Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 38: Chuyện Cũ

Cập nhật lúc: 2026-08-12 01:13:17
Lượt xem: 521

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát triệu tập về bên cạnh Vương phi, nhưng chỉ cần hộ tống khi Vương phi khỏi phủ. Nhờ , công việc khá nhàn hạ, phần lớn thời gian nàng cần xuất hiện cùng lúc với Vương phi, chỉ cần thỉnh thoảng đến báo cáo với Diệp Mẫn là .

La ma ma chuyện , bèn thở vắn than dài, cảm thấy nhiều điều bất tiện. Bà sắp xếp cho Thanh Cát gặp Mạc Kinh Hy, theo dõi thì thật rắc rối.

Thấy , Thanh Cát khuyên bà : "Vị cô nương ám vệ cũng là chỗ quen cũ của chúng . Chẳng bảo cho cô bạc thì cô sẽ nhận ? Nếu , cứ đưa cho cô , đưa nhiều ..." Nói đến đây, nàng hiếm khi nở nụ thiện với La ma ma: "Cho thêm chút ít, kiểu gì cũng bịt miệng . Nếu chúng đổi một ám vệ khác, tính tình , chẳng mất công tìm hiểu từ đầu ?"

La ma ma chợt hiểu , mắt sáng lên: "Nương nương đúng, là cái lý !" Thế là tiếp đó, La ma ma lên kế hoạch tỉ mỉ, cuối cùng cũng tìm cơ hội ngoài xem kịch, dạo phố, sắp xếp cho Thanh Cát và Mạc Kinh Hy gặp mặt.

Trước khi ngoài, La ma ma còn cố tình tìm đến Thanh Cát, nhét cho nàng hai chiếc vòng tay vàng nặng trĩu, và một cây trâm vàng lớn, tất cả đều là vàng nguyên chất, chạm trổ nhiều. Thanh Cát đương nhiên thích, ngần ngại nhận lấy. La ma ma nhân cơ hội đề nghị, ngoài dạo, bảo nương nương sợ Điện hạ trách móc, nên bảo Thanh Cát cần theo. Thanh Cát bèn đồng ý.

Sau khi đồng ý, nàng chạy gặp Diệp Mẫn. Khi gặp Diệp Mẫn, nàng chần chừ, nghĩ bụng nếu ám chỉ thẳng gì, thì cứ thẳng vấn đề, mau chóng trả ơn. Diệp Mẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhắc đến chuyện , ngược còn hỏi thăm tình hình hiện tại của Vương phi.

Thanh Cát kể chuyện La ma ma hối lộ , Diệp Mẫn nhíu mày, nghiêm giọng : "Vậy ngươi cứ nhận lấy, nhưng âm thầm theo dõi. Nếu Vương phi nương nương động tĩnh gì, lập tức báo cáo cho , sẽ tìm cơ hội bẩm báo với Điện hạ."

Thanh Cát tỏ vẻ khó xử: "Nếu Điện hạ hỏi thì ?"

Diệp Mẫn: "Điện hạ hiện đang chìm đắm trong nữ sắc, quá sủng ái Vương phi. Nếu ngài gì, e rằng sẽ đứt dây động rừng. Ngươi và cứ điều tra xem phát hiện , đó mới bẩm báo Điện hạ."

Thanh Cát đáp: "Được." Diệp Mẫn dặn dò thêm vài câu, Thanh Cát chuẩn cáo lui. Ngờ , ngay lúc Thanh Cát , Diệp Mẫn đột nhiên gọi: "Thanh Cát."

Nghe , Thanh Cát dừng bước, . Diệp Mẫn khẽ rũ mắt, nàng.

Nàng thắc mắc: "Các chủ?"

Lông mi Diệp Mẫn khẽ run: "Không gì, ngươi ."

Thanh Cát khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Mẫn, im lặng một lát, trong lòng mơ hồ cảm nhận điều gì. Đây chính là ám chỉ. Nàng khẽ thở , lấy thêm chút can đảm, bước thẳng đến mặt Diệp Mẫn.

Diệp Mẫn dùng ánh mắt nhạt nhẽo nàng: "Chuyện gì ?"

Thanh Cát nghiêm túc Diệp Mẫn: "Các chủ, ..." Nàng ngập ngừng, tìm cách mở lời. Đây là Diệp Mẫn, Các chủ Thiên Ảnh Các, là một tay rèn luyện nàng, thể , kỹ năng và cách ứng xử của nàng đều mang dấu ấn của . Một như , là chủ nhân, là sư phụ, thậm chí là nuôi dưỡng nàng.

Thanh Cát để tâm đến trinh tiết, việc so với tính mạng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đáng bận tâm, nên nàng cảm thấy thể . nàng nhận , khó để coi Diệp Mẫn như một "lang quân trai". Thực bây giờ nghĩ , sự khởi đầu của nàng và Ninh Vương cũng đầy gượng gạo và khó khăn, giờ chỉ là dần dần thích nghi mà thôi. Nàng rũ mắt, tự nhủ mắt Diệp Mẫn, hãy tưởng tượng như một cái cây, một ngọn núi.

Sau đó, nàng mới nghiêm trang : "Các chủ, thực nếu ngài , vấn đề gì cả."

Hàng mi Diệp Mẫn khẽ nâng lên, ngạc nhiên nàng, dường như hiểu. Thanh Cát thấy như , đột nhiên cảm thấy, cũng quá khó lường, ít nhất trong khoảnh khắc , nắm thế chủ động. Cảm giác cũng tệ. Thế là nàng thẳng mắt , chậm rãi : "Ngài nảy sinh tình cảm nam nữ với , ?" Câu hỏi thẳng thừng khiến Diệp Mẫn kịp chuẩn , mặt khẽ ửng đỏ.

Trên khuôn mặt nhợt nhạt, vệt đỏ càng thêm nổi bật, mang theo vài phần phong tình mập mờ khó tả. Một đàn ông u ám, trầm mặc, làn da chút huyết sắc, trông mỏng manh, gầy gò, nhưng đầu Thiên Ảnh Các, sở hữu công lực sâu lường , cùng tính cách tàn nhẫn, lạnh lùng, là nàng ngước và e sợ.

Thế nhưng giờ đây, sự lạnh lùng đóng băng xuất hiện vết nứt, bộc lộ một chút cảm xúc của con . Quan trọng nhất là, trong mắt lúc , là Hạ Hầu Kiến Tuyết, mà là Thanh Cát, Thanh Cát mang Tam Thập Thất. Điều khiến trong lòng Thanh Cát gợn lên một gợn sóng, nàng đột nhiên mong đợi, thậm chí thấy hứng thú.

Người đàn ông m.á.u lạnh, vô tình từng dùng những thủ đoạn tàn khốc để huấn luyện nàng. Khi nàng dùng những ngón tay bám chặt rễ cây bên mép hang đá, vô cảm gỡ từng ngón tay nàng , để nàng tuyệt vọng rơi hang rắn đầy rẫy những con rắn độc đang bò lúc nhúc. Bây giờ, nảy sinh tình cảm nam nữ với Tam Thập Thất như nàng ? Nàng nở một nụ , dùng giọng điệu chắc chắn : "Các chủ, đúng , ?"

Diệp Mẫn nụ của Thanh Cát, đó là nụ nắm chắc phần thắng, nàng đang nắm thế chủ động mặt . Điều khiến cảm thấy quen, thậm chí còn chút mất mát đắng cay. Hắn mặt , hàng mi đen nhánh rủ xuống bầu mắt nhợt nhạt, mỏng manh, khẽ thở , trầm giọng : "Ngươi hiểu lầm ."

Thanh Cát chằm chằm đôi môi mỏng đang mím chặt của . Khuôn mặt trắng như tuyết, ngay cả màu môi cũng nhạt hơn thường, giống như cỏ cây phủ một lớp sương mỏng. Nàng bắt đầu tò mò, giường sẽ như thế nào, một như liệu mất kiểm soát, gầm gừ, say đắm ? Suy nghĩ khiến nàng gần như hành động ngay lập tức. Đập tan sự bình tĩnh đáng ghét của , khiến mất kiểm soát, khiến gầm gầm gừ, khiến phát điên, khiến bao giờ còn là một Diệp Mẫn cao cao tại thượng, nắm giữ thứ nữa.

Thế là nàng mỉm , lên tiếng, giọng trở nên đặc biệt cuốn hút: "Các chủ, ngài xem... hiểu lầm chuyện gì?" Tầm mắt Diệp Mẫn rơi một bức thư họa tường. Hắn Thanh Cát lấy một cái, để chằm chằm tờ giấy ố vàng của bức họa. Chỉ là giọng mềm mại đến khó tin khiến kìm mà tưởng tượng, thậm chí dường như ngửi thấy mùi hương nào đó.

Khi lên tiếng nữa, giọng khó khăn và cay đắng: "Thanh Cát, ý đó."

Thanh Cát từng bước ép sát: "Vậy ngài ý gì? Tại ngài mời ăn vặt? Chẳng ngài lấy lòng , ngài cùng chuyện nam nữ." Giọng điệu của nàng cực kỳ khẳng định. Những lời thẳng thừng khiến trong mắt Diệp Mẫn hiện lên một tia bối rối.

Hắn chậm rãi chuyển ánh lên mặt Thanh Cát, thấy sự thích thú và chắc chắn khuôn mặt nàng. Những lời kinh thế hãi tục như , nàng một chút e thẹn nào của con gái, cứ như thể việc chỉ đơn giản như g.i.ế.c một , ăn một bữa cơm . Điểm kích thích cảm xúc của nàng, ở tình yêu nam nữ, mà là, nàng thể khống chế , nàng đạp chân mà nghiền nát.

Hắn khẽ mím đôi môi nhợt nhạt, dùng giọng khẽ hỏi: "Ngươi nhất thiết như ?"

Thanh Cát: "Nếu thì ? Chẳng ngài nghĩ như , nếu ngài gì?"

Thế là Diệp Mẫn nữa, cứ thế im lặng nàng. Thanh Cát chỉ thấy, trong đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh, lạnh nhạt , dường như chút ý vị tiêu điều, giống như khi qua cánh đồng hoang mùa thu, thấy sương mù dày đặc che phủ mặt hồ, lạnh lẽo tiêu điều, bi ai và bất lực.

Đây là một Diệp Mẫn xa lạ. Tuy nhiên, Thanh Cát cho rằng, cơ hội đến. Nàng thêm lời thừa thãi, bước tới, trực tiếp nắm lấy cổ tay Diệp Mẫn. Diệp Mẫn trông gầy gò, xanh xao, nhưng cổ tay rắn rỏi, mạnh mẽ. Thanh Cát , chủ nhân của đôi bàn tay , khi còn trẻ từng là một hăng hái, nổi danh từ thuở thiếu thời, từng nhận sự ngưỡng mộ, ghen tị của bao , tiếc ông trời ghen ghét tài, què chân.

Chỉ là một cái chân què thôi, nhưng rời khỏi Hoàng đô đầy thị phi, đến Vũ Ninh, cô độc và tĩnh lặng trấn giữ Thiên Ảnh Các, trở thành nắm quyền của nơi tăm tối thấy ánh mặt trời. Có lẽ những quá thanh cao, kiêu ngạo, chịu nổi một vết nhơ, càng dễ bẻ gãy. Còn những như Vãn Chiếu chính nàng, ngược càng sức sống dẻo dai, thể vứt bỏ thể diện, cần trinh tiết, vì để sống sót, gì cũng . Bởi vì họ vốn dĩ chẳng gì, chỉ còn mỗi cơ thể . Một cơ thể, thể là một thanh đao, thể là một món đồ chơi, cũng thể là một món ăn ngon.

Nàng nắm lấy cổ tay Diệp Mẫn, ngước mắt , dùng ánh mắt quyến rũ, say đắm nhất mà nàng từng học , chân thành và động tình : "Diệp Mẫn, ngài thử với ?" Khuôn mặt trắng trẻo của Diệp Mẫn ửng lên một màu đỏ kỳ lạ, kinh ngạc.

Ánh mắt mờ mịt khó đoán, Thanh Cát, dùng giọng căng thẳng đến mức gần như run rẩy hỏi: "Thử cái gì?"

Thanh Cát: "Diệp Mẫn, niềm vui sướng giữa nam và nữ, ngài ? Có thể khiến ngài sống, khiến ngài c.h.ế.t, khiến ngài thể dừng ."

Đồng t.ử Diệp Mẫn co , khẽ nheo mắt, giọng nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm: "Ồ, Thanh Cát, ngươi ?"

Thanh Cát thản nhiên : ", ." Nàng khẽ , dùng giọng đầy mị hoặc: "Ngài thử với sẽ , Các chủ, đời chỉ Thiên Ảnh Các, còn nhiều thứ khác, thể khiến ngài mê đắm."

Diệp Mẫn đột nhiên hất tay nàng . Thanh Cát ngạc nhiên, nhiệt tình đều vỡ vụn. Hắn hề mắc bẫy của nàng! Nhìn , trong mắt Diệp Mẫn tràn đầy sự lạnh lẽo: "Ngươi thử , chuyện khi nào, đó là ai?"

Thanh Cát thất vọng, thể hiểu nổi: "Người đó là ai quan trọng ? Ngài cũng lớn tuổi , ngài ngây thơ đến thế ?" Diệp Mẫn lạnh lùng chằm chằm nàng, sắc bén, lạnh lẽo.

Thanh Cát mấy bận tâm : "Các chủ, mười tám tuổi , tuổi của nếu ở nhà bình thường, chừng con , tìm một lang quân tuấn tú, tận hưởng niềm vui sướng nhất đời, chuyện gì sai ?" Những ngón tay của Diệp Mẫn từ từ khép , nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Hắn chằm chằm Thanh Cát, nghiến răng : "Ta , dạy ngươi bao nhiêu năm nay, ngươi thể..." Bờ môi mỏng của thốt hai từ đầy khinh bỉ: "Tùy tiện."

Thanh Cát , càng thêm kinh ngạc: "Các chủ, nhưng Vãn Chiếu từng nhiều đàn ông, những điều đều do ngài sai dạy nàng , ngài bao giờ nàng tùy tiện." Vãn Chiếu lẽ ngủ với tám mươi đàn ông !!

Diệp Mẫn nheo mắt, gằn từng chữ: "Các ngươi giống ."

Thanh Cát cảm thấy thật nực : "Ta thấy chúng gì khác biệt, gì khác ? Đều là phận nô tỳ thấp hèn, g.i.ế.c , phóng hỏa, bán nụ , bán da thịt, ai cao quý, trong sạch hơn ai chứ? Ngài tùy tiện, ngài bao giờ dạy thế nào là tùy tiện, ngài chỉ với , mạng sống là quan trọng nhất, dù thế nào cũng sống." Để sống, gì mà thể chứ!

Diệp Mẫn đột nhiên vươn tay, bóp lấy cằm nàng, nắm chặt hàm , buộc nàng ngẩng mặt lên. Đối với hành động , Thanh Cát vô cùng ngoan ngoãn, hề chút phản kháng, nàng ngước mắt lên, đôi mắt trong veo cứ thế thản nhiên . Hai ở gần trong gang tấc, ánh mắt chạm , thở quấn quýt, Thanh Cát rõ sự u ám, lạnh lẽo trong mắt đàn ông, hàm căng cứng, c.ắ.n chặt răng, dường như xé nát thứ gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-38-chuyen-cu.html.]

Rõ ràng lời của nàng chọc giận, giống như một con thú đ.â.m trúng nỗi đau. Trái , Thanh Cát tỏ vô cùng bình thản, nàng Diệp Mẫn như , quá giả tạo! Lẽ nào nghĩ, nàng thể bình tâm mà giả vờ ngốc nghếch, giả vờ ngây thơ, chuyện yêu đương lãng mạn với ? Đó là chuyện mà các tiểu thư khuê các mới ! Nàng giả vờ mặt Ninh Vương, giả vờ lâu như sớm mệt mỏi .

Hơi thở dồn dập của Diệp Mẫn phả mặt Thanh Cát, âm u nghiến răng : "Nói cho , đàn ông đó là ai? Tên gì, gì ngươi?"

Thanh Cát: "Không tên." Nàng hờ hững thêm: "Chỉ là vui đùa qua đường thôi, cần gì tên." Vẻ mặt Diệp Mẫn cứng đờ. Thanh Cát Diệp Mẫn, thở dài một tiếng, bất lực : "Ta ngài để ý đến chuyện như ."

Diệp Mẫn nhắm mắt , khẽ hít một , đó chán nản buông Thanh Cát . Thanh Cát tự do, xoa xoa cằm . Cằm đau, hy vọng để vết bầm.

Diệp Mẫn Thanh Cát một nữa, vẻ mặt kỳ lạ, thậm chí vẻ như đang mơ màng, lẩm bẩm: "Là của , sai." Thanh Cát những lời , nàng nghĩ ai sai, thật lòng mà nàng ơn Diệp Mẫn. Vì , cho dù đến hôm nay, những chuyện sinh tử, nàng vẫn sẽ che chắn cho Diệp Mẫn, thể sống vì Diệp Mẫn, thể c.h.ế.t vì Diệp Mẫn, nhưng khi liên quan đến tình cảm nam nữ, nàng thực sự nhiều cảm xúc.

Nàng tưởng rằng họ thể một mối quan hệ nam nữ đơn giản, mỗi lấy thứ cần. Về điểm , nàng cũng chút thất vọng: "Các chủ, hiểu, tại ngài cứ nghĩ ngợi nhiều như , ngài thử thả lỏng, tận hưởng niềm vui nam nữ, chuyện ?"

Ánh mắt Diệp Mẫn lộ vẻ đau khổ kỳ lạ: "Ngươi..." Hắn lắc đầu, uể oải : "Ngươi ngoài ."

Thanh Cát chút cam tâm, luôn cảm thấy việc xong, bỏ dở giữa chừng, để đó cũng là một bề bệnh trong lòng. Vì nàng Diệp Mẫn, thăm dò : "Các chủ, nghiêm túc đấy."

Ngón tay Diệp Mẫn run rẩy: "Nghiêm túc? Vậy còn ? Ngươi và..." Hắn khó nhọc nuốt những lời định thốt , cuối cùng hỏi: "Vậy ngươi thể tùy tiện như ?"

Thanh Cát với vẻ mặt chân thành : "Ta và đàn ông đó chỉ là vui đùa thôi, nhưng với ngài là nghiêm túc, thể so sánh với ngài ."

Nói xong câu , nàng chợt cảm thấy, dường như đang ngoài cửa sổ. Lúc nãy nàng và Diệp Mẫn chuyện quá say sưa, nên hề phát hiện . Lúc Diệp Mẫn cũng nhận . Hắn vểnh tai lắng , đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Là Ninh Vương.

Khi nhận đó là Ninh Vương, Thanh Cát cũng cảm thấy bất lực. Sao ? nghĩ , lý do nàng và Diệp Mẫn phát hiện là vì bình thường thể dễ dàng bước đây, hai đề phòng, cộng thêm việc họ quá tập trung cảm xúc, nên Ninh Vương đang đến.

ngặt nỗi Ninh Vương thể tự do nơi ở của Diệp Mẫn mà ám vệ cản , nên chuyện mới thành thế ... Hắn thấy gì ?

Nàng chút chột , nhưng nhanh chóng tự an ủi, thấy cũng , đàn ông "vui đùa qua đường" đó chính là . Diệp Mẫn nhanh chóng thu cảm xúc, hiệu cho Thanh Cát. Vốn huấn luyện bài bản và sự ăn ý nhiều năm, Thanh Cát cũng lập tức lấy vẻ bình tĩnh, khẽ gật đầu: "Thuộc hạ xin cáo lui." Nói xong, nàng cúi đầu, vội vàng bước ngoài. Khi bước , vặn chạm trán Ninh Vương.

Ninh Vương ngoài cửa với vẻ bình thản, phong thái ung dung, sắc mặt thản nhiên. Thanh Cát lặng lẽ hành lễ với Ninh Vương, Ninh Vương liếc nàng một cái, khẽ gật đầu, gì thêm. Từ Ninh Vương quở trách Thanh Cát, hai từng gặp , giờ tự nhiên cũng gì để .

Đối với Ninh Vương, việc huấn luyện tiểu ám vệ là việc của Diệp Mẫn, và việc vô tình những lời tiểu ám vệ với Diệp Mẫn, nhất thời cũng... Hắn khẽ nhướng mày.

Thanh Cát nhảy lên một cái, bỏ thẳng, còn Ninh Vương thì ung dung bước phòng. Lúc , thấy vẻ mặt rõ ràng là đang mất tự nhiên của Diệp Mẫn.

Hắn nở một nụ phần trêu chọc: "Diệp Các chủ, bổn vương cố ý lén , bổn vương chỉ ngờ, hai ... nhập tâm đến ." Hắn đến đây, ám vệ và lính gác tự nhiên dám cản, cứ thế bước , ai dè những lời như từ cô ám vệ nhỏ. Chậc chậc, đúng là những lời lẽ táo bạo.

Diệp Mẫn mặt mày căng thẳng, cứng đờ : "Không gì, chuyện cần nhắc ."

Ninh Vương nhắc đến. Hắn thở dài một tiếng: "Diệp Mẫn, ngươi như ."

Diệp Mẫn rủ mi dài: "Ồ?"

Ninh Vương tắt nụ , : "Lúc bổn vương đề nghị, nếu lúc đó ngươi đồng ý, đến nỗi để khác chiếm tiện nghi, ngươi còn đây ghen tuông vô cớ."

Diệp Mẫn khó nhọc mặt , buồn bực : "Điện hạ, thôi bỏ , tùy nàng ." Ninh Vương bất đắc dĩ nhướng mày, định trêu chọc Diệp Mẫn vài câu, nhưng nghĩ đến Vương phi của .

Khuôn mặt bỗng chốc buồn bã. Chuyện tình cảm nam nữ, cuối cùng cũng khiến con phiền muộn. Hắn nhận cũng thể thoát khỏi.

Thanh Cát dùng khinh công bay về phủ Ninh Vương, đường về, nàng hề e ngại khác thấy. Bây giờ nếu tiếp tục bảo vệ Vương phi, thỉnh thoảng nàng cũng cần lộ diện phận ám vệ Thanh Cát, để nàng luôn ở bên cạnh Vương phi, luôn tồn tại. khi đường, nàng nhớ đến những chuyện của Diệp Mẫn lúc nãy. Hắn lẽ thất vọng, nhưng Thanh Cát cũng đành chịu, nàng thực sự thể đáp những gì mong . Còn với Ninh Vương, nàng bây giờ quá đau khổ .

Nghĩ đến đây, bước chân nàng khựng . Thực nàng bao giờ nghĩ một ngày sẽ vướng chuyện tình cảm với Ninh Vương, càng nghĩ Diệp Mẫn sẽ tỏ tình với . Trong lòng nàng, họ đều là những quyền uy tối cao, những ngọn núi thể vượt qua.

Lần đầu tiên nàng gặp họ là năm bốn tuổi, lúc đó, nàng chỉ là một món ăn nuôi nhốt, vì quá gầy nên tạm thời sống sót. Hôm đó, giữa trời tuyết rơi, giữa đống bùn lầy dơ bẩn, nàng tranh giành thức ăn với hai con chó, thì chợt thấy giọng của một thiếu niên. Nàng nắm chặt miếng bánh ngô thô kệch giành , mở to mắt cảnh giác sang, thì thấy một đoàn giữa tuyết. Đó là Diệp Mẫn cùng Thái t.ử và Ninh Vương, khi đó vẫn còn là một hoàng tử, tuần tra biên giới.

Mười bốn năm trôi qua, nàng trải qua bao nhiêu thăng trầm, từng vật lộn ranh giới sinh tử, nhưng nàng vẫn nhớ rõ cảnh tượng ngày hôm đó. Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống nền tuyết, cho màu trắng tinh khiết trở nên rực rỡ đến cùng cực. Nàng chỉ quấn một mảnh vải rách hình gầy gò, ngước mặt lên tò mò . Khi ánh nắng từ bầu trời xanh thẳm rọi xuống, chiếu lên họ, nàng thấy một thế giới khác.

Nàng mới bốn tuổi, yếu ớt và nhỏ bé, lúc đó trong mắt nàng chỉ hai con ch.ó què mù, nàng tuyệt vọng giành giật chút thức ăn thô kệch với chúng, và tuyệt vọng mong g.i.ế.c muộn hơn một chút. Trong tâm trí nàng, trẻ con và ch.ó sớm muộn gì cũng ăn thịt, chỉ khác là sống thêm một ngày sống ít một ngày. Cho đến khoảnh khắc đó, nàng mới lờ mờ nhận , như .

Nghĩ đến những điều , Thanh Cát dựa một gốc cây cổ thụ, để trán chạm cây, vỏ cây thô ráp, nứt nẻ mang chút đau đớn, nàng nhớ những chuyện qua. Nàng ơn Thái tử, cảm tạ Ninh Vương, cũng ghi nhớ công ơn Diệp Mẫn, chính họ cho nàng cơ hội, giúp nàng thoát khỏi cuộc đời ngu , thớt của . Nàng vẫn còn nhớ bàn tay Thái t.ử chìa với , một bàn tay quá đỗi dịu dàng và thon dài. Móng tay cắt tỉa tròn trịa, gọn gàng, ánh mặt trời, dường như phát ánh sáng vàng. Trong lòng nàng, đó chính là vị tiên giáng trần.

Trong chút đau đớn trán, Thanh Cát khẽ thốt một tiếng thở dài từ cổ họng. Lúc đó, những gì họ ban cho gần như là lộc trời, nàng cảm kích đến rơi nước mắt, tôn sùng đến mức thờ phụng, nàng nguyện trung thành, trung thành trọn đời trọn kiếp. Nàng sẵn sàng vì họ mà c.h.ế.t. Trong những bài huấn luyện gian khổ như địa ngục, ý thức chai sạn của nàng cũng từng nảy sinh những tình cảm thiếu nữ. Nàng thích hoàng của Ninh Vương, đương kim Hoàng Thái tử, ngài phong thái như ráng chiều và trăng sáng, trong trẻo như gió ngàn, độc nhất vô nhị đời, nàng sẵn sàng dùng từ ngữ ca ngợi nghèo nàn của để miêu tả ngài , ai thể sánh bằng ngài.

Tất nhiên, lẽ lúc đầu nàng đối với Hoàng Thái t.ử hẳn là thích, chỉ là sự ngưỡng mộ, là khao khát, là mong ước sưởi ấm. Rốt cuộc, đây là tia sáng ấm áp đầu tiên chiếu thế giới hoang vu, nghèo nàn của nàng. Vốn dĩ sự ngưỡng mộ đó sẽ phai nhạt dần theo quá trình trưởng thành của nàng, cũng sẽ nhạt nhòa theo sự nhận thức rõ ràng hơn về thế giới . đó sự ngưỡng mộ đó hóa thành tình yêu, khi nàng nhận điều , Hoàng Thái t.ử lấy vợ vài năm . Thái t.ử phi sinh trong một gia đình quyền quý, cha là Võ An Hầu, là đích trưởng nữ của phủ Tín Quốc Công, sinh tâm hồn thanh tao, tư duy thanh lịch, đoan trang hiền thục, tính tình cũng vô cùng dịu dàng, lương thiện.

Thanh Cát từng dùng ánh mắt u ám Thái t.ử phi, cố gắng chứng minh Thái t.ử sai, vị Thái t.ử phi ngài chọn . Cho đến một ngày, nàng thấy Hoàng Thái t.ử phi qua một khu vườn, thấy một chú chim non gốc cây hoa, chú chim non đó rõ ràng mới nở lâu, lông còn mọc, gầy gò xí, chỉ còn thoi thóp một thở. Hoàng Thái t.ử phi hề ghét bẩn, nàng nhặt nó lên, ôm lòng bàn tay, thương xót vuốt ve, sai mang thức ăn đến, nàng từng chút một cho nó ăn, dù phân chim bẩn váy áo, nàng cũng bực bội.

Khoảnh khắc đó, Thanh Cát hiểu. Trên thế giới những kẻ mua danh chuộc tiếng, những kẻ đạo mạo trang nghiêm, những kẻ tụng nghìn biến kinh Phật gõ vạn mõ gỗ nhưng vẫn giả nhân giả nghĩa, tâm địa độc ác, nhưng Thanh Cát , Hoàng Thái t.ử phi là loại đó, nàng là một lương thiện và mềm yếu. Sự dịu dàng và lương thiện đó cha cưng chiều từ nhỏ, bao giờ thiếu cái ăn cái mặc, nuôi dưỡng bằng sự giàu sang tột bậc. Nàng và Hoàng Thái t.ử là cùng một loại , họ trong sạch như ngọc, thanh cao như tuyết, họ là những , vô cùng xứng đôi. Từ ngày đó, tâm tư của Thanh Cát tan biến.

Thứ mãi mãi thể thuộc về , nàng sẽ nhớ đến nữa, họ quá xứng đôi, đáng lẽ trở thành một cặp đôi thần tiên. Đến hôm nay, gặp Hoàng Thái t.ử và Thái t.ử phi, trong lòng nàng còn bất kỳ gợn sóng nào.

Chỉ là nàng từng nghĩ, do phận đưa đẩy, một ngày nàng sẽ mượn phận khác để mối quan hệ với Ninh Vương, càng nghĩ, Diệp Mẫn sẽ nảy sinh tình ý với nàng. Khi mới gặp, Thanh Cát chỉ nhớ Diệp Mẫn là một "đại nhân", lúc đó nàng còn hiểu "đại nhân" là bao lớn, chỉ cảm thấy cao, thẳng, cao lớn và thon thả. Bây giờ nghĩ , lúc mười sáu tuổi thực là một thiếu niên hăng hái, tự tin, mặc trang phục gọn gàng, tay cầm trường giáo, đó là tư thế oai hùng nhất. Lần gặp là bốn năm , ban đầu nàng nhận , mới những trải nghiệm của , mới thiếu niên ở cùng Hoàng Thái t.ử và Ninh Vương lúc đó chính là Diệp Mẫn. Diệp Mẫn từng là một thiếu niên tướng quân nổi danh chỉ một trận chiến, trong một trận phục kích tàn khốc, thương nặng, tàn tật một chân, đó xin đến Vũ Ninh.

Còn Ninh Vương... Thanh Cát hít một , nàng vươn tay , chống lên gốc cây già, đó từ từ thẳng dậy. Dù là Diệp Mẫn Ninh Vương, họ đều là một ngọn núi đè nặng trong lòng nàng, nàng cuối cùng sẽ nhớ lúc ban đầu, nhớ buổi chiều quá đỗi trong trẻo và trắng tuyết , nhớ ánh mắt họ nàng, cao ngạo, thương hại, giống như những vị tiên mây xuống những đang giãy giụa trong bể khổ. Họ dung mạo đẽ đến , tính tình dịu dàng ân cần thế nào, ơn nghĩa đối với nàng nặng như núi , thì thứ trong quá khứ vẫn hằn sâu trong tim nàng, là một dấu ấn mãi mãi thể xóa nhòa.

Ban đầu, rõ ràng là cao quý và cầu kỳ đến tột độ, nhưng vẫn sẵn sàng vươn tay về phía nàng đang bẩn thỉu hèn mọn, mỉm dịu dàng với nàng, chính là Hoàng Thái tử. Bây giờ sự tỏ tình của Diệp Mẫn, chẳng qua là vì thích vẻ ngoài xinh của nàng. Có thể trung thành, thể bán mạng, thậm chí thể qua đêm với . Còn những chuyện khác, thể nào.

Về phần Ninh Vương... Thanh Cát nhếch môi, nở một nụ .

Thanh Cát xuất hiện đúng lúc, tìm La ma ma, khéo léo ám chỉ thể nới lỏng sự quản thúc, cho phép họ ngoài và sẵn sàng "mắt nhắm mắt mở". La ma ma vô cùng cảm kích, chẳng ngần ngại dúi tay nàng một thỏi vàng nặng trĩu. Nàng đưa lên ước chừng, quả thật ba mươi lạng vàng ròng.

Nàng công việc , khéo léo như lưỡi d.a.o sắc lẹm cắt đậu phụ, hai mặt đều trơn tru, hảo. Vừa thể kiếm chác chút "lộc" từ La ma ma, nhận thưởng từ Ninh Vương, còn thể thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ Vương phi, tiện đường xin Diệp Mẫn một hộ . Tóm , một tay nàng cân trọn vai diễn: Vương phi kiêu kỳ, ám vệ trung thành, kẻ giám sát và cả kẻ giám sát. Quả thật, trần gian nàng là đủ!

Sau khi mua chuộc ám vệ Thanh Cát, La ma ma dĩ nhiên vô cùng đắc ý. Bà vội vàng khoe khoang bản lĩnh với Vương phi Thanh Cát, đó nhanh chóng bắt tay việc. Hoàng đô hoa lệ vốn giống vùng Vũ Ninh xa xôi. Nơi đây, mạng lưới tình báo của nhà Hạ Hầu cài cắm khắp nơi, giúp La ma ma hành sự thuận lợi vô cùng.

Chẳng bao lâu , nhân dịp sứ thần từ hải ngoại xa xôi tiến cống những loài trân thú kỳ lạ như khổng tước, gà tây loài đà điểu chạy ngược, vốn dĩ dân tình từng chiêm ngưỡng. Khi những loài thú lạ diễu hành qua đường Thiên Nhai ở Hoàng đô, bách tính đổ xô đường xem đông như trẩy hội. La ma ma bèn chớp lấy thời cơ, viện cớ ngắm cảnh, khéo léo đưa Thanh Cát khỏi Vương phủ.

Chứng kiến sự dàn xếp tinh vi của La ma ma, Thanh Cát khỏi thán phục. Nàng nhận đây quá xem thường bà lão . Khi chuyện ngã ngũ, nàng tự nhủ vô cùng cẩn trọng, thể sẩy chân rơi bẫy của La ma ma, bằng , c.h.ế.t như thế nào cũng chẳng rõ.

Sau khi thưởng lãm những loài thú lạ, hai sự hộ tống của đội thị vệ lui tới một quán sang trọng. Mạc Kinh Hy túc trực sẵn ở đó, thứ đều chuẩn chu đáo. La ma ma ngoài cửa cảnh giới, Thanh Cát thẳng phòng để gặp Mạc Kinh Hy.

Đã hơn một tháng gặp, nét mặt Mạc Kinh Hy phần mỏi mệt. Y chống cằm, chăm chú quan sát Thanh Cát bước . Thanh Cát chẳng kiêng dè, thẳng vấn đề: "Ba vạn lượng bạc của , chuẩn xong ?" Nếu như đây, nàng còn e dè "Thần Tài" đôi chút, thì giờ đây, bao giông bão trải qua, nàng chỉ một yêu cầu duy nhất: "Tiền trao cháo múc."

 

Loading...