Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 45: Lời Thề
Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:25:00
Lượt xem: 468
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khóe mắt, Thanh Cát thoáng thấy nụ . Và ngay khi nàng nhận điều đó, những ngón tay của Diệp Mẫn chạm mạch cổ tay nàng.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Thanh Cát vội vàng rụt tay .
Sự việc diễn quá bất ngờ khiến Diệp Mẫn khỏi kinh ngạc. Y nhíu mày, Thanh Cát bằng ánh mắt đầy thắc mắc.
Thanh Cát cũng cảm thấy hành động của phần đường đột, nàng vội vàng giải thích: "Thuộc hạ thấy khỏe hẳn , Các chủ..."
Nàng hạ giọng nhắc nhở: "Điện hạ sắp hồi phủ thưa ngài."
Diệp Mẫn khẽ mím môi, đôi mắt lạnh lẽo, tĩnh lặng như mặt nước mùa thu chiếu thẳng Thanh Cát, như thấu tâm can nàng.
Lúc , Thái t.ử cũng bước khỏi thư phòng cùng Ninh Vương. Chàng vô tình sang và lập tức nhận nàng: "Thanh Cát ?"
Ninh Vương chút bất ngờ: "Trí nhớ của hoàng quả là đáng nể."
Thái t.ử mỉm ôn tồn: "Đệ quên , đây từng ngỏ lời xin với , nhưng nhất quyết chịu."
Lời nhắc của Thái t.ử khiến Ninh Vương sực nhớ chuyện.
Hắn cũng khẽ mỉm , hướng ánh mắt về phía Diệp Mẫn và Thanh Cát, buông một câu đầy ẩn ý: "Có lẽ lý do ở ."
Ngay khi dứt lời, Thanh Cát nhanh chóng gót rời . Hắn chỉ kịp thấy bóng dáng mảnh mai của nàng khuất dần.
Diệp Mẫn cũng tiến gần Thái t.ử và Ninh Vương.
Sau khi hành lễ với Thái tử, y cùng Ninh Vương cáo từ, chuẩn về.
Thái t.ử ý định tiễn bước, nhưng Ninh Vương xua tay: "Hoàng cần nhọc công tiễn . Nơi quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng . Đã khuya , hoàng mau về nghỉ ngơi với hoàng tẩu ."
Thái t.ử , ngạc nhiên nhướng mày, mỉm : "Quả nhiên là gia đình, khác hẳn ngày xưa, những lời ân cần, chu đáo nhường ."
Nói đoạn, cũng khách sáo nữa, để hai vị khách tự do về, còn thì khu hậu viện.
Ninh Vương và Diệp Mẫn trò chuyện. Hai thả bộ thong dong, trao đổi.
Giọng Ninh Vương mang theo nét hờ hững: "Cô đến tìm ngươi ?"
Nghe điệu bộ như đang trêu ghẹo.
Diệp Mẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cứng nhắc: "Nàng đến tìm , mà là tìm điện hạ."
Nghe , Ninh Vương khỏi ngạc nhiên, nhướng mày sang.
Diệp Mẫn tiếp tục: "Theo lời Thanh Cát, nương nương cố tình cử nàng đến xem điện hạ, khi nào điện hạ mới trở về."
Nghe những lời , vẻ mặt Ninh Vương thoáng sững . Đoạn, đưa tay lên che miệng ho khan một tiếng, cố vẻ bình thản: "Vương phi thật là quá lo lắng, suy nghĩ nhiều ."
dứt lời, nét mặt mềm , khóe môi bất giác cong lên một nụ khó giấu.
Rõ ràng là tâm trạng đang vui, nụ phảng phất chút ngại ngùng e thẹn.
Diệp Mẫn lặng lẽ , chứng kiến nụ bất chợt, tràn ngập hạnh phúc của Ninh Vương.
Lòng Diệp Mẫn chợt quặn thắt, một nỗi bất lực và chua xót nặng nề dâng trào trong lồng ngực.
Y bao giờ thấy Ninh Vương như , nụ của một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đầu yêu.
Y đưa tay day nhẹ vầng trán đang đau nhức, hít một thật sâu, cuối cùng cũng lên tiếng: "Điện hạ, hôm nay Hạ Hầu công t.ử đến hoàng đô. Ngài tới phủ Thái t.ử để bàn bạc quốc gia đại sự. Vậy mà nương nương cử Thanh Cát tới do thám, liệu là hành động quá phận ?"
Nghe những lời , nụ rạng rỡ môi Ninh Vương dần đông cứng , biến mất.
Sau đó, lạnh lùng lườm Diệp Mẫn, đôi mắt đen thẳm ánh lên vẻ hài lòng: "Diệp Mẫn, chuyện nam nữ, ngươi chẳng hiểu gì cả."
Diệp Mẫn đáp trả: "Vậy điện hạ hiểu ? Nếu hiểu, ngài trực tiếp hỏi Thanh Cát?"
Ánh mắt Ninh Vương tối sầm , sâu thẳm khó lường. Hắn bình tĩnh hỏi: "Ngươi hỏi Thanh Cát về Vương phi? Nàng gì?"
Diệp Mẫn khẽ mím môi, chần chừ đáp: "Đó là những chuyện riêng tư chốn khuê phòng của Vương phi, thuộc hạ thực sự tiện nhiều."
Ánh mắt Ninh Vương lạnh như băng, gằn từng chữ: "Nói."
Diệp Mẫn hít sâu một , mặt chỗ khác.
Ninh Vương nghiến răng: "Không ?"
Gió đêm thổi qua, mái tóc đen xõa dài của Diệp Mẫn tung bay theo gió. Trên khuôn mặt y hiện rõ vẻ cam chịu: "Nghe dạo Vương phi u sầu, thường xuyên ngâm thơ xướng đối, miệng lúc nào cũng lẩm nhẩm những từ như tương tư."
Y thở dài một tiếng: "Điện hạ, xin ngài hãy cân nhắc kỹ."
Rõ ràng thương ở ngay bên cạnh, mà đem chuyện tương tư than vãn, ý nghĩa đằng những lời đó còn gì rõ ràng hơn nữa.
Thế nhưng, khi đến cụm từ "tương tư", Ninh Vương nhớ đến cặp ngọc bội "tương tư" mà và Vương phi thỉnh tại núi Tùy Vân, mỗi giữ một nửa.
Dù bản từng đeo, nhưng Ninh Vương tin chắc rằng, Vương phi của , Kiến Tuyết của , nàng Tam Tam của , vẫn luôn khắc khoải về cặp ngọc bội "tương tư" trong lòng.
giờ đây, sự việc Diệp Mẫn hiểu sai một cách trầm trọng.
Thật đáng ghét.
Hắn lạnh một tiếng, : "Diệp Mẫn, thấy ngươi cứ lo ngươi thì hơn!"
Dứt lời, phất tay áo, ngoắt , vẻ mặt vô cùng bực tức.
Diệp Mẫn chẳng ngờ chuyện thành thế . Y cau mày, theo bóng lưng , mãi một lúc lâu mới thốt nên lời.
Thực , Ninh Vương Diệp Mẫn cũng lấy gì vui vẻ.
Hạ Hầu Kiến Tuyết là thê t.ử của , là Vương phi của , là nữ chủ nhân của vương phủ. Hắn tuyệt đối cho phép kẻ nào x.úc p.hạ.m thê t.ử , soi mói đời tư của nàng.
Khi trở về Vũ Ninh, nhất định sẽ ban lệnh nghiêm cấm, để tất cả đều hiểu rõ điều .
Tất nhiên, thực sự giận Diệp Mẫn. Trong thâm tâm, Ninh Vương nở một nụ nhạt, nhanh nhẹn lên ngựa. Hắn thầm nghĩ, Diệp Mẫn đúng là một gã ngốc nghếch, thiếu hiểu . Đáng đời sống cô độc cả kiếp !
Lúc , con phố vắng tanh, chẳng bóng qua . Hắn rong ruổi lưng ngựa.
Cơn gió cuối xuân mơn man lướt qua khuôn mặt . Gió đêm thật dịu dàng, khiến nhớ buổi chiều hôm , khoảnh khắc cúi đầu kề sát bên thê tử, hai vầng trán chạm , thiết rời.
Nghĩ đến đó, nụ môi Ninh Vương càng thêm rạng rỡ.
Hắn bắt nàng giải thích chuyện rõ ràng. Xem nàng khắc cốt ghi tâm lời dặn của , nên mới sốt sắng phái ám vệ tới tận nơi để hối thúc trở về.
Niềm vui sướng khi chờ đợi khiến Ninh Vương trải qua một cảm giác khoan khoái từng .
Hắn siết chặt dây cương, rướn về phía , lao vút màn đêm vắng lặng.
Chưa bao giờ khao khát trở về nhà đến thế, khao khát thấy Vương phi của .
Về phần Thanh Cát, nàng nán phủ Thái t.ử để lỏm cuộc trò chuyện giữa Ninh Vương và Diệp Mẫn. Nàng đặc biệt tò mò họ sẽ gì.
Tuy nhiên, nàng thừa hiểu Ninh Vương xung quanh cao thủ bảo vệ, Diệp Mẫn càng dạng . Cả hai đều là những kẻ đáng gờm. Nếu nàng cố tình nấp quanh để trộm, nguy cơ phát hiện là cao.
Vì thế, cuối cùng nàng đành từ bỏ ý định và lặng lẽ rời khỏi phủ Thái tử, về vương phủ.
Về đến nơi, nàng lập tức đồ, tẩy bỏ lớp ngụy trang. Sau đó, viện cớ đầy mồ hôi, nàng vội vã tắm rửa sạch sẽ mới thả xuống giường.
Nàng chắc Ninh Vương sẽ sớm , vì thế nàng chọn một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng nhẹ, mềm mại. Chờ khi hầu rút lui hết, nàng mới an tâm lên giường nghỉ ngơi.
Nằm giường, nhớ cuộc đối thoại với Diệp Mẫn, nàng thầm đắc ý vì sự ranh mãnh của . Nàng thừa nhận mưu đồ châm ngòi ly gián.
Mặc dù Diệp Mẫn hơn Ninh Vương cả bảy, tám tuổi, nhưng y và Thái t.ử là bạn đồng môn thuở thiếu thời. Nhờ , Diệp Mẫn và Ninh Vương cũng gắn bó với từ nhỏ. Nếu , Diệp Mẫn thể tháp tùng Thái t.ử và Ninh Vương thanh tra biên ải nhiều năm .
Với mối giao tình thâm hậu , Diệp Mẫn luôn dốc lòng dốc sức phụng sự Ninh Vương, coi lợi ích của ngài lên hết. Bất kể việc gì, đặc biệt là chuyện liên quan đến vị Vương phi nhà họ Hạ Hầu, Diệp Mẫn luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ.
Mình mới đem mấy lời rỉ tai Diệp Mẫn, nếu y đem kể thẳng thừng với Ninh Vương thì mấy.
Thanh Cát trở , sấp xuống, đung đưa hai chân, tay chống cằm, bắt đầu suy nghĩ miên man.
Diệp Mẫn kể chuyện cho Ninh Vương ? Theo lẽ thường thì chẳng ai dại gì xen chuyện vợ chồng nhà .
, Vương phi nhà họ Hạ Hầu là cưới gả vì mục đích chính trị. Ninh Vương nay vốn luôn dè chừng nhà họ Hạ Hầu, và Diệp Mẫn cũng .
Chắc mẩm lúc giả mạo Vương phi nhà họ Hạ Hầu mới bước phủ, Ninh Vương và Diệp Mẫn ắt hẳn "bàn mưu tính kế" chán chê, tính xem để vắt kiệt lợi ích từ cuộc hôn nhân , cách đàm phán với nhà họ Hạ Hầu, và cả cách kìm kẹp, kiểm soát thế lực của họ nữa.
Trong bối cảnh đó, nếu Diệp Mẫn nhặt nhạnh vài "manh mối" "nghi vấn", y chắc chắn sẽ phân tích cặn kẽ với Ninh Vương, khuyên can chớ vội "đắm chìm tửu sắc". Chuyện thể xảy .
Chưa kể, lúc đang cùng Diệp Mẫn, Ninh Vương vô tình bắt gặp. Bản tính đa nghi của trỗi dậy, thể sẽ gặng hỏi.
Một khi cất lời, Diệp Mẫn khó lòng mà giấu giếm.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, Thanh Cát càng thấy thú vị, khao khát trộm cuộc đối thoại của họ trào dâng mãnh liệt.
Tiếc , nàng bỏ lỡ mất cơ hội ngàn vàng.
Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, chợt tiếng vó ngựa dồn dập vọng từ phía phố xá. Tiếng móng ngựa gõ nhịp "lộc cộc, lộc cộc", ngày một gần hơn.
Tim nàng bỗng đập thình thịch. Nàng vội vàng lật ngay ngắn, giả vờ ngủ say. Dỏng tai lắng động tĩnh, nàng lờ mờ đoán đó chính là Ninh Vương.
Hắn phi ngựa như bay, cuối cùng cũng tới cổng vương phủ. Xuống ngựa, bước những bước dài dứt khoát phủ, tiến thẳng về phía hậu viện.
Không hiểu , tim Thanh Cát đập loạn nhịp.
Nàng nhận nhịp tim bất thường của , khẽ đưa tay lên ấn nhẹ lồng ngực.
Ở Thiên Ảnh Các, nàng nếm trải đủ loại huấn luyện khắc nghiệt, rèn luyện bản vứt bỏ cảm xúc dư thừa. Cuộc đời nàng tựa như một chiếc lá cạn kiệt nhựa sống, lẽ lạnh lùng đến mức vô cảm.
Vậy mà giờ đây, chỉ vì trở về mà tim nàng đập thình thịch.
Trái tim nàng, dường như còn theo sự sai bảo của nàng nữa.
Cảm giác là gì? Hồi hộp, lo âu? Háo hức, vui sướng? Hay đơn thuần chỉ là sự phấn khích khi chuẩn xem một màn kịch ?
lúc đó, một cơn gió thoảng qua khe cửa sổ hé mở. Lớp rèm gấm khẽ lay động, mang theo mùi hương thanh tao của gỗ thông, mùi hương đặc trưng của Ninh Vương.
Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng , Thanh Cát bỗng thấy một tia sáng lóe lên.
Nàng ôm chặt ngực, chua xót nhận , lẽ nàng trót yêu mất .
Nàng khẽ nghiêng đầu, qua lớp rèm gấm ngoài cửa sổ. Đêm lạnh lẽo như nước, căn phòng tĩnh mịch đến lạ. Mãi lúc , tiếng gõ cửa viện mới vang lên.
Thực , lẽ trong phòng chẳng hề mùi hương gỗ thông nào cả, tất cả chỉ là ảo giác do tâm trí nàng tự vẽ nên vì quá mong chờ.
Lát , Ninh Vương tắm rửa xong xuôi, bước khỏi phòng tắm và nhẹ nhàng vén tấm rèm gấm lên.
Hắn sinh trong nhung lụa hoàng gia, bề ngoài vẻ ngang tàng, bất cần, nhưng thực chất luôn điểm dừng. Như lúc đây, dẫu khao khát gặp thê t.ử đến mấy, vẫn giữ phong thái ung dung, thong thả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-45-loi-the.html.]
Hắn tắm rửa kỹ càng, thong thả bước tới, vén nhẹ tấm rèm.
Như thể một hái trái ngọt bao nhọc nhằn, từ từ nhấm nháp hương vị tuyệt hảo .
Dưới ánh trăng dìu dịu, say sưa ngắm Vương phi đang say giấc nồng giường. Làn da nàng mịn màng, trắng ngần tựa ngọc trai, tỏa thứ ánh sáng nhè nhẹ. Suối tóc đen nhánh, mượt mà như nhung buông xõa gối. Tấm chăn mỏng manh đắp hờ hững, để lộ chiếc cổ thon dài, kiêu hãnh.
Ánh mắt Ninh Vương trượt dọc theo chiếc cổ xinh , dừng khuôn mặt nàng.
Nàng đang nhắm nghiền mắt, hàng mi cong vút khẽ rung lên nhè nhẹ.
Rõ ràng là nàng đang vờ ngủ.
Đã thức đợi ròng rã suốt đêm, mà khi về đến nơi giả bộ say giấc nồng.
Khóe môi Ninh Vương khẽ nhếch lên, ánh mắt chan chứa niềm vui sướng. Hắn thấy trò tinh nghịch của nàng thật đáng yêu .
Hắn lặng lẽ cúi , ghé sát môi tai Thanh Cát.
Thanh Cát khẽ c.ắ.n chặt môi.
Lần ảo giác nữa, nàng thực sự ngửi thấy mùi hương gỗ thông thanh khiết, cùng với thở nam tính nồng ấm, sạch sẽ.
Ngay đó, giọng trầm ấm của Ninh Vương vang lên bên tai: "Vương phi ngủ ngoan quá nhỉ."
Câu bất ngờ khiến Thanh Cát như sét đ.á.n.h trúng, da đầu tê rần, tim như ngừng đập một nhịp.
Bàn tay giấu lớp chăn siết chặt . Trong đầu nàng bỗng lóe lên một suy nghĩ: Hóa , đây chính là cảm giác khi thích một .
Giọng của khàn khàn, nam tính và đầy lôi cuốn.
Nàng thích, thật sự thích.
Ninh Vương khẽ mở môi, c.ắ.n nhẹ dái tai nàng.
Thanh Cát rùng , theo phản xạ khẽ ưỡn .
Ninh Vương cố tình khẽ bên tai nàng: "Chẳng ngủ say ?"
Thanh Cát cuối cùng cũng mở bừng mắt, .
Ninh Vương chỉ mặc một chiếc áo lót lụa mỏng manh, chiếc áo thắt dây, để lộ vòm n.g.ự.c rắn rỏi, vạm vỡ.
Ánh mắt nàng trượt lên , mới gội đầu xong, mái tóc đen vẫn còn vương chút ẩm. Dưới lớp tóc , đôi mắt sâu thẳm, đen tuyền lấp lánh như những vì đang mỉm , khóe môi cũng cong lên một nụ rạng rỡ.
Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng, uy nghiêm thường ngày, lúc trở nên dịu dàng, ấm áp như làn gió xuân tháng ba, khiến lòng mê đắm.
Nhớ những gì nhận , nàng chợt vỡ lẽ, vô tình rơi lưới tình từ lúc nào chẳng .
Nàng đàn ông mặt, c.ắ.n nhẹ môi: "Chàng cố tình thế đúng ."
Nàng rõ đang vờ ngủ và cũng chẳng ý giấu giếm, nhưng cố tình trêu chọc nàng.
Ninh Vương mỉm cởi phăng chiếc áo lót, quăng sang một bên. Đôi mắt chan chứa ý vẫn rời khỏi nàng: "Phải, cố tình đấy."
Nói đoạn, kéo nàng lòng, ôm trọn trong vòng tay: "Trốn tránh ? Sợ gặng hỏi? Nàng câu trả lời cho ?"
Thanh Cát rúc sâu n.g.ự.c , giọng nghèn nghẹn: "Có trốn tránh gì . Chúng là phu thê, điện hạ hỏi gì, xin thưa tất."
Nghe , Ninh Vương buông nàng , nâng khuôn mặt nàng lên, dịu dàng ngắm .
Thanh Cát cũng thẳng , chút e dè, né tránh.
Quả thực chẳng gì né tránh. Hạ Hầu Kiến Tuyết thể lén lút qua với Hạ Hầu Chỉ Lan, nhưng nàng thì .
Khi ý nghĩ đó lướt qua tâm trí, nàng chợt nhận lý do Hạ Hầu Kiến Tuyết cần một kẻ đóng thế.
Dù triều đại Đại Thịnh quá khắt khe về trinh tiết phụ nữ như tiền triều, nhưng với những gia đình hoàng gia, quý tộc, đặc biệt là một kẻ kiêu ngạo như Ninh Vương, họ luôn coi trọng danh tiết. Hôn nhân giữa và nhà Hạ Hầu vốn dĩ là một sự kết hợp mang tính chính trị, hề tình yêu nền tảng. Trong cảnh đó, quyền đưa những yêu cầu khắt khe đối với thê t.ử của .
Nếu nhà Hạ Hầu dâng lên một Hạ Hầu Kiến Tuyết còn trong trắng, Ninh Vương chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ qua, sẽ viện cớ để khó dễ.
Ninh Vương ngắm nàng hồi lâu, nghiêm giọng : "Hạ Hầu Kiến Tuyết, nàng thành thật với , chân thành đối xử với , giao phó điều thuộc về nàng cho ."
Nghe những lời , Thanh Cát cảm thấy như một ma lực lôi cuốn, phá vỡ lớp vỏ bọc băng giá trong lòng nàng. Lý trí nàng như vỡ vụn.
Nàng ngước lên, khuôn mặt điển trai, mỹ của tỏa sức hút mãnh liệt, khiến nàng choáng ngợp, say đắm. Nàng sẵn sàng phủ phục chân , vì mà sống, vì mà c.h.ế.t.
Và nàng nhận , thứ tình cảm mãnh liệt mới xuất hiện hôm nay, cũng từ lúc thành . Có lẽ nó nảy mầm từ nhiều năm , từ sự kính trọng và phục tùng hèn mọn của một đứa trẻ, xen lẫn chút tình cảm quyến luyến. Cùng với đó là nỗi căm hận, sự tự ti, vô vàn cảm xúc đan xen, ủ thành chén rượu đắng chát hôm nay.
Đây là thứ tình cảm mãnh liệt và sâu đậm hơn hẳn những gì nàng dành cho Hoàng Thái tử. Không hề sự nhường nhịn cao thượng, chỉ khao khát chiếm hữu và thuộc về .
Khi nhận thức điều , nàng hiểu rằng đang bên bờ vực thẳm.
Chỉ cần bước tới một bước, sẽ rơi xuống vực sâu đáy, thịt nát xương tan.
Lúc , Ninh Vương đưa bàn tay rắn rỏi lên, nhẹ nhàng vuốt ve má nàng: "Chúng kết tóc se tơ, nguyện sống c.h.ế.t . Ta sẽ dùng sức mạnh của để bảo vệ và yêu thương nàng trọn kiếp."
Nói đến đây, giọng vẫn nhẹ nhàng, chiều chuộng, nhưng pha chút uy quyền nguy hiểm: " nàng tuyệt đối giấu giếm điều gì."
Thanh Cát thấu hiểu ý của , hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Vì , nàng thẳng mắt , đáp: "Điện hạ, rõ ngài những lời đồn đại gì, cũng ngài đang những định kiến nào về . Thiếp chỉ rằng, từng thời gian trẻ dại, nông nổi, từng những lúc xao lòng. đó là bởi sống trong chốn khuê phòng chật hẹp, từng chứng kiến sự bao la của thế giới bên ngoài, ngoài bao nhiêu bậc tài xuất chúng. Và càng ngờ, nắm giữ tơ hồng đỏ duyên phận của , là một nam nhi tài ba, lạc đến ."
Nói , nàng mặt , thở dài, khẽ : "Thiếp thanh minh về quá khứ, vì đối với , điều đó còn quan trọng. Kể từ giây phút gả cho điện hạ, quá khứ khép vĩnh viễn. Hiện tại, mỗi khi chạm mặt Hạ Hầu Chỉ Lan, trong lòng chẳng còn mảy may rung động. Điện hạ còn giải thích điều gì nữa?"
Trong màn trướng mờ ảo, chỉ một vệt trăng hờ hững hắt từ song cửa sổ.
Ninh Vương cúi thiếu nữ mặt. Đôi mắt nàng bướng bỉnh, trong veo như gột rửa qua làn nước suối.
Nàng ngước khuôn mặt thanh tú lên, kiên quyết từ chối giải thích, chẳng màng trả lời câu hỏi của , nhưng toát lên khí chất kiêu hãnh của đóa mai bung nở giữa trời tuyết lạnh.
Lòng thoáng chút hụt hẫng, nhưng cũng xen lẫn niềm thỏa mãn. Một thứ cảm xúc chua chát ngọt ngào, lạ lẫm từng trải qua, đang âm ỉ dâng lên trong ngực.
Hắn gần như mất kiểm soát.
Sống mũi cay cay, một cảm giác rơi lệ ập đến.
, cố kìm nén . Ánh mắt nàng càng thêm phần bình tĩnh, lạnh lùng. Hắn khàn giọng hỏi: "Được, giờ nàng cho , phu quân của nàng là ai?"
Thanh Cát ngước đàn ông mặt. Hắn tỏ dịu dàng, quyến luyến, nhưng độc đoán chiếm hữu nàng trọn vẹn, nàng chỉ thuộc về riêng .
Đôi môi mím chặt, kiềm chế d.ụ.c vọng đang sục sôi. Như một gã thợ săn giương cung, chờ đợi con mồi tự nguyện sa bẫy.
Hắn nắm chắc phần thắng, tràn đầy sự tự tin kiêu hãnh.
Hắn nàng đầu hàng , nàng thuộc về mãi mãi.
Vậy là, nàng sâu mắt , trịnh trọng và thành kính : "Ta, Hạ Hầu Kiến Tuyết, con gái nhà Hạ Hầu, gả cho Tạ Cửu Thiều, con trai hoàng tộc. Chúng cầm sắt hòa vang, năm tháng bình yên. Đời kiếp , chỉ yêu Tạ Cửu Thiều, nguyện..."
Lời còn dứt, nàng bỗng cảm nhận một vòng tay vững chãi siết chặt lấy eo , kéo nàng gần.
Thanh Cát ngã nhào vòng tay , vùi mặt vòm n.g.ự.c vạm vỡ, ấm áp.
Nàng kịp định thần, nụ hôn cuồng nhiệt, độc đoán đến ngạt thở giáng xuống. Hắn như đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh, hôn nàng một cách điên dại, chiếm đoạt từng ngóc ngách trong khoang miệng nàng, chừa một kẽ hở nào, khiến nàng tưởng chừng như sắp ngất lịm.
Chưa từng ai khao khát và chiếm hữu nàng mãnh liệt đến thế. Nàng cảm thấy như đang thiêu đốt trong ngọn lửa rực cháy, ngọn lửa nổ lách tách nhưng khiến nàng đê mê chìm đắm.
Nàng cam tâm tình nguyện, mười vạn cam tâm tình nguyện.
Thế nhưng, giữa ngọn lửa hừng hực chực chờ thiêu rụi nàng, trong giây phút hòa quyện giữa đớn đau và khoái lạc, tâm trí nàng trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đối với nàng, thứ tình yêu cuồng nhiệt chẳng khác nào một lưỡi d.a.o sắc lẹm rút khỏi vỏ. Trao lưỡi d.a.o tay khác, còn mũi nhọn thì hướng thẳng tim .
Đánh cược cả mạng sống để đổi lấy chút chân tình, điều đó vốn dĩ thuộc về nàng, nàng cũng chẳng tư cách để đặt cược.
Cuộc ân ái đêm nay dường như mãnh liệt hơn bất cứ nào đây. Khi thứ kết thúc, cả hai đều kiệt sức, bất động hồi lâu mới lấy thở bình thường.
Sau đó, Ninh Vương bế Thanh Cát phòng tắm để gột rửa sạch sẽ.
Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, bóng hai in hằn vách tường phòng tắm.
Ninh Vương thì thầm bên tai Thanh Cát: "Nhìn kìa, bóng của chúng ."
Thanh Cát . Hai cái bóng, một thanh mảnh, một vạm vỡ. Cái bóng vạm vỡ đang áp sát phía cái bóng thanh mảnh, tạo thành một đường cong quyến rũ và đầy mập mờ.
Ninh Vương vòng tay qua cổ Thanh Cát, hôn lên môi nàng. Trên vách tường, hai cái bóng như đôi uyên ương đang âu yếm quấn quýt bên .
Thanh Cát đỏ mặt. Nàng cảm thấy chuyện riêng tư như đang phơi bày ánh sáng.
Ninh Vương vẻ thích thú.
Nàng thể cưỡng . Hắn tiếp tục đòi hỏi, và còn ép nàng mở mắt .
Thanh Cát rõ mồn một hình ảnh đàn ông phía đang sức đ.â.m chọc với tư thế thế nào, còn bản thì run rẩy, run rẩy gọn .
Cơ thể vốn trui rèn qua muôn vàn khắc nghiệt, nay tan chảy như nước nhục d.ụ.c của nam nữ, nàng thậm chí còn khát khao mãnh liệt hơn, mạnh bạo hơn nữa.
Cảm giác hổ khiến nàng chẳng dám thừa nhận đó chính là .
Cuối cùng việc cũng kết thúc, khi tắm rửa nữa, cả hai mới nghỉ ngơi giường.
Tuy nhiên, Ninh Vương dường như vẫn tràn đầy sinh lực. Hắn ôm nàng lòng, hào hứng hỏi: "Gần đây nàng sáng tác bài thơ nào ?"
Thanh Cát khựng , chợt hiểu nguyên cớ.
Vậy là Diệp Mẫn chuyển lời của nàng đến tai Ninh Vương?
Nàng nhanh trí đáp: "Dạo rảnh rỗi, cũng một bài, chủ yếu về những kỷ niệm của chúng ở núi Tùy Vân. xong thấy sến súa, ướt át quá, lỡ ai chắc hổ c.h.ế.t mất, nên xé bỏ ."
Ninh Vương thì tỏ vẻ tiếc nuối. Hắn nâng khuôn mặt nàng lên, đặt một nụ hôn nhẹ: "Ta xem cơ, Vương phi của những gì."
Thanh Cát tựa đầu n.g.ự.c Ninh Vương, dịu dàng: "Điện hạ, nếu ngài thích, hôm nào sẽ riêng một bài tặng ngài."
Ninh Vương: "Được."
Thanh Cát nép sát , thỏ thẻ: "Thiếp thấy buồn ngủ ."
Ninh Vương âu yếm cọ má mặt nàng: "Ngủ ."
Thanh Cát lí nhí: "Vâng..."
Tiếng "" nhuốm đầy sự mệt mỏi.
Cứ thế, nàng mỉm mãn nguyện, chìm sâu giấc ngủ ngon lành trong vòng tay vững chãi của .