Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 41: Ngươi Đang Nói Dối
Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:24:56
Lượt xem: 513
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi Hạ Hầu Chỉ Lan đang chăm chú quan sát Thanh Cát, Ninh Vương cũng hờ hững liếc nàng một cái lên tiếng: "Đây là ám vệ của Thiên Ảnh Các."
Hắn cố tình tránh phận "ám vệ bảo vệ Vương phi" của nàng, giọng điệu nhẹ nhàng, dửng dưng như gì quan trọng.
Hạ Hầu Chỉ Lan vẫn lộ rõ vẻ nghi ngờ, tiếp tục quan sát Thanh Cát: "Vị ám vệ cô nương , góc nghiêng của cô khiến cảm giác vô cùng quen thuộc."
Trong lòng Thanh Cát chợt dấy lên một dấu chấm hỏi lớn.
Hắn? Cảm thấy nàng quen thuộc ?
Là quen thuộc với khuôn mặt của ám vệ Thanh Cát, là quen thuộc với khuôn mặt thật của nàng?
Nàng chợt nhớ mới hôm qua lộ diện mặt Diệp Mẫn, lẽ nào Hạ Hầu Chỉ Lan nhận sự quen thuộc đó từ gặp gỡ ?
Đôi mắt của tinh tường đến mức ư?
Lúc , Hạ Hầu Chỉ Lan vẫn nhíu mày, rời mắt khỏi Thanh Cát, như thể thấu tâm can nàng.
Thấy , Ninh Vương vờ như , chỉ nhạt: "Hạ Hầu , mời lối ."
Tuy nhiên, Hạ Hầu Chỉ Lan sang Ninh Vương, giọng điệu ôn hòa, thành khẩn: "Điện hạ, vị ám vệ cô nương thực sự mang cho cảm giác vô cùng quen, chẳng hiểu vì lý do gì, trông cô giống một cố nhân năm xưa của ."
Ninh Vương khẽ nhíu mày: "Cố nhân ?"
Thanh Cát cũng thấy lạ, nhưng mường tượng nguyên do.
Có lẽ vì hiện tại nàng chỉ dịch dung phần tóc, trán và lông mày, nên khuôn mặt tổng thể vẫn mang nhiều nét giống Hạ Hầu Kiến Tuyết. Chẳng lẽ vì thế mà nhận ?
... ngăn cách bởi lớp mạng che mặt, sự đổi nhỏ nhoi đó đến cả Diệp Mẫn và Ninh Vương còn chẳng nhận , thể tinh mắt đến thế?
Thanh Cát càng nghĩ càng hiểu nổi.
Hạ Hầu Chỉ Lan tiếp lời: "Vị ám vệ cô nương quả thực mang đến cho một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Tại hạ một thỉnh cầu mạo , xin vị ám vệ cô nương tháo mạng che mặt , để tại hạ rõ ngọn ngành, ?"
Trái tim Thanh Cát như chùng xuống.
Hiện tại khuôn mặt nàng lớp dịch dung nào, nếu tháo mạng che mặt , coi như xong đời.
Lúc đó, chắc nàng chỉ còn nước tự vẫn ngay tại chỗ.
Ninh Vương cạnh, nhạt nhẽo liếc Thanh Cát, ánh mắt mang theo hàm ý thăm dò.
Thanh Cát lập tức hiểu ý Ninh Vương, tiến lên một bước, cung kính cúi đầu: "Không vị cố nhân của Hạ Hầu công t.ử mang dung mạo thế nào ạ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan đăm đăm Thanh Cát, chậm rãi đáp: "Vị cố nhân mang vẻ quốc sắc thiên hương."
Ninh Vương chắp tay lưng, dõng dạc : "Hạ Hầu , đây là ám vệ của Thiên Ảnh Các, mà Thiên Ảnh Các thì quy củ riêng. Khuôn mặt của ám vệ thể tùy tiện cho khác xem. Dù mang vẻ quốc sắc thiên hương xí khó coi, đối với một ám vệ, điều đó quan trọng. Ở đây chỉ ám vệ, phân biệt nam nữ, còn về cố nhân..."
Hắn nhạt nhẽo liếc Thanh Cát một cái.
Thanh Cát hiểu ý, cung kính đáp: "Thuộc hạ vô cùng hổ thẹn, dung mạo thuộc hạ hết sức tầm thường, chắc hẳn Hạ Hầu công t.ử nhận nhầm ."
Hạ Hầu Chỉ Lan: "Không cô nương quê quán ở ? Phụ mẫu là ai?"
Nghe những câu hỏi đó, hàng mi dài của Thanh Cát khẽ rũ xuống, che giấu những cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt.
Khi cất lời, giọng nàng càng thêm phần cung kính: "Bẩm Hạ Hầu công tử, thuộc hạ sinh ở vùng biên ải Vũ Ninh. Phụ mẫu vốn là tội nhân lưu đày từ Vân Ninh Châu tới đây. Thuộc hạ cùng mẫu chịu cảnh nô bộc, sống lay lắt qua ngày ở Vũ Ninh. Sau , may mắn Điện hạ rủ lòng thương xót, mới cơ hội Thiên Ảnh Các, dốc sức phục vụ chủ nhân."
Nghe xong, Hạ Hầu Chỉ Lan giấu nổi sự thất vọng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt Thanh Cát, như thể cố gắng tìm một tia hy vọng nào đó.
Ninh Vương bên cạnh lên tiếng: "Hạ Hầu , mời lối . A Tuyết vẫn đang đợi ở hậu viện đấy."
Hạ Hầu Chỉ Lan miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, nhạt: "Điện hạ, mời ngài."
Hạ Hầu Chỉ Lan và Ninh Vương cùng sóng bước về phía hậu viện. Trong lúc đó, Thanh Cát nhanh chóng tính toán thời gian. Lẽ thường tình, khi Ninh Vương đưa Hạ Hầu Chỉ Lan tới nơi, lâu ngày gặp ắt hẳn sẽ nhiều tâm sự riêng tư, Ninh Vương sẽ đó kỳ đà cản mũi, nên chắc chắn sẽ hoa sảnh.
Ninh Vương vẻ đang mang theo nhiều nghi vấn, và sẽ tìm nàng để hỏi cho lẽ.
Nếu , nàng ở đây để chờ Ninh Vương triệu kiến, đó nhanh chóng về viện của Vương phi, tẩy trang và đồ để kịp thời gặp Hạ Hầu Chỉ Lan.
Khoảng thời gian thực sự quá eo hẹp. Nàng kéo dài cách thời gian giữa lúc Hạ Hầu Chỉ Lan chia tay Ninh Vương và lúc bước hậu viện.
Nàng dặn dò La ma ma đón Hạ Hầu Chỉ Lan. Bà chắc chắn sẽ tranh thủ trò chuyện với , nhờ thế nàng sẽ câu thêm chút thời gian.
Thành bại của nàng phụ thuộc việc La ma ma bao nhiêu tâm tình giãi bày với Hạ Hầu Chỉ Lan.
Đang chìm đắm trong suy tính, một bóng đen lặng lẽ đáp xuống ngay bên cạnh nàng.
Vị trí của đó chếch về bên trái phía nàng.
Không cần , Thanh Cát cũng đó là Bạch Chi.
Trong những ngày tháng dài đằng đẵng huấn luyện và sinh t.ử cùng , Bạch Chi luôn giữ thói quen ở vị trí đó.
Thanh Cát vẫn giữ ánh mắt hướng về phía .
Bạch Chi cất giọng trầm trầm, là mở lời : "Ngươi từng gặp ?"
Thanh Cát rõ "" mà Bạch Chi nhắc tới là Hạ Hầu Chỉ Lan.
Nàng gật đầu: " . Vài hôm , khi đến gặp Các chủ, từng gặp . hiểu hôm nay hành xử kỳ quặc như ."
Bạch Chi nghiêng đầu, Thanh Cát với vẻ lạnh nhạt.
Hắn lặng lẽ quan sát nàng hồi lâu, ánh mắt dần trở nên sâu xa.
Thanh Cát nhận điều đó. Nàng từ tốn sang Bạch Chi, dò xét ánh mắt .
Ánh mắt chạm , những suy tính, nghi ngờ, và những tia sắc lẹm như d.a.o đan xen, vẽ nên một cuộc đọ sức ngầm giữa hai từng kề vai sát cánh.
Cuối cùng, Thanh Cát chủ động dời mắt: "Chủ nhân đang đợi ."
Bạch Chi: "Vừa nãy, ngươi dối."
Thanh Cát đáp hờ hững: "Thì ? Chẳng lẽ cần thiết thật với của nhà Hạ Hầu ư?"
Bạch Chi híp mắt : " nãy giờ ngươi vẻ căng thẳng. Ngươi đang sợ hãi điều gì?"
Thanh Cát nhếch mép : "Bạch Chi, đừng lúc nào cũng dán mắt như thế. Sao ngươi dành thời gian ngắm thế giới rộng lớn ngoài , kiếm thêm chút bạc, nâng cao võ công."
Nói , nàng lưng bước . Bạch Chi chỉ lặng lẽ theo bóng dáng nàng.
Ngay khi Thanh Cát lướt qua , Bạch Chi đột ngột lên tiếng: "Hôm đó, tại ngươi cứu ?"
Thanh Cát khựng , đầu thêm nữa.
Khoảng cách giữa hai giờ đây thu hẹp đến mức họ thể rõ từng nét biểu cảm nhỏ nhất khuôn mặt đối phương.
Bạch Chi vẫn ôm chặt thanh kiếm ngực, giọng điệu lạnh lùng: "Ngươi luôn hận c.h.ế.t , cớ tay cứu mạng ?"
Thanh Cát giữ vẻ mặt vô cảm: "Ồ, hận ngươi c.h.ế.t từ lúc nào ?"
Ánh mắt Bạch Chi lạnh tựa băng sương, thẳng Thanh Cát: "Hồi nhỏ, ngươi gặp ác mộng."
Khi những lời thốt , cảm nhận rõ ràng ánh mắt Thanh Cát đang dần lạnh từng tấc.
Thanh Cát luôn giữ kẽ về chuyện . như Vãn Chiếu từng , nàng là vô tình vô nghĩa, trong lòng chất chứa bao bí mật, những bí mật nàng thề sẽ bao giờ hé môi. Bất kỳ ai ý định tò mò, nàng đều sẽ dung tha, dù đó là Bạch Chi chăng nữa.
Lúc , khóe môi Thanh Cát khẽ nhếch lên thành một nụ nhạt nhẽo: "Ta mớ ? Nếu ngươi lòng , thì kể xem trong mơ lải nhải những gì nào?"
Khi thốt những lời , cách giữa nàng và gần trong gang tấc. Nàng mỉm , thở như lan, nhưng ánh mắt sắc lẹm như mũi kim băng, phóng những luồng sát khí trực diện và chẳng nề hà.
Bạch Chi khẽ rũ mắt, cất giọng trầm thấp: "Ta chẳng thấy gì cả."
Thanh Cát khẽ gật gù: "Tốt lắm."
Nàng lùi một bước, ánh mắt lạnh lẽo như vì băng: "Ngươi và là thanh mai trúc mã, bao phen sinh tử, giao phó tính mạng cho . Ta thật mong ngày hai rẽ hai hướng, để gươm đao tương hướng."
Bạch Chi chìm im lặng hồi lâu.
Khi lên tiếng , hướng ánh mắt về vô định phía , chậm rãi thốt từng chữ: "Thanh kiếm trong tay nhuốm m.á.u bao kẻ, nhưng nguyện cả đời , nó sẽ bao giờ vấy m.á.u của ngươi."
Nếu dồn chân tường, Thanh Cát cũng thầm mong sẽ bao giờ chĩa mũi kiếm bạn thanh mai trúc mã từng gắn bó.
Tuy nhiên, nàng thừa hiểu, bản dấn con đường lối thoát. Kể từ lúc Mạc Kinh Hy tìm đến nàng, chuyện định sẵn.
Nếu ví đây là một ván cờ, thì Mạc Kinh Hy là một quân cờ, La ma ma là một quân cờ, và bản nàng cũng chỉ là một quân cờ nhỏ bé.
Hạ Hầu Kiến Tuyết, Ninh Vương, thậm chí cả gia tộc Hạ Hầu danh giá, tất thảy đều cuốn vòng xoáy điên cuồng , chẳng ai thể thoát .
Còn về những lời Bạch Chi thốt ... bảo hồi nhỏ nàng thường xuyên gặp ác mộng.
Chuyện đó thì gì lạ lẫm .
Nàng rõ, hồi ấu thơ, nàng mơ thấy tuyết. Những bông tuyết rơi lả tả, bay mù mịt khắp bầu trời, che lấp cảnh c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u chốn trần gian, nhưng chẳng thể nào giấu sự lạnh lẽo, tái nhợt hằn sâu trong xương tủy nàng.
Trong mắt nàng khi , chỉ rợp một màu trắng xóa, đến nỗi nàng cứ ngỡ thế giới chẳng còn tồn tại sắc màu nào khác.
Đang miên man suy nghĩ, bỗng một bóng xuất hiện ngay phía .
Đó là một bóng khoác chiếc trường bào lụa gấm điểm xuyết hoa văn chim ngậm cành may mắn chìm, chân đôi ủng triều thêu thùa tỉ mỉ.
Vốn đang bước những sải dài đầy uy quyền, bóng đột ngột dừng bước ngay mặt Thanh Cát. Cùng với cái khựng , tà áo khẽ đong đưa, con chim ngậm cành vạt áo như bừng tỉnh, sống động đến mức tưởng chừng như đang vỗ cánh tung bay.
Rực rỡ, kiêu sa và chân thực đến ngỡ ngàng.
Chẳng cần ngước , Thanh Cát cũng thừa đó chính là Ninh Vương.
Nàng ngoan ngoãn cúi đầu: "Chủ nhân."
Ninh Vương đưa ánh mắt lạnh lùng, dò xét nàng: "Ngươi nãy giờ mải suy nghĩ gì mà nhập tâm đến ?"
Thanh Cát điềm nhiên đáp : "Thuộc hạ đang suy nghĩ về những lời Hạ Hầu công t.ử . Chẳng hiểu ngài những lời đường đột như thế, trong khi phụ mẫu thuộc hạ xuất chỉ là những kẻ thứ dân chốn phường thị, năm xưa vì tranh chấp ruộng nương mà lỡ tay đ.á.n.h , mang tội đày ải, chút dính líu nào đến gia tộc Hạ Hầu danh giá."
Ninh Vương khẽ gật đầu, tiếp tục hỏi: "Vương phi nương nương ban nãy đang gì?"
Thanh Cát trả lời: "Khi thuộc hạ rời , nương nương đang chuyên tâm sách."
Ninh Vương thắc mắc: "Bản vương phái Bạch Chi đến gọi ngươi, nhưng dường như ngươi tự ý rời , tìm đến hoa sảnh ?"
Thanh Cát ngập ngừng: "... Vâng."
Bất lực sự nhạy bén của Ninh Vương, nàng đành khai thật: "Là nương nương sai thuộc hạ đến xem Hạ Hầu công t.ử tới , ắt hẳn nương nương nóng lòng mong ngóng trưởng, mong ngóng giây phút đoàn tụ."
Tuy nhiên, ngay khi những lời thốt , nàng bỗng cảm nhận một luồng hàn khí ập đến.
Không gian hoa sảnh dường như đông cứng , sát khí ngùn ngụt từ Ninh Vương lan tỏa, khó lòng kiềm nén.
Thanh Cát bối rối, hiểu chuyện gì đang xảy . Ban nãy khi Ninh Vương và Hạ Hầu Chỉ Lan trò chuyện rôm rả, khí vẻ khá hòa thuận, cớ bây giờ căng thẳng thế ?
Nàng quỳ rạp đất, cúi đầu, từ góc độ chỉ thể thấy gấu áo và những khớp ngón tay chăm chút cẩn thận của Ninh Vương.
Nàng tinh ý nhận , ngón cái của Ninh Vương đang miết nhẹ lên chiếc nhẫn ngọc bích chạm vân ốc.
Với tư cách là một ám vệ, nàng thuộc lòng từng cử chỉ, ánh mắt của Ninh Vương. Nàng rõ động tác đồng nghĩa với việc đang vô cùng tức giận, thậm chí thể nảy sinh sát tâm.
G.i.ế.c ...
Vậy giờ định tay với ai? G.i.ế.c Vương phi của là ông vợ tương lai?
Trong lúc đang mải suy nghĩ, ánh mắt của Ninh Vương bỗng chốc dán chặt mặt Thanh Cát.
Thanh Cát lập tức linh cảm Ninh Vương điều .
cứ im lặng hồi lâu, dường như đang cân nhắc, chần chừ điều gì đó, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng: "Ngươi mau đến hậu viện, giám sát sát động tĩnh của Hạ Hầu Chỉ Lan. Nếu dấu hiệu bất thường, lập tức báo cáo cho bản vương."
Thanh Cát đáp: "Rõ."
Nàng thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-41-nguoi-dang-noi-doi.html.]
Chắc chắn Hạ Hầu Chỉ Lan đang giấu giếm bí mật gì đó, tiếc là nàng thể tìm manh mối. Giờ đây Ninh Vương giao phó nhiệm vụ giám sát , nàng thể nhân cơ hội thu thập thêm thông tin.
Ninh Vương liếc xéo Thanh Cát một cái tiếp: "Bản vương chỉ lệnh cho ngươi giám sát Hạ Hầu Chỉ Lan, còn Vương phi của bản vương..."
Thanh Cát cung kính lắng .
Ninh Vương giọng lạnh lùng: "Nàng là thê t.ử của bản vương, cũng là chủ nhân của ngươi."
Thanh Cát lập tức hiểu ý.
Nhiệm vụ của nàng chỉ là theo dõi Hạ Hầu Chỉ Lan, còn Ninh Vương vì coi Hạ Hầu Kiến Tuyết là vợ kết tóc se tơ, nên tuyệt đối chấp nhận bất kỳ hành vi mạo phạm sai trái nào từ phía thuộc hạ đối với nàng. Nói cách khác, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ, chứ do thám.
Thế là nàng cúi rạp đầu, đáp: "Rõ, thuộc hạ xin tuân mệnh."
Vì cuộc gặp gỡ với Ninh Vương, Thanh Cát lỡ mất một chút thời gian, nên nàng vội vã trở hậu viện.
Nàng khéo léo dùng gối độn giả , ngụy trang như đang ngủ say giường. Trừ La ma ma , chẳng ai trong phủ dám tùy tiện phiền nàng.
nếu La ma ma phòng báo cáo mà thấy nàng đáp lời, chắc chắn bà sẽ xông kiểm tra, và thế là chuyện sẽ bại lộ.
Thanh Cát cũng lường tình huống nhất, nếu lộ, Vương Tam bỗng dưng mất tích thì nàng sẽ tung hỏa mù, rối loạn sự thật, khiến lầm tưởng Vương phi gặp tai nạn.
Chẳng qua nếu dồn đến đường cùng, nàng thực sự tự chuốc lấy phiền phức như . Vì thế nàng dốc sức dùng khinh công lao vút về phía hậu viện. Kỹ năng khinh công của nàng vô cùng thượng thừa, di chuyển nhẹ nhàng thanh thoát tựa lông hồng, thường nếu thấy cũng chỉ lờ mờ nhận một bóng đen vụt qua mà thôi.
Đến lúc Thanh Cát về tới hậu viện, Hạ Hầu Chỉ Lan đưa thư phòng chờ sẵn, trong khi đó La ma ma đang gót về phòng báo tin.
Không kịp !
Thanh Cát chần chừ, phi vút qua khung cửa sổ, đáp nhẹ nhàng xuống phía bình phong.
lúc chân nàng chạm sàn, tiếng gõ cửa của La ma ma vang lên.
Trong lúc tiếng gõ cửa còn dứt, Thanh Cát vội điều chỉnh nhịp thở, đó vững bình phong, dùng giọng ngái ngủ vọng : "Ta mới chợp mắt một lát, ma ma đợi chút nhé."
Giọng nàng uể oải, đậm đặc cơn ngái ngủ.
La ma ma xong liền nhíu mày bực bội, nhưng nghĩ nhiều ở đây, bà đành nhẫn nhịn, cung kính hỏi: "Nương nương, cần nô tỳ hầu hạ ạ?"
Thanh Cát: "Không cần ."
Nàng dứt lời, La ma ma tự ý đẩy cửa bước .
Nấp bình phong, Thanh Cát thoăn thoắt tẩy trang và đổi y phục. Dù tay thoăn thoắt, mắt nàng vẫn ngừng theo dõi cử động của La ma ma.
Trước khi , nàng cẩn thận sai chuẩn sẵn một đĩa bánh xốp bàn, vì nàng thừa La ma ma hảo ngọt.
Nàng đ.á.n.h cược rằng khi thấy đĩa bánh, La ma ma chắc chắn sẽ cầm lòng nổi mà nếm thử, nhờ đó nàng sẽ thêm chút thời gian.
Nếu La ma ma ý định vòng bình phong, nàng sẽ dùng đến ám khí, cho bà nếm mùi đau khổ.
Trong lúc tay thoăn thoắt, Thanh Cát vẫn quên giả vờ uể oải, lẩm bẩm: "Ma ma , lát nữa gặp Hạ Hầu công tử, dám mở lời nhiều, lúc đó bà liệu đường mà cứu vãn tình hình giúp nhé."
La ma ma thấy đĩa bánh xốp thể kìm lòng, liền bước tới nhón một miếng cho miệng.
Bà nhai nhồm nhoàm, miệng phồng to, ú ớ đáp: "Tất nhiên , cô đừng tưởng dạo đóng kịch khá lên thì thể tự gánh vác chuyện. Đến lúc gặp khó khăn, chẳng cô vẫn cầu cứu ?"
Có vẻ như bà nghẹn, vội uống một ngụm nước tiếp: "Ta mà tay, chỉ vài ngày nữa là cô lật tẩy ngay. Đến lúc đó, cả hai chúng đều rơi đầu!"
Thanh Cát liền kháy: "Không , bà nghĩ cái mạng già của bà giữ ?"
La ma ma: "Sao cô cứ thích cãi chày cãi cối thế nhỉ, cho cô ..."
Bà ăn bánh bước về phía bình phong: "Cô nhanh nhẹn lên chút , công t.ử đang đợi trong thư phòng kìa, cô cứ lề mề thế mãi thế?"
Vừa dứt câu, Thanh Cát tẩy trang xong, bộ y phục ám vệ bó sát cũng , chỉ còn lớp y phục Vương phi là kịp mặc chỉn chu.
Nghe tiếng bước chân của La ma ma ngày một gần, nàng liền xoay lưng , ném vội bộ quần áo ám vệ một góc khuất.
Sau đó, nàng buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Sao cứ loay hoay mãi với cái dải lưng nhỉ?"
La ma ma liếc , suýt nữa thì tức điên: "Cô xem , quần áo thì xộc xệch, tóc tai thì rối bù! Rốt cuộc cô cái quái gì mà lóng ngóng thế hả!"
Miệng thì làu bàu, nhưng tay bà vẫn nhanh thoăn thoắt giúp Thanh Cát sửa soạn cho gọn gàng.
Dù xong xuôi, La ma ma vẫn tỏ bất mãn, ngừng lải nhải. Thanh Cát bỏ ngoài tai lời than vãn, hối hả bước tới thư phòng để gặp Hạ Hầu Chỉ Lan.
Khi bước , nàng thấy Hạ Hầu Chỉ Lan đang chăm chú ngắm bức thư pháp treo tường.
Không thể phủ nhận, Hạ Hầu Chỉ Lan mang cốt cách của một vị công t.ử hào hoa phong nhã, dung mạo tuấn tú phi phàm, tài trí mẫn tiệp, quả là nhân tài kiệt xuất nhất của gia tộc Hạ Hầu trong nhiều đời trở đây.
Nhớ chuyện nhầm nàng với con gái của cố nhân, trong lòng Thanh Cát khỏi lo âu.
Không rõ vì lý do gì mà nhận lầm, liệu nhận nét quen thuộc nào đó khuôn mặt nàng? Giờ nàng đổi trang phục, chỉnh lớp trang điểm, liệu còn nhận ? Nếu phát hiện, tình hình sẽ trở nên vô cùng tồi tệ.
Thanh Cát hiểu rõ, ngay lúc , nàng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Thế là nàng nở nụ nhẹ, cất lời: "A ."
Nghe thấy giọng , bóng dáng Hạ Hầu Chỉ Lan dường như khựng một nhịp, mới từ từ đầu, hướng ánh mắt về phía Thanh Cát.
Thanh Cát lập tức cảm nhận , ánh mắt của Hạ Hầu Chỉ Lan ấm áp vô cùng, ấm áp tựa như dòng suối róc rách giữa ngày xuân.
Khác hẳn với vẻ ngoài uy nghiêm thường ngày.
Có vẻ như tình cảm giữa hai họ khăng khít.
Mối quan hệ thiết càng khiến vai diễn của nàng thêm phần gian nan. Lại thêm sự sắc bén tinh tường của Hạ Hầu Chỉ Lan, chẳng trách Mạc Kinh Hy cứ dặn dò nàng hết sức cẩn thận.
Thế là nàng càng thêm dè dặt, từ tốn bước tới trò chuyện cùng Hạ Hầu Chỉ Lan.
Nụ , giọng điệu, dáng điệu của nàng đều rèn giũa đến độ hảo chê .
May mắn , Hạ Hầu Chỉ Lan hề tỏ mảy may nghi ngờ. Hắn giữ thái độ thiện, kể lể những chuyện gia đình, và giới thiệu những món quà mang tới.
Thanh Cát dĩ nhiên tỏ vô cùng hứng thú, liên tục nở nụ tươi tắn.
Hạ Hầu Chỉ Lan : "Lần hoàng đô, đem theo ít kỳ trân dị bảo để dâng lên Hoàng thượng nhân dịp thánh thọ. Ngoài , cũng chuẩn vài thứ thích, lát nữa sẽ cho mang ."
Thanh Cát rạng rỡ: "Muội cảm ơn A , nhọc lòng !"
Hạ Hầu Chỉ Lan cũng mỉm đáp , nụ càng thêm trìu mến: "Muội thích là ."
Thanh Cát vẫn luôn âm thầm quan sát Hạ Hầu Chỉ Lan. Nàng tinh ý nhận , dù ngoài mặt tươi , nhưng sâu trong đáy mắt vẫn lẩn khuất một nỗi u buồn và vài tia cảm xúc phức tạp khó đoán.
Có vẻ như đang chất chứa điều gì đó giải bày?
Hai tiếp tục trò chuyện rôm rả, Thanh Cát quan sát đối đáp khéo léo.
Nàng đang tìm cách khơi gợi câu chuyện về vị "cố nhân" mà Hạ Hầu Chỉ Lan nhắc tới, nhưng thể thẳng thắn hỏi vì sợ lộ chuyện.
Giá như thể tự mở lời thì mấy...
Bất chợt, Hạ Hầu Chỉ Lan lên tiếng: "À, A Tuyết, một việc hỏi ."
Trái tim Thanh Cát như đ.á.n.h thót một nhịp: "A , chuyện gì cứ thẳng , với khách sáo gì."
Hạ Hầu Chỉ Lan liền ném cho nàng một cái sâu thẳm.
Bị ánh mắt chằm chằm, Thanh Cát cảm thấy sởn gai ốc.
Có ý gì đây...
Sao nàng cứ cảm giác ánh mắt lạ lùng thế nào , sống lưng lạnh toát, như thể điều gì đó sai sai.
Hạ Hầu Chỉ Lan đó cũng dời mắt , hỏi: "A Tuyết, nhiều về các ám vệ của Thiên Ảnh Các trướng điện hạ ?"
Thanh Cát hiểu ngay định hỏi về chuyện gì.
Nàng vờ như , hỏi ngược : "Ám vệ ? Bọn họ hành tung bí ẩn lắm, quen thuộc cho lắm. điện hạ phái một nữ ám vệ đến bảo vệ , chỉ quen mỗi nàng thôi. Sao tự dưng A quan tâm đến chuyện ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan trầm ngâm một lát mới : "Là một nữ ám vệ , hình như cô nương tên Thanh Cát ?"
Thanh Cát tỏ vẻ ngạc nhiên: "Thanh Cát ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan thấy liền hỏi: "A Tuyết cô ?"
Thanh Cát bật : "A , nàng chính là nữ ám vệ mà điện hạ phái tới bảo vệ đó. Vừa lo đến mà , nên bảo nàng xem thử, ngờ chạm mặt A ."
Hạ Hầu Chỉ Lan vội hỏi: "Dung mạo cô thế nào?"
Thanh Cát suy nghĩ một chút mới trả lời: "Thanh Cát là một nữ t.ử trầm tính, giỏi võ công, vóc dáng thon thả, chỉ tội chăm chút nhan sắc nên da dẻ thô ráp. Tuy nhiên, chung cũng ưa , toát lên vẻ oai phong nữ nhi."
Những lời nàng khá dè dặt, nhưng ý tứ quá rõ ràng: cô gái tuy giỏi giang nhưng nhan sắc chỉ mức bình thường, da dẻ mịn màng.
Nghe , Hạ Hầu Chỉ Lan giấu vẻ thất vọng, nhưng vẫn gặng hỏi: "Nghe đồn Thiên Ảnh Các bí thuật hình đổi dạng, ?"
Thanh Cát đáp: "A , đó là thuật dịch dung. Muội từng thấy qua, quả thực là đổi diện mạo đến kinh ngạc. Tuy nhiên, nếu kỹ vẫn thể nhận vài điểm bất thường. Cô nương Thanh Cát đôi lúc cũng cải trang thành một nữ t.ử xinh , nhưng cũng chỉ thi thoảng thôi."
Hạ Hầu Chỉ Lan vẻ thất vọng mặt, nhưng vẫn kiên trì hỏi: "Cô nét gì giống ?"
Thanh Cát câu hỏi liền khựng .
Nàng Hạ Hầu Chỉ Lan với ánh mắt khó hiểu: "Giống ? Giống chỗ nào cơ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan tỏ vẻ bất lực: "Không giống chút nào ?"
Thanh Cát quả quyết: "Chắc chắn là . Một ám vệ thể giống chứ?"
Nàng Hạ Hầu Chỉ Lan, đầy vẻ hoài nghi: "A , tự dưng quan tâm đến chuyện ? Có vấn đề gì ?"
Ánh mắt Hạ Hầu Chỉ Lan thoáng buồn, khẽ lắc đầu: "Một bạn cũ của phụ lạc mất đứa con gái từ nhỏ. Khi thấy nữ ám vệ , bỗng cảm thấy cô nét gì đó giống bạn của phụ , nên cứ ngỡ là..."
Thanh Cát trong mắt lấp lánh ý , Hạ Hầu Chỉ Lan: "A , ám vệ thường dùng khăn đen che mặt, ít khi lộ mặt thật, thể nét tương đồng chứ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan: "A Tuyết, cũng rõ nữa, lẽ là do góc , dáng đầu, một đặc điểm nào đó khiến cảm giác quen thuộc thôi."
Thanh Cát: "Chuyện thì chịu, là gọi nữ ám vệ để hỏi trực tiếp nhé?"
Hạ Hầu Chỉ Lan lắc đầu từ chối: "Thôi bỏ , lẽ nghĩ nhiều quá . Huynh trò chuyện với Thanh Cát cô nương , thể nào là cô ."
Thanh Cát gật gù, tiện mồm hỏi: " A , bạn cũ mà nhắc tới là ai ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan sững một thoáng, nở nụ gượng gạo, liếc Thanh Cát: "Đó là chuyện quá khứ , nhắc tới nữa thì hơn."
Thanh Cát gật đầu: "Vâng."
Hạ Hầu Chỉ Lan Thanh Cát, thở dài: "Thực khi đến đây, cứ mãi lo lắng cho . Giờ thấy sống thế , cũng an tâm phần nào..."
Thanh Cát cảm nhận trong lời của dường như ẩn ý gì đó, nhưng thể diễn tả thành lời, đành đáp: "A , điện hạ đối xử với , cần lo lắng ."
Hạ Hầu Chỉ Lan khẽ : "Vậy... thì , cũng mừng."
Thanh Cát càng lúc càng cảm thấy nét mặt phảng phất nỗi u hoài, như thể đang giấu giếm nỗi chua xót sự bất lực tột cùng.
Chuyện gì đang xảy thế ?
Đang miên man suy nghĩ, Hạ Hầu Chỉ Lan bất ngờ lấy một món đồ, đưa cho Thanh Cát: "A Tuyết, cầm lấy cái ."
Thanh Cát ngạc nhiên xuống.
Đó là một tấm thẻ bài bằng đồng, mạ vàng nền sơn đỏ, mặt khắc nổi chữ "Cửu Vi Lệnh" bằng kiểu chữ triện, kèm theo hoa văn những đợt sóng cuộn trào.
Đây chính là Cửu Vi Lệnh lừng danh của gia tộc Hạ Hầu.
Tương truyền, nắm giữ Cửu Vi Lệnh quyền điều động lực lượng của gia tộc Hạ Hầu khắp các vùng miền. Người của gia tộc Hạ Hầu chỉ theo lệnh bài, bất kể mang nó là ai.
Nói cách khác, món đồ chỉ trao cho nắm thực quyền của gia tộc.
Tại Hạ Hầu Chỉ Lan giao tấm lệnh bài cho Hạ Hầu Kiến Tuyết?