Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 21: Màn trình diễn đỉnh cao bắt đầu
Cập nhật lúc: 2026-08-11 09:11:33
Lượt xem: 641
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên Ninh Vương đến. La ma ma vội vàng hạ giọng dặn dò: "Cô lo hầu hạ Ninh Vương cho chu đáo nhé, ngoài đây."
Thanh Cát đáp với vẻ chẳng mấy mặn mà: "Biết ."
Nàng dứt lời thì La ma ma cúi đầu lui , cùng lúc đó Ninh Vương cũng đẩy cửa bước .
Ngay khi bước qua cửa, Thanh Cát bèn ngửi thấy hương trúc thanh khiết quen thuộc. Đó là mùi hương thường ngày Ninh Vương mà nàng quá đỗi tường tận. hôm nay, lẫn trong hương trúc thanh tao dường như còn vương vấn chút men.
Hắn mà uống rượu.
Thanh Cát theo hầu Ninh Vương bốn năm, hiếm khi thấy chạm đến chén rượu. Xem Hạ Hầu Tam gia đến mang theo tin tức lành, hẳn là liên quan đến Tây Uyên. Chuyện đàm phán thành công khiến tâm trạng vui vẻ nên mới phá lệ uống vài ly. Đương nhiên, điều cũng thể hiện sự coi trọng của Ninh Vương đối với gia tộc Hạ Hầu, nếu dễ dàng hạ tiếp rượu như . Thực những thời khắc quan trọng, luôn chừng mực trong cách hành xử.
Nghĩ đến đây, Thanh Cát chủ động đón lấy , tỏ vẻ vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn: "Điện hạ, ngài uống rượu ? Có cần chuẩn chút canh giải rượu ?"
Khuôn mặt tựa ngọc điêu của Ninh Vương thoáng ửng hồng. Hắn khẽ gật đầu: "Ừm, uống cùng Tam thúc của nàng vài ly, cũng . Lại đây hầu hạ y phục ."
Thanh Cát khẽ mỉm , đưa tay giúp Ninh Vương cởi áo khoác. Chắc chắn là tắm rửa .
Ninh Vương nheo mắt , thoải mái tận hưởng sự hầu hạ của Thanh Cát. Một vị Vương phi xinh , dịu dàng chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí, điều đối với bất kỳ nam nhân nào cũng là một trải nghiệm viên mãn khó tả.
Lúc Thanh Cát đang cởi áo ngoài cho , chợt lên tiếng: "Hôm nay Tam thúc của nàng nhắc đến chuyện sang năm là đại thọ bảy mươi của tổ phụ nàng, đến lúc đó đón nàng về nhà một chuyến."
Hắn trầm ngâm một lát tiếp: " thời điểm đó vặn trùng với đợt duyệt binh thường niên của Vũ Ninh, e là thể cùng nàng . Đến lúc đó sẽ chuẩn một phần hậu lễ, cử Ôn cùng nàng."
Vũ Ninh ở vùng biên ải, giáp ranh với Tây Uyên, thường xuyên đối phó với tàn quân Tây Uyên quấy nhiễu. Chính vì thế, Ninh Vương vô cùng chú trọng đến việc thao luyện binh mã. Năm nào duyệt binh cũng đích chủ trì để khích lệ sĩ khí, từng vắng mặt, sang năm đương nhiên cũng ngoại lệ.
Thanh Cát thầm nghĩ, ai mà đến lúc đó tình hình , e là nàng cao chạy xa bay từ lâu .
Thế nên nàng vui vẻ đáp lời: "Điện hạ đương nhiên lấy đại sự trọng, đến lúc đó tự trở về là ."
Ninh Vương khẽ ừ một tiếng.
Sau khi y phục, Ninh Vương bước gian phòng bên cạnh để tắm rửa. Thanh Cát mới tắm xong nên tự tay dọn dẹp chăn nệm giường. Làm thể hiện sự hiền thục, tiện thể giấu kỹ mấy bộ y phục ám vệ của , đề phòng nhỡ may phát hiện. Khả năng quan sát của Ninh Vương còn nhạy bén hơn đám nha ma ma gấp vạn .
Dọn dẹp xong xuôi, nàng cố tình nán cầm một tập thơ lên xem. Dĩ nhiên là chữ nào cũng chẳng lọt đầu, chỉ là bộ tịch mà thôi. Thực cứ diễn kịch thế cũng mệt mỏi vô cùng.
May mắn , chẳng bao lâu Ninh Vương bước khỏi phòng tắm. Thanh Cát bèn đặt tập thơ xuống, mỉm tiến đến đón .
Ninh Vương tắm gội sạch sẽ, mái tóc dài cũng gội qua, chỉ mặc một bộ trung y bằng lụa trắng mềm mại buông lỏng.
Thấy mái tóc dài của tuy lau nhưng vẫn còn vương nước, Thanh Cát bèn lấy một chiếc khăn mềm bản lớn bước tới.
Nàng tươi : "Điện hạ, để lau tóc cho ngài nhé, kẻo nhiễm lạnh."
Ninh Vương ngắm vị Vương phi của . Mái tóc đen dài mềm mại của nàng chỉ dùng một dải lụa hồng tùy ý buộc , càng tôn lên làn da trắng như tuyết, mịn màng tỏa sáng như ngọc trai. Đôi mắt nàng đong đầy sự dịu dàng ngoan ngoãn, thậm chí còn chất chứa niềm lưu luyến sâu sắc.
Hắn gì, chỉ khẽ gật đầu.
Thế là Thanh Cát kéo đến xuống chiếc ghế gỗ lim bên cạnh, còn bản thì một bên, dùng khăn mềm cẩn thận quấn lấy mái tóc dài của . Sau đó, nàng cầm chiếc lược gỗ đàn hương lên, chải chuốt nhẹ nhàng lau khô.
Đồ dùng tắm rửa trong phủ Ninh Vương đương nhiên cầu kỳ hơn hẳn bên ngoài. Chỉ riêng loại cao gội đầu điều chế công phu từ hạt tử, bán hạ và phụ tử. Nhờ mà khi gội, suối tóc đen như mực của Ninh Vương trở nên suôn mượt khác thường.
Trong lúc nhẹ nhàng lau tóc cho , nàng lặng lẽ đưa mắt trộm.
Lúc , ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ hoa văn, vặn hắt lên . Hàng chân mày sắc sảo bay bổng, sống mũi cao thẳng, khóe mắt biếng nhác rủ xuống, trông vẻ vô cùng thoải mái và mãn nguyện.
Nàng từng nghĩ sẽ một ngày ngắm từ góc độ . Một Ninh Vương còn vẻ uy nghiêm lạnh lùng của bậc vương, mà đó là nét tĩnh lặng và thanh thản hiếm thấy.
Khung cảnh dễ khiến sinh ảo giác, mơ mộng đến những điều như trọn đời trọn kiếp tháng năm tĩnh lặng .
đó quả thực chỉ là ảo giác mà thôi.
Có lẽ do động tác của nàng khựng , bèn cảm nhận , chậm rãi buông một tiếng: "Hửm?"
Giọng trầm thấp dễ , mang theo một vận vị vô cùng đặc biệt.
Thanh Cát vội đáp: "Không gì , tưởng điện hạ ngủ nên sợ phiền ngài thôi."
Nói đoạn, nàng định tiếp tục lau tóc cho .
Ninh Vương bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Hôm nay Tam thúc của nàng đến, thấy nàng vẻ vui."
Động tác của Thanh Cát khựng .
Nàng luôn Ninh Vương vô cùng sắc bén, nhưng vạn vạn ngờ thể nhận cả điều . Cũng may màn trình diễn của nàng hảo tì vết, nếu vạch trần từ lâu .
Lúc Ninh Vương hỏi tiếp: "Giữa các phòng trong gia tộc các nàng xích mích gì ?"
Thanh Cát mỉm gượng gạo: "Thực cũng chẳng chuyện gì to tát. Điện hạ cũng đó, mẫu xuất từ Tây Uyên, còn phụ là đích trưởng t.ử của gia tộc Hạ Hầu. Một đại gia tộc nhiều phòng nhiều chi chung sống một mái nhà, va chạm xích mích là chuyện khó tránh khỏi."
Nàng vẻ mấy bận tâm: "Đều là chuyện nhỏ thôi, cũng để trong lòng. Hơn nữa quanh năm sống trong khuê các, ít khi tiếp xúc với các bậc trưởng bối bên ngoài. Thấy mẫu gửi thư đến, trong lòng thực sự vui."
Ninh Vương tỏ ý đồng tình: "Nàng , phàm là đại gia tộc đông con nhiều cháu, ân oán giữa các phòng là chuyện nhà nào tránh khỏi."
Thanh Cát đương nhiên hiểu thâm ý của .
Hiện tại trong hoàng thất, mấy vị hoàng t.ử đấu đá chẳng khác gì gà chọi, lúc nào cũng lăm le nắm lấy điểm yếu của đối phương. Ngay cả mối quan hệ giữa Ninh Vương và sinh mẫu là Đàm Quý phi dường như cũng mấy hòa thuận.
Nếu nàng là Hạ Hầu Kiến Tuyết thật, chắc chắn nàng sẽ nhân cơ hội để trò chuyện sâu hơn, sẽ thổ lộ nhiều tâm sự thầm kín, tình cảm phu thê nhờ cũng sẽ gắn bó hơn.
Thanh Cát hề điều đó.
Nàng Hạ Hầu Kiến Tuyết, càng là Vương phi thực sự của . Những tâm tư sâu kín của một vị hoàng t.ử là thứ mà nàng nên . Biết càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh.
Nàng chỉ cần hưởng thụ chút hoan ái chăn gối là mãn nguyện lắm .
Mấy ngày nay, phủ Ninh Vương bắt đầu bận rộn chuẩn lễ vật cho tết Thọ Thánh. Vì đây là đại thọ sáu mươi của thiên t.ử nên triều đình cực kỳ coi trọng. Nghe hoàng quốc thích cùng văn võ bá quan đều tham dự, thêm cả sứ thần các nước đến chúc thọ.
Ngoài , các đoàn tạp kỹ bách hý cũng huy động. Dù cũng là sinh thần của bậc đế vương, nghi thức chúc thọ cùng các tiết mục biểu diễn đều chuẩn và tập duyệt kỹ lưỡng từ .
Về phần phủ Ninh Vương, hiện tại chuẩn sẵn một con voi lớn cùng vô kỳ trân dị bảo để dâng lên thiên t.ử quà mừng thọ. Vì mấy ngày bèn, trong phủ thỉnh thoảng vang lên tiếng nhạc đệm dùng để huấn luyện voi.
Nhìn cảnh tượng náo nhiệt , trong lòng Thanh Cát dâng lên nỗi muộn phiền.
Nàng thực sự đến hoàng đô chút nào. Tới đó đồng nghĩa với việc đối mặt với vô , phận đích nữ nhà Hạ Hầu của nàng sẽ càng thêm nhiều rắc rối ràng buộc, thậm chí thể mang đến những hậu họa khôn lường về .
Đó là kể nàng một đóng hai vai, tham gia một trò chơi thể đổ vỡ bất cứ lúc nào và lấy luôn cái mạng nhỏ của nàng.
Nàng chỉ trốn chạy, cao chạy xa bay cho rảnh nợ. Bỏ mặc nhà Hạ Hầu, bỏ mặc luôn đống bạc còn .
nếu nàng bỏ trốn mà thương lượng với nhà Hạ Hầu, Ninh Vương bỗng dưng mất tích Vương phi, chắc chắn sẽ lật tung thứ lên để tìm. Một khi truy tìm, tất nhiên sẽ kinh động đến Diệp Mẫn. Đến lúc đó, Diệp Mẫn thấy dung mạo thật sự của Vương phi thì chuyện sẽ vỡ lở, thể giấu giếm nữa.
Trái , nếu đích nữ nhà Hạ Hầu thật sự xuất hiện và thuận lợi tiếp quản phận Vương phi , thì dù Diệp Mẫn thấy Vương phi giống , y cũng sẽ sinh nghi. Y sẽ chỉ nghĩ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên về dung mạo mà thôi.
Đây quả thực là một rắc rối lớn, khiến nàng thể tùy tiện bỏ trốn.
Nàng hận thể để trúng độc ngay lập tức, càng nặng càng .
nàng thử , viên đan d.ư.ợ.c Diệp Mẫn đưa quả nhiên đúng bệnh để giải chất độc trong nàng. Mấy ngày nay nàng đều âm thầm vận công, độc tố giải bảy tám phần, chút tàn dư còn chỉ cần một thời gian nữa sẽ tự động tiêu tán hết.
Bây giờ nàng thực sự xảy một biến cố nào đó, tự đ.â.m cho một nhát cũng .
Ngặt nỗi đám Tây Uyên, ba đại thế gia, các vị hoàng t.ử trong triều, thậm chí là đám Hoàng giáo , chẳng một ai chạy đến thành Vũ Ninh kiếm chuyện. Bên ngoài thành Vũ Ninh vẫn là một mảng thái bình yên ả.
Nàng cũng thể tự biên tự diễn một lời dối rằng gặp cướp nên đ.â.m một nhát , thế chỉ càng khiến thêm nghi ngờ.
Vì , vị trí Ninh Vương phi lúc , nàng khát khao mãnh liệt hơn bao giờ hết, mong đám ác tặc nào đó xông ám sát. Ám sát Vương phi cũng , ám sát Vương gia cũng , phá hoại cái thành Vũ Ninh cũng .
Tóm , nàng cần một cơ hội xuất hiện với phận Thanh Cát, đỡ một nhát kiếm, thương, để Diệp Mẫn tận mắt chứng kiến nàng còn khả năng bảo vệ Vương phi nữa.
Tất nhiên vết thương cũng quá nặng, vì cương vị Vương phi, nàng vẫn hầu hạ Vương gia giường cơ mà.
Đáng tiếc , cơ hội vẫn bặt vô âm tín.
Nàng mang tâm trạng như đưa tang, nhưng ngoài mặt vẫn tươi hớn hở chuẩn cho chuyến đến hoàng thành.
Đến tối, nàng lén lút chuồn khỏi vương phủ, đó đến Thiên Ảnh các để gặp Diệp Mẫn.
Khi bước lên tầng ba của Thiên Ảnh các, nàng tình cờ chạm mặt Bạch Chi đang xuống. Trên cầu thang gỗ nhỏ hẹp, hai vặn lướt qua .
Thanh Cát dừng bước, khẽ ngoái đầu .
Bạch Chi cũng khựng , nhưng ánh mắt vẫn thẳng về phía hề d.a.o động.
Thanh Cát dùng khẩu hình miệng âm thầm lời cảm ơn.
Bạch Chi chẳng thèm liếc Thanh Cát lấy một cái, cứ thế lạnh lùng xuống lầu.
Thanh Cát dù y , nhưng y chắc chắn thấy .
Nàng thêm gì nữa, bước tiếp lên lầu thì thấy cánh cửa sổ phòng đóng kín bưng. Nàng bên trong khách nên tiện bước , chỉ cung kính đợi một bên.
Từ trong phòng vọng một giọng : "Vào ."
Nghe , Thanh Cát cúi đầu bước .
Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, nàng lập tức cảm nhận bầu khí khác thường.
Trong phòng ngoài Diệp Mẫn còn một vị khách khác.
Vị khách đó ai khác chính là Ninh Vương.
Trong giây phút , Thanh Cát chỉ bỏ chạy ngay lập tức.
Thanh Cát sống mười tám năm đời thì mười bốn năm chìm trong bóng đen của hai đàn ông . Một là Diệp Mẫn, Các chủ Thiên Ảnh các nhào nặn nàng, chính là Ninh Vương điện hạ, chủ nhân của nàng.
Giờ đây, nàng đối mặt với cả hai bọn họ cùng một lúc.
Lần tuy gặp mặt, nhưng lúc đó chỉ lướt qua ngay nên vẫn còn chịu đựng , thì khác.
Nàng giấu giếm tày trời, gan to bằng trời, và giờ thì tâm trí nàng đang rối bời rối bời.
Nàng vô cùng sợ hãi, nếu họ phát hiện sự thật, chắc chắn nàng sẽ băm vằm thành trăm mảnh.
Nàng khẽ siết chặt tay, tự nhủ thả lỏng cơ thể. Nàng thầm nhắc nhở bản , lúc nàng đang mang khuôn mặt lạnh lùng mờ nhạt , nàng là ám vệ Thanh Cát chứ là Ninh Vương phi gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-21-man-trinh-dien-dinh-cao-bat-dau.html.]
Nàng chỉ cần diễn tròn vai của là .
Thế là nàng thẳng lưng, khẽ rủ mắt xuống, bước chân vững vàng tiến .
Vừa bước phòng, mùi hương gỗ thanh tao xộc mũi. Dưới sàn trải t.h.ả.m dệt tinh xảo, bên đặt một chiếc bàn gỗ gụ chạm khắc hoa văn. Trên bàn là những chén gốm Kiến Diêu cổ kính và một ván cờ đang đ.á.n.h dở dang.
Lúc , Ninh Vương và Diệp Mẫn đang ghế gỗ gụ, nhâm nhi đ.á.n.h cờ.
Thanh Cát quỳ một chân xuống đất, cung kính cất lời: "Chủ nhân."
Giọng của nàng khàn, đó là chất giọng nàng thường dùng mỗi khi nhiệm vụ, khiến Diệp Mẫn nghi ngờ, chẳng mảy may tạo cảm giác quen thuộc cho Ninh Vương.
Ninh Vương đang mải mê đ.á.n.h cờ với Diệp Mẫn, thèm liếc mắt Thanh Cát lấy một cái.
Thanh Cát cũng dậy, vẫn quỳ lặng lẽ ở đó, ngoan ngoãn thu đến mức gần như vô hình.
Từ góc độ , tầm mắt nàng vặn chạm gấu áo của Ninh Vương. Đó là một chiếc cẩm bào màu đỏ sẫm, bộ họa tiết thêu thùa, chỉ viền bằng sợi chỉ vàng bạc dọc theo gấu áo. Lớp áo lót trong màu trắng muốt lấp ló ở vạt áo càng nổi bật sắc đỏ kiêu sa và quý phái của chiếc áo ngoài.
Nàng bỗng nhớ buổi chiều hôm đó, khi Ninh Vương vội vã trở về phòng và đè nàng xuống giường, dường như cũng mặc một chiếc áo lót trắng trơn tương tự. Nàng thậm chí còn nhớ như in khoảnh khắc vén vạt áo lót lên. Dẫu vẫn giữ vẻ cao quý, nhưng sự điềm tĩnh biến mất, nhường chỗ cho d.ụ.c vọng cháy bỏng thể che giấu của một gã đàn ông.
Dưới lớp y phục sang trọng quyền quý , rốt cuộc cũng chỉ là một nam nhân bình thường mà thôi.
lúc đó, Diệp Mẫn hạ một quân cờ xuống bàn lên tiếng hỏi: "Thế nào ?"
Thanh Cát hiểu ý y, và cũng hiểu việc Ninh Vương mặt ở đây mang ý nghĩa gì.
Nàng cúi thấp đầu, cẩn trọng bẩm báo: "Tạ ơn Các chủ, vết thương của thuộc hạ khỏi hẳn, độc tính cũng tiêu tán bảy tám phần, công lực phục hồi, hiện tại xem còn gì đáng ngại nữa."
Diệp Mẫn gật đầu, đó căn dặn: "Chuyến tới hoàng đô , ngươi sẽ theo sát hộ vệ bên cạnh nương nương."
Thanh Cát đáp gọn lỏn một chữ: "Rõ."
Nàng càng cúi thấp đầu hơn, từng sợi tóc đều toát lên sự cung kính tuyệt đối.
Diệp Mẫn tiếp lời: "Ngươi bái kiến Vương phi , chuẩn một chút chúng sẽ xuất phát."
Thanh Cát lặp : "Tuân lệnh."
Ninh Vương bên cạnh bèn ngước mắt lên Thanh Cát, lệnh: "Đến chập tối, hãy qua viện của Vương phi."
Thanh Cát cúi đầu: "Vâng, thưa chủ nhân."
Ngay khi Thanh Cát lui , Ninh Vương xoay xoay quân cờ trong tay, ngước mắt liếc Diệp Mẫn.
Hắn hỏi với vẻ đầy hứng thú: "Lời đề nghị của , ngươi định cân nhắc thật ?"
Diệp Mẫn khẽ mím môi, lặng lẽ chằm chằm những quân cờ bàn.
Ninh Vương thu nụ : "Ta nghiêm túc đấy."
Tuổi của Diệp Mẫn cũng còn nhỏ, sắp bước sang ngưỡng tam thập nhi lập nhưng vẫn lẻ bóng một . Theo luật lệ cấm kỵ của Thiên Ảnh các, Diệp Mẫn tuyệt đối phép bất kỳ mối quan hệ mờ ám nào với Thanh Cát.
Vì thế, Ninh Vương đề nghị để Thanh Cát rời khỏi Thiên Ảnh các, sắp xếp cho nàng một phận mới, từ đó tác thành cho Diệp Mẫn.
Diệp Mẫn cuối cùng cũng lên tiếng: "Điện hạ, ngài bắt đầu ông tơ bà nguyệt từ bao giờ ?"
Mới một tháng , còn chẳng thèm đoái hoài gì đến hôn sự của chính cơ mà.
Ninh Vương đáp: "Ta chỉ chợt nhận , thành cũng tệ lắm."
Diệp Mẫn sang, thấy giữa đôi lông mày của ngập tràn sự vui vẻ, rõ ràng là vô cùng hài lòng với vị Vương phi của .
Y lên tiếng: " và điện hạ giống ."
Ninh Vương hỏi vặn : "Có gì mà giống?"
Hắn chăm chú khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Mẫn. Thực Diệp Mẫn dung mạo tuấn tú, chỉ là gầy yếu một chút mà thôi.
Hắn xoay quân cờ, nhớ dáng vẻ của Thanh Cát lúc bước nãy. Suy ngẫm một lát, đưa kết luận: "Nàng vẻ ỷ ngươi, chắc hẳn là lòng ái mộ."
Diệp Mẫn : "Điện hạ, ngài nghĩ nhiều ."
Sắc mặt Ninh Vương sững , nhíu mày, lát mới tiếp: "Diệp Mẫn, đây là cơ hội dành cho ngươi đấy."
Giọng của còn vẻ hờ hững mà đó là sự uy nghiêm bức .
Diệp Mẫn hiểu rõ ngụ ý của .
Thanh Cát vốn là nữ tỳ thuộc quyền sở hữu của phủ Ninh Vương, sinh sát của nàng đều do định đoạt. Hắn đang trao cho Diệp Mẫn một đặc ân, cho phép y đưa Thanh Cát rời khỏi Thiên Ảnh các.
cơ hội chỉ một duy nhất. Sau , sẽ đối xử công bằng với tất cả, tuyệt đối vì Diệp Mẫn mà nương tay thiên vị bất kỳ ai.
Diệp Mẫn cụp mắt xuống, trầm mặc một hồi lâu mới đáp: "Thôi bỏ , cứ như ."
Thanh Cát hiểu rằng thời khắc thử thách bản điểm.
Điểm tựa duy nhất của nàng lúc chính là tuyệt kỹ khinh công. Nàng là ám vệ khinh công xuất quỷ nhập thần nhất trong lịch sử Thiên Ảnh các. Dù võ công của Ninh Vương và Diệp Mẫn đều thuộc hàng cao thủ, nhưng khinh công của nàng vẫn thừa sức thoắt ẩn thoắt hiện mặt bọn họ mà để dấu vết.
Tình thế đến nước , nàng đành xoay xở đủ đường mà thôi.
Đến chập tối, nàng vội vã đổi trang phục và cải trang. Mấy ngày nay, để tiện cho việc cải trang, nàng chỉ búi tóc lỏng lẻo ở Ngưng Hòa uyển, dám dùng những kiểu tóc phức tạp trang sức rườm rà. Về phần y phục, mượn cớ thời tiết ấm lên, nàng cố tình chọn những bộ váy áo đơn giản gọn nhẹ để dễ dàng đổi.
Lúc , khi cải trang nhanh chóng, nàng chỉ dùng một chiếc khăn màu xanh sẫm quấn gọn mái tóc , ngoài sẽ phát hiện điều gì bất thường.
Sau khi nhanh chóng hóa thành ám vệ Thanh Cát và cẩn thận kiểm tra để lộ chút sơ hở nào, nàng bèn diện kiến Ninh Vương.
Ninh Vương đang chắp tay lưng đó. Hắn khẽ quét mắt Thanh Cát một cái, thèm nửa lời mà cất bước thẳng về phía Ngưng Hòa uyển - nơi ở của Ninh Vương phi.
Thấy , Thanh Cát đương nhiên hiểu ý, lập tức bám gót theo .
Bước của nàng phát tiếng động. Nàng theo sát Ninh Vương mà gần như để chút cảm giác tồn tại nào.
Trong lúc di chuyển, khi ngang qua một vườn hoa, ánh mắt nàng vô tình lướt tấm lưng của Ninh Vương phía . Hôm nay mặc một bộ trường bào dài cổ tròn tay hẹp điểm họa tiết dơi. Cổ áo và cổ tay áo viền họa tiết mây bay điềm lành, đai lưng bằng ngọc ôm trọn vòng eo rắn rỏi.
Khi sải những bước mạnh mẽ, dải viền họa tiết mây bay cũng tung bay bay theo chiều gió, để lộ chiếc quần lụa bó gấu bên trong. Trang phục càng tôn lên bờ vai rộng lớn thẳng tắp, đôi chân dài mạnh mẽ, toát lên vẻ quý phái xen lẫn khí thế hào hùng rực rỡ của tuổi trẻ.
Thực đây Thanh Cát bao giờ chú ý đến những chi tiết . Năm nay nàng mười tám tuổi, thêm Vãn Chiếu - một nữ t.ử từng trải chuyện đời kề cận bên cạnh, nên ít nhiều nàng cũng hiểu chút đỉnh về chuyện nam nữ, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh vài mong đợi.
Thế nhưng trong mắt nàng, Ninh Vương là Ninh Vương, nam nhân là nam nhân. Dù Ninh Vương cũng là nam nhân, nhưng tuyệt đối là mẫu để nàng tơ tưởng.
Chính vì , dung mạo , vóc dáng thế nào, phong thái uy dũng lúc bước của , trong mắt nàng tự động chuyển hóa thành những thông tin phân tích: cách nhận diện khuôn mặt, cách nhận diện vóc dáng, cách sải bước, độ nặng nhẹ của bước chân, tiếng động phát , cùng các thói quen khác.
Vậy mà bây giờ, nàng bất tri bất giác để tâm đến những thứ . Hắn quả thật cuốn hút, oai phong lẫm liệt, tuấn tú vô song, phong thái xuất chúng khó ai sánh bằng.
Nàng cứ tiếp tục đóng vai Ninh Vương phi, mặn nồng ân ái với , tận hưởng thú vui xác. Đến khi thời hạn kết thúc, nàng ẵm bạc nhẹ nhàng cao chạy xa bay, coi như uổng phí kiếp .
Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên Ninh Vương dừng bước. Thanh Cát vội vàng phanh , cung kính rủ mắt xuống.
Ninh Vương ngoái đầu , lệnh: "Ngẩng đầu lên."
Đầu óc Thanh Cát trống rỗng. Ý gì đây...
nàng vẫn theo lời , ngẩng mặt lên. Dẫu , đôi mắt vẫn rủ xuống, tuyệt đối dám thẳng Ninh Vương. Theo quy củ của vương phủ, với phận của nàng, thẳng mắt là tội tày đình.
Ninh Vương chăm chú đ.á.n.h giá nữ ám vệ mặt. Một khuôn mặt nhạt nhòa chút nổi bật, gò má cao, lấm tấm vài nốt tàn nhang. Đôi mắt ngoan ngoãn rủ xuống, phục tùng tuyệt đối, mang đúng dáng vẻ điển hình của một ám vệ.
Hắn thầm nghĩ, đây chắc chắn là dung nhan thật sự của nữ ám vệ , nàng dịch dung. Một phụ nữ, cho dù là một ám vệ sống trong bóng tối, thì bản chất vẫn là một phụ nữ. Nếu dung mạo vốn xí, thì chắc chắn sẽ đời nào chọn dịch dung thành bộ dạng nhếch nhác thế .
Chỉ những kẻ nhan sắc tồi mới chẳng buồn bận tâm đến việc bản . Vậy nên, nhan sắc thật của nàng chắc hẳn hề tầm thường.
Phải chăng vì lý do mà Diệp Mẫn mới dành cho nàng sự ưu ái đặc biệt?
Hắn vốn tin tưởng và trọng dụng Diệp Mẫn, bao giờ can thiệp công việc nội bộ của Thiên Ảnh các, giao quyền quyết định cho y. Thế nhưng, đó thể là lý do để Diệp Mẫn tư tình với một nữ ám vệ.
Diệp Mẫn phạm điều đại kỵ của Thiên Ảnh các.
Hắn chắp tay lưng, từ cao xuống nữ ám vệ: "Bản vương nhớ lầm thì, ngươi Ninh Vương phủ mười ba năm nhỉ?"
Thanh Cát cãi rằng nàng đây mười bốn năm chứ mười ba. chuyện đó cũng chẳng quan trọng. Nàng hạn chế tối đa việc mở miệng chuyện với Ninh Vương phận ám vệ, nên nhất là câm miệng.
Thế là nàng thuận nước đẩy thuyền, đáp gọn lỏn: "Vâng."
Ninh Vương khẽ gật đầu, hỏi thêm lời nào nữa.
Thanh Cát bám gót Ninh Vương, dọc đường vô cùng cẩn trọng khép nép. Khi đến hậu viện, Vương phi ở trong phòng. Ninh Vương nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Vương phi ?"
La ma ma vội vàng đáp: "Vương phi nãy ngoài sân xem thử, còn bảo gặp điện hạ, mới nãy vẫn còn ở đây mà..."
Bà cũng cảm thấy khó hiểu, tự dưng biến mất tăm thế . Vương phi dẫn theo nha nhỉ?
Ninh Vương tỏ vẻ vui: "Còn mau tìm?"
La ma ma lệnh, lập tức cùng đám nha hối hả túa tìm kiếm khắp nơi.
Thanh Cát kính cẩn xin phép: "Vậy thuộc hạ cũng tìm Vương phi nương nương nhé?"
Ninh Vương gật đầu ưng thuận.
Thanh Cát bèn tung bay như một bóng ma.
Sau khi rời khỏi đó, nàng nhanh chóng tìm một góc khuất , lặng lẽ trang phục của Vương phi và thực hiện màn dịch dung thoăn thoắt.
Những hành động lén lút nếu các ám vệ khác ở quanh đây, nàng dám chắc sẽ để lộ sơ hở. may mắn đây là hậu viện của Vương phi, Ninh Vương vốn thích bố trí ám vệ ở khu vực , nên Thanh Cát thể tung hoành ngang dọc mà gặp chút trở ngại nào. Thậm chí thể coi là gì thì !
Sau khi khoác lên bộ y phục của Vương phi, nàng còn cẩn thận thoa thêm chút phấn thơm để át mùi vải vóc ban nãy cũng như những tàn dư mùi hương từ lớp dịch dung.
Khi chắc chắn thứ hảo chút sơ sót, chỉ với vài nhịp nhún , nàng đáp xuống bên cạnh hòn non bộ, giả vờ như đang say sưa ngắm những đóa hải đường chớm nở.
lúc đó, mấy nha túa tìm kiếm tình cờ chạy đến, thấy nàng bèn mừng rỡ reo lên: "Nương nương!"
Thế là Thanh Cát " tìm thấy" phận Vương phi. Nàng cuống quýt xách váy vội vã về viện, ai ngờ đầu đụng ngay Ninh Vương với vẻ mặt nghiêm nghị.
Ánh mắt chậm rãi quét qua những cánh hoa vương gấu váy nàng, lạnh lùng cất lời: "Chạy thế?"