Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 42: Hắn Chiếm Đoạt Bông Hoa Của Nàng
Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:24:57
Lượt xem: 533
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy nàng lộ vẻ ngạc nhiên tột độ, Hạ Hầu Chỉ Lan vội vã nhét tấm lệnh bài tay nàng: "A Tuyết, cầm lấy ."
Thanh Cát bối rối tìm cách từ chối: "Huynh trưởng, giờ là Vương phi của phủ Ninh Vương , cầm cái e là ."
Với một gia tộc danh giá như Hạ Hầu, con gái xuất giá dĩ nhiên thể tham gia việc điều hành gia tộc .
Hạ Hầu Chỉ Lan đăm đăm Thanh Cát, bật , nhưng nụ mang nét lạnh lẽo: "Đây là quà của tặng A Tuyết, chẳng nhẽ cũng nhận ?"
Dù trong lòng tràn đầy thắc mắc, Thanh Cát vẫn giữ vẻ ân cần: "A , đang gặp chuyện gì muộn phiền ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan nhếch mép, một cách chua chát và đầy tuyệt vọng: "Không ."
Nói xong, mặt hướng khác: "Lâu lắm gặp, từ lúc lấy chồng, tính khí đổi nhiều quá, chẳng còn giống ngày xưa nữa."
Nghe , Thanh Cát thầm nghĩ, đương nhiên là khác chứ. qua lời của Hạ Hầu Chỉ Lan, nàng đoán hề nghi ngờ gì. Hắn chỉ cho rằng sự xa cách là do " khi lấy chồng thì xa mặt cách lòng", là sự đổi tâm lý tự nhiên của một phụ nữ khi lập gia đình.
Nàng cũng dám nhiều sợ lộ sơ hở, đành mượn lời chống chế: "A , rời xa Hạ Hầu Thần Phủ, gả tận vùng đất xa xôi như Vũ Ninh, lúc đầu cũng lo lắng, sợ hãi lắm. may mắn là điện hạ đối đãi với mực ân cần, nên cũng dần quen. Giờ là gia đình, thể cứ mãi như trẻ con, cũng trưởng thành lên chứ."
Nghe những lời , Hạ Hầu Chỉ Lan chìm im lặng hồi lâu, bật mệt mỏi: "A Tuyết , như ... là lắm . Thấy rũ bỏ quá khứ, cũng nhẹ lòng."
Câu của Hạ Hầu Chỉ Lan càng khiến Thanh Cát thêm tò mò. Đang định tìm cách moi thêm thông tin, bỗng thấy tiếng bước chân vọng từ bên ngoài.
Hạ Hầu Chỉ Lan nhíu mày, đưa mắt ngoài cửa sổ.
Thì Ninh Vương đang tiến tới.
Ninh Vương bước thong dong, phong thái đĩnh đạc, mỉm đẩy cửa bước .
ngay giây phút cánh cửa mở , ánh mắt sắc bén của lướt nhanh qua Hạ Hầu Chỉ Lan và Thanh Cát, khi nở nụ : "Hai lâu ngày mới gặp , hãy cứ thoải mái hàn huyên tâm sự."
Hạ Hầu Chỉ Lan lên, đáp lễ: "Vừa nãy trò chuyện với Kiến Tuyết về việc gia đình, thấy bình an, tại hạ cũng yên tâm phần nào. Giờ cũng muộn, tối nay còn dự yến tiệc trong cung, tại hạ xin phép cáo lui để chuẩn ."
Ninh Vương : "Cũng , nhưng tối nay chỉ là bữa tiệc gia đình ấm cúng thôi, Hạ Hầu cần quá cầu nệ."
Hạ Hầu Chỉ Lan đáp: "Vâng, tại hạ xin ghi nhận ý của điện hạ."
Sau đó, Hạ Hầu Chỉ Lan cáo từ. Ngay khi bóng khuất dần, ánh mắt Ninh Vương lập tức dán chặt khuôn mặt Thanh Cát.
Lại nữa ...
Ánh mắt dù vẫn mang nét dịu dàng nhưng ẩn chứa sự dò xét, tò mò, và dường như cả chút đề phòng.
Nàng bỗng nhớ lời Ninh Vương dặn dò, yêu cầu nàng theo dõi nhất cử nhất động của Hạ Hầu Chỉ Lan. Lúc giao phó nhiệm vụ, còn ngập ngừng thôi. Bí ẩn gì đang lẩn khuất phía chuyện?
Từ khi bước chân hoàng đô, thứ dường như bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc. Nàng mù tịt về những toan tính thực sự của Ninh Vương.
Điều trớ trêu là, tất cả những xung quanh dường như đều nắm rõ sự tình, chỉ nàng là ngoài lề.
Ninh Vương Thanh Cát: "Hôm nay tâm trạng nàng vẻ nhỉ?"
Thanh Cát: "Vâng."
Ninh Vương tiếp lời: " lâu ngày mới trùng phùng, trò chuyện những gì? Cảm thấy thế nào?"
Thanh Cát: "Chỉ là dăm ba câu chuyện gia đình thôi, Vương gia bỗng dưng hỏi đến chuyện ?"
Ninh Vương gì, bước chậm rãi đến mặt nàng. Hắn rủ mắt xuống, ánh chăm chú dò xét từng đường nét khuôn mặt nàng.
Khoảng cách giữa hai quá gần, Thanh Cát thể cảm nhận thở khác lạ của .
Nàng với vẻ khó hiểu.
Ninh Vương chút bối rối, đáp : "Không gì, chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Tuy , đôi mắt vẫn khóa chặt nàng.
Thanh Cát: "Vâng."
Sau đó, gian rơi tĩnh lặng. Hơi thở quyện , ánh mắt giao , một cảm giác mờ ám dần nảy sinh. Ninh Vương từ từ cúi xuống, phủ lấy đôi môi Thanh Cát.
Thanh Cát nhận , đôi mí mắt mỏng manh của đang nhắm hờ, biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.
Nàng chỉ thể thông qua nụ hôn để cảm nhận nhiệt độ và thở của .
Người đàn ông mà nàng từng thề sẽ một lòng trung thành, giờ đây nàng chẳng thể nắm bắt nổi tâm tư , nhưng đang dùng cách thức để cảm nhận sự hiện diện của .
Ninh Vương cúi sâu hơn, ôm trọn eo nàng, nhẹ nhàng mút mát, nụ hôn chứa đựng sự dịu dàng.
Thanh Cát thừa nhận, nàng hề ý phản kháng, thậm chí còn phần tận hưởng. Hơi thở thanh khiết của bao quanh nàng, khiến nàng đê mê.
Ninh Vương hé mở hàng mi, thấy nàng đang chìm đắm trong cảm giác lâng lâng, cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Hắn vòng tay, nhẹ nhàng nhấc bổng nàng lên và sải bước về phía chiếc giường.
Thanh Cát đặt tay lên n.g.ự.c , cố gắng tạo chút cách.
Ninh Vương nhíu mày: "Sao ?"
Thanh Cát ngập ngừng: "Hay là... chúng tắm nhé?"
Ninh Vương thoáng khựng , mỉm âu yếm nhéo nhẹ má nàng, giọng điệu ngọt ngào, trầm ấm: "Được thôi."
Hắn lập tức đặt nàng xuống giường.
Ngay khi rời khỏi, ánh mắt Thanh Cát vội vã lướt qua đống quần áo chất đống giường. Ở đó giấu bộ quần áo gai thô kệch của nàng - bộ trang phục ám vệ! Tuyệt đối thể để Ninh Vương phát hiện !
Khi Ninh Vương phòng tắm, Thanh Cát nhanh chóng dọn dẹp qua loa cũng vội vã theo .
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, hai cùng lên giường, đắm chìm trong những khoái cảm mãnh liệt.
Thanh Cát thể cảm nhận rõ ràng từng chuyển động mạnh mẽ và dứt khoát của Ninh Vương. Hôm nay vẻ phấn khích hơn hẳn, như thể khao khát chiếm đoạt thứ từ nàng.
Thậm chí, những thời khắc cao trào, còn ép buộc nàng thốt những lời đường mật táo bạo.
Dù thể hiểu nổi lý do, Thanh Cát cũng chẳng còn sức mà kháng cự, đành rên rỉ thốt vài lời lả lơi.
Hành động của nàng dường như châm ngòi cho sự hưng phấn của Ninh Vương, cuồng nhiệt đến mức nuốt chửng nàng.
Khi chuyện kết thúc, trời về chiều. Thanh Cát mệt mỏi dài giường, rã rời.
Nàng cảm giác, dù giờ ai kề d.a.o cổ, nàng cũng chẳng còn sức mà cựa quậy.
Nàng len lén liếc Ninh Vương. Hắn đang nhắm hờ mắt, tận hưởng sự mãn nguyện tuyệt đối.
Bất chợt, tiếng bước chân hối hả vang lên bên ngoài, tỳ nữ bẩm báo: "Thưa nương nương, Hạ Hầu Thần Phủ sai mang đến vài món đồ, xin chỉ thị xử lý."
Thanh Cát chợt nhớ lời Hạ Hầu Chỉ Lan, đó là quà gửi tặng .
Dù vẻ hấp dẫn, nhưng dẫu đó cũng là quà dành cho nàng, chỉ là mượn danh để nhận mà thôi, nên nàng cũng chẳng mấy hào hứng.
Tuy nhiên, vì tỳ nữ xin chỉ thị, nàng đành buông lời lấy lệ: "Cứ mang đây xem thử."
Vừa dứt lời, Ninh Vương đang bên cạnh bỗng mở bừng mắt.
Một ánh lạnh lẽo từ đôi mắt màu nâu của phóng thẳng nàng.
Thanh Cát ngơ ngác: "Dạ?"
Ninh Vương lên tiếng lạnh nhạt: "Ta cũng xem thử, nhà đẻ nàng mang đến những món đồ quý giá gì."
Thanh Cát ngập ngừng: "... Vâng."
Nếu mặt Ninh Vương, nàng suýt chút nữa tưởng đang định tranh giành đồ với .
Chẳng mấy chốc, những món đồ Hạ Hầu Chỉ Lan mang tới bày . Những chiếc hộp nhỏ chạm khắc tinh xảo bằng gỗ gụ đỏ, bên trong chứa đủ thứ vật dụng lặt vặt dành riêng cho phụ nữ chốn khuê phòng.
Thanh Cát chẳng chút hứng thú nào với những thứ , chỉ thờ ơ liếc .
Ninh Vương bằng con mắt lạnh lùng, thấy nàng chẳng vẻ gì mặn mà, bèn : "Đã ưng thì mang chỗ khác."
Thế nhưng, ngay lúc đó, ánh mắt Thanh Cát vô tình lướt qua một chiếc lọ ngọc bạch tỳ hưu, đó dòng chữ "Thất Hương Băng Cơ Tán". Nàng lập tức sáng mắt lên: "Lại thứ !"
Chính nhờ nó mà những vết sẹo nàng mới mờ , ngờ tặng món quà quý giá cho .
Ninh Vương lạnh lùng chen : "Món cũng chẳng hiếm lạ gì ."
Thanh Cát ngừng tay, ngước Ninh Vương.
Nàng thoáng do dự, nhưng vẫn quả quyết: "Thiếp thấy nó quý giá."
Ninh Vương nhướng mày, hiệu: "Đến đây."
Thanh Cát ngoan ngoãn bước tới mép giường.
Ninh Vương kề sát tai nàng, thì thầm: "Nàng nghĩ nhà Hạ Hầu cho nàng thứ gì, thì bổn vương thể cho nàng ?"
Lời của khiến Thanh Cát cảm thấy tê dại cả . Nàng c.ắ.n môi, hỏi ngược : "Có thể ?"
Nàng dám !
Ninh Vương nghiến răng trèo trẹo. Hắn cọ cọ hàm răng lên má Thanh Cát, tạo một áp lực nhẹ lên làn da mịn màng , như thể chực chờ c.ắ.n xuống.
Hắn ghé sát tai nàng, gằn giọng: "Hạ Hầu Kiến Tuyết, cho bổn vương , nàng là ai?"
Thanh Cát: "..."
Nàng im lặng, trả lời câu hỏi thế nào.
Ninh Vương thúc giục: "Nói ."
Thanh Cát ngơ ngác: "Điện hạ gì?"
Ngón cái đeo nhẫn ngọc của Ninh Vương miết nhẹ lên gò má trắng ngần của nàng.
Hắn thầm thì: "Nói , nàng là Vương phi của phủ Ninh Vương, sống là của Ninh Vương, c.h.ế.t là ma của Ninh Vương, và thề với bổn vương."
Đến lúc , Thanh Cát mới vỡ lẽ.
Cứ ngỡ phát hiện điều gì bất thường, hóa chỉ là mấy lời thề non hẹn biển sến súa.
Dễ ợt.
Nàng suy nghĩ một lát, dõng dạc với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thiếp là Hạ Hầu Kiến Tuyết, Vương phi của phủ Ninh Vương. Sống là của Ninh Vương, c.h.ế.t ma của Ninh Vương. Hạ Hầu Kiến Tuyết xin thề, mãi mãi bao giờ lòng đổi . Nếu trái lời thề, nguyện chịu ngũ mã phanh thây, c.h.ế.t thây, phơi thây ngoài đường, đầu lìa khỏi cổ, vĩnh viễn siêu sinh..."
Ninh Vương cắt ngang: "Dừng !"
Thanh Cát với vẻ mặt đầy chân thành: "Thế đủ ạ? Nếu , thể thề thêm vài câu nữa."
Dù thì nàng cũng đang thề cho Hạ Hầu Kiến Tuyết, liên quan gì đến nàng .
Lời thề càng độc, càng chứng tỏ thành ý.
Ninh Vương phẩy tay: "Đủ ."
Thế là quá đủ .
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lên má nàng: "Bữa tiệc tối nay, nàng nhớ kỹ, bổn vương thấy những ánh mắt nên ."
Thanh Cát mà mù tịt.
Nàng nghiêng đầu, né tránh cái chạm khẽ khàng của , thẳng thắn hỏi: "Điện hạ ánh mắt như thế nào?"
Ninh Vương dáng vẻ ngây thơ và bối rối của nàng, khẽ nhạt, nhưng thêm gì.
Thanh Cát: ...
Lại chơi trò đố chữ với !
Sau màn ân ái mặn nồng với Thanh Cát, Ninh Vương bỗng nhận lời bẩm báo từ viên quản gia. Hắn vội vàng dặn dò nàng vài câu hối hả rời .
Thanh Cát hiểu rằng hiện tại kinh đô đang rộn ràng chuẩn cho lễ mừng thọ của Hoàng đế. Ninh Vương, với vị thế là một phiên vương nắm binh quyền và là ruột của Thái tử, chắc chắn công việc bù đầu. Hắn đến thăm nàng lúc cũng chỉ là tranh thủ lúc rảnh rỗi mà thôi.
Khi Ninh Vương khuất bóng, La ma ma liền xuất hiện, dồn dập tra hỏi Thanh Cát. Rõ ràng, bà tò mò Hạ Hầu Chỉ Lan gì với nàng.
Thanh Cát trả lời nửa hư nửa thực, khéo léo giấu kín chuyện Cửu Vi Lệnh, món bảo bối nàng nhất định cất cho riêng .
Nàng cũng dò hỏi La ma ma về thái độ kỳ lạ của Hạ Hầu Chỉ Lan.
Tuy nhiên, La ma ma xảo quyệt như một con lươn, nàng chẳng thể moi chút thông tin nào từ bà .
Hai cứ vòng vo tam quốc, đấu trí với . Cuối cùng, La ma ma với ánh mắt đục ngầu, Thanh Cát bằng vẻ nửa tin nửa ngờ: "Ngươi tự là ai. Thiên t.ử tổ chức tiệc tại điện Vân Quỳnh để chiêu đãi công tử. Ngươi Ninh Vương sủng ái là nhờ danh phận con gái nhà Hạ Hầu. Nếu cái danh , ngươi khác gì đám Thôi cô cô Vân Hỉ?"
Thanh Cát đáp: "Ta hiểu mà."
Nàng thừa nhận lời La ma ma là sự thật, và bản nàng bao giờ quên điều đó.
La ma ma buông một tiếng thở dài: "Chỉ còn ba tháng nữa thôi. Ba tháng nữa, mong rằng chuyện sẽ kết thúc, bụi nào về bụi nấy."
Thanh Cát: "Vâng, cũng mong chuyện mau chóng kết thúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-42-han-chiem-doat-bong-hoa-cua-nang.html.]
Sau khi La ma ma rời , Thanh Cát cẩn thận cất giấu bộ y phục hành để tránh phát hiện. Rồi nàng lấy Cửu Vi Lệnh , say mê ngắm nghía.
là tấm lòng của trưởng dành cho , nhưng nàng quyết định sẽ ẵm trọn nó mà chút áy náy.
Nàng mân mê từng đường nét hoa văn tinh xảo và huyền bí lệnh bài, cảm nhận sức nặng của nó, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Gia tộc Hạ Hầu truyền đời nghìn năm, hẳn những quy củ hà khắc. Cửu Vi Lệnh một khi xuất hiện, trong gia tộc chỉ nhận lệnh nhận , chắc chắn món đồ sẽ cực kỳ hữu dụng.
Nàng dĩ nhiên thể tùy tiện đem dùng, giấu thật kỹ, đề phòng một ngày nào đó nhà Hạ Hầu dồn nàng đường cùng...
Nàng khẩy.
Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách thôi.
Nàng say sưa ngắm nghía món bảo bối một hồi mới hài lòng cất .
Sáng hôm , Thiên t.ử tổ chức yến tiệc tại điện Vân Quỳnh để khoản đãi Hạ Hầu Chỉ Lan. Từ sớm tinh mơ, Ninh Vương dẫn Thanh Cát nội đình.
Lúc , khí trời mát mẻ dễ chịu, hoa lựu đỏ rực như lửa, trong ngoài cung cấm cây cối xanh tươi. Tuy nhiên, vì nội đình đang rộn rịp chuẩn cho lễ mừng thọ, sứ thần các nước và địa phương đổ về tấp nập, nên khu vực cổng cung cũng đầy ắp , an ninh thắt chặt nghiêm ngặt.
Thanh Cát phóng mắt quanh, hàng ngũ quân lính từ Thiên Vũ, Kim Ngô, Vũ Huân đến Vũ Lâm tuần tra, oai nghiêm, trang trọng.
Ninh Vương nương theo ánh mắt nàng, giải thích: "Lúc thể để xảy bất cứ sơ suất nào, nên trong cung bố trí nhiều vọng gác. Phủ chúng hiện cũng tăng cường an ninh ."
Thanh Cát gật đầu: "Vâng, thảo nào ngài đặc biệt phái Thanh Cát cô nương đến bảo vệ . Nghĩ cũng đúng, giờ đang lúc đông , nhỡ xảy sự cố gì thì phòng nổi."
Ninh Vương trấn an: "Nàng đừng lo, kinh thành rà soát kỹ lưỡng nhiều , những kẻ khả nghi tuyệt đối bén mảng ."
Nghe , Thanh Cát mới nhớ , lúc tiến kinh thành dù gặp khó khăn, nhưng ai nấy đều kiểm tra gắt gao, bắt buộc xuất trình hộ .
hộ ... nàng nhất định hộ , nếu cả đời cũng chẳng thể ngẩng cao đầu mà sống.
Chẳng bao lâu , hai đến điện Vân Quỳnh. Đội nhạc cung đình dựng xong lầu rạp lộng lẫy. Các thành viên ban nhạc mặc áo thụng ba màu tím, đỏ, xanh, đang tất bật luyện tập, thứ đều để chuẩn cho lễ mừng thọ Hoàng đế.
Lúc , Hoàng hậu, Hoàng quý phi cùng các bậc tông cũng tề tựu đông đủ. Nhìn quanh, thấy bọn nội thị, thị vệ, cung nữ ai nấy đều xúng xính trong những bộ y phục gấm vóc lộng lẫy, chiếc lọng vàng rực rỡ ánh nắng chói chang.
Ninh Vương dẫn Thanh Cát bước điện Vân Quỳnh. Không gian trong điện rộng lớn, uy nghiêm, đèn nến sáng trưng, lụa là rực rỡ, tiếng nhạc du dương. Nàng cảm giác như đang lạc bước chốn bồng lai tiên cảnh, bồng bềnh hư ảo.
Thanh Cát theo chân Ninh Vương diện kiến Thiên tử, Hoàng hậu và Quý phi, đó chào hỏi Thái t.ử và Thái t.ử phi mới yên vị theo thứ tự chỗ .
Vì đây là bữa tiệc mật của hoàng gia, phân biệt nam nữ, đều sắp xếp chỗ dựa cấp bậc. Hoàng thượng và Hoàng hậu đương nhiên vị trí trang trọng nhất, tiếp theo là Đàm Quý phi.
Hạ Hầu Chỉ Lan, với tư cách là thông gia, nghiễm nhiên vị trí khách quý.
Còn Thái tử, Thái t.ử phi cùng vợ chồng Ninh Vương thì an tọa ở vị trí thấp hơn.
Bữa ngự yến khác biệt với những bữa tiệc thông thường. Mỗi chiếc ghế đều lót những tấm nệm lụa mát mẻ, thêu hoa văn tinh xảo. Trên bàn bày biện hoa tươi và trái cây tráng miệng vô cùng hấp dẫn. Những chiếc chén rượu dùng trong bữa tiệc đều đúc từ vàng ròng, toát lên vẻ xa hoa tột bậc. Đến cả bát đĩa cũng là đồ bằng vàng, bạc hoặc sơn mài cao cấp.
Hoàng thượng vẻ vui, đối xử với Hạ Hầu Chỉ Lan vô cùng ân cần. Bữa tiệc diễn trong khí nhộn nhịp, rượu ngon mời chào liên tục, trò chuyện vui vẻ, rôm rả tiếng .
Trong câu chuyện, nhắc đến việc mùa xuân về, kinh thành bắt đầu rộn ràng với đủ trò tiêu khiển. Thế là đề xuất tổ chức thi đấu bóng đá nữ và trò đu nước.
Hoàng hậu mỉm khuyến khích: "Các con còn trẻ, cứ nhiệt tình tham gia . Có các con khởi xướng, các vị hoàng quốc thích, cùng các phu nhân trong ngoài triều mới hăng hái tham gia."
Nghe , Thái t.ử phi sang với Thanh Cát: "Kiến Tuyết , nếu thế thì chúng cũng đăng ký tham gia nhé. Một môn chơi đu nước, một môn bóng đá, thử sức với cả hai luôn nhé?"
Thanh Cát dĩ nhiên thấy thú vị, liền gật đầu đồng ý: "Dạ, ạ."
Thái t.ử tình cờ ngay bên Hạ Hầu Chỉ Lan, hỏi: "Không lúc còn ở nhà đam mê môn bóng đá ?"
Hạ Hầu Chỉ Lan mỉm nhã nhặn, đáp lời: "Trước đây ..."
Nghe đến đây, Thanh Cát bỗng chốc rùng , linh tính chuyện chẳng lành.
C.h.ế.t tiệt, Hạ Hầu Kiến Tuyết vốn dĩ ghét môn bóng đá, lỡ Hạ Hầu Chỉ Lan buột miệng lộ bí mật thì hỏng bét!
Nàng vội vã cắt ngang: "Muội thấy ở kinh thành chơi bóng đá sôi nổi. Nghe hoàng tẩu là một cao thủ bóng đá, đúng chuẩn nữ trung hào kiệt. Muội tuy trình độ hạn, nhưng cũng quyết tâm bám càng hoàng tẩu, cố gắng thể hiện phong thái của nữ nhi chúng ."
Nghe những lời , Hạ Hầu Chỉ Lan khỏi ngạc nhiên, trố mắt Thanh Cát.
Thanh Cát mỉm gật đầu, gửi gắm thông điệp qua ánh mắt.
Ánh mắt nàng như : "Ca ca cứ yên tâm, đừng lo lắng gì cả", và ngầm cầu xin ơn im lặng giùm.
Nàng chợt nhớ lúc từng viện cớ với Ninh Vương rằng cơ thể săn chắc là nhờ chơi bóng đá. Nếu giờ mà ca ca buột miệng thêm gì nữa, nàng thật sự giấu mặt .
Hạ Hầu Chỉ Lan bắt gặp nụ của nàng, thoáng sững sờ, khẽ mím môi lặng lẽ mặt .
Thấy Hạ Hầu Chỉ Lan cuối cùng cũng chịu im lặng, Thanh Cát thở phào nhẹ nhõm. thái độ của , trong lòng nàng vẫn khỏi dấy lên chút nghi ngờ.
Cái kiểu gì thế , giở chứng nữa , nàng luôn cảm giác giữa hai gì đó khuất tất.
Đang mải suy nghĩ, nàng bỗng cảm nhận một ánh sắc như d.a.o cạo đang dán chặt .
Là Ninh Vương.
Ninh Vương bên cạnh, môi nở nụ nhẹ, ánh mắt dán chặt nàng, nhưng nụ ẩn chứa một điều gì đó khó lý giải.
Khi chạm ánh mắt đó, một ý nghĩ điên rồ bỗng chốc lóe lên trong đầu Thanh Cát, khiến chính nàng cũng giật .
Hắn đang ghen ?
Và đối tượng khiến ghen tuông là... Hạ Hầu Chỉ Lan?
Lúc ý nghĩ mới chớm nở, Thanh Cát tự thấy thật nực , nực đến mức nàng tự nhủ hoang tưởng nặng .
khi cúi đầu nếm thử món ăn mặt, nhớ thái độ của Ninh Vương bấy lâu nay, cùng với việc từng ép nàng thề thốt trong phòng, cái khát khao chiếm hữu mãnh liệt đến mức vô lý .
Nàng bắt đầu lờ mờ nhận , lẽ suy đoán của hẳn là vô căn cứ.
Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết?
Mối quan hệ ... cấm kỵ đó ?
Nhớ cái đêm mờ sương , khi vô tình lướt qua Hạ Hầu Kiến Tuyết, vòng hai của cô phẳng lì, chẳng vẻ gì là đang m.a.n.g t.h.a.i cả. Lúc đó nàng cũng chẳng bận tâm, vì chuyện vốn dĩ chẳng dính dáng gì đến .
giờ xâu chuỗi việc, việc Hạ Hầu Kiến Tuyết m.a.n.g t.h.a.i rõ ràng là một bí mật động trời giấu kín với gia tộc Hạ Hầu. Mạc Kinh Hy và La ma ma to gan lớn mật, bất chấp luân thường đạo lý để giúp Hạ Hầu Kiến Tuyết bưng bít sự việc. Một khi sự việc vỡ lở, hai họ chắc chắn sẽ c.h.ế.t chỗ chôn.
Vậy lý do thực sự khiến Hạ Hầu Kiến Tuyết là gì? Cô từng gặp Ninh Vương, cự tuyệt mãnh liệt đến thế?
Suy tính , dù Hạ Hầu Kiến Tuyết m.a.n.g t.h.a.i , đáp án chỉ một: cô trong mộng.
Việc Mạc Kinh Hy dàn xếp vụ đ.á.n.h tráo chứng tỏ mà Hạ Hầu Kiến Tuyết thầm thương trộm nhớ thể hề chuyện . Tình cảm của cô là đơn phương.
Vậy đàn ông nào thể khiến một tiểu thư khuê các danh giá như Hạ Hầu Kiến Tuyết say đắm đến ?
Chắc chắn đó là kẻ xuất hèn kém. Hạ Hầu Kiến Tuyết vốn dĩ là đóa hoa nâng niu trong lồng kính, lẽ ngay cả hình xăm trông như thế nào cũng chẳng rõ, nên cơ hội tiếp xúc với nam nhân bên ngoài là cực kỳ hạn chế. Người mà nàng đem lòng yêu chắc chắn là nàng thường xuyên tiếp xúc.
những thể giao thiệp với gia tộc Hạ Hầu hàng ngày, phận cũng vô cùng tôn quý, chẳng hạn như con cháu của ba đại thế gia khác, hoặc họ hàng thích của gia đình Hạ Hầu. Nếu Hạ Hầu Kiến Tuyết thực sự đem lòng yêu một như , nàng thể công khai bày tỏ và xin tác thành, việc gì đến bước đường cùng, ép buộc một cuộc liên hôn chính trị cơ chứ?
Suy luận suy luận , chỉ một khả năng duy nhất: mà Hạ Hầu Kiến Tuyết say đắm chính là một đàn ông mà nàng vĩnh viễn thể kết duyên.
Ghép nối với giọng điệu kỳ lạ, đầy uẩn khúc của Hạ Hầu Chỉ Lan khi chuyện với , cái điệu bộ cố tỏ bình thản nhưng thực chất ẩn chứa sự gượng gạo khó tả... Vậy , đây chính là "tình lang" của Hạ Hầu Kiến Tuyết ?
Chính là ca ca ruột của cô !
Thanh Cát bất chợt dâng lên một sự phấn khích tột độ, ngờ bản vô tình khám phá một bí mật động trời nhường !
Chuyện quả thực thú vị đến mức nếu nhảy chọc gậy bánh xe, gây náo loạn một phen thì nàng còn là Vương Tam nữa!
Nàng nhanh chóng đ.á.n.h giá mối quan hệ giữa hai . Có vẻ như Hạ Hầu Chỉ Lan đang cố tình lảng tránh, chẳng lẽ điều khiến Hạ Hầu Kiến Tuyết đau khổ ? Cô vắt óc tìm đủ cách để giữ gìn sự trong trắng của , thậm chí tiếc phản bội chính gia tộc.
Nghĩ đến đây, Thanh Cát cảm thấy nên một việc thiện.
Lễ cưới nàng mặt tổ chức, động phòng cũng mặt thực hiện, ngay cả phu quân cũng mặt "dùng", "giúp" luôn đối phó với tình lang ở ngoài , trêu chọc vài câu, khiến xao xuyến, mê ?
Lòng Thanh Cát rộn rạo, nàng hận thể lao ngay đến đám đông để khiêu khích Hạ Hầu Chỉ Lan vài lời lả lơi.
Nàng quả thực thích những trò nghịch ngợm .
Ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua, một ánh thâm trầm, lạnh lẽo bất ngờ dán chặt nàng.
Dõi theo ánh mắt , nàng nhận đó chính là Ninh Vương.
Hôm nay, Ninh Vương diện chiếc ngọc quan khảm Bắc Hải Minh Châu, khoác bộ trường bào gấm vóc màu đỏ tía rực rỡ, viền chỉ vàng tinh xảo, cổ tròn, tay bó sát. Điểm nhấn nổi bật là họa tiết rồng cuộn sống động bằng chỉ vàng thêu tỉ mỉ n.g.ự.c và hai vai, tôn lên vẻ ngoài vương giả, uy nghi và khí chất phi phàm của .
Thế nhưng, lúc đây, nheo đôi mắt hẹp dài, sắc sảo, ánh tối sầm khóa chặt lấy nàng rời.
Giữa buổi gia yến hoàng gia náo nhiệt và trang trọng, ánh mắt của hai lén lút giao .
Thanh Cát khẽ nhướng mày.
Ninh Vương nhếch mép, nở một nụ pha chút giễu cợt, mỉa mai.
Thanh Cát vội vàng lảng tránh ánh mắt , trong lòng dâng lên cảm giác chột .
Dù thì lúc nàng cũng đang đóng vai Ninh Vương phi mà.
Sự chột càng củng cố thêm suy đoán của nàng: Mối quan hệ mờ ám giữa Hạ Hầu Kiến Tuyết và Hạ Hầu Chỉ Lan lẽ nhiều đến, và Ninh Vương chắc chắn cũng trong đó.
Nghĩ đến thái độ khinh khỉnh, coi thường của Ninh Vương trong gặp mặt đầu tiên, thứ bỗng trở nên logic... Hóa tỏng chuyện, thảo nào tỏ vẻ "bấm bụng" cưới Vương phi.
Lý do thái độ đổi, chăng vì phát hiện nàng vẫn còn là gái trinh, ít nhất vẫn giữ chừng mực, nên đoán rằng mối quan hệ giữa hai vượt quá giới hạn? Hay đơn giản là vì nàng quá xinh nên hớp hồn...
Nếu tất cả những điều là sự thật, Thanh Cát cũng cảm thấy chút thông cảm cho Ninh Vương.
Nói gì thì , đây từng là chủ nhân của nàng, là mà nàng một lòng trung thành, ngưỡng mộ. Vậy mà giờ đây "nhắm mắt đưa chân" cưới một phụ nữ đồn đại là quan hệ l.o.ạ.n l.u.â.n với ca ca ruột.
Nghĩ đến đó, nàng thật rớt nước mắt thương cảm cho .
Tuy nhiên, thông cảm là một chuyện, còn thấy thú vị là chuyện khác. Thanh Cát càng cảm thấy phấn khích, nóng lòng khuấy đảo vũng nước đục thêm chút nữa.
Trong mớ suy nghĩ miên man , Hoàng đế ban tặng trâm hoa, buổi yến tiệc kết thúc, bá quan văn võ đồng loạt quỳ lạy tạ ơn.
Sau khi bữa tiệc tàn, dường như nhóm đàn ông trò chuyện tâm đắc. Hoàng thượng đặc biệt mời Hạ Hầu Chỉ Lan đến chiêm ngưỡng kho sách quý của . Thái tử, Ninh Vương cùng các bậc tông dĩ nhiên cũng tháp tùng.
Về phần Thanh Cát và Thái t.ử phi, khi bái biệt Hoàng hậu, họ theo chân Đàm Quý phi về tẩm cung của bà nghỉ ngơi, đợi phu quân xong việc cùng xuất cung.
Trong cung vốn các nữ quan chuẩn sẵn kiệu cho các bậc quý nhân. Thanh Cát sự hướng dẫn của nữ quan, chuẩn bước lên kiệu.
Ai dè, ngay lúc nàng chuẩn nâng gấu váy bước lên, một vòng tay vững chãi và ấm áp bất ngờ vòng qua eo, đỡ lấy nàng.
Quay đầu , nàng bắt gặp khuôn mặt Ninh Vương ngay sát bên cạnh.
Vì cao lớn vượt trội, cằm vặn chạm nhẹ búi tóc của nàng.
Nàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên sự thắc mắc: "Điện hạ?"
Ninh Vương hừ nhẹ, ghé sát tai nàng, thì thầm: "Hôm nay ở bữa tiệc, nàng tơ tưởng đến chuyện gì thế?"
Giọng của Thanh Cát toát lên vẻ ngây thơ vô tội, ánh mắt nàng lấp lánh như mặt hồ tĩnh lặng: "Thiếp chỉ đang tấm tắc khen ngợi các món ăn trong bữa yến tiệc thôi. Khi nào về phủ, nhất định sẽ bảo đầu bếp những món ngon đó."
Ninh Vương lạnh lùng "hứ" một tiếng, chút nể nang: "Bớt đóng kịch ."
Thanh Cát mỉm , một nụ phần nịnh nọt: "Điện hạ, gì sai ?"
Ninh Vương dáng vẻ ngây ngô, tội nghiệp của nàng, còn cố tình nũng mềm mỏng. Trong phút chốc, cảm thấy yêu hận, chỉ nuốt chửng nàng bụng cho xong.
Hắn hạ giọng hơn nữa, ghé sát tai nàng thì thầm: "Tam Tam, với nàng mà. Nàng là Vương phi của , là thê t.ử của . Ta cấm nàng nở nụ với bất kỳ nam nhân nào khác ngoài ."
Thanh Cát chớp chớp mắt, cố ý hỏi : "Thiếp ?"
Ninh Vương dùng ánh mắt tối tăm, thâm sâu nàng chằm chằm.
Một lúc lâu , bất ngờ bật .
Ngay đó, đôi môi mỏng của hé mở, và dùng hàm răng trắng bóc c.ắ.n lấy bông hoa cài tóc nàng.
Đóa hoa là nụ mẫu đơn tết bằng chỉ vàng lộng lẫy mà Hoàng đế ban tặng ban nãy. Dưới sự c.ắ.n xé của , nụ hoa càng nổi bật sắc đỏ quyến rũ đôi môi mỏng manh.
Thanh Cát thốt lên: "Hoa của , trả cho ..."
Ninh Vương đưa tay lên, nhẹ nhàng lấy đóa mẫu đơn tết vàng từ môi xuống, kẹp hờ giữa những ngón tay thon thả, trắng trẻo như ngọc. Đóa hoa vốn cầu kỳ, lộng lẫy, nay càng thêm phần rực rỡ. Hắn khẽ nhướng đôi mắt sắc lẹm, nở một nụ nửa miệng: "Của nàng, cũng là của ."
Thanh Cát: "..."
Khi bước lên kiệu, qua lớp rèm lụa mỏng manh, Thanh Cát loáng thoáng thấy Ninh Vương đang cùng Hạ Hầu Chỉ Lan và đám tùy tùng bước . Một nhóm nam nhân ai nấy đều khoác những bộ y phục lụa là gấm vóc sang trọng, điều đó chẳng gì đáng . nổi bật nhất trong đám đông chính là Ninh Vương, bên cạnh chiếc mũ miện bằng ngọc, cài thêm một đóa mẫu đơn tết bằng sợi vàng rực rỡ, toát lên vẻ rực rỡ, kiêu kỳ, phong thái độc nhất vô nhị.
Khi ai đó tò mò , chỉ khẽ mỉm , dáng điệu vô cùng ung dung, tự tại: "Đây là hoa của Vương phi nhà , tiện tay cài hộ nàng thôi."
Thanh Cát bất lực đưa tay lên vỗ trán.
Dù vương triều hiện tại vẫn còn giữ chút tập tục của triều đại , ngự yến, thiên t.ử ban hoa, nam nhân cũng sẽ cài hoa lên tóc, nhưng thực tế điều khá hiếm hoi.
Thời buổi , còn quá chuộng phong cách đó nữa...
Thế nhưng khăng khăng cài, còn cài một cách đường hoàng, công khai mặt bao nhiêu !