Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 22: Hắn vừa bướng vừa ngạo

Cập nhật lúc: 2026-08-11 09:11:34
Lượt xem: 622

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát thừa Ninh Vương là kẻ tinh ranh và sắc sảo. Hiện tại nàng đang một diễn hai vai, thời khắc mấu chốt tuyệt đối phép để lộ một chút sơ hở nào.

Nàng hiểu quá rõ tính cách và bản tính đa nghi của Ninh Vương. Chính vì quá hiểu nên nàng tự vạch một hướng phù hợp nhất theo phản xạ tự nhiên.

Thế là nàng vẻ chột , lảng tránh ánh của , thỏ thẻ đáp: "Hoa trong sân nở , lắm, nên, nên ..."

Ninh Vương khẽ nhướng mày.

Thanh Cát c.ắ.n nhẹ môi, lẩm bẩm đầy vẻ vô tội: "Ta, chỉ tùy tiện ngắm nghía một chút thôi, chạy lung tung."

Ninh Vương nàng với vẻ ung dung chờ đợi kịch : "Chỉ vì mấy bông hoa mà nàng chạy lung tung thế ? Vừa hỏi trong phòng nàng, một ai tung tích của nàng. Làm thích hợp ?"

Thanh Cát phồng má, tỏ vẻ phục cãi : "Sao thích hợp?"

Ninh Vương hừ lạnh một tiếng: "Làm gì Vương phi nào như nàng."

Thanh Cát hếch cằm lên, thách thức: "Thế chẳng đang một rành rành ngay mắt ngài đây ?"

Ninh Vương bật thành tiếng.

Thanh Cát với lý lẽ hùng hồn: "Vừa rảnh rỗi, chỉ ngoài hít thở chút khí. Lúc ngoài, rõ ràng thấy mấy tì nữ đang bận bịu ở đó, cứ tưởng họ thấy . Ai mà ngờ chẳng ai chú ý đến cả."

Nói xong, nàng chợt nhận điều gì đó, giọng điệu càng thêm tự tin: " là Vương phi cơ mà, thì , dựa báo cáo hành tung cho khác ? Ta dạo trong hoa viên nhà thì , vi phạm luật trời chắc?"

Ánh mắt Ninh Vương hiện rõ sự bất lực: "Nàng còn lý lẽ nữa cơ đấy?"

Thanh Cát bước tới, tự nhiên khoác tay lên cánh tay : " thế, thấy lý. Điện hạ thấy ?"

Ninh Vương đầu , mỉm Vương phi của . Lúc đang là giữa xuân, tiết trời ấm áp, hoa đua nở, bướm lượn lờ. Giữa vườn hoa khoe sắc thắm, nàng hiện lên thật kiều diễm, đôi mắt long lanh tỏa sáng rạng rỡ.

Khóe môi càng cong lên vui vẻ, trong đáy mắt ánh lên ý : "Sao tự nhiên thấy Vương phi của vẻ ngốc nghếch thế nhỉ?"

Thanh Cát thể diễn lố, nhưng hết cách . Khi một đang chột diễn kịch thì thường dễ quá đà. Nàng thể nắm vững chừng mực nên đành cố gắng diễn nhiệt tình hơn một chút.

Nàng bất đắc dĩ hỏi : "Ngốc lắm ?"

Ninh Vương gật đầu: "Ngốc."

Thanh Cát khẽ mím môi, nụ môi tắt lịm, giọng trầm xuống: "Vừa nãy thấy hoa hải đường, bỗng nhớ hồi còn ở nhà, cùng các tỷ đạp thanh, khi đó cũng từng ngắm hoa hải đường như thế , ..."

Giọng nàng pha chút buồn bã, nhưng nàng cố ý bỏ lửng câu . Cứ để tự tưởng tượng .

Nghe , Ninh Vương hiểu ngay. Hắn dùng đôi mắt đen thẳm nàng thật nghiêm túc: "Nhớ nhà ?"

Thanh Cát do dự một lát, gật đầu: "Cũng chút chút."

Ninh Vương dỗ dành: "Không , đợi qua đợt bận rộn , nếu nàng nhớ nhà, về thăm , sẽ sai đưa nàng về."

Thanh Cát ngay lập tức lộ vẻ mừng rỡ: "Thật ?"

Ninh Vương đáp: "Ta lừa nàng gì?" Hắn tiếp: " bây giờ, nàng theo về ."

Thanh Cát hỏi: "Lúc nãy điện hạ dẫn theo ai cơ?"

Ninh Vương trả lời: " , là một ám vệ của Thiên Ảnh các."

Thanh Cát xong bèn phản ứng ngay: "Có cần thiết để ám vệ theo sát bên cạnh suốt ?"

Ninh Vương giải thích: "Đó là một nữ ám vệ."

Thanh Cát giả vờ ngạc nhiên: "Nữ ám vệ ? Hóa Thiên Ảnh các cũng nữ ám vệ ?"

Nàng đang sức chứng minh chẳng chút gì về Thiên Ảnh các. Dù trong lòng hiểu rõ thể quá lố, nhưng nàng còn cách nào khác, chỉ đành theo đà mà diễn tiếp.

May mắn là Ninh Vương cảm thấy gì bất thường. Hắn giải thích thêm: "Nữ ám vệ ít , võ công cao cường, việc luôn cẩn trọng và chu ."

Nghe những lời , Thanh Cát chút bất ngờ. Nàng rằng Ninh Vương đ.á.n.h giá cao đến thế.

Ninh Vương tiếp tục: "Thiên Ảnh các cũng vài nữ ám vệ, nhưng nàng võ công xuất sắc nhất."

Thanh Cát gật gù: "Vậy thì yên tâm ."

Sau đó, Ninh Vương đưa Thanh Cát trở về Ngưng Hòa uyển. Trên đường , họ vô tình ngang qua một khu vườn, đúng con đường mà nàng bước qua phận ám vệ Thanh Cát theo Ninh Vương.

Chỉ trong chớp mắt, nàng hoán đổi phận, trở thành Vương phi của , mật nắm tay.

Cảm giác thực sự vô cùng kỳ diệu. nó cũng đầy rẫy hiểm nguy, bởi chỉ một sơ sẩy nhỏ thôi cũng đủ khiến bộ kế hoạch sụp đổ.

Vừa , Ngưng Hòa uyển - nơi ở của Vương phi - ngày càng gần. Thanh Cát bắt đầu toan tính cho bước tiếp theo.

Nàng tìm cách để Ninh Vương rời , như nàng mới thể dùng phận Vương phi để tiếp kiến ám vệ một .

Nếu chỉ gặp riêng, ngoài ở đó, nàng thể tạo ảo giác rằng đang hai cùng hiện diện.

Về đến Ngưng Hòa uyển, bước phòng, Thanh Cát : "À đúng , y phục , nãy xổm ngắm hoa hải đường bẩn hết váy ."

Ninh Vương gạt : "Chỉ là một tên ám vệ thôi mà, gì quan trọng ."

Thanh Cát kiên quyết: " cũng những e ngại của riêng ... lỡ đồn ngoài, chê Vương phi lôi thôi lếch thếch thì ."

Nàng suy nghĩ thêm một chút tiếp tục: "Thôi bỏ , tắm rửa một lát . Không tắm thì cứ thấy khó chịu . Hơn nữa ám vệ là nữ, chắc chắn sẽ thường xuyên ở bên cạnh hầu hạ ."

Nghe , Ninh Vương khựng một nhịp, cuối cùng đính chính: "Không hầu hạ."

Thanh Cát tỏ vẻ ngơ ngác: "Hả?"

Ninh Vương: "Cô là ám vệ, nhiệm vụ bảo vệ sát bên cạnh nàng. Không giống như thị nữ ma ma, nàng sở hữu tuyệt kỹ võ công, trong những lúc nguy cấp, nàng thể lấy để che chắn cho nàng."

Thanh Cát , nhận thấy sự nghiêm túc sâu trong ánh mắt .

Nàng bất ngờ khi đ.á.n.h giá của Ninh Vương về chính từ một góc độ khác. Thanh Cát, một ám vệ, mang tuyệt kỹ, sẵn sàng xông pha chốn sinh t.ử vì , bảo vệ Vương phi của , và những thời khắc then chốt, hiển nhiên thể hy sinh tính mạng. Sinh mạng của nàng đối với còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác. Nếu vì cần bảo vệ Vương phi, lẽ nàng sớm vứt bỏ như một quân cờ hết giá trị.

những cảm xúc xao động đó chỉ thoảng qua trong chốc lát. Rất nhanh, Thanh Cát lấy bình tĩnh, khuôn mặt nở nụ dịu dàng, ôn hòa: "Ta hiểu , đây là cận vệ mà điện hạ tín nhiệm, là một cao thủ mang tuyệt kỹ. Đã thì càng tôn trọng, phép thất lễ."

Thấy nàng kiên quyết, Ninh Vương cũng đành chiều theo: "Vậy cũng , lát nữa sẽ bảo nàng qua gặp nàng."

Thanh Cát gật đầu đáp : "Vâng! Cứ bảo nàng qua thẳng chỗ . Đều là phận nữ nhi, ngài cũng cần mặt ở đây gì, thể thoải mái tâm tình với nàng ."

Ninh Vương , khẽ bật : "Nàng thì gì để tâm tình với nàng chứ."

Thanh Cát bĩu môi: "Sao ?"

Ninh Vương thêm gì, chỉ buông một câu ngắn gọn: "Chỉ là một ám vệ thôi mà."

Thanh Cát mỉm e thẹn, nụ càng thêm mềm mại và ngọt ngào: "Biết mà!"

Ninh Vương: "Vậy sang Thiên Hồng các đây, còn vài việc cần giải quyết."

Thanh Cát: "Vâng."

Ninh Vương định rời , nhưng khi liếc Vương phi đang tươi rói, một cánh hải đường mỏng manh vương vấn mái tóc nàng, tôn lên làn da trắng ngần thêm phần rạng rỡ. Vốn sinh trong hoàng tộc, hậu cung bao phi tần mỹ nữ, đủ loại nhan sắc đều từng chiêm ngưỡng. Bản sở hữu dung mạo khôi ngô tuyệt trần, nên vốn chẳng mấy bận tâm đến nữ sắc.

Chính vì , đến tận bây giờ, khi những vị hoàng t.ử trạc tuổi con cái thể cưỡi ngựa b.ắ.n cung, vẫn hề thành , bên cạnh cũng chẳng lấy một bóng hồng nào.

Thế nhưng giờ phút , vị Vương phi thanh lệ thoát tục của , bỗng chốc sững sờ, thể rời mắt.

Thấy đôi mắt đen thẳm của Ninh Vương cứ đăm đăm , biểu cảm khó đoán, Thanh Cát trong lòng thầm nghi hoặc. Lẽ nào nhận sự quen thuộc, bắt đầu nghi ngờ phận của nàng?

Nàng vội vàng giấu nhẹm sự hoang mang, dịu dàng cất giọng hỏi: "Điện hạ, ngài thế?"

Khóe môi Ninh Vương khẽ cong lên một nụ , đột nhiên giơ tay về phía nàng. Thanh Cát cảm nhận đôi bàn tay thon dài, đẽ đang chạm thái dương .

Tiếp đó, nàng thấy ngón tay kẹp lấy một cánh hoa mềm mại, mỏng manh. Hóa một cánh hoa rơi vương tóc nàng.

Ninh Vương đưa cánh hoa lên gần môi, khẽ nhấp một cái. Đôi mắt đen láy tràn ngập ý nàng, : "Hoa hải đường vốn hương, nhưng hải đường trong hậu viện của thơm ngát lạ thường."

Bước khỏi hậu viện, Ninh Vương chợt nhớ cần dặn dò Thanh Cát vài điều. Theo thói quen, một ám hiệu. Ám vệ vốn ràng buộc bởi những luật lệ khắt khe, chỉ cần chủ nhân hiệu, họ lập tức hiện diện.

Thế nhưng, khi Ninh Vương hiệu, xung quanh vẫn tĩnh mịch một tiếng động. Hắn chút ngạc nhiên, bèn chuyển sang dùng ám ngữ.

Theo lẽ thường, chỉ cần một tiếng gọi của , các ám vệ trong vương phủ sẽ nhanh chóng truyền tin cho , và cần tìm sẽ lập tức xuất hiện.

Lần , thứ chìm trong im lặng. Hắn thoáng sững .

Nếu là đây, đừng là một Thanh Cát nhỏ bé, ngay cả Diệp Mẫn, chỉ cần tìm, trong chớp mắt đó quỳ rạp chân . Hắn chắp tay lưng, trầm ngâm suy nghĩ nhanh chóng nhận nguyên do.

Vì Vương phi thích, nên khu vực viện của nàng hề bố trí ám vệ. Thiếu mạng lưới , mệnh lệnh của dĩ nhiên thể truyền nhanh chóng khắp vương phủ .

Và rõ ràng, Thanh Cát cũng mặt ở đây.

Hắn khẽ nhíu mày. Đang cau mày suy nghĩ, bỗng từ xa một bóng xuất hiện. Nữ t.ử mặc áo vải gai thô màu xanh, di chuyển nhẹ nhàng như một con chim ưng, uyển chuyển đáp xuống ngay mặt .

Khi chân chạm đất, nàng quỳ một gối, cúi đầu tâu: "Thanh Cát chậm trễ, xin chủ nhân trách phạt."

Gương mặt Ninh Vương lạnh tanh: "Diệp Mẫn dạy ngươi việc thế ?"

Thanh Cát càng cúi gầm mặt, trán gần như chạm đất: "Thuộc hạ tội. Chỉ vì thuộc hạ Vương phi nương nương xuất danh gia vọng tộc. Nay thuộc hạ cận kề bảo vệ nương nương, e sợ nương nương phật ý, sinh lòng chán ghét, nên thuộc hạ nán để bộ y phục mới."

Ánh mắt Ninh Vương từ cao lạnh lùng quét qua ám vệ đang phủ phục đất. Nàng khoác bộ y phục vải gai màu xanh thô kệch, nhỏ bé và hèn mọn.

Hắn khẽ gật đầu, buồn truy cứu chuyện nhỏ nhặt nữa, mà đó là lời căn dặn: "Ngươi cứ trực tiếp đến gặp Vương phi . Nương nương tuy xuất cao quý nhưng tính tình ôn hòa. Ngươi việc cẩn trọng, tuyệt đối mạo phạm đến nương nương."

Thanh Cát đáp lời: "Tuân lệnh."

Ninh Vương hiệu cho Thanh Cát tự , còn bản thì Thiên Hồng Các.

Sau khi Ninh Vương khỏi, Thanh Cát dậy, bước về phía Ngưng Hòa Uyển, nơi ở của Vương phi. Vừa tới nơi, nàng chạm trán Thôi cô cô. Thôi cô cô nàng với ánh mắt nghi hoặc: "Ngươi đến đây gì?"

Thanh Cát với vẻ mặt vô cảm, trình bày nguyên do.

Thiên Ảnh Các hoạt động độc lập với sự quản lý của vương phủ. Dù Thôi cô cô nắm quyền cai quản chuyện nội bộ hậu viện, nàng cũng quyền can thiệp Thiên Ảnh Các. Chính vì thế, khi mặt Thôi cô cô, Thanh Cát vẫn giữ tư thế thẳng thớm, thái độ lạnh nhạt, mảy may kiêng dè nhún nhường.

Thôi cô cô nhíu mày, tỏ vẻ bằng lòng: "Làm như thế vẻ quá lên . Thiên Ảnh Các các ngươi là thị vệ mang đao đích thiên t.ử ngự phong, quyền nội đình. Vương phi nương nương tuy phận cao quý, nhưng nếu dùng đến ám vệ thì quả thật là vượt quá giới hạn."

Đối mặt với những lời đó, Thanh Cát chỉ giữ im lặng. Nàng hiểu rõ ẩn ý của Thôi cô cô. Bà rõ ràng đang đuổi ám vệ của Vương phi , hoặc thể sẽ tìm cơ hội đến tâu với Ninh Vương để chia rẽ.

Tuy nhiên, nàng cũng thừa Thôi cô cô chỉ dám múa mép mặt nàng mà thôi, chứ đố bà dám mang chuyện chất vấn Ninh Vương.

Thôi cô cô Thanh Cát, buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Các ám vệ như ngươi vốn quen xông pha trận mạc, nay giao nhiệm vụ bảo vệ một nữ t.ử khuê các, đúng là thiệt thòi cho ngươi quá."

Thanh Cát vẫn giữ ánh mắt dửng dưng thẳng Thôi cô cô, hề chút biểu cảm nào đáp .

Thấy thái độ lạnh nhạt của nàng, Thôi cô cô đành phẩy tay: "Thôi bỏ , ngươi cứ trong."

Thanh Cát khẽ gật đầu, thẳng vòng qua bà, bước Ngưng Hòa Uyển. Thôi cô cô nheo mắt theo bóng dáng Thanh Cát xa dần, trầm ngâm một lúc lâu mới thu ánh mắt.

Vừa bước qua cổng Ngưng Hòa Uyển, Thanh Cát đường hoàng dọc theo hành lang uốn lượn, thẳng đến khuê phòng của Vương phi. Giữa đường, một thị nữ chặn nàng : "Đây là nơi ở của Vương phi nương nương, lệnh của nương nương thì ai tự ý bước . Ngươi là của viện nào?"

Cô thị nữ tò mò quan sát Thanh Cát, rõ ràng là từng thấy nào ăn mặc như nàng. Thị nữ trong vương phủ ai nấy đều ăn vận lụa là gấm vóc, ai mặc bộ quần áo bằng vải gai nhuộm màu xanh mộc mạc và thô kệch như Thanh Cát.

Thanh Cát đáp: "Ta phụng mệnh điện hạ đến đây yết kiến Vương phi nương nương."

Nghe thấy tiếng ồn, La ma ma gần đó bèn nhíu mày tới: "Làm loạn cái gì thế? Không còn chút quy củ nào ? Bất kể ngươi là phụng mệnh ai, cũng thông báo một tiếng chứ."

Nghe thấy , ánh mắt Thanh Cát lạnh nhạt lướt về phía La ma ma. Thực tâm, Thanh Cát luôn nuôi một khao khát cháy bỏng là bẻ gãy cổ mụ già , hoặc đ.â.m một nhát kiếm xuyên qua mụ cho rảnh nợ.

Trước đây, nàng luôn cố gắng đè nén cơn giận, nhưng ngay lúc , sát khí bỗng chốc bùng lên mãnh liệt.

Bị ánh mắt sắc lẹm chằm chằm, La ma ma bỗng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, thậm chí bà còn thoang thoảng ngửi thấy mùi m.á.u tanh xộc mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-22-han-vua-buong-vua-ngao.html.]

Người đồn đại ám vệ của Thiên Ảnh Các xuất quỷ nhập thần, coi mạng như cỏ rác, điều ...

Một cơn gió lạnh rít qua khiến La ma ma khẽ rùng . Bà cố gắng hít một thật sâu để giữ bình tĩnh: "Nếu điện hạ dặn dò, để đưa ngươi gặp Vương phi."

Thanh Cát đáp gọn lỏn hai chữ: "Khỏi cần." Nàng lạnh lùng trừng mắt La ma ma: "Ta phụng mệnh điện hạ bảo vệ Vương phi, nhiệm vụ của chỉ là bảo vệ Vương phi mà thôi, những chuyện khác liên quan đến ."

Nói xong, nàng cứ thế sải bước thẳng, lướt qua mặt La ma ma, tiến thẳng phòng Vương phi. La ma ma và đám tỳ nữ ngẩn theo bóng lưng Thanh Cát, hồi lâu La ma ma mới tức tối nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Cái thứ quái quỷ gì !"

dĩ nhiên dây dưa rắc rối nữa, một tên ám vệ gai góc thế , cứ để cô Vương Tam tự giải quyết .

Bước phòng, Thanh Cát bèn đóng chặt cửa , thong dong cởi bỏ bộ y phục vải gai màu xanh thô ráp của ám vệ.

Thực chuyện đến nước , chướng ngại lớn nhất cũng vượt qua, thứ xem như đấy. Cần nhớ rằng ám vệ của Thiên Ảnh Các vốn hành tung bí ẩn, gò bó bởi những quy củ khắt khe của vương phủ những nghi lễ rườm rà thế tục, duy nhất họ phục tùng và trung thành chỉ Ninh Vương điện hạ.

, điều Thanh Cát cần lúc chỉ là tránh để Vương phi nhà Hạ Hầu và Thanh Cát giáp mặt . Hơn nữa, Ninh Vương dẫn nàng yết kiến Vương phi, và ám vệ cũng mắt Vương phi mặt bao nhiêu . Giờ đây chỉ cần Vương phi che chở cho hành tung của ám vệ, thì chuyện sẽ êm xuôi.

Nàng điềm nhiên bộ váy áo lộng lẫy của Vương phi, cẩn thận giấu kín bộ đồ thô kệch và vật dụng tùy của ám vệ những ngóc ngách bí mật trong phòng - những nơi mà bao năm ám vệ giúp nàng rèn luyện kỹ năng tàng hình đồ vật ở đẳng cấp thượng thừa.

Đây là khuê phòng của Vương phi, tuyệt đối một ám vệ nào dám bén mảng đến rình mò, nên tạm thời nàng vẫn thể an tâm. Nàng nán một lát, lắng tiếng bước chân ngoài cửa, đoán chừng là La ma ma đang tới.

Đứng ngoài cửa, La ma ma cất tiếng hỏi han: "Nương nương dùng chút ạ?"

Thanh Cát bèn dùng giọng điệu quen thuộc của Hạ Hầu Kiến Tuyết, gắt gỏng đáp : "Ta đang dở chuyện với ám vệ của Thiên Ảnh Các, đến lượt ngươi xen , thật là quy củ gì cả! Lui ."

Bị mắng té tát, La ma ma tiu ngỉu lùi , khẽ đưa mắt xuyên qua lớp giấy mỏng dán cửa sổ. Lờ mờ bên trong, bà thấy hai bóng dường như đang chuyện, đành ngậm ngùi lùi bước.

Sau một hồi, đều dè dặt dám quấy rầy. La ma ma tuy lỏm xem tên ám vệ đó đang giở trò gì, nhưng tuyệt nhiên moi thông tin gì, đành bó tay từ bỏ.

Một lúc , bất chợt thứ gì đó loé qua mắt, tiếp theo là một tiếng động cực kỳ khẽ khàng?

Trong lòng đầy ngờ vực, La ma ma sang hỏi đám tỳ nữ bên cạnh: "Các ngươi thấy tiếng động gì ngoài ?"

Đám tỳ nữ đồng loạt lắc đầu: "Dạ thấy gì cả."

La ma ma đang ngơ ngác quanh thì tiếng của Vương phi bỗng vang lên từ trong phòng: "Cô ám vệ ban nãy ?" Giọng đầy vẻ ngạc nhiên.

La ma ma vội vàng bước đến cửa: "Không, nô tỳ thấy ai cả."

Vương phi ở trong phòng vẻ càng thêm bối rối: "Vừa nãy cô mới xin phép lui , còn định thêm vài lời khách sáo, mà chớp mắt một cái thấy tăm nữa."

Nghe đến đây, La ma ma khỏi kinh hãi: "Ám vệ của Thiên Ảnh Các võ công thâm hậu đến thế ?"

Thanh Cát tiếp lời: "Thiên hạ đồn đại Thiên Ảnh Các xuất quỷ nhập thần, giờ mới thấy quả sai."

La ma ma và đám tỳ nữ thảy đều kinh ngạc tột độ, còn Thanh Cát ở bên cạnh thì mặc kệ họ ngạc nhiên. Thực chất, nếu ám vệ của Thiên Ảnh Các che mắt thiên hạ thì đương nhiên đến để dấu vết, một tiếng động, thể để khác thấy ?

Tất cả những chuyện chỉ là một vở kịch dạo đầu, nhằm mục đích gieo tâm trí họ ấn tượng sâu đậm rằng tên ám vệ khả năng "thần , quỷ ". Về , nếu bất kỳ hiện tượng kỳ lạ nào xảy , ví dụ như ám vệ đột ngột biến mất bất thình lình xuất hiện trong phòng Vương phi, thì họ cũng chẳng cần hoảng hốt ầm lên. Tất cả chỉ đơn giản là vì kỹ năng của ám vệ quá đỗi phi phàm mà thôi.

Khi hoàng hôn buông xuống, Ninh Vương trở về Ngưng Hòa Uyển. Thanh Cát bèn niềm nở đón, ân cần tự tay rửa tay cho Ninh Vương, nụ tươi tắn nở môi: "Hôm nay pha chút , điện hạ thử ?"

Ninh Vương đưa mắt sang, một bếp lò nhỏ nặn bằng đất sét đỏ rực đang cháy rần rật trong phòng, nước bốc lên nghi ngút từ chiếc ấm đặt bên . Hắn khẽ gật đầu: "Được."

Đêm xuân còn mang chút se lạnh, dư âm của những cơn mưa rào mấy hôm vẫn lẩn khuất trong khí. Thế nhưng, trong phòng ngủ, ấm từ lò sưởi tỏa xua tan giá lạnh.

Thanh Cát tỉ mỉ pha và dâng cho Ninh Vương. Nàng vốn hề những thứ , nhưng may mắn là thời gian gần đây luyện tập thuần thục.

Trong lúc châm , nàng dịu dàng tâm sự: "Thiếp sinh mùa đông, đúng ngày tuyết rơi đầu mùa năm . Kể từ đó, mỗi độ sinh thần , nhà gom những bông tuyết đọng cành mai, đem cất kỹ hũ sứ chôn sâu đất. Tính đến cuối năm nay là tròn mười bảy tuổi, gom mười bảy hũ tuyết như ."

Ninh Vương ngắm đôi tay búp măng thon thả của nàng, thuận miệng hỏi: "Chưa từng lấy dùng ?"

Thanh Cát thẹn thùng cụp mắt, giọng ngọt ngào: "Dạ , gom góp suốt mười bảy năm trời, mười bảy hũ tuyết đọng cành mai của những năm qua, nay mang theo của hồi môn. Từ nay về , sẽ đích dùng nước tuyết pha hầu hạ điện hạ."

Ninh Vương quả thực ngờ đằng chén ẩn chứa một câu chuyện thi vị đến .

Hắn lặng lẽ ngắm con gái mặt. Bất chấp cái rét mướt của tiết trời chớm xuân bên ngoài, ánh lửa hồng rực rỡ từ lò sưởi hắt lên khuôn mặt thanh tao, dịu dàng của nàng.

Nàng là viên ngọc quý nâng niu bồi dưỡng trong nhung lụa của danh gia vọng tộc. Vẻ của nàng tựa như vầng trăng khuyết tỏa ánh sáng dịu nhẹ, như rừng hoa tuyết trắng muốt, một nhan sắc hiền thục, thanh tao hiếm đời.

Hắn vốn quen thói lạnh lùng, tàn nhẫn và quyết đoán, trái tim cũng trở nên sắt đá. giờ phút , ngắm Vương phi của , trong lòng bất giác dâng lên niềm xót xa và yêu thương vô bờ bến.

Đôi mắt dịu , giọng cũng trở nên dịu dàng: "Được, từ nay về Vương phi sẽ pha cho , sẽ thưởng thức thứ nước tuyết đọng cành mai mà Vương phi cất giữ bấy lâu nay."

Mười bảy năm ròng rã gom góp tuyết mai, chỉ để nay chính tay nàng pha thành dâng lên .

Sự dịu dàng của Thanh Cát như nhân lên gấp bội: "Điện hạ, mời ngài thử."

Ninh Vương đỡ lấy chén , nhấp một ngụm. Sau khi từ tốn thưởng thức, ngước mắt nàng, mỉm khen ngợi: "Hương vị thanh khiết, ngọt dịu, đúng là ngon."

Thanh Cát nhận sự khoan khoái của Ninh Vương, nàng hiểu đúng. Ninh Vương là dòng dõi hoàng gia, địa vị tôn quý bậc nhất. Luận về phú quý, đời chẳng gia tộc nào sánh kịp với quyền uy và sự phồn hoa của hoàng tộc. Tuy nhiên, nếu bàn đến sự thanh tao, cốt cách phong lưu những thú vui tao nhã thưởng nguyệt ngắm hoa, thì Tứ đại thế gia niềm tự hào và sự thanh cao riêng biệt.

Với tính khí kiêu ngạo, chẳng coi ai gì của Ninh Vương, những cô gái thể lay động trái tim trong thiên hạ , e rằng chỉ tiểu thư của Tứ đại thế gia mà thôi.

, khi nàng khéo léo thể hiện phong thái thanh nhã trong cách hành xử của gia tộc Hạ Hầu, đương nhiên tán thưởng. Hắn luôn ao ước một Vương phi cầm kỳ thi họa tinh thông, dịu dàng chu đáo. Nói cách khác, một vợ giỏi việc nước, đảm việc nhà, xinh rạng rỡ, và đặc biệt là sinh cho một tiểu thế t.ử để củng cố quyền lực.

Thanh Cát bất chợt nhận , quả là kẻ tham lam.

lẽ, kẻ càng tham lam thì cuối cùng càng dễ tay trắng.

Hai cứ thế nhâm nhi , trò chuyện, khí bỗng chốc trở nên vô cùng ấm áp, hòa thuận. Bao nhiêu suy tính cứ thế xoay vần trong đầu Thanh Cát. Nàng nắm bắt lúc đang vui vẻ để tìm cách thuyết phục , bắt nàng tiếp tục bảo vệ Vương phi nữa.

Làm thế nào để mở lời mà vẫn đảm bảo sự suôn sẻ, để hậu họa? Giữa làn khói nghi ngút, Thanh Cát cuối cùng cũng chủ động gợi chuyện: "Hôm nay, nữ ám vệ mà điện hạ nhắc tới đến tìm , chúng cũng trò chuyện đôi câu."

Ninh Vương bèn hỏi: "Thế nào?"

Thanh Cát mỉm đáp: "Cô nương ám vệ xem chừng nề nếp và ngoan ngoãn. Nếu để nàng theo hầu bên cạnh, cũng khá ưng ý."

Ninh Vương: "Nàng ưng ý là . Chuyến hoàng đô , đường xá xa xôi, qua nhiều châu phủ, lo những khác khó bề chu . Có nàng theo sát bảo vệ, cũng yên tâm hơn."

Thanh Cát tiếp lời: " mà, lúc nào cũng một cô nương bám sát rời nửa bước, cứ thấy kỳ kỳ thế nào . Người ngoài e cũng ."

Ninh Vương hỏi : "Ý nàng là ?"

Thanh Cát đáp: "Thiếp cũng hỏi qua cô ám vệ . Xem các ám vệ việc đều xuất quỷ nhập thần, lúc ẩn lúc hiện. Hay là cứ để nàng âm thầm theo dõi bảo vệ , đừng phô trương quá. Chứ cứ chốc chốc lảng vảng mặt, dễ gây chú ý lắm."

Ninh Vương gật đầu đồng ý: "Vốn dĩ ý cũng . Ám vệ của Thiên Ảnh các luôn cách ẩn , để dấu vết. Nàng theo sát nàng nữa, nàng cũng khó lòng phát hiện. Trừ phi chuyện khẩn cấp, nàng sẽ tùy tiện lộ diện, nàng cứ an tâm."

Thanh Cát hỏi: "Vậy cô nương ám vệ đó là thuộc hạ của Diệp Mẫn ?"

Ninh Vương: " thế."

Thanh Cát tỏ vẻ lo âu: "Nếu , chẳng cô ám vệ đó sẽ định kỳ bẩm báo hành tung, việc của cho Diệp Mẫn ?"

Nàng Ninh Vương, giọng chút bất an: "Thế thì gì, cô ám vệ cũng báo cáo cho Diệp Mẫn . Như chẳng hóa Diệp Mẫn đang theo dõi ?"

Ninh Vương vỗ về: "Nàng yên tâm, ám vệ quy tắc riêng của ám vệ. Diệp Mẫn hiểu rõ chừng mực, sẽ hỏi những chuyện nên hỏi . Nàng đừng lo."

Một khi ám vệ như hình với bóng, đương nhiên họ sẽ nắm những bí mật nên . Tuy nhiên, họ đều rèn luyện vô cùng nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ tiết lộ nửa lời về những bí mật . Chẳng qua Ninh Vương cho rằng cần thiết kể lể những điều cho Vương phi của .

Thực , chính vì nhận thấy sự thoải mái của nàng, cũng những ám vệ thông thường quá gần gũi với Vương phi. Để giữ đúng khuôn phép nam nữ, vốn nhượng bộ từ lâu . Tuy nhiên, việc Thanh Cát bảo vệ Vương phi là mệnh lệnh thể đổi.

Nghe , Thanh Cát khẽ mím môi, lộ vẻ hờn dỗi vui: " thích. Thiếu nữ khuê các mà ám vệ theo sát, ám vệ mang chuyện của bẩm báo cho một nam nhân khác, khó tránh khỏi tiếng tăm dị nghị."

Nàng Ninh Vương, nũng nịu nũng: "Thiếp từng nhà ai quy củ lạ lùng thế , cũng từng thấy kiểu phép tắc nào như cả."

Nàng những lời dĩ nhiên là lý do riêng. Biết rằng quy củ của Thiên Ảnh các khó lòng phá vỡ, nàng chỉ còn cách mượn oai phong lễ giáo của nhà Hạ Hầu để dập .

, nàng nhận tính toán sai lầm.

Vừa dứt lời, ánh mắt sắc lẹm của Ninh Vương lạnh lùng lướt qua nàng. Dù chỉ là một ánh thoáng qua, Thanh Cát lập tức cảm nhận áp lực vô hình đè nặng. Nàng thấu hiểu, đó là sự bực dọc, là sự bất mãn của .

Ninh Vương nhếch mép nhạt, đôi mắt một mí mỏng manh ánh lên vẻ nguy hiểm. Thanh Cát nghẹn thở.

Những ngón tay thon dài của Ninh Vương hờ hững xoay vần chén , cất giọng nhẹ bẫng nhưng chứa đầy hàm ý sâu cay: "Bây giờ nàng là Vương phi của phủ Ninh Vương, nhà Hạ Hầu luật lệ gì chăng nữa, liệu còn quan trọng ?"

Nghe những lời , Thanh Cát khẽ c.ắ.n môi: "Điện hạ, ngài thừa hiểu ý đó mà. nếu điện hạ phán , cũng còn lời nào để biện minh. Lời điện hạ luôn đúng, ngay từ đầu nên so đo những chuyện . Đã gả vương phủ, sự đều theo sắp đặt của vương phủ. Diệp Mẫn giám sát , cũng đành chịu, chẳng dám oán than nửa lời."

Nàng đang diễn một vai uất ức giả tạo, nhưng ngoài cách , nàng còn thể gì khác?

Ninh Vương nàng phân bua, ngước mắt sang. Vị tân nương của đang rũ rượi cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn cam chịu, như chất chứa đầy oan ức. Trông nàng thật khiến xót xa.

Sự lạnh lẽo ban đầu của dần dịu , giọng điệu cũng ôn hòa hơn. Hắn trầm giọng : "Mọi việc đều thể bàn bạc mà. Nữ ám vệ vốn là bộ hạ đắc lực của Diệp Mẫn , nay sẵn lòng cắt cử nàng đến bảo vệ nàng, cũng là vì lo cho sự an nguy của nàng. Với những chuyện vặt vãnh , nàng cần giận dỗi gì."

Giận dỗi...

Thanh Cát thầm nghĩ, nàng Ninh Vương phần phật ý, chẳng qua là đang cố kìm nén cơn giận mà thôi.

đến nước , mục đích của nàng vẫn đạt . Đã xong việc, nàng cũng chẳng buồn ngọt nhạt dỗ dành nữa. Nàng thản nhiên cúi đầu nhâm nhi chén , buồn liếc lấy một cái.

Ninh Vương lạnh lùng quan sát Vương phi của . Nàng đang phụng phịu, môi mím chặt, rõ ràng là đang tỏ thái độ chống đối. Chút kiên nhẫn cuối cùng trong ánh mắt cuối cùng cũng tan biến. Hắn nhếch mép khẩy, nụ nửa miệng đầy mỉa mai, mạnh tay đặt chén xuống bàn.

Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, bầu khí trong phòng ngay lập tức trở nên căng thẳng nghẹt thở.

La ma ma lấp ló ngoài cửa, lén lút , nín thở theo dõi tình hình. Bà thấy Ninh Vương lạnh lùng hất vạt áo bật dậy, dáng vẻ lạnh nhạt, dửng dưng. Trông bộ dạng , dường như đang định lưng bỏ .

Thấy , Thanh Cát mặc kệ, thì cứ việc!

lúc đó, La ma ma bỗng nhiên bước , tươi rói lên tiếng hỏi về bữa tối. Bà đảo mắt Ninh Vương, sang Thanh Cát, đon đả : "Nương nương vốn tính phong nhã, sáng nay thấy hoa ngọc lan nở rộ, bèn bảo nếm thử hương vị. Thế là nô tỳ hái một ít bếp món ăn tối nay."

Thanh Cát: "..."

Nàng nào ăn hoa ngọc lan hồi nào .

La ma ma nháy mắt hiệu liên tục với Thanh Cát. Thanh Cát thừa hiểu, chắc chắn La ma ma nhận sự bất hòa giữa hai . Bà khí thêm căng thẳng, nên mới nhảy can thiệp hòng cứu vãn tình hình.

Thực ngẫm , nàng cũng chẳng cần tức giận gì. Trước ám vệ, xông pha chốn t.ử sinh còn chẳng sợ là gì, nay chỉ là nhún nhường đôi chút, ít cũng ăn ngon mặc cơ mà...

Thế là, Thanh Cát đành gượng : "Điện hạ, ngài nếm thử xem , món hương vị mới mẻ lắm."

Ninh Vương thái độ miễn cưỡng của nàng, khẽ nhướng mày, ánh mắt hờ hững.

La ma ma cạnh chứng kiến cảnh , trong lòng thầm kêu than, e là hỏng bét hết .

Ai ngờ ngay lúc đó, Ninh Vương cất giọng kẻ cả, trịch thượng hỏi: "Hoa ngọc lan gì thế?"

Thanh Cát hoa ngọc lan nào, Mạc Kinh Hy dạy nàng chuyện . Nàng cầu cứu liếc La ma ma.

Ninh Vương bồi thêm một câu lạnh lùng: "Ta đang hỏi nàng đấy."

Thanh Cát: "..."

Bí quá hóa liều, nàng đành bịa chuyện: "Dạo ngọc lan đang mùa nở rộ, là hoa nở sớm nhất đầu xuân. Ta vốn yêu thích loài hoa , nên thường sai tì nữ hái một ít những buổi chiều tà sương giăng, mang về rửa sạch..." Rửa sạch gì nữa? Nàng mù tịt, đầu óc trống rỗng.

Đành phịa tiếp: "Cánh hoa ngọc lan to, dày, thơm ngát như hoa lan. Rửa sạch đem nấu ăn, hương vị thơm mềm, ngon tuyệt cú mèo."

Nói , nàng lườm La ma ma: "Món hoa ngọc lan tối nay, là bà đấy ?"

La ma ma lật đật bước tới giải vây: "Vâng, nô tỳ chẻ đôi đóa hoa ngọc lan, rửa sạch sẽ, nhúng qua một lớp bột loãng đem chiên giòn bằng dầu mè. Món mới xong, hương vị quả thực ngon, điện hạ nếm thử một chút ạ?"

Ninh Vương chẳng ừ hữ gì, chỉ ngước mắt lên, dùng ánh mắt sắc lạnh, chút cảm xúc chằm chằm Thanh Cát. Hắn bộ như chẳng bận tâm, nhưng cũng vội rời , cứ chôn chân đó nàng, như thể đang chờ đợi một câu trả lời.

Thanh Cát ngay lập tức thấu hiểu tâm can . Cái gã nam nhân , bướng bỉnh ngạo mạn. Nàng thầm mỉa trong bụng, chẳng buồn đôi co thêm, bèn lên tiếng: "Điện hạ, bữa tối chuẩn tươm tất, ngài dùng bữa ?"

Ninh Vương tinh ý nhận ngay trong giọng điệu của nàng vẫn thoang thoảng nét giễu cợt.

Thế nhưng...

Hắn khẽ gật đầu, điệu bộ kiêu kỳ, miễn cưỡng đáp: "Nếu , thì nếm thử xem ."

 

 

Loading...