Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 37: Lấy Lòng
Cập nhật lúc: 2026-08-12 00:49:07
Lượt xem: 510
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, Thanh Cát giường suy tư. Nàng cứ cảm giác khi Ninh Vương cố tình nhắc đến " trưởng", ngữ khí của gì đó kỳ lạ. Nhớ lúc khi xuất phát, cũng nhắc nhở rằng khi đến kinh thành sẽ gặp trưởng Hạ Hầu Chỉ Lan, lúc đó nàng còn mang vẻ mặt mong chờ. thực tế, ngay lúc đó, thần sắc của vui vẻ.
Nàng hiểu rõ Ninh Vương, nàng thể nhạy bén nhận sự bất thường và hài lòng đó. Hơn nữa, đường , mặc dù vẻ xa cách nàng, nhưng vẫn ân cần, mà đến Hoàng đô đổi hẳn. Dường như những manh mối đầu tiên xuất hiện ngay cổng cung cấm ban ngày. Bây giờ ngẫm , lúc đó ánh mắt nàng mang một ý nghĩa khác, chỉ là lúc đó nàng nhận . Có chuyện gì xảy ?
Thanh Cát miên man suy nghĩ. Nàng nhanh chóng loại bỏ khả năng tồi tệ nhất. Ninh Vương thể nào phát hiện phận của nàng, hiện tại vẻ giống như đang giận dỗi hơn. Nếu thực sự phận của nàng, trong cơn thịnh nộ, chắc chắn sẽ xé xác nàng , cần vòng vo với ám vệ của . Vậy vấn đề ở... trưởng Hạ Hầu Chỉ Lan? Hạ Hầu Chỉ Lan gì? Chẳng lẽ giữa gia tộc Hạ Hầu và triều đình xích mích gì, khiến nàng - một đích nữ Hạ Hầu giả mạo - vạ lây? Vậy ý là, nếu Vương phi của phản bội, sẽ lập tức xé xác nàng?
Trong sự bối rối, Thanh Cát chìm giấc ngủ.
Hôm , khi La ma ma đến hầu hạ, bà cố ý hỏi thăm về Ninh Vương. Bà cảm thấy Thanh Cát Ninh Vương phật lòng. Bà thở dài: "Trên đường , Điện hạ ngày nào cũng chung giường với , thấy ngài cưng chiều lắm, đến Hoàng đô ghé phòng nữa? Có chuyện gì ?"
Thanh Cát: "Bận rộn."
La ma ma: "Bận đến mức ?"
Thanh Cát lạnh lùng : "Đối với đàn ông như Ninh Vương, phụ nữ chốn khuê phòng chỉ là một trò tiêu khiển. Nay ngài trở về Hoàng đô, bận rộn với hoài bão lớn lao, gì thời gian nhàn rỗi mà tiêu tốn trong chốn khuê phòng."
La ma ma: "Làm gì chuyện đó, đàn ông dù bận rộn đến cũng đến mức cai hẳn chuyện đó. Người gì phật ý ngài ?"
Thanh Cát chẳng buồn giải thích với La ma ma. Từ ân ái cuồng nhiệt ở suối nước nóng, hai thật sự còn gần gũi nữa. Trước đây Ninh Vương ham , nhưng giờ dường như còn bận tâm, lẽ thực sự "cai" . Mau chán đến thế cơ .
Nàng đành trả lời: "Ta . Dù thì gì, cũng báo cáo với bà . Nếu đoán tâm tư của Điện hạ, thì thành tiên ."
La ma ma nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ một lúc lâu mới : "Cứ tiếp tục thế thì , nghĩ cách..." Ánh mắt bà lướt qua vùng bụng phẳng lì của Thanh Cát, thấy dấu hiệu gì mang thai. Bà thở dài: "Điện hạ lẽ nhân tình bên ngoài ? Hay là Thôi cô cô đang ngáng đường chúng ?"
Thanh Cát vốn kiên nhẫn những chuyện , đáp : "Thôi cô cô còn giữ nổi mạng sống, lấy bản lĩnh mà ngáng đường chúng ? Ma ma , những chuyện bà cứ từ từ mà nghĩ, đừng lôi , mà nghĩ ."
La ma ma nàng với vẻ thất vọng: "Thôi , để chải đầu cho ." Thanh Cát lúc mới chịu im lặng, ngoan ngoãn để La ma ma chải đầu.
Đang lúc chải đầu, Thanh Cát nhớ đến lời của Ninh Vương đêm qua, vờ như vô tình hỏi: "Huynh trưởng sở thích gì đặc biệt ? Ta , lâu ngày gặp, cũng nên chuẩn chút quà gặp mặt chứ."
Nghe , La ma ma khựng động tác chải đầu, đó mới : "Chuyện cần thiết, nô tỳ chuẩn sẵn ."
Thanh Cát: "Ồ, bà chuẩn gì ?"
La ma ma: "Bút mực giấy nghiên, cùng vài món đồ bồi bổ, tóm chỉ là những món quà xã giao thông thường thôi, nhà cần quá khách sáo."
Bà hỏi: "Phải , Nương nương, tối qua Điện hạ ghé qua, ngài gì, hỏi han gì đến công t.ử ?"
Thanh Cát La ma ma trong gương đồng. Bà tuổi, dù búi tóc chải chuốt cẩn thận, nhưng nếp nhăn mặt thể giấu . Nhìn thẳng La ma ma như , nàng : "Điện hạ quả thực hỏi đến trưởng."
Nàng lập tức nhận thấy, khi nàng thốt câu đó, những nếp nhăn nơi khóe mắt La ma ma dường như cứng . Bà buột miệng hỏi: "Vậy , ngài hỏi những gì?"
Thanh Cát đưa tay lên, vẻ bận tâm đến chủ đề . Nàng cắm chiếc trâm mới tinh búi tóc, đó hờ hững : "Có thể hỏi gì chứ, chẳng qua chỉ là hỏi han xã giao. Ta cũng chẳng rõ tình hình của trưởng hiện tại , tiện nhiều, nên đành ậm ờ vài câu."
Nàng ngước mắt lên, hỏi: "Còn bà thì , ma ma? Mạc hẳn là tin tức chứ?"
La ma ma im lặng nàng một lúc lâu, cuối cùng cũng : "Ta sẽ sắp xếp sớm nhất thể."
Đáy mắt Thanh Cát hiện lên một tia lạnh lẽo, nhưng vẫn mỉm : "Nếu thế thì còn gì bằng, nhanh lên nhé."
La ma ma tỏ vẻ vui: "Cứ yên tâm, phần của sẽ thiếu !"
Vì sắp đến dịp lễ Thánh Thọ, việc tuần tra bảo vệ Hoàng đô dĩ nhiên nghiêm ngặt hơn ngày thường. Với phận là Ninh Vương phi, Thanh Cát thường ngày mấy khi rời khỏi phủ, hiếm hoi lắm mới ngoài một chuyến, còn chuẩn kỹ lưỡng từ . Vì , nàng giao phó nhiệm vụ gì, thể tận hưởng chút nhàn rỗi.
Hằng ngày, nàng vẫn để những ký hiệu liên lạc của ám vệ Thiên Ảnh Các, như một lời khẳng định về sự hiện diện của , cho nàng vẫn đang ở Hoàng đô. Nàng xuất đầu lộ diện, sống những ngày tháng khá thoải mái. Nàng tự nhủ, giờ đây chẳng khác nào một ám vệ bóng tối, lĩnh lương đều đặn nhưng chỉ việc báo danh lấy lệ.
Tuy , tình trạng thể kéo dài mãi. Ví dụ như chuyện của Diệp Mẫn, sớm muộn gì nàng cũng gặp . Lần thỏa thuận, cách một thời gian nàng sẽ đến gặp Diệp Mẫn. Hơn nữa, nàng nợ một ân tình khi nhờ vả, nay nàng rõ dự định tiếp theo của Diệp Mẫn là gì, cần dò la ý tứ của .
Một ngày nọ, nàng bắt gặp ám hiệu bí mật mà Diệp Mẫn để cho nàng. Thiên Ảnh Các muôn vàn cách thức truyền tin bí mật, chẳng hạn như dùng chim bồ câu hoặc hoa cỏ. Dựa thông điệp nhận , Diệp Mẫn đang việc gấp cần gặp nàng, thể trì hoãn. Nàng đành gác chuyện khác, vội vàng trang phục ám vệ, tẩy trang diện mạo cũ, chuẩn rời khỏi phủ Ninh Vương để gặp Diệp Mẫn.
Hoàng đô tấc đất tấc vàng, phủ Ninh Vương ở đây nhỏ hơn so với phủ ở Vũ Ninh. Diệp Mẫn là thích gò bó, nên ở trong Vương phủ mà lưu Minh Hạc Lâu, cơ sở bí mật của Thiên Ảnh Các tại Hoàng đô. Thanh Cát nhiều thời gian, nàng dám chậm trễ. Nàng phóng khỏi Vương phủ, thoăn thoắt bay nhảy các mái nhà. Khinh công của nàng vô cùng trác tuyệt, ngay cả giữa ban ngày cũng thể tránh tai mắt đời. Chẳng mấy chốc, nàng đến Minh Hạc Lâu ở phố Đông Tam.
Khi Thanh Cát đến, Diệp Mẫn dường như đang đ.á.n.h cờ với ai đó. Thấy , nàng đành tạm thời chờ một bên. Cửa sổ hé mở, nàng thấp thoáng thấy bóng lưng đối diện Diệp Mẫn, hình cao ráo, thanh lịch. Một lát , Diệp Mẫn dậy tiễn khách. Thanh Cát cúi đầu, lặng lẽ sang một bên.
Đợi vị khách ngoài, nàng lén lút liếc , khỏi ngạc nhiên. Vị khách đầu đội ngọc quan, y phục lộng lẫy, cốt cách thanh tao, qua phận bất phàm. Điều cũng chẳng gì lạ, nhưng quan trọng là, Thanh Cát cảm thấy nét mặt quen thuộc. Nàng nhanh chóng nhớ , Mạc Kinh Hy từng cho nàng xem qua chân dung của những trong gia tộc Hạ Hầu. Người lẽ là Hạ Hầu Chỉ Lan.
Hạ Hầu Chỉ Lan đến gặp Diệp Mẫn ? Bọn họ quen ? Nàng thầm thắc mắc, nhưng ngoài mặt vẫn chút biến sắc, vẫn nghiêm trang, cúi đầu, mắt thẳng.
Diệp Mẫn tiễn Hạ Hầu Chỉ Lan xuống lầu xong, tay chống nạng bạc, theo bóng dáng khuất dần. Thanh Cát cũng theo, quả nhiên là con cháu thế gia môn phiệt, phong thái khác biệt so với những quý tộc hoàng gia như Ninh Vương. Ninh Vương tuấn mỹ tuyệt trần, nhưng trong vẻ hoa quý vẫn toát lên vẻ kiêu ngạo của bậc bề , một khí thế áp đảo. Còn Hạ Hầu Chỉ Lan mang đến cảm giác như một làn gió mát. Mạc Kinh Hy từng bắt nàng học thuộc những bài thơ của Hạ Hầu Kiến Tuyết, trong đó một bài tặng trưởng Hạ Hầu Chỉ Lan, câu "Chi lan ngọc thụ, hiên nhiên hà cử" (Như cành lan cây ngọc, dáng vẻ thanh tao như áng mây). Nàng học vấn cao, hiểu rõ nguồn gốc hai câu thơ , nhưng cũng thể cảm nhận phong thái thanh tao thoát tục .
Diệp Mẫn bỗng lên tiếng: "Ngươi đây là ai ?"
Thanh Cát: "Thuộc hạ ."
Diệp Mẫn: "Hạ Hầu Chỉ Lan."
Thanh Cát tỏ vẻ ngạc nhiên: "Sao đến đây?"
Diệp Mẫn: "Hắn là đại cữu của chủ nhân, tại thể đến?"
Thanh Cát: "..." Nàng im lặng một lúc, gật đầu: "Các chủ ."
Diệp Mẫn cúi mắt nhẹ, : "Điện hạ hiện thú đích nữ của Hạ Hầu gia vợ. Lần , với tư cách là thông gia của hoàng gia, Hạ Hầu gia dĩ nhiên cũng sẽ đến Hoàng đô để chúc thọ Thiên tử. Lần họ đến mang theo lễ vật hậu hĩnh. Không ba nhà còn sẽ nghĩ gì."
Thanh Cát xong bèn hiểu rõ. Như , Tứ đại thế gia bắt đầu chia rẽ.
Lúc Diệp Mẫn hỏi: "Dạo gần đây ngươi ở Hoàng đô những việc gì?" Thanh Cát , bèn bịa vài chuyện để báo cáo với Diệp Mẫn. Diệp Mẫn gật đầu, hỏi về những việc nàng khi theo sát Vương phi lúc . Thanh Cát tiếp tục bịa chuyện, mặt biến sắc.
Diệp Mẫn khẽ gật đầu, : "Ta bàn với Điện hạ . Sau nếu Vương phi ngoài, ngươi vẫn tiếp tục theo hộ tống."
Thanh Cát im lặng một chút: "Tuân lệnh." Đi theo hộ tống khi Vương phi ngoài nghĩa là nàng cần xuất hiện khi ở trong Vương phủ. Thực như lợi cho nàng. Việc ăn cắp nội bộ thì quá dễ dàng. Nếu phái nàng, Ninh Vương chắc chắn sẽ phái một ám vệ khác để bảo vệ Vương phi, khi đó nàng hành động sẽ gặp bất tiện.
Nói đến đây, Diệp Mẫn : "Ngươi cũng theo hộ tống Nương nương một thời gian dài, ngươi thấy Điện hạ đối xử với Nương nương thế nào?"
Thanh Cát khá bất ngờ khi Diệp Mẫn hỏi ý kiến nàng. Nàng suy nghĩ một chút kết luận: "Chủ nhân yêu thương Vương phi."
Diệp Mẫn đăm chiêu: " cảm thấy, từ ám sát đó, bọn họ hình như xa cách ?"
Thanh Cát: ... Nàng ngập ngừng hỏi: "Nếu chủ nhân và Vương phi hòa thuận, Hạ Hầu gia động thái gì ?"
Diệp Mẫn : "Chuyện cần bận tâm."
Thanh Cát: "Hả?"
Diệp Mẫn dùng ngón tay thon dài đùa giỡn chiếc nạng bạc tay, mặt cảm xúc : "Đích nữ nhà Hạ Hầu gả Vương phủ, dù hòa thuận , nàng vẫn là Ninh Vương phi." Giọng lạnh lẽo và chậm rãi: "Đừng là hòa thuận, cho dù nàng c.h.ế.t, thì vẫn là Ninh Vương phi."
Thanh Cát rơi im lặng. Nàng hiểu ý của Diệp Mẫn. Cuộc hôn nhân giữa Hạ Hầu gia và Hoàng gia Đại Thịnh mang ý nghĩa biểu tượng nhiều hơn, là lời thông cáo với thiên hạ rằng Hạ Hầu gia - một trong Tứ đại thế gia - cúi đầu hoàng quyền uy nghiêm, gả con gái của Hoàng gia Đại Thịnh. Cũng giống như hoàng gia ngày xưa gả công chúa hòa nơi biên ải, hôm nay Hạ Hầu gia gả đích nữ , vị thế tự động hạ thấp phần nào.
Từ góc độ , đừng đến chuyện vợ chồng hòa thuận , thậm chí dù nàng là giả mạo thì cũng chẳng . Bởi vì Hạ Hầu gia vĩnh viễn thể thừa nhận với thiên hạ rằng họ lừa dối, để khác mạo danh con gái họ gả Hoàng gia. Chỉ cần đưa dâu là Hạ Hầu gia, hôn thú ghi tên Hạ Hầu Kiến Tuyết, mà Hạ Hầu Tam gia đến thăm là đích nữ nhà Hạ Hầu thì chuyện đều hợp lệ. Giờ đây, Hạ Hầu Chỉ Lan công nhận vị "Vương phi" , lấy tư cách đại cữu để thực hiện nghi lễ, điều đó càng chứng minh cho cả thiên hạ thấy sự thật đó. Cho dù Hạ Hầu gia gửi một con ch.ó đến, thì đó vẫn là cuộc hôn nhân giữa Hạ Hầu gia và Hoàng gia.
Những lời của Diệp Mẫn càng mang hàm ý sâu xa hơn. Nếu Hạ Hầu Kiến Tuyết một lòng một với Ninh Vương, vợ chồng êm ấm thì tất nhiên là điều . Nếu , thì cứ ngoan ngoãn an phận ở hậu viện, đừng gây chuyện gì rắc rối. Còn nếu Hạ Hầu gia, hoặc chính Hạ Hầu Kiến Tuyết cứ khăng khăng gì đó, thì những lúc quan trọng, Hạ Hầu Kiến Tuyết thể biến mất khỏi thế gian . Nói cách khác, từ lúc Hạ Hầu Kiến Tuyết gả Ninh Vương phủ, nàng trở thành quân cờ mà gia tộc môn phiệt trăm năm vứt bỏ cho Ninh Vương phủ, nàng bao giờ thể về nữa.
Việc Diệp Mẫn những lời với nàng... ý của quá rõ ràng. Vào những lúc then chốt, nếu cần tay, thì đó sẽ là nhiệm vụ của nàng. Vậy là giờ đây, nàng khả năng đối mặt với tình cảnh tự bắt , tự truy sát . Kể ... cũng là thể.
Lúc , Diệp Mẫn đột nhiên : "Tuy nhiên, Điện hạ ngài ..."
Thanh Cát tò mò : "Sao ạ?"
Diệp Mẫn: "Ngài và Vương phi hiện giờ hòa thuận, ắt hẳn lý do riêng. Chúng cần vội vã."
Nghe xong, trong đầu Thanh Cát hiện lên hàng trăm dấu chấm hỏi. Nàng hỏi thẳng, rốt cuộc là lý do gì, lý do gì! Tại Diệp Mẫn mà nàng ? Rốt cuộc Ninh Vương đang giận chuyện gì! Rõ ràng đây nàng dùng thủ đoạn , tự dưng hiệu quả nữa? Nó giống như thả diều , nàng lúc kéo lúc thả, nắm giữ nhịp điệu , bỗng nhiên con diều lời nữa.
Thấy Thanh Cát vẻ vô cùng tò mò, Diệp Mẫn thích thú : "Thật hiếm thấy, Thanh Cát bắt đầu quan tâm đến những chuyện ."
Thanh Cát thẳng , ngoan ngoãn đáp: "Thuộc hạ từng thời gian dài hộ vệ bên cạnh Vương phi, Vương phi là một ."
Diệp Mẫn: "Vậy ngươi phát hiện Vương phi điểm gì bất thường ?"
Thanh Cát: "Bất thường?" Nàng chau mày suy nghĩ, lắc đầu: "Không phát hiện , ít nhất là điểm gì bất thường khiến chủ nhân và Vương phi vợ chồng bất hòa."
Diệp Mẫn đầy ẩn ý: "Sau ngươi sẽ hiểu."
Thanh Cát: "..." Nàng thể thêm gì nữa, cũng thể hỏi thêm.
Lúc , Diệp Mẫn bước phòng. Thanh Cát ngập ngừng một lát, cũng bước theo .
Diệp Mẫn: "Nhìn sắc mặt ngươi khá hơn , vết thương khỏi ?"
Thanh Cát cụp mắt đáp: "Đã khỏi ."
Diệp Mẫn gật đầu, lúc tay đặt lên cây thất huyền cầm mặt, hờ hững hỏi: "Ngươi khúc nhạc gì?"
Thanh Cát quỳ gối đó: "Thuộc hạ am hiểu âm luật, Các chủ nhã hứng, khúc nhạc nào cũng ."
Diệp Mẫn liếc nàng: "Muốn ăn gì?"
Thanh Cát: "Thuộc hạ đói."
Diệp Mẫn nhíu mày, giữa đôi lông mày thanh tú thoáng hiện vẻ bất lực. Thanh Cát thấy như , khó hiểu hỏi: "Các chủ?"
Diệp Mẫn: "Hửm?"
Thanh Cát dè dặt: "Các chủ, ngài lời với thuộc hạ ?" Nàng luôn cảm thấy chuyện đáng lẽ tiến triển, kết quả, mà kinh thành bao lâu , cũng chẳng nhắc nhở gì, khiến lòng nàng luôn treo lơ lửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-37-lay-long.html.]
Diệp Mẫn lạnh lùng đáp: "Không ."
Thanh Cát càng cúi thấp đầu: "Thuộc hạ hiểu ."
Một lát , hầu mang đủ loại điểm tâm, đặt chiếc khay nhỏ bằng gỗ đào đỏ. Tỳ nữ lẳng lặng dọn biện, đặt thêm chén , mới cúi đầu lui . Thanh Cát liếc , bàn là những món điểm tâm ngọt như đào chiên, kim quất ngào đường, bạch quả hổ phách...
Trong lòng nàng càng thêm thắc mắc, nàng Diệp Mẫn với vẻ khó hiểu. Hắn thích ăn những thứ ?
Diệp Mẫn: "Thử xem ?"
Thanh Cát: "Tuân lệnh." Nói , nàng cầm đôi đũa bạc, gắp một miếng đào chiên ăn thử.
Diệp Mẫn: "Thế nào?"
Thanh Cát: "Không độc, thể ăn."
Thiên Ảnh Các đào tạo về độc dược, ngày thường nàng chỉ sơ qua, mấy để tâm. khi tự trúng độc, nàng dốc lòng nghiên cứu. Diệp Mẫn đương nhiên rõ điều , nên nàng nghĩ ngay là đang thử tài nàng.
Ánh mắt Diệp Mẫn chút kỳ lạ: "Ta hỏi hương vị thế nào."
Thanh Cát ngẫm nghĩ một chút, trịnh trọng đưa nhận xét: "Món đào chiên ngọt thanh pha chút chua nhẹ, nhờ dùng mai khô và mật ong để ninh nên dịu vị chua, hương vị tuyệt." Nàng thể nhận , loại đào giống hệt loại dùng trong ngự yến nội cung, là hàng cống phẩm. Diệp Mẫn quản lý Thiên Ảnh Các, trọng dụng, loại đào cống phẩm cũng gì đáng ngạc nhiên.
Diệp Mẫn: "Còn món ?" Hắn chỉ đĩa bạch quả hổ phách bên cạnh, nàng nếm thử một miếng.
Lần đợi Diệp Mẫn hỏi, nàng cung kính đáp: "Món bạch quả hổ phách thanh mát, mềm mịn, ngọt ngào, hương vị..." Nàng một nửa, Diệp Mẫn giơ tay hiệu dừng . Thanh Cát khó hiểu .
Vẻ mặt Diệp Mẫn thật khó tả, nàng chằm chằm bằng ánh mắt dò xét khó hiểu. Hắn nàng như thể hề quen , đang đ.á.n.h giá từ đầu. Điều khiến Thanh Cát lập tức nảy sinh cảnh giác. Nàng nhớ , ngày hôm đó trong bữa tiệc cung đình, cũng mấy món điểm tâm ngọt , nàng cũng từng nếm thử.
Chẳng lẽ Diệp Mẫn đoán điều gì, bắt đầu nghi ngờ, nên mới cố ý dùng những thứ để thử nàng?
Lúc Diệp Mẫn hỏi: "Ngươi thích ăn món nào?"
Trong lòng Thanh Cát thầm lo lắng, bèn đáp: "Đều thấy thích cả."
Diệp Mẫn: "Đều thích?"
Thanh Cát càng thêm hoài nghi, nhưng vẫn thử trả lời: "Chắc vì là món lạ." Nàng rũ mắt, nhu thuận và cung kính giải thích: "Ví dụ như quả đào , đây từng ăn, nhưng bao giờ ăn đào chiên, cảm thấy mới mẻ."
Diệp Mẫn gật đầu: "Vậy thì ăn thêm ."
Thanh Cát: "...Vâng."
Rời khỏi phòng, miệng Thanh Cát đọng vị ngọt, nhưng trong lòng đắng ngắt. Nếu Diệp Mẫn bắt đầu nghi ngờ, nàng ?
Thú nhận tất cả?
Nàng hiểu rõ, nếu chuyện lọt đến tai Ninh Vương, thể sẽ c.h.é.m nàng đôi. Nàng c.h.ế.t.
Thanh Cát nhớ đến Hạ Hầu Chỉ Lan, lẽ nàng nên nhanh chóng gặp Hạ Hầu Chỉ Lan để thiết lập mối quan hệ. Thực , việc nàng là đích nữ thực sự của Hạ Hầu gia cũng quan trọng, quan trọng là gia tộc Hạ Hầu thừa nhận nàng. Nàng thể mượn cớ để thoát nạn chăng? nếu , nàng sẽ phản bội Thiên Ảnh Các.
Nói cho cùng, đối với Thiên Ảnh Các, đối với Ninh Vương, nàng vẫn giữ lòng trung thành. Nàng thể giấu giếm Diệp Mẫn những chuyện khác, lừa dối Ninh Vương, nhưng liên quan đến quốc gia đại sự, liên quan đến lợi ích của gia tộc Hạ Hầu và Ninh Vương phủ, nàng tự nhiên sẽ về phía Ninh Vương.
Đó là lập trường định sẵn của nàng.
Hoài bão thời niên thiếu của Ninh Vương cũng là khát khao của nàng. Điểm , dù nàng và Ninh Vương phủ hai con đường khác , nàng cũng thể ngược mong của chính . Hơn nữa, một khi sự việc bại lộ, Ninh Vương và Diệp Mẫn sẽ tha cho nàng. Tóm ... dường như nếu phận lộ, chắc chắn sẽ là con đường c.h.ế.t.
Nàng đang trầm tư suy nghĩ, bỗng thấy một giọng vang lên bên cạnh: "Có chuyện gì ?"
Giọng mềm mỏng, ngọt ngào, êm như lụa, dĩ nhiên là của Vãn Chiếu.
Thanh Cát lấy bình tĩnh, điềm nhiên đáp: "Không chuyện gì, từ lầu của Các chủ xuống."
Vãn Chiếu nàng với vẻ thích thú: "Các chủ gì với ngươi ?"
Thanh Cát im lặng Vãn Chiếu. Theo quy định, những chuyện dĩ nhiên thể tùy tiện , Vãn Chiếu cũng điều đó, nên nàng giải thích gì thêm.
Vãn Chiếu hiểu nên hỏi, khẽ một tiếng, : "Được , hỏi ngươi, Các chủ cho ngươi ăn gì?"
Thanh Cát phần bối rối: "Vài món điểm tâm."
Nhìn vẻ mặt của Thanh Cát, Vãn Chiếu tưởng Diệp Mẫn ép nàng uống t.h.u.ố.c độc. Nàng càng rạng rỡ hơn: "Điểm tâm gì, xem."
Thanh Cát: "Anh đào chiên, kim quất ngào đường, bạch quả hổ phách, và một món khác nữa, khá đa dạng, thử nhiều."
Vãn Chiếu "ồ" lên một tiếng kinh ngạc: "Nhiều đồ ngon Các chủ mời ăn cùng nhỉ!"
Thanh Cát dáng vẻ trêu chọc của Vãn Chiếu, im lặng một hồi lâu, cuối cùng lên tiếng hỏi: "Các chủ ý gì?"
Vãn Chiếu tỏ ngạc nhiên, đ.á.n.h giá Thanh Cát từ đầu đến chân: "Ngươi ?"
Thanh Cát cũng ngạc nhiên kém: "Ta ?"
Dạo gần đây chuyện gì mà nàng ? Tại luôn những chuyện mà cả thiên hạ đều , duy chỉ nàng là ?
Vãn Chiếu: "Ngươi..." Nàng Thanh Cát với ánh mắt khó tin: "Tuổi cũng còn nhỏ, ngươi nên học hỏi một chút ."
Thanh Cát càng thêm hoang mang: "Có gì thì thẳng ."
Vãn Chiếu: "Ngươi từng ..." Nàng cố gắng giải thích cho Thanh Cát: "Ngươi từng truyện dân gian ?"
Thanh Cát: "?"
Vãn Chiếu: "Chính là loại truyện lưu truyền ngoài phố chợ, kể về tình yêu nam nữ . Chuyện một nữ t.ử gặp một nam nhân say đắm như điếu đổ, chuyện một nam t.ử vì một nữ t.ử mà thần hồn điên đảo, hai tâm đầu ý hợp, ... lăn lộn cùng ."
Thanh Cát cạn lời, nàng liếc Vãn Chiếu: "Hóa ngươi chuyện . Nhìn ngươi cũng đủ hiểu , cần gì xem truyện dân gian nữa?"
Đừng đến việc nàng chứng kiến vô mối tình của Vãn Chiếu trong quá khứ, chính bản nàng cũng "giao đấu" với Ninh Vương vài bận, những việc cần đều cả . Chuyện nam nữ, cũng chỉ thôi.
Vãn Chiếu ngạc nhiên chớp chớp mắt, vẻ nghi ngờ: "Thế thì ngươi...?"
Thanh Cát lạnh lùng đáp: "...Chuyện đó thì liên quan gì đến mấy món điểm tâm?"
Vãn Chiếu ngớ , đó phá lên , ngặt nghẽo, đến chảy cả nước mắt. Thanh Cát khó chịu nàng , lạnh giọng : "Vãn Chiếu, nếu , ít cũng rõ lý do chứ?"
Vãn Chiếu xua tay: "Tự nghĩ , tự mà nghĩ, toạc thì còn gì thú vị nữa!"
Lúc , Bạch Chi ngang qua. Bạch Chi vận bộ đồ đen quen thuộc, ôm trường kiếm trong im lặng. Vãn Chiếu tựa Bạch Chi, run cả , vỗ lưng Bạch Chi : "Ngươi xem, ngươi xem cô kìa, ngươi bảo cô thông minh, cô y như một khúc gỗ..."
Bạch Chi lạnh lùng lùi một bước, né tránh Vãn Chiếu.
Vãn Chiếu dậm chân: "Ngươi xem ngươi kìa, dựa một chút thì ! Làm như vấy bẩn sự trong sạch của ngươi bằng!"
Thanh Cát một bên, im lặng một lúc tự rời . Nàng còn nhiệm vụ bảo vệ Vương phi, thể lãng phí thời gian ở đây với họ.
Khi Thanh Cát khuất, Bạch Chi cau mày, hài lòng : "Ngươi trêu chọc nàng như , gì vui ?"
Vãn Chiếu càng tươi hơn: "Ta chỉ thấy buồn , ngươi thấy buồn ? Các chủ từ sáng sớm sai mang đến bao nhiêu nguyên liệu tươi ngon, mời đầu bếp đủ loại điểm tâm, còn đặc biệt sai mang cây thất huyền cầm của ngài đến, kết quả là..." Hoàn là đàn gảy tai trâu!
Sắc mặt Bạch Chi , trông càng tối sầm .
Vãn Chiếu bật khúc khích, vỗ vai với vẻ đồng cảm: "Ây da, quên mất ngươi , dáng vẻ khó chịu của ngươi kìa. Biết ngươi trong lòng vui, nhưng chuyện nên nghĩ thoáng một chút, ngươi cũng thể tranh giành với Các chủ ." Bạch Chi bộc lộ cảm xúc gì.
Ánh mắt Vãn Chiếu kiều mị, chan chứa ý : "Hay là ngươi uống rượu với , thể giúp ngươi."
Bạch Chi: "Giúp chuyện gì?"
Vãn Chiếu hứng thú quan sát hình cao lớn, vạm vỡ của Bạch Chi, : "Ngươi trái tim nàng, nhưng thể con nàng. Ở gần quan lộc, nếu một ngày nào đó nàng hứng thú, thử thể ngươi ."
Bạch Chi lạnh lùng liếc Vãn Chiếu: "Câm miệng!"
Vãn Chiếu mảy may quan tâm: "A, mặt ngươi đỏ kìa! Ta ngay ngươi vẫn còn là tân lang mà!"
Thanh Cát đang phóng nhanh những mái nhà, đột nhiên bừng tỉnh. Diệp Mẫn hôm nay tự dưng gảy đàn, còn bày biện bao nhiêu món ngon vật lạ, hóa là đang... lấy lòng nàng. Khi nhận điều , nàng mất thăng bằng, suýt chút nữa ngã khỏi mái nhà cao ngất.
Diệp Mẫn, lấy lòng nàng?
Điều thật sự khiến nàng bất ngờ, thậm chí cảm thấy thể tin nổi. Ngày hôm đó nàng cầu xin t.h.ả.m thiết như , gần như bước đường cùng, còn đáp ứng nàng! nàng nhanh chóng nghĩ , cuối cùng vẫn bảo vệ nàng, thực sự nàng nợ một ân tình. Hành động hôm nay của , chỉ là ám chỉ, mà gần như là công khai.
Vậy là nàng lấy đền đáp ân tình ? Đáng tiếc là nàng hiểu ý của . Hắn thẳng , nàng vốn chuẩn tinh thần ! Nghĩ đến đây, Thanh Cát khẽ thở hắt . Nếu yêu cầu như , những gì nàng thể nàng đều sẵn sàng . Hôm đó núi, là nàng chủ động cầu xin . Dù đồng ý rõ ràng, nhưng lẽ khi tay cứu nàng, nghĩ giữa hai sự đồng thuận, cho rằng nàng nên báo ân .
Thanh Cát xoa mặt, ngẫm nghĩ về tình cảnh hiện tại của . Thực nàng bận tâm lắm đến chuyện , tìm một lang quân hai lang quân thì cũng như . Vãn Chiếu từng nhiều lang quân, nàng bảo như vui. Dù họ là ám vệ, nghề bán mạng, sự sống còn, trinh tiết và liêm sỉ của thường, họ sớm vứt bỏ xó xỉnh từ lâu.
Hơn nữa...
Thanh Cát nhớ đến lời Ninh Vương hôm nay, nàng là của , là vật sở hữu của , nếu vấy bẩn, dù xinh đến mấy, cũng sẽ chút xót thương. Ninh Vương bệnh sạch sẽ. Hắn từng chê nàng bẩn thỉu. Thiếu niên kiêu ngạo, hống hách đó, chê nàng bẩn, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ, như thể thêm một cái cũng thể chịu đựng nổi. Giờ những lời như .
Thanh Cát hiểu rõ, dù nàng còn là Vương phi của nữa, nhưng chỉ cần là phụ nữ từng lên giường với , nếu mối quan hệ mờ ám với đàn ông khác, ngày nào đó , e rằng sẽ tức c.h.ế.t. Nghĩ đến đây, nàng ngẩng mặt trời.
Hôm nay trời thật , trong trẻo và sáng sủa, khiến nàng nhớ đến những ngày tuyết rơi mùa đông, những bông tuyết ở vùng Tây Uyên. Nàng khẽ nhắm mắt, tận hưởng ấm của ánh mặt trời chiếu lên mặt. Nàng là một ám vệ thấy ánh mặt trời, là con kiến hèn mọn sống chui rúc trong bóng tối, nhưng nhờ cơ duyên, cánh cửa cuộc đời nàng mở , tiếp xúc với những thứ mà nàng từng dám mơ tới.
Trong những trò tiêu khiển chốn cung đình, một trò gọi là dựng hai cây cột sào cao hàng chục trượng điện, đó bắc một thanh xà ngang. Thanh xà ngang đó ngẩng cao đầu mới thấy, mảnh trơn. Người biểu diễn trèo lên, dùng mũi chân thanh xà, biểu diễn trò giả quỷ thần và phun lửa. Đó là một màn trình diễn cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sẩy chân một chút là sẽ rơi xuống.
Thanh Cát , nàng lúc đang thanh xà ngang cao hàng chục trượng, bắt đầu màn biểu diễn độc nhất vô nhị trong đời . mặc kệ, dù thịt nát xương tan, nàng cứ tính .