Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 33: Tình Ý Miên Man
Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:26:04
Lượt xem: 574
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Ninh Vương bước phòng, Thanh Cát sớm dàn dựng xong tư thế. Nàng thu giữa đống chăn lụa màu hồng nhạt, mái tóc đen dài suôn mượt buông xõa bờ vai gầy guộc trắng ngần. Nàng cuộn tròn đầy yếu ớt, vùi mặt đầu gối, run rẩy ngừng.
Cảnh tượng khiến trái tim Ninh Vương như ai đó bóp nghẹt. Hắn vội vã sải bước đến gần: "Nàng thế?"
Thanh Cát từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt ngơ ngác hướng về phía Ninh Vương. Hắn thấy đôi mắt trong veo của Vương phi đang ngấn lệ, vài lọn tóc mềm mại dính bết hàng mi ướt sũng, đuôi mắt ửng đỏ. Nàng trân trân, như thể vẫn hồn, chỉ ngây ngốc .
Ninh Vương giơ tay lên, định ôm chầm lấy nàng một cách vội vã, nhưng kiềm chế buông thõng tay xuống. Hắn nàng đắm đuối, giọng dịu dàng dỗ dành: "Tam Tam, nàng ?"
Thanh Cát khẽ chớp hàng mi dày, đôi mắt đen tuyền Ninh Vương với vẻ mong manh và bất lực. Nàng c.ắ.n nhẹ môi , thỏ thẻ: "Ta gặp ác mộng, sợ lắm." Giọng của nàng lạc vì hoảng sợ.
Ninh Vương dỗ dành: "Nàng cứ xuống nghỉ ngơi , tắm một lát ngay."
Thanh Cát định vươn tay níu áo , dĩ nhiên nàng để rời .
Ninh Vương : "Ta giải quyết xong chút công việc, ngợm đang dơ bẩn, nàng đợi một lát, sẽ nhanh thôi."
Nghe , Thanh Cát khựng . Nàng thừa hiểu, cảm thấy bản mới c.h.é.m g.i.ế.c, còn nồng nặc mùi m.á.u tanh, Vương phi của ngửi thấy hoảng sợ thêm.
Ninh Vương tắm, Thanh Cát ôm chặt chăn lụa, xỏ đôi hài mềm, bước tới cửa phòng tắm đợi. Khi Ninh Vương tắm xong bước , lập tức thấy vị Vương phi của .
Đôi mắt nàng ướt đẫm như quả vải bóc vỏ, ngọt ngào và mềm mại, đang với vẻ ỷ , bất lực và đầy khao khát.
Hắn thoáng khựng : "Tam..."
Chưa kịp gọi trọn tên, nàng nhào lòng , vùi khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ n.g.ự.c , hai cánh tay thon thả ôm riết lấy eo . Cơ thể yếu mềm của nàng run lẩy bẩy, bấu víu lấy như thể là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời nàng.
Trong khoảnh khắc , bao nhiêu gai góc, lạnh lùng trong lòng Ninh Vương dường như tan biến hết thảy. Vòng tay săn chắc của ôm trọn lấy nàng, bế thốc nàng lên, sải bước tiến về chiếc giường êm ái. Đặt nàng xuống giường, cũng xuống cạnh bên, ôm trọn nàng lòng, kéo chăn lụa đắp kín cho cả hai.
Hắn ân cần hỏi han: "Rốt cuộc là chuyện gì? Nàng sợ điều gì ?"
Thanh Cát ngước đôi mắt long lanh ngấn nước , nín lặng .
Ninh Vương tỳ cằm lên mái tóc mềm mại của nàng: "Vẫn còn lo lắng cho cô ám vệ ?"
Thanh Cát , khẽ c.ắ.n môi, thì thầm: "Ngài bảo hỏi, nào dám lo cho ai."
Ninh Vương bật , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy cưng chiều lên trán nàng: "Giận ?"
Thanh Cát lắc đầu: "Ta chỉ thấy lo... Với hôm nay xảy bao nhiêu chuyện, cứ nhắm mắt là thấy m.á.u me be bét, núi non đen kịt, tiếng dã thú gầm gừ, sợ lắm."
Ninh Vương vỗ về: "Mọi chuyện qua cả , đừng sợ."
Thanh Cát run rẩy rúc sâu n.g.ự.c : "Ừm, giờ điện hạ ở đây, thấy nhẹ nhõm hơn hẳn."
Ninh Vương: "Còn chuyện cô ám vệ mà nàng lo lắng..."
Thanh Cát vội vàng hỏi: "Nàng ?"
Ninh Vương đáp: "Không , phạt gì cả, chỉ hy vọng nàng lấy đó bài học."
Thanh Cát khẽ thở phào: "Thế thì , nếu trong lòng sẽ áy náy vô cùng."
Ninh Vương với giọng trầm ấm: "Đừng nghĩ ngợi nữa, nàng ."
Thanh Cát "" một tiếng, như vô tình hỏi: "Sao điện hạ đột ngột đổi ý ? Trước đó ngài kiên quyết phạt nàng mà."
Ninh Vương: "Chuyện dài lắm."
Thanh Cát tò mò , vẻ mặt ngọn ngành.
Ninh Vương hiền từ: "Chuyện của khác, nàng bận tâm gì, ngủ sớm ."
Thanh Cát hiểu ngay, những chuyện quân cơ thế sẽ bao giờ tiết lộ cho Vương phi của . Có cưng chiều đến mấy cũng thôi. Nàng đành ngoan ngoãn: "Ta ."
Đang định nhắm mắt ngủ, Ninh Vương vô tình chạm cánh tay Thanh Cát. Nàng giật b.ắ.n , ôm lấy cánh tay , thốt lên một tiếng kêu đau đớn.
Ninh Vương hốt hoảng: "Sao thế?" Hắn vội vàng bật dậy thắp đèn, vén màn lên kiểm tra, thì thấy vết băng bó lúc tuột , rỉ máu.
Thanh Cát c.ắ.n môi: "Thấy ngứa ngứa, khó chịu quá, lỏng , chắc ban nãy quệt ?"
Ninh Vương nhíu mày lo lắng: "Ta đè lên nàng ?" Vừa , sai lính gác gọi thái y, ôm Thanh Cát lòng dỗ dành, an ủi nàng đừng sợ. Hắn thì thầm: "Không , mai là hết đau ngay, chỉ là vết thương ngoài da thôi."
Thanh Cát: "Có để sẹo ?"
Ninh Vương ngẫm nghĩ một chút: "Không . Mà sẹo cũng chẳng , sẽ tìm Thất Hương Băng Cơ Tán cho nàng bôi, dùng xong là sẹo bay sạch."
Thanh Cát bấy giờ mới yên tâm: "Vâng."
lúc đó, tỳ nữ trực đêm bước , hóa là Vân Hỉ. Nhìn thấy Vương phi nép yếu ớt trong vòng tay Ninh Vương, Ninh Vương thì nâng niu cánh tay trắng nõn, thon thả của nàng, cánh tay hằn rõ vệt m.á.u đỏ tươi, Vân Hỉ khỏi hoảng hốt, vội chạy đến: "Nương nương, ngài ?"
Ai dè dứt lời, Ninh Vương quăng cho nàng một ánh mắt bực dọc. Vân Hỉ giật , hoảng sợ tột độ.
Ninh Vương quát: "La lối om sòm, còn thể thống gì nữa."
Vân Hỉ hổ cúi gầm mặt, luống cuống , nước mắt chực trào. Nàng cứ ngỡ điện hạ ít nhiều cũng đ.á.n.h giá cao , ăn với nàng cũng ôn hòa. Nào ngờ giờ đây hụt hẫng đến , thấy mất mặt vô cùng.
Thấy , Thanh Cát lên tiếng: "Điện hạ, khát nước quá."
Ninh Vương bèn lệnh cho Vân Hỉ: "Còn mau lấy nước đến đây."
Vân Hỉ c.ắ.n chặt môi, mặt đỏ bừng vì hổ: "Vâng." Nói vội vã lui ngoài.
Lát , thái y đến. Khám xong, ông vệ sinh và băng bó vết thương cho Thanh Cát. Vết thương của nàng đương nhiên gì nghiêm trọng, vài ngày là khỏi hẳn, cũng để sẹo. Nghe thái y , Ninh Vương mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ôm nàng lòng, tự tay đút nước cho nàng uống.
Thanh Cát tận hưởng sự chăm sóc chu đáo của , trong lòng tự nhiên nảy sinh một cảm giác lạ. Nàng cố ý : "Điện hạ, thấy bộ trung y mặc ngứa ngáy khó chịu quá, chắc chất vải thô."
Ninh Vương , giơ tay định gọi tỳ nữ.
Thanh Cát ngăn : "Đồ để ở trong rương kìa, điện hạ tự lấy cho ?"
Ninh Vương mảy may nghi ngờ, dậy về phía rương lấy một bộ trung y. Thanh Cát xong tỏ ý lòng, bảo chọn bộ khác. Ninh Vương đành lấy bộ khác, lúc Thanh Cát mới miễn cưỡng đồng ý.
Lên giường , nàng giở trò: "Điện hạ, duỗi tay là đau, ngài gọi tỳ nữ đồ giúp ."
Ninh Vương: "Chuyện nhỏ, để cho."
Thanh Cát: "Vậy đành phiền điện hạ."
Thế là Ninh Vương khom lưng, giúp nàng đồ. Xong xuôi, bế nàng lên giường, cúi xuống thắt đai lưng cho nàng.
Thanh Cát ngắm khuôn mặt Ninh Vương ở cự ly gần. Hắn sở hữu một đôi mắt đến ngỡ ngàng, nếp gấp mí mỏng mảnh nhưng kéo dài, đuôi mắt xếch lên. Đôi mắt toát lên vẻ cao quý, hờ hững, toát lên sự kiêu ngạo khác biệt với thường, đồng thời khiến cảm giác đàn ông luôn nắm chắc thứ trong tay, sẵn sàng xuống chúng sinh.
Đang mải mê suy nghĩ, Ninh Vương đột ngột ngước mắt lên. Ánh mắt Thanh Cát lập tức va đôi mắt đen sâu thẳm của . Bốn mắt , căn phòng chìm tĩnh lặng.
Sau một thoáng im lặng, Ninh Vương giơ tay chỉnh áo cho nàng, : "Xong , ngủ thôi."
Thanh Cát vẻ hụt hẫng.
Giọng Ninh Vương trầm ấm: "Hửm?"
Thanh Cát thở dài thườn thượt: "Điện hạ, tự dưng thấy vô dụng quá, gây phiền phức cho ngài thôi."
Ninh Vương , bật : "Ngốc thế, nàng là thê t.ử của , chúng là vợ chồng một thể, là gây phiền phức cho ?"
Thanh Cát mở to đôi mắt, chằm chằm: " điện hạ, ngài thấy quá vô dụng ?"
Ninh Vương giơ đôi bàn tay mang những vết chai sạn mỏng, nâng khuôn mặt Thanh Cát lên, ngắm nghía thật kỹ.
Hắn nàng lâu, đến mức Thanh Cát nhịn gọi: "Điện hạ?"
Ninh Vương đáp lời: "Ta đang ngắm Vương phi của , xem xem nàng vô dụng ở chỗ nào."
Hắn nhướng mày, mỉm : " chẳng thấy nàng vô dụng chút nào nhỉ?"
Giọng của trầm ấm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự bao dung, cưng chiều.
Nhìn như , Thanh Cát bất giác nghĩ thầm, ai mà chẳng rung động khi bắt gặp ánh mắt ? Nào ai thể ngờ, đang hết lòng dỗ dành Vương phi của ngay lúc , chính là Diêm Vương m.á.u lạnh, kẻ chỉ với một chữ "g.i.ế.c" gọn lỏn định đoạt sinh mạng bao . Đã thế, còn chu đáo đến mức sợ mùi m.á.u tanh sẽ Vương phi hoảng hốt...
Tâm trí nàng bỗng trở nên m.ô.n.g lung, nàng lẩm bẩm lấy lệ: "Thật ?"
Thấy nàng như , Ninh Vương cứ ngỡ nàng vẫn còn dư chấn của vụ tập kích, thêm phần mệt mỏi. Hắn thu nụ , ôm lấy nàng, dỗ dành: "Hôm nay đ.á.n.h úp bất ngờ, nàng kinh hãi, tại bảo vệ cho nàng. Nàng sợ hãi, bồn chồn, trong lòng bất an cũng là lẽ thường tình."
Thanh Cát: "Vâng, thấy khó chịu lắm... nhưng chẳng hiểu vì , cứ thấy bứt rứt yên."
Ninh Vương thở dài, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng vỗ về: "Vậy thì ngủ , mai tỉnh dậy là quên hết chuyện thôi."
Thanh Cát: "Được, nhưng điện hạ ôm ngủ cơ." Nàng dụi dụi n.g.ự.c một cách đầy nũng nịu: "Chỉ khi dựa dẫm điện hạ thế , mới thấy yên tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-33-tinh-y-mien-man.html.]
Ninh Vương cúi vợ đang nhắm nghiền mắt ngả đầu n.g.ự.c , dáng vẻ yếu ớt, mỏng manh cần sự chở che. Trong lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác xót xa pha lẫn rung động kỳ lạ. Giọng lúc trở nên vô cùng dịu dàng: "Vậy sẽ ôm nàng mãi buông."
Được Ninh Vương vỗ về âu yếm, trong gian ngập tràn mùi hương thanh khiết của tùng trúc, Thanh Cát nhanh chóng chìm giấc ngủ. Nàng cảm thấy từng giấc ngủ nào bình yên đến thế.
Có lẽ nàng quá mệt mỏi . Kể từ khi nhận nhiệm vụ , tâm trí nàng luôn căng như dây đàn. Nàng đối phó với những mưu toan của Mạc Kinh Hy, sự giám sát gắt gao của La ma ma, sự dạy dỗ khắt khe của Diệp Mẫn, và cả những đồng đội từng kề vai sát cánh.
Nàng lừa dối tất cả, to gan lớn mật, chỉ một bước sẩy chân là rơi xuống vực thẳm. Nhất là đêm qua, nàng đẩy bản đến giới hạn cuối cùng.
May mắn , chuyện tạm thời cũng lắng xuống. Nàng bỏ mạng lưỡi đao của kẻ địch, chịu hình phạt tàn nhẫn của Ninh Vương, cũng Diệp Mẫn hắt hủi. Cuối cùng, nàng cũng thể tạm cởi bỏ lớp mặt nạ ám vệ, ngả lưng chiếc giường êm ái, tận hưởng giây phút bình yên .
Bàn tay to lớn của Ninh Vương vuốt ve tấm lưng nàng, ngón tay cái nhẹ nhàng day từng đốt sống, giúp Thanh Cát dần dần thư giãn. Nàng cứ ngỡ là một chú mèo con đang vuốt ve cưng nựng. Nàng đây chỉ là giấc mộng phù du, nhưng nàng vẫn đắm chìm trong đó.
Nàng nhắm nghiền mắt, thả trôi theo cảm giác chở che, yêu thương dẫu chỉ là ảo ảnh. Ý thức nàng dần mờ , và nàng từ từ chìm sâu giấc mộng.
Vụ tập kích qua, những ngày tiếp theo diễn khá suôn sẻ. Chính quyền các châu phủ đều tăng cường lực lượng bảo vệ, cử một lượng lớn binh sĩ hộ tống và tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt tại những nơi qua. Thị vệ bố trí dày đặc khắp nơi, dĩ nhiên bọn đạo chích chẳng còn cơ hội nào để tay.
Đối với Thanh Cát, biến cố , nàng thể tạm thời rút lui khỏi vai trò hộ vệ, còn một đóng hai vai nữa. Tuy nhiên, sự việc để một vết hằn trong lòng nàng. Ranh giới giữa thiện và ác chỉ mỏng manh như tơ hồng. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng luôn tồn tại một hố đen thăm thẳm, một bí mật ai . Nàng cố gắng kìm nén nó, nhưng giờ đây, hố đen xuất hiện những vết nứt nhỏ nhoi mà chính nàng cũng chẳng thể kiểm soát.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Thanh Cát tựa đầu thành xe ngựa bằng gỗ, ngắm khung cảnh bên ngoài. Cỗ xe ngựa lộng lẫy ban đầu phá hủy, đó là một chiếc xe ngựa bình thường. Xe di chuyển chầm chậm con đường mòn buổi sớm tinh sương. Vì còn khá sớm nên đường chỉ lác đác vài lữ hành vội vã.
Bầu trời ban mai mang một màu xanh nhạt trong vắt, điểm xuyết những đám mây nhỏ rực rỡ sắc màu, xếp thành từng tầng như vảy cá trải dài đến tận chân trời. Ánh nắng ban mai rọi xuống khuôn mặt nàng. Nàng nhắm mắt , tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng .
Bất chợt, La ma ma thở dài não nuột: "Chẳng chừng nào mới đến kinh thành đây!"
Thanh Cát vẫn nhắm hờ đôi mắt, tựa lưng hờ hững, chẳng buồn tiếp lời bà .
Thực , La ma ma cũng coi như là may mắn. Hôm đó Thanh Cát đ.á.n.h ngất từ phía , nên khi đất đá lở ầm ầm, bà đang bất tỉnh xe ngựa nên mới thoát c.h.ế.t. Lúc tỉnh dậy, thấy giữa đống thi thể, bà may mắn gặp đám nha sai do quan phủ cử đến. Vừa lóc xưng danh tính, họ bèn dẫn bà đến gặp Ôn Chính Khanh. Nhận bà , y mới đưa bà về.
La ma ma cũng thương, ngày nào cũng rên rỉ than thở, chỗ đau chỗ nhức. Thế nhưng thái độ của bà với Thanh Cát vẻ bớt gay gắt hơn, cũng chẳng còn càu nhàu nhiều như . Thậm chí bà cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện giữa Thanh Cát và Ninh Vương.
Lúc , La ma ma tỏ buồn chán: "Nương nương, khi đến hoàng thành, chúng sẽ gặp đại công t.ử đấy."
Đại công t.ử mà bà nhắc tới, đương nhiên là Hạ Hầu Chỉ Lan.
Nghe , Thanh Cát cũng cảm thấy hứng thú đôi chút. Nàng thu ánh mắt đang trời, sang La ma ma. "Ta xem qua bức chân dung, thấy đại công t.ử dung mạo sáng ngời như ánh trăng rằm, quả là một nam t.ử tuyệt sắc hiếm đời nhỉ?"
La ma ma giọng điệu của Thanh Cát, lập tức trừng mắt: "Cô là ý gì?"
Thanh Cát thản nhiên: "Không ý gì cả, chỉ là tò mò thôi, đó là ca ca , dĩ nhiên hỏi thăm."
La ma ma tỏ vẻ hài lòng: "Đại công t.ử nhà phong độ ngời ngời, thanh nhã hào hoa, hạng bình thường thể tùy tiện mang bàn luận."
Thanh Cát đáp bằng một tiếng "ồ" nhạt nhẽo, chẳng thèm đếm xỉa gì đến La ma ma nữa. Không thì thôi, nàng cũng chẳng bận tâm.
La ma ma thấy thái độ hờ hững của Thanh Cát, cảm thấy cụt hứng, tự trách phản ứng thái quá. Bà buông tiếng thở dài, : "Nương nương, chúng dù cũng là những cùng chung hoạn nạn. Cô cứ yên tâm, đến ngày chuyện thành công, bạc hứa sẽ thiếu một đồng nào ."
Nghe những lời , Thanh Cát chẳng thèm nhíu mày, chỉ lạnh nhạt đáp: "Bà nghĩ thể ăn quỵt bạc đó ?"
La ma ma: "..."
Bà than thở: "Cô xem, chủ động lời nhẹ nhàng với cô, cô hiểu chuyện thế? Cô là đá chui ? Cha cô dạy dỗ cô thế nào ?"
Thanh Cát đáp cụt lủn: "Cha qua đời từ sớm ."
Nghe câu trả lời, La ma ma ngạc nhiên Thanh Cát. Nàng vẫn tựa đầu bên cửa sổ, ánh mắt đăm đăm ngoài, dường như một gợn sóng cảm xúc.
Bà tò mò hỏi: "Sao họ qua đời?"
Thanh Cát trả lời với vẻ hờ hững: "Cha vốn là một quan viên nhỏ ở Đại Thịnh, vì tham ô một bạc nên đày biên ải. Ta, và các chị cũng giáng xuống nô bộc quan phủ, đày đến vùng biên giới Vũ Ninh."
Nói đến đây, nàng sang La ma ma, thấy bà đang chăm chú lắng .
Nàng tiếp tục câu chuyện: "Sau đó, một cuộc nội loạn bất ngờ nổ ở Tây Uyên. Bọn chúng đ.á.n.h tứ tung, còn cướp bóc vô nam nữ từ Vũ Ninh đem về nô lệ. Gia đình cũng bắt trong đợt đó."
La ma ma kìm tò mò: "Thế nữa? Làm cô trốn thoát ?"
Thanh Cát im lặng một hồi.
La ma ma nàng, bắt gặp nét u buồn trong đáy mắt nàng. Bà bỗng nảy sinh lòng thương xót. Dù thì cũng chẳng ai là kẻ vô tình , ai mà chẳng mang trong lòng một nỗi đau thầm kín.
Bà nhẹ nhàng : "Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, ngờ gợi lên chuyện đau buồn của cô."
Thanh Cát gượng : "Thực cũng chẳng gì to tát, chỉ là cha còn nữa. Trong cái rủi cái may, mấy em may mắn trốn thoát ."
La ma ma xong cũng cảm thán hồi lâu, trầm ngâm: "Nói thì, điện hạ quả là ân nhân cứu mạng của cô ."
Đối với chủ đề , Thanh Cát lảng tránh.
La ma ma tò mò hỏi thêm: "Cô là con thứ ba, cô là hai ca ca chị gái?"
Thanh Cát đáp: "Một ca ca, một đại tỷ. Tiếc là hồi xưa, đại tỷ lên núi hái trái cây ngã què chân, còn ca ca thì hỏng một mắt. Nhà nghèo xơ xác, chẳng đào tiền chữa bệnh. May mà gia nhập quân đội, kiếm vài đồng xu bạc lẻ sống qua ngày."
Nàng thở dài thườn thượt, La ma ma: "Giờ đây, cuộc sống ấm no của cả gia đình trông cậy hết bà đấy."
Nghe xong, La ma ma mặt , trừ: "Đương nhiên , đương nhiên ."
Thanh Cát khép hờ đôi mắt, thích thú quan sát biểu cảm của La ma ma lúc .
Bà v.ú già từng nổi tiếng sắc sảo, chua ngoa nay hiện lên nét xót xa, thương cảm trong đáy mắt, xen lẫn chút áy náy khôn tả.
Chắc mẩm bà nhen nhóm ý định trừ khử . Trong thâm tâm bà , phận của chỉ một kết cục là cái c.h.ế.t. Thế nhưng, khi xong câu chuyện t.h.ả.m thương , lòng bà chùng xuống, mủi lòng thương xót.
dẫu thương xót đến mấy, vì lòng trung thành tuyệt đối với vị đích nữ nhà Hạ Hầu, bà vẫn sẽ c.ắ.n răng tay hạ sát chút do dự. Đó chính là bản chất con .
Thanh Cát bỗng cảm thấy rạo rực, nôn nóng xem đến ngày La ma ma xuống tay, bà sẽ dằn vặt, đấu tranh nội tâm thế nào với chút lương tri ít ỏi còn sót .
Tối hôm , đoàn dừng chân tại một dịch trạm. Nơi chỉ cách kinh thành chừng ba, năm ngày đường.
Thanh Cát tỳ nữ hầu hạ tắm rửa y phục, đó dùng bữa tối cùng Ninh Vương. Bữa cơm do quan viên địa phương tiến cống, chế biến khá cầu kỳ, miệng.
Thế nhưng, mới gắp vài miếng, Thanh Cát buông đũa.
Thấy , Ninh Vương hỏi: "Sao thế? Không hợp khẩu vị ?"
Thanh Cát uể oải đáp: "Chỉ là ăn thôi, dạo mệt mỏi rã rời."
Ninh Vương sốt sắng: "Ta gọi đại phu đến khám nhé?"
Thanh Cát lắc đầu: "Không cần , chắc do mấy hôm nay đường xóc nảy quá, chịu nổi."
Kể từ nay, nàng quyết định sẽ nũng, đỏng đảnh hơn . Có chuyện gì ý, nàng sẽ lập tức kêu ca, đòi hỏi những thứ mà chẳng thể nào đáp ứng nổi, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng, hiểu chuyện. Nàng thấy một vị vương gia cao ngạo, kiêu hãnh, kẻ tưởng chừng như hô mưa gọi gió, nay chịu cảnh bất lực, áy náy thê t.ử bé nhỏ của .
như dự đoán, Ninh Vương nhíu mày đăm chiêu. Một lát , : "Có lẽ chiếc xe ngựa mới xóc hơn chiếc cũ. nàng đừng lo, ngày mai đến thành Hoài Ninh, sai chuẩn một chiếc xe ngựa rộng rãi, êm ái hơn , chúng sẽ đổi xe mới."
Thanh Cát ngạc nhiên mở to mắt. Nàng cứ đinh ninh đường xa xôi, việc đổi xe ngựa là chuyện tưởng, đầy rẫy bất tiện. Nào ngờ ...
Nàng cảm thấy hụt hẫng, kế hoạch giả vờ bất ngờ của nàng đổ bể.
Nàng cố vớt vát: "Làm phung phí tiền của quá ?"
Ninh Vương phẩy tay: "Có gì , chỉ là một chiếc xe ngựa thôi mà."
Nhìn thái độ dửng dưng của , Thanh Cát sững một lúc.
Sau đó, nàng khẽ thở dài: " trong lòng vẫn thấy áy náy lắm. Điện hạ, từ nay ngài đừng vì mà bày vẽ thêm nữa. Nhiều chuyện cố chịu đựng chút là qua thôi, kẻo đồn ngoài danh tiếng của ngài, ảnh hưởng đến ngài."
Ninh Vương nhướng mày, mỉm : "Nàng từ nhỏ sống trong nhung lụa, theo chịu bao cực khổ, là với nàng. Chiếc xe ngựa đáng là bao, Vương phi của bản vương một chiếc xe ngựa mà cũng sợ kẻ khác dị nghị ?"
Nghe những lời , Thanh Cát dịu dàng : "Điện hạ, nếu , chịu chút ấm ức cũng đáng. Ngài đối xử với như , đến kinh thành ngài nhất định sẽ đền bù cho chứ?"
Ninh Vương đăm đăm thê t.ử của . Nàng nhu mì, êm ái, đôi mắt ngấn nước như sương mai, mỉm dịu dàng .
Kể từ mai phục, dù ngoài mặt nàng tỏ bình thản, nhưng tính cách nhiều biến đổi. Đã bao Ninh Vương bắt gặp ánh mắt nàng yếu đuối, đầy lệ thuộc. Tựa như là chỗ dựa duy nhất của đời nàng. khi gặng hỏi, hàng mi nàng khẽ rung, môi mỉm gượng gạo, giả vờ như chuyện gì xảy , giấu nhẹm những bất an trong lòng.
Hắn thầm nghĩ, lẽ vì bảo vệ nàng chu , khiến những nỗi khiếp sợ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng. Nàng chỉ vì bận lòng thêm. Cảm giác day dứt, ngọt ngào và chua xót quyện lẫn , Ninh Vương cố nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Hắn bật khẽ, giọng điệu trầm ấm, tràn ngập sự dịu dàng: "Đến kinh thành, hứa sẽ đền bù cho nàng tất cả những tổn thương ngày hôm nay."
Thanh Cát: "Vậy là ."
Ninh Vương: "Để t.h.u.ố.c cho nàng ."
Thanh Cát ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, ạ."
Mặc dù vết sẹo cánh tay nàng chỉ mờ nhạt, nhưng ngày nào Ninh Vương cũng cẩn thận, đích t.h.u.ố.c cho nàng. Sự ân cần, chăm sóc của dành cho Vương phi thật khiến cảm động.