Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 39: Ghen Tuông
Cập nhật lúc: 2026-08-12 01:13:18
Lượt xem: 571
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát cho rằng lý do để tỏ thái độ gay gắt với Mạc Kinh Hy. Suy cho cùng, ngay từ đầu y cũng chẳng hề rõ là sẽ gả nhà nào. Nếu nàng đó là Ninh Vương phủ, thì đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng chẳng nhận cái rắc rối .
Cứ xem, nàng rơi tình cảnh khốn cùng đến mức nào ! Nàng dối gạt , phản bội Ninh Vương, lừa dối Diệp Mẫn, thậm chí còn suýt nữa thì trở nên phóng túng. Nàng vốn dĩ từng là một tiểu ám vệ ngây thơ trong sáng nhường nào! Sau bao nhiêu sóng gió trải qua, thấy Mạc Kinh Hy, trong đầu nàng chỉ quanh quẩn hai chữ lạnh lùng: "Đưa tiền."
Mạc Kinh Hy ngạc nhiên nàng, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân, cuối cùng cất tiếng: "Vương Tam nương tử, nay nàng khác xưa nhiều ."
Thanh Cát khẩy: "Ta trải qua ngần chuyện, thể giữ nguyên như cũ ?"
Mạc Kinh Hy rõ ràng La ma ma kể , y nhẹ giọng dỗ dành: "Vất vả cho nàng ."
Thanh Cát gạt : "Thôi bớt lời vô ích, đưa tiền ."
Mạc Kinh Hy khẽ thở dài, lắc đầu: "Nàng gấp cái gì?"
Lời thốt , một lưỡi d.a.o sắc bén kề sát cổ y. Lưỡi d.a.o lạnh toát, giấu kín trong tay áo Thanh Cát, cứ thế âm thầm rút , áp chặt lên lớp da thịt cổ Mạc Kinh Hy. Y ngước mắt , hiểu rõ rằng chỉ cần nữ t.ử mặt khẽ run tay, m.á.u tươi sẽ lập tức trào .
Y điềm tĩnh đáp: "Nàng đừng vội, sẽ đưa ngân phiếu cho nàng, ngân phiếu đang ở trong tay áo ."
Thanh Cát thu hồi con d.a.o găm. Mạc Kinh Hy lập tức rút ngân phiếu từ trong tay áo , hai tay dâng lên cho nàng. Thanh Cát cẩn thận đếm , mỗi tờ ngân phiếu trị giá ba ngàn lượng, tổng cộng là mười tờ.
Sắc mặt nàng dịu đôi chút, hỏi: "Tìm việc gì?"
Bây giờ bảy vạn lượng bạc nắm chắc trong tay, lẽ nàng thể cao chạy xa bay. Thế nhưng, nàng vẫn còn vướng bận phận ám vệ, còn Diệp Mẫn nắm rõ phận thật của nàng. Nàng thể chạy. tất nhiên nàng thể để Mạc Kinh Hy điều đó, nàng thể tỏ tự tin hơn, dùng cách để nắm thóp Mạc Kinh Hy.
Mạc Kinh Hy: "Cũng gì, nàng trải qua nhiều chuyện, nên hỏi thăm một chút."
Thanh Cát: "Yên tâm, vẫn c.h.ế.t."
Mạc Kinh Hy gượng, hỏi: "Tiếp theo nàng tính toán thế nào?"
Thanh Cát dùng ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn, : "Thời hạn là năm tháng, cố gắng hai tháng, thời gian còn cứ sống lay lắt cho qua ngày thôi. Dù thì công t.ử nhà Hạ Hầu cũng tiếp cận Thiên Ảnh Các, hai bên bắt tay cùng bàn chuyện lớn còn gì?"
Mạc Kinh Hy nhíu mày, nàng đầy nghi hoặc: "Nàng cả chuyện ?"
Thanh Cát lạnh: "Vậy nên tiếp theo, Vương phi Hạ Hầu sống c.h.ế.t cũng chẳng còn quan trọng nữa ?"
Mạc Kinh Hy: "Không thể như ."
Thanh Cát: "Đừng quanh co với nữa."
Mạc Kinh Hy: "Nàng thế nào?"
Thanh Cát: "Ta thế nào cả, nữa. Ba vạn lượng còn , các tìm ai thì tìm, bảy vạn lượng túi, trời đất bao la mặc tiêu dao, thì ." Nói xong, nàng dậy định bỏ .
Mạc Kinh Hy sầm mặt: "Đứng !"
Thanh Cát nhướng mày, mỉm y: "Sao, định g.i.ế.c diệt khẩu ?"
Mạc Kinh Hy im lặng một lát : "Ta nàng chút võ nghệ, thậm chí còn là một cao thủ."
Thanh Cát: "Ừ." Nàng cũng ý định giấu giếm điều đó. ám vệ Thiên Ảnh Các hành tung bí ẩn, nếu nàng thể qua mặt cả Ninh Vương và Diệp Mẫn, thì một Mạc Kinh Hy nho nhỏ đừng hòng thấu phận thật của nàng.
Mạc Kinh Hy: " cho nàng ..." Y nheo mắt, chằm chằm Thanh Cát: "Bất kể nàng là ai, bất kể nàng bao nhiêu võ nghệ, nếu nàng cứ thế mà chạy trốn, thì đó là điều thể."
Thanh Cát Mạc Kinh Hy khoác, nếu nhà Hạ Hầu bắt một , kẻ đó tuyệt đối thể trốn thoát. Chỉ tiếc là họ quá xui xẻo khi gặp Vương Tam nàng đây! Lại còn chạm trán thuộc hạ tín của Ninh Vương, ám vệ Thiên Ảnh Các.
Mạc Kinh Hy: "Trên mảnh đất Đại Thịnh , gia tộc Hạ Hầu thể là môn phiệt hùng mạnh nhất, nhưng kẻ nào dám đắc tội nhà Hạ Hầu, nhà Hạ Hầu sẽ dốc lực tiêu diệt."
Nghe , Thanh Cát chút sợ hãi, nàng ném con d.a.o xuống bàn. Lưỡi d.a.o sắc mỏng va chạm với mặt bàn gỗ t.ử đàn phát âm thanh lanh lảnh. Nàng tươi: "Được thôi, ngươi thể như . Vậy quyết định chạy nữa. Nào, xin mời ngươi dứt khoát một đao g.i.ế.c c.h.ế.t , cho xong chuyện!"
Mạc Kinh Hy: "..." Y hít một thật sâu, giọng dịu : "Vương Tam cô nương, nàng ráng chịu đựng thêm chút nữa, chịu khó thêm ba tháng nữa, Nương nương nhà chúng sẽ đến nàng. Lúc đó đúng dịp đại thọ bảy mươi của lão thái thái nhà chúng , nàng nhất định về thăm nhà đẻ. Nhân dịp đó, Nương nương nhà chúng sẽ thế chỗ nàng."
Thanh Cát lơ.
Mạc Kinh Hy dùng lý lẽ để thuyết phục: "Nàng yêu cầu gì cứ , thể đáp ứng sẽ cố gắng hết sức. nàng thể bỏ cuộc lúc ."
Thanh Cát vẫn mảy may động lòng.
Mạc Kinh Hy c.ắ.n răng, dứt khoát đưa quyết định: "Ta sẽ thêm cho nàng hai vạn lượng nữa, ba tháng , sẽ đưa thẳng cho nàng năm vạn lượng!"
Lúc Thanh Cát mới lên tiếng: "Được, năm vạn lượng. hai điều kiện."
Mạc Kinh Hy: "Nàng ."
Thanh Cát bèn : "Vị Ninh Vương Điện hạ , dung mạo quả thực xuất chúng, nắm trong tay quyền thế nghiêng trời."
Khóe miệng Mạc Kinh Hy giật giật. Đó là con trai sủng ái nhất của đương kim Thánh thượng, cũng là bào ruột thịt của Hoàng Thái tử. Vậy mà nàng đ.á.n.h giá như lựa một mớ rau ngoài chợ. y vẫn gật đầu: " ."
Thanh Cát tiếp tục: " tính nết của ngài thì thật sự kỳ lạ, sáng nắng chiều mưa, tài nào hiểu nổi. Ta chịu hết nổi ."
Mạc Kinh Hy chằm chằm Thanh Cát: "Ngài chẳng thương xót, yêu chiều nàng , nàng rung động chút nào ư?"
Thanh Cát mặt đổi sắc: "Người ngài thương xót là Vương phi của ngài , ngài yêu chiều là đích nữ nhà Hạ Hầu, rung động thì ích lợi gì?"
Mạc Kinh Hy Thanh Cát, ánh mắt thâm sâu khó dò: "Nàng nhận chuyện thấu đáo đến ."
Thanh Cát: "Nên điều kiện đầu tiên của là, từ giờ phút , đối xử với Ninh Vương là quyền của . Dĩ nhiên, sẽ thuật chi tiết những gì diễn giữa và ngài cho các , nhưng các phép can thiệp. Bằng , thể nào chịu đựng ngài thêm nữa."
Mạc Kinh Hy tỏ vẻ ngần ngại.
Thanh Cát: "Nếu ngươi thấy , thì mời ngươi tìm khác cao tay hơn."
Mạc Kinh Hy c.ắ.n răng: "Được."
Thanh Cát: "Điều thứ hai, các giải thích rõ, dạo gần đây công t.ử nhà Hạ Hầu và Ninh Vương rốt cuộc chuyện gì? Đã xảy xích mích gì chăng?"
Mạc Kinh Hy đến đây, nét mặt lộ vẻ khó xử.
Thanh Cát: "Sao, tiện ?"
Mạc Kinh Hy hít một sâu: "Ta chỉ thể tiết lộ với nàng, đôi bên sắp sửa hòa giải, chuyện sẽ êm . Sắp tới, Thiên t.ử còn mở tiệc chiêu đãi công tử, nàng cần lo lắng. Còn về phía Ninh Vương, thực sự nắm rõ chi tiết."
Thanh Cát: "Thật ?"
Mạc Kinh Hy gật đầu, vẻ mặt bất lực vô tội: "Nếu , tuyệt đối giấu giếm."
Thanh Cát: "Khi nào Hạ Hầu Chỉ Lan sẽ đến Vương phủ?"
Mạc Kinh Hy: "Hai ngày nữa, hai ngày nữa công t.ử sẽ đích tới thăm. Nàng cứ chuẩn tinh thần đối phó , La ma ma sẽ ở bên nhắc nhở."
Thanh Cát gượng gạo đáp: "Được."
Khi Thanh Cát trở về Vương phủ nghỉ ngơi, nàng thấy trong sân ngập tràn các rương hòm, Tôn quản sự đang chờ ở đó. Thấy Thanh Cát bước , ông vội vàng tiến đến, tươi : "Nương nương."
Thanh Cát liếc : "Có chuyện gì ?" Vài ngày ở cung Đàm Quý phi xảy chuyện của Thôi cô cô, Ninh Vương dĩ nhiên vui. Thôi cô cô thể tiếp tục hầu hạ Ninh Vương nên rời biệt tích, lẽ Đàm Quý phi tống khứ nàng đó . Về phần Ninh Vương, từ lúc tức giận bỏ khỏi phòng nàng mấy hôm , ngài biệt tăm biệt tích.
Thanh Cát mới đến Hoàng đô, đối mặt với vô vàn rắc rối nên tâm trí phần rối bời. Việc Ninh Vương về hóa giúp nàng những phút giây yên tĩnh.
Tôn quản sự rạng rỡ, bẩm báo: "Thưa Nương nương, đây đều là cống phẩm từ các nơi gửi về. Một món chuẩn để phân phát cho tôn thất hoàng tộc. Điện hạ chu đáo, dặn dò giữ một phần để Nương nương dùng thử. Xin Nương nương xem qua."
Thanh Cát chẳng buồn liếc , lạnh nhạt đáp: "Cứ để đó ."
Nụ môi Tôn quản sự sượng , vội : "Nương nương, đây là những trân bảo quý hiếm, xin Nương nương..."
Thanh Cát giơ tay hiệu dừng : "Ta mệt , ngươi lui ."
Tôn quản sự thấy , đành bất lực lui : "Vâng."
Thực , nàng thừa trong các rương hòm đó chứa đầy những món đồ quý hiếm. thứ nàng hứng thú chỉ là vàng bạc châu báu thể dễ dàng mang theo, những thứ nặng nề nàng quyết nhận.
Còn về Ninh Vương, vài ngày bỗng dưng tỏ thái độ khó hiểu với nàng. Con tính khí thất thường, khó mà đoán định. Đã thế, nàng cũng chẳng bận tâm đoán già đoán non nữa. Dù thì nàng nắm chắc bảy vạn lượng bạc trong tay, năm vạn lượng thỏa thuận lấy cũng chẳng hề hấn gì. Mục tiêu cấp thiết nhất của nàng bây giờ là tấm hộ .
Hơn nữa, nàng tuyên bố thẳng thừng với Mạc Kinh Hy rằng nàng sẽ phục tùng nữa, nàng sẽ sống theo ý . Ai mà Hạ Hầu Nương t.ử thật sự sẽ hành xử thế nào trong tình cảnh , thà nàng cứ sống thật với bản tính của còn hơn. Vì , giờ đây, nàng chẳng tiếp tục đóng kịch, cũng chẳng buồn để tâm đến Tôn quản sự, cứ thế mà thẳng về phòng.
Vừa về đến phòng, La ma ma bắt đầu lải nhải ngừng. Bà kể cho nàng về những quy củ trong cung, về những chuyện thị phi của hoàng thất, thậm chí còn nhắc đến cả Thái t.ử phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-39-ghen-tuong.html.]
Bà nheo mắt, thì thầm chiều bí hiểm: "Thái t.ử trạc tuổi tam tuần, chung sống với Thái t.ử phi hơn chục năm trời mà chẳng mụn con nối dõi. E là Thái t.ử vấn đề . Chắc hẳn bọn họ đang nhòm ngó bên phía Điện hạ nhà đấy."
Thanh Cát uể oải đáp: "Thế thì quá còn gì. Nhỡ Nương nương nhà bà sinh một vị Hoàng đế thì ? Lúc đó chí ít Nương nương cũng là Hoàng thái hậu, vinh hoa phú quý tột bậc."
La ma ma , hốt hoảng hít một ngụm khí lạnh, vội vàng ngó ngoài. Thấy ai, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà trách móc: "Nói nhỏ thôi, tai vách mạch rừng đấy."
Thanh Cát liếc xéo bà : "Chẳng bà bảo Thanh Cát cô nương mua chuộc ? Có cô chống lưng, còn sợ gì nữa?"
La ma ma lắc đầu, nhăn nhó than vãn: "Nói là mua chuộc, nhưng chắc cũng chỉ là dăm ba chuyện vặt vãnh. Đến lúc chuyện hệ trọng, ai cô thực sự giúp đỡ chúng . Nếu đơn giản thế, Thiên Ảnh Các sụp đổ từ đời nào ."
Thanh Cát dùng một ánh mắt mới để đ.á.n.h giá La ma ma: "Quả hổ danh là bà."
La ma ma đắc ý: "Muối ăn còn nhiều hơn cơm ngươi ăn đấy, cứ từ từ mà học hỏi."
Thanh Cát gật gù đồng ý: " ." Chờ khi chuyện xong xuôi, nàng sẽ trả đũa tất cả những gì bà gây cho nàng. Nàng học hỏi cho thật tường tận mới .
Tối đến, La ma ma khỏi, Thanh Cát mới chút thời gian yên tĩnh. Nàng lên giường, thả rèm gấm xuống, vắt chéo chân, bắt đầu luyện công để nâng cao nội lực. Sau khi vận hành chân khí vài vòng, nàng từ từ thu khí, hít thở sâu vài . Chuẩn xuống giường, nàng bỗng thấy tiếng bước chân quen thuộc bên ngoài.
Bình thường, nàng thể rõ âm thanh trong phạm vi trăm thước. khi luyện công, nàng thường cố tình bỏ qua những tạp âm đó. Tuy nhiên, Ninh Vương thì khác. Hắn là chủ nhân của nàng, mà một ám vệ luôn sự nhạy bén đặc biệt với âm thanh của chủ nhân. Vì , ngay khi Ninh Vương bước sân, nàng nhận . Lắng tiếng bước chân, Thanh Cát ngẫm nghĩ về tình cảnh hiện tại của và những lời từng . Nàng nhắm mắt , những kỷ niệm ùa về. Nàng nhớ Vũ Ninh ngày xưa nghèo khó, hoang tàn, nhớ hoài bão của Ninh Vương khi ngắm phương Tây, và cả những cuộc chiến tranh triền miên ở Tây Uyên hiện tại. Là một ám vệ từng thề sống c.h.ế.t vì , nàng phản bội ? Có vẻ như phản bội, nhưng giống như .
Với tư cách là ám vệ, nàng sẵn sàng hi sinh vì , sẵn sàng xông pha chốn hiểm nguy mà màng sống c.h.ế.t. với tư cách là Ninh Vương phi, nàng chất chứa chút hờn ghen. Điều quả thật nên. Nàng hiện đang vị trí , tất cả cũng chỉ vì tiền. Cố gắng thêm ba tháng nữa, nàng sẽ thể rút lui an . Cớ chịu đựng sự tức giận của ở đây?
Trong lúc mải suy nghĩ, cánh cửa phòng hé mở, ánh sáng tràn . Thanh Cát cảm nhận sự xuất hiện của Ninh Vương. Ngăn cách bởi bức rèm gấm, Thanh Cát cảm nhận rõ rệt bước chân ung dung của xao động khí. Tà áo bay nhẹ nhàng, toát lên vẻ khoan thai, nhàn nhã nhưng mang theo một áp lực vô hình, khiến gian căn phòng bỗng chốc trở nên chật chội.
Thanh Cát từ từ bước xuống giường, tiến gần, cung kính cúi chào: "Điện hạ." Hôm nay diện chiếc áo bào cổ tròn màu trắng ngà thêu phong cảnh sông núi, vô cùng tinh xảo và sang trọng. Trên còn vương vấn chút men, lẽ trở về từ một buổi tiệc tùng nào đó.
Ánh mắt Ninh Vương lướt qua mái tóc của Thanh Cát. Trâm cài lệch, tóc búi lỏng lẻo, toát lên vẻ quyến rũ như đóa hải đường bừng tỉnh giấc xuân. Hắn khẽ hỏi: "Mệt ? Có chỗ nào khỏe ?"
Thanh Cát mỉm : "Cũng gì, chỉ là hôm nay phố xem thú lạ, mệt nên chợp mắt một lát. Thật khiến Điện hạ chê ."
Ninh Vương lạnh lùng quan sát nụ dịu dàng quá đỗi của nàng. Nụ thì thật, nhưng khách sáo đến lạ. Hắn kìm nén sự bực dọc trong lòng, hờ hững hỏi: "Những món đồ sai đưa đến, nàng ưng ý ?"
Thanh Cát chớp mắt, Ninh Vương với vẻ khó hiểu: "Những thứ đó... thể mở xem ?"
Ninh Vương: "Tại ? Ta mang đến cho nàng mà."
Thanh Cát rạng rỡ hơn, đáp: "Nếu Điện hạ , lát nữa sẽ mở xem."
Ninh Vương gật đầu, nhưng ngạc nhiên ngước : "Vậy lúc nãy mở xem?"
Thanh Cát: "Thiếp lo là, nhỡ mở , thấy thích món nào đó, đòi lấy , chẳng mừng hụt ?"
Nghe xong, vẻ mặt Ninh Vương trở nên vô cùng khó tả. Một lúc , khẽ thở dài, chiều vô tội: "Chuyện từ đời nào , nàng vẫn còn ghim trong lòng ."
Thanh Cát bật : "Thiếp chỉ đùa chút thôi mà, Điện hạ cần gì nghiêm túc thế. Chút chuyện đùa cũng chịu nổi ?"
Ninh Vương cũng phì . Tiếng trầm ấm, đầy lôi cuốn. Hắn nhướng mày, tỏ vẻ hết cách: "Được thôi, nàng cứ thoải mái mở xem ."
Thanh Cát khẽ hừ một tiếng, thêm lời nào. Không đáng để so đo với . Hai chuyện, vui vẻ sai mang những chiếc rương phòng và mở .
Bởi sắp tới là ngày sinh thần của Hoàng đế Đại Thịnh, thể là vạn quốc triều cống. Các nước chư hầu, nước láng giềng mang lễ vật đến chúc thọ, cùng với sự cống nạp từ các quan địa phương, từng xe từng xe ngựa đổ dồn về Hoàng đô. Những lễ vật sẽ Nội đình phân bổ cho hoàng quốc thích. Ninh Vương vốn sủng ái nắm quyền trọng trong tay nên tự nhiên chia phần nhỏ. Những rương hòm vì là của ngoại bang mang đến, nhiều cái kịp tháo dỡ để phân phát, vẫn giữ nguyên vẻ ngoài lộng lẫy, mạ vàng, khảm bạc, hoa văn tinh xảo mang đậm nét văn hóa đặc trưng.
Ninh Vương bảo tỳ nữ lượt mở các rương , bên trong trầm hương, băng phiến, đàn hương, yến sào, sừng tê giác... Thậm chí còn t.h.ả.m nhung, da khỉ đen và da chồn, là những vật dụng thiết thực cho sinh hoạt thường ngày. Thanh Cát đương nhiên thấy ưng ý nên thu nhận hết. Những món đồ tuy ích gì nhiều cho nàng nhưng đều là hàng cực phẩm. Hắn lòng tặng, nàng cũng chẳng ngại mà nhận.
Ninh Vương mở một chiếc hộp gỗ gụ chạm trổ tinh xảo: "Nàng xem , đây là lễ vật mà sứ giả ngoại bang mang tới sáng nay, đặc biệt sai để dành một ít cho nàng."
Thanh Cát tò mò , thấy những củ giống nhân sâm nhưng giống loại sâm thường thấy. Nàng loáng thoáng nhớ từng thấy qua, hình như là bạch sâm?
Ninh Vương giải thích: "Đây là đồ tiến cống từ nước ngoài, vài điểm khác biệt so với nhân sâm của Đại Thịnh chúng . Nó tác dụng bổ khí dưỡng huyết, sinh tân an thần. Kể từ gặp thích khách dạo nọ, nàng vẻ hoảng sợ, tâm trạng luôn bất an. Ta nghĩ về Hoàng đô, chúng sẽ nán một thời gian, nàng nên nhân cơ hội tĩnh dưỡng, bồi bổ sức khỏe."
Thanh Cát ngờ ý định như . Nàng chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp: "Điện hạ thật chu đáo." Trong đầu nàng nghĩ, củ sâm to thật, chắc chắn là hàng cực phẩm. Nghe đồn lúc nguy cấp nó thể cải t.ử sinh. Nếu ăn hết, chắc chắn nàng sẽ mang theo...
Khi mở những chiếc rương khác, quả nhiên bên trong là kỳ trân dị bảo, như ốc xà cừ bạc, t.ử giao hương... những thứ hiếm thấy ở Trung Nguyên. Sau khi xem xong các món quà, tỳ nữ dọn bữa tối. Hai vợ chồng cùng dùng bữa. Tối nay món cá hồi mới mang đến sáng nay, thịt cá dày và béo, ngon hơn hẳn các loại cá thông thường.
Trong lúc ăn, Ninh Vương thuận miệng nhắc: "Các vị tẩu tẩu, thẩm thẩm trong hoàng thất cũng sắp sửa mời nàng đến dự tiệc đấy."
Thanh Cát đáp: "Vâng, ."
Ninh Vương: " nàng cũng đừng lo lắng quá, Hoàng tẩu sẽ cùng nàng. Có chuyện gì tẩu cũng sẽ chỉ bảo." Hắn nàng, thêm: "Hoàng tẩu tính tình dịu dàng, hiền thục, chu đáo lắm, nàng cần lo lắng ."
Thanh Cát mỉm : "Thiếp , và Hoàng tẩu gặp như cố nhân. Lần đến Hoàng đô, việc đều nhờ cậy Hoàng tẩu."
Thấy nàng rạng rỡ, vẻ thích Hoàng tẩu của , Ninh Vương : "Vậy là ." Hắn khựng một lát, tiếp lời: "Ta và Mẫu phi luôn bất hòa, nàng cũng thấy đấy. với hoàng , vô cùng thiết. Thái t.ử đối với như cha như . Dù đôi lúc và Hoàng tẩu đùa giỡn vài câu, nhưng trong lòng vô cùng kính trọng tẩu . Về phần , cũng mong đến Hoàng đô, mối quan hệ giữa hai sẽ ."
Nghe những lời , Thanh Cát hiểu rõ ý . Trong hoàng thất, chuyện tranh quyền đoạt lợi là chuyện cơm bữa, nhưng và ca ca tình cảm sâu nặng. Hắn bất cứ điều gì sứt mẻ tình đó. Khi hai lớn lên, mỗi đều gia đình riêng, mối quan hệ giữa các tẩu cũng sẽ gián tiếp ảnh hưởng đến tình . Hay cách khác, trong thâm tâm , hy vọng và ca ca vẫn sẽ thiết như một gia đình, và điều đó cần sự góp sức của những vợ. Xét ở điểm , Ninh Vương quả thật chung sống lâu dài với Vương phi của .
Thấy Thanh Cát mãi lên tiếng, Ninh Vương nhướng mày nghi hoặc nàng.
Thanh Cát khẽ mỉm : "Hoàng tẩu là một vô cùng . Thiếp mới đến, còn nhiều điều bỡ ngỡ, đương nhiên sẽ học hỏi Hoàng tẩu nhiều."
Ninh Vương khẽ gật đầu. Hai vợ chồng chìm im lặng. Căn phòng tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng lách cách nhẹ nhàng của đôi đũa ngà voi.
Sau bữa tối, Ninh Vương rõ ràng ý định nghỉ đây, nên cả hai chuẩn tắm.
Ninh Vương liếc Thanh Cát, đề nghị: "Cùng tắm nhé?"
Thanh Cát bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: "Vâng."
Dù cùng tắm rửa, nhưng giữa hai vẫn một cách tinh tế nào đó, khiến bầu khí trong phòng tắm, ngay cả khi hai trần trụi đối diện , vẫn chút gì đó tự nhiên. Thanh Cát quá im lặng. Nàng vẫn , vẫn hầu hạ , nhưng Ninh Vương cảm thấy thỏa mãn. Hắn luôn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó. Trong sương mù mịt, dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể cường tráng của . Ánh mắt u tối của dán chặt Vương phi, chăm chú và sâu thẳm.
Thanh Cát tự nhiên nhận ánh mắt của , nhưng nàng tảng lờ, vẫn giữ thái độ thản nhiên, nheo mắt tận hưởng sự thoải mái của dòng nước ấm. Phòng tắm trong vương phủ ở hoàng đô quả thực cầu kỳ. Căn phòng sưởi ấm cẩn thận, những chiếc ghế nhỏ bằng gỗ t.ử đàn và một chiếc sạp thấp để thể tựa lưng khi tắm. Bên cạnh còn bày sẵn và trái cây, để thưởng thức tắm. Nước tắm cũng ngâm các loại hương thảo như lan và huệ, tỏa mùi hương ngào ngạt, thư thái tâm hồn.
Nàng khi rời , sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội tận hưởng những thứ xa xỉ nữa. Vì , nàng tranh thủ tận hưởng tối đa sự xa hoa của cuộc sống nhung lụa .
Bất chợt, Ninh Vương lên tiếng: "Tam Tam."
Thanh Cát khựng , mở mắt .
Ninh Vương dậy, bước thẳng về phía nàng. Trên một mảnh vải che , vóc dáng cao lớn, cường tráng của hiện trọn vẹn mắt nàng. Hắn bước ngang tàng, phô bày cơ thể một cách tự nhiên. Hình ảnh đó khiến Thanh Cát chút ngượng ngùng, dám thẳng. Do thường xuyên rèn luyện võ nghệ, hình thon gọn, săn chắc, vòng eo nhỏ nhắn, làn da mượt mà. Không lớp quần áo che đậy, phô diễn sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn của tuổi trẻ.
Thanh Cát mím môi, trong tâm trí nàng vẫn còn in đậm khoảnh khắc mạnh bạo, dữ dội lúc nãy. Hung tợn, mạnh mẽ. Nàng thầm c.h.ử.i rủa trong lòng.
Ninh Vương bước tới, xuống chiếc sạp thấp bên cạnh nàng. Dường như hòa, nhưng Thanh Cát lờ . Nàng dùng giọng điệu cung kính, : "Điện hạ, nhường chỗ cho ngài nhé."
nàng kịp hết câu, bàn tay to lớn, mạnh mẽ của nắm lấy eo nàng. Tầm của nàng đột ngột thấp xuống. Nàng vô thức đạp chân loạn xạ sạp, nhưng trơn quá. Đến khi lấy bình tĩnh, nàng gọn trong vòng tay .
Ngón tay cái của khẽ dùng sức, nâng cằm nàng lên. Đôi mắt đen thăm thẳm của nàng chằm chằm.
Thanh Cát phản kháng: "Điện hạ..."
Ninh Vương khẽ nhướng mày: "Tam Tam giận ?"
Thanh Cát gọi "Tam Tam", cảm thấy một niềm vui khó tả. Nhìn , nàng nhớ hình ảnh một thiếu niên kiêu hãnh, rạng rỡ trong quá khứ. Lúc đó, liệu từng nghĩ rằng một ngày nào đó gọi "Tam Tam" bằng một giọng mật như thế ? Liệu nguồn gốc của cái tên "Vương Tam" ? Dù bao giờ , nhưng nàng ảo giác rằng nàng kéo xuống phàm trần, dùng bùn lầy vấy bẩn sự thanh cao, tôn quý của .
Thế là nàng mỉm : "Không, giận Điện hạ chứ."
Ninh Vương tiếng vui vẻ của nàng, ánh mắt tối sầm . Hắn khẽ bóp mạnh cằm nàng, giọng khàn khàn: "Đừng vòng vo với ."
Thanh Cát phát những tiếng đứt quãng trong cổ họng. Nàng khẽ c.ắ.n răng, : "Thiếp giận Điện hạ, là Điện hạ tự giận thôi. Thiếp chẳng gì đắc tội với ngài, là ngài tự nhiên nổi cáu với ."
Ninh Vương cúi đầu nàng chăm chú hồi lâu. Cuối cùng, khẽ thở dài: "Tâm tư của Thôi cô cô, với sự thông minh của nàng, nàng ?"
Thanh Cát vờ như hiểu, im lặng.
Ngón tay cái của Ninh Vương khẽ vuốt ve phần da mềm mại bên tai nàng, giọng trầm buồn: " nàng ngơ, nàng dung túng ả, nàng lạnh lùng , nàng đang xem kịch vui." Hắn áp môi lên má nàng, thở quyện . Hắn ngước mắt lên, sâu mắt nàng.
Khoảnh khắc ánh mắt giao , Thanh Cát cảm thấy như thấu. Hắn vốn nhạy bén, ánh mắt sắc như d.a.o thể thấu tâm can khác. Hắn là một dễ lừa gạt. Nàng thậm chí cảm thấy suy nghĩ trong lòng đều phơi bày mặt . nàng nhanh chóng lấy bình tĩnh, dũng cảm, thanh thản và lý trí đối mặt với .
Ninh Vương nhếch môi, nở nụ nửa miệng: "Hửm?" Hơi thở nóng hổi của phả mặt nàng, đôi mắt đen ánh lên vẻ nguy hiểm: "Vương phi của thật hiền thục, mong tìm cho một tiểu xinh , để khỏi bám lấy nàng nữa, đúng ?"
Thanh Cát: "Điện hạ gì ?"
Ninh Vương xích gần hơn, hàm răng trắng sắc nhọn c.ắ.n nhẹ phần da bên tai nàng. Một cảm giác tê dại pha lẫn chút đau đớn truyền đến, Thanh Cát c.ắ.n môi lên tiếng.
Ninh Vương: "Nàng còn hỏi ? Nàng còn dám hỏi ?" Hắn mất sự bình tĩnh, thậm chí còn nghiến răng: "Vương phi của thật cao tay, mượn tay Mẫu phi để nhét cho ? Sao, nàng thoải mái giường ? Trong lòng nàng đang nhớ nhung ai? Có nàng đang mong tìm khác, để nàng yên !"