Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 36: Nỗi Buồn Bực Của Ninh Vương

Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:49:06
Lượt xem: 504

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái t.ử thấy tình thế , vội vàng bước lên một bước, giữ chặt Ninh Vương: "Cửu Thiều, chớ càn. Đệ lâu về Hoàng đô, Mẫu phi ngày đêm mong ngóng . Nay khó khăn lắm mới dịp đoàn tụ, cớ loạn lên như thế?"

Ninh Vương khẽ nhướng đôi lông mày sắc nét: "Ta nào càn, đang theo lời Mẫu phi phân phó đó chứ?"

Thái tử: "Đệ cứ thích chống đối với khác ?"

Ninh Vương thong thả đáp: "Sao bảo là chống đối? Ta chỉ một bữa ăn yên tĩnh, bộ khó khăn đến thế ư? Là ai cứ thoải mái?"

Thanh Cát chứng kiến cảnh tượng , trong lòng thầm than "Không ". Nàng rõ tính khí Ninh Vương xưa nay vốn ngạo nghễ, ương ngạnh, thích khác quản thúc. Hơn nữa, giữa và Đàm Quý phi vốn tồn tại nhiều bất đồng. Lần hai con vì chuyện của nàng mà nảy sinh xích mích. Nếu chuyện xé to, chẳng nàng sẽ trở thành kẻ tội đồ ?

Lỡ hai con họ lành, nàng giữa hai làn đạn, hai đầu đều mang tiếng . Nàng chỉ là kẻ thuê, nhận tiền việc, đành cố gắng hết sức . Nàng đành lên tiếng: "Điện hạ, khi còn ở nhà đẻ tuy học qua vài bề về việc quản lý gia quyến, nhưng tài mọn sức yếu, thể thông thạo việc. Huống hồ Vương phủ rộng lớn nhường , gia phủ Hạ Hầu thực sự dám so bì."

Những lời nàng thốt , đừng là cô con gái dòng dõi Hạ Hầu, ngay cả La ma ma nếu mặt ở đây chắc cũng tức đến hộc máu. thôi mặc kệ, vì cái giá mười vạn lượng bạc , nàng cũng chỉ thể gắng gượng đến nước .

Nàng tiếp tục : "Thôi cô cô quả thực giúp đỡ nhiều. Nay ở gần Mẫu phi, lời Mẫu phi chỉ bảo, cũng cảm thấy học hỏi thêm ít. Thiếp và Điện hạ đường xá xa xôi tận Vũ Ninh, nay khó khăn lắm mới dịp về thăm, cũng chỉ mong sớm hôm kề cận, tận hiếu Mẫu phi."

Ninh Vương xong chuỗi lời , trong ánh mắt thoáng qua tia châm chọc. Thanh Cát bất lực: "Điện hạ..." Nàng khẽ cầu xin bằng ánh mắt.

Ninh Vương quan sát nàng một lúc lâu, nhếch mép , gật đầu : "Vương phi . Vậy chúng sẽ tiếp tục tròn đạo hiếu." Nói xong, vén vạt áo, xuống ghế. Những khác tuy phần lúng túng nhưng cũng lượt chỗ.

Bữa trưa tiếp tục nhưng khí dĩ nhiên trở nên gượng gạo. Ninh Vương mang nét mặt lạnh tanh, Đàm Quý phi cũng sầm mặt vui. Thái t.ử và Thái t.ử phi chỉ đành tìm cách xoa dịu, lời cẩn trọng từng chút một.

còn cảnh cự cãi, Thanh Cát chỉ cúi đầu giả ngốc, tranh thủ ăn bao nhiêu bấy nhiêu.

Bữa ăn trôi qua một nửa, khí phần dịu . Đàm Quý phi cuối cùng cũng lên tiếng: "Cửu Thiều, nghĩ rằng, nếu Thôi Thượng cung thể thiếu trong phủ con, nay nàng cũng lớn tuổi, cũng nên một sự thu xếp cho thỏa đáng. Hay là cứ giữ nàng trong phủ của con ?"

đợi Ninh Vương trả lời mà sang hỏi Thanh Cát: "Vương phi, ý con thế nào?" Giọng điệu của Vương phi tuy vẻ nhẹ nhàng, nhưng hàm ý vô cùng kiên quyết. Rõ ràng là Thanh Cát thể .

Thanh Cát đành chiều theo ý bà : "Mẫu phi, dám ý kiến gì, chuyện xin nhờ Mẫu phi và Điện hạ định đoạt."

Thôi cô cô bên cạnh thấy lời , khỏi bất ngờ. Nàng ngờ Ninh Vương phi chẳng chút phản đối nào. Điều khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Xem , nếu nàng trở thành quận phu nhân của Ninh Vương, cuộc sống sẽ dễ thở hơn nhiều. Nàng thể nắm giữ quyền quản lý gia đình của Ninh Vương phi, thậm chí là điều khiển vị Vương phi . Tuy nhiên, mắt vẫn xem ý tứ của Ninh Vương . Nàng rụt rè về phía Ninh Vương.

Mọi ánh mắt lúc đều đổ dồn về Ninh Vương, chỉ riêng Thanh Cát vẫn cúi đầu. Hôm nay nàng quyết tâm đóng vai kẻ ngốc đến cùng.

Trước những ánh dò xét, Ninh Vương khẽ gật đầu, tán thành: "Sự sắp xếp của Mẫu phi quả là chu , nhi thần đồng ý."

Nghe đến đây, như trút gánh nặng. Riêng Thanh Cát chút bất ngờ. Nàng vẫn tưởng Ninh Vương sẽ dễ dàng khuất phục, ngờ ngoan ngoãn đồng ý nhanh đến thế? Còn Thôi cô cô thì mừng rỡ mặt, đôi gò má ửng hồng vì hạnh phúc, nàng cúi đầu, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng và cảm kích.

Ninh Vương lập tức lệnh cho nội thị bên cạnh: "Truyền Tôn quản sự đến đây."

Mọi đều thắc mắc, truyền Tôn quản sự gì? Tên nội thị cũng hiểu nhưng nào dám chậm trễ, vội vàng truyền chỉ.

Trước những ánh mắt tò mò của , Ninh Vương điềm nhiên giải thích: "Để Tôn quản sự xem xét cách thu xếp cho Thôi cô cô." Cả phòng càng thêm khó hiểu.

Đàm Quý phi : "Thôi Thượng cung nếu chọn ở trong phủ con, dĩ nhiên sẽ thỉnh cầu Hoàng thượng ban chỉ dụ..."

kịp hết câu, Ninh Vương cắt ngang: "Thôi cô cô vốn là nữ quan trong cung, nay là Tứ phẩm Cung sử Cung nhân. Nếu ở phủ con để phục vụ, từ Hoàng cung chuyển phận Thân vương, theo thông lệ, nên thăng một phẩm, tức là Tam phẩm. Nhi thần dám để Thôi cô cô chịu thiệt thòi, dù cũng nhờ Tôn quản sự xem xem trong phủ còn vị trí nào trống, để thể tiếp nhận chức vị Tứ phẩm nữ quan ."

Thôi cô cô bên cạnh xong, sắc mặt lập tức tái nhợt. Nàng hiểu ý của Ninh Vương, nàng tiếp tục ở Vương phủ với phận nữ quan. Hiện tại, nàng là nữ quan trong cung, thể xuất cung, nhờ ân điển của Hoàng thượng để ban hôn, từ đó danh chính ngôn thuận trở thành quận phu nhân của Ninh Vương. nếu xuất cung, ở Vương phủ nữ quan, thì cả đời nàng sẽ bao giờ tư cách trở thành gia quyến của Ninh Vương.

Đàm Quý phi cũng nhíu mày: "Cửu Thiều, con..."

Ninh Vương nghiêm túc : "Mẫu phi, việc gì cũng nên suy nghĩ cho thuộc hạ nhiều hơn. Thôi cô cô những năm qua giúp con quản lý hậu viện, công lao nhỏ, con thể đối xử tệ bạc với nàng ?"

Hắn liếc Thôi cô cô, hờ hững : "Với xuất của Thôi cô cô, nếu tiến hậu viện của con, e rằng thể trắc phi, chỉ thể một Bảo lâm, như thế quả là khó cho nàng . Hơn nữa, Thôi cô cô dung mạo hơn , đức tài vẹn , ở trong hậu viện của con thật sự là một sự lãng phí. Nếu nàng thể nữ quan, chắc chắn sẽ tiền đồ rộng mở, rạng rỡ tổ tông. Nếu như , con thể cản trở tương lai của nàng ?"

Mọi xong, ai nấy đều c.h.ế.t lặng. Lời biện luận của tuy phần khiên cưỡng nhưng cũng lý, khiến chẳng thể nào phản bác.

Đàm Quý phi chau mày, Thôi cô cô. Thôi cô cô c.ắ.n môi, ánh mắt tha thiết hướng về phía Ninh Vương: "Điện hạ, nô tỳ..." Nàng định lên tiếng, Ninh Vương ngắt lời: "Thôi cô cô, hôm nay Quý phi nương nương đang ở đây, Thái t.ử và Thái t.ử phi cũng mặt, bao nhiêu thể chủ cho nàng. Nàng hãy , nàng đến Vương phủ của , một Bảo lâm, ngày ngày hầu hạ bên cạnh Vương phi, can dự bất kỳ việc gì, là nàng thăng tiến, trở thành Tam phẩm nữ quan, nhận cáo mệnh, để thể đóng góp cho triều đình, cho Quý phi nương nương?"

Nói đến đây, bỗng dưng đổi giọng, hờ hững : "À, là nàng nữa, nàng chỉ bám víu sự quyền quý, tìm một Thân vương hoàng t.ử để gả , để bù đắp cho những năm tháng vất vả của nàng?"

Thôi cô cô đến đây, đôi môi run rẩy bần bật. Lời lẽ của Ninh Vương quá cay nghiệt, gần như phơi bày tất cả tâm tư của nàng một cách trắng trợn, trắng trợn đến mức nỡ . Hắn như , nàng còn lựa chọn nào khác!

Đàm Quý phi những lời , sắc mặt cũng vô cùng khó coi. Bà nghiến răng, trừng mắt đứa con trai của , lạnh lùng : "Sao, con lấy nàng ? con gì, con tưởng ?"

Ninh Vương vẫn ung dung: "Ồ, con gì?"

Đàm Quý phi lạnh một tiếng: "Thôi Thượng cung là nữ quan bên cạnh , là vô cùng trọng dụng, chẳng lẽ nàng cần giữ gìn danh tiết ? Hồi ở núi Tùy Vân, nàng vì hầu hạ con mà vô tình ngã xuống nước, con cứu nàng ? Cần chi tiết thêm ?"

Ninh Vương bèn : "Mẫu phi, nhi thần xin Mẫu phi cho lui hết tỳ nữ, thái giám ngoài."

Đàm Quý phi tuy chút thắc mắc nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ninh Vương nên cũng đành thuận theo, hạ lệnh cho lui xuống. Lúc Ninh Vương mới cất tiếng: "Mẫu phi, thực điều gì cứ thẳng. Dù hôm nay ở đây cũng chẳng ngoài, ruột thịt thì cũng là con thiết. Chúng lời gì cứ hết. Bây giờ hãy xem, con rốt cuộc gì ở núi Tùy Vân? Nếu lý lẽ, con cũng đành tâm phục khẩu phục, ?"

Nghe xong, Đàm Quý phi nhíu mày. Thôi cô cô bên cạnh c.ắ.n chặt môi, khuôn mặt ửng đỏ vì hổ, nàng quỳ sụp xuống, nức nở: "Nương nương, xin đừng nữa, nô tỳ vô phúc, nô tỳ chỉ mong trọn đời ở bên cạnh Nương nương, hầu hạ ."

Thế nhưng Đàm Quý phi quả quyết: "Ngươi , ngươi ngay , lúc đó rốt cuộc xảy chuyện gì."

Thôi cô cô mặt đỏ bừng, chỉ lóc. Ánh mắt lạnh lùng của Ninh Vương thoáng lộ vẻ chán ghét: "Nói , bổn vương thời gian một nữ quan lóc ỉ ôi ở đây."

Đàm Quý phi căng thẳng lệnh: "Nói, ngươi , tự nhiên sẽ chủ cho ngươi. Nếu ngươi , ai sẽ chủ cho ngươi?"

Thôi cô cô hết cách, đành ngừng : "Nô tỳ ngã xuống nước, là Điện hạ cứu nô tỳ. Lúc đó nô tỳ... nô tỳ sợ, nô tỳ chuyện gì xảy ..." Nói đến đây, nàng ôm mặt, nước mắt âm thầm rơi.

Ninh Vương xong bèn hỏi: "Có lúc đó y phục của ngươi ướt sũng, dính sát , nên hình của ngươi bổn vương thấy hết ?"

Thôi cô cô , khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt, nhưng thể thốt nên lời. Nàng ngờ Ninh Vương thẳng thừng thừa nhận. Đàm Quý phi cũng chút hoang mang, nhưng vẫn hỏi: "Có ?"

Thôi cô cô hổ gật đầu: "Hình như là ..."

Thái t.ử và Thái t.ử phi bên cạnh tròn mắt kinh ngạc. Bọn họ nào ngờ chứng kiến một vở kịch như thế . Ninh Vương gật nhẹ đầu, đó hướng ánh mắt về phía Thanh Cát: "Vương phi, nàng hãy xem tình hình lúc đó ."

Thanh Cát ngạc nhiên, bắt nàng ? Chuyện nàng tư cách gì để xen ? Chẳng nàng chỉ cần rũ đầu , gật đầu tỏ vẻ đồng ý lúc cần là ? Nàng gì bây giờ?

Ninh Vương mỉm , nàng đầy ẩn ý: "Vương phi, nhớ là, lúc đó nàng đang giả vờ ngủ bên cạnh, tuy là giả vờ ngủ, nhưng những gì cần thấy hẳn nàng đều thấy , nàng nên kể tình hình lúc đó ?"

Thanh Cát: "..."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng, Thái t.ử và Thái t.ử phi vẻ đồng tình, còn Thôi cô cô thì lộ rõ vẻ ngượng ngùng. Chỉ Đàm Quý phi là Thanh Cát, cất lời: "Vương phi, nếu con , hãy rõ ràng để thể bảo vệ Thôi Thượng cung, nếu thì cứ cố tình giấu giếm, chẳng lỡ dở cả đời Thôi Thượng cung , con xem đúng ?"

Lời bà nhẹ nhàng, nhưng mang chút đe dọa, ý nghĩa thì quá rõ ràng. Bà sang Ninh Vương, nhưng Ninh Vương vẫn đang , nàng chằm chằm, đợi nàng lên tiếng. Nàng hít một thật sâu, cuối cùng gật đầu: "Hình như thấy..." Nàng câu , đều dán mắt nàng.

Đàm Quý phi: "Con thấy gì?" Vừa dứt lời, Đàm Quý phi thêm một câu: "Vương phi, chuyện quan trọng. Con là Ninh Vương phi, vì chút tư thù cá nhân mà che giấu sự thật."

Thanh Cát chỉ gật đầu, nàng : "Con quả thực thấy..." Nàng cẩn trọng lựa lời: "Con thấy lúc Thôi cô cô ngã xuống nước, các thị vệ đều ngăn cách bởi một bãi cỏ nước, chỉ Điện hạ là ở gần nhất, nên ngài trực tiếp nhảy xuống nước, kéo Thôi cô cô lên."

Ninh Vương bình thản hỏi: "Rồi nữa?" Hắn mỉm dịu dàng, tỏ kiên nhẫn: "Vương phi cần e ngại, cứ ."

Thanh Cát cảm thấy nụ của lúc thật kỳ quái, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục: "Lúc đó Thôi cô cô mặc chiếc áo mùa xuân ướt sũng, dính chặt , lộ rõ dáng vẻ của một nữ tử. Nàng ôm chặt cánh tay Điện hạ buông, Điện hạ bèn kéo nàng lên, đưa lên bờ." Nàng xong, cả điện chìm trong im lặng. Thôi cô cô c.ắ.n môi một lời. Rõ ràng danh tiết của Thôi cô cô ảnh hưởng, Ninh Vương cứu nàng , ngài quả thật nên chịu trách nhiệm.

Đàm Quý phi hài lòng: "Cửu Thiều, con nghĩ ? Xảy chuyện như , con là loại chối bỏ trách nhiệm chứ?"

Ninh Vương: "Mẫu phi, từ từ , con còn vài lời hỏi Vương phi của con."

Đàm Quý phi: "Con hỏi ."

Ninh Vương hỏi: "Vương phi, hỏi nàng, lúc đó nàng cách bao xa?"

Thanh Cát thật: "Khoảng mười mấy trượng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-36-noi-buon-buc-cua-ninh-vuong.html.]

Ninh Vương: "Vậy còn các thị vệ thì ?"

Thanh Cát: "Lúc đó các thị vệ chạy tới, họ chạy tới để cứu Thôi cô cô, họ đang ở ngay bên bờ hồ."

Ninh Vương hài lòng : "Được, Vương phi. Bây giờ bổn vương cho nàng , lúc đó nàng nhầm , mắt nàng hoa, những gì nàng đều đúng."

Thanh Cát bỗng chốc câm nín. Nàng hiểu Ninh Vương định gì, con thật kỳ lạ!

Đàm Quý phi , khẩy một tiếng: "Lời lời đều do con cả. Sao, Vương phi của con mới chắc như đinh đóng cột là thấy tất cả, nàng lớn như , thể nhầm ?"

Ninh Vương: "Mẫu phi, nàng nhầm thì nàng nhầm. Nàng ở xa, ở gần, nàng rõ bằng ?"

Đàm Quý phi: "Con! Thật là hồ đồ!"

Ninh Vương bình tĩnh đáp: "Nếu , Mẫu phi cứ tìm thêm vài nhân chứng nữa xem ?"

Đàm Quý phi giận dữ: "Con là còn vài thị vệ ở bên cạnh , chẳng lẽ họ là nhân chứng?"

Ninh Vương vẻ hiểu: "Cũng đúng." Sau đó, tiếp lời: "Nếu như , thì lập tức gọi các thị vệ của đến, để họ chứng xem rốt cuộc lúc đó họ thấy gì, thấy Thôi cô cô áo xống xộc xệch, phô bày cả vóc dáng . Nếu mười thị vệ thấy, thì chứng tỏ Vương phi của nhầm, nàng đúng."

Đàm Quý phi , lập tức lớn tiếng: "Vậy thì truyền gọi thị vệ của con ngay!"

Thái t.ử phi bên cạnh cau mày, bỗng cảm thấy điều gì đó . Thái t.ử cũng nhận điều đó, vội bước lên cản : "Mẫu phi, chuyện e là thỏa cho lắm."

Ninh Vương , khẩy: "Hoàng , thỏa đáng? Hôm nay nếu đến đây, cũng xin hứa, chỉ cần mười tên thị vệ xác nhận thấy Thôi cô cô áo quần xộc xệch, dáng vẻ phô bày, thì thể xem xét..." Nói đến đây, khựng , mỉm chằm chằm Đàm Quý phi.

Bên cạnh, Thôi cô cô bỗng chốc nhận điều gì đó, chân nam đá chân chiêu, nàng quỳ sụp xuống, run rẩy như chiếc lá rụng trong gió lạnh. Nàng chợt hiểu , nếu đến mười tên thị vệ chứng kiến cảnh nàng ăn mặc xộc xệch như thế, thì nàng còn mặt mũi nào mà bước chân phủ Ninh Vương quận phu nhân! Thậm chí cũng xong! Thiếp của Thân vương, thể như !

Đàm Quý phi cũng nhận điều đó, sắc mặt bà trầm xuống, vẻ mặt trở nên vô cùng khó coi. Ngàn vạn ngờ rơi bẫy của chính con trai ruột. Ninh Vương vẫn tiếp tục: "Mẫu phi, xin hãy truyền gọi thị vệ của nhi thần."

Đàm Quý phi giận đến nghiến răng: "Truyền, truyền cái gì mà truyền!" Vừa , bà hất mạnh chiếc chén mặt xuống đất, vỡ tan tành.

Ninh Vương ngạc nhiên, tỏ vẻ vô tội: "Mẫu phi, ?"

Đàm Quý phi nghiến răng kèn kẹt: "Từ bé đến lớn, con bao giờ lời ? Khi nào con mới chịu lời ? Sao sinh một đứa con bất hiếu như con, ..." Bà giận đến mức môi run rẩy.

Thái t.ử và Thái t.ử phi vội vàng tiến đến can ngăn, Ninh Vương cũng vẻ hiếu thảo khuyên nhủ: "Mẫu phi, đừng giận, chuyện gì cứ bình tĩnh ."

Đàm Quý phi càng giận hơn, còn dám bộ hiếu thảo! Sao bà sinh một nghịch t.ử như !

Thôi cô cô thấy , trong lòng rõ, cơ hội vuột mất. Nàng tự nhảy xuống nước, ép Ninh Vương cứu, chính là dùng danh tiết của để buộc Ninh Vương chịu trách nhiệm, nào ngờ Ninh Vương những lời như . Nàng thể để mười tên thị vệ chứng minh lúc đó y phục của xộc xệch như thế nào! Nàng Ninh Vương, trong lòng dâng lên nỗi đau đớn tột cùng. Nàng đến Vũ Ninh ba năm, ba năm qua, nàng dốc hết tâm sức vì phủ Ninh Vương, chỉ mong phủ Ninh Vương, trở thành quận phu nhân của Ninh Vương, nào ngờ cuối cùng xôi hỏng bỏng .

Nàng quỳ đó, cả run rẩy, rơi nước mắt : "Nô tỳ nguyện xuất gia ni cô, nô tỳ nguyện cả đời cầu phúc cho nương nương, nô tỳ bây giờ chẳng màng gì nữa, cầu xin nương nương đừng nhắc chuyện ."

Rời khỏi tẩm cung của Đàm Quý phi, Thanh Cát cúi chào Thái t.ử và Thái t.ử phi. Thấy rõ vẻ đồng cảm khuôn mặt Thái t.ử phi, nàng chẳng gì hơn, chỉ đành nở nụ gượng gạo để chứng tỏ vẫn .

Thái t.ử phi nhẹ giọng an ủi: "Muội đừng bận tâm quá."

Thanh Cát khẽ gật đầu: "Vâng, đa tạ hoàng tẩu quan tâm."

Sau khi chia tay hai họ, Thanh Cát bước lên xe kiệu, còn Ninh Vương thì thèm liếc nàng lấy một cái, lạnh lùng lên ngựa rời . Thanh Cát cảm thấy thật khó hiểu, chút nực . Hắn rõ ràng đang giận nàng, nhưng nàng gì sai chứ? Nàng chỉ kể sự việc một cách chân thực nhất thôi mà. Là chính yêu cầu nàng đấy chứ!

Thanh Cát cũng chẳng bận tâm, cũng chẳng thèm hỏi hang gì thêm, tự xe kiệu trở về phủ.

Vừa về đến nơi, La ma ma ngạc nhiên hỏi: "Sao về một thế ?"

Thanh Cát: "Xảy chuyện lớn , cung loạn lên một trận." La ma ma vội vàng gạn hỏi chi tiết, tra khảo cặn kẽ chuyện xảy trong cung, Thanh Cát đành kể tường tận.

Sau khi xong, La ma ma tỏ vui mừng mặt: "Thôi cô cô quận phu nhân, xem Điện hạ căn bản thèm, thế cũng ." Bà mừng rỡ, nghiến răng: "Cho ả c.h.ế.t tâm !"

Thanh Cát: "Ừ, ả c.h.ế.t tâm thật ." Ninh Vương chê bai đến mức , ả gả cũng chẳng kết cục , đành bỏ cuộc thôi.

La ma ma: " mà nương nương, chuyện tuy qua, nhưng giữ nhé, nương nương bên đó nhất định sẽ tìm cách cài phòng Điện hạ, chúng chuẩn đối phó cho !"

Thanh Cát , chỉ thấy La ma ma quá ồn ào, bèn : "Ngươi hỏi Mạc , ba vạn lượng bạc của bao giờ mới ?"

La ma ma , : "Nương nương, cung, mở rộng tầm mắt, tưởng trưởng thành hơn , ai ngờ về vẫn chỉ lẩm nhẩm ba vạn lượng bạc của ?"

Thanh Cát ngạc nhiên nhướng mày: "Chẳng lẽ nên lẩm nhẩm ? Ta nếu bạc đó, cần ở đây chịu nhục, ngươi hôm nay Điện hạ ép như thế nào , nếu , sẽ g.i.ế.c mất, ở giữa chịu trận, dễ dàng gì ? Nếu vì bạc, sớm cao chạy xa bay !"

Nàng trừng mắt La ma ma: "Ngươi cảm thấy ba vạn lượng bạc quan trọng, ngươi đưa cho , hoặc ngươi cứ đưa cho sáu vạn, chín vạn, mười hai vạn luôn ? Ngươi chê những thứ tầm thường , chê , mau đưa hết cho , để giúp ngươi giữ gìn sự thanh bạch cả đời."

La ma ma sắc mặt kém vui: "Nương nương, cung một chuyến, nóng nảy thế?"

Thanh Cát lạnh: "Ta ấm ức, phép tức giận ?"

La ma ma khẽ thở dài: "Người yên tâm, liên lạc với Mạc , sẽ sớm đưa cho , nhưng Mạc gặp , lời , nên đợi gặp các hãy chuyện."

Thanh Cát: "Được thôi, sắp xếp nhanh lên." Tạm thời gác chuyện , Thanh Cát hỏi về ca ca nhà họ Hạ Hầu: "Gặp xong ? Đối phương rốt cuộc , các mau cho một tin, nếu , lỡ đột nhiên chạm mặt, cũng chẳng ."

La ma ma: "Chuyện chúng tự sắp xếp, đến lúc đó cứ theo chúng ."

Thanh Cát: "Được."

Đang chuyện, bỗng thấy tiếng bước chân bên ngoài, Thanh Cát lập tức ngậm miệng. Ngay đó, cung nữ bước , bẩm báo: "Nương nương, Điện hạ đến."

La ma ma bèn trao cho Thanh Cát một ánh mắt, tự lùi . Thanh Cát ngẫm nghĩ những hành động, lời của Ninh Vương trong cung Diên Tường, quả thật khó mà hiểu nổi. Lúc đó ép nàng , nàng , vẻ vui, đến mức khỏi cung, chẳng thèm để ý đến nàng lấy một . Trước mặt Thái t.ử và Thái t.ử phi, ném nàng một .

Nếu đây là một cặp vợ chồng thật sự, vợ mới cưới chồng bỏ rơi như , e rằng sẽ tức c.h.ế.t. Thanh Cát hề tức giận, nàng chỉ là một diễn viên, cần tức giận, nàng chỉ thắc mắc, đột nhiên trở về.

Lúc , cửa phòng mở , cùng lúc đó, gió đêm ùa . Ánh đèn lồng lay động, nam nhân vóc dáng cao gầy cửa, áo bào rộng bay phần phật trong gió, phát âm thanh vi vu. Sự u ám nặng nề tràn ngập cả căn phòng.

Ánh mắt Ninh Vương dừng khuôn mặt Thanh Cát, đồng thời đưa tay đóng cửa . Khi cánh cửa đóng , cơn gió trong phòng cũng ngừng bặt, ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn lồng chặn bên ngoài, chỉ còn ngọn nến le lói bàn.

Ninh Vương bước nhanh tới mặt Thanh Cát, rũ đôi mắt sắc lạnh, chằm chằm quan sát nàng. Thanh Cát vẫn tự tin, tất cả đều là do yêu cầu nàng , nàng sai điều gì ? Không hề. Vì , nàng cuối cùng cũng lên tiếng: "Điện hạ, chuyện đều là vì ngài yêu cầu , mặt Mẫu phi, dám giấu giếm, Điện hạ bảo , cũng thể dối, và những gì đều là sự thật..."

khi nàng đang , nàng cảm thấy bầu khí ngày càng trở nên nặng nề, đến mức lấn át cả bản chất của sự việc, khiến nàng thể tiếp tục nữa. Ninh Vương đột ngột đưa tay nâng cằm nàng lên.

Thanh Cát né tránh, hiện tại nàng thể kiềm chế bản năng của , tưởng tượng bản như một phụ nữ yếu đuối, một tấc sắt trong tay. Trước mặt Ninh Vương, Hạ Hầu Kiến Tuyết lẽ khả năng phản kháng, mong manh và xinh . Vì , nàng hề phản kháng, cứ để kìm kẹp.

Nàng ngẩng mặt lên, Ninh Vương. Ngọn nến duy nhất trong phòng vẫn tắt, nhưng ánh sáng vẫn yếu ớt. Người nam nhân mặt nàng lưng với ánh sáng, đôi mắt rũ xuống, hàng mi dài che khuất, khiến trông càng thêm u ám, bí ẩn, sâu thẳm khôn lường.

Thanh Cát chợt nhớ cách Ninh Vương đối xử với Thôi cô cô hôm nay. Hắn thực từ lâu, rõ ý đồ của Thôi cô cô, mà vẫn chiều theo, cuối cùng dồn nàng bước đường cùng. Hắn cũng thừa cách để từ chối Đàm Quý phi, nhưng một mực bắt nàng , lôi nàng cuộc, ý của là gì?

Thanh Cát bỗng chốc nhận . Ninh Vương đang dò xét nàng, dò xét xem nàng giữ bổn phận của một Vương phi , "giữ của" . Nàng từ từ ngước mắt lên, và chạm ngay ánh của .

Đôi lông mày sắc lẹm, nhưng ánh mắt mỏng manh, sắc sảo, đôi đồng t.ử đen như mực cứ thế chằm chằm nàng. Thanh Cát cảm thấy trong giây phút , như thấu, ánh mắt thể xuyên thẳng tâm can nàng.

Ninh Vương khẽ nhếch môi, nở một nụ lạnh lùng, đột ngột buông tay , thả nàng . Thanh Cát nâng cằm lên, , gằn từng chữ: "Điện hạ, ngài ý gì?"

Ninh Vương rũ mắt, mỉm hững hờ, ngón tay cái vân vê chiếc nhẫn ngọc: "Vương phi, nàng trong lòng vương vấn ai, thực cũng chẳng bận tâm, nhưng chung sống bao lâu nay, nàng nên tính sạch sẽ. Cho dù là sủng vật, một khi vấy bẩn, tuyệt đối sẽ thương xót."

Thanh Cát bối rối , con đang những lời mộng mị gì ? Hắn chuyện gì ?

Ninh Vương hờ hững liếc nàng một cái: "Hãy giữ lấy bổn phận Ninh Vương phi của nàng, đừng để thấy những lời nên ." Nói xong, bỏ .

Tiếng cửa đóng sầm vang vọng khắp phòng, kèm theo tiếng gió rít gào, để bầu khí nặng nề, ớn lạnh. Thanh Cát theo bóng lưng , khẽ cau mày. Chuyện của Diệp Mẫn, nàng quả thật chút xao lòng, nhưng cũng chỉ là nghĩ ngợi thôi, thể . Thế nhưng, một cách chắc nịch, như thể nàng thật sự vượt quá giới hạn.

Vào lúc , nếu bên cạnh nàng con đực nào, thì chắc chỉ con gà trống ngày ngày gáy ò ó o ngoài sân thôi.

 

Loading...