Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 26: Lên Đường Đến Hoàng Đô
Cập nhật lúc: 2026-08-11 13:41:55
Lượt xem: 588
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa , nàng khẽ lắc đầu, ung dung nhấp một ngụm .
Thôi cô cô trong lòng chợt hoảng hốt.
Vị Vương phi vốn dĩ nàng chẳng hề xem trọng. Dù Điện hạ nạp phi thì , bên Đàm Quý phi vẫn luôn dè chừng, mà nàng là của Quý phi. Dẫu Điện hạ sủng ái nàng chăng nữa, âu cũng chỉ vì cái danh phận nữ nhi Hạ Hầu gia của nàng mà thôi.
Thế nhưng Thôi cô cô ngàn vạn ngờ tới, bản rơi nông nỗi . Phải quỳ mọp ở đó, nàng buông tiếng thở dài ngao ngán, hứng chịu những lời luận tội và hình phạt từ dáng điệu hờ hững khinh mạn .
Nàng hít sâu một , cúi gằm mặt, cung kính thưa: "Nương nương, nô tỳ sai, nô tỳ cam tâm chịu phạt."
Thanh Cát khẽ gật gù: "Phạt thì tất nhiên phạt. nên phạt thế nào cho đây? Ngươi xem, ngươi chọc giận Điện hạ, Điện hạ giao phó chuyện cho định đoạt. Ta cho đặng?"
Nàng chiều vô cùng khó xử: "Nếu đưa hình phạt nào, e khó ăn với Điện hạ. Còn nếu trừng phạt ngươi, thấy nỡ. Huống hồ chuyến Hoàng đô , sự còn nhờ cậy cô cô. Ngươi xem, chẳng đang khó ?"
Thôi cô cô thẹn quá hóa đỏ mặt. Nàng vốn là nữ quan thể diện, nào ngờ rơi t.h.ả.m cảnh nhường .
Thanh Cát nào định buông tha, nàng tiếp tục bồi thêm:
"Thân cô cô, là nữ quan từ trong cung phái tới, hầu hạ bên cạnh Quý phi nương nương, dẫu là Điện hạ cũng nể nang vài phần. Ngươi chẳng trân trọng, cứ khăng khăng đôi co với một tiểu thị nữ? Chỉ là một tiểu thị nữ bé mọn, ngươi so đo tính toán với nàng , miệng đời ngoài sẽ gièm pha thế nào ?"
Thôi cô cô c.ắ.n môi, run rẩy hỏi: "Bọn họ… bọn họ thế nào ạ?"
Thanh Cát hờ hững đáp: "Nói ngươi ngày thường giả trang đoan chính đạo mạo, vẻ nữ quan Nội đình phái tới, nhưng quên mất bổn phận, chỉ rắp tâm nhào lòng Điện hạ..."
Thôi cô cô đến đây, vội vàng phủ nhận: "Nương nương, nô tỳ oan uổng quá, nô tỳ hề ý đó!"
Thanh Cát nhướng mày, mỉm Thôi cô cô: "Có cũng chẳng hề hấn gì. Nếu Thôi cô cô bằng lòng, thể lựa lời thưa với Điện hạ, để ngươi hầu hạ trong phòng. Chuyện đó cũng ."
Thôi cô cô chợt thấy lạnh sống lưng ánh mắt của Thanh Cát, một cái lạnh thấu xương.
Nàng nghiến răng thưa: "Nương nương, nô tỳ phụng mệnh Quý phi nương nương, đến Vũ Ninh tương trợ Điện hạ quán xuyến gia sự. Nô tỳ luôn cẩn trọng giữ gìn bổn phận, tuyệt dám sinh lòng phiền muộn."
Quý phi nương nương ?
Thanh Cát , bật khẩy.
Đến nước , còn định lôi Quý phi nương nương dọa nạt nàng?
Cho thể diện mà thèm nhận ?
Thôi cô cô quỳ mọp đất, tiếng mà mồ hôi lạnh toát rịn dọc sống lưng. Nàng nhận quá xem thường vị thiên kim nhà Hạ Hầu .
Thanh Cát thong thả mân mê chén , nhấp thêm hai ngụm mới ngước mắt lên, lạnh nhạt : "Vốn dĩ Điện hạ giao chuyện cho xử lý, định bụng châm chước che giấu cho Thôi cô cô một bề. nếu cô cô quả quyết như thế, cũng chẳng dám tự tiện quyết đoán. Chuyện e đành bẩm báo với Điện hạ, đợi khi đến Hoàng đô sẽ trình bày lên Quý phi nương nương, xin định đoạt ?"
Thôi cô cô thót tim, lập tức ý thức tình thế bất lợi. Nếu vụ việc đến tai Đàm Quý phi, chuyện bé xé to, e rằng còn châm ngòi thêm mâu thuẫn giữa Quý phi và Ninh Vương.
Nàng vội vàng van nài: "Là của nô tỳ, chuyện nội bộ vương phủ vốn nên kinh động đến Quý phi nương nương. Xin nương nương cứ bề định đoạt, ban cho nô tỳ một hình phạt."
Thanh Cát hạ mi mắt, dửng dưng Thôi cô cô: "Ồ, ngươi cam tâm nhận tội, chấp thuận chịu phạt ?"
Thôi cô cô c.ắ.n rứt thưa: "Vâng, nô tỳ sai. Nay chọc giận Điện hạ, khiến Điện hạ phật lòng, nô tỳ cam tâm chịu phạt, xin Nương nương thi hành gia pháp."
Thanh Cát: "Nếu thế, ngươi tự liệu mà ."
Thôi cô cô ngớ .
Thanh Cát tiếp lời: "Kỳ thực mới chân ướt chân ráo tới đây, quy củ vương phủ , xử phạt hạ nhân thế nào, tâm ý Điện hạ , nào ? Chuyện xử trí thế nào, ngươi cứ tự bề suy xét . Cốt giữ thể diện cho Điện hạ, đừng để ngài mất uy nghiêm là ."
Thôi cô cô bấy giờ mới vỡ lẽ. Hiểu , trái tim nàng chùng xuống.
Nàng đưa mắt vị Vương phi Nương nương đang ung dung tựa lưng chiếc ghế thêu, chợt nhận đ.á.n.h giá quá thấp con gái nhà Hạ Hầu .
Hiển nhiên, việc Ninh Vương giao phó chuyện cho Vương phi cũng hàm chứa ý đồ thử thách. Nếu phạt quá nặng sẽ mếch lòng Đàm Quý phi, phạt quá nhẹ e rằng Vương phi tỏ nhu nhược, rụt rè, để kẻ xem thường.
Nào ngờ, vị Vương phi đẩy quả bóng trách nhiệm, bắt nàng tự định hình phạt cho chính . Nước cờ quả thực là…
Thôi cô cô thầm nghiến răng, quả là cao tay.
Nàng hít một khó nhọc, hai bàn tay khẽ nắm chặt, cuối cùng lên tiếng: "Nô tỳ việc chu , khiến Vân Hỷ cô nương chịu tủi . Lỗi là ở nô tỳ, nô tỳ tự nguyện phạt bổng lộc nửa năm, đồng thời tạ tội với Vân Hỷ cô nương. Về việc lớn nhỏ trong phủ, nô tỳ tuyệt dám tự chuyên, sự đều sẽ bẩm báo Nương nương định đoạt."
Thanh Cát tỏ vẻ ngạc nhiên: "Phạt bổng lộc nửa năm, e rằng quá tay chăng? Thôi cô cô châm chước giảm nhẹ chút đỉnh ?"
Thôi cô cô uất nghẹn đến run cả đầu ngón tay. Trong bụng gằn, nhưng ngoài miệng vẫn nhẫn nhịn uất hận mà thưa: "Nương nương, nô tỳ là cam tâm tình nguyện. Nô tỳ sai, chấp nhận hình phạt nửa lời oán thán."
Bấy giờ Thanh Cát mới hài lòng. Nàng rộng lượng, khoáng đạt: "Nếu nhận , cam tâm tự nguyện chịu phạt, tất nhiên sẽ ngươi lời cầu tình với Điện hạ. Chuyện cứ thế cho qua ."
Thôi cô cô rũ mắt, cung kính: "Đa tạ Nương nương."
Thanh Cát mỉm : "Vài ngày nữa xe ngựa tiến kinh sẽ khởi hành, Thôi cô cô hãy thu xếp chuẩn cho kỹ càng. Ngươi việc cẩn trọng hơn, ắt Điện hạ sẽ ý."
Nàng nhẹ, tiếp: "Ngươi thừa hiểu tính Điện hạ, ngài luận sự luận , hẳn là giận ngươi thật . Biết vài ngày nữa ngài cũng quên béng chuyện ."
Thôi cô cô , thấy cũng xuôi tai. Dù cũng là thể thiếu trong vương phủ, do Đàm Quý phi an bài, Ninh Vương kiểu gì cũng nể mặt mấy phần.
Nhờ thế, mặt nàng cuối cùng cũng gượng gạo nặn một nụ : "Nô tỳ tuân mệnh Nương nương, nhất định sẽ tận tâm lo liệu chu ."
Sau đó Thanh Cát cho Thôi cô cô lui xuống. Thôi cô cô khuất bóng, La ma ma lập tức hớt hải chạy .
Nãy giờ bà nấp bình phong vểnh tai ngóng, lúc mặt mày hớn hở: "Chuyện Nương nương xử lý thật khéo léo. Từ nay Thôi cô cô cụp đuôi mà !"
Đối với kết quả , Thanh Cát tự nhiên đỗi ưng ý.
Ninh Vương chẳng chút hảo cảm với Vân Hỷ, khen ngợi nhan sắc của nàng đó ? Đã , nếu Vân Hỷ tâm, nàng thể tạo điều kiện, tay trợ giúp.
Còn về phần Thôi cô cô… e rằng Ninh Vương cũng chẳng buồn để mắt tới. Đừng hòng vọng tưởng cái cơ hội đó nữa!
Thôi cô cô phạt nửa năm bổng lộc, còn mất hết thể diện. Một vốn kính nể trong phủ nay đ.á.n.h mất uy phong xưa cũ. Ai ai cũng tường tận chuyện Thôi cô cô sai, Vương phi Nương nương trách phạt.
Nhờ thế, uy tín của Thanh Cát trong phủ tự khắc tăng cao. Ninh Vương cũng vô cùng bằng lòng với việc . Thôi cô cô dẫu bất mãn trong lòng cũng chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng. Dù thì hình phạt cũng do nàng tự đưa , còn oán trách ai nữa.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa tiến kinh đến lúc khởi hành.
Đối với Thanh Cát, ngoài việc tham dự lễ mừng thọ, nàng còn mang danh phận tân nương của hoàng tộc, diện kiến Thiên t.ử và Đàm Quý phi. Thế nên bề đều chuẩn vô cùng tinh tươm.
La ma ma sắm sửa cho nàng đủ thứ đồ vật tinh xảo: hài thêu cầu kỳ, tơ lụa đủ màu, ngọc ngà châu báu quý hiếm, cho đến những món quà quê từ Cám Lương như đồ chơi bốn mùa, quạt lụa vẽ tranh thanh nhã, vải lụa dệt kim tuyến... Toàn là những kiểu dáng mới mẻ, tiện bề quà tặng.
Thêm đó, lộ trình đường xa dặm thẳm, xe ngựa lâu. Vì thế, đồ dùng cá nhân của nàng như trướng rủ, ngọc ngà châu báu, ghế gập, rương quần áo... thảy đều gói ghém chất lên xe. Chỉ tính riêng đồ đạc của nàng cũng ngốn hết hai chiếc xe ngựa.
Ngày khởi hành, Thanh Cát lên chiếc Kim Phượng Liễn sự hộ tống của La ma ma và đám tỳ nữ. So với những chiếc kiệu thông thường, Kim Phượng Liễn rực rỡ hơn hẳn. Chạm trổ hoa văn rồng phượng tinh xảo, bọc lá cọ cắt tỉa cầu kỳ, mui xe phủ lụa tía, rèm che buông rủ, điểm xuyết lông chim trĩ và lụa lụa ngũ sắc. Quả là xa hoa tột bậc, thường nào dám mộng mị.
Vừa bước lên Kim Phượng Liễn, nàng kinh ngạc nhận xe rộng thênh thang. Khắp nơi đều chạm trổ hình long ly. Đồ vật bày biện đầy đủ, từ ống nhổ, bình đựng nước, dải tua rua trang trí đến những bông hoa dát vàng. Chỗ trong kiệu càng êm ái, đệm lưng bọc gấm thêu bách hoa mềm mại, chỗ để chân thiết kế vô cùng vặn.
Đừng ai xa lạ, ngay cả La ma ma, luôn tự phụ kiến đa thức rộng, cũng xuýt xoa: "Quả nhiên là xe kiệu của hoàng gia, đẳng cấp khác hẳn với xe ngựa tầm thường."
Thanh Cát an vị chiếc ghế êm ái bọc gấm thêu hoa, hai chân gác lên bục nhỏ, ngả . Cảm giác dễ chịu lan tỏa.
Làm Vương phi đúng là sung sướng thật.
Đoàn xe nhanh chóng chuyển bánh. La ma ma vì tò mò, khẽ vén rèm gấm ngoài. Chỉ thấy nghi trượng oai nghiêm, y phục rực rỡ. Xe ngựa tùy tùng nối đuôi dài dằng dặc, thấy điểm dừng. Phía , lá cờ thêu chữ "Ninh" kiêu hãnh phấp phới tung bay trong gió, toát lên uy phong hiển hách.
La ma ma đưa mắt quan sát tỉ mỉ hơn. Ninh Vương phủ sử dụng tới vài chiếc xe ngựa cỡ lớn, nối bèn với bằng xích sắt. Mỗi chiếc tựa như một gian phòng biệt lập. Phía Kim Phượng Liễn còn một khu vực dành cho tỳ nữ nghỉ ngơi. Nơi tất nhiên chật chội, tù túng hơn, nhưng cũng đủ để đám tỳ nữ chợp mắt dưỡng sức, tránh phiền đến chủ tử.
La ma ma dường như điều thưa, bèn nháy mắt hiệu với Thanh Cát.
Thanh Cát hiểu ý, bèn hạ lệnh cho lui xuống nghỉ ngơi: "Các ngươi cứ chợp mắt một lúc , lát nữa cần gì sẽ gọi."
Đám tỳ nữ , tự nhiên vô cùng cảm kích. Đường sá xa xôi cách trở, tranh thủ chợp mắt lúc nào lúc . Quả là Vương phi Nương nương xót thương ở .
Đợi lui gót, La ma ma nheo mắt quanh, cẩn thận kiểm tra lớp vách ngăn bằng da bò đực của xe kiệu. Đảm bảo những lời sẽ lọt đến tai ai ở khoang , bà mới hạ giọng thì thầm: "Nương nương, còn mang theo cả con Vân Hỷ đó?"
Thanh Cát lười nhác tựa lên ghế nệm, mũi chân nhịp nhịp thong thả bục gác. Nàng hững hờ đáp: "Mang theo nàng thì chứ?"
La ma ma thở hắt : "Lão nô thấy con nhãi ranh đó đích thị là hồ ly tinh, cũng một giuộc với Thôi cô cô, rắp tâm quyến rũ Điện hạ đấy!"
Thanh Cát: "Thế ? Thật ư?"
La ma ma nét mặt nàng, chợt thấy gì đó sai sai. Sao Nương nương chiều mừng rỡ thế ?
Bà nghi hoặc dò xét Thanh Cát: "Người ý gì?"
Thanh Cát: "Như chẳng ?"
La ma ma ứ nghẹn: "Tốt? Tốt ở chỗ nào?"
Thanh Cát mỉm , kề sát tai bà phân tích thiệt hơn: "Ngươi xem, Điện hạ là phu quân của Nương nương nhà ngươi, đúng ?"
La ma ma khó chịu đáp: "Vâng."
Bực một nỗi, phu quân đến , tiếc là Nương nương nhà hướng lòng về nơi khác, để cho con nhãi Vương Tam nẫng tay .
Đó là một hoàng tộc tuấn, tôn quý, trong sạch, nay để nó nhặt món hời!
Đã thế, bọn họ bây giờ quấn quýt như lửa với rơm. Mùi vị nam nữ giao hoan, Điện hạ ắt hẳn nếm đủ. Đắm chìm trong thú vui phu thê trần thế , còn thiết tha gì đến Nương nương nhà nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-26-len-duong-den-hoang-do.html.]
Nghĩ đến đây, La ma ma xót xa não nề. Bà chỉ dành những thứ nhất cho Nương nương của !
Thanh Cát : "Điện hạ cứ quấn quýt lấy mãi, chẳng Nương nương nhà ngươi thiệt thòi ? Nếu Điện hạ sủng ái thêm nhiều nữ nhân khác, mưa móc chia đều, phần ân sủng dành cho mỗi tự khắc mỏng . Lúc Nương nương nhà ngươi vượt mặt mấy ả tiểu , chẳng dễ như trở bàn tay ?"
Lời lẽ phần vòng vo tam quốc, La ma ma ngẫm nghĩ một hồi mới vỡ lẽ.
Bà cau mày, vẫn thấy chướng tai gai mắt: " cái con Vân Hỷ đó, cớ tác thành cho ả?"
Thanh Cát thở dài thườn thượt, chiều lớn khuyên bảo: "Làm rộng lượng một chút. Đã mang danh chính thất Vương phi, lấy tiếng hiền thục, chẳng lẽ nên sắp xếp hầu hạ Điện hạ ?"
La ma ma vẫn mù mờ: "Lão nô hiểu. Điện hạ giường chẳng lẽ yếu kém đến mức đẩy ngài ngoài?"
Thanh Cát lắc đầu, điệu bộ bất đắc dĩ: "Đường sá xa xôi mệt nhọc, ngươi thấy oải ? Ngươi oải, cũng oải. Nếu Vân Hỷ san sẻ bớt gánh nặng, thảnh thơi, ngươi chẳng cũng nhàn rỗi hơn ?"
La ma ma giận sôi máu, rít lên: "Ân sủng chốn phòng the, thể dễ dàng nhường cho kẻ khác? Lão nô thấy con Vân Hỷ đó nhan sắc cũng thừa, nhỡ ả sủng ái, Điện hạ chỉ nhất tâm hướng về ả, lúc đó tính ?"
Thanh Cát bụng bảo , thế thì càng khỏe nàng chứ .
Tuy nhiên, ngoài mặt nàng chẳng dại gì thế, chỉ chống chế: "Ít cũng cái danh hiền thục."
La ma ma hừ lạnh: "Chẳng qua là lười biếng thôi. Người tưởng mười vạn lượng bạc đó là từ trời rơi xuống dễ xài lắm ?"
Thanh Cát bó tay: "..."
Nàng hít một thật sâu, gật gù đồng tình: "Bà chí . Mười vạn lượng lận mà, đáng ngủ cho rục xương."
La ma ma cạn lời: "Người nhỏ thôi. Lỡ để ai thấy thì to chuyện đấy!"
Rồi bà lầm bầm mắng mỏ: "Cho dù khoác lên gấm vóc lụa là, trâm vàng cài tóc, vẫn giấu cái bản chất thô lậu của . Xuất binh đao thô lỗ, đúng là đồ là gì!"
Thanh Cát mặc xác bà , ườn tận hưởng. Nàng còn cố ý gác chân lên bục nhỏ, đung đưa đầy khiêu khích.
La ma ma tiếp tục lải nhải: "Đã nhận việc, thể đùn đẩy trách nhiệm. Huống hồ Ninh Vương dung mạo xuất chúng, giường cũng dũng mãnh khác thường, chịu thiệt thòi chỗ nào cơ chứ?"
Thanh Cát chẳng thiết bàn chuyện gối chăn với mụ già , thẳng thừng chặn họng: "Thôi , cam chịu, phận, sẽ hầu hạ Điện hạ. Ngài thế nào thì thế nấy."
Nét mặt La ma ma dịu , đổi giọng dỗ dành: "Cũng ai ép chịu ấm ức. Nếu Điện hạ trót để mắt tới tỳ nữ nào, bề thu xếp cũng . Bằng , cớ dâng ân sủng tới miệng cho kẻ khác."
Lời La ma ma tuy lý, nhưng...
Thanh Cát chuyển hướng: "Tính từ lúc phủ, đến nay hơn một tháng, thoáng chốc là sắp qua tháng thứ hai . Ba vạn lượng bạc của chuẩn xong ? Mạc hiện đang ở ?"
Đụng đến chuyện tiền nong, La ma ma thầm đắc ý. Đây chính là điểm yếu để nắm thóp Thanh Cát. "Nương nương, tiền nong tất nhiên thiếu một cắc. Khoan bàn đến Mạc lừa lọc ai . Chỉ cần đang nắm giữ hồi môn của nương nương, móc ba vạn lượng cũng dễ như trở bàn tay."
Thanh Cát gật gù: "Cũng ."
Nàng nhớ lúc La ma ma tay hào phóng tặng vàng cho ám vệ, dáng vung tay quá trán lắm. Nếu cho thêm vài bận nữa thì càng tuyệt.
La ma ma bồi thêm: "Nương nương nên thoáng , tận tâm hầu hạ Ninh Vương, ắt sẽ chịu thiệt."
Thanh Cát ậm ừ: "...Được."
Kỳ thực, cầm tiền trừ tai ương cho . Đã nhận mối ăn , đành c.ắ.n răng mà chịu.
Nàng mang kiếp tiện tịch từ thuở lọt lòng, lường phận kiểu gì cũng bán buôn. Bán sức vóc, bán võ nghệ, bán luôn cả xác, nay đến nhan sắc cũng mang đổi chác. Có khác gì , chung quy cũng chỉ là một chữ "bán"!
Thôi thì chẳng buồn rảnh rỗi mà tranh cãi với mụ La ma ma , tới tới đó.
Nàng ngáp dài: "Mệt , để chợp mắt lát. Tối nay chắc hạ trại ở dịch trạm núi Tùy Vân..."
Nghĩ tới đây, nàng thầm than thở, là núi Tùy Vân.
Nàng chép miệng: "Ta dưỡng sức mới đủ sức hầu hạ. Bằng , kham nổi . Bà thừa hiểu ngài nhu cầu vô độ, chống đỡ nổi."
La ma ma á khẩu, định mắng mỏ nhưng thôi.
Khách quan mà , Ninh Vương quả thực là bậc hào vạn một. Có phu quân như thế, ai chả mừng thầm trong bụng. Cớ nữ t.ử tỏ chán ghét mặt?
Chẳng rõ Ninh Vương trúng điểm nào ở nàng , chỉ vì gương mặt hao hao Nương nương nhà ?
Lúc , xe ngựa vẫn thong dong lăn bánh. Thanh Cát ung dung ngả chiếc ghế nhung êm ái, còn La ma ma thu lu cái ghế mây cọt kẹt, cấn m.ô.n.g khó chịu vô cùng.
La ma ma liếc Thanh Cát bằng ánh mắt hình viên đạn, bĩu môi trách móc: "Cái cốt của là chẳng nâng niu chăm bẵm từ bé, rắn rỏi thô ráp quá. Sao nam nhân say đắm cho ."
Thanh Cát mắt nhắm mắt mở dưỡng thần, đáp lấy lệ: " thế, cũng đang thắc mắc Ninh Vương si mê đến ."
La ma ma ngẫm nghĩ một chốc, phân bua: "Biết , ai ngờ Ninh Vương đến giờ vẫn là tấm chiếu mới. Hạng nam nhân vẻ mềm mỏng, yểu điệu của nữ t.ử khuê các. Đâm vớ tưởng châu báu, mà còn đường hài lòng? Thân phận như , nếu cơ may rớt xuống đầu, Ninh Vương thèm liếc mắt một cái chắc!"
Thanh Cát khép hờ mí mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở. Nàng sợ kìm nén mà tặng cho mụ La ma ma một kiếm xuyên tim. Phải ráng lợi dụng cái mác ám vệ để moi thêm thật nhiều bạc từ mụ. Đợi xong việc, sẽ táng cho mụ hai bạt tai đích đáng.
Sau một hồi vận khí, Thanh Cát phát hiện tàn độc trong cơ thể gần như tan biến, nội khí lưu thông thông suốt, sảng khoái nhẹ nhõm. Lòng nàng khấp khởi mừng thầm. Dẫu võ công xưng bá thiên hạ, nhưng khinh công đạt cảnh giới xuất quỷ nhập thần. Ngày dẫu lộ tẩy phận, trốn chạy tứ phương, ít cũng giữ cái mạng nhỏ.
Chợt nhớ điều gì, La ma ma nhắc nhở: "Nơi cách phủ Hạ Hầu đầy trăm dặm. Lát nữa đàm đạo với Điện hạ, nhớ diễn chút vẻ ngậm ngùi nhớ nhà nhé."
Thanh Cát hững hờ: "Rõ ."
Vừa , nàng từ tốn thu hồi chân khí, hé rèm phong cảnh bên ngoài. Tiết xuân tươi , đoàn xe uy nghi nối đuôi quan lộ. Dẫn đầu là đội thị vệ tinh nhuệ dẹp đường, tiếp đến là Ninh Vương bệ vệ lưng ngựa.
Hôm nay khoác trường bào màu tím nhạt, càng tôn lên vóc dáng cao ráo, hiên ngang. Hắn đang trao đổi dặn dò thị vệ điều gì đó. Nhìn từ góc nghiêng, vạt áo bào ôm trọn vòng eo thon gọn, săn chắc. Lớp vải lụa nương theo từng chuyển động của cơ bắp, phác họa rõ nét bờ vai rộng, rắn rỏi và nam tính.
Nàng mải mê ngắm một lúc, toan thu tầm mắt thì bắt gặp Ninh Vương khẽ ngoái đầu . Hắn ngược sáng, khuôn mặt khuất trong bóng tối, nhưng Thanh Cát vẫn cảm nhận luồng uy áp bức toát từ .
Bất chợt, một cơn gió mang theo hương hoa ngào ngạt lướt qua. Trái tim nàng xao xuyến lạ thường. nàng dứt khoát , thả hồn khí náo nhiệt phố xá bên ngoài.
Đang lúc thả hồn miên man, bỗng một bóng đen vọt lên xe, dỡ luôn tấm màn che. Ninh Vương cúi chui thùng xe. Vóc dáng cao lớn vạm vỡ của dẫu khom vẫn mang đến cảm giác áp bách nghẹt thở, khiến thể ngó lơ.
Cỗ xe vốn là chốn dành riêng cho nữ nhi, Ninh Vương đột ngột hiện diện dĩ nhiên là để ân ái với Vương phi. Thấy thế, La ma ma cùng đám tỳ nữ lật đật dạt xa, né tránh.
Ninh Vương điềm nhiên an tọa cạnh nàng. Nam nhân mang khí chất đế vương , chẳng cần hé răng nửa lời, chỉ việc hiện diện thôi cũng đủ khiến khác choáng ngợp.
Dù câm bặt, Thanh Cát vẫn cảm nhận rõ ràng. Gần đây, d.ụ.c vọng của vẻ bùng phát mãnh liệt. Dẫu chỉ kề bên, nàng cũng cảm nhận luồng dương khí nóng hổi phả từ . Chiếc xe kiệu rộng rãi bỗng chốc trở nên ngột ngạt bức bối. Thanh Cát cảm giác nghẹt thở như bao trùm bởi mùi hương của .
Kỳ thực Ninh Vương vốn ghét chuyện sa đà chốn khuê phòng, luôn cho đó là thói hèn kém của lũ nam nhân vô dụng. với thê t.ử của là ngoại lệ. Vương phi kiều diễm mỹ lệ nhường , ánh mắt nàng mang theo móc câu nhỏ câu lấy tim , khiến cồn cào ngứa ngáy. Rốt cuộc, bỏ mặc ngựa chiến, hiên ngang chui tọt cỗ xe đàn bà ngay chốn đông .
Hành động dĩ nhiên thu tầm mắt đám thuộc hạ, ai nấy đều tỏ tường. Ninh Vương mặc kệ thiên hạ, quang minh chính đại tiến .
Lúc đám ma ma, tỳ nữ đều tản , màn xe buông xuống kín mít. Loại lụa sáu lớp thượng hạng nhẹ bay lơ lửng trong gió.
Đoàn xe ung dung tiến bước trong tiếng chuông lanh lảnh. Khoang xe ngập trong ánh sáng lờ mờ.
Ánh mắt Ninh Vương dán chặt Thanh Cát. Ngắm đôi má ửng hồng e thẹn của nàng, hỏi nhỏ: "Sao nãy giờ cứ trộm ? Có chuyện gì ?"
Thanh Cát lảng tránh ánh mắt , đầu cửa sổ: "Chẳng chuyện gì, chỉ bâng quơ thôi."
Ninh Vương cúi sát nàng: "Nàng mấy đấy." Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Thanh Cát thầm mắng, đúng là não ảo tưởng sức mạnh. Nhìn thì thật, nhưng là do nàng mải mê suy tính tâm sự, vô tình lướt qua thôi. Cơ mà nàng cũng chẳng thiết giải thích.
Ninh Vương ngắm đôi má ửng hồng của nàng, hài lòng quan sát một lát cúi đầu đặt một nụ hôn khẽ khàng lên môi nàng. Nụ hôn phớt nhẹ nhàng, tĩnh tại như thưởng thức một ngụm .
Thanh Cát phản cảm. Trận cãi cọ với La ma ma lúc nãy khiến tâm trí nàng rỗi bời, ngổn ngang trăm bề, chính bản nàng cũng chẳng rõ đang nghĩ gì.
Ninh Vương rũ hàng mi rậm, dĩ nhiên nhận sự căng cứng của nàng, nhưng tảng lờ như . Hắn mạnh bạo nắm lấy tay nàng, mặc cho nàng vùng vẫy kháng cự, vẫn kiên quyết kéo tay nàng đặt lên...
Thanh Cát giật thót vì độ nóng rực truyền đến. Lúc nàng mới vỡ lẽ kích động đến mức . Bề ngoài điềm đạm bình thản, nụ hôn thì lịch lãm dửng dưng, khiến nàng chẳng mảy may phòng .
Nam nhân che giấu quá giỏi, dẫu nàng chung chăn gối cũng đoán thấu tâm can . Chỉ riêng vụ Thôi cô cô, rõ ràng ý dò xét nàng, thử xem nàng rắp tâm gì khác, thử xem nàng ứng phó , xem nàng đủ tư cách cai quản nội viện Ninh Vương phủ , xứng đáng sánh bước cùng chăng.
Hắn nảy sinh tình cảm với nàng, nhưng thứ tình cảm đủ lớn để xóa nhòa sự đề phòng, đủ để thật lòng mở rộng vòng tay đón nhận nàng.
Thanh Cát ngước mờ ảo mái che màu tím, thầm nghĩ, lẽ cũng đang vật vã mâu thuẫn. Nhìn bề ngoài phóng khoáng, hành sự ngông cuồng, nhưng thực chất kiềm chế bản , phân biệt rõ lợi hại.
Dù bản tính ngạo mạn lạnh lùng, khinh khi nữ nhi thường tình, nhưng vẫn là nam nhân, những khao khát bản năng cháy bỏng. Thế nhưng vẫn giữ trong sạch bấy lâu nay, chứng tỏ kiềm chế cực độ, để tửu sắc lu mờ lý trí. Có thể từng rung động vẻ của Vân Hỷ ở Tàng Thư Các, nhưng cuối cùng vẫn giữ cách vì nghĩ đó chỉ là một tỳ nữ phận thấp kém.
Lý do đắm chìm thể xác nàng, là bởi lầm tưởng nàng là nữ nhi họ Hạ Hầu, là thê t.ử danh chính ngôn thuận mà thể tùy ý buông tuồng.
Lát , Ninh Vương buông nàng , đầu cửa sổ với dáng vẻ tỉnh rụi như gì xảy .
Thanh Cát uể oải tựa thành xe, đầu óc bận bịu với các kế hoạch riêng.
Thôi cô cô thì dẹp . Vân Hỷ thì . Hắn từng khen nàng , và qua quan sát, Thanh Cát nhận Vân Hỷ cũng đem lòng tương tư Ninh Vương. Chỉ là xuất dòng dõi thư hương, e ấp thể diện, dám liều lĩnh. Lại thêm mang nặng ơn nghĩa với "Vương phi", đ.â.m tự ti rụt rè dám vượt rào. Quả thật là một cô nương t.ử tế.
Riêng phần , Thanh Cát giúp Vân Hỷ toại nguyện. Dù mang phận thất của Ninh Vương chăng nữa, miễn là thất đàng hoàng, ả vẫn sẽ ăn no mặc ấm cả đời. Nếu mụn con nữa thì càng vinh hoa phú quý. Đối với một hậu nhân tội quan, đó là một chốn dung quá đỗi tuyệt vời.
Đang lúc miên man suy tính, giọng Ninh Vương chợt vang lên: "Nàng thắc mắc vì đột nhiên chen lên xe ?"
Thanh Cát giật thu hồi tâm tư: "Vì ?"
Ninh Vương: "Ta thể cưỡi ngựa nữa."
Thanh Cát ngớ , sang : "Vì thế?"
Ninh Vương liếc nàng bằng ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm: "Nàng đoán xem?"