Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 34: Đòn đả kích

Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:26:05
Lượt xem: 490

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đặt chân đến thành Hoài Ninh, đoàn quyết định dừng nghỉ ngơi một ngày. Vừa , các quan chức châu phủ cùng đại diện từ các lân bang, phiên quốc đang đường tới hoàng đô chúc thọ hoàng đế, tin Ninh Vương qua đây, bèn dồn dập gửi danh xin diện kiến. Ninh Vương lựa vài nhân vật cốt cán để tiếp đón.

Hôm đó, khi Ninh Vương định bước ngoài, Thôi cô cô bỗng xuất hiện. Nàng chủ động đề nghị, viện cớ phủ của Ninh Vương ở hoàng thành bỏ hoang từ lâu, nay cần sắp xếp, lau dọn. Do đó, nàng xin phép lên đường , chuẩn bề tinh tươm khi Ninh Vương và Vương phi giá lâm.

Nàng cung kính thưa: "Làm , khi điện hạ và nương nương tới nơi, thứ sẵn sàng, cần chịu cảnh tất bật, để nương nương chịu khổ."

Nghe những lời , Ninh Vương chỉ lặng lẽ buông một cái sắc lẹm về phía Thôi cô cô.

Cái như thấu tỏ tâm can, khiến Thôi cô cô thoáng chốc cứng đờ, đôi môi khẽ mím chặt.

Đứng bên cạnh, Thanh Cát lặng thinh quan sát. Nàng thừa hiểu dã tâm của Thôi cô cô: nàng chớp thời cơ đến gặp Đàm Quý phi , để bàn bạc những âm mưu thâm độc. Từ việc ám sát ám vệ Thanh Cát, cho đến đối phó với Hạ Hầu Vương phi. Thậm chí, khi ám vệ (là nàng) cũng lên đường tới hoàng đô, nàng thể nhân lúc nàng hành động đơn lẻ để xúi giục Đàm Quý phi lệnh trừ khử.

Nếu nàng thực sự toan tính như , thì chắc chắn sẽ nhận trái đắng.

Và ánh của Ninh Vương dành cho Thôi cô cô cũng cho thấy, dường như lờ mờ đoán những mưu đồ bất chính của nàng . Việc nhắm mắt ngơ màn kịch ngã xuống nước vụng về của nàng , phần lớn là vì nể mặt Đàm Quý phi.

Căn phòng chìm trong bầu khí tĩnh mịch. Thanh Cát thảnh thơi dựa lưng ghế, ung dung theo dõi ván cờ tinh tế đang diễn mắt. Không khí vẻ căng thẳng.

Hồi lâu , Ninh Vương mới chậm rãi cất lời: "Đi ."

Thôi cô cô như trút gánh nặng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, kín đáo đưa mắt liếc Thanh Cát.

Thanh Cát dĩ nhiên chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt .

Thôi cô cô vẫn đang dốc sức tranh giành vị trí Quận phu nhân, và luôn lo sợ Vương phi sẽ cản bước . Nàng luôn cho rằng sự "khoan dung" hiện tại của Vương phi chỉ là một cái bẫy, một chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" đầy xảo quyệt.

Thanh Cát thực sự túm cổ áo Thôi cô cô mà gào lên: "Cứ tiếp tục diễn !" nếu , chắc nàng sẽ sợ c.h.ế.t khiếp mất.

Sau khi Thôi cô cô lui , Thanh Cát định mượn cơ hội vài câu, nhưng ngẫm , thôi bỏ . Dạo nàng đóng kịch đủ mệt , diễn vai thảo mai suốt ngày cũng kiệt sức, giờ đến lúc chuyển sang bước tiếp theo.

Đang miên man suy nghĩ, nàng bỗng cảm nhận ánh mắt của Ninh Vương đang dán chặt .

Ánh mắt ...

Thanh Cát linh cảm trong đôi mắt chứa đựng một điều gì đó sâu xa mà nàng thể nắm bắt .

Nàng khẽ hỏi: "Điện hạ?"

Ninh Vương đáp: "Hôm nay thần sắc của nàng trông tươi tắn hơn nhiều đấy."

Thanh Cát gật đầu: "Vâng, đúng ."

Ninh Vương tiếp tục: "Ta thấy thành Hoài Ninh cũng khá náo nhiệt, phồn hoa. Nàng đưa dạo một vòng ?"

Thanh Cát dịu dàng từ chối: "Chuyện cần thiết ạ, điện hạ đang khách ?"

Ninh Vương gật đầu, nhưng đôi mắt đen thẳm vẫn rời khỏi nàng: "Hôm nay nhận tin tức, đại công t.ử nhà Hạ Hầu cũng đang đường tới đây ."

Thanh Cát sững sờ, tim bỗng đập lỡ một nhịp. Hắn ý gì đây? Phải chăng mấy ngày nay nàng diễn lố quá nên đ.â.m nghi ngờ? Tại đột nhiên nhắc đến nhà họ Hạ Hầu với nàng?

, Ninh Vương dời ánh , : "Ta ngoài đây, tối nay sẽ về dùng bữa cùng nàng."

Thanh Cát đáp: "Vâng."

Sau khi Ninh Vương rời , Thanh Cát ngẫm nghĩ chuyện, trong lòng càng thêm phần hoang mang. Hắn tự nhiên nhắc đến nhà Hạ Hầu gì, ánh mắt ban nãy ý gì? Chẳng lẽ để lộ sơ hở nào đó ?

Nàng vắt óc nhớ từ lúc cướp cho đến những hành động đó, quả quyết rằng hề để bất kỳ kẽ hở nào, và sự yêu chiều, nâng niu của đối với Vương phi cũng là thật. Vậy thì vấn đề ? Nhà Hạ Hầu gửi đến tin tức gì?

Thanh Cát lập tức gọi La ma ma , thuật bộ câu chuyện. Tuy nhiên, La ma ma gạt : "Chuyện gì đáng ngại . Nó chỉ chứng tỏ điện hạ dè chừng gia tộc Hạ Hầu của chúng , như chẳng là chuyện ?"

Tốt ?

Thanh Cát khẩy: "Được thôi, nếu bà thấy là thì mặc kệ. Sau chuyện gì, bà tự gánh vác nhé."

La ma ma: "Ta tự chừng mực." Bà liếc Thanh Cát, tiếp: "Thực mấy ngày nay biểu hiện của nương nương đạt, khiến điện hạ xiêu lòng. Ta thấy cái vẻ nũng nịu , giống hệt... giống hệt..." Bà thẳng là giống ai, nhưng ý tứ thì rõ mồn một.

Thanh Cát lạnh nhạt: "Thế ?"

La ma ma bảo: "Cô cứ tiếp tục diễn như thế..."

Chưa dứt câu, Thanh Cát cắt ngang: "Diễn thế mệt bở tai, chẳng trụ mấy bữa . Bà đừng mà ảo tưởng."

La ma ma tức nghẹn: "Cô!" Bà đành chịu thua, tính cách con bé Vương Tam vốn dĩ ngông cuồng như , đúng là đồ bùn loãng trát vách!

Đuổi La ma ma ngoài, Thanh Cát âm thầm tẩy trang, bộ đồ ám vệ lẻn ngoài do thám.

Lẽ giờ nàng đang đường đến hoàng đô , nên hành động nàng cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối để ai phát hiện tung tích.

Bên cạnh Ninh Vương luôn thị vệ và ám vệ dày đặc, nàng đương nhiên dám bén mảng đến gần, chỉ dám từ xa quan sát những vị khách tới thăm.

Ninh Vương tay nắm quyền lực tối thượng, em ruột với Thái t.ử đương triều. Trước đây, bao kẻ nịnh bợ nhưng cửa, nay tin Ninh Vương qua đây, dĩ nhiên ai nấy đều tranh xum xoe.

Thanh Cát quan sát kỹ, trong những tới lui, sứ giả các nước, quan viên các châu phủ lên hoàng đô, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng nhà họ Hạ Hầu. Nàng cũng để mắt tới những xung quanh Ôn Chính Khanh, nhưng chẳng phát hiện kẻ nào khả nghi.

Thực với nàng, cách nhanh nhất là dùng phận ám vệ Thanh Cát xuất hiện để hỏi dò Diệp Mẫn hoặc Bạch Chi. bản nàng mới vất vả tách khỏi đoàn Ninh Vương để đến hoàng đô, giờ tự nhiên chui đầu thì chỉ tổ rước thêm rắc rối, đúng là hạ sách trong các hạ sách.

Trong lúc bí bách, đành ngậm ngùi về, ai dè đường chạm trán hai thị nữ xách hộp cơm, đang tất tả về phía sảnh đón khách. Nàng lập tức lẩn bóng râm.

Hai tỳ nữ thì thầm to nhỏ. Qua câu chuyện của họ, Thanh Cát mới Ninh Vương bận tiếp khách tới tấp, đến giờ vẫn hột cơm nào bụng.

Thanh Cát im lặng. Chuyện đối với như cơm bữa, lúc bận bịu việc nước việc quân, thèm đoái hoài gì đến bản .

Thấy chuyện chẳng gì thú vị, nàng vút một cái bay thẳng về phòng . Về đến nơi, nàng khoanh chân giường, bắt đầu vận công tĩnh tâm, luyện khí. Nàng chẳng thể đoán định tương lai , kế hoạch của liệu thành công , nhưng việc rèn luyện võ công, trau dồi bản lĩnh thì bao giờ là thừa thãi. Cứ như thế, cho đến khi mặt trời lặn bóng, Ninh Vương mới trở về.

Nghe tiếng bước chân của , nàng chợt nhớ những hoài nghi lúc rời . Liệu nên tung hỏa mù thăm dò thêm nữa?

Thế nhưng, khi cánh cửa mở , đón nàng là một khuôn mặt rạng rỡ, nụ dịu dàng đến lạ thường.

Nàng ngạc nhiên hỏi: "Điện hạ gặp chuyện gì vui thế?"

Ninh Vương: "Hôm nay vô tình một vật, Tam Tam thử xem ý ?"

Thanh Cát tò mò: "Vật gì ?"

Ninh Vương vẫy tay, hầu bưng một chiếc bình đồng xanh cổ kính, hai quai hình thiên nga trắng. Thanh Cát cầm lấy xem xét, miệng bình đậy bằng một cái nút gỗ.

Nàng hỏi: "Trong chứa gì thế?"

Ninh Vương: "Nàng mở xem thử ."

Thanh Cát chần chừ, nhưng cũng hé mở. Nút gỗ hé một khe nhỏ, một mùi hương kỳ lạ lập tức tỏa ngào ngạt. Khác hẳn những loại hương liệu thông thường, mùi hương nồng nàn, dai dẳng. Chỉ hít một , Thanh Cát cảm thấy sảng khoái lạ thường, mệt mỏi tan biến, tâm hồn lâng lâng như ở cõi tiên.

Đột nhiên, Ninh Vương nhanh tay đóng kín nút gỗ .

Thanh Cát ngơ ngác, Ninh Vương với ánh mắt khó hiểu.

Ninh Vương giải thích: "Mùi hương nên ngửi nhiều."

Nhớ cảm giác lâng lâng ban nãy, Thanh Cát thắc mắc: "Đây là hương gì ? Chắc chắn loại hương bình thường ?"

Ninh Vương: "Nàng là học rộng tài cao, ắt hẳn từng qua cuốn 'Hải Nội Thập Bang Ký' thời thượng cổ. Trong đó đoạn ghi chép, ở Tụ Hồi Châu một loài cây khổng lồ, hương hoa lá bay xa hàng trăm dặm."

Tim Thanh Cát đập thình thịch: "Cây Phản Hồn?"

Tương truyền, đem cành lá và lõi rễ cây Phản Hồn bỏ vạc ngọc đun sôi, chắt lấy nước cốt, dùng lửa nhỏ sên thành hồ đặc, viên thành viên hương. Đó chính là Phản Sinh Hương, khả năng cải t.ử sinh, giúp c.h.ế.t sống , mọc xương thịt. đó chỉ là thần thoại thượng cổ, thật ?

Ninh Vương đáp: "Khả năng cải t.ử sinh đương nhiên là lời đồn thổi vô căn cứ. Tuy nhiên, thời Hán Vũ Đế, nước Nguyệt Thị ở Tây Vực từng dâng cống ba nén Phản Hồn Hương, to bằng quả trứng chim nhạn, đen như quả dâu tằm. Về , Trường An xảy đại dịch, cung nhân nhiễm bệnh, lòng hoang mang. Hán Vũ Đế bèn đốt Phản Hồn Hương. Thật kỳ diệu, hương khả năng xua đuổi chướng khí, chỉ vài ngày đốt hương, những nhiễm bệnh trong cung đều khỏi hẳn."

Hắn mỉm : "Dĩ nhiên, câu chuyện đó cũng phần thêu dệt, phóng đại. Loại Phản Hồn Hương mà chúng ngày nay, thực chất chỉ tác dụng đuổi côn trùng, phòng dịch bệnh, hoạt huyết hóa ứ. Nếu may thương nặng, nguyên khí hao tổn, ngửi một chút cũng chút tác dụng hỗ trợ phục hồi."

Nghe , Thanh Cát lập tức xiêu lòng. Nàng nó.

Nhìn thấu tâm tư của nàng, Ninh Vương mỉm : "Nàng cứ giữ lấy mà dùng, ngày nào đó cần đến."

Điều đúng ngay ý của Thanh Cát: "Vâng, xin nhận."

Nhận Phản Hồn Hương, tâm trạng Thanh Cát vui vẻ hẳn lên. Cầm lọ hương tay, nàng kiềm mà mở nắp hít thêm một . Quả thật linh nghiệm, nàng lập tức cảm nhận chân khí trong cơ thể luân chuyển mạnh mẽ. Chắc mẩm loại hương ích cho việc tu luyện võ công.

Lúc , bữa tối cũng dọn lên. Vì Thôi cô cô tới hoàng thành, mấy nữ tì khác cũng điều nơi khác, nên giờ chỉ còn Vân Hỉ chỉ huy vài dọn mâm. Vân Hỉ trông vẻ nơm nớp lo sợ, bày biện thức ăn lén lút liếc Ninh Vương.

Ninh Vương thì chẳng thèm để ý đến ả , ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ dán chặt khuôn mặt Vương phi. Vân Hỉ mím môi, cụp mắt đầy chua xót, cùng đám tỳ nữ lui ngoài.

Thanh Cát theo bóng lưng Vân Hỉ, khẽ buông một tiếng thở dài.

Ninh Vương nương theo ánh của nàng, thấy Vân Hỉ khuất dạng cánh cửa đóng kín. Hắn nhíu mày: "Có chuyện gì ?"

Thanh Cát do dự một lát mới lên tiếng: "Điện hạ, hôm thương, ngài sai Vân Hỉ lấy nước, lúc đó ngài ... mắng nàng ?"

Ninh Vương cau mày: "Mắng ?"

Thanh Cát thẳng Ninh Vương: "Ngài thấy thế là mắng ? Điện hạ, ngài nhận lúc đó ngài trông dữ tợn lắm , thậm chí còn..."

Nàng thẳng mắt , khẽ : "Hơi... mất thể diện?"

Ninh Vương: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-34-don-da-kich.html.]

Hắn cau mày, trầm ngâm . Thanh Cát hiểu rằng, một vị hoàng t.ử cao quý như Ninh Vương, cả đời lẽ đây là đầu tiên dám bảo "mất thể diện". Trước nay, chẳng ai dám ho hoe bắt bẻ hành động của một vị hoàng quốc thích cả.

Một lúc , Ninh Vương mới ngước mắt lên, ngập ngừng hỏi: "Tại ?"

Thanh Cát đáp: "Tuy nàng chỉ là một tỳ nữ, nhưng dẫu cũng là phận nữ nhi. Chẳng đây ngài tán thưởng nàng ? Dù bây giờ mắt chăng nữa, ngài cũng cần vô tình vô nghĩa đến ?" Nàng khẽ lắc đầu, tỏ vẻ thất vọng tràn trề.

Ninh Vương nhướng mày: "Vô tình vô nghĩa?"

Thanh Cát giải thích thêm, chỉ ậm ừ cho qua chuyện: "Có lẽ nghĩ nhiều quá. Trong tâm trí , điện hạ luôn là một trang nam t.ử hùng cái thế." Nàng hồi tưởng những bài thơ của Hạ Hầu Kiến Tuyết, chọn lựa vài từ ngữ hoa mỹ: "Thiếp từng nghĩ, điện hạ hẳn 'Quỳnh chi ngọc thụ, như Khuê như Chương' ( phẩm chất cao như ngọc như ngà). qua những chuyện , thấy ngài dường như giống với những gì tưởng tượng..." Nàng khẽ thở dài, vẻ bất đắc dĩ: "Cũng tại mộng tưởng quá nhiều."

Ninh Vương: "..." Vẻ mặt lúc đúng là khó diễn tả bằng lời.

Từ nhỏ, tiên đế và hoàng thượng hết mực sủng ái. Cộng thêm vẻ ngoài tuấn tú, tài trí hơn , luôn tung hô, bao bọc giữa muôn ngàn lời ngợi khen và ánh mắt ngưỡng mộ. Chưa từng ai dám buông lời chê bai , bảo tồi tệ đáng mặt nam nhi. "Quỳnh chi ngọc thụ, như Khuê như Chương" - những phẩm chất mà nữ nhân thường ngưỡng mộ, dường như chẳng hề liên quan gì đến ? Đã thế, những lời chính là thê t.ử yêu quý của , nàng còn với vẻ ngập ngừng, như thể thực sự yếu kém đến .

Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Thanh Cát cúi đầu ăn, nhưng vẫn âm thầm quan sát phản ứng của Ninh Vương. Nàng thừa nhận, dù cao ngạo như Ninh Vương thì khi hạ thấp, cũng chẳng thể nào . Nhất là khi lời chê bai đến từ phụ nữ mới vài ngày còn nũng nịu, ngoan ngoãn bên .

Mầm mống của sự hoài nghi bắt đầu bén rễ trong lòng đàn ông kiêu ngạo . Thanh Cát nhẩn nha húp ngụm canh, thầm tính toán: "Mai ngọt nhạt với chút đỉnh, đ.ấ.m xoa, ..."

Đang mải mê suy tính, tiếng Ninh Vương đặt mạnh đũa xuống bàn vang lên khô khốc, x.é to.ạc bầu khí tĩnh mịch. Thanh Cát mở to mắt, với vẻ ngơ ngác và vô tội.

Ninh Vương híp đôi mắt dài và hẹp, gằn giọng: "Tam Tam, thiết nghĩ chúng cần rõ chuyện ."

Thanh Cát vờ như chẳng nhắc tới: "Có gì , bảo là tại mà. Điện hạ như , đều là của , ?"

Ninh Vương chằm chằm Thanh Cát: "Những lời lúc nãy của nàng, rốt cuộc là ý gì? Nàng thấy ở điểm nào?"

Thanh Cát: "... Thiếp ngài mà!"

Ninh Vương bỏ qua: "Vì chuyện của Vân Hỉ ? Trong phủ của , tỳ nữ nào chẳng là phận nữ nhi. Vân Hỉ cũng chỉ là một tỳ nữ bình thường, cớ gì đặc biệt quan tâm?"

Thanh Cát tán đồng: "Có lý." Nàng quyết định thêm lời nào về điểm của nữa. Cứ để tự suy diễn, tự kiểm điểm lấy . Hắn vẻ càng nghĩ càng bực, đến mức bắt đầu xưng "bản vương" kìa.

Ninh Vương: "Còn chuyện tán thưởng? Bản vương tán thưởng cô khi nào? Sao bản vương chuyện ?"

Thanh Cát ngạc nhiên: "Lần ngài mang nàng đến chỗ , chẳng ngài còn khen nàng xinh đó ? Thế là tán thưởng thì là gì?"

Ninh Vương thừa nhận: ", cô cũng , nhanh nhẹn, lanh lợi, dùng để sai vặt trong phòng cũng tàm tạm. Chẳng lẽ bản vương chọn một ả xí, vụng về để rước bực ?"

Thanh Cát cạn lời.

Ninh Vương dò xét Thanh Cát: "Tam Tam, nàng hiểu lầm gì ? Nàng nghĩ là kẻ háo sắc? Là kẻ bạc tình bạc nghĩa?"

Nghe những lời , Thanh Cát lập tức nhận một sự thật phũ phàng: Ninh Vương bao giờ coi Vân Hỉ là một phụ nữ để yêu thương, mà đơn thuần chỉ là một tỳ nữ. Hắn thích những hầu xinh , nhanh nhẹn vì chúng mặt , khiến vui mắt và thoải mái. Tỳ nữ mãi mãi chỉ là tỳ nữ, mơ mộng leo lên giường ư? Nằm mơ ! Dù lột sạch quần áo lượn lờ mặt, cũng chẳng thèm mảy may rung động! Vì phận tỳ nữ xứng để bận tâm!

Và với ám vệ Thanh Cát, thậm chí còn chẳng thèm đoái hoài đến nhan sắc. Hắn chỉ cần nàng võ công , kiếm sắc bén , tuyệt đối trung thành và tròn bổn phận .

Đối với Thôi cô cô, chỉ đ.á.n.h giá sự nhanh nhẹn, tháo vát trong việc quán xuyến phủ . Thậm chí Thanh Cát còn nghi ngờ, sự khoan dung của dành cho Thôi cô cô chỉ vì nể nang Đàm Quý phi, mà cũng đang lợi dụng nàng . Đàm Quý phi cài Thôi cô cô phủ để giám sát , thì cũng mượn Thôi cô cô để khiến Đàm Quý phi an tâm. Suy cho cùng, nếu Thôi cô cô, Đàm Quý phi ắt sẽ tìm cách khác để cắm tai mắt . Đàm Quý phi luôn kiểm soát đứa con trai ruột thịt , và Ninh Vương thừa hiểu điều đó. Thôi cô cô là con cờ dễ điều khiển nhất, Ninh Vương luôn giữ một cách nhất định với nàng .

Còn với Diệp Mẫn, với những ám vệ khác, thậm chí là Ôn Chính Khanh, tất cả đều gọn trong lòng bàn tay , chẳng ai là ngoại lệ.

Nghĩ đến đây, Thanh Cát cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mọi đều chỉ là quân cờ bàn cờ của . Ở vùng đất Vũ Ninh , chính là chơi cờ thao túng tất cả, việc đều diễn theo đúng tính toán của . Giờ phút nàng thể đối diện với , trò chuyện cùng , chẳng qua cũng chỉ nhờ cái mác "Hạ Hầu Kiến Tuyết". Nếu , nàng thậm chí còn chẳng tư cách chuyện với . Vị trí vốn dĩ của nàng là quỳ đất kìa.

Hiểu chuyện, nét mặt nàng hề d.a.o động, chỉ mặt , giọng thoáng buồn bã, thất vọng nhưng cũng đầy cam chịu: "Điện hạ , cũng nào dám hiểu lầm điện hạ. Điện hạ càng cần bận tâm giải thích những chuyện với ."

Thấy , Ninh Vương khẽ thở dài, thê t.ử của : "Tam Tam, luôn nghĩ rằng thế gian nên phân biệt nam nữ. Đã bước chân phủ Ninh Vương để việc, thì cho đàng hoàng. Bất kể là nam nữ, chỉ cần an phận thủ thường, thành nhiệm vụ, tuyệt đối bạc đãi. Kẻ nào , cũng vì giới tính mà nương tay, tất cả đều bình đẳng."

Thanh Cát gật đầu: "Điện hạ dạy ."

Ninh Vương tiếp tục: "Ta sinh trong dòng dõi hoàng tộc, là hoàng tử, phong tước ở Vũ Ninh, dĩ nhiên gánh vác trọng trách thiên hạ. Mười năm trấn giữ Vũ Ninh, tự thấy xứng đáng với danh hiệu Ninh Vương, hổ thẹn với bổng lộc mà hưởng. Ta thể , thì thuộc hạ của , dù là nam nữ, cũng thành xuất sắc chức trách của , giữ đúng bổn phận. Nếu , bọn họ xứng đáng."

Hai chữ " xứng đáng" lọt tai Thanh Cát chói tai vô cùng. Nàng vốn định dùng những lời lẽ để ám chỉ " xứng đáng", khiến tự kiểm điểm bản . giờ đây, những gì là chân lý thể chối cãi. Ngay cả chuyện một trăm roi đây, nếu xét nét cho cùng, nàng cũng vô tội. Lỗi nhỏ thì cũng là . Một trăm roi vẻ nặng tay, nhưng "lôi đình vũ lộ giai thị quân ân" - sấm sét mưa sương đều là ân huệ của bậc quân vương. Hắn là chủ nhân của nàng, mạng sống của nàng do định đoạt, một trăm roi thì thấm tháp gì, ít vẫn chừa cho nàng một con đường sống.

Nghĩ đến đây, Thanh Cát cảm thấy chút chán chường, như đ.ấ.m bông, chẳng mang kết quả gì. Thậm chí nàng còn thấy những trò mèo của nãy giờ thật nực . Hắn bề ngoài vẻ ngông cuồng, tự tại, nhưng thực chất là một bậc quân t.ử quang minh chính đại, luôn ôm hoài bão cứu giúp thiên hạ, đúng chuẩn hình tượng ghi danh sử sách.

Vậy mà nàng định dùng thứ tình cảm nam nữ cỏn con để điều khiển , đả kích sự tự tin, chà đạp lòng kiêu hãnh của , liệu đáng ? Nhạt nhẽo quá mất! Việc quan trọng nhất bây giờ là lấy tiền chuồn lẹ! Ráng chịu đựng thêm vài tháng nữa là nàng sẽ thắng!

Lúc , Ninh Vương bước đến mặt Thanh Cát, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rối xõa bên tai nàng, trầm giọng hỏi: "Tam Tam, nàng vẫn thấy điểm nào ?"

Thanh Cát trả lời cho lệ: "Đâu , điện hạ ngài quá tuyệt vời ."

Ninh Vương tỉ mỉ quan sát thê t.ử của , dịu dàng hỏi tiếp: "Đang yên đang lành, hôm nay nàng nhắc đến Vân Hỉ?"

Khuôn mặt Thanh Cát lạnh tanh: "Chỉ là bỗng dưng nhớ đến thôi."

Nói , nàng lờ , dậy bên cửa sổ. Nàng trời, đất, mây, nhất quyết thèm .

Ninh Vương suy nghĩ một lát, nhíu mày hỏi: "Nàng vẫn còn để tâm chuyện của Thanh Cát ?"

Thanh Cát vẫn giữ khuôn mặt chút biểu cảm.

Ninh Vương ướm lời: "Trước đây nàng xin cho Thanh Cát nhưng đồng ý, nên nàng canh cánh trong lòng, sinh tâm bệnh? Phải chăng vì nàng thấy quá khắt khe?"

Thanh Cát lắc đầu: "Cũng đến mức đó. Thiếp nghĩ sâu xa thế, chỉ là đôi khi cảm thấy... trong lòng nhiều điều ý."

Ninh Vương càng lúc càng thấy khó hiểu: "Là do gì sai ? Nàng chấp nhận lời giải thích của ? Ta khiến nàng lòng chỗ nào?"

Thanh Cát đột ngột phắt dậy, chán nản đáp: "Chẳng gì mà chấp nhận chấp nhận. Điện hạ là bậc kỳ tài xuất chúng, ôm chí lớn đội trời đạp đất, sinh là để cai trị thiên hạ, tung cánh bay cao. Còn chỉ là phận đàn bà nông cạn, quanh quẩn xó bếp mấy bài thơ thẩn. Những chuyện đại sự ngài , chẳng hiểu nổi, cũng chẳng hiểu, chỉ thấy mệt tai thôi."

Giọng Ninh Vương chợt trở nên nhẹ nhàng, mơn trớn: "Ồ? Vậy Vương phi thấy điều gì mới thú vị? Hay là..."

Hắn dừng một chút, khẽ cụp mắt, buông một câu đầy ẩn ý: "... nào mới thú vị?"

Thanh Cát cảm nhận hàm ý sâu xa trong câu của . giờ nàng đến cả việc ứng phó lấy lệ cũng lười, huống hồ là chơi trò "đoán già đoán non" với .

Thế nên, nàng chỉ lạnh lùng liếc một cái, buông ba chữ cộc lốc: "Không ."

Tối đến, Thanh Cát ngủ từ sớm. Nàng chẳng buồn ân cần, nũng nịu sà lòng Ninh Vương như khi, thậm chí còn chẳng thèm ngó ngàng tới . Cái hình bóng Vương phi mỏng manh, ngây thơ, dịu dàng, yếu ớt biến mất tăm, và lẽ sẽ chẳng bao giờ nữa. Màn kịch "lạt mềm buộc chặt" của nàng sớm hạ màn.

Ninh Vương cũng chẳng ý kiến gì. Sau khi tắm rửa xong, thẳng về phía giường. Thanh Cát thể cảm nhận đang đôi guốc ngủ mềm mại, những bước chân nhẹ nhàng tiến gần.

Hắn khựng bên giường một lúc, dường như đang cúi xuống nàng. Thanh Cát im thin thít, để mặc , mắt nhắm hờ vờ như . Hắn sừng sững ở đó đến cạn nửa tuần mới chịu lên giường. Cảm nhận đệm lún xuống, một luồng khí nam tính lạnh lùng thoảng qua.

Ngay đó, một bàn tay to lớn, mạnh mẽ khẽ nắm lấy những ngón tay nàng, nhẹ nhàng xoa nắn. Động tác êm ái, tĩnh lặng, mang theo sự mật, dịu dàng giấu kín lớp chăn, một sự riêng tư ai .

Thanh Cát một cảm giác lạ, giống như đang hòa. Thái độ lạnh lùng của nàng, những lời giải thích từ mà nàng vẫn cố tình phớt lờ, lẽ hiểu lý do, nên đành dùng cách tế nhị để xoa dịu nàng.

Một Ninh Vương giờ từng , một kẻ lẽ cả đời bao giờ cúi đầu ai. Thanh Cát thật sự tò mò bộ dạng khi nhún nhường sẽ .

Nàng mở mắt . Giữa màn đêm mờ ảo, hai ánh chạm trong gian thiếu sáng. Dưới ánh trăng mờ, nét sắc lạnh khuôn mặt dường như dịu , mang theo sự dịu dàng pha chút yếu ớt, dè dặt.

Ngay giường, đang thể hiện sự yếu đuối mặt Vương phi của , và ý định che giấu điều đó.

Thanh Cát mặt .

Ánh mắt Ninh Vương vẫn dán chặt nàng, dõi theo từng cử động, mãnh liệt và sắc bén như thể thấu tâm can nàng. Thanh Cát cảm thấy áp lực đè nặng, ánh quá mạnh mẽ, đầy tính chiếm đoạt, như xuyên thấu nàng.

Hắn khao khát đến thế cơ ! đêm nay, khao khát của sẽ đáp ứng.

Nàng dứt khoát xoay lưng với . Động tác đột ngột, dứt khoát kéo theo cả tấm chăn lụa khỏi Ninh Vương, phần lớn cuộn quanh nàng, chỉ còn chừa một mép nhỏ hờ hững đắp lên .

Ninh Vương dường như chẳng bận tâm đến tấm chăn, ánh mắt vẫn ghim chặt Thanh Cát. Nàng thể cảm nhận ánh thiêu đốt của đang xoáy sâu lưng .

là tên cố chấp.

Nàng đành lên tiếng, giọng đều đều: "Mai chúng còn đường xa, thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn tâm trí . Nếu điện hạ thực sự nhu cầu, là tìm cách khác xem ?"

Không gian trong trướng phút chốc chìm tĩnh lặng. Một lúc , Ninh Vương mới đáp lời: "Ta ý đó, chỉ là..."

Hắn bỗng dưng nghẹn họng.

Chỉ là ? Hắn gì? Chính cũng chẳng hiểu nổi bản đang gì.

Câu của nàng khiến cảm thấy ham của thật dung tục và trần trụi. Hắn đành thở dài: "Nghỉ ngơi ."

Thanh Cát sự khác lạ trong giọng của , vẻ vô cùng hụt hẫng, nhưng nàng chẳng thèm bận tâm. Nàng nhắm mắt để dưỡng thần. Nàng dự định ngày mai xe ngựa, nếu thời gian, sẽ tập trung điều hòa nhịp thở, vận khí để nâng cao nội công, tranh thủ cơ hội để tăng cường thực lực của bản .

Ninh Vương giường, chầm chậm rụt cánh tay vốn đang vòng qua Vương phi . Trong bóng đêm tĩnh mịch se lạnh, khẽ đầu, câm lặng bóng lưng mỏng manh của vợ.

Chẳng hiểu , một thứ cảm xúc khó gọi tên, chua xót và ngột ngạt cứ âm ỉ dâng trào trong lồng ngực, khiến tâm trí rối bời. Hắn gì đó với nàng, nhưng chẳng bắt đầu từ , và vẻ như nàng cũng chẳng .

Hồi lâu , đưa tay kéo mép chăn còn vắt hờ , đắp kín cho nàng. Sau đó, mím chặt môi, đôi mắt thăm thẳm mở to chằm chằm lên đỉnh màn, cứ thế thao thức ngủ.

Trong khi đó, Thanh Cát vươn vai ngáp một cái thật sảng khoái. Nàng đang buồn ngủ rũ mắt, ngả lưng chiếc nệm êm ái ấm áp, cảm giác bình yên và dễ chịu khiến nàng chìm một niềm hạnh phúc khó tả.

Trong cơn mơ màng, tâm trí nàng bay bổng tự do. Nàng nghĩ về tương lai, về những xấp ngân phiếu, về Thiên Ảnh các... Vô vàn hình ảnh đứt gãy xoẹt qua tâm trí nàng, hỗn độn và mờ ảo.

Ngay khi sắp , một suy nghĩ điên rồ và vô lý bỗng vụt qua đầu nàng:

Giả sử... chỉ là giả sử thôi, vì chuyện suýt trừng phạt mà nàng mang nợ Diệp Mẫn, từ đó hai mối quan hệ mập mờ, rõ ràng. Nếu Ninh Vương mà , sẽ phản ứng nhỉ?

nàng tự vỗ về bản , nàng đúng là lo bò trắng răng. Chuyện sẽ bao giờ , và nàng cũng sẽ sống để c.h.ế.t mang theo.

Tất cả chỉ là một vở kịch thôi mà. Sau sẽ đón Vương phi thực sự của , còn nàng sẽ tìm đàn ông trong mộng. Người đó, dĩ nhiên, thể nào là .

 

Loading...