới ch.ó lâu, quen với cái cơ thể bé tẹo , một phút bất cẩn thế là tự vấp chân , suýt nữa ngã lăn .
May mà lúc Thanh Cát dừng bước, cô ngoái : "Ngươi ?"
Ninh vương tuyệt vọng nhận rằng, tên ám vệ chính là vị cứu tinh của .
Hắn biến thành chó, xung quanh chẳng ai ngoài Thanh Cát. Dù thế nào nữa, cô vẫn là ám vệ của Thiên Ảnh các, là quen của .
Hắn tất nhiên thể để cô rời . Nếu cô bỏ , ? Đây rốt cuộc là ? Và cách nào thể về vương phủ của ?
Hắn sủa một tiếng "gâu", lồm cồm bò dậy và lập tức đuổi theo Thanh Cát.
Tội nghiệp chỉ là một chú cún con nhỏ bé, chân ngắn cũn cỡn chạy lon ton, loạng choạng.
Dù , vẫn nỗ lực lao về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-156-ngoai-truyen-hoa-thanh-cho.html.]
Hắn chạy đến thở phì phò, cuối cùng cũng chặn đường Thanh Cát.
Hắn đó, ngước khuôn mặt ch.ó lên, giơ chân bên , một nữa lặp cử chỉ với Thanh Cát.
Lần cử chỉ vô cùng chuẩn xác, cô hẳn sẽ sinh lòng nghi ngờ chứ?
Thế nhưng, Ninh vương thất vọng nhận , tên ám vệ quả là một kẻ đần độn. Cô thụp xuống, vô cùng bụng hỏi : "Ngươi chuyện gì ?"
Lòng Ninh vương chợt buốt giá.
Đợi khi trở về, chắc chắn sẽ phạt cô , phạt thật nặng!
Ai ngờ lúc , Thanh Cát bất thình lình nắm lấy móng vuốt nhỏ bé của .
Hắn sững sờ trong giây lát.
Đôi bàn tay cứ thế nhẹ nhàng nắm lấy móng vuốt của .
Cái móng vuốt non nớt, bé bỏng, đầy lông lá, dính đầy những bông tuyết và bùn đất, lạnh đau nhức.
Vậy mà giờ đây, nó đang một nắm giữ.
Gió thổi tung những bông tuyết, tuyết trắng rơi lả tả mắt .
Hắn trở thành một con chó.
lúc , một đang nắm lấy chân .
Cơn tức giận ban đầu tiêu tan, khuôn mặt bình phàm , trong lòng ngập tràn sự giằng xé.
Nên duy trì sự tôn nghiêm của Vũ Ninh vương, quát cô cút , thề sống thề c.h.ế.t nhận sự thương hại, là chịu khuất phục chút ấm mỏng manh ?
Lúc , Thanh Cát quan sát , thắc mắc: "Ngươi thế?"
Ninh vương mới cảm nhận , mắt mà ươn ướt.
Đây là... lạnh quá, lạnh đến phát .
Vì , rốt cuộc thể chịu đựng thêm nữa, lao thẳng lòng Thanh Cát, cọ cọ cọ!
Mềm mại, ấm áp, thật là thoải mái...
Cổ họng phát những tiếng sủa thỏa mãn.
Hắn lập tức từ bỏ tôn nghiêm thuộc về Vũ Ninh vương, ngước khuôn mặt ch.ó lên, sủa những tiếng gâu gâu đầy vẻ tội nghiệp với cô .
Thanh Cát khẽ thở dài, vuốt ve cái đầu đầy lông của chú cún con: "Tại ngươi ở đây một , cha ngươi ?"
Gâu gâu gâu... Ninh vương buồn bã uất ức nghĩ thầm, phụ hoàng và mẫu phi của đều đang ở trong hoàng cung, sống sung sướng.
đây, một Vũ Ninh vương đường đường chính chính biến thành một con chó. Bây giờ trở về vương phủ, tìm cách biến thành Vũ Ninh vương!
Còn chuyện hổ thế nào khi chó, cần bận tâm nữa, ch.ó thì cần gì thể diện?!
Sau khi hiểu thông suốt chân lý , Ninh vương gạt bỏ e ngại, chẳng mảy may do dự bám chặt lấy Thanh Cát, đôi mắt nhỏ rưng rưng, cái đuôi ve vẩy liên hồi, ánh đầy đáng thương hướng về phía cô.
Thanh Cát cúi đầu, lặng lẽ chú cún con, bàn tay dịu dàng vuốt ve nó.
Ninh vương thích thú phe phẩy cái đuôi to của , thầm nghĩ thật ấm áp và êm ái quá, mau ôm lên , đưa trở về vương phủ ...
Nào ngờ Thanh Cát cất lời: "Thế đạo , chẳng bao nhiêu đang c.h.ế.t đói, bọn ch.ó các ngươi dĩ nhiên cũng chẳng khấm khá gì... cũng chẳng giúp ngươi, ."
Nói xong, cô dậy định bỏ .
Ninh vương: !!!
Tên ám vệ vô tình vô nghĩa, tàn nhẫn m.á.u lạnh!
Hắn lập tức cuống cuồng, cuống đến mức đôi chân ngắn ngủn run rẩy.
Lúc , chợt nhớ tới ch.ó , vội vàng cọ cọ Thanh Cát, sủa ầm lên, cầu xin, nũng, còn phát tiếng rên rỉ nghẹn ngào, dốc hết sức bình sinh.
Quả nhiên, Thanh Cát tò mò bước theo: "Ngươi ?"
Ninh vương nhận , quả thực đ.á.n.h cược đúng.
Cô theo để kiểm tra ch.ó , ch.ó trút thở cuối cùng. Thanh Cát ch.ó , rõ ràng là buồn bã.
Sau đó cô quả thực quyết định nhận nuôi .
Cô lấy từ trong tay nải một miếng thịt sói buộc bằng cỏ khô để đút cho .
Thực Ninh vương phần chê bai, nhưng cái bụng đói meo khiến đành miễn cưỡng nhai.
Ăn một miếng, thêm miếng nữa, thấy cũng khá ngon miệng.
Đợi khi trở Vũ Ninh vương, sẽ ăn thịt sói mỗi ngày, cứ quyết định thế !
Sau khi ăn no nê, Thanh Cát cho trong tay nải.
Đương nhiên chẳng thích thú gì, là Vũ Ninh vương, cưỡi ngựa cơ!
nhanh chóng ngoan ngoãn chui tay nải, như thể dính sát Thanh Cát, vô cùng êm ái và thoải mái.
Dù hiện giờ đang là một chú ch.ó con với bốn cái chân ngắn ngủn, thể tự cưỡi ngựa chứ?
Hắn thò đầu khỏi tay nải, ngó nghiêng xung quanh, thầm nghĩ cuối cùng cũng thể trở về vương phủ .
Tuy nhiên, khi rời khỏi khu tàn tích hoang vắng , Ninh vương mới phát hiện , điều gì đó ...
Con đường ở đây khác xa trong trí nhớ của , phong cảnh cũng khác lạ, nơi đây là những dãy núi non trùng điệp, những vùng hoang mạc bao la...
Điều quan trọng nhất là, nhớ rõ lúc đang là mùa xuân hoa nở rực rỡ, tại bây giờ tuyết rơi lả tả thế ?
Hắn dần dần nhận thức rằng, lúc bọn họ ở lãnh thổ Đại Thịnh.
Thanh Cát cưỡi ngựa tiếp, đường cũng vài hỏi đường.
Hắn họ tiếng Tây Uyên, dường như là tiếng Phiêu Quy ở cực nam?
Tiếp đó Thanh Cát tới một thành phố. Tòa thành xây dựng bằng đá, những bức tường đá điêu khắc những hoa văn cổ kính, phức tạp, cổng thành mang thiết kế mái vòm đậm chất dị vực.
Ninh vương vươn cái cổ ngắn, ngẩng cái đầu nhỏ bé lên, cố sức , còn thấy cả mái vòm tròn trạm trổ hoa văn tinh xảo ở đằng xa, đó dát vàng lấp lánh.
Hắn cố gắng bình tĩnh , nhạy bén phân tích tình hình.
Thanh Cát rõ ràng hề nhận . Ban đầu cô thậm chí mang cùng, biểu cảm của cô giống như đang diễn kịch, nên cô quả thực gì.
Vậy tại biến thành chó? Tại ở Tây Uyên? Thanh Cát ở đây? Rốt cuộc đây là âm mưu gì?
Mang theo hàng loạt câu hỏi, theo Thanh Cát tới thành Sĩ An, chứng kiến Thanh Cát yết kiến vua Phiêu Quy.
Hắn ở nhà trọ, cẩn thận lắng cuộc trò chuyện của những Phiêu Quy, và từ từ xâu chuỗi chuyện.
Cuối cùng cũng ngộ một điều.
Thời điểm hiện tại cách xa ngày mà ghi nhớ một thời gian dài, bản mà cưới Hạ Hầu thị, và dường như còn cả con...
Về phần Thanh Cát, rõ ràng nhiều sự kiện xảy với cô, cô trở thành sứ thần do phái đến Phiêu Quy.
Hắn lờ mờ cảm thấy điều gì đó đúng, hiển nhiên Thanh Cát đang che giấu vô bí mật.
Hắn chút cam chịu nhoài giường, l.i.ế.m láp cái móng vuốt nhỏ xíu của , thầm nghĩ thể từ từ điều tra, cứ việc ỷ bên Thanh Cát, từ từ điều tra...