Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 4: Người Tính Không Bằng Trời Tính

Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:25
Lượt xem: 863

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng mùa xuân xuyên qua tầng tầng lớp lớp màn lụa mỏng buông rủ hắt trong xe. Cạnh tay Thanh Cát đặt sẵn một chiếc lò sưởi nhỏ bằng đồng, nhưng nàng vẫn cảm nhận từng luồng khí lạnh đang dâng lên dọc sống lưng. Nàng ngay ngắn ở đó, vẻ mặt chút gợn sóng, nhưng trong lòng nhớ đến những lời Mạc Kinh Hy từng .

Mạc Kinh Hy bảo, vị phu quân của tiểu nương t.ử nhà ông năm nay hai mươi ba tuổi, dung mạo tuấn tú, là vị lang quân như ý trong mộng của bao nữ nhi, chỉ điều tính tình cho lắm...

Mà chủ nhân của nàng, Ninh Vương, năm nay cũng hai mươi ba tuổi, là hoàng t.ử thứ bảy của thiên tử, đeo ấn vàng mang dải tía, phận cao quý vô song, hiện phong đất ở vùng Ninh, xưng hiệu là Ninh Vương. Hắn dung mạo diễm lệ tuyệt trần, phong tư tựa ngọc. Nghe đồn năm mười bốn tuổi, một vị họa sư cung đình mất ba ngày trời để vẽ chân dung , nhưng đột nhiên ném bút than thở rằng: "Thất điện hạ long chương phượng tư, tư chất bẩm sinh, thứ bút trần tục của kẻ hèn thể phác họa ."

chính vị Ninh Vương điện hạ tính tình bạo ngược, kiêu ngạo và vô cùng lạnh nhạt.

Thanh Cát mười bốn tuổi trở thành ám vệ của phủ Ninh Vương, từng ít nhiệm vụ bảo vệ bên cạnh . Nhớ những trải nghiệm khi xưa, thực sự là thể diễn tả bằng lời, chỉ một câu "tính tình " là thể rõ ngọn ngành.

Thực , ám vệ vốn là một công việc . Những đứa trẻ sinh trong phận nô lệ định sẵn cả đời hầu hạ khác, vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên , thậm chí đến đời con cháu cũng đời đời kiếp kiếp nô tì. Huống hồ Thanh Cát là một đứa trẻ mồ côi, từ khi sinh nàng chẳng gì trong tay. Một như nàng, cơ hội bước Thiên Ảnh Các, trải qua quá trình khổ luyện và thành tài, đối với nàng đó là một ân huệ to lớn của Thiên Ảnh Các .

việc trướng Ninh Vương thì là một chuyện khác. Ví dụ như thứ hàn độc trong Thanh Cát hiện tại, giờ ngẫm thực chất là do hôm đó Ninh Vương thẩm vấn kẻ phản bội, lúc đó Thanh Cát đang canh gác bên ngoài. Ai ngờ khi Ninh Vương bước khỏi thủy lao, đột nhiên hỏi Thanh Cát về việc phiên canh gác. Ngày hôm đó Bạch Chi - đổi ca cùng Thanh Cát - đột nhiên xin nghỉ nên nàng luân phiên canh gác. Ninh Vương hỏi thì Thanh Cát cũng cứ thành thật mà trả lời.

Ai ngờ Ninh Vương mặt sầm , vô cùng vui. Thanh Cát hề biện minh, Ninh Vương hỏi về các công việc thường ngày khác. Vì Bạch Chi xin nghỉ đột ngột nên Thanh Cát thực sự rõ, thể trả lời cặn kẽ. Ninh Vương nổi giận, cho rằng nàng giả qua mặt chủ nhân nên phạt đ.á.n.h một trăm roi theo đúng quy định của Thiên Ảnh Các.

lúc đó trong Thanh Cát đang tàn độc, khi chịu một trăm roi, vết thương cũ tái phát, hàn độc xâm nhập sâu cơ thể khiến nàng mới nông nỗi như bây giờ.

Con Ninh Vương vốn là cành ngọc lá vàng của hoàng tộc, mẫu là Đàm Quý phi - hoàng thượng sủng ái vô cùng, hoàng ruột thịt của thì lập Thái tử. Một kẻ mang phận hoàng quốc thích cao quý như mang bản tính kiêu ngạo, chẳng coi ai gì, thử hỏi đời ai lọt mắt xanh của cơ chứ.

Thanh Cát cũng vạn vạn thể ngờ , nàng mới rời khỏi phủ đầy một tháng mà thiên t.ử vội vã ban hôn cho Ninh Vương, ép cưới tiểu nương t.ử nhà Hạ Hầu - Hạ Hầu Kiến Tuyết .

Xét về gia thế của nhà Hạ Hầu, một thế gia vọng tộc như gả cho con cháu hoàng tộc thì cũng hề lép vế. Cuộc hôn nhân đáng lẽ là một mối lương duyên , thế nhưng Hạ Hầu Kiến Tuyết giở trò ...

Tất nhiên, việc đó liên quan gì đến Thanh Cát. Ninh Vương cắm bao nhiêu cái sừng thì cũng đến lượt nàng bận tâm. Điều quan trọng nhất bây giờ là nàng thế nào? Bắt nàng giả danh Hạ Hầu Kiến Tuyết để gả cho Ninh Vương, thà bảo nàng độc phát vong c.h.ế.t quách cho xong.

Thanh Cát bắt đầu liên tục tìm cơ hội bỏ trốn. Nàng hiện tại lấy một vạn lượng từ Mạc Kinh Hy. Số tiền thực hề nhỏ, nếu chi tiêu tằn tiện thì cũng đủ để nàng sống an nhàn hết quãng đời còn . Mạng sống là hết, nàng bỏ trốn thôi.

Thế nhưng lúc đội ngũ đón dâu của Ôn Chính Khanh tới, xem chạy trốn cũng hề dễ dàng. Ôn Chính Khanh xuất từ Long Cấm Vệ, từng là một trong sáu đại cao thủ của đại nội, là đại quản gia Ninh Vương trọng dụng nhất. Nếu đổi là Thanh Cát trúng độc, với bản lĩnh của , việc lặng lẽ trốn thoát ngay mí mắt Ôn Chính Khanh cũng là chuyện bất khả thi.

bây giờ Thanh Cát nắm chắc điều đó. Hơn nữa, đội ngũ đón dâu của Ôn Chính Khanh còn mang theo ba trăm vệ của phủ Ninh Vương. Đám đó đều là những cao thủ do chính tay Ôn Chính Khanh đào tạo nên.

Thế là những ngày tiếp theo, Thanh Cát vô cùng cẩn trọng. Một mặt nàng phối hợp với La ma ma tiếp tục ngụy trang thành Hạ Hầu Kiến Tuyết cho lộ sơ hở nào, một mặt tìm cơ hội để tẩu thoát.

Nàng quan sát luật luân phiên canh gác của đội ngũ cùng Ôn Chính Khanh và tìm lỗ hổng thể lợi dụng , dự định nhân lúc đêm khuya trăng sáng sẽ âm thầm cao chạy xa bay.

điều nàng ngờ tới là, ngay lúc nàng chuẩn thực hiện kế hoạch của , một chuyện xui xẻo xảy . Phủ Ninh Vương nhận tin mật báo rằng bọn ác đồ của Hoàng giáo định nhân dịp đại hôn của Ninh Vương để gây rối. Vì , phủ Ninh Vương cử ba ám vệ của Thiên Ảnh Các đến để bảo vệ an cho vị Vương phi tương lai.

Ba vị ám vệ...

Thanh Cát cứ thế trơ mắt từng đồng đội, chiến hữu cũ của lượt xuất hiện và canh giữ bên cạnh . Nàng bình thản cụp mắt xuống, lặng lẽ bóp c.h.ế.t kế hoạch bỏ trốn của từ trong trứng nước.

Trong quá trình huấn luyện ám vệ, họ trải qua vô vàn cửa ải khó khăn, mỗi cửa ải đều liên quan đến những cuộc giao đấu sinh t.ử giữa các ám vệ. Có thể Thanh Cát từng tỉ thí võ công với đại đa ám vệ của Thiên Ảnh Các. Nàng hiểu quá rõ thực lực của họ, đồng thời cũng nhận thức rõ ràng rằng bản hiện tại thể nào đ.á.n.h thắng bọn họ.

Giả sử nàng trúng độc, dựa tuyệt kỹ khinh công nhất Thiên Ảnh Các, nàng vẫn cơ hội lén lút trốn thoát. hiện tại nàng trúng độc, võ công sút giảm nghiêm trọng, nàng đừng hòng thể thoát lui an sự giám sát chặt chẽ của ba vị ám vệ .

Mong mỏi lớn nhất của nàng lúc là đừng vạch trần. Nếu đó nàng từng tự tin mười phần về việc đóng giả tiểu nương t.ử nhà Hạ Hầu, thì hiện tại, bao vây xung quanh là những đồng đội từng kề vai sát cánh, bên ngoài là đại quản gia vương phủ Ôn Chính Khanh, phía là vị chủ nhân Ninh Vương điện hạ của , khả năng thành công của nàng gần như bằng .

Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất là những , mà là các chủ của Thiên Ảnh Các - Diệp Mẫn. Diệp Mẫn từng thấy khuôn mặt thật của nàng, và y cũng là duy nhất đời từng thấy dung mạo thật của nàng.

Nghĩ đến đây, Thanh Cát bất giác đưa tay lên day trán. Nàng tuyệt đối thể để Diệp Mẫn thấy dung mạo của . Tuy dung mạo thật sự của ám vệ Thanh Cát và tiểu nương t.ử Hạ Hầu Kiến Tuyết phần giống , nhưng khi Thanh Cát đóng giả khác thì đó cũng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, chẳng gì đáng cả, nàng vẫn thể đường hoàng vô tư đối mặt.

một khi chuyện khuất tất, thì sự giống đó trở thành sơ hở, trở thành manh mối dễ dàng khiến Diệp Mẫn nghi ngờ.

Nói cách khác, nhiệm vụ hiện tại của nàng là diễn cho thật đạt vai Hạ Hầu Kiến Tuyết ngay mí mắt của những đồng đội cũ, của Ôn Chính Khanh, của Ninh Vương và của Diệp Mẫn. Nàng phép để lộ bất kỳ sơ hở nào. Một khi vạch trần, nàng nhà Hạ Hầu và phủ Ninh Vương sẽ ầm lên tới mức nào, nhưng nàng chắc chắn sẽ là kẻ đầu tiên mang tế cờ. Có trốn cũng trốn nổi, mà dù cho may mắn thoát , nàng cũng sẽ ám vệ Thiên Ảnh Các truy sát cho đến tận cùng trái đất.

lúc , Mạnh ma ma bước tới hầu hạ nàng lên giường. Bà vén rèm gấm lên, cúi hỏi nhỏ: "Tiểu nương t.ử còn căn dặn gì nữa ?"

Thanh Cát chằm chằm khuôn mặt căng cứng của Mạnh ma ma. Khuôn mặt bà lúc nào cũng căng , lớp da mỏng manh hằn lên sắc đỏ bất thường, mỏng manh như một tờ giấy chỉ cần khẽ chạm là rách. Chính khuôn mặt căng cứng đến mức thái quá khiến Thanh Cát luôn nghi ngờ liệu bà dùng thuật dịch dung . nàng từng để mắt quan sát cẩn thận và loại trừ khả năng .

Đây quả thực là một ma ma sinh khuôn mặt căng cứng.

Điều gợi cho Thanh Cát nhớ đến Thôi cô cô trong phủ Ninh Vương, trông nàng cũng khá giống Mạnh ma ma .

Nhìn Mạnh ma ma đang chăm chú quan sát , nàng chỉ im lặng lắc đầu, đưa tay hiệu cho bà lui . Khi tấm rèm buông rủ bên mép giường thả xuống, Thanh Cát mới dám rũ rượi ngã xuống giường.

Trong dự tính của nàng, nàng chỉ định kiếm một khoản tiền, đó lợi dụng lòng áy náy của Diệp Mẫn để rời khỏi Thiên Ảnh Các, từ đó sống những ngày tháng tự do tự tại. ngẫm mới thấy tính bằng trời tính, nàng rõ ràng bước một chân xuống vực thẳm. Muốn leo lên cũng chắc leo nổi nữa.

Cái mộng tưởng tươi gả nhà họ Nam để vơ vét vô linh đan diệu d.ư.ợ.c tan vỡ, ngược còn rơi cảnh nơm nớp lo sợ vạch trần bất cứ lúc nào. đ.â.m lao thì theo lao, Thanh Cát còn đường lui, chỉ đành c.ắ.n răng mà diễn tiếp.

Ít lúc cũng còn một điểm , dù là phủ Ninh Vương Ôn Chính Khanh, những tên ám vệ , thậm chí cả Ninh Vương và Diệp Mẫn mà nàng sắp đối mặt, cho cùng cũng đều là những gương mặt quen thuộc cả .

Ngay cả phủ Ninh Vương đối với nàng cũng quen thuộc như đường về nhà. Trên nóc các cung điện ở đó bao nhiêu xà ngang, cái nào ngủ êm ái hơn nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Thanh Cát thậm chí còn tính toán, chờ đến khi phủ Ninh Vương và định đôi chút, những xung quanh lơi lỏng cảnh giác, nàng sẽ tìm cách xuất hiện với phận thật của để gặp Diệp Mẫn. Nàng sẽ dò la xem Thiên Ảnh Các động tĩnh gì , tìm một kế sách vẹn để thoát an . Vạch kế hoạch đấy xong xuôi, nàng mới yên tâm phần nào.

Trong những ngày tiếp theo, sự hộ tống của đám thị vệ phủ Ninh Vương và ba vị ám vệ, đội ngũ rước dâu thuận lợi xuôi theo quan đạo tiến địa giới Vũ Ninh. Đi thêm năm sáu ngày nữa thì rốt cuộc cũng sắp tới biên giới Vũ Ninh.

Trong suốt thời gian đó, Thanh Cát luôn âm thầm quan sát ba vị ám vệ để phỏng đoán phận của họ. Mặc dù cùng thuộc Thiên Ảnh Các, nhưng vì quy củ đặc thù của nơi , dù cùng khổ luyện nhiều năm, cùng dốc sức cho Ninh Vương, họ cũng từng rõ mặt mũi phận thật của . Thế nên, dù cũng là ám vệ như họ, Thanh Cát vẫn dựa pháp khinh công, cách thở khi vận khí, thói quen lúc canh gác, và đôi khi là những ám hiệu tay trao đổi giữa họ để đoán xem họ là ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-4-nguoi-tinh-khong-bang-troi-tinh.html.]

Sau nhiều ngày để mắt theo dõi, cuối cùng Thanh Cát cũng nhận diện phận của ba : một là Trì Đình, một là Vạn Chung, còn ai khác chính là Bạch Chi.

Bạch Chi.

Thanh Cát thể ngờ Bạch Chi đến. Năm lên bốn, nàng vị các chủ tiền nhiệm đưa Thiên Ảnh Các cùng ba mươi hai đứa trẻ là con cái của các phạm nhân mang tiện tịch khác để tham gia đợt khảo nghiệm khắc nghiệt. Hơn ba chục đứa trẻ mồ côi nhiều vòng tuyển chọn gắt gao, cuối cùng chỉ còn hai : một là Thanh Cát, chính là Bạch Chi.

Hồi đó, họ gọi bằng những cái tên . Khi , Thanh Cát mang hiệu 37, còn Bạch Chi là 38. Suốt mười năm đằng đẵng đó, 37 và 38 cùng khổ luyện, cùng vượt qua bao nhiêu thử thách cam go. Cuối cùng, năm mười bốn tuổi, hai xuất các và Các chủ dẫn đến diện kiến Ninh Vương xin ban tên.

Lúc bấy giờ Ninh Vương đang mải mê đ.á.n.h cờ. Thấy bọn họ bước , tiện tay cầm một cuốn y thư lật qua một cái, tùy tiện ban cho hai cái tên: Thanh Cát và Bạch Chi. Thế là 37 trở thành Thanh Cát, còn 38 trở thành Bạch Chi.

Sau , Bạch Chi - một kẻ vốn ít - vô tình thổ lộ rằng y luôn nghĩ cái tên Bạch Chi đáng lẽ thuộc về Thanh Cát, còn cái tên Thanh Cát mới nên thuộc về y.

Thanh Cát ngạc nhiên khi thấy Bạch Chi những lời như , xem y để tâm đến chuyện . ... Thanh Cát và Bạch Chi, hai cái tên gì khác ?

Bạch Chi lúc liếc Thanh Cát, nhấn mạnh: " đen, thể gọi là Bạch Chi ."

Thanh Cát xong bèn chìm im lặng. Nàng cố nhớ sự việc hôm đó. Dù lúc nàng và Bạch Chi đang quỳ phục đất, nhưng nàng vẫn thể cảm nhận rõ ràng thái độ lơ đãng của Ninh Vương, chỉ tiện tay chỉ đại mà thôi. Có khi nào... nhầm thật chăng?

ai mà , dù thì Ninh Vương cũng chẳng bao giờ hỏi tên của hai . Thanh Cát nghi ngờ rằng chẳng nhớ gì về việc ban tên đó nữa.

Nhớ chuyện cũ, Thanh Cát đưa tay day day huyệt thái dương. Từ năm, sáu tuổi, Thanh Cát còn lộ diện bằng gương mặt thật nữa. Ngay cả khi trải qua những buổi khổ luyện khắc nghiệt, nàng cũng dùng khăn vải thô che mặt, Bạch Chi cũng . Chính vì thế, dù lớn lên bên từ nhỏ nhưng hai thực chất hề dung mạo của .

Tuy nhiên, Bạch Chi hiểu Thanh Cát. Quen suốt mười bốn năm, họ lòng động tác, thở của . Vậy nên Thanh Cát hiểu rằng cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối phép lơ là.

Ngày hôm , đoàn tiến núi Hoài Vũ. Vượt qua dãy núi là đến địa giới Vũ Ninh, chính xác hơn là đến địa bàn của phủ Ninh Vương.

Phủ Ninh Vương cử toán quân thứ ba đến tiếp ứng, đồng thời các quan viên Lễ bộ của triều đình cũng mặt. Nhất thời cờ xí rợp trời, chiêng trống vang dội. Dưới sự hướng dẫn của quan viên Lễ bộ, Thanh Cát đổi sang chiếc xe ngựa năm màu sơn đỏ dành riêng cho nàng. Bên trong xe trang trí vô cùng lộng lẫy, cả ma ma và cung nữ hầu hạ bên cạnh.

Thanh Cát vẻ bình thản qua cửa sổ xe ngựa. Đập mắt nàng là hai hàng quân lính xe ngựa, tay cầm hàng chục lá cờ đỏ thắm. Lại những thị tùng mặc áo sam tía, hông đeo cồng chiêng trống trận, cầm cờ kẻ đ.á.n.h trống. Càng thể thiếu đám thị vệ cấm quân hoàng gia oai phong lẫm liệt, ai nấy đều tay cầm đao bạc cán ngắn, toát lên vẻ uy nghiêm và lộng lẫy.

Tuy nhiên, giữa khung cảnh trang nghiêm và tĩnh mịch , Thanh Cát cảm nhận một luồng sát khí nguy hiểm. Nàng hờ hững đưa mắt xa. Ngay phía , lá cờ lớn thêu chỉ vàng là một nam nhân mặc trường bào màu lông quạ đang oai vệ lưng con ngựa cao lớn. Lưng thẳng tắp, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, thấy như đang đối mặt với kẻ địch hùng mạnh. Người đó ai khác chính là Ôn Chính Khanh.

Lẩn khuất trong bóng tối xung quanh, hơn chục tên ám vệ cũng bố trí hàng rào phòng thủ dày đặc, âm thầm đề cao cảnh giác. Thanh Cát im lặng một chút thu ánh mắt. Nàng cảm thấy chuyện khá buồn . Bốn năm ròng rã nàng cúc cung tận tụy ám vệ, giờ thì đến lượt khác dốc sức bảo vệ .

Đến chập tối, đoàn xe ngựa tới trạm dịch. Lúc thêm quan viên Lễ bộ của triều đình đến, dâng lên vô sính lễ như búi tóc cài hoa giục trang điểm, khăn trùm đầu thêu chỉ vàng, hoa quả điểm xuyết bằng tiền đồng...

La ma ma bước tới thưa: "Nương tử, Mạc đến , bàn bạc việc đáp lễ ."

Thanh Cát thắc mắc: "Đáp lễ?"

Tuy học qua nhiều thứ tạp nham, kiến thức cũng coi là uyên bác, nhưng nàng từng chứng kiến hôn lễ của nhà ai nên mù tịt về mấy khoản .

La ma ma bèn giải thích: "Bây giờ vương phủ mang hoa cài, khăn trùm đầu và trái cây tới. Theo phong tục, chúng đáp lễ bằng các món đồ như cặp ngọc bội kép bằng vàng bạc, khăn trùm đầu bằng lụa điểm hoa, áo choàng xanh, hài và hốt ngọc..."

Thanh Cát "ồ" lên một tiếng.

Thấy nàng phản ứng gì thêm, La ma ma đành tiếp: "Theo tục lệ, lẽ những việc tiểu nương t.ử cần tự lo liệu. hiện tại..."

Tình cảnh hiện tại dĩ nhiên là khác biệt so với bình thường. Gia đình bình thường gả con gái thế , nhưng sự tình quá đỗi bất ngờ nên đành chịu.

Thanh Cát bấy giờ mới lên tiếng: "Vậy mời Mạc ."

Lát , Mạc Kinh Hy bước phòng với dáng vẻ ngay thẳng và cung kính hành lễ theo đúng quy củ. Thanh Cát thong thả thưởng thức , chẳng thèm chớp mắt lấy một cái: "Mạc , vất vả cho ông ."

Giọng của nàng nhẹ nhàng, nhạt nhẽo, đúng chuẩn phong thái của vị tiểu nương t.ử dòng chính nhà Hạ Hầu. Mạc Kinh Hy híp mắt Thanh Cát một cái mới : "Tiểu nương tử, hiện giờ vương phủ mang đến các loại sính lễ, xin tiểu nương t.ử xem qua ."

Thanh Cát bèn nhận lấy, lật xem qua loa. Trên đó chi chít những dòng chữ bằng bút sa.

Mạc Kinh Hy tiếp: "Đây là những thứ sáng mai chúng sẽ đưa qua vương phủ."

Khi những lời , giọng điệu của y vô cùng cung kính, nhưng ánh mắt Thanh Cát chứa đầy ẩn ý.

Thanh Cát hiểu rằng y lời riêng với nàng.

hiển nhiên y cũng đề phòng ba tên ám vệ . Ám vệ của Thiên Ảnh Các hành tung thoắt ẩn thoắt hiện. Nếu lúc bọn họ đang rình mò trong bóng tối, lỏm cuộc trò chuyện và phát hiện kẽ hở nào sinh nghi thì công sức coi như đổ sông đổ biển.

Nàng thu sự chú ý, cẩn thận lắng và tìm kiếm. Quả nhiên, nàng phát hiện một tên ám vệ đang ẩn nấp xà ngang của căn phòng ở dãy nhà phía .

Hạ Hầu tiểu nương t.ử dù cũng là Vương phi tương lai, phận cao quý nên ám vệ dám tùy tiện dòm ngó. Bọn họ đành chọn một cách an . Nếu lúc nàng và Mạc Kinh Hy hạ giọng trò chuyện thì tên ám vệ đó cũng thể thấy .

Ngay lập tức, nàng lật xem qua loa danh sách. Trên đó liệt kê đủ loại trang sức bằng châu báu ngọc ngà, nữ công gia chánh tinh xảo, đồ chơi bằng vàng ngọc, các xấp lụa là gấm vóc nhiều màu sắc, và dĩ nhiên thể thiếu cặp ngọc bội bằng vàng bạc, áo choàng xanh cùng giày và hốt.

Vì thế nàng mới lên tiếng: "Ta đồn Ninh Vương xưa nay vốn kiêu ngạo, kén chọn. Bộ văn phòng tứ bảo bằng vàng ngọc là hàng xuất xứ từ ?"

Mạc Kinh Hy chột , đáp lời: "Tiểu nương tử, đang món nào, để xem."

Vừa , y dậy, bước đến gần và cúi xuống. Lúc , thở của Mạc Kinh Hy phả sát bên tai Thanh Cát. Giữa cách gần trong gang tấc , Thanh Cát ngước mắt Mạc Kinh Hy. Ánh mắt trong veo của nàng như : "Có rắm gì thì thả mau ."

 

Loading...