Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 43: Đang Ủ Mưu Gì Thế?

Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:24:58
Lượt xem: 473

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngồi cỗ xe ngựa mạ vàng lộng lẫy, Thanh Cát cảm thấy trong lòng dâng lên một sự bất lực, tựa hồ như tro tàn nguội lạnh.

Mặc dù xét cho cùng, nàng phản bội lời thề với Thiên Ảnh Các, cũng như với Ninh Vương, nhưng thâm tâm nàng vẫn giữ vẹn nguyên lòng trung thành tuyệt đối.

Nàng bao giờ ý định hại , càng bất kỳ sự cố nào lu mờ uy quyền tối thượng của .

Bởi lẽ, chỉ khi bình an vô sự, Thiên Ảnh Các mới thể phát triển, các ám vệ mới an . Và quan trọng nhất, nàng mới cơ hội kiếm chác thêm chút đỉnh từ Thiên Ảnh Các khi "rửa tay gác kiếm".

Đó là kể đến những vấn đề lớn hơn như an ninh của Vũ Ninh mầm mống họa loạn từ Tây Uyên... Tóm , lợi ích của nàng và gắn bó chặt chẽ, thể tách rời.

Vậy mà giờ đây, mặt bao nhiêu , những hành động buông tuồng, lả lơi đến thế.

Thanh Cát khẽ hít một thật sâu, đưa tay vuốt nhẹ vầng trán đang đau nhức. Nàng chỉ còn cách tự nhủ mù tạm thời, coi như hề chứng kiến cảnh tượng chướng mắt .

Xe ngựa chầm chậm tiến cung điện của Đàm Quý phi. Vừa bước xuống xe, Thanh Cát đụng ngay khuôn mặt lạnh lùng như băng của bà.

Đứng bên cạnh, Hoàng Thái t.ử phi dành cho nàng một ánh mắt đầy vẻ thương cảm.

Thanh Cát tiến lên vài bước, cung kính hành lễ với Đàm Quý phi.

Trong lúc cúi lạy, Thanh Cát chợt nảy suy nghĩ rằng, việc nàng kiếm chác chút "phúc lợi" từ nhà Hạ Hầu cũng là điều xứng đáng, coi như là khoản "phụ cấp độc hại".

thì hồi thỏa thuận giao dịch, điều khoản nào bắt nàng hầu hạ một bà chồng khó tính, bắt bẻ đủ điều cơ chứ.

Đàm Quý phi khẽ nhếch mép, giọng điệu đầy châm biếm: "Giữa thanh thiên bạch nhật, mặt bao , ngươi dám ngang nhiên lúng liếng, thì thầm to nhỏ với Cửu Thiều, còn thể thống gì nữa?"

Thanh Cát mở to đôi mắt tròn xoe, ngây thơ Đàm Quý phi, vẻ mặt chất chứa nỗi oan ức tột cùng: "Mẫu phi, là điện hạ lời dặn dò con dâu, con dâu tuyệt đối hề lúng liếng to nhỏ gì với ngài cả."

Đàm Quý phi tức giận: "Ngươi..."

Thanh Cát khẽ c.ắ.n môi , nước mắt chực trào: "Nếu mẫu phi cảm thấy phật lòng, khi về phủ, con dâu sẽ thưa chuyện với điện hạ, rằng mẫu phi tức giận, hài lòng, và dặn ngài từ nay đừng lúng liếng với con nữa."

Nghe , Đàm Quý phi tức điên , tiện tay vớ lấy cây phất trần bên cạnh, chực ném thẳng Thanh Cát.

Hoàng Thái t.ử phi vội vàng ngăn , nhẹ nhàng khuyên can: "Mẫu phi bớt giận. Tính khí của Cửu Thiều thế nào mẫu phi còn lạ gì. Bọn họ phu thê tình thâm, nổi tiếng là bênh vực vợ. Nếu để chuyện, khéo sinh cãi vã. Thêm nữa, Hạ Hầu công t.ử vẫn đang ở trong cung, mà phụ hoàng trọng dụng ngài ..."

Lời can ngăn khôn khéo của Thái t.ử phi, lôi cả Hạ Hầu Chỉ Lan và Ninh Vương "bia đỡ đạn", khiến Đàm Quý phi đành nuốt cục tức trong.

Bà nghiến răng trèo trẹo: "Thế nào, con dâu của chính cũng quyền răn đe vài câu ?"

Thái t.ử phi vẫn giữ thái độ nhã nhặn, nhưng giọng điệu phần khó xử: "Mẫu phi, nếu điều gì ý, cứ đóng cửa bảo ban con dâu trong nhà, gì to tát. Dẫu phận nàng cao quý đến mấy, một khi dâu thì cúi đầu dạy bảo, lầm kiểu gì cũng là do nàng . ..."

Cô ngập ngừng: "Mẫu phi cũng nên nể mặt Cửu Thiều một chút... Tính , mẫu phi thừa mà."

Đàm Quý phi á khẩu, thốt nên lời.

Đứng bên cạnh, Thanh Cát vẫn cúi gằm mặt, biểu lộ chút cảm xúc.

Nàng Thái t.ử phi đang ý đỡ cho , trong thâm tâm cũng cảm kích. Lẽ lúc nàng nên lên tiếng xoa dịu tình hình, nhưng... nàng thực sự .

thì bà cũng nổi đóa, thế nào bà cũng nổi đóa thôi, kệ bà .

Chuyện gây thù chuốc oán do nàng, mà là do đứa con trai quý báu của bà đấy chứ, cớ nàng gánh đòn?

dám xả giận lên đầu Ninh Vương, nên mới lôi con dâu nơi trút giận.

Thanh Cát vốn chẳng ưa gì Đàm Quý phi. Mặc dù khuôn mặt bà nét hao hao Ninh Vương, nhưng khí chất khác biệt . Cùng một biểu cảm, nếu Ninh Vương toát lên sự lạnh lùng, sắc bén, thì Đàm Quý phi bộc lộ vẻ đanh đá, chua ngoa. Khác biệt một trời một vực!

Nếu nàng thăm dò xem Đàm Quý phi đang ủ mưu gì, nàng lấy đại một lý do gót bước từ lâu .

Cái đống rác , cứ để Ninh Vương tự dọn dẹp.

Cuối cùng, ba con cũng chịu điện. Sau khi yên vị, đám cung nữ bưng lên đủ loại bánh kẹo, nước. Mọi đều ăn uống trong sự im lặng căng thẳng. Đàm Quý phi vẫn giữ khuôn mặt sầm sì, khí trong điện đặc quánh sự gượng gạo.

Thanh Cát dĩ nhiên chẳng màng tới bầu khí . Nàng cứ vờ như tai điếc mắt ngơ, cứ tự nhiên ăn uống thỏa thích.

Kẻ phật ý nàng, mắc mớ gì nàng lo lắng?

Còn việc bà tỏ thái độ, dù cũng là đang "thể hiện" với con dâu bà , nàng đây chỉ là kẻ thế vai, cứ việc hóng chuyện thôi.

Vì thế, nàng vẫn tươi như hoa, dịu dàng như nước, tựa hồ như chẳng hề nhận thấy khuôn mặt khó coi của Đàm Quý phi.

Nàng thậm chí còn tự tay bóc vỏ hạt dẻ, đặt mặt Đàm Quý phi, tươi mời mọc: "Mẫu phi nếm thử , món ngon lắm ạ."

Đàm Quý phi hành động đó, sắc mặt càng thêm u ám.

Nếu Hạ Hầu Kiến Tuyết tỏ chút bối rối, e dè, bà còn cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, chí ít cũng cho ả con dâu khó chịu. đằng , hành động của nàng chẳng khác nào đ.ấ.m một mớ bông!

phớt lờ!

Đứng bên cạnh, Thái t.ử phi cũng bất lực, chẳng gì hơn, đành vờ như thấy.

Cô kết hôn với Thái t.ử khi còn trẻ, dâu Đàm Quý phi mười mấy năm ròng. Trong suốt những năm tháng , cô từng sinh mụn con nào, dù xuất trâm thế phiệt nhưng Đàm Quý phi vẫn luôn tỏ ý coi thường, nên cô chẳng tiếng mặt bà chồng . Chịu đựng nhẫn nhịn mãi cũng thành thói quen, cô cũng chẳng xem đó là chuyện gì to tát.

Trong bầu khí căng thẳng, gượng gạo , Thanh Cát bỗng nhiên cất lời: "Mẫu phi, nhắc mới nhớ, dạo phủ chúng con thiếu vắng Thôi cô cô, quả thực gặp ít bất tiện."

Câu bất ngờ của nàng khiến Đàm Quý phi cũng ngạc nhiên, ánh mắt đầy nghi hoặc hướng về phía nàng.

Thanh Cát nở một nụ rạng rỡ: "Quả thật, nhờ sự dạy dỗ chu đáo của mẫu phi mà Thôi cô cô mới trở nên tháo vát như , giúp ích cho chúng con nhiều."

Nghe những lời , Đàm Quý phi bật một tiếng lạnh nhạt, pha chút mỉa mai: "Bổn cung phái Thôi cô cô đến hầu hạ các con, đó là lòng của bổn cung. các con gì? Các con hiểu sự dụng tâm nhọc nhằn của bổn cung ? Các con đuổi cổ cô ngoài! Giờ đuổi , ngươi còn buông những lời đạo đức giả . Đừng là ngươi ghen ghét Thôi cô cô, nên mới thủ thỉ thổi gió bên tai Cửu Thiều đấy nhé!"

Thanh Cát vẻ kinh ngạc tột độ, đôi mắt mở to: "Mẫu phi, thể nghĩ con như ? Làm con thể thủ thỉ thổi gió bên tai điện hạ ? Điện hạ loại dễ chi phối bởi dăm ba lời to nhỏ bên gối?"

Nghe Thanh Cát , Đàm Quý phi cũng thấy phần hợp lý.

Một nữ t.ử xuất từ gia tộc Hạ Hầu thì đủ bản lĩnh đổi suy nghĩ của con trai bà? Tính khí cứng rắn, kiên định của Cửu Thiều vốn thứ thường thể lay chuyển!

Thanh Cát tiếp tục: "Nếu mẫu phi thực sự cảm thấy vui, là để con thử rỉ tai điện hạ vài lời, xem ngài chịu rút quyết định, đón Thôi cô cô phòng phong Quận phu nhân nhé."

Hoàng Thái t.ử phi cạnh ngạc nhiên tột độ, thể hiểu nổi mục đích thực sự của Thanh Cát là gì.

Đàm Quý phi cũng bất ngờ kém. Ban đầu, thái độ lạnh nhạt, "mềm nắn rắn buông" của Hạ Hầu Kiến Tuyết khiến bà đinh ninh đây là một kẻ cứng đầu khó bảo. Nào ngờ, giờ đây nàng bất ngờ tỏ ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến lạ.

Tuy bất ngờ, nhưng những lời đó lòng bà.

Thế là Đàm Quý phi hạ giọng: "Thôi bỏ , Thôi cô cô cũng chẳng hạng khuê các danh giá gì, xem cũng dùng nữa. Để khi khác, bổn cung sẽ tự tay lựa một thích hợp hơn gửi qua đó."

Thanh Cát ngoan ngoãn đáp: "Vậy thì đành phiền mẫu phi thu xếp sớm cho chúng con ạ."

Nhờ cuộc trò chuyện , khí giữa chồng nàng dâu cũng bớt phần căng thẳng. Đàm Quý phi nhân cơ hội hỏi han tình hình trong phủ và các kế hoạch sắp tới.

Thanh Cát khéo léo dùng dăm ba câu chuyện phiếm để lảng tránh, nhưng cũng quên "vô tình" nhắc đến chuyện ám vệ Thanh Cát bảo vệ .

Nghe , nét mặt Đàm Quý phi thoáng biến sắc, gặng hỏi: "Hiện giờ ám vệ Thanh Cát đang theo bảo vệ con, ả tuân theo mệnh lệnh của con ?"

Thanh Cát đáp: "Cũng miễn cưỡng coi là ạ. Ít nhất thì những gì con dặn, nàng cũng chịu khó lắng . Giờ nàng đang theo hầu bên cạnh con, nhưng những lúc quan trọng, nàng lời một nữ nhân chân yếu tay mềm như con . Chắc chắn vẫn bẩm báo cho Thiên Ảnh Các hoặc điện hạ định đoạt thôi."

Đàm Quý phi vẻ trầm ngâm, nở một nụ nhẹ: "Như cũng ."

Câu chuyện nhanh chóng chuyển sang một hướng khác, Đàm Quý phi nhắc tới Thanh Cát nữa. thái độ của bà còn vẻ xa cách, lạnh lùng như , mà đó là sự thiện, gần gũi hơn.

Sự đổi chóng mặt khiến Hoàng Thái t.ử phi khỏi ngỡ ngàng. Mới hai còn như nước với lửa, hận thể lao c.ắ.n xé , thoắt cái thiết như chị .

Làm dâu mười mấy năm trời, cô bỗng nhận chẳng hiểu chút gì về nghệ thuật dâu...

Nhìn cảnh tượng , trong lòng Thanh Cát càng thêm chắc chắn về suy đoán của .

Ngày đó, khi Thiên t.ử ngự giá đến hoàng lăng lễ tế, Ninh Vương cùng các hoàng t.ử khác hộ giá theo . Nàng cũng vinh dự giao trọng trách hộ tống, nhưng vô tình bắt gặp một bí mật động trời của Đàm Quý phi.

Lúc , nàng đinh ninh rằng Đàm Quý phi phát hiện . giờ xem , bà sớm sinh nghi. Và vì sự nghi ngờ , bà hạ quyết tâm lấy mạng nàng cho bằng .

Nghĩ đến đây, Thanh Cát dám chắc chất kịch độc trong cơ thể nàng chính là do Thôi cô cô hạ thủ.

Giờ Thôi cô cô tuy mất vây cánh, nhưng vẫn lẩn trốn trong chốn hậu cung, nàng khó mà tay trừng trị. Nếu manh động, Đàm Quý phi sẽ sinh nghi. Nàng buộc nhẫn nhịn, đợi thời cơ Đàm Quý phi phái Thôi cô cô ngoài, lúc đó nàng sẽ ép ả khai sự thật, kết liễu ả bằng một nhát kiếm xuyên tim.

Về phần bản , Thanh Cát nhận nàng thể tiếp tục lẩn khuất trong phủ Ninh Vương với danh phận ám vệ. Âm mưu đầu tiên của Đàm Quý phi thất bại, chắc chắn mụ sẽ giăng thêm thiên la địa võng, tìm thủ đoạn hèn hạ để triệt hạ nàng. Đề phòng mụ quả là một nhiệm vụ bất khả thi.

Tuy nhiên... Thanh Cát toan tính, nàng thể mượn tay Đàm Quý phi để tạo một cái cớ hợp lý cho phận ám vệ của "bốc " một thời gian.

Tốt nhất là bịa một nhiệm vụ nào đó, tự nhận lệnh xa. Đợi đến khi vở kịch đóng giả Hạ Hầu Kiến Tuyết kết thúc, ẵm trọn bạc lớn cao chạy xa bay, nàng sẽ đường hoàng trở về với phận ám vệ Thanh Cát, mang theo công trạng to lớn để đòi giấy thông hành biến mất mãi mãi.

Bằng cách , nàng sẽ thoát khỏi cảnh diễn hai vai vô cùng mệt mỏi.

vấn đề là, bày nhiệm vụ gì đây? Lại còn thông qua tay Đàm Quý phi để tránh nghi ngờ.

Cũng may là gấp gáp, nàng vẫn còn dư dả thời gian để từ từ suy tính.

Đến chiều chạng vạng, khi ba con đang thưởng thức món điểm tâm, một cung nữ tất tả bước bẩm báo: "Thưa nương nương, Ninh Vương điện hạ đến đón Vương phi ạ."

Nghe , Đàm Quý phi khẽ nhếch mày, hờ hững : "Vậy bảo nó đây."

Cung nữ lộ vẻ khó xử: "Điện hạ bảo, ngài đang cưỡi ngự mã do Hoàng thượng ban tặng, tiện xuống ngựa. Xin Vương phi nương nương dời gót ngoài, ngài đang đợi ở cửa ạ."

Sắc mặt Đàm Quý phi lập tức biến đổi, bà nghiến răng kèn kẹt: "Thằng nghịch t.ử !"

Thái t.ử phi vội vàng xoa dịu, còn Thanh Cát thì vờ như chuyện gì, chỉ nhẹ nhàng thưa: "Mẫu phi, điện hạ đang đợi bên ngoài, con xin phép lui nhé?"

Đàm Quý phi xua tay, gắt gỏng: "Đi , , hết ! Đi đừng vác mặt về đây nữa!"

Thanh Cát cung kính đáp: "Vâng ạ."

Nói xong, nàng xách váy chuồn lẹ ngoài.

Đàm Quý phi tức đến run lẩy bẩy cả mấy ngón tay.

Bà cứ ngỡ ả con dâu tính tình ngang ngược, khó bảo. Nào ngờ, khi ả chủ động lấy lòng, bà cũng mủi lòng bỏ qua, tính toán nữa, định bụng trò chuyện thêm về ả ám vệ Thanh Cát để tính sổ.

Ai dè, ả đổi sắc mặt nhanh như lật bánh tráng.

Bao nhiêu năm phi tần chốn hậu cung, Đàm Quý phi từng gặp đứa con dâu nào tráo trở như , tức hộc máu.

Còn Thanh Cát, xách váy ba chân bốn cẳng chạy khỏi điện, nàng mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Trời ngả về chiều, phía Tây ánh lên sắc đỏ ối. Ánh hoàng hôn rực rỡ hắt lên những điện ngọc nguy nga, mái ngói lưu ly lấp lánh phản chiếu ánh sáng vàng rực.

Ngay những cung điện cổ kính và tường thành chạy dài tít tắp, Ninh Vương mặc bộ áo bào màu tía, thắt lưng ngọc đính sừng tê giác, oai phong lẫm liệt con bạch mã. Hắn dùng một tay nắm hờ dây cương, nghiêng đầu, mỉm nàng.

Cảnh tượng khiến trái tim Thanh Cát khẽ rung động.

Hắn sinh là bậc thiên kiêu, tiên đế ưu ái ban cho cái tên Cửu Thiều. Lớn lên chốn cung đình đầy rẫy mưu mô xảo quyệt, nhưng giờ phút , cài đóa mẫu đơn bằng vàng, mái tóc đen như suối buông dài, khoác áo bào tía, cưỡi bạch mã, nụ phóng khoáng, tiêu sái lu mờ cả ánh tà dương rực rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-43-dang-u-muu-gi-the.html.]

Quả là một trang nam t.ử khôi ngô tuấn tú, khiến thể xiêu lòng.

Ninh Vương dễ dàng nhận sự ngưỡng mộ trong ánh mắt Thanh Cát. Điều đó vô cùng đắc ý, tâm hồn lâng lâng sảng khoái.

Mắt ngập tràn ý , giọng điệu trêu đùa: "Ngẩn ? Ta tuấn tú đến thế cơ ?"

Thanh Cát cũng bật đáp : "Ta cứ ngỡ thần tiên phương nào giáng trần, hóa là điện hạ."

Ninh Vương nhếch mày, trêu: "Nói sai , ."

Thanh Cát liền thốt lên đầy vẻ kinh ngạc: "Trời ơi, đời một nam t.ử hào hoa phong nhã đến ? Đã thế còn là phu quân của nữa chứ! Ta một phu quân như , thật là phúc ba đời!"

Ninh Vương bật sảng khoái, tiếng vang rền, trầm ấm, bùi tai vô cùng.

Vừa , phóng khoáng tung xuống ngựa, tiện tay quăng dây cương sang một bên, bước tới nắm lấy tay Thanh Cát: "Lát nữa đến chỗ hoàng bàn chút việc quan trọng. thấy nàng mới tới đây, rành đường nước bước, nên nán đưa nàng xuất cung ."

Nghe , Thanh Cát mới vỡ lẽ. Hóa giữa bộn bề công việc, vẫn tranh thủ thời gian đến giải vây cho nàng. Quả là một chồng chu đáo hiếm khó tìm.

Sau đó, cả hai cùng bước lên Phượng Liễn.

Vốn dĩ Phượng Liễn là kiệu dành riêng cho nữ nhân, nhưng cứ nằng nặc đòi cùng.

Tính gì là nấy, ai mà cản nổi. Dù Hoàng thượng ở đây cũng đành bó tay.

Ngồi kiệu, Thanh Cát liếc đóa mẫu đơn tết bằng sợi vàng cài tóc Ninh Vương. Trông cũng khá bắt mắt đấy chứ...

Nàng nhịn , bật khúc khích.

Ninh Vương lạnh lùng liếc nàng một cái, ánh mắt mang theo vài phần đe dọa.

Thanh Cát vội vã tắt nụ , cố vẻ nghiêm túc, dù trong bụng vẫn đang thầm.

Kiệu chầm chậm lăn bánh. Thanh Cát nhớ những chuyện xảy trong bữa tiệc lúc . Nàng thực sự tò mò về mối quan hệ giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết. Liệu hai họ đang vướng một mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n ? Nàng mở miệng hỏi thẳng cho nhẽ, ngặt nỗi nàng đang đóng vai Hạ Hầu Kiến Tuyết. Lẽ nào hỏi chuyện của chính ?

nếu hỏi thì cứ bức bối mãi thôi...

Có lẽ nàng nên dùng phận ám vệ để dò la Diệp Mẫn, moi manh mối gì.

Đang miên man suy nghĩ, giọng của đàn ông bên cạnh chợt vang lên: "Tam Tam, nàng đang ủ mưu gì thế?"

Giọng điệu ấm áp, êm ái nhưng ẩn chứa một hàm ý khó đoán.

Thanh Cát mà thấy tê rần cả hai tai.

Nàng bình tĩnh ngước mắt lên : "Có ủ mưu gì , chỉ là đang nghĩ những lời lúc nãy ở chỗ mẫu phi thôi."

Ninh Vương nhạt: "Bà lôi nàng mắng ?"

Thanh Cát đáp: "Có mắng, nhưng chẳng để tâm."

Nàng giải thích thêm: "Tai trái lọt sang tai , thế là xong."

Ninh Vương gật gù đồng tình: "Làm là chuẩn đấy, cứ mặc kệ bà ."

Sự tò mò dâng lên, Thanh Cát rụt rè hỏi: "Điện hạ, ngài và mẫu phi lúc nào cũng hục hặc với thế ?"

Nghe , Ninh Vương trầm ngâm một lát mới điềm đạm trả lời: "Bà ruột của . Bổn phận con, giữ tròn đạo hiếu, những việc cần đều cả. bảo mặn mà, gắn bó thì e là thể. Đôi khi tự nhủ, kiếp con với bà , chắc là do đầu t.h.a.i nhầm cửa."

Thanh Cát càng thêm tò mò, gặng hỏi nhưng sợ đường đột.

Bắt gặp ánh mắt tò mò, dò xét của nàng, Ninh Vương gượng, giải thích: "Cũng chẳng gì to tát, chỉ là hai tính cách trái ngược thôi. Hơn nữa, với bà , cũng chỉ là công cụ để bà nở mày nở mặt, củng cố sự sủng ái của phụ hoàng. Tới lúc phong tước, rời kinh thành, bà bày đủ trò kiểm soát, chỉ lo tuột khỏi tay bà . Thử hỏi, một mối quan hệ như thế thì tình con còn bao nhiêu?"

Nghe những lời , Thanh Cát phần nào cảm nhận nỗi xót xa thoảng qua trong giọng điệu của Ninh Vương.

Nàng phóng tầm mắt xa. Bóng đen của những cung điện tráng lệ đổ dài, những họa tiết rồng bay phượng múa bức tường đỏ lúc ẩn lúc hiện trong ánh sáng chập choạng. Nàng nhất thời chẳng gì để an ủi .

Những bức tường cung điện cao vút, cỗ kiệu êm ái lướt con đường lát đá trắng, chỉ để những tiếng động trầm đục, khẽ khàng. Cả hai đều chìm im lặng.

Bỗng nhiên, Ninh Vương vươn cánh tay rắn chắc, kéo Thanh Cát lòng.

Phượng Liễn vốn dĩ chỉ dành cho một , nay thêm Ninh Vương, gian trở nên chật hẹp. Khi ôm trọn vòng eo thon thả của Thanh Cát, cả hai cùng tựa lưng chiếc ghế êm ái. Hắn còn vắt tréo chân, dáng vẻ vô cùng thong dong, thoải mái.

Thanh Cát ngoan ngoãn ngả đầu hõm vai , áp mặt lớp áo bào thêu hoa văn tinh xảo, khẽ nhắm mắt .

Ninh Vương lên tiếng: "Sao thế , tự nhiên ỉu xìu thế?"

Thanh Cát dụi dụi mặt hõm vai , mới thỏ thẻ: "Nghe những lời của điện hạ, kìm mà suy nghĩ m.ô.n.g lung."

Ninh Vương cúi xuống vợ trong vòng tay . Dưới ánh hoàng hôn, những chiếc đèn lồng trong cung dần thắp sáng. Ánh sáng dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng của nàng. Hàng mi dài rủ xuống, mang theo vẻ mệt mỏi của chú chim non trở về tổ.

Hắn cưỡng , cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, ân cần hỏi: "Nàng đang nghĩ vớ vẩn chuyện gì thế?"

 

Thanh Cát ngập ngừng một chút, khẽ hỏi: "Thiếp chỉ đang nghĩ vẩn vơ thôi. Nếu một ngày nào đó, con cái và cha nảy sinh thù oán, để cư xử cho đúng mực, mang tiếng là trái luân thường đạo lý?"

Câu hỏi khiến Ninh Vương trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc , trả lời: "Ta sinh mang bản tính ngông cuồng, ương ngạnh, may mắn hoàng hết lòng dạy dỗ, chỉ bảo đường ngay lẽ , nên mới kiềm chế bản , tuân theo khuôn phép. nếu một ngày, luân thường đạo lý trở thành gông cùm xiềng xích, quyết để miệng đời trói buộc, càng để những lễ nghi phiền phức khó . Ta nhất định sẽ phá vỡ nó để tìm lấy sự tự do."

Thanh Cát tỏ vẻ đăm chiêu.

Ninh Vương tiếp tục: "Những kẻ trái luân thường đạo lý thường thế gian coi thường. nàng tính để tháo gỡ cái gông cùm ?"

Thanh Cát đáp lời: "Thiếp vị thần Na Tra, vốn cả Phật, Đạo, Nho giáo kính trọng."

Ninh Vương: "Ta cũng qua."

Thanh Cát: "Na Tra mang dị năng, nhưng phận lận đận. Vì luôn xảy xung đột gay gắt với cha, ngài róc xương trả cha, lóc thịt trả . Kể từ đó, ân đoạn nghĩa tuyệt, còn liên quan gì đến nữa."

Thanh Cát tỏ vẻ suy tư.

Ninh Vương vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng thon thả của Thanh Cát, : "Nói đến chuyện , vẻ xa vời . Thực , hoàng ở đó lo liệu bề, cũng chẳng gánh vác trọng trách quốc gia. Được cấp đất phong ở Vũ Ninh, xa xôi hẻo lánh, việc đều tự quyết định, bà cũng chẳng ."

Thanh Cát khẽ bật , đưa tay vòng qua chiếc eo săn chắc, dẻo dai của Ninh Vương, thì thầm: "Thiếp chỉ tùy tiện thôi. Nghe điện hạ bàn về đạo lý nhân luân, bỗng thấy vỡ lẽ nhiều điều."

Ninh Vương bật khanh khách: "Nàng chỉ cho vui thôi, đừng để bụng. Kẻo ngày đưa nàng chệch hướng mất."

Vừa trò chuyện, chiếc kiệu tiến khỏi cổng cung. Cổng cung cũng đang chuẩn khép , may mắn là họ kịp ngoài đúng lúc.

Ánh mắt Thanh Cát vô định hướng xa, trong lòng mải mê nghĩ đến những tâm tư riêng.

Bỗng nhiên, nàng thấy giọng Ninh Vương: "Muốn ăn ?"

Thanh Cát ngơ ngác: "Ăn gì cơ?"

Ánh mắt Ninh Vương chậm rãi dời về một phía xa xa: "Nãy giờ nàng cứ dán mắt chỗ đó mà."

Thanh Cát theo hướng mắt , mới phát hiện đó là Quế Mỹ Lâu.

Quế Mỹ Lâu tọa lạc ngay bên ngoài tường thành, là tiệm bánh kẹo, đồ ăn vặt lớn nhất kinh thành, chuyên bán cả thức ăn mang về.

Nàng mới nhận , nãy giờ mải nghĩ ngợi lung tung, ánh mắt vô tình dừng ở đó.

Nàng bèn hùa theo: "Ừm... cũng thèm."

Ninh Vương liền : "Để bảo mua một ít."

Thanh Cát dĩ nhiên vui vẻ.

Trong lúc thị vệ chạy tới Quế Mỹ Lâu mua đồ, Ninh Vương : "Ta tiễn nàng đến đây thôi, nàng về phủ ."

Thanh Cát: "Vâng."

Tuy , nhưng Ninh Vương vẻ xuống kiệu.

Hắn thong thả chống cằm bằng ngón cái, ngả thành ghế một cách lười biếng, đăm đăm quan sát nàng.

Thanh Cát: "?"

Ninh Vương mỉm : "Vương phi của với ?"

Thanh Cát: "... Chắc là ."

Ninh Vương: "Vương phi gì để , để hỏi nhé."

Nghe câu , kèm theo nụ dịu dàng đến lạ thường của , Thanh Cát bất giác cảm nhận một luồng sát khí thoang thoảng.

Lòng nàng thấp thỏm, nhưng vẫn đáp: "Điện hạ, ngài cứ hỏi ."

Ninh Vương vẫn giữ nụ môi, nhưng ánh mắt lạnh lùng, xa xăm: "Trong bữa tiệc hôm nay, lúc Vương phi Hạ Hầu công tử, nàng đang nghĩ gì ?"

Nói , rướn tới, trán kề trán với Thanh Cát, ánh mắt hai giao .

Từ phía hoàng cung vọng tiếng nhạc cung đình réo rắt. Đó là buổi tổng duyệt cuối cùng của giáo phường ty cho lễ mừng thọ Hoàng đế. Âm thanh mượt mà, sâu lắng, vấn vương trong gió chiều.

Giữa những cung điện nguy nga, bóng cây đung đưa xào xạc. Dưới ánh đèn lồng le lói, những góc mái cong vút cùng chiếc mũ ngọc đắt giá tạo nên những mảng sáng tối đan xen, nhảy múa theo từng cơn gió, phát những tiếng động thật khẽ.

cách gần đến mức thể đếm từng sợi mi, Thanh Cát nhận đôi mắt đàn ông mặt sâu thẳm, tối tăm, ẩn chứa những điều khó đoán định.

Hơi thở quấn lấy , nàng nín thở chờ đợi câu tiếp theo của .

Lúc , Ninh Vương khẽ nhếch môi, cất giọng dịu dàng đến rợn : "Tam Tam, khi trở về phòng tối nay, hãy suy nghĩ thật kỹ xem nên trả lời thế nào. Ta bất cứ lời bao biện vụng về, nực nào ."

Ném câu đó, bước xuống kiệu, nhảy phắt lên ngựa và phóng .

Tiếng vó ngựa dồn dập xa dần. Thanh Cát theo bóng lưng . Tà áo lụa tía lộng lẫy tung bay trong gió đêm, lướt qua con bạch mã trắng muốt như tuyết. Phong thái tự do, uyển chuyển nhưng cũng kém phần lạnh lùng.

Nàng chậm rãi thu ánh .

Bị Ninh Vương dồn ép đến tận cùng, lẽ Thanh Cát cảm thấy lo sợ. kỳ lạ , nàng mảy may nao núng.

Ngồi chiếc Phượng Liễn, nàng vén tấm rèm lụa mỏng tang ngoài. Hai bên đường, đội tuần tra gươm giáo sáng ngời tấp nập, toát lên vẻ oai nghiêm khiến e dè. những cảnh tượng cũng chẳng thể lu mờ vẻ sầm uất, nhộn nhịp của kinh thành sầm uất.

Những dãy nhà cao tầng tráng lệ, mặt tiền rộng thênh thang, các lầu gác trang hoàng lộng lẫy bằng lụa là gấm vóc. Giữa các tòa nhà, ánh đèn lồng rực rỡ, chiếu sáng lung linh, điểm xuyết bằng những ngọn đèn hoa sen, nến ngọc lấp lánh.

Đây thực sự là chốn phồn hoa đô hội bậc nhất trần gian.

Một lúc lâu , Thanh Cát khẽ mỉm , nhắm mắt thư giãn.

Cứ về nhà , thưởng thức mấy món quà vặt Ninh Vương mua cho, hẵng nghĩ cách đối phó với những câu chất vấn của .

 

Loading...