Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 35: Hoàng Đô

Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:26:07
Lượt xem: 472

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giấc ngủ Thanh Cát say sưa ngon lành, mảy may vướng bận một mộng mị nào. Khi nàng hé mắt tỉnh dậy, ánh nắng mai len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ, nhẹ nhàng nhảy múa khuôn mặt nàng. Nàng ngẩn ngơ một lúc mới nhận mặt trời lên cao đến cỡ nào. Lạ thật, nàng hiếm khi ngủ say đến thế .

Bên cạnh nàng trống trơn, Ninh Vương chắc hẳn dậy từ tinh mơ. Cảm giác ai đó đang hiện diện trong phòng, nàng vén bức rèm mỏng manh, bắt gặp Ninh Vương đang yên lặng bên án thư cửa sổ, chăm chú một cuốn sách.

Ánh nắng lướt qua song gỗ, đậu những ngón tay . Làn da nơi đầu ngón tay dường như trong suốt ánh sáng, ửng lên sắc cam nhạt nhòa. Hắn tập trung cao độ, lật từng trang sách. Giữa những giọng rì rào của gió xuân, Thanh Cát rõ tiếng giấy lật khe khẽ. Cùng với đó là thoang thoảng hương hoa tên, chắc hẳn là từ những bụi hoa dại trồng quanh trạm dịch.

lúc đó, Ninh Vương sang, thấy nàng tỉnh bèn dậy tới: "Dậy ? Đói bụng ?"

Thanh Cát mấp máy môi định gì đó, nhưng thôi. Cuối cùng, nàng chỉ thốt lên: "Giờ là lúc nào , trễ chuyến ? Sao ngài gọi dậy?"

Ninh Vương hờ hững đáp: "Không , đằng nào chúng cũng vội, cứ từ từ mà ." Hắn hỏi tiếp: "Dậy dùng bữa sáng nhé?"

Thanh Cát gật đầu đồng ý. Ninh Vương bèn gọi mang bữa sáng lên. Bữa sáng chuẩn từ lâu, chỉ chờ Thanh Cát thức dậy là hâm nóng . Dịch quán ở đây dĩ nhiên mang những món ngon nhất tiếp đãi Ninh Vương. Bữa sáng vô cùng tinh tế, nhưng Thanh Cát đặc biệt thích vài món dân dã trong đó.

Mùa xuân là mùa cây cỏ đ.â.m chồi nảy lộc, các loại rau rừng cũng mơn mởn tươi non. Đặc biệt là những mầm ngải cứu non tơ, đỏ rực như phấn sáp, hương vị giòn ngọt gì sánh bằng.

Đang dùng bữa, Thanh Cát bỗng nhận điều gì đó ở Ninh Vương. Nhớ đêm qua, nàng lo lắng sang, thấy nét mặt lộ vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia vằn đỏ.

Nàng ngạc nhiên hỏi: "Điện hạ, ngài thế?"

Ninh Vương đáp cộc lốc: "Không gì."

Nghe giọng khàn khàn, Thanh Cát mới nhận dường như chợp mắt chút nào. Nàng thấy lạ. Ninh Vương đẩy đĩa mầm ngải cứu về phía nàng, giọng khàn đặc: "Ăn , chúng còn lên đường."

Thanh Cát cũng chẳng quan tâm thêm. Nếu mất ngủ thì đó là chuyện của . Hắn , nàng cũng vờ như .

Chặng đường tiếp theo, Ninh Vương luôn tỏ ân cần, chu đáo với Thanh Cát. Ban đêm, tuy vẫn chung giường chung gối, nhưng hề đụng chạm đến nàng.

Điều khiến Thanh Cát thở phào nhẹ nhõm. Nàng cũng chẳng ứng phó với những chuyện đó. Cứ bớt một đêm là nàng thấy nhẹ nhõm hơn, cứ trôi qua một ngày là nàng tiến gần hơn đến khoản tiền mười vạn lượng.

Thôi cô cô tới hoàng đô, La ma ma dạo cũng ít , thường xuyên ủ rũ cúi đầu suy tư. Chẳng ai phiền Thanh Cát, nàng cũng đóng cùng lúc hai vai nữa. Vì , nàng đang tận hưởng những ngày tháng thảnh thơi nhất từ đến nay.

Cuối cùng, một buổi chiều tà, đoàn cũng đến hoàng đô.

Hoàng đô là nơi phồn hoa đô hội bậc nhất của Đại Thịnh ở phương Bắc. Vừa bước chân thành, đập mắt là vô vàn các cửa hiệu, phủ san sát , tiếng rao hàng ồn ào náo nhiệt. Xa xa là những cung điện nguy nga, những dinh thự tráng lệ nhấp nhô.

Lúc , chỉ còn nửa tháng nữa là đến tết Thọ Thánh. Cả Khu Mật Viện và Thượng Thư Tỉnh đều đang tất bật chuẩn cho lễ mừng thọ của hoàng đế. Giáo Phường Ty trong cung cũng bắt đầu triệu tập các nhạc công để tập luyện cho các tiết mục trình diễn.

Ngay con phố Thiên Nhai của hoàng đô, đèn hoa rực rỡ trang hoàng khắp nơi, các gánh xiếc đường phố nhộn nhịp biểu diễn. Đặc biệt, những loài thú lạ từ các quốc gia lân bang cũng lục tục đưa thành, thu hút đông đảo dân hiếu kỳ đến xem.

Thanh Cát đầu tiên đến hoàng đô. Mỗi năm Ninh Vương đều đến đây một , và nàng từng tháp tùng ngài hai chuyến. Vì thế, nàng mấy bận tâm đến cảnh tượng sầm uất .

Lúc , đoàn đến phủ của Ninh Vương tại hoàng đô. Phủ xây dựng từ vài năm , Ninh Vương thường trú ngụ tại đây mỗi khi về kinh. Dinh thự xây cất đồ sộ, rường cột chạm trổ tinh xảo, mái lợp ngói đồng khắc hình long phụng bay lượn, ánh mặt trời tỏa ánh sáng chói lọi, tráng lệ vô cùng.

Trước cổng phủ Ninh Vương binh lính canh gác nghiêm ngặt, rèm vải xanh cũng thả xuống để che chắn. Khi đội ngũ của Ninh Vương tới nơi, tiếng pháo nổ vang trời, rèm vải xanh mới vén lên, từ từ hé lộ cánh cửa lớn màu đỏ chu sa nạm đinh đồng, đón Ninh Vương bước .

Vì Thôi cô cô khởi hành và đến hoàng đô sớm vài ngày, nàng dẫn dắt gia nhân dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài dinh thự. Bởi , khi đoàn Ninh Vương đến, thứ đều tinh tươm, đồ ăn thức uống chuẩn sẵn sàng, đấy.

Nghĩ đến những điều , Thanh Cát khỏi cảm thán. Việc Ninh Vương giữ Thôi cô cô quả là dụng ý sâu xa. Nàng thực sự là một việc đắc lực, bản nàng cũng hưởng lợi từ việc đó. Nếu một quán xuyến tinh tế và tháo vát như , liệu nàng - một Vương phi tạm thời - thể sống thoải mái đến thế ?

Sau khi an tọa, Ninh Vương biến mất dạng. Hắn trở về hoàng đô ắt hẳn núi công việc giải quyết, lẽ còn cung yết kiến thiên t.ử và Quý phi nương nương. Chắc chắn Thái t.ử điện hạ cũng mong chờ gặp Ninh Vương. Tình cảm giữa hai khăng khít, việc gặp mặt đầu tiên là điều hiển nhiên.

Về phần vị Ninh Vương phi như nàng, theo đúng lịch trình, ngày hôm mới chính thức cung tham dự gia yến.

Thanh Cát bỗng nhớ đến Thái tử. Nàng đến hoàng đô hai và cả hai đều diện kiến Thái tử. Thái t.ử và Ninh Vương tính cách trái ngược. Ngài là một bậc hiền nhân ôn hòa bậc nhất thiên hạ. Thái t.ử thậm chí từng mở lời xin Ninh Vương nhượng nàng để theo hầu ngài, nhưng Ninh Vương kiên quyết từ chối.

Nghĩ đến đây, nàng áp mặt tấm chăn lụa, khẽ thở dài một tiếng. Thực lòng, nàng mong kề vai sát cánh bảo vệ Thái tử, nhưng tiếc , cơ hội chẳng bao giờ đến. Giờ đây, khi vướng cái danh Ninh Vương phi , cơ hội đó càng trở nên xa vời.

Trong lúc , nàng khỏi tự nhủ, giá như lúc đừng mờ mắt vì khoản thù lao béo bở của "mối ăn" , cứ ngoan ngoãn dưỡng bệnh, thì giờ đây thảnh thơi, tự do mấy. Còn bây giờ, đang cái quái gì thế ? Những chiêu trò bày để đối phó Ninh Vương, rốt cuộc chỉ là sự trả thù, là hành động xả giận cố ý.

ngẫm , nàng thấy chuyện thật tẻ nhạt. Hắn ? Một ám vệ, dù là nam nữ, trong mắt sai là sai, giữ cái mạng là may mắn lắm . Thực , mớ bòng bong nảy sinh cũng chỉ vì nàng đang một lúc đóng hai vai. Nàng thể rạch ròi giữa bổn phận của một Vương phi và một ám vệ, tự rước lấy ấm ức . Một vị hoàng tử, một vị vương gia đất phong riêng, cớ hạ nhún nhường một ám vệ?

, những bực dọc, bất đắc dĩ trong lòng Thanh Cát cũng tan biến. Điều quan trọng nhất bây giờ là thành vai diễn của . Nghĩ tới đây, nàng chợt cảm thấy hớ. Mười vạn lượng bạc nhiều nhặn gì , chẳng bõ bèn gì. Đáng lẽ lúc đó giá hai mươi vạn lượng mới đúng!

Nàng nghiến răng trèo trẹo. Chợt nhớ thời hạn hai tháng sắp đến, nàng quyết định hối thúc La ma ma. Dịp lễ Thọ Thánh , Tứ đại thế gia chắc chắn sẽ phái đến dâng lễ, nhà Hạ Hầu cũng ngoại lệ. Mạc Kinh Hy ắt hẳn cũng sẽ mặt. Tới lúc đó, nàng tìm cơ hội gặp để hối thúc việc trả tiền.

Nếu bọn họ còn dám đưa thêm yêu sách gì, sai bảo nàng việc gì, nàng nhất định đòi thêm tiền. Cứ một yêu cầu là thêm một khoản tiền.

Đêm đó, Ninh Vương về phủ, Thanh Cát một đêm ngon giấc.

Canh ba sáng hôm , nàng gọi dậy. Đám nha bắt đầu xúm xít trang điểm cho nàng.

Đang trang điểm dở thì Thôi cô cô bước . Hôm nay trông nàng rạng rỡ hẳn lên. Mái tóc đen nhánh chải chuốt bóng mượt bằng dầu dừa, tóc cài một cây trâm ngọc bích. Tuy giản dị nhưng thanh tao, mắt.

Thanh Cát thừa Đàm Quý phi chuộng trang sức ngọc bích. Loại ngọc màu sắc trầm ấm, mịn màng, thoạt là hàng cực phẩm, lẽ là đồ cống tiến. Chắc hẳn là do Đàm Quý phi ban thưởng cho nàng . Cách ăn diện của nàng rõ ràng là lấy lòng Đàm Quý phi.

Thanh Cát dời mắt, tiếp tục gương đồng, thèm đoái hoài đến Thôi cô cô.

Thôi cô cô tỏ phấn khởi. Nàng soi xét kỹ lưỡng lớp trang điểm của Thanh Cát, bắt đầu đưa lời khuyên: "Làn da của nương nương vốn trắng trẻo, nhưng dùng loại phấn trông tự nhiên cho lắm. Quý phi nương nương ưng kiểu trang điểm , nương nương đổi loại khác ạ."

Ánh mắt nàng chuyển sang đống đồ trang sức bên cạnh. Ở đó một cây trâm vàng hình hoa thược dược, bằng kỹ thuật đan dây vàng vô cùng tinh xảo. Đóa thược d.ư.ợ.c hiện lên kiều diễm, sống động, đó còn điểm xuyết một chú bướm bằng đá mã não chạm khắc tinh tế. Từ tay nghề đến chất liệu đều thuộc hàng thượng thừa.

Ngay lúc đó, một nha cẩn thận cài cây trâm thược d.ư.ợ.c bằng vàng lên búi tóc của Thanh Cát. Vốn mang vẻ kiêu sa lộng lẫy, nay thêm món trang sức , Thanh Cát càng toát lên vẻ đài các, sang trọng bội phần.

Nhìn thấy cây trâm, Thôi cô cô bèn : "Nương nương, cả cây trâm nữa, là đổi sang món khác ạ. Tiến cung mà đeo món e là hợp."

Thanh Cát thì chẳng mảy may bận tâm. Dù đây cũng chẳng trâm của nàng, nàng cũng chỉ là kẻ đóng kịch thôi mà, bảo diễn thì nàng diễn . Có hề hấn gì .

Tuy nhiên, La ma ma cạnh tỏ vẻ phục: "Cây trâm vàng trong hồi môn của Vương phi nương nương, do chính tay bậc thầy Tôn đại đích chế tác. Đóa thược d.ư.ợ.c tinh xảo thế , đời hiếm khó tìm. Nương nương cài lên, chẳng sẽ sáng rực cả căn phòng ?"

Thôi cô cô bèn mỉm . Nụ mang một hàm ý rõ ràng: Có những chuyện các hiểu, nhưng thì hiểu. Ta chỉ bảo các , nhưng sẽ toạc , trừ phi các cầu xin , mới miễn cưỡng tiết lộ vài điều. Nụ khiến La ma ma cảm thấy chướng mắt. Vốn là ma ma cận của tiểu thư nhà Hạ Hầu, bà luôn kính nể, chịu thái độ trịch thượng của Thôi cô cô. Thêm nữa, những chuyện xảy ở Núi Tùy Vân dạo nọ khiến La ma ma coi thường Thôi cô cô, trong mắt bà , đây chỉ là một ả đàn bà hổ bám váy Ninh Vương. Giờ lên đến hoàng đô, Đàm Quý phi chống lưng, ả càng phách, chẳng kiêng dè ai nữa!

La ma ma lập tức dõng dạc : "Nếu , cứ cài món ..."

Thanh Cát bèn ngắt lời: "La ma ma, đây điện hạ từng dặn, việc gì cứ hỏi ý kiến Thôi cô cô. Nhất là bây giờ chúng mới chân ướt chân ráo đến hoàng thành, nhiều điều còn bỡ ngỡ, cứ theo lời Thôi cô cô ắt sai. Thôi cô cô khuyên nên đeo cây trâm , hẳn là lý do chính đáng."

La ma ma thì ấm ức mặt, ngờ Thanh Cát hùa theo ả . Thôi cô cô thấy Thanh Cát điều như , nét mặt cũng phần đắc ý, bèn cất lời giải thích.

Nàng mỉm : "Quý phi nương nương vốn thích ngọc, từ ngọc trắng đến ngọc bích đều ưng ý, đặc biệt là ngọc bích. Người bảo màu ngọc tôn lên nét dịu dàng, thục nữ của nữ nhân nhất. Đeo vàng thì trông vẻ phô trương, còn mã não càng thêm lố, chẳng khác nào kẻ thích khoe khoang."

Nàng hờ hững tiếp: "Lần đầu nương nương tiến cung diện kiến Quý phi nương nương mà đeo trâm vàng lộng lẫy thế , e là quá xa hoa. Thử hỏi chồng nào thích một nàng dâu như chứ?"

La ma ma xong bèn im bặt, bà thấy lời Thôi cô cô cũng lý. Thực Thanh Cát đeo gì cũng , giờ để Thôi cô cô thể hiện, nàng cũng mặc kệ, đổi sang món đồ trang sức khác.

Thôi cô cô giành phần thắng Thanh Cát, tự nhiên vẻ bay bổng, tự tin hơn hẳn. Thanh Cát đoán chắc ả chuẩn tay, dọn đường cho cái ghế Quận phu nhân . Tốt thôi, nàng cứ nhanh lên, càng nhanh càng !

Lúc Thanh Cát cũng trang điểm xong xuôi, khoác lên bộ lễ phục Cáo mệnh phu nhân, chuẩn xuất phát.

Thôi cô cô bước tới bẩm báo: "Theo kế hoạch hôm nay, khi cung, nương nương sẽ gặp điện hạ , đó cùng điện hạ đến bái kiến Hoàng thượng và Hoàng hậu, mới tới cung Diên Tường yết kiến Quý phi nương nương."

Nàng mỉm : "Tuy nhiên, sáng sớm nay, Quý phi nương nương sai nội thị tới triệu nô tỳ cung. Nô tỳ bẩm báo tình hình vương phủ dạo với Quý phi nương nương, e là thể tháp tùng nương nương ."

Thanh Cát xong thừa hiểu, Đàm Quý phi chắc chắn nhiều chuyện tra hỏi, nên mới triệu tập Thôi cô cô. Nàng gật đầu đáp: "Nếu , đành phiền Thôi cô cô ."

Sau khi Thôi cô cô rời , Thanh Cát cũng lên kiệu mềm, nhị môn, đổi sang xe ngựa tiến hoàng cung. Đường phố lúc trang hoàng lộng lẫy bằng cờ hoa rực rỡ để đón tết Thọ Thánh. Thanh Cát ngắm cảnh vật phố, chẳng mấy chốc tới cổng cung.

Cổng cung canh gác vô cùng nghiêm ngặt, hai bên tường thành dựng đầy chướng ngại vật đỏ rực, xung quanh là binh lính tay lăm lăm giáo mác. Cánh cổng sơn son đỏ chói đang mở toang, từ đây thể thấy rõ những bức tường đỏ kéo dài miên man, những cung điện nhấp nhô san sát. Ngay bức tường đỏ , một đang cưỡi lưng ngựa trắng, ai khác chính là Ninh Vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-35-hoang-do.html.]

Hôm nay Ninh Vương diện một bộ cẩm bào màu đỏ tía, đầu đội ngọc quan, cưỡi con tuấn mã trắng muốt, phong thái vô cùng cao quý, hiên ngang, khí phách ngút trời. Lúc mặt trời lên, ánh nắng ban mai chiếu xuống những lớp ngói lưu ly lấp lánh sắc màu, phản chiếu những tia sáng vàng ươm. Nhìn , cứ ngỡ như vị thanh niên mặc áo tía, cưỡi ngựa trắng đang tắm trong vầng hào quang rực rỡ, tựa như một vị chiến thần giáng trần.

Thanh Cát mải mê ngắm Ninh Vương một lúc lâu, khẽ nở nụ .

Bàn tay đang nắm dây cương của Ninh Vương khựng . Hắn thúc ngựa tiến đến cổng cung nhảy xuống. Bước thẳng lên xe ngựa, đôi mắt đen thẳm của chăm chú Thanh Cát: "Xem hôm nay nàng vẻ tươi tắn hơn đấy."

Thanh Cát đáp: "Cũng tàm tạm ạ."

Ninh Vương tiếp: "Lát nữa bảo thái y bắt mạch cho nàng xem , coi chỗ nào ."

Thanh Cát lắc đầu từ chối: "Không cần , tự khỏe hẳn . Trước đây chỉ là do đường mệt mỏi, giờ đến hoàng đô nghỉ ngơi đàng hoàng, cũng chẳng còn vấn đề gì nữa. Phiền thái y gì cho mất công."

Ninh Vương im lặng nàng hồi lâu, một cái sâu thẳm.

Thanh Cát thắc mắc: "Sao ?"

Ninh Vương đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng: "Không gì." Sau đó, lệnh cho tùy tùng: "Đến cung Diên Đức ."

Tùy tùng cung kính lệnh, chiếc xe ngựa từ từ lăn bánh hoàng cung, dọc theo lối lát đá trắng phau.

Ninh Vương ngả lười biếng lưng ghế thêu gấm, đôi mắt khép hờ: "Chúng đến cung của hoàng , thăm hoàng và hoàng tẩu. Lát nữa sẽ cùng hai đến vấn an phụ hoàng, mẫu hậu và mẫu phi."

Thanh Cát hiểu ý, nhắc đến hoàng và hoàng tẩu dĩ nhiên là Thái t.ử và Thái t.ử phi. Thái t.ử phi là đôn hậu, hiền thục. Thanh Cát nghĩ bụng, nếu theo gót Thái t.ử phi thỉnh an các nơi, chắc hẳn sẽ lo lắng điều gì.

Nàng lập tức gật đầu đồng ý: "Điện hạ, thấy ngài vẻ mệt mỏi?" Ninh Vương khẽ gật đầu, nhưng đáp lời. Thanh Cát cũng chẳng gặng hỏi thêm. Vừa mới về hoàng đô, chắc chắn hàng núi công việc cần giải quyết, thậm chí còn lén lút gặp gỡ các đại thần, võ tướng quan trọng. Những việc thể công khai, thể chia sẻ với Vương phi của .

Đang miên man suy nghĩ, đến cung Diên Đức của Thái tử. Nhận tin, Thái t.ử và Thái t.ử phi đích tận cổng cung để đón tiếp. Tròn một năm mới gặp , họ tay bắt mặt mừng khi thấy Ninh Vương.

Thanh Cát cũng tiến tới hành lễ. Thái t.ử phi ân cần, đ.á.n.h giá Thanh Cát một lượt từ đầu đến chân nắm lấy tay nàng, tươi : "Ta danh đích nữ nhà Hạ Hầu tài sắc vẹn lâu, nay gặp mặt quả đúng như lời đồn. Muội đến đây thì quá, từ nay thêm bầu bạn."

Nụ rạng rỡ, lời thiện của Thái t.ử phi khiến Thanh Cát cũng kìm mà mỉm theo. Trước đây nàng từng diện kiến Thái t.ử phi, luôn đối xử hòa nhã với .

Sau vài lời chào hỏi xã giao, cùng lên xe ngựa trở về cung, thưởng trò chuyện. Ninh Vương sang với Thái t.ử phi: "Hoàng tẩu, nàng mới tới, e là rành quy củ trong cung, mong hoàng tẩu quan tâm chỉ bảo thêm."

Thái t.ử phi mỉm trêu chọc Ninh Vương: "Nàng ? Nàng là ai? Ở đây ai là nàng ?"

Ninh Vương hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc cảnh cáo: "Hoàng tẩu..."

Thấy , Thái t.ử phi bật khanh khách, sang Thái tử: "Chàng xem hoàng của kìa, lúc thì kiêu ngạo, chẳng coi ai gì. Thiếp còn bảo đời nữ nhân nào lọt mắt xanh của . Ai ngờ nay lấy vợ , cũng thương hoa tiếc ngọc phết, đúng là lớn thật ."

Ninh Vương vui, phàn nàn với Thái tử: "Hoàng , hoàng tẩu dạo khéo trêu chọc khác quá nhỉ, quản ?"

Thái t.ử cũng bật , giọng điệu vui vẻ: "Cửu Thiều quả thực đổi nhiều so với đây."

Ninh Vương hừ nhẹ một tiếng, mặt vẫn bình thản: "Là nam nhi đại trượng phu, việc thành gia lập thất là lẽ đương nhiên. Giờ gia đình, đổi chút đỉnh cũng là chuyện thường tình thôi."

Nghe , Thái t.ử và Thái t.ử phi đều vang, Thanh Cát cạnh cũng mỉm theo. Nàng phần nào cảm nhận Ninh Vương khi ở bên Thái t.ử vẻ khác hẳn so với thường ngày. Có lẽ vì "quyền thế phụ", nên mới buông lỏng cảnh giác hơn chăng.

Giây phút , nàng thực sự ghen tị với Ninh Vương, một tẩu tuyệt vời như .

Mọi uống trò chuyện rôm rả. Tầm một tuần , một cung nữ bước bẩm báo lệnh từ điện T.ử Thần mời sang. Họ vốn định đến thỉnh an thiên tử, nhưng ngài bận trăm công nghìn việc, thể rảnh rỗi chờ đợi, nên đành đợi lệnh triệu kiến.

Nghe tin diện kiến, cả hội vội vàng chỉnh đốn trang phục. Thái t.ử và Ninh Vương cưỡi ngựa , Thái t.ử phi cùng Thanh Cát xe ngựa tiến thẳng đến điện T.ử Thần.

Ngồi xe ngựa, Thái t.ử phi tỏ vô cùng thiện, thủ thỉ với Thanh Cát vài lời tâm tình, dặn dò nàng những điều cần lưu ý khi bái kiến thiên tử. Thanh Cát : "Muội từng yết kiến phụ hoàng, đây là đầu tiên, chẳng rõ tính nết phụ hoàng ."

Thái t.ử phi nắm lấy tay Thanh Cát: "Đừng lo, tỷ đây. Tới lúc đó cứ ." Thanh Cát đáp: "Vâng ạ." Thái t.ử phi là bậc bề , lớn tuổi hơn nàng, nàng cứ việc theo sát lưng học hỏi là .

Khi tới điện T.ử Thần, Thanh Cát cùng Thái t.ử phi bái kiến thiên tử. Nhờ sự giúp đỡ của Thái t.ử phi, cộng thêm việc Thanh Cát vốn dĩ rành rọt cung quy, cử chỉ, lời của nàng đều chê . Thiên t.ử xưa nay nghiêm nghị, bận rộn quốc sự, nay gặp Thanh Cát, thái độ cũng khá ôn hòa. Ngài hỏi han vài câu, ban thưởng nhiều vật phẩm, dặn dò: "Hôm nay trong cung Diên Tường bày sẵn gia yến. Trẫm Quý phi chuẩn nhiều món mới lạ, bữa trưa nay chúng sẽ dùng bữa tại đó. Nếu rảnh rỗi, trẫm sẽ ghé qua, bằng thì thôi ."

Nghe những lời , Thanh Cát thừa hiểu đó chỉ là câu khách sáo, Hoàng đế thời gian mà ghé qua. Mọi ai nấy đều tỏ hiểu chuyện. Cáo biệt Hoàng thượng, cả đoàn kéo sang cung Hoàng hậu.

Hoàng hậu lấy Hoàng đế lúc còn là Thái t.ử mười bốn tuổi, còn bà thì mười bảy tuổi, lớn hơn Hoàng đế ba tuổi. Tuy nhiên, khi sinh hạ một công chúa, Hoàng hậu sức khỏe sa sút, từ đó thể sinh thêm mụn con nào nữa. Hoàng hậu ngày nay thể ốm yếu, tính tình ôn hòa, thích tranh giành hơn thua.

Thấy Thái t.ử và Ninh Vương cùng thê t.ử đến thỉnh an, Hoàng hậu vô cùng vui vẻ. Bà chuẩn sẵn nhiều quà cáp hậu hĩnh ban thưởng cho họ, ân cần kéo tay Thái t.ử phi và Thanh Cát trò chuyện một lúc lâu.

Lúc rời khỏi cung Hoàng hậu thì ngót nghét giữa trưa, vặn giờ dùng bữa tại cung Đàm Quý phi. Cả đoàn rồng rắn kéo đến đó thỉnh an, đó thì dâng . Đàm Quý phi tuy ngoại tứ tuần nhưng nhờ chăm sóc kỹ lưỡng nên hình vẫn đẫy đà, dung mạo mặn mà, thoạt chỉ chừng ba mươi.

Đàm Quý phi hờ hững liếc Thanh Cát, điệu đà nhận chén , nhấp vài ngụm nhỏ đặt xuống. Thanh Cát cúi đầu, đập mắt nàng là bộ móng tay dài thướt tha của Đàm Quý phi, bọc lớp giáp nạm ngọc bích vô cùng tinh xảo và bắt mắt. Đôi bàn tay ngọc ngà của bà khẽ nâng chén nhỏ xíu.

Tiếp đó, nàng thấy tiếng Đàm Quý phi khẽ bật : "Nhà Hạ Hầu các ngươi vốn là danh gia vọng tộc trăm năm. Ta mẫu ngươi là một trang tuyệt sắc giai nhân hiếm . Nay ngươi, quả thực nhan sắc cũng tồi." Lời lẽ tuy mang ý khen ngợi, nhưng giọng điệu vô cùng hờ hững, tỏ rõ sự hời hợt, chẳng buồn bận tâm. Đây tuyệt nhiên là cách chuyện của một chồng với con dâu, mà rõ ràng là đang oai dằn mặt con dâu mới.

Thực , đó La ma ma căn dặn nàng cẩn thận cách đối phó với chồng , nhưng Thanh Cát chẳng màng để tâm. Mấy trò đấu đá chồng nàng dâu can dự gì tới nàng . Tiền công trao đủ, nàng chỉ trách nhiệm ứng phó với Ninh Vương thôi. Thế nên, mặt nàng vẫn lạnh tanh, coi như điếc.

Nghe , Ninh Vương cũng chẳng phản ứng gì, mặt lạnh như tiền, như thể thấy. Ngược , Thái t.ử phi cạnh mỉm lên tiếng: "Mẫu phi, nãy con dạo qua cung Diên Tường, thấy mấy chậu lan trong vườn vẻ sắp trổ hoa , chăm khéo thật đấy."

Nghe nhắc tới hoa, nét mặt Đàm Quý phi rạng rỡ hẳn lên: "Phải đấy, mấy chậu lan chăm chút bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng sắp bung nở ."

Thái t.ử phi hùa theo: "Con thấy hoa ở đây còn hơn cả hoa trong ngự hoa viên, màu sắc bên đó nhợt nhạt quá."

Đàm Quý phi càng thêm phấn chấn: "Đây là giống Huệ Lan, cánh hoa dày dặn hơn lan thường, màu xanh ngọc bích phơn phớt hồng phấn. Đâu loại tầm thường nào cũng sánh kịp?" Cuộc trò chuyện cứ thế rôm rả xoay quanh mấy chậu hoa. Nhân tiện, Đàm Quý phi còn nhắc tới dâng hoa là một vị thái y trong cung mang họ Úc. Nghe đồn y thuật của vị Úc thái y cực kỳ cao siêu, lòng Đàm Quý phi.

Thanh Cát nãy giờ chỉ lặng lẽ lắng , chen ngang nửa lời. Đang dở câu chuyện thì Thôi cô cô bước , hành lễ xong mới bẩm báo bữa trưa chuẩn tươm tất. Cô vốn dĩ luôn túc trực bên cạnh Ninh Vương, nay về cung giao phó trọng trách lo liệu bữa trưa, chứng tỏ Đàm Quý phi sủng ái.

Đàm Quý phi gật đầu: "Dọn dẹp . Hôm nay mấy món rau mới lạ, là món Cửu Thiều thích ăn hồi . Mấy năm nay con cứ mãi chôn chân ở đất phong, ngày đêm mong ngóng. Lần về tẩm bổ cho thật ."

Ninh Vương mặt vẫn lạnh tanh: "Mẫu phi chí ."

Đàm Quý phi vẻ quá quen với thái độ của , chẳng thèm bận tâm, lập tức sai dọn tiệc. Suốt bữa ăn, Thôi cô cô túc trực bên cạnh Quý phi, chu đáo phục vụ từng li từng tí. Thanh Cát thì tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, lặng lẽ cúi đầu ăn phần , thỉnh thoảng mới tự tay gắp thức ăn cho Ninh Vương.

Nào ngờ Ninh Vương liếc nàng một cái, bảo: "Nàng cứ ăn phần nàng ." Thấy Ninh Vương lên tiếng, Thanh Cát cũng chẳng cần diễn sâu nữa, nếu Đàm Quý phi bắt bẻ thì cũng tại nàng.

Đàm Quý phi thấy , khẽ nâng mi mắt cặp vợ chồng trẻ, vẻ mặt rõ ràng là vui. Hoàng thái t.ử và Thái t.ử phi cạnh vờ như thấy. Họ thừa hôm nay Đàm Quý phi chắc chắn sẽ giở trò thị uy mặt cô con dâu mới. Là phận con cháu, miễn bà quá đáng, họ đành ngậm bồ hòn ngọt.

Bất chợt, Đàm Quý phi mỉm : "Kiến Tuyết , con theo Cửu Thiều đến Vũ Ninh cũng một thời gian , bề trong ngoài quen ?"

Nhìn nụ hiếm hoi của Đàm Quý phi, Thanh Cát gật đầu , khách sáo khen ngợi vài câu về vùng đất Vũ Ninh, quên tiện thể tâng bốc Thôi cô cô: "Nhờ Thôi cô cô tháo vát lo liệu việc trong phủ nên thứ đấy. Suốt chặng đường qua, Thôi cô cô quả thực vất vả nhọc nhằn." Khi nàng thốt những lời , Ninh Vương khẽ liếc sang, như thể thấu tâm tư của nàng. Thanh Cát vẫn giữ khuôn mặt tỉnh rụi.

Đàm Quý phi hài lòng gật gù: "Văn Nhân vốn là của , do chính tay nuôi nấng. Nó việc gì cũng cẩn trọng, chu . Mấy năm nay, cắt cử nó theo Cửu Thiều đến Vũ Ninh, nó luôn thành xuất sắc nhiệm vụ. Cửu Thiều mới mười ba tuổi ngoài mở phủ, phận như lúc nào cũng nơm nớp lo âu. Văn Nhân ở bên, cũng yên tâm phần nào."

Hàm ý trong lời của bà rõ ràng: dẫu là Ninh Vương phi chính thất chăng nữa, thì mặt Thôi cô cô cũng kiêng nể vài phần, bởi đây là tâm phúc của Đàm Quý phi. Và ý nghĩa sâu xa hơn đằng những lời , những con tinh quái mặt ở đây dĩ nhiên đều thấu hiểu.

Ninh Vương , đôi mắt lờ đờ nửa khép nửa mở, chẳng ừ hử gì. Hoàng thái t.ử phi kín đáo trao đổi ánh mắt với Hoàng thái tử. Họ ít nhiều cảm nhận điều gì đó và cũng đoán Đàm Quý phi sắp gì, nhưng cả hai đều chọn cách giữ im lặng. Với Hoàng thái tử, chuyện nội bộ gia đình của , với tư cách là trưởng, tiện xen . Còn Hoàng thái t.ử phi thì càng dám mở lời. Lấy Hoàng thái t.ử lâu nhưng vẫn tin vui, dù xuất danh gia vọng tộc nhưng Đàm Quý phi mấy mặn mà với cô, nên cô chẳng tiếng mặt bà.

Thanh Cát dĩ nhiên cũng lường điều , nàng chờ đợi giây phút từ lâu. Nàng bèn tươi đáp lời: "Thôi cô cô quả thực tuyệt vời, giúp đỡ con nhiều việc."

như dự đoán, Đàm Quý phi tiếp lời: "Kiến Tuyết , gả đến Vũ Ninh , con ắt lo liệu việc quán xuyến hậu viện. Ta nhà Hạ Hầu chắc chắn rèn giũa cho con ít, con còn điều gì khúc mắc nữa nhỉ?"

Bất chợt, Ninh Vương xen ngang: "Mẫu phi, hôm nay là gia yến, nhắc mấy chuyện gì? Lúc nào cũng việc nhà, việc cửa, mà phát chán. Tóm đây là tiệc đãi khách là buổi họp quản gia ?"

Lời lẽ của thẳng thừng và sắc bén, khiến Đàm Quý phi bực tức lườm một cái: "Chuyện của đàn bà con gái, đàn ông các con xen gì. Không thích thì ngoài ."

Ninh Vương nhếch mép nhạt: "Xin tuân lệnh." Hắn dứt khoát vươn tay, tóm gọn cổ tay Thanh Cát: "Vương phi, lệnh của mẫu phi, chúng thể trái." Dứt lời, kéo Thanh Cát, nhấc chân sải bước khỏi cửa.

Thanh Cát sững sờ: Chuyện gì đang xảy thế ???

 

 

Loading...