Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 40: Hạ Hầu Chỉ Lan

Cập nhật lúc: 2026-08-12 01:13:19
Lượt xem: 575

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời đó, Thanh Cát cũng thấy nực . Hắn đang cái gì ! Nàng chịu đựng đủ cái kiểu bóng gió của ! Ngay lập tức, nàng phản pháo: "Ngài còn dám với chuyện , ngài tự hỏi chính đang nghĩ gì ? Ngài cứ vô cớ tức giận, bóng gió, ai mà ngài đang khó chịu chuyện gì?"

Đôi mắt dài và hẹp của Ninh Vương nheo , ánh mắt u ám lướt qua khuôn mặt nàng, chỉ thấy đôi mắt nàng sáng rực, điệu bộ vô cùng tự tin, như thể nàng mới là oan ức . Hắn giơ tay, dùng ngón tay cái nâng cằm nàng lên, chằm chằm nàng, bằng giọng trầm thấp, chậm rãi: "Ồ? Nàng vẻ tự tin quá nhỉ?"

Thanh Cát nhạy bén nhận rằng đang nghi ngờ nàng, nhưng chắc chắn. Nàng chợt nghĩ đến một khả năng, là... Hạ Hầu Kiến Tuyết tư tình với đàn ông nào đó, Ninh Vương vô tình nên mới tức giận, mới bắt đầu bóng gió đe dọa nàng? Càng nghĩ càng thấy khả năng, nhưng mà... đàn ông tư tình với Hạ Hầu Kiến Tuyết là ai??

Nghĩ đến đây, Thanh Cát phản khách chủ, thẳng thừng hỏi: "Tại quyền tự tin? Điện hạ, ngài cho rằng sai điều gì mà thể tự tin?"

Ninh Vương bộ dạng chịu thua kém của nàng, quan sát một lúc lâu, sự u ám trong mắt cũng dần tan . vẫn khẩy: "Chẳng lẽ nàng nên giải thích rõ ràng , trong lòng nàng đang mong mau chóng nạp thêm vài cô !"

Thanh Cát dò hỏi thêm: "Ngài cứ úp úp mở mở, cái gì mà vấy bẩn nhan sắc, bảo tơ tưởng đến nam nhân khác, ngài cho rõ ràng ?"

Ninh Vương dửng dưng cụp mắt xuống, giọng điệu hờ hững: "Chỉ là đùa thôi, nàng gì mà căng thẳng thế."

Thanh Cát , nhận đang cố tình che giấu, lảng tránh! Càng như , nàng càng rốt cuộc cơn ghen tuông vô cớ của Ninh Vương từ . Nàng cố ý vặn : "Những lời như cũng thể tùy tiện đùa ?"

Ninh Vương khẽ nhướng mày: "Chỉ đùa một chút thôi, , phép đùa ?"

Thanh Cát: "..." Nàng mới câu , giờ dùng để chặn miệng! Tên thật sự đạo lý!

Ninh Vương ép sát từng bước, gằn một tiếng: "Mẫu phi tâm tư của , nhưng nàng thì , nàng cố ý ? Mang danh là Vương phi của , giúp đỡ thì chớ, còn tọa sơn quan hổ đấu? Trong lòng đang hận thể để nạp thêm dăm bảy cô nữa chứ gì?" Hắn chất vấn từng câu từng chữ, gí sát mặt nàng.

Thanh Cát dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của , rõ ràng vẫn là Ninh Vương Điện hạ, vẫn là vị chủ nhân quyền uy ngày nào, áp lực tỏa vẫn nặng nề như , nhưng nàng... trong lòng hề chút sợ hãi nào! Ninh Vương thì , chủ nhân thì , nàng sợ nữa!

"Ngài cứ nhất quyết ép hỏi chuyện , ngài thấy quá đáng ? Trước mặt Mẫu phi, thể dối , ngài bảo thì , lẽ nào sai? Hay là ngài dạy xem trong cảnh đó gì để đắc tội Mẫu phi, lòng ngài ? Ta , ngài mau dạy !"

Ninh Vương nàng, buồn tức giận. Nàng đúng là mồm mép tép nhảy, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng, lý lẽ đấy. Hắn nghiến răng lạnh lùng : "Quan trọng là nàng gì, mà là trong lòng nàng nghĩ gì."

Thanh Cát sửng sốt, càng thấy nực : "Trong lòng nghĩ gì, ! Ngài thành thần tiên từ lúc nào mà nghĩ gì!"

Ninh Vương nhếch mép, giọng đầy châm biếm: "Tam Tam, diễn kịch mãi cũng chán , nàng tưởng thấu tâm tư của nàng ?"

Thanh Cát hồ nghi , thấy đầy mỉa mai, cứ như thể thấu tất cả. Đang mải suy nghĩ, Ninh Vương đột nhiên cúi đầu xuống, khuôn mặt góc c.h.ế.t của bỗng nhiên phóng to mắt nàng, ép sát xuống một cách mạnh mẽ. Thanh Cát nghẹt thở.

Trong cách gần, đôi mắt mỏng của Ninh Vương rũ xuống, thở ấm nóng khẽ phả mặt nàng: "Hửm? Chẳng lẽ nàng nên giải thích chút ?"

Thanh Cát cảm thấy dường như đang thất thế. Ninh Vương quá thông minh, nàng thể dễ dàng moi lời nào từ miệng . Hắn tuyệt đối sẽ , bởi vì đối với , đó là chuyện "mất mặt". Dù là thật giả, sự kiêu ngạo cũng cho phép hỏi . quá nhạy bén, còn nàng giải thích về sự "thờ ơ" của nàng đối với .

Ngay lúc , vạn vật như tĩnh lặng, Thanh Cát thấy tiếng ong vo ve khe khẽ bên bệ cửa sổ, cũng thấy nhịp thở nặng nề của đàn ông mặt. Hắn dễ qua mặt, đang đòi một lời giải thích.

Thế là nàng đành : "Có lẽ trong lòng nghĩ... Điện hạ..." Nàng ấp úng.

Ninh Vương nhướng mày, phát âm thanh chậm rãi, mang tính đe dọa: "Hửm?"

Thanh Cát thật sự bịa nữa! Nàng dứt khoát : "Ta chỉ nghĩ, ngài cũng đang mong chờ điều đó!"

Ninh Vương: "Ta mong chờ? Ta mong chờ cái gì cơ?"

Thanh Cát bắt đầu liều: "Chuyện của ngài , ngài giả vờ cái gì chứ, lẽ nào ngài tâm tư của Thôi cô cô , mà ngài vẫn cứ dung túng ả , còn tưởng ngài nạp , nghĩ gì sai ?!"

Đôi mắt Ninh Vương tối sầm , lạnh lùng chằm chằm nàng: "Không liên quan đến nàng? Cái gì gọi là liên quan đến nàng, Hạ Hầu Kiến Tuyết cho nàng , chuyện của chính là chuyện của nàng, nàng đừng hòng trốn tránh, nàng tưởng gả cho thể rũ bỏ thứ sạch sẽ ?"

Thanh Cát: "Ngài!" Nàng châm biếm: "Chúng đang chuyện , ngài chuyện khác, nếu cứ thế thì ai ngài! Ta thật là thừa mới chuyện với ngài! Ngài lý lẽ ? Ngài lúc nào cũng đúng, ngài đúng hết, ?" Nói xong, nàng đẩy định bỏ .

Ninh Vương tất nhiên buông, mạnh mẽ và bá đạo ôm chặt lấy eo nàng, nhốt chặt nàng trong vòng tay , đó hôn nàng một cách cho phép từ chối. Thanh Cát kịp phòng , hôn đến nghẹt thở. Trong nháy mắt, thở bá đạo và ngang tàng ập đến, môi và răng nàng chiếm đoạt , nóng rực và cuồng nhiệt, ngang ngược và mạnh mẽ, cho phép nàng trốn tránh, cũng cho phép nàng kháng cự. Môi răng quấn quýt, tham lam như nuốt chửng cả nàng, nàng tách cũng .

Sự khao khát và chiếm hữu mãnh liệt, thở mạnh mẽ và đầy sức mạnh va chạm, khiến não nàng trống rỗng, nàng kéo trong đó. Lúc , trong đầu nàng bỗng lóe lên một ý nghĩ, đây chính là sự hoan lạc, sự hoan lạc giữa nam và nữ! Sự hoan lạc chua xót, mang theo chút cay đắng.

Những cảm xúc mà nàng từng nếm trải đang càn quét nàng một cách mãnh liệt, khiến cơ thể nàng thậm chí thể tự chủ mà khẽ run lên. Nàng dường như... cũng khá thích...

...

Rất lâu , thứ cuối cùng cũng dịu . Bàn tay mạnh mẽ của Ninh Vương đỡ lấy vòng eo thon thả của Vương phi, để nàng tựa . Hai tựa một khe hở, điều khiến trong lòng Ninh Vương dâng lên một cảm giác kỳ lạ, thứ đều đẽ và vi diệu, giống như hai con cá âm dương bát quái đồ, đầu đuôi nối liền, đời đời kiếp kiếp bao giờ chia xa.

Hắn áp sát khuôn mặt mềm mại và thanh tú của Vương phi, trong sự đụng chạm giữa da thịt, khép hờ mắt, thỏa mãn thở dài. Thanh Cát gục đầu n.g.ự.c , nhúc nhích. Kháng cự cũng vô ích, thì dứt khoát yên hưởng thụ. Ai lợi dụng ai còn , dù cũng là lừa, lúc quan trọng cũng là bỏ sức !

Lúc , Ninh Vương ôm Thanh Cát, thấp giọng : "Nếu nàng ghen tuông chua xót, cứ việc với ."

Thanh Cát , ánh mắt thoáng chút mơ màng. Nàng hình như ghen...

Ninh Vương: "Hửm? Nói cho ." Giọng lười biếng và nhẹ nhàng, mang theo chút khàn khàn khó hiểu, tạo nên một chất giọng rung động lòng .

Thanh Cát: "Cũng chẳng chuyện gì khác, chỉ là chuyện thôi, hơn nữa ngài cũng giải thích rõ ràng ."

Ninh Vương buông nàng , nâng khuôn mặt nàng lên, chăm chú một lượt: "Thôi cô cô sẽ nữa, còn Vân Hỷ thì , nàng vẫn còn để tâm đến Vân Hỷ chứ?"

Thanh Cát bất lực: "Liên quan gì đến ?"

Ninh Vương cau mày, nhưng vẫn tiếp tục gặng hỏi: " nàng đột nhiên nhắc đến ả ."

Thanh Cát: " ngài cũng giải thích , thấy ngài vấn đề gì, ngài đúng mà, tự nhiên nhắc đến chuyện ?"

Ninh Vương khẽ mím môi, vẻ mặt chút phiền não. Thanh Cát tò mò .

Ninh Vương vẻ thất bại, : "Mấy ngày nay, cứ suy nghĩ mãi về những lời nàng hôm đó, là sai ở , ngoài Vân Hỷ , nghĩ ai khác." Dùng sách vở để lý lẽ, dĩ nhiên là thắng, nhưng cảm thấy trong một lĩnh vực mà quen thuộc, dường như thua. Thắng vợ bằng lời lẽ là một điều ... Suy cho cùng, phòng ngủ là chiến trường, giường ngủ là điện Kim Loan, và vợ cũng là thuộc hạ của .

Thanh Cát , cũng im lặng. Nàng lúc đó quả thực cố ý vui, cố tình đả kích , x.é to.ạc vẻ kiêu hãnh của một kẻ con cưng của trời, để tự hoài nghi, chần chừ, đau khổ. khi những lời , nàng thấy thật vô vị, chẳng qua chỉ là lợi dụng mối quan hệ giường để chiếm chút lợi thế mà thôi, nên cũng nghĩ đến nữa.

Không ngờ nàng bước qua, mà vẫn đắm chìm trong đó, luôn canh cánh trong lòng. Thanh Cát thấy chút áy náy, nàng bèn giải thích: "Thực cũng một phần là vì chuyện ."

Ninh Vương: "Vì thấy Vân Hỷ xinh ?"

Thanh Cát: "...Cũng thể cho là , nhưng ngài giải thích , cũng chấp nhận lời giải thích của ngài."

Ninh Vương chằm chằm nàng bằng đôi mắt đen nhánh, buồn bực : " nàng cứ luôn giận ."

Thanh Cát , thấy ánh mắt vô tội, khóe mắt dài và hẹp xếch lên ửng đỏ, trông như thể chịu ấm ức lớn lao lắm . Cái dáng vẻ vô tội ... Thanh Cát gần như hít một lạnh. Hắn thể như ! Cứ như thể nàng ức h.i.ế.p . Hắn là Ninh Vương cơ mà, là vua của Vũ Ninh, nắm giữ quyền lực to lớn, lấy tư cách gì mà giả vờ ấm ức như !

Thanh Cát nghiến răng.

Ninh Vương cúi xuống, bàn tay thon dài nâng gáy nàng, trán nhẹ nhàng chạm trán nàng, thấp giọng : "Chỉ là một tỳ nữ thôi mà, cũng nghĩ cô xuất từ gia đình học, để cô bên cạnh nàng, thể hầu hạ chuyện đàn ca thi họa, nàng dùng cũng thuận tay, còn thì, tỳ nữ bên cạnh nàng nếu trông quá thô kệch cũng hợp lý, còn Thôi cô cô thì, nàng cũng thấy đấy..."

Thanh Cát đưa mắt nơi khác: "Ta hiểu, sẽ hiểu lầm gì ..."

Ninh Vương khẽ thở phào nhẹ nhõm, giơ tay nắm lấy tay nàng, từng ngón tay đan chặt . Hắn nàng, : "Nàng nên thấy, bận, công việc ở Vũ Ninh nhiều."

Thanh Cát: "Ừ, ."

Ninh Vương: "Ta cũng là Thái tử, con cái của liên quan đến giang sơn xã tắc, ai ép nạp thêm thất, nên thời gian, hứng thú, cũng nhu cầu tìm , trêu ghẹo nữ nhân nào cả."

Thanh Cát , cũng gì, chỉ đành khẽ gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

Lúc , Ninh Vương nhấc bổng Thanh Cát lên bằng hai tay. Thanh Cát theo phản xạ nắm lấy cánh tay Ninh Vương: "Làm gì ?"

Ninh Vương cúi nàng: "Những gì cần giải thích giải thích , nàng còn giận ?"

Thanh Cát khựng một lát, lắc đầu.

Ninh Vương khẽ mỉm , nụ ôn hòa và trìu mến, nhưng cũng đầy mạnh mẽ và cho phép từ chối: "Được, bổn vương cùng Vương phi của bổn vương thảo luận về đạo vợ chồng." Hắn thảo luận, kết quả là hai thảo luận suốt hơn hai canh giờ. Cũng là thảo luận liên tục, giữa chừng nghỉ ngơi, tiếp tục.

Có lẽ là do trải qua một thời gian xa cách, nay , Ninh Vương dường như mạnh mẽ hơn nhiều, Thanh Cát lúc đầu còn bỡ ngỡ, nhưng đó cũng cuốn , cuối cùng nàng thậm chí còn sung sướng đến mức cả run rẩy. Nàng cũng lờ mờ cảm nhận , Ninh Vương dường như kiên nhẫn hơn , dường như bắt đầu chú ý đến phản ứng của nàng, sẽ cố ý dừng để nàng nghỉ ngơi. Hắn dành nhiều sự quan tâm hơn cho nàng, một sự quan tâm đầy tò mò.

Lúc trời bên ngoài tối, đèn lồng hiên thắp sáng, Thanh Cát thấy ánh đèn lồng, bóng hai chồng lên , hắt lên bức tường bên cạnh. Một mạnh mẽ, vạm vỡ đầy sức mạnh, một thon thả và dẻo dai, hai bóng hình quấn quýt lấy , nàng thấy tách , thấy tiếng của chính .

Nàng là một ám vệ, nàng khổ luyện mười năm, vì chủ nhân, nàng thể sống, thể c.h.ế.t, nàng bao giờ sợ hãi. Nàng sử dụng ám khí giỏi, khi đầu ngón tay kẹp ám khí, nàng vững vàng, bao giờ chút sai sót nào, nhưng bây giờ nàng thể giữ vững cơ thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-40-ha-hau-chi-lan.html.]

, nàng nhận thích. Hắn dung mạo tuấn tú, hình cường tráng, ngay cả giọng cũng , trầm ấm và trong trẻo, mỗi từ đều mang theo chất giọng khàn khàn quyến rũ, khiến tai nàng như điện giật, run rẩy và tê dại. Bây giờ cũng bắt đầu học cách nàng hài lòng. Quan trọng là mất tiền, mất tiền. Thậm chí còn thể kiếm tiền...

Thanh Cát cứ thế đứt quãng suy nghĩ vẩn vơ, lúc Ninh Vương cúi xuống. Và một điều gì đó đột ngột ập đến, dữ dội, đủ để nhấn chìm Thanh Cát .

C.h.ế.t cũng cam lòng. C.h.ế.t cũng cam lòng?

Đó chỉ là lời trong lúc hoan lạc giường thôi, dĩ nhiên là thể c.h.ế.t , sống cho thật , sống hơn bất kỳ ai.

Hai ngày tiếp theo, quan hệ vợ chồng khá hòa thuận, Ninh Vương nhắc đến Vân Hỷ. Hắn đề nghị: "Nếu nàng thích Vân Hỷ , thì hãy đuổi cô chỗ khác ."

Thanh Cát , gì, chỉ lẳng lặng . Ninh Vương cảm thấy ánh mắt của nàng đúng lắm: "Ta sai gì ?"

Thanh Cát bộ dạng của , bèn bật . Hắn cũng lúc vì một ánh mắt của khác mà bắt đầu tự kiểm điểm bản ? Kẻ tự cao tự đại ngày xưa, dường như bây giờ còn kiêu ngạo như nữa. Thế là nàng giải thích: "Điện hạ, hề ghét Vân Hỷ, ngài hiểu lầm ."

Ninh Vương: "Hửm?"

Thanh Cát : "Ta ghét là ngài." Ninh Vương nhất thời nên lời. Hắn mím môi, Thanh Cát bằng ánh mắt khó tả: "Có lý, nàng ghét là ."

Thanh Cát giải thích: "Điện hạ, thật cho cùng, Vân Hỷ cũng chỉ là một nha , giấy bán của cô trong tay ngài, một nha nho nhỏ như cô , lẽ nào thể lật đổ trời đất ? Cô ở vị trí đó, chắc tâm tư gì, mà cho dù , cũng là điều dễ hiểu, dù hiểu lầm , cũng vì chuyện giữa hai chúng mà liên lụy đến khác, càng vì sở thích cá nhân của mà đuổi thật xa."

Ninh Vương rõ ràng bất ngờ, cau mày: "Nàng tiếp ."

Thanh Cát : "Điện hạ phận cao quý, nắm giữ quyền lực to lớn, chỉ một ánh mắt cũng thể đổi phận của một tiểu nha , thì tại rộng lượng, nhân từ hơn một chút?"

Ninh Vương càng ngờ tới. Hắn nhíu mày, cúi đầu trầm ngâm. Thanh Cát cũng thêm gì nữa, những lời nàng hôm nay là từ tận đáy lòng, những lời chân thành, cũng hy vọng thể lọt tai.

Rất lâu , Ninh Vương khẽ thở dài một tiếng: "Nàng lý." "Ta sinh trong hoàng gia tôn thất, từ nhỏ tận hưởng vinh hoa phú quý, luôn tự cho rằng cách dùng , thưởng phạt phân minh, nhưng hôm nay nàng , quả thực thiếu sự nhân từ."

Thanh Cát cũng ngờ như . Mấy ngày đường , còn lý luận hùng hồn, ngờ bây giờ tự kiểm điểm bản , và những lời như . Nàng bèn : "Điện hạ thể nghĩ như , cũng là phúc của những trong phủ Ninh Vương. Về phần Vân Hỷ, công bằng mà , cô quả thật là một thông minh, lanh lợi, thì cứ giữ đây hầu hạ, còn thì xem tâm tư của cô thế nào." Có thể Vân Hỷ vẫn còn chút tơ tưởng đến Ninh Vương, cũng thể từ nay cô sẽ từ bỏ ý định, an phận thủ thường, điều đó cũng chẳng .

Đừng nàng chỉ là một Ninh Vương phi tạm thời, dù nàng là Ninh Vương phi danh chính ngôn thuận, nàng cũng thể nào trói buộc Ninh Vương . Một vị hoàng t.ử giàu , nắm quyền sinh sát trong tay, nếu tham luyến nữ sắc, ngủ với ai thì ngủ, ai thể quản .

Ninh Vương dĩ nhiên lý do gì để phản đối, nhưng vẫn một nữa giải thích: "Ta thực sự thấy cô , chỉ là khá thuận mắt thôi, thực những tỳ nữ như nhiều." Hắn nàng, đôi mắt đen ánh lên sự nghiêm túc: "Hoàn thể so sánh với nàng, bằng một ngón tay của nàng."

Thanh Cát , cố ý hỏi: "Đó là điều đương nhiên, dĩ nhiên thể so sánh, dù cũng xuất từ gia tộc môn phiệt, ?"

Ninh Vương bật , chăm chú nàng, giọng dịu dàng: "Cho dù Tam Tam sinh trong gia đình môn phiệt, thì nàng cũng chắc chắn là nhất thiên hạ, thường thể sánh kịp."

Thanh Cát nghiêng đầu, : "Vậy ? Nhỡ sinh trong một gia đình nghèo khó, đàn vẽ, hiểu thi thư thì ?"

Ninh Vương: "Vậy thì Tam Tam là viên ngọc thô mài dũa, chất phác, thuần khiết."

Thanh Cát ngờ dẻo miệng như , thế là nàng hỏi: "Vậy lỡ xí thì ?"

Ninh Vương ánh mắt đầy bất lực, nhưng vẫn : "Xưa những phụ nữ xí như Mô Mẫu, Vô Diệm, Mạnh Quang và họ Nguyễn, tuy nhan sắc tựa thiên tiên, nhưng ý chí kiên định, chân thành, tài hoa ẩn chứa bên trong, thanh tao, cao thượng, dĩ nhiên cũng thể lưu danh muôn thuở, tỏa sáng trong sử sách."

Thanh Cát khẽ bật . Những lời nịnh nọt cả đời chắc dành hết cho nàng !

Ninh Vương Thanh Cát : "Được , giận nữa chứ?"

Thanh Cát hừ một tiếng: "Ta giận ngài ."

Ninh Vương mỉm , ôm lấy Thanh Cát, vuốt ve âu yếm, mang nhiều sự gần gũi, gắn bó hơn. Dù thì việc ôm lấy Vương phi của , giống như ôm một viên ngọc quý, thật sự thích thú, càng càng thấy hài lòng. Đùa giỡn một hồi, Thanh Cát mới đẩy : "Được , đùa nữa, ngài bận ?"

Ninh Vương: "Cũng gì bận, chỉ là hôm nay phủ Tín Quốc Công gửi thiệp mời, ngày mai nàng hãy đến gặp Hoàng tẩu , để tẩu dẫn nàng đến dự tiệc nhà Tín Quốc Công nhé."

Thanh Cát gật đầu: "Vâng, ."

Ninh Vương thu nụ , : "Hậu thiên trưởng của nàng sẽ đến, đến lúc đó đương nhiên sẽ mở tiệc thiết đãi, trưởng của nàng kiêng kỵ sở thích gì trong việc ăn uống, nàng cứ hết ."

Thanh Cát hỏi , nghĩ đến Hạ Hầu Chỉ Lan là trưởng của Hạ Hầu Kiến Tuyết, nàng tuyệt đối thể để lộ sơ hở, vì nàng nhớ những gì Mạc Kinh Hy dạy, và kể chi tiết những sở thích của Hạ Hầu Chỉ Lan. Nàng chi tiết, nhưng Ninh Vương xong, sắc mặt ngày càng trở nên kỳ lạ.

Thanh Cát thắc mắc: "Có chuyện gì ?" Chẳng lẽ nàng sai chỗ nào?

Ninh Vương vẻ mặt nhạt nhẽo: "Nàng nhớ rõ nhỉ."

Thanh Cát , cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn : "Dù cũng là trưởng của , thể nhớ, đây tình cảm chúng ."

Ninh Vương khẽ hừ một tiếng, nhướng mi lên, nàng : "Vậy thích ăn gì? Nàng nhớ ?"

Thanh Cát ngẩn , lắc đầu: "Không ." Nàng thực sự chú ý đến, ngay cả khi ám vệ cho đây, nàng cũng những điều . Ninh Vương mang vẻ mặt " ngay mà".

Sau đó, nghiến răng : "Tam Tam, từ hôm nay trở , thích ăn gì, nàng nhớ hết." Hắn nàng, : "Những gì nàng thích, cũng sẽ cố gắng ghi nhớ."

 

Thanh Cát cùng Thái t.ử phi tham gia bữa tiệc của phủ Tín Quốc Công. Thái t.ử phi vốn là dịu dàng, chu đáo, nàng luôn nhắc nhở, quan tâm Thanh Cát lúc nơi, nên bữa tiệc diễn khá suôn sẻ. Khi hai chia tay, Thái t.ử phi chỉ nhắc đến những bữa tiệc sắp tới, mà còn kể về một trận đấu cúc sắp diễn vài ngày nữa, rằng sẽ dẫn Thanh Cát xem. Thanh Cát dĩ nhiên nhận lời ngay. Thái t.ử phi quả thực là một xinh như hoa, khiến ai cũng thấy mãn nhãn, tính tình hiền lành, mềm mỏng, khi tiếp xúc với như Thanh Cát cảm thấy vô cùng thoải mái, nàng thích nàng .

 

Ngày hôm , Hạ Hầu Chỉ Lan đến Hoàng đô. Sau khi sắp xếp thỏa ở Hoàng đô, việc đầu tiên dĩ nhiên là đến gặp Ninh Vương và Ninh Vương phi, phu và ruột của . Vì Hạ Hầu Chỉ Lan sẽ đến, từ sáng sớm La ma ma chuẩn kỹ lưỡng, chạy tất bật, lo liệu thức ăn, sắp xếp hầu, vô cùng bận rộn. Hạ Hầu Chỉ Lan bước Vương phủ, dĩ nhiên đầu tiên Ninh Vương đón sảnh ngoài, hai hàn huyên .

Thanh Cát thực sự thể đoán chuyện giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và Ninh Vương, nàng cảm thấy nên đến đó ngóng động tĩnh, xem Ninh Vương và Hạ Hầu Chỉ Lan rốt cuộc những gì. Nàng gọi La ma ma đến, phân phó: "Huynh trưởng đến Vương phủ, chắc chắn sẽ hậu viện để gặp . Nếu Điện hạ cùng trưởng tới, ngộ nhỡ ngài thấu điều gì thì ? Vậy nên lát nữa, bà hãy cửa nhị môn chờ, khi thấy trưởng, bà hãy dẫn trưởng hậu viện. Như sẽ phiền Điện hạ nữa."

La ma ma , đúng ý , bèn sảng khoái đồng ý. Bà cũng bí mật thăm dò ý tứ của Hạ Hầu Chỉ Lan, tất nhiên những lời bà Thanh Cát thấy. Thanh Cát dáng vẻ của bà , cũng hiểu suy nghĩ của bà , đây chính là điều nàng mong .

Khi La ma ma rời , Thanh Cát nhanh chóng đổi diện mạo. Vì thời gian gấp rút kịp, nàng chỉ đổi một chút ở trán, lông mày và mắt, bộ quần áo ngắn, đó dùng mạng che mặt, dùng khinh công đến tiền viện. Nếu là đây, những chuyện nên nàng dĩ nhiên sẽ , nàng luôn là một ám vệ tuân thủ nghiêm ngặt quy định của Thiên Ảnh Các. bây giờ liên quan đến bản , nàng ngóng, nếu đến lúc c.h.ế.t cũng tại .

Nàng áp sát bức bình phong, nơi vặn thể cuộc trò chuyện của Ninh Vương và Hạ Hầu Chỉ Lan bên trong. Nàng thấy Hạ Hầu Chỉ Lan đang với Ninh Vương về tình hình các bộ lạc ở Tây Uyên. Theo ý của Ninh Vương, sở dĩ Tây Uyên hỗn chiến nhiều năm, liên lụy đến Đại Thịnh, chung quy là do họ chia năm xẻ bảy, ai phục ai. Ninh Vương hỗ trợ một thế lực trong đó, để họ tự thống nhất một vài bộ lạc, như thể giữ cho Tây Uyên tương đối định.

Thanh Cát đến đây, dĩ nhiên hiểu dự định của Ninh Vương. Những lời với Hạ Hầu Chỉ Lan chỉ một nửa là sự thật. Nội bộ Tây Uyên hỗn loạn, địa hình phức tạp, Tây Uyên dũng mãnh thiện chiến. Việc trực tiếp chiếm đóng Tây Uyên mang lợi ích gì, bố trí quân đội canh giữ, lợi bất cập hại. Chi bằng bồi dưỡng các thế lực nội bộ của họ, dùng cách để duy trì hòa bình ở Tây Uyên, đồng thời Đại Thịnh cũng thể giao thương với họ, lấy dài bù ngắn.

Đến lúc đó, Đại Thịnh tự nhiên sẽ sử dụng thủ đoạn chính trị giữa các thế lực , để họ kiềm chế lẫn , khiến họ bao giờ thể tập hợp thành một thế lực lớn nhất để tấn công Đại Thịnh. Phải khéo léo duy trì một trạng thái hòa bình tương đối trong nội bộ Tây Uyên, nhưng tuyệt đối để họ thống nhất chống Đại Thịnh, điều lợi nhất cho Đại Thịnh. Tất nhiên, những điều Ninh Vương sẽ chi tiết với Hạ Hầu Chỉ Lan, vì nó quá sâu xa.

Hai chuyện khá tâm đầu ý hợp. Thanh Cát càng càng thấy ngạc nhiên. Có vẻ như Hạ Hầu Chỉ Lan đến Hoàng đô cũng chân thành, mối quan hệ giữa hai khá hòa thuận, mà Ninh Vương nhiều nhắc đến Hạ Hầu Chỉ Lan với vẻ mặt hài lòng, điều nghĩa là gì?

Thanh Cát trốn trong bóng tối, lặng lẽ lắng cuộc trò chuyện của hai , càng càng thấy sợ hãi. Nàng lờ mờ cảm nhận trong chuyện chắc chắn một bí mật động trời liên quan đến gia tộc Hạ Hầu. Nàng gì về điều , cứ thế ngây ngô bước một vòng xoáy xa lạ, kẹp giữa hai thế lực lớn là Ninh Vương và gia tộc Hạ Hầu. Nếu gia tộc Hạ Hầu nàng là Hạ Hầu Kiến Tuyết thật thì còn đỡ, nếu họ , thì lúc then chốt, nàng sẽ trở thành miếng thịt thớt của họ và Ninh Vương. Việc họ lấy mạng nàng chỉ đơn giản như bóp c.h.ế.t một con kiến.

Lúc , Thanh Cát nhận thức sâu sắc rằng, dù trong lòng nàng từng phản bội Thiên Ảnh Các, từng phản bội Ninh Vương, nhưng thực chất nàng bước lên một con đường thể đầu. Muốn rút lui an , e rằng khó như lên trời. Nghĩ đến đây, Thanh Cát rũ mắt, bình tĩnh suy nghĩ về con đường sắp tới. Nửa tuần , Thanh Cát bay khỏi sân.

Nàng cũng tránh né, dù trong mắt khác nàng là Thanh Cát. Nàng nhân cơ hội dạo với tư cách là Thanh Cát, để thấy nàng đang việc chứ lúc nào cũng lười biếng, như cũng . Ai ngờ bước khỏi cổng lớn, vài bước, nàng tình cờ gặp Bạch Chi. Thanh Cát khẽ gật đầu, chào .

Bạch Chi Thanh Cát: "Ngươi đến đây gì?"

Thanh Cát: "Nương nương Hạ Hầu công t.ử đến, bèn hỏi thăm, bảo đến xem." Những lời nàng thoạt vẻ hợp lý, nhưng nghĩ kỹ thì vấn đề. Nếu Nương nương hỏi gì, tự nhiên sẽ sai tỳ nữ bên cạnh đến, tại phái nàng, như chẳng là dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà . May mà Bạch Chi hỏi nhiều, chỉ : "Ta đang tìm ngươi."

Thanh Cát: "Tìm ?"

Bạch Chi: "Chủ nhân sai gọi ngươi đến, viện của Nương nương tìm ngươi mà ngươi , đang thắc mắc thì ngờ gặp ngươi ở đây."

Trong lòng Thanh Cát chợt ngạc nhiên, Ninh Vương tìm nàng gì?

Bạch Chi: "Ngươi đợi một lát, chút nữa Hạ Hầu công t.ử hậu viện gặp Nương nương, lẽ chủ nhân lời hỏi ngươi."

Thanh Cát giọng the thé: "Được." Hạ Hầu công t.ử gặp Ninh Vương phi, chủ nhân gặp Thanh Cát, nàng phân thế nào đây? Mặc dù La ma ma nàng là giả, nhưng bà nàng bay, dĩ nhiên sẽ giúp nàng che đậy.

Nàng đang chần chừ, bỗng thấy tiếng chuyện từ sảnh hoa vọng , là Ninh Vương và Hạ Hầu Chỉ Lan đang bước . Hai về phía , khách sáo với . khi Hạ Hầu Chỉ Lan thấy Thanh Cát, ngạc nhiên "ủa" lên một tiếng.

Ninh Vương thắc mắc: "Hạ Hầu , đây là?"

Hạ Hầu Chỉ Lan Thanh Cát đang che mặt bằng lớp mạng đen mỏng, hỏi: "Đây là?"

 

 

Loading...