Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 32: Trong Chớp Mắt
Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:26:03
Lượt xem: 511
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát quyết định tìm Diệp Mẫn . Lúc , nha sai của quan phủ và thị vệ tùy tùng của phủ Ninh Vương phần lớn tập trung quanh dịch trạm. Nơi vốn chỉ là một dịch trạm nhỏ bé, lụp xụp ẩn trong núi, tạm bợ dọn dẹp để dùng, từng tiếp đón lượng khách đông đúc thế . Hiện tại phòng ốc trong dịch trạm vô cùng thiếu thốn, đại đa thị vệ và ám vệ dựng lều tạm để nghỉ ngơi.
Mọi bắt đầu nhóm những đống lửa lớn, việc dựng lều cũng tiến hành nhịp nhàng đấy. Giữa màn đêm u uất, ánh lửa bập bùng nhảy múa theo chiều gió, khí quanh quất mùi củi khô đang cháy rần rật.
Thanh Cát nhanh định vị Bạch Chi. Cậu hỏi han nửa lời, chỉ lẳng lặng trao chiếc mồi lửa ống tre cho cạnh lẳng lặng bám theo nàng một góc.
Đến chỗ núp gió, Bạch Chi hạ giọng: "Bắt một đám tàn dư Hoàng giáo, tầm mười mấy tên."
Thanh Cát hỏi : "Các chủ ?"
Bạch Chi đáp gọn lỏn: "Khu hai, phòng ba bên trái."
Thanh Cát gật gù hiểu ý, phòng thứ ba bên trái thuộc dãy thứ hai của dịch trạm. Nàng toan rời thì Bạch Chi chợt gọi với : "Thanh Cát, cô..."
Thanh Cát khẽ , ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc.
Bạch Chi bặm chặt môi, vẻ mặt như đang phân vân điều gì đó, định thôi. Ánh lửa bập bùng từ đằng xa hắt tới, nhảy múa lấp loáng trong đôi mắt . Dường như một tia phức tạp khó tả đan xen trong đó, Thanh Cát mà chẳng đoán nổi.
Nàng nhíu mày, giục: "Có gì thì thẳng ."
Bạch Chi im lặng một lát khẽ lắc đầu. Thanh Cát chẳng còn tâm trạng mà chơi trò đuổi hình bắt chữ với , bèn buông thõng một câu: "Vậy tìm Các chủ ."
Thế nhưng, Bạch Chi bỗng nhiên lên tiếng: "Nếu vì , cô chẳng rời bỏ vị trí."
Thanh Cát đáp bằng tông giọng lạnh nhạt: "Liên quan gì đến ? Bớt ảo tưởng vị trí của trong lòng khác ."
Nói xong, nàng dứt khoát lưng bước , hướng về phòng của Diệp Mẫn. Tuy nhiên, khi ngang qua những dãy lều trại nghi ngút khói, lòng nàng chợt trào dâng một dự cảm bất an kỳ lạ. Bí mật của nàng, thực sự hảo một vết xước ?
Nàng thể qua mặt Ninh Vương, phần lớn là bởi luôn tỏ cao ngạo, chẳng thèm liếc mắt đến những ám vệ vô danh như nàng. Trong mắt , chỉ vị Vương phi đài các kiêu sa tồn tại. liệu nàng thể thực sự giấu giếm Diệp Mẫn Bạch Chi ? Diệp Mẫn là dìu dắt nàng từ thuở nhỏ, mánh khóe của nàng, hiểu rõ mồn một. Còn Bạch Chi, hai gắn bó suốt mười bốn năm, cùng ăn, cùng ngủ, cùng kề vai sát cánh qua bao phen sinh tử, thực sự điều gì bất thường ?
Nàng lẻn bước giữa muôn vàn binh sĩ và ánh lửa, nhưng sống lưng lạnh toát. Mới , khi ánh lửa phản chiếu trong đáy mắt Bạch Chi, ánh mắt chất chứa điều gì? Cậu định thôi là vì lẽ gì?
Thanh Cát mù tịt.
Nàng dừng bước, nhắm mắt , cố gắng hít thở sâu để lấy sự bình tĩnh. Khi mở mắt nữa, nàng mạnh dạn tiến đến cửa phòng Diệp Mẫn và đưa tay gõ cửa.
Từ bên trong vọng một giọng khàn: "Vào ."
Thanh Cát khẽ đẩy cửa bước . Căn phòng cũ kỹ, ọp ẹp của dịch trạm phát một tiếng "cót két" chói tai khi cánh cửa mở .
Không gian bên trong chật hẹp vô cùng, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường đơn và một chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên bàn, ngọn đèn dầu cháy leo lét. Diệp Mẫn đang tỉ mỉ dùng một chiếc khăn lụa trắng muốt lau chùi chiếc nạng bạc của .
Thanh Cát khép cửa , lặng lẽ y.
Đôi bàn tay của y dài và gầy gò, phần nhợt nhạt, nhưng vô cùng khéo léo khi chầm chậm lướt bề mặt nạng bạc. Chiếc nạng bạc chỉ chạm khắc những hoa văn tinh xảo mà còn tỏa thứ ánh sáng bàng bạc, dịu nhẹ ánh đèn dầu leo lét. Thanh Cát hiểu rõ, đây đơn thuần là một chiếc nạng bình thường. Dù chân tật, Diệp Mẫn vẫn bình thường mà cần chống nạng. Nghe đồn, chiếc nạng bạc là do một đại sư chế tạo binh khí đặc chế cho y, nó chính là một loại vũ khí c.h.ế.t ẩn chứa sự tinh xảo tuyệt luân.
Tuy nhiên, Diệp Mẫn luôn giấu kín thực lực, Thanh Cát bao giờ cơ hội chứng kiến y thi triển công phu.
Bất chợt, tiếng còi inh ỏi x.é to.ạc gian tĩnh lặng, dồn dập, ngân dài ngắt quãng liên hồi. Đó là ám hiệu tập hợp khẩn cấp của ám vệ, mỗi nhịp điệu ngắn dài mang một ý nghĩa bí mật. Nghe thấy tiếng còi, Thanh Cát tự nhủ đến lúc trình diện. Đêm nay, bọn họ tóm gọn mười mấy tên phiến quân Hoàng giáo. Nếu tra khảo gắt gao mà moi lời khai, chắc chắn những kẻ sẽ lôi hành hình bàn dân thiên hạ. Ninh Vương đang nổi trận lôi đình, việc g.i.ế.c đám phiến quân để thị uy là điều hiển nhiên, nhưng bên cạnh đó, e rằng cũng sẽ buông tha cho nàng.
Hy vọng sống sót duy nhất của nàng lúc đang đặt trọn Diệp Mẫn, nàng buộc dùng lý lẽ để thuyết phục y dang tay cứu vớt. Nàng bỗng nhớ ánh mắt chất chứa bao điều của Bạch Chi nãy. Nàng tự nhủ thật sự bình tĩnh, nóng vội, giữ cái đầu lạnh khi Diệp Mẫn.
lúc đó, Diệp Mẫn khựng tay , ngước đôi mắt sắc lẹm Thanh Cát. Nàng vẫn im như tượng, vẻ mặt điềm nhiên.
Diệp Mẫn đăm đăm nàng hồi lâu mới chậm rãi cất lời: "Ngươi định giải thích chuyện ?"
Thanh Cát khẽ c.ắ.n môi, ngập ngừng: "Vương phi nương nương dặn..."
Diệp Mẫn lạnh lùng ngắt lời: "Thanh Cát, ngươi huấn luyện bài bản bao năm qua. Ta tin ngươi thừa nặng nhẹ, bao giờ vì lời nài nỉ của Vương phi mà bỏ mặc an nguy của nương nương."
Thanh Cát phân trần: "Lúc đó Bạch Chi thương nặng, tình thế vô cùng nguy kịch, đám thích khách đang bao vây hòng đoạt mạng Bạch Chi và Vạn Chung."
Diệp Mẫn quát lớn: "Ngẩng mặt lên ."
Thanh Cát đành ngoan ngoãn ngước mắt lên y.
Diệp Mẫn dậy, bước từng bước đến sát bên nàng. Dưới ánh đèn dầu chập choạng, y cúi xuống nàng chằm chằm. Trong ánh mắt nàng, y nhận sự bướng bỉnh và điềm nhiên, rõ ràng nàng hề hối hận về quyết định của .
Y nhếch mép nhạt, gặng hỏi: "Bạch Chi quan trọng đến mức khiến ngươi dám cãi lệnh chủ nhân ?"
Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ tròn bổn phận, hề trái lệnh, Vương phi vẫn bình an vô sự."
Đáy mắt Diệp Mẫn lóe lên tia lạnh lùng: "Vậy ? Ngươi nghĩ bây giờ thoát c.h.ế.t là xong chuyện ? Ngươi , chỉ cần Vương phi rụng một sợi tóc, ngươi sẽ c.h.ế.t chỗ chôn ? Ngươi nhớ xem, nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ Vương phi, ai bắt ngươi cứu mạng Bạch Chi?" Y chòng chọc nàng, giọng gằn từng chữ đầy đe dọa: "Nói , Bạch Chi quan trọng đến thế ?"
Thanh Cát cứng họng. Nếu đang thực thi nhiệm vụ bình thường, nàng đương nhiên hiểu rõ quân lệnh như sơn, bao giờ vì tình riêng mà rời bỏ vị trí. ngặt nỗi, vị Vương phi vốn dĩ thật. Trong tình cảnh đó, nàng thể nhẫn tâm Bạch Chi c.h.ế.t mắt . nàng thể sự thật.
Thấy nàng im bặt buồn thanh minh, ánh mắt Diệp Mẫn dần sầm . Y khẩy, lạnh lùng : "Ngươi thích tự quyết, giờ còn mò đến đây van xin gì? Tự tự chịu ."
Thanh Cát khẽ rùng , cố gắng nài nỉ: "Các chủ, thuộc hạ..."
Diệp Mẫn dứt khoát lưng , thèm liếc nàng lấy một cái: "Cút ngoài."
Thanh Cát từ từ quỳ rạp xuống. Nàng quỳ phục chân Diệp Mẫn, ánh mắt dán chặt tà áo choàng đen tuyền của y, lặng thinh đáp.
Giọng Diệp Mẫn vang lên lạnh lùng thấu xương: "Ta bảo ngươi cút ngoài, ngươi điếc ?"
Thanh Cát dĩ nhiên . Nàng thừa với cơn thịnh nộ của Ninh Vương hiện tại, vác mặt đến gặp chẳng khác nào chui đầu rọ. Người duy nhất thể xoay chuyển tình thế lúc chỉ Diệp Mẫn. Nàng đ.á.n.h cược một phen. Cược rằng Diệp Mẫn vẫn còn chút thương xót, thậm chí là một chút tình cảm mập mờ nào đó dành cho nàng.
Nếu là Thanh Cát của ngày xưa, nàng nhất định sẽ coi thường hành động . Những gì nàng hôm nay đều do nàng dùng đôi tay nhuốm m.á.u đ.á.n.h đổi. giờ đây, khi đường cùng, nàng buộc thử cách. Có cơ hội là nàng sẽ nắm lấy. Thể diện, liêm sỉ mài ăn ?
Vì , nàng quỳ chân y, rụt rè vươn tay níu nhẹ gấu áo y. Động tác của nàng nhẹ, nhưng Diệp Mẫn lập tức cảm nhận . Cơ thể gầy gò của y cứng , đó y từ từ cúi nàng. Nàng ngước đôi mắt ươn ướt, mềm mỏng cầu xin y, dáng vẻ mong manh, yếu đuối đến nao lòng.
Diệp Mẫn khẽ nhíu mày, chăm chú quan sát nàng. Đây là chuyện từng xảy . Thanh Cát vốn mang trong bản tính bướng bỉnh và sự kiêu ngạo ăn sâu m.á.u thịt. Nàng tuyệt đối là kẻ hèn nhát hình phạt, thà c.h.ế.t chứ bao giờ dễ dàng cúi đầu. Thế mà giờ đây, nàng quỳ một gối chân y, níu lấy tà áo y, cầu xin y với ánh mắt đong đầy hàm ý. Ý tứ trong đó quá rõ ràng.
Đường nét quai hàm của Diệp Mẫn căng lên, mười ngón tay chậm rãi siết chặt thành nắm đấm, siết đến mức các khớp xương trắng bệch. Nàng hề trả lời câu hỏi về Bạch Chi, mà giờ đây đến cầu xin y theo cách . Y nhếch môi, mỉa mai: "Thanh Cát, đừng thế, bộ dạng của ngươi sẽ hiểu lầm đấy."
Thanh Cát ngước Diệp Mẫn, ánh mắt trong trẻo và thẳng thắn: "Các chủ, hiện tại thuộc hạ đang thương. Nếu Ninh Vương phạt thêm một nữa, vết thương sẽ trầm trọng hơn, hậu quả khôn lường. Thuộc hạ mang tương lai của đ.á.n.h cược, càng c.h.ế.t một cách vô ích. Xin các chủ hãy giúp thuộc hạ. Chỉ các chủ mới thể đỡ cho thuộc hạ, giúp thuộc hạ tai qua nạn khỏi."
Dưới ánh đèn leo lét, ánh mắt Diệp Mẫn tối tăm khó dò. Y chằm chằm Thanh Cát đang quỳ mặt. Hồi lâu , y mới lạnh lùng lên tiếng: "Dựa mà ngươi nghĩ thể thoát khỏi kiếp nạn ? Ngươi đáng phạt ? Lỗi lầm ngươi gây hiện tại, cũng thể nào che chở cho ngươi ."
Thanh Cát phản bác: "Lần điện hạ phạt thuộc hạ một trăm roi, chẳng là tai bay vạ gió ? Điện hạ thừa hiểu, đó chỉ là ngài trút giận lên đầu thuộc hạ. Nếu điện hạ vì chút nóng giận nhất thời mà trách phạt sai thuộc hạ, thì ngài chẳng lẽ ? Đã , thuộc hạ lấy một trăm roi oan uổng để cấn trừ cho lầm , ?"
Diệp Mẫn nhếch mày mỉa mai: "Ngươi lý với chủ nhân ?"
Giọng Thanh Cát dịu , lộ vẻ vô tội và bất đắc dĩ: "Các chủ, thuộc hạ hề lý với điện hạ. Thuộc hạ chỉ nghĩ rằng, ngài thể thuyết phục điện hạ, đúng ?"
Nghe , Diệp Mẫn chậm rãi cúi xuống. Tấm lưng gầy guộc, cao lớn của y uốn cong, hạ thấp cho đến khi ánh mắt y gần như ngang tầm với Thanh Cát. Khoảng cách giữa hai giờ chỉ còn tính bằng tấc. Hơi thở nhè nhẹ, mang theo chút se lạnh của y mơn man khuôn mặt nàng. Ánh đèn dầu chập chờn gió, vầng sáng mờ ảo nhảy múa khuôn mặt nam nhân, lúc tỏ lúc mờ.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt, thở của hai quấn lấy . Bầu khí mập mờ khó tả dần bao trùm, như thể ranh giới cấm kỵ sắp sửa phá vỡ trong chốc lát.
Đối với Thanh Cát, nam nhân mặt là các chủ của Thiên Ảnh Các, võ công cao cường, thâm sâu khó lường. Y nhào nặn bao nhiêu thế hệ ám vệ và nắm trong tay quyền sinh sát của họ. Thanh Cát cũng chỉ là một hạt cát bé nhỏ trong đó. Thế nhưng lúc , nàng dùng tà môn ngoại đạo để khiến nam nhân mềm lòng, phá lệ vì nàng.
Nàng ngẩng mặt lên, giữa thoang thoảng hương thơm thanh nhã của gỗ mộc, hàng mi nàng khẽ run rẩy cụp xuống. Nàng tự hỏi: Liệu thành công ? Nàng cảm nhận thở của y dường như đang dồn dập hơn.
ngay giây phút , trống mặt bỗng nhiên ập đến. Nàng mở mắt, thấy Diệp Mẫn thẳng dậy. Thân hình gầy guộc nhưng cao ngạo của y tựa như một ngọn núi sừng sững trong đêm đen, đổ bóng trùm kín lấy nàng.
Lòng Thanh Cát chùng xuống, nàng thất bại. Diệp Mẫn hề mắc bẫy.
Diệp Mẫn là một kẻ đầy kiêu hãnh. Chính vì quá kiêu hãnh nên trong chuyện nam nữ, y sự dè dặt riêng của . Hơn nữa, Thanh Cát cũng chẳng rành rọt mấy chiêu trò . Có lẽ, nàng quá tự cao tự đại.
Diệp Mẫn lưng , lạnh lùng với Thanh Cát: "Ra ngoài ."
Thanh Cát phản kháng thêm, nàng kìm nén cảm xúc, từ từ dậy và cung kính đáp: "Vâng, thuộc hạ rõ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-32-trong-chop-mat.html.]
Màn đêm buông rủ, âm thanh của núi rừng dường như bặt vô âm tín, ngay cả tiếng gió rít cũng lặng lẽ tắt hẳn. Khí đen u ám bao trùm cả khe núi, những ngọn núi, cây phía xa trở thành những cái bóng dữ tợn trong bóng tối đặc quánh, vắng bóng ánh trăng. Dưới những phiến đá lởm chởm, một đạo quân khổng lồ đang tập trung. Đó là những binh sĩ điều đến khẩn cấp từ các nha môn địa phương, ai nấy đều trang vũ khí tận răng, gươm giáo sáng lòa. Xung quanh là đội thị vệ tín của Ninh Vương, mang vẻ mặt lạnh lùng và đáng sợ.
Ngay giữa trung tâm, mười mấy tên phiến quân Hoàng giáo mặc đồ gai, trói chặt và treo lơ lửng giàn giáo dựng tạm. Mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa trong khí. Đôi lúc vang lên những tiếng rên rỉ yếu ớt, như tiếng than của loài chim hấp hối tiếng thở dốc cuối cùng của những kẻ sắp sửa về chầu diêm vương. Trận huyết chiến suốt một đêm nay kết thúc, để một lặng rợn đẫm máu.
Ánh lửa từ những ống tre soi rõ những cành cây khô, chiếc lá úa la liệt, và cả những hình bóng treo giàn giáo. Sắc đỏ của m.á.u hắt lên đôi mắt từng mặt. Đột nhiên, tiếng kiếm rút khỏi vỏ vang lên sắc lạnh, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.
Dưới ánh đuốc chập chờn, lưỡi kiếm sắc bén lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Ninh Vương đưa mắt hờ hững đám tù binh, đôi môi mỏng khẽ mở, buông một chữ lạnh lẽo: "G.i.ế.c." Mệnh lệnh ban , tiếng gào thét, tiếng đao kiếm x.é to.ạc màn đêm lập tức dội lên. Mưa tên, mũi giáo lao tới tấp, m.á.u và nước mắt b.ắ.n tung tóe. Những tiếng thét chói tai xé ruột xé gan vang lên liên tục. Khu rừng vốn im lìm nay biến thành địa ngục trần gian.
Ninh Vương vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, đôi mắt thờ ơ đôi lông mày rủ xuống, chút gợn sóng cảm xúc. Giữa khung cảnh hỗn loạn , hờ hững liếc Thanh Cát cạnh: "Lại đây."
Thanh Cát lẳng lặng bước theo . Đứng cách đó xa, Bạch Chi cảnh tượng , toan nhấc chân bước theo. Bất chợt, một bàn tay vững chãi giữ chặt lấy cánh tay . Là Vạn Chung. Đôi mày cương nghị của Vạn Chung khẽ nhíu , hất cằm về một phía cách đó xa.
Bạch Chi đưa mắt theo hướng đó. Dưới gốc thông bên con đường núi gập ghềnh, một bóng mặc áo đen đang trầm ngâm. Đó là Diệp Mẫn.
Bạch Chi lập tức hiểu . Lẽ giờ Diệp Mẫn nghỉ ngơi , sự hiện diện của y lúc chỉ một lý do duy nhất: y đến vì Thanh Cát. Bàn tay Bạch Chi siết chặt chuôi kiếm. Cậu mím môi, im lặng hồi lâu, khẽ rủ mắt xuống.
Thanh Cát âm thầm bám gót Ninh Vương. Nàng ngước tấm lưng cao gầy, toát lên vẻ lạnh lùng của . Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo mùi m.á.u tanh. Mái tóc đen óng ả và vạt áo bào thêu hoa văn tinh xảo của phấp phới trong gió. Thanh Cát chú ý đến thanh bảo kiếm giắt bên hông , chính là thanh kiếm mà ban ngày nàng thấy lau chùi cẩn thận. Bao kiếm bọc da đen tuyền, chuôi kiếm nạm viên lưu ly trong suốt, hắt những tia sáng xanh ma mị.
Đi đến một tán cây lớn, Ninh Vương bỗng dừng phắt . Hắn từ từ , đôi mắt sắc lạnh như lưỡi d.a.o găm thẳng Thanh Cát. Một luồng hàn khí bức lan tỏa xung quanh.
Thanh Cát quỳ sụp xuống, một tiếng động. Giọng Ninh Vương cất lên nhẹ: "Thanh Cát."
Thanh Cát cung kính đáp: "Có thuộc hạ."
Giọng của Ninh Vương vang lên khô khốc, tựa như tiếng lưỡi d.a.o rạch đá tảng: "Ngươi , gia tộc Hạ Hầu bám rễ ở Cám Lương, thế lực bao trùm suốt ngàn năm nay. Tàng Thư Các của bọn họ chứa đựng cả một kho tàng tri thức đồ sộ. Đến mức, triều đại Tiên đế, khi các ngự sử phụ trách biên soạn sử sách, cũng viện nhờ đến nhà Hạ Hầu để mượn những bộ quốc sử của các triều đại ?"
Thanh Cát: "Thuộc hạ ."
Ninh Vương tiếp: "Ngươi , sáu năm , khi công cuộc trị thủy vùng Giang Bắc đình trệ vì những vách đá dựng cản đường con kênh. Để thể mời những bậc thầy chế tác cơ quan tài ba của Thiên Cơ Phường thuộc gia tộc họ Ôn, chính hoàng của , tức là Hoàng thái t.ử đương triều, đích lặn lội đến tận Đồ Ung để đàm phán ?"
Thanh Cát nghiến răng: "Thuộc hạ ."
Ninh Vương nhấc nhẹ vạt áo, chậm rãi xổm xuống. Hình bóng cao lớn, thẳng tắp của bỗng chốc hạ thấp xuống, khiến Thanh Cát như hút trọn đôi mắt sâu thẳm, đen kịt của . Cảnh tượng nàng từng chứng kiến. Trước mắt nàng là khuôn mặt đẽ góc c.h.ế.t của , nhưng ẩn sâu trong đôi mắt như mực chất chứa sự khinh miệt và chán ghét tột độ.
Bàn tay đang nắm chặt con d.a.o găm của Thanh Cát bắt đầu căng cứng, các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng căm ghét ánh đó, hận nó đến tận xương tủy, nhưng nàng chẳng đường lùi. Nàng những tưởng sẽ lấy mạng , ngờ dùng những lời lẽ cay độc để đ.â.m thẳng tim nàng.
Ninh Vương chằm chằm Thanh Cát, giọng êm ái nhưng lạnh thấu xương: "Vậy ngươi càng hiểu rõ, lý do gì mà bản vương liên hôn với gia tộc Hạ Hầu, c.ắ.n răng cưới con gái của bọn họ..."
Thanh Cát khó nhọc cất tiếng: "Thuộc hạ hiểu rõ."
Ninh Vương đột ngột thẳng dậy, từ cao xuống Thanh Cát với ánh mắt đầy uy quyền: "Đã hiểu rõ, tại còn dám trái lệnh? Ngươi huấn luyện suốt mười ba năm, mà ngông cuồng tự mãn đến mức . Ngươi tưởng là ai mà dám cả gan chống mệnh lệnh của ! Ta giao phó cho ngươi nhiệm vụ bảo vệ Vương phi, bảo vệ bằng giá. Nếu nàng gặp chuyện gì bất trắc, ngươi hậu quả sẽ kinh khủng đến mức nào ? Ngươi nhận thức cả thiên hạ đang dõi theo cuộc liên hôn ?"
Những lời khinh miệt sắc lẹm như d.a.o cứa nát cõi lòng Thanh Cát. Nàng thể kìm nén sự run rẩy từ đôi bàn tay.
Giọng Ninh Vương lạnh lùng vang lên: "Hôm nay, sẽ giáng đòn trừng phạt nặng nề xuống ngươi. Lý do là bởi thừa nhận, một trăm roi là trách oan ngươi. Vì , sẽ nương tay. ngươi khắc cốt ghi tâm, những gì ngươi gây hôm nay chứng tỏ ngươi xứng đáng tiếp tục ở Thiên Ảnh Các!"
Không xứng đáng... Hai từ cứ luẩn quẩn, lặp lặp trong đầu Thanh Cát như một lời nguyền ác độc, bóp nghẹt nhịp thở của nàng.
Ninh Vương tiếp: "Mười mấy năm trời Thiên Ảnh Các khổ công rèn giũa ngươi, quả là uổng phí tâm huyết."
Thanh Cát siết chặt con d.a.o găm, ánh mắt kiên định thẳng Ninh Vương. Bóng đêm đặc quánh, núi rừng xa xăm mang hình thù quái dị, như những bóng ma sừng sững. Người đàn ông mặt nàng, vạt áo điểm xuyết những sợi tơ vàng bạc giờ đây lấm lem vết máu. Hắn cao, nàng bằng nửa con mắt, coi nàng như một loài ch.ó hoang đê tiện đáng một xu.
Nàng khàn giọng thốt lên: "Mạng sống của thuộc hạ từ lâu thuộc về điện hạ. Nếu điện hạ khẳng định thuộc hạ phạm , thuộc hạ là kẻ vô dụng, thuộc hạ xin lấy cái c.h.ế.t để chuộc tội..."
Nói đoạn, nàng vung con d.a.o găm lên, hướng thẳng mũi d.a.o sắc nhọn tim . Ánh thép lóe lên giữa bầu trời đêm, in bóng đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn tựa băng tuyết của nàng. Nàng mệt mỏi rã rời, buông xuôi tất cả.
Nàng tự thấy xứng đáng, thì nàng chọn cái c.h.ế.t. Nàng chấm dứt kiếp sống hèn mọn . Sự của nàng sẽ kéo theo sự biến mất vĩnh viễn của vị Vương phi , và bí mật đó sẽ mãi mãi vùi sâu. Hắn sẽ ôm theo bí mật xuống mồ mà bao giờ sự thật.
Ngay khi lưỡi d.a.o sắp chạm đến ngực, một luồng khí lạnh xé gió lao tới, đ.â.m sầm tay nàng. Một tiếng kim loại chói tai vang lên, con d.a.o găm trong tay Thanh Cát văng xa, rơi loảng xoảng giữa đám sỏi đá.
Bị bất ngờ, Thanh Cát chới với ngã nhào xuống đất. Nàng đờ đẫn con d.a.o vẫn còn rung bần bật nền đất, đôi tay tê rần. Nàng chậm rãi đầu và bắt gặp ánh mắt của Diệp Mẫn.
Diệp Mẫn lặng lẽ bước tới, sụp xuống nhặt con d.a.o lên. Y nắm lấy lưỡi d.a.o sắc lạnh, ngước Thanh Cát. Hai ánh mắt chạm . Y khẽ : "Ta truyền dạy cho ngươi nhiều bài học, nhưng bao giờ dạy ngươi chọn cái c.h.ế.t để trốn tránh."
Đôi mắt đen lay láy của Thanh Cát lộ chút cảm xúc, nhưng nàng run rẩy liên hồi.
Diệp Mẫn nhét con d.a.o tay nàng, khẽ thở dài: "Ta tặng ngươi con d.a.o để ngươi mũi nhọn về phía trái tim ."
Ninh Vương gần đó, chứng kiến bộ sự việc mà hề thốt một lời.
Diệp Mẫn sang Ninh Vương: "Thưa điện hạ, thần xin chịu phạt cho nàng ."
Ninh Vương hờ hững liếc Thanh Cát đang quỳ đất: "Trở về , bản vương thấy cảnh tượng tái diễn thêm một nào nữa."
Diệp Mẫn khom , định bế Thanh Cát lên. Lúc , nàng vẫn ngừng run rẩy, như chiếc lá chao đảo trong cơn bão. nàng kiên quyết gạt tay Diệp Mẫn .
Diệp Mẫn ngước , ánh mắt đầy vẻ suy tư. Thanh Cát siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén cơn run rẩy, nhẹ nhàng lắc đầu: "Các chủ, , việc đều qua cả ." Nàng ngước đôi mắt lên y: "Cảm tạ ân cứu mạng của ngài, mang nợ ngài thêm một mạng nữa."
Diệp Mẫn đáp : "Là do ngươi ở , cũng chính giao phó ngươi nhiệm vụ bảo vệ Vương phi."
Thực chất, khi trúng độc, Thanh Cát thể nhân cơ hội đó mà rời . Mọi rắc rối bắt nguồn từ cây Đỗ Trọng Vương Hùng Hoa. Giá như ngay từ đầu nó dâng cho Vương phi thì những chuyện phiền phức hôm nay bao giờ xảy .
Thanh Cát khẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng nàng trở trạng thái cân bằng. Nàng thể lấy sự kiểm soát bản .
Nàng khẽ : "Nếu , thuộc hạ xin phép lui , thuộc hạ cần thời gian để tịnh tâm."
Ánh mắt Diệp Mẫn lướt nhanh qua n.g.ự.c nàng: "Vết thương của ngươi..."
Thanh Cát lắc đầu: "Chẳng gì đáng ngại , chỉ cần nghỉ ngơi dăm bữa là khỏi hẳn."
Diệp Mẫn: "Vậy ngươi cứ về nghỉ ngơi , việc bảo vệ Vương phi tạm thời cần ngươi bận tâm. Khi nào đến hoàng đô, chúng sẽ tính tiếp."
Thanh Cát đồng ý: "Được, thuộc hạ sẽ hoàng đô ."
Diệp Mẫn: "Ừm, cứ theo kế hoạch đó."
Thanh Cát Diệp Mẫn: "Vậy còn Các chủ thì ?"
Diệp Mẫn im lặng đáp. Thanh Cát hiểu rằng đó là chuyện nàng nên tò mò. Nàng đành dừng câu hỏi và cáo từ.
Vừa mới một quãng ngắn, nàng bắt gặp Bạch Chi. Anh đeo gươm lưng, bất động ở một góc đèo, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng lưng nàng. Thanh Cát thừa Bạch Chi chứng kiến bộ sự việc lúc nãy, nhưng nàng chẳng thèm bận tâm. Nàng và Bạch Chi lớn lên bên , từng cùng trải qua những lúc nhục nhã, khốn cùng nhất. Nàng lạnh nhạt lướt qua, thèm để ý đến .
Bạch Chi bỗng nhiên lên tiếng: "Ta thấy gì cả."
Thanh Cát khựng . Lời là ý gì đây? Nàng đưa mắt những dãy núi nhấp nhô xa xăm trong màn đêm tăm tối. Trong một thoáng, nàng định hỏi cho lẽ, nhưng quyết định từ bỏ. Nàng tiếp tục rảo bước thật nhanh, lòng mang theo bao nghi vấn lời giải đáp.
Rời khỏi nơi đó, nàng cẩn thận lòng vòng qua mấy con ngõ nhỏ, rẽ mấy đoạn đường vòng vèo để chắc chắn ai bám đuôi. Sau đó, nàng nhanh chóng trở khu rừng núi, tìm gói đồ giấu kín và châm lửa đốt trụi để xóa sạch vết tích. Mọi chuyện xong xuôi, nàng mới lẳng lặng lẻn về phòng ngủ của Vương phi.
Lúc là canh ba, Ninh Vương vẫn đang bận rộn với núi công văn. La ma ma thì hoảng sợ tột độ, Thôi cô cô thì dường như đang thương ở tay. Còn đám tỳ nữ thì chạy toán loạn, ai nấy đều bần thần hết bàng hoàng, rủ nghỉ từ bao giờ.
Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, thứ mà Thanh Cát khao khát nhất lúc . Nàng chậm rãi y phục, dùng nước lạnh rửa mặt qua loa cuối cùng ngả lưng xuống chiếc giường êm ái. Toàn bộ chăn nệm giường đều là đồ nàng tự mang theo, từ lụa Thục thượng hạng, toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy. Khi xuống, Thanh Cát chỉ cảm nhận sự mềm mại, ấm áp bao bọc lấy cơ thể.
chính sự thoải mái, xa xỉ đến mức khó tin khiến nàng cảm thấy thứ như một giấc mộng hư ảo, chỉ cần chớp mắt là thứ sẽ tan biến như bọt nước. Hay nàng ngỡ những chuyện xảy là một cơn ác mộng kinh hoàng, một chuyến vòng quanh cửa địa ngục trở về.
Nàng nhắm mắt , nhưng những ký ức kinh hoàng cứ liên tục ùa về trong tâm trí. Ánh trăng ma quái, ánh mắt lạnh lẽo, khinh miệt của , và cả sự điên loạn bùng nổ từ sâu thẳm tâm hồn nàng. Khi lấy sự bình tĩnh, nàng thậm chí dám tin rằng từng ý định kết liễu cuộc đời. Nàng điên ? Tại nàng c.h.ế.t?
Nàng vất vả sống sót, kiên nhẫn leo lên từ vực thẳm địa ngục hết đến khác mới ngày hôm nay. Nàng kịp tận hưởng vinh hoa phú quý, đắm chìm trong ánh nắng ấm áp, cơ hội tìm một lang quân như ý. Cớ nàng thể nghĩ đến chuyện tự tử! Người khác thể khinh thường nàng, ruồng bỏ nàng, coi nàng như cỏ rác, nhưng tự bản nàng giá trị của . Nàng sống, sống thật vui vẻ, sung sướng. Sẽ một ngày, nàng sẽ bắt những kẻ khiến nàng đau khổ trả giá đắt. Nàng siết chặt nắm tay, run rẩy vì căng thẳng. Nàng tự nhắc nhở bản , nàng bao giờ quên lý do tại nàng sống. Kẻ đáng c.h.ế.t là kẻ khác, là nàng. Nàng sống! Kẻ nào lấy mạng nàng, nàng sẽ lấy mạng kẻ đó!
lúc đó, nàng thấy tiếng bước chân. Đó là tiếng bước chân quen thuộc của Ninh Vương, về. Thanh Cát sững một chút, từ từ dậy. Nàng đăm đăm màn đêm đen đặc quánh như mực bên ngoài cửa sổ, khẽ đưa tay sờ lên dải băng cánh tay. Chỉ là vết thương ngoài da chẳng đáng bận tâm, nhưng băng bó cẩn thận đến thế. Nàng tháo dải băng, lấy cây trâm vàng khía nhẹ lên vết thương, một dòng m.á.u mỏng rỉ . Nàng lau sạch trâm, cất chỗ cũ, xuống.
Hắn say đắm Vương phi của đến thế, thì nàng sẽ tiếp tục đóng vai, khiến chìm sâu lưới tình, để vì tình mà đau khổ, tự tay nàng sẽ xé tan cái lớp mặt nạ lạnh lùng kiêu ngạo của . Nếu đây là một cuộc săn lùng, thì kẻ nắm chắc phần thua nhất định là .