Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 2: Ta Đóng Giả Có Giống Không?

Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:23
Lượt xem: 859

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đồn ngày cao sĩ Trần Đoàn Lão Tổ du ngoạn về phương Đông, từng dừng chân tại núi Tùy Vân. Thấy nơi đây núi non trùng điệp xanh tươi, phong cảnh hữu tình, thêm sương mù lượn lờ quanh suối nước nóng, ngài bèn cất lời khen ngợi rằng đây đích thị là chốn bồng lai tiên cảnh.

Cũng từ đó, suối nước nóng ở Núi Tùy Vân bắt đầu nức tiếng gần xa. Đám quan quyền quý thích tìm đến một suối nước nóng thiên nhiên ngọn núi để xây dựng biệt uyển nghỉ ngơi.

Rõ ràng là Đông gia của Mạc Kinh Hy cũng một biệt uyển như thế.

Thanh Cát lúc đang đắm trong một vòng xoáy suối nước nóng. Nước suối mang theo mùi lưu huỳnh nhàn nhạt từ cao đổ xuống, tạo thành một vòng xoáy bao bọc lấy cơ thể nàng, dường như đang gột rửa sự mệt mỏi cơ thể nàng.

Bề ngoài nàng trông vẻ thong dong nhàn nhã, nhưng thực chất đang âm thầm vận công, cảm nhận chân khí lưu chuyển chậm rãi trong cơ thể.

Kể từ khi tàn độc ngấm , nội lực của nàng luôn tắc nghẽn, nếu cố tình vận công thì sẽ cảm thấy đau nhói âm ỉ. Vậy mà bây giờ ngâm trong dòng suối nước nóng lưu huỳnh , cơn đau nhức nhối dường như thuyên giảm đôi chút.

Xem quả nhiên hiệu quả.

Tuy nhiên, Thanh Cát cũng thừa hiểu rằng độc tính trong dễ gì giải trừ ngày một ngày hai, việc vẫn cần từ từ.

Nếu thêm vài viên đan d.ư.ợ.c ôn bổ thượng hạng để hỗ trợ, cộng với việc tự điều dưỡng cẩn thận, sẽ đạt kết quả gấp đôi mà công sức chỉ tốn một nửa.

Nếu lấy mười vạn lượng bạc , nàng thể mua sắm những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm thượng đẳng để tự luyện chế đan d.ư.ợ.c bồi bổ cơ thể.

Trong lúc nàng mải suy nghĩ thì ngoài cửa sổ giăng đầy trời.

Giữa tiết xuân se lạnh, nóng từ suối nước bốc lên nghi ngút, sương mù lảng vảng mờ ảo.

Thanh Cát mặc y phục chỉnh tề bước khỏi hồ nước nóng.

Lúc đang là đêm trăng sáng, bầu trời đêm trong vắt một màu xanh thẳm, bóng trúc xanh đỉnh núi đằng xa hắt lên nền trời tạo thành những hình bóng đan xen loang lổ.

Ngay bên ngoài cửa sổ, Mạc Kinh Hy đang bàn tiệc. Một bình rượu, một y phục đen nhánh, đang độc ẩm ánh trăng .

Khi thấy tiếng động, y chậm rãi ngước mắt sang.

Gió núi mơn man, bóng trúc lay động, ngọn gió mang theo thở thanh khiết của cây trúc xanh lướt qua ống tay áo rộng của nàng, tà áo trắng mỏng bay bay, bóng dáng toát lên phong thái tuyệt thế vô song.

Tầm mắt y dừng khuôn mặt Thanh Cát.

Nàng , vẻ thoát tục vướng bụi trần, rực rỡ như những vì và ánh trăng - y hệt tiểu nương t.ử của y.

Thanh Cát đương nhiên nhận thái độ kỳ lạ của Mạc Kinh Hy, nhưng nàng chẳng thèm bận tâm, cứ thế thẳng đến bàn và xuống.

Ánh mắt Mạc Kinh Hy từ đầu chí cuối thể nào rời khỏi gương mặt nàng: "Giống, giống, cực kỳ giống."

Y buột miệng bèn ba chữ "giống".

Thanh Cát tự tay lấy vò rượu sứ trắng rót cho một ly.

Giữa hương rượu ngào ngạt, nàng lên tiếng: "Vậy tiểu nương t.ử nhà ông chắc hẳn xinh lắm."

Mạc Kinh Hy thì ngẩn , đó bật : "Cô đang vòng vo tự khen đấy ?"

Tuy nhiên, Thanh Cát vô cùng nghiêm túc đáp: "Ta chỉ quan sát ánh mắt khác , mới đến một kết luận chắc nịch rằng chắc chắn là một đại mỹ nhân hiếm đời."

Nàng mỉm: "Tiểu nương t.ử nhà ông đương nhiên cũng ."

Mạc Kinh Hy càng lớn hơn, trong lúc , y lấy một cuộn tranh đưa cho Thanh Cát: "Đây là bức chân dung của tiểu nương t.ử nhà , cô thể xem thử."

Thanh Cát đón lấy cuộn tranh.

Thân là ám vệ, những thứ nàng học ngày khá tạp nham, theo hầu Ninh Vương bốn năm nên kiến thức cũng tăng lên đáng kể. Ví dụ như chất giấy dùng cho cuộn tranh , nàng chỉ cần liếc mắt nhận đây là giấy Trừng Tâm Đường, loại giấy chắc chắn như ngọc, mỏng nhẹ và bóng bẩy, nhưng giá cả cực kỳ đắt đỏ, thường khó lòng mà mua .

Không chỉ , cách đóng khung bức tranh cũng vô cùng tinh xảo và cầu kỳ.

Đến nước , nàng bắt đầu tò mò về phận của gia đình .

Khi mở cuộn tranh , Thanh Cát thấy bức vẽ phác họa một nữ t.ử khuê các, mặc chiếc áo đối khâm bằng lụa mỏng màu xanh thiên thanh cơn mưa, bên là chân váy rắc kim tuyến điểm xuyết hoa văn, đang tựa lan can bên cửa sổ ngắm xa xăm.

Dáng vẻ quả thực giống hệt khuôn mặt của nàng lúc .

Tất nhiên là làn da của tiểu nương t.ử trắng như tuyết, trắng hơn nàng, hơn nữa trông nàng vô cùng yếu ớt, mang vẻ mỏng manh cần chở che.

Phải thừa nhận rằng, mặc dù trông hai giống , nhưng khí chất khác xa một trời một vực.

Mạc Kinh Hy: "Dung mạo hai hiện giờ giống , nhưng cấu trúc xương cốt của cô giống nàng . Vì , chúng thể điều dưỡng cho cô, để cô dáng vẻ và khí chất hệt như tiểu nương t.ử nhà ."

Thanh Cát: " nhớ ông chúng nhiều thời gian."

Chỉ bảy, tám ngày nữa là nàng sẽ đưa lên kiệu hoa trong đoàn đưa dâu để thế vị tiểu nương t.ử .

Mạc Kinh Hy gật đầu: " , nhưng , đường đưa dâu còn mười ngày nữa, cho nên thời gian mười bảy, mười tám ngày là đủ ."

Sau đó, y hỏi: "Cô chữ ?"

Thanh Cát: "Biết chữ, nhưng từng qua thơ văn nào."

Mạc Kinh Hy: "Cô chữ là dễ . Những ngày tới, mỗi ngày sẽ ma ma dạy cô quy củ khuê các của gia đình quyền quý, cũng sẽ dạy cô học thuộc những bài thơ mà tiểu nương t.ử từng . Ta sẽ đích cho cô về gia quyến, họ hàng thích của chúng và lai lịch của những khác để cô lộ tẩy."

Thanh Cát gật đầu: "Ừm, ông cứ sắp xếp là ."

Mạc Kinh Hy: "Còn dạy cô nghi thái, bồi bổ sức khỏe cho cô, chăm sóc da dẻ..."

Vừa , ánh mắt y rơi gương mặt Thanh Cát, đó trượt dọc theo khuôn mặt thanh tú tuyệt trần xuống , lướt qua chiếc cổ thon dài...

Lụa mỏng sương mờ, màn đêm tĩnh mịch, xương quai xanh thanh tú nhô lên lúc ẩn lúc hiện.

Thanh Cát cảm giác ánh mắt của Mạc Kinh Hy giống như một con rắn đang thè lưỡi, khẽ l.i.ế.m láp thể .

Ánh mắt chứa đựng những cảm xúc u ám kỳ lạ, kìm nén đến khó nên lời.

Thanh Cát nhấp một ngụm rượu nhỏ.

Rượu ngửi thì thơm nhưng uống thấy cay.

Đây là đầu tiên Thanh Cát uống rượu.

Ám vệ của Thiên Ảnh các phép uống rượu.

lúc , Mạc Kinh Hy đột nhiên lên tiếng: "Có thể cởi áo cho xem cơ thể cô một chút ?"

Thanh Cát ngước mắt, thẳng mắt Mạc Kinh Hy: "Không ."

Những ngón tay thon dài của Mạc Kinh Hy khẽ mân mê chén rượu trong tay, giọng lạnh nhạt: "Ta đảm bảo thứ xảy sai sót nào, cô xuất hiện bất kỳ dấu vết nào giống nữ t.ử chốn khuê phòng."

Thanh Cát chút bất ngờ sự tinh ý của y.

Nàng lên tiếng: "Trên vết sẹo, là vết sẹo do chịu nhục hình roi da trong quân doanh. Tất nhiên cũng một vết thương khác, những thứ hẳn là thể che giấu chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-2-ta-dong-gia-co-giong-khong.html.]

Mạc Kinh Hy: "Ồ?"

Thanh Cát: "Nếu thì thôi , xuống núi, ông tìm khác cao tay hơn ."

Mạc Kinh Hy bỗng nhiên bật khẽ: "Cô gấp gáp gì, còn dứt câu mà."

Thanh Cát lười chẳng buồn thêm.

Mạc Kinh Hy: "Thực vết sẹo cũng chẳng , cứ để ma ma giúp cô xem thử , chỗ chúng linh dược. Trong mười mấy ngày, cho dù là vết sẹo sâu đến cũng thể phục hồi như mới."

Nghe đến từ "linh dược", tim Thanh Cát bèn đập thình thịch.

Tuy nhiên, vẻ mặt nàng vẫn hề d.a.o động, chỉ đáp gọn lọn: "Được."

Thời gian gấp rút, Thanh Cát bắt đầu học các lễ nghi chốn khuê phòng, đồng thời dạy tên tuổi của vị tiểu nương t.ử cùng thói quen sinh hoạt hàng ngày. Tất nhiên, nàng cũng bắt đầu học thuộc những bài thơ văn tiểu nương t.ử từng sáng tác.

Dựa những gì học, tiểu nương t.ử quả là một danh môn khuê tú, tinh thông đủ cầm kỳ thi họa, am tường bề kinh thư sử sách.

Trong lúc gấp gáp , nàng chỉ học chút bề ngoài.

Thanh Cát cũng hiểu rằng, Mạc Kinh Hy luôn đề phòng nàng.

Bằng chứng là ông vẫn chịu tiết lộ danh tính của vị tiểu nương t.ử cũng như tên thật của nhà nàng . Mọi tin tức nàng học hiện tại đều cẩn thận né tránh những chi tiết quan trọng nhất.

Đương nhiên, nếu thế nàng thành , cuối cùng nàng vẫn chuyện, xem ông chỉ giấu những thông tin mấu chốt đến phút chót.

Về phần phận thật sự của những , Thanh Cát chẳng mảy may tò mò.

Nàng chỉ quan tâm xem vị phu quân trẻ trung tuấn tú . Nếu quả thực là một lang quân trẻ trung tuấn mỹ, nàng chỉ cần đóng giả thành đại gia khuê tú cùng trải qua một đoạn ân ái mặn nồng. Sau đó ôm một khoản tiền lớn rời , tính toán thế nào cũng thấy hời.

Hơn nữa...

Thanh Cát thầm nghĩ, phu quân của đại gia tộc đương nhiên cũng thuộc đại gia tộc. Đã thế, chừng trong nhà họ những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nào đó.

Nàng thể lấy chúng, lặng lẽ tẩm bổ cơ thể, may còn giải chất độc trong .

Thế là tiết kiệm một khoản tiền lớn của bản !

Và đúng lúc , Mạc Kinh Hy quả nhiên mang linh d.ư.ợ.c tới cho nàng, hơn nữa chính là Thất Hương Băng Cơ Tán.

Điều khiến Thanh Cát chút bất ngờ.

Phải rằng Thất Hương Băng Cơ Tán là phương t.h.u.ố.c bí truyền độc quyền của y tông Nam Chi Dũng, đồn khả năng thanh nhiệt tán kết, xóa mờ sẹo vết, nhuận sắc dưỡng nhan, thể khiến bà lão tám mươi tuổi lấy thanh xuân.

Năm xưa thiên t.ử từng tuyên triệu Nam Chi Dũng cung, mời ông đích điều chế Thất Hương Băng Cơ Tán cho quý phi hậu cung. Nam Chi Dũng từ chối, thiên t.ử cầu xin nữa, Nam Chi Dũng mới miễn cưỡng nhận lời.

, ông cũng chỉ điều chế vỏn vẹn bảy hộp Thất Hương Băng Cơ Tán. Hoàng thất khi nhận bảy hộp linh d.ư.ợ.c bèn coi như trân bảo, chỉ chia cho quý phi và gia quyến hoàng thất tông .

Ai ngờ giờ đây, Mạc Kinh Hy mang đến nguyên một hộp Thất Hương Băng Cơ Tán.

Thanh Cát Thất Hương Băng Cơ Tán, vẻ mặt bình thản: "Đây là gì?"

Mạc Kinh Hy: "Cái gọi là Thất Hương Băng Cơ Tán, thoa lên vết sẹo cô."

Y mỉm : "Có thể khiến làn da cô trắng như tuyết."

Thanh Cát hỏi thêm nữa: "Được."

Lý do nàng Thất Hương Băng Cơ Tán là nhờ Ninh Vương. Ninh Vương một hộp Thất Hương Băng Cơ Tán do hoàng thượng ngự ban.

Và với phận con gái một gia đình quân hộ, nàng lẽ nên đến loại t.h.u.ố.c .

Thất Hương Băng Cơ Tán quả nhiên hiệu nghiệm. Ngày đầu tiên bôi thuốc, Thanh Cát cảm thấy gì khác lạ, nhưng sang ngày thứ hai, nàng bắt đầu thấy da thịt ngứa ngáy từ từ bong tróc. Dưới lớp da khô bong , lớp da mới màu hồng nhạt dần dần hiện rõ.

Mạc Kinh Hy tấm lưng của nàng: "Rất ."

Thanh Cát: "Đợi đến lúc động phòng, e là sờ thấy vết sẹo nào , nhưng màu sắc sẽ khác vùng da xung quanh."

Mạc Kinh Hy: "Cái hề gì, cô đừng để thấy là ."

Vẻ mặt y khá bình thản: "Cô thể e thẹn, một tân nương e thẹn thì dù là trượng phu mới cưới cũng thấy làn da nàng ."

Thanh Cát gật đầu tán thành: " , sẽ e thẹn."

Mạc Kinh Hy ngước mắt nàng: "Cô..."

Nhất thời y bật : "Cô thế nào là e thẹn ?"

Thanh Cát y: "Tất nhiên là ."

Mạc Kinh Hy: "Ví dụ như?"

Thanh Cát chớp chớp mắt: "Ông xem."

Mạc Kinh Hy: "Hửm?"

Trong lúc y đang , đột nhiên phát hiện ánh mắt trong veo của nàng trở nên mềm mại, khuôn mặt trắng ngần dần nhuốm màu ửng hồng.

Nàng cất giọng thì thầm: "Mạc , ông chạm lưng như , quả thực e thẹn, ..."

Nàng ngập ngừng thôi, ngữ điệu khác so với đây, trở nên trầm và mềm mỏng hơn, âm cuối như một chiếc móc nhỏ, cào gãi trái tim .

Trái tim Mạc Kinh Hy rung động dữ dội.

Y chằm chằm Thanh Cát mặt chớp mắt, thậm chí trong chốc lát còn trở nên bàng hoàng.

Đôi mắt Thanh Cát lấp lánh như chứa một hồ nước mùa thu, nàng hồn nhiên Mạc Kinh Hy: "Sao ông gì?"

Mạc Kinh Hy bỗng bừng tỉnh, đột ngột lùi ba bước.

Ánh mắt vốn luôn điềm tĩnh của y ánh lên vẻ chật vật.

Sau đó, y hít một ngụm khí lạnh, Thanh Cát với vẻ mặt sắc lạnh: "Cô đang gì thế?"

Lập tức vẻ dịu dàng mềm mại của Thanh Cát biến mất, nàng trở nên lạnh lùng và thanh cao.

Ngay cả lời thốt cũng mang vẻ trong trẻo và cứng rắn của những mảnh băng vỡ đầu xuân: "Ta đang đóng giả tiểu nương t.ử nhà ông, giống ?"

Mạc Kinh Hy dần dần thu hồi những cảm xúc bộc lộ ngoài.

Y im lặng lâu, cứ thế nàng chằm chằm, cuối cùng cũng lên tiếng: "Giống, quá giống."

Y nàng đang cố tình diễn kịch, nhưng y vẫn dễ dàng mắc bẫy.

Nàng diễn xuất quá đạt.

 

Loading...