Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 31: Truy tìm

Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:26:02
Lượt xem: 530

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc đó, Thanh Cát tung nhảy khu rừng rậm rạp, mũi chân khẽ chạm nhẹ những bụi rậm um tùm. Chỉ bằng một cú nhảy dài, nàng tìm thấy cây cổ thụ nơi giấu đồ và nhanh chóng leo lên thoăn thoắt để lấy y phục.

Vừa cầm quần áo, nàng định ngay thì bỗng thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía . Kèm theo đó là tiếng huýt sáo đặc trưng của Thiên Ảnh Các, âm thanh dồn dập hiệu gọi Thanh Cát khẩn cấp.

Nàng nhanh chóng thu nấp một bụi cây rậm rạp. Xuyên qua tán lá, nàng thấy Ninh Vương dẫn theo một đám đang hớt hải chạy tới, trong đó cả Diệp Mẫn.

Thanh Cát khẽ nhíu mày. Nếu lúc nàng xuất hiện với phận ám vệ, đó Vương phi mới ló mặt thì quả thực đáng ngờ. Xem Ninh Vương và Diệp Mẫn đang tra hỏi nàng. Nàng buộc lộ diện để đối phó với họ, nhưng nếu nàng xuất hiện, Vương phi đành đợi một lát nữa mới thể mặt.

Suy nghĩ một thoáng, nàng ôm gọn đống y phục, nhẹ nhàng lao xuống như một con chim bay lượn, đáp xuống mặt đất một tiếng động. Nàng chạy nhanh đến một bụi rậm và giấu kỹ những món đồ . Sau đó, nàng cúi xuống n.g.ự.c áo , chỗ đó dính đầy m.á.u - m.á.u của kẻ khác.

May mắn là nàng hề thương.

Không chút do dự, nàng dùng con d.a.o găm nhỏ tự rạch một đường dài n.g.ự.c áo, quệt thêm chút m.á.u xung quanh. Nhìn lướt qua, trông nàng như thể thương nặng. Nàng hít thở sâu, tự điều chỉnh khí tức để sắc mặt trở nên nhợt nhạt, tái nhợt.

Sau khi chuẩn xong màn kịch hảo, nàng mới từ từ bước khỏi bóng tối, quỳ một chân xuống mặt Ninh Vương và Diệp Mẫn. Nàng cố ý thở gấp gáp, giọng chứa đầy sự cung kính và hối : "Điện hạ."

Diệp Mẫn bên cạnh Ninh Vương, ánh mắt nhanh chóng lướt qua Thanh Cát dừng ở n.g.ự.c áo nàng. Dù trời tối đen như mực, nhưng y vẫn tinh mắt nhận vết m.á.u loang lổ n.g.ự.c nàng, trông thật đáng sợ. Tuy nhiên, ánh mắt y chỉ dừng một giây lạnh lùng dời , khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy.

Ninh Vương tỏ vẻ khó chịu, hỏi gắt: "Vương phi ?"

Thanh Cát dùng mũi d.a.o chống xuống đất, cung kính tâu: "Thuộc hạ lo Vương phi kinh hãi nên đưa nương nương chạy lên vách đá. Sau khi lên đến nơi, thuộc hạ giấu nương nương trong khu rừng rậm rạp ."

Nghe xong, Ninh Vương nàng với ánh mắt thể tin nổi. Hắn sững sờ nên lời.

Diệp Mẫn cạnh lạnh lùng tiếp lời: "Vậy hiện giờ Vương phi đang ở ?"

Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ để ký hiệu, bây giờ chúng thể tìm."

Ninh Vương , ánh mắt sắc lẹm lướt quanh khu rừng sâu thẳm. Lúc trời tối đen, tiếng sói hú vang vọng khắp núi rừng. Những bụi cây rậm rạp thỉnh thoảng vài con chim hoang sà xuống, và trong khí nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Nàng dám giấu vị Vương phi yếu ớt, tay tấc sắt ở một nơi nguy hiểm thế ! Ninh Vương nghiến răng trèo trẹo, đôi mắt đen thẳm híp đầy nguy hiểm.

Diệp Mẫn ngay cạnh nhận Ninh Vương biến sắc, cơn thịnh nộ lên đến tột đỉnh và chỉ đang cố kìm nén mà thôi. Diệp Mẫn còn cách nào khác, đành lệnh: "Tìm."

Thế là cả đám rồng rắn theo Thanh Cát tiến rừng tìm kiếm. Dưới hàng chục cặp mắt dõi theo, Thanh Cát dĩ nhiên thể tự nhiên y phục. Nàng thể mượn cớ chạy trốn, nhưng nếu nàng chuồn mà Vương phi đột ngột xuất hiện thì sự việc càng thêm quái dị, chắc chắn sẽ khiến nghi ngờ.

Thanh Cát nhận dồn chân tường, nàng phép thuật để biến một thành hai .

Vậy là giữa đêm tối mịt mù trong khu rừng già, nàng đành dẫn đến một hang động. Tất nhiên, trong hang chẳng Vương phi nào cả, chỉ vài vết chân lộn xộn. Đám thị vệ và ám vệ cảnh tượng , mặt mày ai nấy đều xám ngoét. Diệp Mẫn càng cau mày chặt hơn.

Chỉ riêng Ninh Vương vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chút biểu cảm. Hắn liếc Thanh Cát với ánh mắt sắc lẹm, buông từng chữ lạnh lùng: "Vương phi ?"

Thanh Cát cúi gằm mặt, gì hơn. Vở kịch đến đây coi như hạ màn, nàng thật sự thể bịa thêm nữa.

Diệp Mẫn vốn luôn điềm tĩnh nay cũng bực bội vì nàng nên trò trống gì: "Thanh Cát, ngươi quên ? Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ nương nương. Nếu nương nương mệnh hệ gì, ngươi nghĩ gánh nổi trách nhiệm ? Ta dạy ngươi thế nào, khoảnh khắc sinh tử, đầu óc ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?"

Những lời cuối cùng, Diệp Mẫn gần như nghiến răng mà rít .

Thanh Cát vẫn quỳ đó, tỏ vẻ vô cùng ân hận: "Chủ nhân, các chủ, thuộc hạ sai . lúc đó thuộc hạ thấy nơi vẻ an , mà Vương phi vô cùng lo lắng cho sự an nguy của chủ nhân. Nương nương lệnh cho thuộc hạ xem tình hình. Thuộc hạ cũng sợ điện hạ bên đó..."

Chưa để nàng hết câu, Ninh Vương nhướng mày, cất giọng đầy mỉa mai: "Cho nên, ngươi nghĩ bản vương cần ngươi bảo vệ ?"

Thanh Cát: "..." Nàng bặm môi, im lặng đáp. Có vẻ như ngài thực sự cần.

Ninh Vương nghiến răng, giận quá hóa : "Nếu Vương phi mà mệnh hệ gì, bản vương sẽ lấy mạng ngươi! Còn mau tìm !"

Nghe lệnh, Diệp Mẫn vội vàng phân công. Mọi tỏa như một mạng lưới, lùng sục khắp ngọn núi để tìm Vương phi. Cùng lúc đó, quân binh của nha môn và bổ khoái núi cũng lên đến nơi, sẵn sàng Ninh Vương sai bảo.

núi vẫn còn tàn dư của Hoàng giáo, Ninh Vương lệnh cho Ôn Chính Khanh dẫn đám viện binh núi tiễu trừ bọn chúng, đồng thời tìm kiếm Vương phi. Còn đội thị vệ và ám vệ của phủ Ninh Vương thì dốc lực truy tìm tung tích của nàng.

Thực tình, Thanh Cát chỉ biến mất một cách êm ái để thể hóa thành Vương phi. Thế nhưng, bao nhiêu ám vệ cứ đan chéo tuần tra gắt gao thế , nàng thể dễ dàng đ.á.n.h bài chuồn . Vậy đây?

Chẳng lẽ nàng biến hình từ ám vệ thành Vương phi ngay bàn dân thiên hạ...

Trong lúc bế tắc, nàng nảy một suy nghĩ điên rồ. Nếu cứ để vị Vương phi bốc luôn thì ? Nếu Vương phi biến mất, coi như c.h.ế.t, sẽ nghĩ nàng thú dữ ăn thịt, thế là xong chuyện, nàng sẽ nhàn nhã bao.

Thế nhưng nếu thì Ninh Vương nhất định sẽ để yên cho nàng. Nghĩ , nàng đành bất lực c.ắ.n răng cùng tiếp tục tìm kiếm.

Từ các ngả, ám vệ và thị vệ liên tục báo cáo tìm thấy dấu vết của Vương phi. Bấy giờ trời gần nửa đêm, núi rừng tĩnh mịch đến rợn , gió lạnh lùa qua khe núi rít lên từng hồi ghê rợn. Tiếng gió gào thét hòa cùng tiếng gầm gừ của thú dữ khiến ai nấy đều dấy lên những dự cảm chẳng lành. Vương phi yếu đuối như , e là khó mà bảo tính mạng.

Sắc mặt Ninh Vương ngày càng đáng sợ. Thỉnh thoảng phóng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Thanh Cát, hận thể băm vằm nàng thành vạn mảnh.

Thanh Cát cúi đầu, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn: "Thuộc hạ muôn ngàn tội cũng khó lòng chuộc ."

Ninh Vương gằn từng chữ lạnh lùng: "Giờ thì cút cho khuất mắt , bản vương thấy ngươi nữa."

Thanh Cát vẫn quỳ, cầu xin: "Chủ nhân, xin cho thuộc hạ tiếp tục tìm kiếm Vương phi..."

Ninh Vương quát lớn: "Cút."

Chỉ đợi thế, Thanh Cát mừng như bắt vàng. Nàng nắm chặt con d.a.o trong tay, chân thành và hối hận thề thốt: "Chủ nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ tìm bằng Vương phi nương nương. Nếu , thuộc hạ xin lấy cái c.h.ế.t để tạ tội!"

Nói xong, mặc cho sự ngỡ ngàng của , nàng thoắt một cái vọt , chuồn nhanh như chớp.

Ninh Vương bóng lưng nàng chạy biến còn nhanh hơn cả thỏ mà thể tin mắt . Ám vệ của Thiên Ảnh Các bây giờ cái thói vô thế ? Tên thị vệ cạnh cũng há hốc mồm, trong bụng thầm nghĩ cô ả Thanh Cát ngày càng quá quắt, ám vệ nào như !

Ninh Vương hừ lạnh: "Bản vương nếu nể tình Diệp Mẫn..." Hắn hít sâu một , cố kìm nén cơn giận, tự nhủ việc tìm Vương phi bây giờ mới là quan trọng nhất.

Thanh Cát nhanh chóng mất dạng khỏi tầm mắt , trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nàng nghĩ bụng, giữa thanh thiên bạch nhật mà Ninh Vương mắng té tát, còn "mang thương tích" đầy . Vậy nên việc nàng biệt tăm biệt tích cũng chẳng gì đáng nghi. Cứ đợi đến mai mốt, nàng xuất hiện xin Ninh Vương là êm chuyện.

Có điều, khi xin tuyệt đối để Ninh Vương phạt thêm nữa. Nàng tốn công tạo một vết thương giả để phân biệt với vị Vương phi "lành lặn". Nhờ mà chẳng ai nghi ngờ. nếu để Ninh Vương tay thật, vết thương lộ thì coi như xong đời. Vì thế, nàng nghĩ cách bảo vệ , tuyệt đối để thương nữa.

Đang mải suy tính, nàng mò đến chỗ cất giấu tay nải trong rừng. Lôi đồ đạc , nàng nhanh chóng tẩy lớp ngụy trang, lấy bùn đất và lá cây trét đầy mặt mũi để giả vờ đang chạy trối c.h.ế.t trong rừng. Sau đó, nàng lột sạch quần áo cũ để bộ váy áo của Vương phi.

Quần áo ám vệ thì gọn nhẹ dễ , chứ y phục của Vương phi thì phiền phức vô cùng, nhất là mấy lớp áo lót rườm rà. Nàng đang hì hục mặc áo lót, lúi húi buộc dải lụa thì bỗng tiếng bước chân vang lên. Nàng giật b.ắ.n . Vội vã kéo váy che , nàng rạp xuống bãi cỏ.

Tiếng bước chân ngày một gần, thì là Ninh Vương đang dẫn vài thị vệ rà soát khu vực . Thanh Cát thể tin nổi xui xẻo đến mức đụng ngay cảnh tượng trớ trêu khi sắp thành đại sự. Nàng kịp mặc váy ngoài, mới chỉ lớp áo lót mỏng tang. Áo xống xộc xệch, chỉ lờ mờ che lưng và eo, trông t.h.ả.m hại tả nổi. Tình cảnh nàng dám thò mặt . Nàng đành bẹp tán cây, rúc bụi rậm, nín thở.

Và Ninh Vương, đang rảo bước tìm kiếm, bỗng khựng đúng chỗ nàng trốn. Tim Thanh Cát vọt lên tận cổ họng. Hắn phát hiện ?

Nếu phát hiện, nàng gì đây? Giả vờ ngất xỉu ư?

bộ dạng quần áo xộc xệch, chỉ mặc mỗi áo lót thì giải thích thế nào? Bảo là , đổ thừa cho kẻ nhục ? Nếu , Ninh Vương chắc chắn sẽ lôi Thanh Cát c.h.é.m đầu mất. Hắn thể chấp nhận Vương phi của kẻ khác vấy bẩn!

Lúc , Ninh Vương tay nắm chặt chuôi kiếm, đưa mắt quanh. Rừng khuya vắng lặng, chỉ tiếng thông reo và trúc xạc xào. Những âm thanh kỳ quái vang lên khiến gian càng thêm rùng rợn. Hắn linh cảm điều gì đó , thể bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-31-truy-tim.html.]

Ánh mắt sắc lẹm của quét qua từng bụi cỏ, gốc cây, tảng đá. Nơi ánh mắt lướt qua, ánh trăng mờ ảo dường như cũng nhuốm màu u ám. Những con đom đóm lập lòe, đám cỏ huyên mới nhú đung đưa, bụi rậm xào xạc trong gió, và mùi cỏ cháy ngai ngái thoang thoảng trong khí. Xung quanh tĩnh mịch lạ thường, dấu hiệu gì bất thường.

Thanh Cát dùng thuật bế khí, nín thở, nhắm hờ mắt, bất động chờ đợi. Nàng thoát qua cửa ải . Nếu Ninh Vương thấy Vương phi của trong bộ dạng t.h.ả.m hại, còn nguy cơ kẻ khác nhục, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Hắn sẽ trút giận lên ám vệ Thanh Cát, lên những khác, thậm chí cả Diệp Mẫn.

Một kiêu ngạo như , sẽ bao giờ chấp nhận một phụ nữ vết nhơ Vương phi của , dù cho đó là Đích nữ cao quý của nhà Hạ Hầu chăng nữa.

Nếu chuyện đó xảy , Thanh Cát sẽ đối mặt với tình cảnh tồi tệ thế nào, đồng nghĩa với việc nàng phá hỏng tất cả.

Thanh Cát nhắm chặt mắt, cố gắng gạt bỏ tạp niệm, biến thành một chiếc lá khô, một cọng cỏ dại, một hạt bụi giữa chốn rừng sâu . Nàng cố gắng hòa một với núi rừng, với ánh trăng.

Thế nhưng, giữa lúc cam go , một chuyện bất ngờ ập đến. Một con bọ từ bay tới đậu ngay lên vai nàng. Làn da trắng ngần, mịn màng chăm chút kỹ lưỡng của nàng dường như quá hấp dẫn, con bọ ngần ngại c.ắ.n cho một phát.

Cảm giác đau nhói xen lẫn ngứa ngáy truyền đến, Thanh Cát hận thể bóp nát, nghiền nát con bọ thành trăm mảnh! lúc , nàng thậm chí dám thở mạnh, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng cơn ngứa ngáy thấu xương. Cơn ngứa đáng sợ hơn cả nỗi đau, đau còn thể chịu đựng, nhưng ngứa thì càng nghĩ càng ngứa, ngứa đến mức cào nát ruột gan, ngứa đến mức nàng chỉ nhảy dựng lên.

Ninh Vương cảm thấy lồng n.g.ự.c nhói lên một cơn đau âm ỉ, kèm là sự bất lực và suy sụp khó tả. Hắn chằm chằm khóm hoa hiên mặt. Những bông hoa rung rinh ánh trăng nhạt, trông mờ ảo và thơ mộng. thê t.ử của , một nữ t.ử yếu đuối tay tấc sắt, bỏ rơi giữa chốn rừng thiêng nước độc . Mọi đều đang đổ xô tìm, nha môn cũng phái lên núi hỗ trợ, nhưng vẫn tìm thấy bóng dáng nàng .

Hắn nhớ đến lời Thanh Cát , rằng Vương phi vì lo lắng cho nên mới sai Thanh Cát ứng cứu. Trái tim bỗng sưởi ấm bởi một thứ cảm giác chua xót đan xen ngọt ngào, khiến càng thêm thống khổ.

Hắn , ngay phía khóm hoa hiên đang rung rinh ánh trăng , con gái đang tìm kiếm mỏi mắt đang im lìm bẹp ở đó, bờ vai trần trụi phơi bày, chịu đựng sự hành hạ của một con bọ nhỏ, nơm nớp lo sợ phát hiện.

lúc đó, nhóm thị vệ tìm kiếm tiến đến gần chỗ Thanh Cát đang trốn. Nàng vô vọng nhắm mắt, rằng giây phút bại lộ đến. Vị Vương phi của Ninh Vương, đích nữ nhà Hạ Hầu, sắp sửa xuất hiện mắt với bộ dạng thê t.h.ả.m nhất, khiến Ninh Vương mất hết thể diện...

Nàng chẳng còn tâm trí mà nghĩ cách giải thích, chỉ đó giả c.h.ế.t, nhắm chặt mắt coi như gì cả.

đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một tiếng huýt sáo vang lên từ phía xa. Thanh Cát bừng tỉnh. Đó là ám hiệu của ám vệ, thông báo tìm thấy manh mối.

Ninh Vương cau mày, nhỏ giọng dặn dò vài câu vội vã dẫn thị vệ rời .

Đợi khi Ninh Vương xa, tiếng bước chân khuất hẳn, Thanh Cát mới từ từ thả lỏng cơ thể. Nàng thoát nạn trong gang tấc.

Thanh Cát bật dậy khỏi bụi cỏ, con bọ vẫn chịu bay . Nó c.ắ.n một miếng thấy ngon, định c.ắ.n thêm miếng nữa. Thanh Cát giơ tay lên bóp nát con bọ, nghiền nát bét! Một con bọ tép riu mà cũng dám bắt nạt nàng!

Sau đó, nàng nhanh chóng mặc y phục của Vương phi, sửa sang đầu tóc qua loa. Cũng cần chải chuốt kỹ quá, dù trải qua bao phen sóng gió thế , đầu tóc Vương phi bù xù một chút mới giống thật. Nàng tự ngắm nghía , phát hiện quần áo dính đầy máu, trông khả nghi.

Suy nghĩ một lúc, nàng quyết định dùng d.a.o cứa một đường nhỏ lên cánh tay. Dù chỉ là một vết thương nông nhưng cũng đủ để rỉ máu, tạo cảm giác nàng đang thương và t.h.ả.m hại. Nàng thương, tơi tả, chạy trối c.h.ế.t trong rừng, thế thì gì kỳ lạ cũng chẳng thắc mắc. Ai mà nghi ngờ một nữ nhân yếu đuối, vũ khí, đang hoảng loạn chạy trốn trong rừng sâu chứ.

Hơn nữa, vết thương của ám vệ Thanh Cát ở ngực, còn của Vương phi thì ở cánh tay, là sẽ ai nghĩ hai là một.

Xong xuôi việc, nàng tìm một nơi an giấu kỹ đồ đạc của , xách váy chạy lảo đảo, thở hồng hộc, bộ dạng tơi tả cực kỳ.

Chạy một lúc, nàng dĩ nhiên ám vệ phát hiện, Ninh Vương cũng tức tốc chạy tới. Thế là kế hoạch của Thanh Cát thành công mỹ mãn. Nàng với dáng vẻ tả tơi, run rẩy, cả dính máu, ánh trăng, nước mắt lưng tròng Ninh Vương lao thẳng vòng tay .

Nàng nức nở: "Điện hạ, ngài , lo cho ngài lắm!" Giọng nàng yếu ớt, đầy vẻ bất lực.

Ninh Vương gì, chỉ bình tĩnh kiểm tra khắp Thanh Cát. Thấy những vệt m.á.u đáng sợ nàng, hỏi: "Nàng ?"

Thanh Cát ngước lên đôi lông mày chau của Ninh Vương, lắc đầu: "Máu là của Thanh Cát cô nương dính lúc dẫn bỏ trốn, của ."

Ninh Vương nhanh chóng nhận vết thương cánh tay nàng. Hắn xót xa nàng: "Nàng thương ."

Thanh Cát lắc đầu: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi, đau lắm, ."

Ninh Vương chẳng màng đến lời nàng, bất ngờ bế bổng Thanh Cát lên. Thanh Cát luống cuống nắm chặt lấy tay áo . Nàng ngờ Ninh Vương mặt bao nhiêu thị vệ và ám vệ! Ninh Vương thì chẳng quan tâm. Hắn vốn dĩ luôn theo ý , thèm để ý đến ánh mắt của khác.

Thế là, ngay bàn dân thiên hạ, bế bổng Vương phi ngoài, theo là một đám thị vệ và ám vệ.

Lúc , của châu phủ gần đó cũng tới nơi, chuẩn sẵn xe ngựa. La ma ma thế mà vẫn c.h.ế.t, bà chỉ thương nhẹ nhưng dọa cho mất mật. Bà thút thít leo lên xe ngựa.

Cả đoàn hối hả chạy xuyên đêm tới dịch trạm gần đó. Đến nơi, đại phu chờ sẵn để khám và băng bó vết thương cho Thanh Cát. Trong lúc đó, Ninh Vương cũng tranh thủ sắp xếp đội ngũ, điểm danh thương vong, lo liệu tiền tuất cho khuất và thu xếp chỗ nghỉ cho thương.

Lo liệu xong xuôi việc thì cũng nửa đêm, nhưng Ninh Vương thấy Thanh Cát . Hắn cau mày: "Nàng bảo tìm nàng, thế mà giờ mất hút."

Thanh Cát dịu dàng nắm lấy tay Ninh Vương, nhỏ nhẹ : "Điện hạ, ngài đừng trách Thanh Cát cô nương. Lúc đó nàng che chở cho , giấu chỗ an . Là thấy tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài, lòng rối bời lo cho an nguy của điện hạ nên mới ép nàng bảo vệ ngài. Nếu ngài vì thế mà trách phạt nàng , thì đó là của , thực sự đành lòng."

Nhìn vẻ mặt xót xa của nàng, nét mặt vốn lạnh lùng của Ninh Vương cũng dịu . Hắn nhẹ giọng: "Ta tự chừng mực."

Thanh Cát ngước Ninh Vương bằng ánh mắt cầu khẩn: "Điện hạ, ngài đừng phạt nàng nhé?"

Ninh Vương khựng một nhịp đáp: "A Tuyết, nàng thể suy nghĩ riêng, nàng thể vì lo lắng cho mà bảo nàng bỏ mặc nàng, nhưng nàng thì khác nàng."

Thanh Cát cứng họng . Nàng đương nhiên là khác biệt.

Ninh Vương vẫn nắm tay nàng, kiên nhẫn giải thích: "Nàng vì lo cho mới bảo nàng rời , đó là sự hiền thục của nàng. nàng là ám vệ, phán đoán của riêng . Bổn phận của nàng là tuân lệnh, trách nhiệm của nàng là bảo vệ nàng, chứ lệnh nàng g.i.ế.c địch."

Ninh Vương nhấn mạnh: "Nàng dám tự ý bỏ vị trí, cãi lệnh, dĩ nhiên phạt. Thiên Ảnh Các quy củ của Thiên Ảnh Các."

Thanh Cát thở dài bất lực: "Vậy là tại , tại mà nàng phạt. Thiếp bây giờ... thấy với nàng quá..." Nàng chỉ mong Ninh Vương hồi tâm chuyển ý, tha cho .

Ninh Vương thở hắt . Nếu là ngày thường, thấy Vương phi của yếu lòng và nhu nhược thế , chắc chắn sẽ mất kiên nhẫn. Hắn vốn thích chuyện công tư lẫn lộn. hôm nay trải qua cảm giác mất tìm , thật khó khăn mới tìm thê tử. Thấy nàng vẫn bình an, xót xa vì nàng kinh hãi nên cũng kiên nhẫn hơn.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay đang quấn băng của Thanh Cát, : "Nàng xem, bảo nàng bảo vệ nàng, thế mà cuối cùng nàng vẫn thương."

Thanh Cát vội thanh minh: "Là do lời Thanh Cát cô nương, tự ý chạy lung tung nên mới thương. Vết thương cũng chẳng nhằm nhò gì. Thiếp thấy Thanh Cát cô nương thương nặng lắm, ngài đừng phạt nàng nữa, nàng đáng thương lắm ."

Ninh Vương nghiêm giọng: "Chuyện giống . Nàng là ám vệ, mạng sống coi như cỏ rác. Còn nàng thì khác."

Thanh Cát cố thêm: " mà..."

Lần Ninh Vương ngắt lời nàng: "Ta nàng xin xỏ cho nàng nữa. Đây là quy củ của Thiên Ảnh Các, là công việc của vương phủ."

Thanh Cát im bặt. Nàng hiểu ý : Nàng đang can thiệp công việc của vương phủ, điều mà một nữ nhi chốn hậu cung phép .

Nhìn dáng vẻ sững sờ của nàng, Ninh Vương cũng thấy xót xa. Hắn dịu giọng : "Đừng nghĩ ngợi nữa, nàng cứ nghỉ ngơi dưỡng thương cho . Ta giải quyết chút việc sẽ ngay."

Thanh Cát thể thêm gì, đành gật đầu.

Đợi Ninh Vương khỏi, Thanh Cát nhanh chóng lôi một bộ quần áo khác. Bộ đồ bó sát đó nàng giấu núi, mang theo nên giờ chỉ thể mặc bộ .

nàng tự nhủ nhất định tìm cơ hội lấy bộ quần áo . Nếu để khác phát hiện bộ quần áo núi, e rằng sẽ để hậu họa khôn lường.

Thay đồ xong, nàng lẻn ngoài nhanh như một cái bóng. Xem chừng Ninh Vương đang trong cơn thịnh nộ, chắc chắn sẽ phạt nàng, vụ trốn thoát .

Nếu là bình thường, nàng sẽ chẳng mảy may bận tâm, với một ám vệ sống c.h.ế.t nay mai, chuyện cũng chỉ như cơm bữa. hiện tại nàng mang phận Vương phi, tuyệt đối phép phạt, càng phép thương. Ngày nào cũng chung chăn chung gối với Ninh Vương, qua mắt ?

 

Loading...