Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 44: Đêm Đột Nhập Thái Tử Phủ

Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:24:59
Lượt xem: 417

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cỗ kiệu ngựa chầm chậm tiến về phía , băng qua dòng đông đúc, lướt qua những dãy phố sầm uất với các hàng quán nối tiếp san sát. Cuối cùng, nó cũng dừng cổng Ninh Vương phủ. Thanh Cát ung dung bước xuống, thẳng qua nhị môn, tiến khu nội viện yên tĩnh.

Vừa đặt chân đến nội viện, La ma ma hớt hải chạy đón: "Nương nương, nãy quản gia trong phủ mang tới một đống hộp thức ăn lớn. Ông bảo đây là do điện hạ đặc biệt căn dặn mang về cho dùng. Nương nương mau xem ạ."

Thanh Cát chẳng tỏ vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu: " , lúc qua Quế Mỹ Lâu, điện hạ bảo ghé mua một chút."

Nghe nhắc đến Quế Mỹ Lâu, mắt La ma ma sáng rực lên: "Điện hạ mua ? Trông vẻ nhiều lắm đấy."

Thanh Cát thấu hiểu sở thích của bà , mê món bánh tùng xốp, bèn rộng rãi bảo: "Bà thích ăn gì cứ việc lấy . Thực tình cũng hảo đồ ngọt cho lắm."

La ma ma gật đầu lia lịa: "Vâng, , nô tỳ cũng nghĩ nương nương ăn hết chỗ !"

Trong lúc trò chuyện, Thanh Cát bước hoa sảnh. Cảnh tượng mắt khiến nàng cũng ồ lên kinh ngạc.

Khắp phòng hoa sảnh la liệt những hộp thức ăn đủ loại, tất cả đều trang trí họa tiết hoa lá bằng phấn màu sinh động. Mở nắp , bên trong lót một lớp vải gấm trắng muốt mềm mại, trải thêm lớp giấy nến màu vàng. Trên đó bày biện đủ món ăn vặt tinh xảo, nào là bánh hấp hạt dẻ, kẹo hạt điều bơ, bánh nướng mẫu đơn dát vàng dát bạc, kẹo mạch nha, mứt hoa quả, bánh hoa phơi khô... Đếm sơ sơ cũng đến vài chục loại, chất đầy cả một phòng hoa sảnh rộng lớn.

Thanh Cát tròn xoe mắt: "Nhiều đến mức ?"

La ma ma hớn hở đáp: "Dạ , điện hạ quả là chu đáo. Ngài mua nhiều thế , khi là ôm trọn cả cái Quế Mỹ Lâu mang về đây cũng nên."

hân hoan tiếp: "Nghe quản gia kể , điện hạ sai mang mỗi thứ một ít về, sẵn tiện 'mời' luôn cả vị bếp trưởng của họ tới đây. Từ nay đến lúc chúng rời hoàng đô, vị bếp trưởng sẽ ở phủ phục vụ riêng cho chúng ."

Thanh Cát: "..."

Nàng khẽ hít một , nhớ vẻ lơ đãng của đàn ông khi buông lời mua chút đồ ăn vặt.

Quế Mỹ Lâu, một tửu lâu quy mô hoành tráng tọa lạc ngay giữa kinh thành sầm uất, thể duy trì tiếng tăm lừng lẫy đến tận ngày nay, chắc chắn đằng thế lực chống lưng dạng .

Ngày thường, những kẻ quản lý Quế Mỹ Lâu cũng tỏ kiêu ngạo lắm, dễ gì chịu lép vế đám quyền quý.

Ai dè , thể dễ dàng rước luôn cả bếp trưởng của về dinh...

Quả nhiên là khí phách của bậc vương giả. Ở Vũ Ninh là kẻ hô mưa gọi gió, dẫu bước chân đến hoàng đô thì vẫn giữ nguyên cái uy quyền ngút ngàn, vung tiền như nước.

Những món ăn vặt, đồ ngọt đương nhiên chế biến vô cùng cầu kỳ, tinh xảo.

Tuy từng nếm thử, nhưng nhờ thường xuyên hầu hạ bên cạnh Ninh Vương, Thanh Cát cũng nắm rõ phần nào sự cầu kỳ trong ẩm thực của giới quý tộc.

Lấy món bánh canh hoa đào ví dụ. Nếu bán ở ngoài chợ, chỉ việc dùng vài cánh hoa đào điểm xuyết là xong. món bánh canh hoa đào của Quế Mỹ Lâu là một đẳng cấp khác biệt. Nước dùng là nước hầm gà thanh ngọt, còn hoa đào thể hái bừa bãi. Phải canh đúng lúc bình minh, khi những giọt sương mai còn e ấp cánh hoa mới thu hoạch. Sau đó, hoa đào trải qua một quy trình bí truyền để giữ trọn vẹn hương thơm nồng nàn và sắc màu tươi tắn.

Hoa tuyển chọn kỹ lưỡng, từ nụ chúm chím, nụ hàm tiếu đến đóa hoa nở bung rực rỡ. Mỗi đóa hoa hòa quyện nước dùng mang một vẻ riêng, muôn hình vạn trạng.

Và đó mới chỉ là một món ăn chẳng mấy nổi bật trong vô những thức quà tinh túy .

Thanh Cát khẽ nếm thử vài món. Phải công nhận là ngon tuyệt cú mèo!

hảo ngọt, nhưng sự hào phóng của Ninh Vương, khi mang về đủ loại bánh kẹo tinh xảo để dỗ dành, nàng cũng vui vẻ đón nhận và thưởng thức trọn vẹn.

Nàng c.ắ.n nhẹ một miếng bánh hoa quế sương ngọc. Miếng bánh tan ngay trong miệng, gợi cho nàng bao kỷ niệm xa xưa.

Thực , nàng mơ hồ đoán những suy tư thầm kín của Diệp Mẫn, nhưng thấy nó kỳ quặc vô cùng.

Trước mặt Diệp Mẫn, nàng luôn thấy nhỏ bé, hèn mọn, là kẻ , mang phận vãn bối.

Ký ức ùa về những ngày thơ ấu, những trách phạt tàn nhẫn chỉ vì sơ suất trong lúc tập luyện. Nàng ngập ngụa trong vũng bùn lầy, mồ hôi nhễ nhại, bê bết bùn đất và m.á.u tanh.

Khi , Diệp Mẫn oai vệ chiếc lọng che cong cong, tay nắm chặt cây quyền trượng bạc, buông ánh lạnh lẽo, hờ hững từ cao xuống, chứng kiến sự nhục nhã, thê t.h.ả.m của nàng.

Chính vì , Thanh Cát thể thấu hiểu, thể chấp nhận nổi sự đổi thái độ đột ngột của đàn ông ? Từ những cử chỉ quan tâm bất ngờ cho đến sự ưu ái thoắt ẩn thoắt hiện, tất cả đối với nàng đều quá đỗi xa lạ và khó nắm bắt.

Thay vì thế, nàng thấy dễ dàng thấu hiểu tâm tư của Ninh Vương hơn.

Ninh Vương hiện tại dành tình cảm cho Vương phi của - một mỹ nhân xuất trâm thế phiệt, chỉ khả năng phò tá đắc lực cho đại nghiệp của mà còn mang những khoái cảm thăng hoa chốn phòng the, với tính nết hiền thục, ngoan ngoãn.

Ninh Vương, dẫu tính tình khó đoán định đến , suy cho cùng cũng chỉ là một đàn ông. Có một vợ như , cớ động lòng?

Thanh Cát ngắm mâm bánh kẹo ngập tràn, khẽ buông tiếng thở dài. Nàng đang say đắm trong dư vị ngọt ngào của sự cưng chiều vô bờ bến mà Ninh Vương dành cho .

Và giữa lúc tận hưởng vị ngọt , lời dặn dò của Ninh Vương khi chia tay vang vảng bên tai nàng.

Hắn nàng giải thích rõ ràng, giải thích về mối quan hệ giữa nàng và Hạ Hầu Chỉ Lan.

Đang mải mê suy tính, Tôn quản sự bất ngờ hớt hải bước , báo rằng mấy rương đồ lớn đang chuyển tới.

Thanh Cát vẫn đang nhâm nhi mấy món điểm tâm, rương đồ chuyển đến, liền thắc mắc: "Điện hạ mua sắm gì mà nhiều thế? Định khuân luôn cả cái Quế Mỹ Lâu về đây ?"

Tôn quản sự vội vàng gượng, phân trần: "Bẩm nương nương, của Quế Mỹ Lâu ạ. Mấy rương đồ là do điện hạ căn dặn từ hôm qua đấy."

Thanh Cát tròn mắt: "Hôm qua ư?"

Tôn quản sự hấp tấp giải thích. Hóa từ hôm qua, Ninh Vương lệnh chuyển hết những món đồ mà từng lưu giữ trong kho nội cung về đây. Đó là những bảo vật Tiên đế và Hoàng thượng ban thưởng qua các năm, cộng thêm quà cáp từ họ hàng hoàng gia gửi tặng. Hắn vốn chẳng màng tới, nên cứ để bụi phủ mờ trong nội cung.

giờ đây, khi thành gia lập thất, quyết định dời hết những báu vật ngoài, tân trang dâng tặng cho Vương phi quản lý.

Tôn quản sự rạng rỡ: "Nương nương xem, sáng nay nô tài xin giấy phép nội cung, đem hết đồ đạc của điện hạ cất giữ bấy lâu nay về đây, tính cũng bảy tám rương lớn. Nô tài đang sai khuân , xin nương nương bớt chút thời gian kiểm kê, xem món nào ưng ý giữ dùng ."

Thanh Cát , lòng đầy kinh ngạc, nhưng bỗng chốc thứ sáng tỏ.

Thì những lời mỉa mai chua chát hôm qua của về đống quà cáp Hạ Hầu Chỉ Lan mang tới là vì lý do đây. Hắn khinh thường những món đồ tầm thường đó, nên quyết định tự mang "vài món" về cho nàng.

Nàng thấy buồn thú vị, liền lệnh mở rương xem thử.

Rương đầu tiên mở , bên trong chứa đủ thứ trân bảo dành cho phái . Nào là Thất Hương Băng Cơ Tán, Bát Bạch Tán - một loại linh d.ư.ợ.c bào chế từ nhân sâm, hồng hoa, bạch cập... và cả Xạ Hương Diện Cao, tương truyền là bí kíp độc quyền của gia tộc Nam Cung ở Thương Bì.

Bên cạnh những món mỹ phẩm đắt giá, còn một hộp lớn chứa đầy trân châu. Đây đều là Nam châu tuyệt hảo, khai thác từ loài ngọc trai Mã Thị quý hiếm. Cả hộp ngọc trai hạt nào hạt nấy to tròn, bóng bẩy, mịn màng và trong vắt tì vết.

Thanh Cát dĩ nhiên thấu hiểu giá trị của chúng. Cả hộp ngọc trai chắc chắn đ.á.n.h đổi bằng cả một gia tài!

Chưa hết, trong rương còn vô vàn những kỳ trân dị bảo khác, khiến Thanh Cát hoa cả mắt.

Thế nhưng, điều nàng quan tâm nhất là những vị t.h.u.ố.c bổ quý hiếm như linh chi, nhân sâm... Những thứ thời khắc sinh t.ử thể cứu mạng nàng, quả thực là vô giá.

Thậm chí còn vài loại độc d.ư.ợ.c thượng hạng, dùng t.h.u.ố.c độc tẩm ám khí thì còn gì tuyệt bằng!

Trước đây, nàng từng miệt mài nghiên cứu tại Phân viện Độc d.ư.ợ.c của Thiên Ảnh Các, và sáng chế vài loại độc d.ư.ợ.c khá độc đáo.

La ma ma liếc Thanh Cát, thấy đôi mắt nàng sáng rực lên vì thích thú, liền nở một nụ khẩy đầy mỉa mai.

là cái loại hám tiền, chấp nhận mạo danh tiểu thư nhà cũng chỉ vì đống của nải . Tầm thiển cận!

Đang mải quan sát, bà chợt thấy Thanh Cát cầm lên một vật gì đó. Nhìn kỹ , bà lờ mờ nhớ đó là một loại độc d.ư.ợ.c vô cùng lợi hại. Tò mò, bà hỏi: "Cô cũng am hiểu mấy thứ ? Biết y thuật ?"

Thanh Cát bộ hờ hững: "Xem lướt qua thôi, thứ chắc cũng chẳng giá trị gì mấy ?"

Vừa , nàng tiện tay ném sang một bên, chuyển sự chú ý sang món đồ khác.

La ma ma nghi hoặc theo. Bà loại t.h.u.ố.c đó nếu dùng sai cách sẽ biến thành độc d.ư.ợ.c c.h.ế.t , nhưng bản cũng chẳng rành rẽ về y thuật nên đành tặc lưỡi bỏ qua.

Thanh Cát bắt gặp ánh dò xét của La ma ma, liền lạnh nhạt hỏi: "Bà cứ lấm lét gì? Có chuyện gì mờ ám ?"

La ma ma chối bay: "Ta mờ ám hồi nào? Cô mới là kẻ mờ ám !"

Thanh Cát: "..."

La ma ma buông tiếng thở dài thườn thượt: "Suýt nữa quên mất. Thực với cô, nếu nương nương trót mê mẩn những bảo vật , thì cứ tự nhiên giữ lấy của riêng."

Thanh Cát tỏ vẻ bất ngờ: "Thật ?"

La ma ma gật đầu xác nhận: "Đương nhiên . Điện hạ sủng ái cô, ban thưởng cho cô thì nó thuộc về cô thôi."

Thanh Cát mỉm rạng rỡ: "Tốt quá."

Đầu óc nàng bắt đầu tính toán nhanh nhạy. Những loại t.h.u.ố.c quý như nhân sâm, nhung hươu, linh chi, nàng cất giữ thật cẩn thận. Công việc của nàng lúc nào cũng như "kề d.a.o cổ", ắt sẽ lúc cần dùng đến.

Còn những loại t.h.u.ố.c bổ thông thường, nàng sẽ sử dụng để bồi dưỡng cơ thể. Có sức khỏe thì mới tương lai xán lạn .

Đối với các loại mỹ phẩm , Thanh Cát chẳng mấy mặn mà. Nàng khả năng cải trang thành nhiều khuôn mặt khác . Dùng mỹ phẩm để cho khuôn mặt hiện tại thì , nhưng tương lai nàng thể cứ mang mãi bộ mặt .

Vì thế, cũng cũng chẳng . Nàng cần xinh lộng lẫy, nhan sắc đôi khi chỉ rước thêm phiền toái.

Sự chú ý của nàng va những hạt ngọc trai lấp lánh. Người xưa câu "Tây châu bằng Đông châu, Đông châu thua xa Nam châu". Loại Nam châu vô cùng trân quý, nhất là những hạt ngọc to lớn nhường . Nhìn sơ qua cũng đoán kích cỡ tám phân. Cổ nhân câu "Bảy phân là trân, tám phân là bảo". Một hộp đầy ắp những viên Nam châu to bằng tám phân thế , giá trị quả thực thể đong đếm.

Nàng dự tính sẽ giấu nhẹm ngọc trai , chắc chắn sẽ việc cần dùng đến.

Nghĩ đến việc bỗng chốc vớ bở một đống bảo vật, lòng nàng khấp khởi mừng thầm.

Chợt nhớ điều gì, nàng sang với La ma ma: "Còn những món đồ trưởng tặng, ma ma cứ cất giữ . Dù cũng là chút tình cảm của trưởng dành cho , giữ kỷ niệm cũng ."

La ma ma , nét mặt thoáng chút bối rối, nhưng vẫn gượng đáp: "Nương nương dạy ."

Thấy phản ứng của bà , Thanh Cát liền hỏi thăm: "Nhân tiện, trong yến tiệc hoàng gia hôm nay, thấy thái độ của trưởng phần là lạ..."

Nàng thẳng mắt La ma ma: "Trước , tình cảm họ ?"

Quả nhiên, khi nàng nhắc đến chuyện , nét mặt La ma ma thoáng hiện lên vẻ gượng gạo.

ấp úng trả lời: "... Đương nhiên là vô cùng ."

Thanh Cát hỏi thêm nữa. Rõ ràng La ma ma cũng chuyện , và lẽ cả Diệp Mẫn cũng .

Mọi đều tường tận mối quan hệ ngang trái giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết, một mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n đáng kinh tởm. Thế nhưng, tất cả hùa giấu giếm nàng.

Nếu suy xét kỹ, thái độ kỳ lạ của Diệp Mẫn mỗi khi nhắc đến Hạ Hầu Chỉ Lan, sự ghen tuông bất thường của Ninh Vương, cả biểu cảm khác lạ của Hạ Hầu Chỉ Lan khi đối diện với nàng, tất cả đều trở nên hợp lý.

Điều duy nhất khiến nàng băn khoăn là, nếu tình cảm giữa hai sâu đậm đến , tại Hạ Hầu Kiến Tuyết giấu giếm Hạ Hầu Chỉ Lan?

Lẽ nào Hạ Hầu Chỉ Lan là một kẻ cổ hủ, vì mưu cầu lợi ích gia tộc mà ép buộc Hạ Hầu Kiến Tuyết hy sinh vì đại cục, ép nàng xuất giá? Và vì kết hôn, nàng cấu kết với đại quản gia Mạc Kinh Hy, bày vở kịch đ.á.n.h tráo ?

Nàng mơ hồ cảm thấy lờ mờ chạm đến chân tướng sự việc.

Chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n giữa ruột thịt, nếu lộ ngoài chắc chắn sẽ gây chấn động dư luận, danh tiếng trăm năm của gia tộc Hạ Hầu sẽ trở thành trò hề cho thiên hạ!

La ma ma bên cạnh quan sát nét mặt Thanh Cát, bèn lựa lời khuyên nhủ: "Nay Thôi cô cô còn trong phủ, việc lớn nhỏ chẳng đều do nương nương quán xuyến ? Điện hạ giờ sủng ái , yêu thương , luôn đặt lên hàng đầu. Đây là cơ hội để nương nương thâu tóm quyền hành trong phủ Ninh Vương. Lúc đó, nô tỳ cũng sẽ để mắt, giúp nương nương vơ vét thêm chút đỉnh."

Thanh Cát , chẳng buồn bận tâm. Nàng chỉ khao khát tận hưởng niềm vui thuần túy, niềm vui của kẻ tiền.

La ma ma vẫn tiếp tục lải nhải: " nương nương , vẫn dè chừng con ranh Vân Hỉ đấy. Nô tỳ thấy con nhãi đó chẳng loại an phận . Hôm qua nó còn trát phấn bôi son, ăn diện lòe loẹt, đúng là đồ..."

Thanh Cát lạnh lùng ngắt lời: "La ma ma, bà lui ."

La ma ma sững sờ.

Thanh Cát bình thản tiếp: "Bất kể Vân Hỉ toan tính gì, ả vẫn là nữ tỳ bên cạnh điện hạ, do chính tay điện hạ sắp xếp, điện hạ trọng dụng. Chúng nên bàn tán thị phi lưng khác, bà quên bài học của Thôi cô cô ? Hơn nữa..."

Nàng liếc La ma ma: "Ta là đích nữ nhà Hạ Hầu, là Vương phi của phủ Ninh Vương. Dù ả gì sai trái, nhưng giả sử ả gây chuyện tày đình, thì , là Vương phi, đáng để đôi co với một ả nữ tỳ hèn mọn ? Thật nực !"

La ma ma gượng: "Nương nương cũng lý."

trong thâm tâm, bà nghĩ: "Chỉ là một con nhãi ranh tham tiền, mạo danh tiểu thư nhà mà dám lên mặt vẻ cao quý!"

Thanh Cát thừa suy nghĩ của La ma ma, nhưng nàng chẳng thèm đoái hoài.

Thay vì phí thời gian đôi co với bà , nàng thà dành tâm sức nghĩ cách chiều chuộng Ninh Vương đêm nay còn hơn.

Nói thật, nàng chút mong chờ sự hiện diện của Ninh Vương.

Nàng thừa nhận, khi thấy đống bảo vật , lòng tham của nàng trỗi dậy.

chỉ vì tiền... Nàng mơ hồ cảm nhận , tình cảm mà Ninh Vương dành cho nàng hiện tại, ít nhiều cũng chứa đựng sự chân thành.

Sự rung động đó, lẽ chỉ vì nàng là con gái nhà Hạ Hầu, mà còn vì nàng là chính nàng.

Tất nhiên, nàng cũng tỉnh táo hiểu rằng, nếu nàng vẫn giữ phận một ám vệ thấp kém, nàng sẽ bao giờ thứ tình cảm đó.

Thật là một mớ bòng bong đầy mâu thuẫn.

Thanh Cát chẳng tự khó thêm nữa.

Một ám vệ sống cuộc đời u ám, vô tình nhận một món quà từ phận, thì cần gì bận tâm đến tương lai xa vời. Nàng cứ tận hưởng trọn vẹn những gì hiện tại là đủ .

Còn về chuyện giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết...

Thanh Cát bỗng dưng tìm Diệp Mẫn để dò la thêm thông tin.

Ngặt nỗi, lúc nàng cách nào rời . An ninh trong và ngoài vương phủ thắt chặt, lính canh tuần tra liên tục các đường phố. Nếu nàng ngoài mà kịp trở về, chuyện sẽ đổ vỡ.

Nàng đành ngoan ngoãn ở lì trong phòng, mong ngóng Ninh Vương về. Thế nhưng, nàng chờ mỏi mòn, lắng tiếng trống điểm canh ba vang lên từ xa, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến mà vẫn chẳng thấy tăm Ninh Vương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-44-dem-dot-nhap-thai-tu-phu.html.]

Lòng nàng bỗng dấy lên chút lo âu, nhưng ngay lập tức, một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu.

Nàng lập tức lệnh chuẩn ngủ. Đợi các tỳ nữ hầu hạ xong xuôi, nàng lẻn trong màn, thoăn thoắt hóa trang và vấn tóc gọn gàng lớp khăn lụa mỏng. Cuối cùng, nàng khoác lên bộ y phục hành đen tuyền.

Khi thứ sẵn sàng, một chút sơ hở, Thanh Cát khẽ khàng nhảy vọt qua cửa sổ.

Màn đêm buông xuống đặc quánh. Nàng chạy thục mạng, rời khỏi phủ Ninh Vương và nhắm thẳng hướng phủ Thái tử.

Do lễ Thọ Thánh sắp đến gần, lệnh giới nghiêm phố Thiên Nhai áp dụng triệt để, cấm dân ngoài ban đêm. Sau canh ba, đường phố vắng tanh vắng ngắt, các cửa tiệm đóng then cài cửa im ỉm. Chỉ còn bóng dáng lẻ loi của những chiếc đèn bão treo leo lắt nơi góc phố, đong đưa theo từng cơn gió lạnh.

Thi thoảng, lác đác vài gác canh, bọn cướp đêm những kẻ thu dọn phân tiểu lầm lũi dạo bước trong những con hẻm hoang vắng.

Thanh Cát vận khinh công, lướt nhẹ tựa lông hồng, len lỏi linh hoạt giữa những mái ngói cong vút trong màn đêm tĩnh mịch. Nhanh như chớp, nàng tiếp cận phủ Thái tử.

Với những bức tường cao sừng sững và vô lính canh bảo vệ nghiêm ngặt, phủ Thái t.ử là nơi kẻ nào cũng thể bén mảng.

Thanh Cát căng mắt quan sát, âm thầm vạch kế hoạch. lúc đó, tiếng bước chân đều đặn của toán lính tuần tra vọng . Nàng nhạy bén lẩn bóng tối, nín thở im chờ đợi thời cơ.

Đợi toán lính tuần tra khuất, nàng mới vươn , nhẹ nhàng vượt qua bức tường cao vút mà gây bất cứ tiếng động nào.

Cấu trúc phủ Thái t.ử bài trí vô cùng tinh vi, với những dãy hành lang uốn lượn như mê cung. Tuy nhiên, Thanh Cát nắm rõ từng ngóc ngách, cạm bẫy, trạm gác ngầm nàng đều thuộc lòng. Nhờ , nàng cẩn trọng lách qua những chướng ngại, di chuyển mượt mà giữa các đình đài lầu các, nhắm thẳng hướng Long Hồi Uyển - thư phòng của Thái tử.

Thế nhưng, ngay khi nàng chuẩn đáp xuống, khóe mắt nàng bắt một bóng đen thấp thoáng. Nhanh như cắt, nàng nép mái hiên khuất lấp.

Nàng nín thở, nhắm mắt tập trung lắng âm thanh xung quanh.

Đêm đen như mực, ánh đèn cung đình leo lét, gió đêm thổi qua tán lá tạo nên những âm thanh xào xạc. Thế nhưng, giữa những tiếng động nhỏ nhặt , Thanh Cát bắt vài thở quen thuộc.

Đó là những ám vệ của Thiên Ảnh Các, đang ẩn trong bóng tối, im lìm vô ảnh vô tung. Một trạch viện tưởng chừng như tĩnh mịch đang phảng phất một luồng sát khí nguy hiểm.

Xem Ninh Vương quả nhiên đang ở đây.

Thanh Cát ngẫm nghĩ một chút, trong đầu liền nảy diệu kế. Dựa trực giác, nàng vị trí của gã ám vệ gần nhất, dùng ám hiệu tay để liên lạc.

Luật lệ trao đổi ám hiệu của ám vệ vô cùng nghiêm ngặt. Sau vài động tác xác nhận, gã ám vệ nhận Thanh Cát là phe nên cũng mảy may nghi ngờ.

Thanh Cát xưng danh, viện cớ nương nương phái đến thăm hỏi điện hạ. Gã ám vệ truyền tin rằng điện hạ vẫn đang bận bịu, thể về ngay .

Thấy , Thanh Cát quyết định rút lui.

Gã ám vệ nọ nàng đang nhận nhiệm vụ bảo vệ Vương phi, nên cũng chẳng mảy may nghi ngờ, để nàng tự do rời .

Ai ngờ, nàng nhấc chân định dùng khinh công tẩu thoát, bỗng cảm nhận một ánh sắc lẹm xoáy lưng. Tiếp đó, một mùi hương cây hạc thoang thoảng bay tới. Dù nhẹ, nhưng với Thanh Cát, mùi hương nồng nàn đến lạ thường.

Nàng quá rành mùi hương .

Là Diệp Mẫn.

Thanh Cát thể tin nổi đụng độ Diệp Mẫn ngay tại phủ Thái tử.

Quả là mòn gót giày tìm thấy, lúc chẳng mong tự dưng hiện . Nàng đang đau đầu tìm cách gặp Diệp Mẫn, ai dè chạm trán y ở đây.

là một thời cơ ngàn vàng. Nàng thể đàng hoàng xuất hiện, trò chuyện dăm ba câu với Diệp Mẫn, đồng thời để mắt tới động tĩnh của Ninh Vương đang ở ngay gần đó. Nhờ , nàng yên tâm, sợ Ninh Vương bất thình lình về phủ mà phát hiện Vương phi của bốc .

Lập tức, nàng đầu . Dưới bóng hiên tranh tối tranh sáng, một bóng đang sừng sững.

Chính là Diệp Mẫn.

Y cô độc giữa màn đêm, hình gầy gò, ống tay áo thụng bay phần phật trong gió, tăng thêm vẻ lẻ loi, tiều tụy.

Thanh Cát vô cùng hoang mang. Nhìn Diệp Mẫn lúc , sắc mặt y nhợt nhạt như tuyết, nét mặt u ám, trống trải hơn hẳn đây.

Trông y như chịu một cú sốc tinh thần nặng nề.

Chuyện gì đang xảy thế ?

Nàng nhớ , khi trò chuyện với y về tình yêu đôi lứa, y vẫn bình thản, vẻ gì là khác thường. Giờ cớ sự nông nỗi ... Lẽ nào dạo gần đây xảy chuyện tày đình gì ?

Dù trong lòng đầy rẫy thắc mắc, bề ngoài nàng vẫn giữ vẻ bình thản, tiến lên cung kính hành lễ với Diệp Mẫn.

Diệp Mẫn uể oải ngước mắt lên: "Ngươi đến đây gì?"

Giọng y nhẹ hều, nhưng thoảng một luồng khí lạnh lẽo như sương sa, khiến khác e dè dám đến gần.

Thậm chí, ánh mắt y nàng còn toát lên sự lãnh đạm, như thể thấu hồng trần.

Đầu óc Thanh Cát cuồng suy tính. Lẽ nào y phát hiện bí mật gì ? Chẳng lẽ chuyện nàng lẻn phủ Thái t.ử theo dõi Thái t.ử phi ngày bại lộ?

nàng nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Không thể nào, nàng việc luôn cẩn trọng, tỉ mỉ, kể lúc đó Diệp Mẫn còn chẳng mặt ở hoàng đô, y thể tường tận chuyện .

Nếu y sớm , thì đợi đến bây giờ mới nổi giận.

Lấy bình tĩnh, Thanh Cát cung kính đáp: "Đêm nay nương nương trằn trọc ngủ , dường như đang ngóng đợi điện hạ. Thấy điện hạ mãi về, nương nương sinh lòng lo lắng, nên mới phái thuộc hạ đến đây xem chừng nào điện hạ mới xong việc."

Nghe xong, Diệp Mẫn chỉ thờ ơ "ồ" lên một tiếng: "Nương nương còn dặn dò gì thêm ?"

Thanh Cát trả lời: "Dạ , nương nương chỉ bảo thuộc hạ đến thăm dò, là nương nương lo lắng."

Diệp Mẫn gặng hỏi: "Ngươi nhận thấy Vương phi nương nương biểu hiện gì bất thường ?"

Thanh Cát chợt nhớ đến Hạ Hầu Chỉ Lan. Nàng đang dò xét chuyện , nhưng thể thẳng thắn hỏi, tìm một cách khôn khéo hơn.

Nàng cố tình tỏ ấp úng: "Cũng hẳn là bất thường, chỉ là hôm nọ, khi diện kiến Hạ Hầu công tử, nương nương vẻ sầu muộn..."

Vừa đến đó, đôi lông mày nhạt nhòa của Diệp Mẫn khẽ nhíu : "Sầu muộn? Nương nương sầu muộn chuyện gì?"

Thanh Cát: "..."

Một vấn đề tế nhị chốn khuê phòng , mà các chủ một tổ chức sát thủ khét tiếng, lạnh lùng quan tâm đến thế ?

Nàng đành bịa chuyện cho xong: "Nương nương cứ thở ngắn than dài, rầu rĩ cả ngày, lúc còn lẩm nhẩm ngâm thơ nữa."

Diệp Mẫn truy vấn gắt gao: "Bài thơ gì?"

Thanh Cát thầm nén tiếng thở dài ngán ngẩm, não nàng bắt đầu hoạt động hết công suất. Nàng lục lọi những vần thơ của Hạ Hầu Kiến Tuyết mà Mạc Kinh Hy từng ép nàng học thuộc, nhưng chẳng bài nào vẻ hợp với tình cảnh sầu muộn lúc .

Bí quá hóa liều, nàng đành chống chế: "Nương nương lầm bầm gì đó, thuộc hạ cũng bập bõm rõ. Chỉ mang máng nhớ là nhắc đến tên Tam Tam, tuyết, sợi tơ tương tư gì đó."

Mấy từ khác thì gì, nhưng "sợi tơ tương tư" thu hút sự chú ý của Diệp Mẫn.

Y trầm ngâm một lát đột ngột nhạt: "Quả nhiên là thế."

Thanh Cát bối rối. Lẽ nào các chủ thấu hiểu tâm can Vương phi đến ?

Nàng dè dặt thăm dò: "Có lẽ nương nương đang mong nhớ điện hạ nên mới mượn thơ gửi tình?"

Diệp Mẫn khinh khỉnh đáp: "Không ."

Thanh Cát Diệp Mẫn với ánh mắt khó hiểu.

Diệp Mẫn khẽ nhướng mí mắt, lạnh lùng lườm Thanh Cát một cái mới cất lời: "Những chuyện , ngươi đừng bận tâm gì."

Thanh Cát thở dài thườn thượt: " thuộc hạ mù tịt thứ, chẳng giám sát nương nương thế nào cho , lỡ bỏ sót điều gì quan trọng thì khốn."

Diệp Mẫn lưỡng lự một hồi, mới tiết lộ: "Thực chuyện dính líu đến Hạ Hầu Chỉ Lan."

Thanh Cát: "Hạ Hầu Chỉ Lan?"

Diệp Mẫn gật đầu: " , đây là một vụ bê bối nhục nhã của nhà Hạ Hầu, chỉ tổ ngượng miệng."

Bê bối!

Mắt Thanh Cát sáng rực lên.

Nàng vốn dĩ khoái mấy vụ bát quái, đặc biệt là chuyện thâm cung bí sử của các danh gia vọng tộc. Càng nhiều càng ít.

Diệp Mẫn lạnh lùng liếc Thanh Cát, y dễ dàng nhận sự phấn khích ánh lên trong mắt nàng, và cả đôi tai đang vểnh lên hóng hớt.

Ánh mắt y lộ rõ sự bất lực, nhưng y vẫn giữ kín như bưng: "Chuyện quá đỗi chấn động, ngươi thì hơn."

Thanh Cát Diệp Mẫn với vẻ thất vọng tràn trề: "Chấn động mức nào ạ? Bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi g.i.ế.c cướp của ?"

Diệp Mẫn cứng họng.

Thanh Cát nài nỉ: "Các chủ, ngài kể cho thuộc hạ !"

Giọng điệu nàng chợt mềm mỏng hẳn , khiến hàng mi Diệp Mẫn khẽ rung lên.

Thực , nếu nhớ quá khứ, khi còn nhỏ nàng cũng từng quấn quýt y. càng lớn, thêm những hình phạt tàn khốc của Thiên Ảnh Các, nàng mới bắt đầu e sợ và lảng tránh y.

Diệp Mẫn im lặng một lúc lâu, cũng chịu kể cho nàng : "Năm xưa Hạ Hầu công t.ử chu du thiên hạ, từng đến Tây Uyên và gặp gỡ Hạ Hầu phu nhân. Nghe đồn hai gặp yêu, nảy sinh tình cảm. Khi đó, Hạ Hầu phu nhân chồng, nhưng họ vẫn lén lút qua . Sau đó, Hạ Hầu công t.ử trở về Cám Lương, còn Hạ Hầu phu nhân thì m.a.n.g t.h.a.i Hạ Hầu Kiến Tuyết, giọt m.á.u của Hạ Hầu công tử."

Thanh Cát vô cùng bất ngờ: "Hóa ... Rồi nữa ạ?"

Diệp Mẫn tiếp lời: "Về , Tây Uyên xảy nội chiến, các bộ tộc xâu xé lẫn . Hạ Hầu phu nhân đành đưa Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết chạy trốn đến Cám Lương, tìm đến Hạ Hầu công tử."

Thanh Cát thắc mắc: "Vậy Hạ Hầu Chỉ Lan là con của ai?"

Diệp Mẫn: "Hạ Hầu Chỉ Lan con ruột của Hạ Hầu phu nhân, thể là con của nhà chồng , hoặc là dòng dõi nhà ngoại, điều ai rõ. Sau khi Hạ Hầu phu nhân dẫn hai họ đến nương nhờ Hạ Hầu công tử, ông bất chấp sự phản đối gay gắt của dòng họ, quyết cưới Hạ Hầu phu nhân vợ, nhận Hạ Hầu Chỉ Lan con nuôi. Ông che giấu quá khứ của vợ, dốc lòng nuôi dạy Hạ Hầu Chỉ Lan như con đẻ. Tuy nhiên, vì quá khứ mấy rạng rỡ của Hạ Hầu phu nhân, nhà Hạ Hầu luôn giữ kín chuyện . Nếu Thiên Ảnh Các phái điều tra kỹ lưỡng, thì chẳng ai những chuyện thâm cung bí sử ."

Thanh Cát rủ mắt, suy ngẫm một lúc hỏi: "Vậy mối quan hệ giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và nương nương thì ạ?"

Sắc mặt Diệp Mẫn trở nên khó coi, nhưng y vẫn trả lời: "Hai họ lớn lên bên từ nhỏ, tình cảm vô cùng gắn bó, quan hệ m.á.u mủ. Nghe đồn ngoài dân gian cũng lời xì xầm, nhưng đây chỉ coi là chuyện đơm đặt. Dù nhà Hạ Hầu cũng mang danh là danh gia vọng tộc, gia phong nghiêm ngặt, chắc sẽ những chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n đồi bại. Điện hạ cũng mấy bận tâm..."

Thanh Cát: "Ồ."

Chắc ban đầu Ninh Vương chẳng thèm để tâm đến vị Vương phi nhà họ Hạ Hầu , chỉ mải mê với những tham vọng lớn lao của .

Diệp Mẫn tiếp tục: " gần đây, mật thám điện hạ cử đến Cám Lương báo cáo , rằng Hạ Hầu công t.ử quan hệ bất chính với ruột, bất chấp luân thường đạo lý. Mặc dù chuyện giấu kín, nhưng cuối cùng cũng phát hiện. Chính vì thế, điện hạ đang vô cùng bực bội."

Thanh Cát: "Ra là thế."

trong lòng nàng thầm nghĩ, cứ tưởng là chuyện gì động trời lắm, hóa họ chẳng ruột thịt, thế thì cũng chẳng gì ghê gớm. Dù sinh dăm bảy đứa con thì cũng chỉ là chuyện cỏn con.

Điều khiến nàng thắc mắc là, Hạ Hầu Chỉ Lan rốt cuộc là con cái nhà ai, tại Hạ Hầu phu nhân coi trọng đến , thậm chí nhà họ Hạ Hầu - một gia tộc danh giá - cũng nhận con nuôi?

Phải rằng, bình thường chen chân nhà họ Hạ Hầu khó như hái trời, huống hồ là một đứa con riêng của một góa phụ tái giá, chút m.á.u mủ nào.

Hạ Hầu phu nhân, là phụ nữ tái giá, thể nhận sự sủng ái đến trong một gia tộc quyền quý và nghiêm khắc như nhà họ Hạ Hầu, hẳn bà là một vô cùng bản lĩnh.

Bất chợt, Diệp Mẫn cất tiếng hỏi: "Ngươi quan tâm đến chuyện nhà họ quá nhỉ?"

Thanh Cát vội lắc đầu, chối khéo: "Dạ , chỉ là thuộc hạ thấy quá khứ của Hạ Hầu công t.ử vẻ ly kỳ thú vị thôi ạ."

Ánh mắt Diệp Mẫn lướt nhẹ qua khuôn mặt Thanh Cát, y chậm rãi : "Hắn quả thực sở hữu dung mạo xuất chúng."

Đầu óc Thanh Cát đang mải miết suy nghĩ, nàng chỉ ậm ừ cho qua: "Vâng, đúng là tuấn tú."

Nét mặt Diệp Mẫn khựng .

lúc đó, tiếng động phát từ phía thư phòng của Thái tử. Diệp Mẫn liếc hạ giọng: "Điện hạ chuẩn về ."

Thanh Cát lập tức bắt lấy cơ hội: "Vậy thuộc hạ phiền nữa, thuộc hạ xin phép về bẩm báo với nương nương ạ."

Nàng nhanh chóng về, tẩy trang, đón tiếp vị phu quân điện hạ, giở ngón nghề nịnh nọt dỗ ngọt . Chắc chắn nàng sẽ khiến quên phắt chuyện của Hạ Hầu Chỉ Lan.

Nhìn sự nhiệt tình của nàng, Diệp Mẫn dần thu nét mặt kỳ lạ, y cất giọng lạnh lùng: "Nhân tiện, sức khỏe ngươi dạo thế nào, thấy khó chịu chỗ nào ?"

Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ bình phục, còn thấy khó chịu gì nữa."

Diệp Mẫn lệnh: "Lại đây."

Nói , y vươn tay .

Thanh Cát hiểu ngay ý y bắt mạch cho . Bị rèn giũa thói quen phục tùng từ nhỏ, nàng theo phản xạ đưa tay .

Ai ngờ đúng lúc đó, từ xa xa, Ninh Vương vặn bước khỏi thư phòng. Có lẽ do linh tính mách bảo, ánh mắt vô tình lướt về phía hai .

Chỗ họ mái hiên chỉ cách thư phòng một lối nhỏ trải đầy hoa.

Ánh đèn lồng mờ ảo hắt từ những chiếc chao đèn bọc lụa đỏ thêu chỉ vàng, chiếu rọi xuống mái hiên, giúp Ninh Vương thấu chuyện.

Một nữ ám vệ vóc dáng thanh mảnh, mặc đồ đen bó sát đang cạnh Diệp Mẫn. Vẻ mặt Diệp Mẫn lúc cực kỳ dịu dàng, đôi mắt y cụp xuống, chăm chú ngắm tiểu ám vệ trong vòng tay .

Cơn gió đêm mơn man thổi tung một lọn tóc mây của y, vướng vít mái tóc của nữ ám vệ. Trong ánh sáng lung linh huyền ảo của cung đèn, mái tóc của nam nữ đan xen , gợi lên một khung cảnh lãng mạn, đắm say như đôi uyên ương quyến luyến rời.

Hắn khẽ nhướng mày, nở một nụ đầy ẩn ý.

 

Loading...